Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 67

Con đường đi của Chương Tự vô cùng chông gai. Tô Thành không có sân bay, nơi anh muốn đến cũng không có, hai thành phố như lơ lửng giữa không trung, chẳng hề có giao điểm.

Anh không chần chừ, lái xe suốt đêm sang thành phố bên cạnh để bắt chuyến bay sớm nhất vào sáng hôm sau. Đêm ấy, anh ngồi đợi ở sân bay, lòng nóng như lửa đốt. Thế mà chuyến bay lại bị hoãn do thời tiết, cứ bị delay mãi. Khi đến được Mẫn Thành, trời đã sẩm tối, người ta vừa ngồi vào mâm cơm chiều.

Nơi này giao thông cực kỳ bất tiện. Anh hỏi qua đủ cách, nhưng câu trả lời đều giống nhau, giờ này không còn phương tiện nào đến thị trấn Tiểu Sơn nữa.

Xe đặt qua ứng dụng cũng không ai nhận, dù anh cho thêm tiền nhưng vẫn bị từ chối. Ai nấy đều bảo anh đợi đến ngày mai.

Thế là Chương Tự lại phải chờ thêm một đêm nữa. Trong quãng thời gian chờ đợi ấy, anh tưởng tượng ra vô vàn tình huống, nếu gặp lại Thịnh Tiểu Dương, anh nên biểu đạt cơn giận ấy thế nào, anh không muốn quá gắt gỏng, nhưng cũng chẳng muốn quá mềm yếu.

Nghĩ mãi, cuối cùng lòng anh cũng lại dịu đi. Một người vừa điếc vừa câm như cậu, năm xưa làm sao có thể trốn khỏi nơi quỷ quái đó được chứ?

Xe lên trị trấn Tiểu Sơn mỗi ngày chỉ có hai chuyến, đi sớm cũng phải chờ. Giờ nghe đến chữ "chờ" là anh liền bốc hỏa. Tờ mờ sáng, anh đặt xe, định vị thẳng đến khu dân cư Thái Viên, giá trả gấp ba lần mới có người chịu nhận.

Chương Tự thấy lạ bèn hỏi: "Sao không ai nhận chuyến này vậy?"

Tài xế đáp: "Cái chỗ khỉ ho cò gáy đó, đi một vòng là mất cả ngày, đường lại khó đi, mà tiền thì chẳng hơn chạy trong nội thành là mấy."

Đúng là dân ở đây, chỉ biết kiếm tiền mà thôi.

Sau đó Chương Tự không nói thêm gì nữa.

Tài xế nhìn anh qua gương chiếu hậu, hai chân anh dang rộng, hai tay đan tự nhiên đặt trước người. Ghế sau quá hẹp so với dáng của anh. Vị khách này thật tuấn tú, chỉ là hàng mày chưa bao giờ giãn ra.

Phong thái của Chương Tự nhã nhặn, giọng nói cũng không giống dân bản địa. Tài xế mở lời: "Cậu tới thị trấn Tiểu Sơn tìm người à?"

Chương Tự không trả lời.

"Bên đó lắm giang hồ, lừa đảo, trộm cắp, cậu cẩn thận đó." Tài xế vừa lái vừa lảm nhảm: "Mà khu Thái Viên sắp giải tỏa rồi, chắc toàn dân nghèo sắp phất lên, ha ha."

Chương Tự lạnh lùng liếc mắt nhìn tài xế, anh vẫn im lặng không trả lời.

Tài xế chột dạ, lập tức ngậm miệng.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Đường núi quanh co, đi qua những ngôi làng không bóng người. Cảnh đẹp, cảnh xấu, tất cả đều lướt qua trước mắt anh.

Khi gần tới khu Thái Viên, tài xế dừng xe, không lái vào trong, lễ phép nói: "Trong đó xe cộ lộn xộn, vào rồi khó mà ra được. Với lại trong đó nhiều người rắc rối lắm, thấy xe lạ là nằm vạ ăn vạ ngay. Dù cậu có trả thêm tiền, tôi cũng không dám vào đâu, phiền lắm."

Chương Tự không nói gì, anh mở cửa bước xuống xe.

Lúc này trời đã nhá nhem tối. Anh theo chỉ dẫn trên bản đồ đi bộ đến cổng khu dân cư Thái Viên. Gió ngoài đường thổi vù vù, nhưng vừa bước vào trong là lập tức đứng gió. Anh buộc mình thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn, chăm chú quan sát xung quanh.

Các tòa nhà san sát nhau, tầng tầng lớp lớp, gió chẳng lọt qua được, ánh nắng cũng chỉ len lỏi chen vào được ở vài góc.

Trời bất chợt trở lạnh, Chương Tự thấy nhiều người phụ nữ trung niên hối hả chạy ra khoảng trống đón nắng để lấy quần áo. Mấy cái giá phơi đồ tự dựng chồng chéo lên nhau, chúng lộn xộn, xiêu vẹo.

Nơi ở bừa bộn, người cũng bừa bộn nốt.

Anh mặc áo len cổ cao màu nhạt, khoác áo măng tô dài bên ngoài. Dáng người cao ráo, nét mặt tuấn tú, dưới ánh chiều tà cặp kính gọng vàng càng sáng chói, cả người toát ra vẻ nhã nhặn, lạnh lùng, xa cách, hoàn toàn lạc lõng với mọi thứ ở đây.

Nhưng Chương Tự không bận tâm đến điều đó. Anh mở điện thoại, tìm tấm ảnh của Thịnh Tiểu Dương, rồi lễ phép chặn một người lại hỏi: "Xin hỏi, chị có thấy người này chưa?"

Người phụ nữ ôm chăn bông to, chẳng thèm liếc nhìn, giọng gắt gỏng: "Không biết! Chưa thấy! Tránh ra!"

Đúng là người nghèo mà mới khá lên là sự cảnh giác và thù địch với người ngoài luôn lớn đến khó lường.

Chương Tự không hỏi thêm ai nữa, vì anh biết câu trả lời nào cũng sẽ giống vậy thôi.

Nhưng ở một nơi hỗn tạp, rối rắm như thế này, làm sao tìm được một người mà ngay cả linh hồn cũng không có chốn nương thân?

Chương Tự chưa bao giờ thấy mình hoang mang đến vậy.

Anh bứt rứt bất an, quay lại lối cũ, đứng dưới tấm bảng hiệu đã rỉ sét trước khu dân cư Thái Viên rồi châm điếu thuốc. Gió thốc ngược khiến ngọn lửa cứ tắt ngấm. Sự bực bội trong lòng dâng lên đến cùng cực, anh vô thức nhìn về hướng gió thổi, trông thấy đôi nam nữ ăn mặc lẳng lơ bước ra từ một nhà trọ hạng ba, bọn họ cười nói, trêu đùa nhau.

Chương Tự cau mày, anh kẹp điếu thuốc chưa kịp châm giữa môi, sải bước đi tới.

Đúng lúc ấy, điện thoại anh reo lên, là Lâm Hằng.

Chương Tự khựng lại, mắt dõi theo đôi tình nhân kia tách nhau ra mỗi người một hướng. Anh bắt máy: "Có chuyện gì?"

Lâm Hằng đi thẳng vào vấn đề: "Tín hiệu thẻ sim có lại rồi. Ở đối diện khu Thái Viên, bên trong một khu dân cư tên Thủy Mộc Xuân Thành. Tôi gửi vị trí cho cậu rồi, nhưng không định vị được số nhà, cậu phải tự tìm."

"..." Chương Tự im lặng vài giây.

"A Tự?"

Anh thôi không nhìn về phía nhà trọ nữa mà xoay người chạy đi, gió thổi tung vạt áo khoác dài phần phật.

"Biết rồi. Cảm ơn."

Vừa khéo, khi Chương Tự tìm đến nơi, thì Điền Ý cũng vừa bước từ nhà ra. Cậu ta vì lo cho Thịnh Tiểu Dương mà đứng ngồi không yên, định ra ngoài xem thử.

Vừa chạm mặt Chương Tự, Điền Ý lập tức há hốc mồm, theo phản xạ chạy trối chết.

"Đứng lại!" Tiếng quát của Chương Tự mạnh như roi quất.

Điền Ý co cổ rụt vai, lập tức đứng lại, không dám nhúc nhích.

Chương Tự túm cổ áo cậu ta, mặt mày tối sầm, anh nghiến răng hỏi: "Thịnh Tiểu Dương đâu?!"

Điền Ý sợ đến muốn khóc, ấp úng nói: "Tôi... tôi cũng đang định... đi tìm... tìm anh ấy..."

Mi mắt Chương Tự giật mạnh, anh phải cố gắng lắm mới nén được cơn giận sắp bùng nổ.

Anh mỉa mai: "Đây là cái gọi là 'anh ấy có việc chính đáng' của cậu đấy à?"

Điền Ý sắp khóc thật rồi.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Hai tay Thịnh Tiểu Dương bị trói quặt ra sau bằng sợi dây thừng thô ráp, cậu bị Tiền Thắng lôi xềnh xệch vào phòng tắm.

Ông ta túm tóc sau đầu cậu, ấn mạnh xuống chậu nước bẩn.

Nước lạnh ngắt, tanh nồng, lềnh bềnh tàn thuốc. Thịnh Tiểu Dương bị sặc, cậu ho khan dữ dội mà chẳng phát ra nổi âm thanh nào.

Tiền Thắng khịt mũi cười khẩy, kéo đầu cậu lên rồi thẳng tay quật xuống sàn. Nước hòa với bùn trên sàn loang thành một vệt đen ngòm. Cậu vẫn co quắp người lại, khó khăn tìm kiếm hơi thở.

Tiền Thắng vỗ nhẹ vào má cậu, giọng khinh miệt: "Tỉnh rồi hả?"

Mi mắt Thịnh Tiểu Dương chỉ hơi mở hé ra, ánh mắt cũng nhuốm vẻ khinh thường.

Tiền Thắng bị ánh mắt đó chọc giận, ông ta gằn giọng: "Mẹ kiếp!"

Ông ta kéo lê cậu ra phòng khách, mặt đất in hằng một vệt nước dài.

Sự bực tức tích tụ từ mấy ngày ngồi ở sòng bạc cuối cùng cũng có chỗ trút. Trong mắt ông ta, Thịnh Tiểu Dương chẳng khác gì một con búp bê đẹp đẽ mà vô dụng. Ông ta từng nghĩ cậu lớn rồi sẽ phản kháng, sẽ khó đối phó hơn, nhưng thử vài lần mới nhận ra cậu vẫn yếu đuối, cam chịu như trước, chẳng khác gì mẹ cậu cả.

Thế là ông ta càng đắc ý, càng tàn bạo hơn. Gặp thứ gì trong tầm tay là vung lên đánh, càng đánh càng điên, đánh đến mức tay tê rần.

Thịnh Tiểu Dương không kêu nổi, cậu chỉ co rút lại như con tôm bị luột chín, ánh mắt chăm chăm nhìn về một điểm nào đó.

Tiền Thắng chẳng bận tâm. Cái lòng tự tôn rỗng tuếch và hèn hạ của ông ta được v**t v*. Ông ta bóp mạnh mặt cậu, móng tay gãy xước cắm sâu vào da thịt trắng nõn, máu rịn ra, tụ lại bên quai hàm thành một giọt đỏ nhỏ xíu.

Tiền Thắng bắt cậu nhìn thẳng vào mình: "Đừng tưởng mày đuổi được Khâu Đại Dũng là tao hết cách trị mày. Ở ngoài kia đầy loại như mày. Tao treo biển ngay trước cửa, một trăm một đêm, đem mày đi bán! Để mẹ mày xem cho rõ!"

Ông ta gào lên điên loạn, rồi xé áo Thịnh Tiểu Dương, tay kia lôi điện thoại ra định chụp hình.

Thói đê tiện đã thành bản năng, khiến ông ta ảo tưởng rằng mình có thể tung hoành vô điều kiện.

Hai mắt Thịnh Tiểu Dương đỏ ngầu, ánh nhìn căm phẫn dữ tợn.

Tiền Thắng tát mạnh: "Còn dám nhìn tao kiểu đó à, tao móc mắt mày ra bây giờ!"

Cậu vẫn ngẩng đầu, cổ cứng đờ, không hề né tránh.

"Con mẹ mày!"

Tiền Thắng cảm thấy mình bị thách thức, ông ta vừa chửi vừa lao tới, giơ tay quật thêm một đòn.

Toàn thân Thịnh Tiểu Dương đau đến tê dại, có lẽ vài cái xương sườn đã gãy.

Thế nhưng, thể lực của Tiền Thắng vốn chẳng còn bao nhiêu, nước loang trên sàn dính lấy đế giày ông ta làm ông ta trượt một cái, khiến cả người mất thăng bằng, đầu nặng chân nhẹ, bổ nhào về phía Thịnh Tiểu Dương.

Khóe môi Thịnh Tiểu Dương hơi cong lên, một nụ cười mảnh như sợi tơ thoáng lướt qua. Ngay khi Tiền Thắng lao tới, cậu nghiêng đầu, há miệng, cằm nghiến chặt, dồn sức lực cắn xuống!

"Aaaa!!"

Tiếng thét thảm thiết vang dội khắp khu nhà, nhưng chẳng ai quan tâm. Bọn họ vẫn lạnh lùng như năm xưa, chẳng ai thèm đoái hoài.

Thịnh Tiểu Dương chậm rãi đứng dậy, ánh mắt bình tĩnh nhìn gã đàn ông đang giãy giụa như cá sắp chết. Gương mặt cậu tái nhợt, môi đỏ tươi, khóe môi dính một vệt máu, khiến dáng vẻ ấy vừa yêu mị vừa bi thương đến rợn người.

Tiền Thắng run bần bật, ông ta đưa tay sờ lên bên tai đã mất nửa vành của mình, lý trí cuối cùng cũng nổ tung.

"Tao phải giết mày..." Ông ta ngẩng đầu, ánh mắt độc ác, gào thét nói: "Tao phải g**t ch*t mày!!"

Nụ cười của Thịnh Tiểu Dương sâu thẳm, như có ý trêu ngươi. Cậu tặc lưỡi rồi lùi lại mấy bước, vừa như cố tình khiêu khích, vừa như hoảng loạn chạy trốn, xoay người lao vào phòng ngủ chính.

Tiền Thắng đuổi theo!

Ban công cơi nới nằm ở phía đông phòng ngủ, xung quanh chất đầy rác, vô cùng bừa bộn. Thịnh Tiểu Dương đoán khoảng cách, tìm thời điểm thích hợp, cố ý để chân bị vấp, lảo đảo một cái. Tiền Thắng tưởng cậu sắp gục liền vươn tay bóp chặt gáy, kéo ngược lại rồi đấm mạnh một cú.

Nhưng cú đấm ấy rơi vào khoảng không.

Tiền Thắng sững người cúi đầu nhìn, hai cổ tay Thịnh Tiểu Dương trống trơn, dây thừng đã biến mất! Ông ta như bị sét đánh, lập tức ngẩng đầu lên, liền thấy nụ cười của Thịnh Tiểu Dương càng thêm tối tăm, quỷ dị!

Ánh hoàng hôn cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống chiếu thẳng vào mắt cậu. Trong ánh mắt ấy như có cả rừng cây rậm rạp và biển sâu xanh thẳm, nó u buồn, bi thương mà sáng trong.

Tiền Thắng nghiến răng gầm lên: "A——!!!"

Đã không kịp rút tay lại.

Thịnh Tiểu Dương cười nhẹ một tiếng, môi mấp máy không tiếng: "Đi chết đi."

Rào chắn ban công cũ kỹ không chịu nổi sức nặng của hai người đàn ông trưởng thành, nó ầm một tiếng rồi gãy vụn. Tiền Thắng chới với giẫm vào khoảng không, rơi xuống cùng những mảnh gạch vỡ. Nhưng đến lúc chết ông ta vẫn không chịu buông, kéo Thịnh Tiểu Dương cùng lao xuống vực.

Cậu đã lường trước được nên không giãy giụa nhiều. Chỉ là tiếc quá, e rằng không còn cơ hội gặp lại Chương Tự nữa.

Trong phút giây sinh tử ấy, cậu nghĩ đến anh, lòng chợt trống rỗng, rồi bỗng thấy cổ tay mình bị siết chặt đến đau điếng.

Thịnh Tiểu Dương choàng tỉnh, cậu ngạc nhiên mở to mắt, ngẩng đầu lên và rồi cậu thấy Chương Tự.

Như Apollo giáng thế, ánh sáng xuyên qua mây mù, một kỳ tích bỗng hiện ra ngay trước mắt.

"Tiểu Dương, đừng động..." Chương Tự run run nói: "Để tôi kéo em lên..."

...

Sao anh lại ở đây?

Anh ơi...

Trước mặt Chương Tự, Thịnh Tiểu Dương lại trở về dáng vẻ của một chú chó nhỏ ngoan hiền, mọi tủi hờn của năm tháng bôn ba dâng lên như làn mưa bụi Giang Nam.

Cậu do dự.

Cơ thể như tấm vải bị xé toạc, đầu ngón tay run rẩy chạm vào cổ tay phải của Chương Tự, nơi vẫn còn sưng đỏ và bỏng rát.

Chắc anh đau lắm.

Cậu thầm nghĩ, lòng chợt nghẹn lại.

Bên dưới, Tiền Thắng vẫn nắm chặt lấy cổ chân cậu, ngón tay ghim sâu vào da thịt, muốn xé toạc cậu ra thành từng mảnh. Ông ta sắp chết, nhưng cơn điên vẫn chưa nguôi.

Thịnh Tiểu Dương cúi xuống nhìn ông ta.

"Có giỏi thì giết tao đi!" Tiền Thắng gào lên, hơi thở rít qua kẽ răng: "Tao nói cho mày biết, chỉ cần tao còn sống, mày với thằng tình nhân kia đừng hòng có ngày yên ổn!"

Gân xanh trên trán Chương Tự nổi lên, anh quát lớn: "Câm miệng!!"

Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương trầm xuống. Cậu như một hiệp sĩ đang lao vào cái chết, nước mắt khô nhanh đến rợn người.

"Thịnh Tiểu Dương!" Tất cả vẻ dịu dàng, sự bình tĩnh thường ngày của Chương Tự đều tan biến, anh cũng đã hóa thành kẻ điên. Anh gào khản giọng: "Nếu em dám, thì cả đời này tôi sẽ không..."

Sẽ không thế nào?

Đến cuối cùng, Chương Tự vẫn không thể nói ra lời cay nghiệt với cậu.

Tiền Thắng cười điên dại, ông ta cho rằng mình đã thắng.

Trong đôi mắt u tối của Thịnh Tiểu Dương là một khoảng lặng chưa từng có. Cậu không nói lời nào, nhưng sự im lặng ấy lại vang vọng như tiếng sấm.

Cậu dùng ánh mắt nói với Chương Tự: "Tiền Thắng nhất định phải chết."

Tay phải Chương Tự sắp không trụ nổi, tay trái bấu chặt mép tường gãy vụn để giữ thăng bằng. Nửa người anh đã treo lơ lửng ngoài không trung, bị sức nặng từ dưới kéo dần xuống. Thêm chút nữa thôi là cả hai đều sẽ rơi!

Ngay khi ấy, Điền Ý thở hổn hển chạy tới, cảnh tượng trước mắt khiến cậu ta chết lặng, không biết phải làm gì.

Chương Tự còn chưa kịp gọi là Thịnh Tiểu Dương đã giơ tay, từng ngón từng ngón gỡ bàn tay anh ra.

"Thịnh Tiểu Dương——!!"

Trong tay Chương Tự chỉ còn lại một sợi dây buộc tóc dính máu.

Anh chết lặng.

Thịnh Tiểu Dương rơi xuống như cánh chim bị bắn gãy, khi thanh sắt đâm xuyên qua bụng, ký ức tuổi thơ lại ùa về, mà nay, trên môi cậu lại nở một nụ cười. Cuối cùng, cậu cũng tự do rồi.

Mẹ ơi, mẹ đã tha thứ cho con chưa...?

Thịnh Tiểu Dương ngước nhìn lên trời, thấy đôi mắt chan chứa đau thương của Chương Tự đang dõi theo mình, hình ảnh ấy dần nhòe đi.

Em không cần anh kéo em ra khỏi vực sâu, em có thể tự bước ra. Nhưng trong lòng em, anh mãi mãi là anh hùng của thế giới này.

Chỉ là... anh ơi, thật tiếc quá.

Máu tràn trong khoang mũi, khoang miệng, khiến cậu thở không nổi. Trong giây phút hấp hối, Thịnh Tiểu Dương lại tưởng mình đang nhìn thấy một thế giới đẹp đẽ khác.

Nếu có cơ hội, nhất định em sẽ nói em thích anh.

Rất thích anh.

Bình Luận (0)
Comment