24 giờ sau, trong phòng thăm tù nhân của nhà giam. Không khí vẫn lạnh lẽo và cứng nhắc như mọi khi. Ánh sáng đục ngầu từ ngọn đèn huỳnh quang rẻ tiền gắn trên bức tường ố vàng hắt xuống, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Kỷ Hi Di ngồi sau chiếc bàn sắt lạnh lẽo, hai bàn tay bị còng đan vào nhau đặt trên bàn. Nét mặt cô ta trầm tĩnh hơn hẳn những lần gặp trước. Mấy tháng qua, mái tóc ngắn của cô ta đã bị thợ cắt tóc trong tù xén thành một kiểu đơn điệu nhất. Cổ áo tù nhân hơi rộng, để lộ xương quai xanh gầy guộc. Sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lại phẳng lặng đến lạ thường.
Jason mang theo tài liệu bước vào. Ông ta đặt cặp xuống bàn, ngồi xuống, tháo kính ra xoa xoa sống mũi, rõ ràng là đã chuẩn bị rất nhiều lời để nói cho buổi gặp mặt này.
Nhưng Kỷ Hi Di lại mở lời trước ông ta:
"Tôi sẽ ra làm chứng cho Tử Hồ."
Jason khựng lại, ngay lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo một tia dò xét: "Cho nên... tôi đi tiếp xúc với bên Công tố trước nhé?"
Kỷ Hi Di lắc đầu: "Không cần, tôi không định dùng chuyện này làm con bài mặc cả để ra điều kiện với bên Công tố."
Jason gập tập tài liệu trên tay lại, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nhìn cô ta thật sâu, như đang suy ngẫm về động cơ thực sự đằng sau câu nói đó. Một lát sau, ông ta chậm rãi lên tiếng: "Tôi không hiểu lắm, vậy cô định làm chứng điều gì cho Tử Hồ?"
"Tôi sẽ chứng minh việc tôi tiếp xúc với Samantha là hoàn toàn hợp pháp và đúng quy định. Cô ấy chỉ dò hỏi tôi rằng, nếu phát hiện có quỹ phòng hộ đang thao túng trái phép cổ phiếu của 'Cẩm Y Dạ Hành', bên Công tố có sẵn sàng can thiệp hay không. Tôi sẽ làm rõ với tòa án rằng, Tử Hồ không có ý đồ tác động đến các quyết định tư pháp, sự tiếp xúc của họ chỉ là những cuộc tham vấn hợp quy thương mại bình thường."
Jason nhất thời không nói nên lời. Ông ta nhìn cô ta chằm chằm bằng ánh mắt sắc bén, như đang cố tìm kiếm một lỗ hổng trong lời nói của cô ta. Im lặng một lát, ông ta mới chậm rãi lên tiếng: "Cô có biết làm vậy có ý nghĩa gì không?"
Kỷ Hi Di lại mỉm cười: "Đương nhiên."
Jason nhìn cô ta, ánh mắt khẽ lay động. Trong sự nghiệp của mình, ông ta đã gặp quá nhiều bị cáo: kẻ thì ngoan cố không chịu nhận sai, kẻ thì tìm mọi thủ đoạn để chạy tội. Còn Kỷ Hi Di, từ đầu đến cuối luôn là một sự tồn tại phức tạp. Cô ta dường như không phải là người lương thiện, cũng chưa bao giờ tỏ ra hối hận về những hành vi phạm tội của mình. Nhưng giờ phút này, ông ta lại nhìn thấy một điều gì đó rất vi diệu qua nét mặt cô ta. Đó không phải là sự tỉnh ngộ, mà là một sự nhẹ nhõm sau khi đã nhìn thấu mọi chuyện.
"Vậy cô muốn tôi làm gì?" Giọng Jason trầm xuống, mang theo ý thăm dò.
"Tôi hy vọng ông giúp tôi sắp xếp việc lấy lời khai lần này, đảm bảo nó sẽ không bị bất kỳ bên nào xuyên tạc," Kỷ Hi Di chậm rãi nói, "Ngoài ra, tôi biết, vụ án này rất có khả năng sẽ trở thành một vết nhơ trong sự nghiệp của ông — nếu thất bại," Kỷ Hi Di ngừng một chút, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt, "Cho nên, tôi sẵn sàng trả thêm phí luật sư cho ông."
Jason sững người, ngay sau đó bật cười: "Cô thẳng thắn thật đấy," ông ta khẽ lắc đầu, cúi xuống sắp xếp lại đống tài liệu trên bàn, như đang tiêu hóa lời cô ta nói. Một lát sau, ông ta bỗng nói: "Thực ra, Charlyn Blanc đã đến tìm tôi từ năm tháng trước rồi."
Lông mày Kỷ Hi Di khẽ nhíu lại, rõ ràng chuyện này khiến cô ta khá bất ngờ: "... Charlyn?" Kỷ Hi Di khẽ lặp lại cái tên đó.
Jason gật đầu, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, giọng điệu bình thản: "Cô ấy hy vọng tôi phải dốc toàn lực, bằng mọi giá biện hộ cho cô, và sẵn sàng trả thêm gấp đôi phí luật sư."
Trong khoảnh khắc, Kỷ Hi Di không biết nói gì.
Cô ta cúi đầu, những đầu ngón tay hơi run rẩy, im lặng. Một lúc lâu sau, cô ta mới từ từ ngẩng đầu lên, khẽ cười, nhưng nụ cười ấy lại xen lẫn một tia chua xót.
"Charlyn..." Cô ta khẽ thở dài, như đang nói với chính mình, cũng như đang nói với Jason, "Cô ấy luôn như vậy."
Jason lẳng lặng nhìn Kỷ Hi Di, ánh mắt phức tạp.
"Vậy thôi, cứ quyết định thế đi," Kỷ Hi Di thu lại dòng cảm xúc đó, "Tôi sẽ ra làm chứng, và sẽ không đòi hỏi đánh đổi bất kỳ lợi ích nào."
Jason chậm rãi gật đầu: "Tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện."
Ông ta đứng dậy, thu dọn cặp xách, nhưng dường như sực nhớ ra điều gì, hoặc rốt cuộc cũng muốn nói ra những lời chất chứa trong lòng: "Yvonne, chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ? Sáu năm? Cô biết không, từ trước đến nay tôi luôn rất tán thưởng cô. Một người phụ nữ gốc Á, không sinh ra ở Mỹ, phải xuất sắc hơn những người xung quanh bao nhiêu thì mới có thể đi được đến vị trí này."
Mắt Kỷ Hi Di cay xè, nhưng cô ta kìm nén lại, điềm tĩnh cười tự trào: "Vị trí trong nhà giam này sao?"
Jason phớt lờ câu nói đùa đó, tiếp tục: "Tuy quyết định hôm nay của cô khiến tôi rất ngạc nhiên, nhưng nó cũng khiến tôi nảy sinh một tia kính trọng đối với cô."
Kỷ Hi Di hơi ngẩn ra, nhìn ông ta, một lúc sau khẽ mỉm cười: "Cảm ơn ông." Giọng cô ta không nhanh không chậm, không nghe ra quá nhiều cảm xúc.
Jason không nói thêm gì nữa, xách cặp lên, xoay người rời đi.
Kỷ Hi Di ngồi đó, nhìn theo bóng lưng ông ta rời đi, đầu ngón tay chầm chậm gõ lên mặt bàn, trong lòng ngũ vị tạp trần. Ván cờ này, cuối cùng cô ta cũng từ bỏ lợi thế mặc cả, lựa chọn đi một con đường khác.
Và chính bản thân cô ta cũng không biết, liệu đây có phải là lần đầu tiên trong đời cô ta thực sự mang ý nghĩa "chấp nhận thua cuộc" hay không.
...
Ánh nắng ban chiều xuyên qua cửa kính sát đất, chiếu lên chiếc bàn gỗ sồi sẫm màu, tạo thành những vệt sáng loang lổ. Bức tường kính in bóng đường chân trời của thành phố, mặt hồ phía xa lấp lánh dưới ánh mặt trời. Trong phòng họp nhỏ của ST, luồng gió điều hòa thổi nhè nhẹ, không gian tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng lật giấy thi thoảng vang lên.
Lợi Mạn San đứng cạnh bàn, ngón tay chầm chậm v**t v* miệng ly cà phê, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, thâm thúy. Yên Lan tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, các đốt ngón tay khẽ cọ xát, toát lên một vẻ trầm tĩnh như đang suy ngẫm.
Rất lâu sau, Yên Lan mới phá vỡ sự im lặng: "Cho nên... cuối cùng cô ta vẫn chọn cách giúp Tử Hồ."
Lợi Mạn San khẽ gật đầu, giọng điệu không có nhiều dao động: "Ừ," ngừng một chút, "Nói thật là chị không hiểu cô ta bị làm sao nữa. Không có bất kỳ cuộc đàm phán nào, cô ta lại dễ dàng đồng ý như vậy? Việc này không giống phong cách của cô ta lắm... Yên Lan, em nghĩ sao?"
Yên Lan không trả lời ngay. Nàng vòng tay trước ngực nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang sắp xếp lại dòng suy nghĩ, một lát sau mới nói: "Cô ta từ bỏ lợi thế trao đổi, nhưng... em không cho rằng cô ta là người dễ dàng tỉnh ngộ. Cuộc đời của cô ta những năm qua... thực ra vẫn luôn là một quá trình tự phản vệ."
Lòng bàn tay Lợi Mạn San áp lên miệng ly, dường như đang cân nhắc cách dùng từ: "Kỷ Hi Di đang hối hận sao? Đây là một sự... bù đắp của cô ta ư? Có phải chị đã nghĩ quá tốt về cô ta rồi không?"
"Nếu là chính cô ta, cô ta sẽ không bao giờ thừa nhận đâu," Yên Lan khẽ lắc đầu, ánh mắt quay lại đống tài liệu trên bàn, "Em đoán chưa hẳn là bù đắp, mà là rốt cuộc Kỷ Hi Di cũng chịu thừa nhận rằng, có những thứ không thể giải quyết bằng những toan tính và những cuộc giao dịch."
Lợi Mạn San không đáp lại ngay. Ngón tay cô di chuyển chầm chậm quanh miệng ly, như đang tiêu hóa những lời Yên Lan vừa nói. Ánh nắng ban chiều dịu dàng hắt lên sườn mặt cô, phác họa một đường nét thanh bình.
"Ít nhất cô ta cũng quyết định sẽ không làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn nữa." Giọng Yên Lan nhàn nhạt.
Lợi Mạn San không phản bác, lòng bàn tay khẽ gõ nhẹ lên miệng ly, ánh mắt kín đáo dừng lại trên người Yên Lan. Mặt hồ xa xa ngoài cửa sổ được ánh mặt trời chiếu rọi, phản chiếu một mảng ánh sáng chói lóa, tựa như một điềm báo nào đó của những ngày cuối tháng Bảy, rõ ràng nhưng cũng thật xa xăm.
Yên Lan nhìn cô, khẽ thở dài: "Giá như cô ta làm thế này sớm hơn..."
"Sẽ không có 'giá như' nào cả," Lợi Mạn San ngắt lời nàng, giọng điệu bình thản, "Cuộc đời Kỷ Hi Di không thể quay đầu lại được nữa."
Hai người nhìn nhau một lúc, không ai nói thêm gì. Trong không khí chỉ còn lại những tiếng ồn ào như có như không vọng lại từ phương xa của thành phố.
...
Ngày cuối cùng của tháng Bảy, tại phòng xử án của Tòa án Liên bang. Bầu không khí tràn ngập sự căng thẳng. Đội ngũ luật sư ngồi kín hàng ghế đầu. Đại diện bên Công tố, đội ngũ pháp lý của FTC, đội ngũ luật sư của Tử Hồ, cùng với các phóng viên báo đài từ khắp nơi chen chúc kín đặc khu vực dự thính.
Trong vài tuần qua, vụ kiện của FTC nhằm vào Tử Hồ đã trở thành tâm điểm chú ý lớn nhất của giới tài chính và ngành công nghệ cao, thậm chí còn vượt qua cả cơn sóng gió về giá cổ phiếu của "Cẩm Y Dạ Hành". Giới phân tích bên ngoài nhận định chung rằng, nếu FTC thắng kiện, không chỉ thương vụ thâu tóm của Tử Hồ sẽ vấp phải trở ngại chưa từng có, mà toàn bộ thị trường M&A công nghệ cũng sẽ chịu một cú sốc lớn. Ngược lại, nếu Tử Hồ thắng kiện, điều đó đồng nghĩa với việc sự uy tín của FTC sẽ bị đặt dấu hỏi, đồng thời cũng sẽ khiến hướng đi của vụ án Kỷ Hi Di trở nên phức tạp hơn.
"Đại diện bên nguyên FTC, xin mời đưa ra lời tranh luận cuối cùng." Giọng vị Thẩm phán vang lên trầm ổn và uy nghiêm.
Luật sư trưởng của FTC đứng dậy, sải bước vững chãi tiến về phía Bồi thẩm đoàn. Ông ta hắng giọng, ngay sau đó cất giọng điệu mang tính kích động: "Kính thưa các quý vị bồi thẩm viên, hôm nay chúng ta đứng ở đây, không phải để ngăn cản những thương vụ thâu tóm hợp pháp của bất kỳ doanh nghiệp nào, cũng không phải để can thiệp vào thị trường tự do. Nhưng chúng ta bắt buộc phải đảm bảo rằng, thị trường này là công bằng, minh bạch và không chịu sự can thiệp bất hợp pháp."
Ông ta ngừng một chút, quét mắt nhìn quanh phòng, rồi nói tiếp: "Sự tiếp xúc không đúng mực giữa Tử Hồ và hệ thống tư pháp Liên bang, đã vạch trần những xung đột lợi ích tiềm ẩn trong toàn bộ vụ án này. Những bằng chứng chúng tôi nắm giữ cho thấy, ban lãnh đạo cấp cao của Tử Hồ từng bí mật gặp gỡ một vị Công tố viên Liên bang, với ý đồ tác động đến hướng điều tra của vụ án thao túng cổ phiếu 'Cẩm Y Dạ Hành'."
Ông ta quay ngoắt lại, nhìn thẳng vào đội ngũ luật sư của Tử Hồ bằng ánh mắt sắc bén: "Bọn họ sẽ nói với quý vị rằng, những cuộc gặp gỡ này chỉ là trao đổi hợp quy thương mại bình thường. Nhưng chúng ta phải tự hỏi: Nếu thực sự minh bạch như vậy, tại sao không tiến hành công khai? Tại sao họ lại phải lách qua các quy trình thông thường để bí mật tiếp xúc với cơ quan thực thi pháp luật?"
Ông ta từ từ tiến sát lại gần Bồi thẩm đoàn, hạ giọng xuống: "Vụ án này không chỉ liên quan đến thương vụ thâu tóm của Tử Hồ, mà còn liên quan đến sự công bằng của toàn bộ hệ thống tài chính — nếu chúng ta cho phép những giao dịch mờ ám như vậy diễn ra, thị trường sẽ trở thành cái dạng gì? Quyền uy giám sát của chính phủ sẽ đi về đâu?"
Nói xong, ông ta khẽ gật đầu với Thẩm phán, rồi bước về dãy ghế của bên nguyên.
Thẩm phán nhìn về phía bục bị cáo: "Đại diện bên bị cáo, xin mời đưa ra lời tranh luận cuối cùng."
Victor đứng dậy, bước những bước vững vàng về phía Bồi thẩm đoàn. Ông dừng lại, chậm rãi mở lời: "Kính thưa quý vị bồi thẩm viên, trong phiên tòa này, FTC đang cố gắng thêu dệt nên một câu chuyện — một câu chuyện về âm mưu và sự th*m nh*ng. Họ hy vọng các vị tin rằng, Tử Hồ là một công ty đang có ý đồ thao túng tư pháp, hy vọng các vị tin rằng, những quyết định kinh doanh của chúng tôi được xây dựng trên nền tảng của những giao dịch bất chính."
Ông dừng lại một nhịp, giọng điệu trầm hẳn xuống: "Nhưng, sự thật không phải như vậy."
Victor xoay người, quét mắt nhìn toàn trường, ánh mắt sắc như dao: "Đầu tiên, chúng ta cần làm rõ vấn đề cốt lõi — Những cáo buộc của FTC được xây dựng trên một loạt các 'suy đoán', chứ không phải là những bằng chứng xác thực. Họ cáo buộc Tử Hồ và bên Công tố có những cuộc gặp gỡ bí mật, nhưng lại phớt lờ tất cả những bằng chứng mà chúng tôi đã cung cấp. Những bằng chứng này chứng minh rõ ràng rằng, việc tiếp xúc giữa đội ngũ luật sư của Tử Hồ và cô Yvonne Chi chỉ xoay quanh một vấn đề pháp lý cơ bản — Nếu phát hiện ra hành vi thao túng thị trường, cơ quan thực thi pháp luật có sẵn sàng can thiệp hay không?"
Ông ngừng lại, từ từ nhìn một lượt các thành viên Bồi thẩm đoàn, tiếp tục nói: "Chúng tôi đã đệ trình lên tòa án tất cả các email liên quan, biên bản cuộc họp và cả lời khai của nhân chứng, chứng minh rằng cuộc trao đổi này là hoàn toàn hợp pháp. Hơn nữa, điều đáng chú ý là, cuộc trao đổi này không hề mang lại bất kỳ tác động thực tế nào. Quyết định cuối cùng của Ủy ban Chứng khoán trong việc xử phạt hành chính đối với Lava Capital là dựa trên cuộc điều tra độc lập, không hề chịu sự can thiệp nào từ phía Công tố viên."
Ông lên giọng, ngữ điệu kiên định: "Một cuộc tiếp xúc không hề ảnh hưởng đến sự công bằng của tư pháp, liệu có thể trở thành lý do để kết tội không?"
Victor hơi cúi người về phía trước, ánh mắt kiên định: "Huống hồ, bên nguyên chưa bao giờ đưa ra được những bằng chứng thực chất nào chứng minh Tử Hồ cố ý thao túng tư pháp. Lập luận duy nhất của họ, chỉ là 'quản lý cấp cao của Tử Hồ đã từng gặp Yvonne Chi'. Nếu chỉ dựa vào một lần giao tiếp pháp lý thông thường mà có thể bị định tội, vậy thì tất cả các công ty của chúng ta khi tiến hành tư vấn hợp quy, có phải đều nên nơm nớp lo sợ không? Có phải tất cả các cuộc đối thoại giữa lãnh đạo doanh nghiệp và quan chức chính phủ đều bắt buộc phải bị nghi ngờ không?"
Ông dừng lại, giọng nói chậm dần: "Thưa quý vị Bồi thẩm viên, kế hoạch thâu tóm của Tử Hồ không phải là vấn đề cốt lõi. Đây là một cuộc giao phong hợp pháp giữa cơ quan giám sát và doanh nghiệp. Nhưng nếu cho phép một cáo buộc không có bằng chứng xác thực như thế này được thành lập, điều đó sẽ đồng nghĩa với việc, hệ thống tư pháp của chúng ta không còn dựa trên sự thật nữa, mà dựa trên sự suy diễn và phỏng đoán."
Ông xoay người nhìn về phía Thẩm phán: "Chúng tôi thỉnh cầu tòa án, bác bỏ đơn kiện của FTC, bảo vệ tính công bằng của pháp luật."
Nói xong, ông khẽ gật đầu với Thẩm phán, bình tĩnh trở về ghế bị cáo.
Thẩm phán nhìn quanh phòng xử án, sau đó cất giọng trầm ấm tuyên bố: "Bồi thẩm đoàn sẽ tiến hành nghị án, phiên tòa tạm thời nghỉ."