Dimming Moon - Ánh Trăng Tan Vỡ

Chương 93

Cả phòng xử án chìm vào sự im lặng ngắn ngủi. Bầu không khí dường như bị đóng băng sau câu nói cuối cùng của Yên Lan.

Những đầu ngón tay của Kỷ Hi Di khẽ run rẩy. Cô ta không ngẩng đầu lên, nhưng đôi mày nhíu chặt, dường như đang gặm nhấm sức nặng của lời phán xét này.

Jason thong thả đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo vest, bước những bước vững chãi đến trước bục nhân chứng. Ông ta không vội đặt câu hỏi, mà nhẹ nhàng đẩy gọng kính, để lộ một nụ cười khó nhận ra.

"Cô Yên Lan, cảm ơn lời khai của cô," giọng ông ta trầm thấp và điềm tĩnh, "Lời trần thuật vừa rồi đã giúp chúng tôi có cái nhìn rõ ràng hơn về dòng thời gian và bối cảnh của toàn bộ vụ án. Tiếp theo tôi có một vài câu hỏi, xin cô hãy trả lời trung thực."

Yên Lan khẽ gật đầu.

"Đầu tiên, tôi muốn xác nhận một chút — vào thời điểm xảy ra vụ việc, cô và bị cáo Yvonne Chi có quan hệ gì?"

Câu nói này khiến không khí hơi chùng xuống. Trên băng ghế dự thính, Charlyn cau mày, những ngón tay của Lợi Mạn San khẽ siết lại.

"Lúc đó là người yêu." Yên Lan trả lời, giọng điệu không hề gợn sóng.

"Hiện tại còn duy trì mối quan hệ người yêu không?"

"Không."

"Vậy nguyên nhân các cô chia tay là gì?" Jason tiếp tục, giọng nói không nhanh không chậm.

Yên Lan không hề do dự: "Cô ta ngoại tình."

Dưới khán phòng có người xì xào bàn tán. Thẩm phán gõ nhẹ búa, ra hiệu giữ trật tự.

Jason gật đầu, dường như đã dự đoán được câu trả lời này: "Việc 'ngoại tình' mà cô nhắc đến, là chỉ mối quan hệ giữa cô ta và cô Tiffany Cohen, đúng không?"

Yên Lan khựng lại một chút: "Đúng vậy."

Jason hơi điều chỉnh tư thế đứng, đổi góc độ, dường như vô tình che khuất tầm nhìn của Kỷ Hi Di. "Vậy thưa cô Yên Lan, cô cho rằng Tiffany Cohen đóng vai trò gì giữa cô và Yvonne Chi?"

Đôi môi Yên Lan hơi mím chặt. Lần đầu tiên trong ánh mắt nàng xuất hiện một tia do dự.

"Cô ta..." Yên Lan lại ngừng lại, "Cô ta là kẻ thứ ba chen chân vào."

Jason khẽ gật đầu, như thể đang chờ đợi câu trả lời này. Ông ta im lặng một lát rồi hỏi tiếp: "Hiện tại bạn đời của cô là ai?"

Câu hỏi này vừa được đưa ra, sắc mặt Lợi Mạn San trên băng ghế dự thính hơi biến đổi, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh. Nét mặt Yên Lan không hề dao động, nàng nhìn Jason, thản nhiên trả lời: "Samantha Li."

Jason khẽ gật gù như đang suy nghĩ, ngay sau đó dùng một giọng điệu nửa đùa nửa thật hỏi: "Vậy, cô có cho rằng, lời khai của cô ngày hôm nay có thể đã bị ảnh hưởng bởi những tư thù cá nhân trong quá khứ không?"

Câu nói này như một hòn đá rơi xuống mặt hồ, tạo ra những gợn sóng tĩnh lặng.

Yên Lan nhìn ông ta, ánh mắt vẫn bình thản như ban đầu: "Lời khai của tôi dựa trên sự thật."

Jason khẽ mỉm cười: "Nhưng cô không thể phủ nhận rằng, người mà cô đang lên án trước tòa hôm nay là người yêu cũ của cô. Còn người yêu hiện tại của cô, như lời cô nói, chính vì sai lầm của Tiffany mà bị trúng đạn."

Ông ta dừng lại một chút, hơi cúi người tới trước, giọng điệu chậm rãi: "Cô Yên Lan, cô có mang theo sự phẫn nộ chủ quan nào đối với thân chủ của tôi không?"

Yên Lan khẽ nắm tay lại, nhịp tim hơi đập nhanh hơn, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: "Đương nhiên là tôi phẫn nộ. Nhưng cảm xúc không ảnh hưởng đến việc tôi trình bày sự thật."

Jason đứng thẳng người dậy, nhẹ nhàng đẩy kính, thu lại nụ cười. Giọng điệu chuyển sang trang trọng: "Thưa Thẩm phán, thân chủ của tôi hôm nay phải chịu xét xử tại đây, không phải vì cô ấy có tì vết về đạo đức, không phải vì lịch sử tình trường của cô ấy, và cũng không phải vì cô ấy đã làm cho một ai đó thất vọng hay không. Chúng ta chỉ quan tâm đến một điều duy nhất: Dưới góc độ pháp luật, cô ấy có tham gia vào vụ bắt cóc này hay không."

Ông ta từ từ lùi lại một bước, đưa mắt nhìn quanh phòng xử án: "Tôi cho rằng, những bằng chứng mà bên Công tố đưa ra không đủ để chứng minh cô ấy là đồng phạm."

Thẩm phán khẽ gật đầu, trầm ngâm một lát rồi gõ búa: "Về cáo buộc 'Mưu sát', Tòa chính thức bác bỏ. Còn về cáo buộc 'Đồng mưu bắt cóc', Tòa sẽ quyết định có tiến hành xét xử chính thức hay không sau khi xem xét thêm."

Điều này đồng nghĩa với việc Kỷ Hi Di vẫn sẽ phải tự biện hộ cho mình trong phiên tòa xét xử chính thức sắp tới. Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn Jason với ánh mắt phức tạp.

Bên ngoài tòa án, ánh nắng rực rỡ và gay gắt của mùa hè như muốn thiêu đốt mọi cảm xúc. Yên Lan bước trên những bậc thềm đá cẩm thạch, cái bóng trải dài trên mặt đất. Nhịp tim nàng vẫn chưa hoàn toàn bình ổn. Vừa nãy tại phiên điều trần, nàng đã bóc trần từng lớp những ký ức phủ bụi ấy, mang theo sự quyết tuyệt và lòng dũng cảm không thể trốn tránh. Còn hiện tại, thực tế lại ập đến như ánh mặt trời chói chang, khiến nàng có chút choáng váng.

"Yên Lan." Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Nàng dừng bước, quay đầu lại. Lợi Mạn San đang đứng trong bóng râm của bậc thềm, trên tay cầm một chai nước đá, ánh mắt ẩn chứa tia sáng dịu dàng.

Yên Lan đưa tay nhận lấy, vặn nắp tu một ngụm. Thứ chất lỏng mát lạnh trôi tuột xuống cổ họng mới khiến nàng nhận ra mình đang khát đến nhường nào.

"Hôm nay em thực sự rất dũng cảm." Lợi Mạn San lặng lẽ nhìn nàng. Trong giọng nói không có sự ngợi khen khoa trương, chỉ có sự tôn kính dịu dàng được cô giấu kín tận đáy lòng.

Yên Lan mím môi, cúi đầu vặn chặt nắp chai, khẽ thở dài một tiếng: "Nhưng em cũng chẳng thấy mình chiến thắng được điều gì."

"Em làm thế đâu phải để giành 'chiến thắng', đúng không?" Lợi Mạn San từ từ tiến lại gần, đứng sát bên cạnh nàng, hai bờ vai chạm vào nhau. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống mái tóc hai người, những điểm sáng lấp lánh như những dòng suy nghĩ đang trôi dạt.

"Em chỉ là..." Yên Lan khẽ hít một hơi, "Em chỉ là muốn mọi chuyện phải có một cái kết rõ ràng."

"Vậy là em đã làm được rồi." Giọng Lợi Mạn San rất khẽ, nhưng lại như một dòng thủy triều ấm áp, từ từ tràn vào trái tim nàng.

Yên Lan quay sang nhìn cô. Lợi Mạn San khẽ mỉm cười: "Hôm nay chị xin nghỉ rồi, không cần đến công ty nữa. Chúng ta ra hồ đi dạo nhé."

Trong một góc của khu vực nghỉ ngơi tại tòa án, hai ông bà nhà họ Kỷ ngồi trên chiếc ghế dài lạnh lẽo, im lặng đến mức như bị rút cạn toàn bộ sức lực. Sự ồn ào náo nhiệt sau khi phiên tòa tạm nghỉ đã trôi dạt ra xa. Xung quanh người qua kẻ lại tấp nập, nhưng họ ngồi đó lại như bị cô lập với thế giới.

Ông Kỷ cúi gằm mặt, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Những đường gân xanh nổi bần bật trên mu bàn tay đã tố cáo áp lực đè nặng trong lòng ông.

Năm đó khi đứng trên tòa án, khoảnh khắc nhận bản án, ông không hề cảm thấy mình đã thua hoàn toàn. Bởi ông biết, thế giới này là một ván cờ, có người thắng ắt có kẻ thua. Ông cho rằng mình chỉ là một kẻ thất bại trong trò chơi quyền lực đó, chứ không phải là một tội nhân thực sự. Thế nhưng hôm nay, ngồi ở đây, nhìn con gái mình đứng trên bục bị cáo, bị Công tố viên dùng từng nhát dao mổ xẻ quá khứ, vạch trần từng bước đi xuống vực thẳm của con gái, ông mới thực sự nhận ra: Người thất bại không chỉ có một mình ông.

Mà là cả cái gia đình này.

Bên cạnh, bà Kỷ nhìn chằm chằm về phía trước với ánh mắt trống rỗng. Móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay, như muốn kéo mình ra khỏi vũng bùn đau khổ này. Bà cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trái tim lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, khó thở đến cùng cực.

Quyết định khó khăn nhất trong đời bà, chính là năm chồng bị tống vào tù, bà đã mang theo Kỷ Tình khi ấy còn nhỏ tuổi, vượt ngàn trùng đại dương đến mảnh đất xa lạ này.

Bà vẫn còn nhớ ngày hôm đó. Khi máy bay hạ cánh xuống thành phố chìm trong bóng đêm, con gái nắm chặt tay bà, sợ hãi hỏi: "Mẹ ơi, sau này chúng ta sẽ sống ở đây sao?" Bà vừa lau nước mắt nơi khóe mi, vừa mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, ở đây."

Nhưng làm sao bà dám để con gái biết rằng, cái đất nước xa lạ cách quê hương vạn dặm này sẽ chẳng hề đối xử dịu dàng với sự xuất hiện của mẹ con bà?

Bà đã chịu đựng rất nhiều cay đắng. Bà cứ ngỡ rằng tất cả những gì mình làm, ít nhất cũng đổi lại cho con gái một tương lai xán lạn.

Con gái từng là niềm tự hào lớn nhất của họ. Nó là sinh viên ưu tú của Yale, là nhân vật quyền lực trẻ tuổi của chính quyền bang, là Công tố viên Liên bang do Tổng thống bổ nhiệm. Trong miệng họ hàng bạn bè, nó là đứa con "làm rạng rỡ tổ tông".

Bà cứ ngỡ mình đã dùng hết sức lực để kéo con gái thoát khỏi vũng bùn, nhưng bà chưa bao giờ dạy nó thế nào là chấp nhận thất bại, thế nào là dừng lại đúng lúc, thế nào là một con người bình thường.

"Nó đang so đo với ai vậy?" Bà Kỷ cười chua xót, "Nó đang so đo với số phận, so đo với quá khứ của chính mình, so đo với xuất thân của chính mình."

Ông Kỷ cúi đầu, rất lâu không nói một lời.

...

Gió đêm hiu hiu thổi. Ráng chiều mùa hạ trải một dải màu cam hồng ấm áp nơi chân trời. Mặt hồ lăn tăn gợn sóng, phản chiếu ánh đèn thành phố đang dần bừng sáng.

Khu bàn ăn ngoài trời của nhà hàng được trang trí đầy hoa tươi và dây leo. Lợi Mạn San nhấp một ngụm nước chanh, nhìn về phía ráng chiều: "Đẹp quá. Đi dạo một chút cho tiêu hoá nhé?"

"Chị ăn no rồi à?" Yên Lan hỏi.

"Không thể no hơn được nữa. Đi thôi."

Họ thong thả dạo bước trên con đường nhỏ bên ngoài nhà hàng. Mặt đất vẫn còn vương chút hơi ấm sau một ngày bị nắng thiêu đốt, nhưng những cơn gió đã mang theo chút se lạnh của màn đêm.

Đầu ngón tay Lợi Mạn San lơ đãng v**t v* lòng bàn tay Yên Lan: "Hình như chúng ta còn nợ nhau một lời hứa thì phải?" Cô khẽ cong khóe môi, chỉ tay về phía trước.

Yên Lan nhìn theo hướng tay cô. Phía xa xa, Vòng đu quay khổng lồ đang chầm chậm xoay tròn. Ánh đèn đan xen nhau, tựa như một dải ngân hà chảy trôi giữa bầu trời đêm.

"Cho nên, lời hứa đi Vòng đu quay của chúng ta sẽ được thực hiện ở Chicago sao?" Nàng hỏi.

Lợi Mạn San ngẫm nghĩ: "Hình như thành phố nào cũng có một cái Vòng đu quay. Chúng ta có thể bắt đầu từ Chicago."

Yên Lan khẽ cười. Ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt Lợi Mạn San. Ánh đèn vàng cam phác họa những đường nét của cô, hàng chân mày và khóe mắt đều toát lên vẻ nhu hòa. Trong đôi mắt ấy là một sự ấm áp khiến người ta muốn đắm chìm vào.

"Đi thôi."

Hàng người xếp hàng chờ lên Vòng đu quay không dài lắm. Trong gió lẫn tiếng cười nói khẽ khàng của du khách. Bọn họ đứng chờ ở lối vào. Lợi Mạn San hơi nghiêng đầu, ngước nhìn bầu trời đêm: "Em biết không? Hồi nhỏ chị thích Vòng đu quay lắm."

"Tại sao?" Yên Lan hỏi.

"Vì hồi nhỏ chị cứ nghĩ, lên đến điểm cao nhất của Vòng đu quay chắc chắn sẽ nhìn thấy cả thế giới," khóe môi Lợi Mạn San khẽ nhếch lên một nụ cười hoài niệm, "Sau này mới nhận ra, từ trên cao nhìn xuống, người ta chỉ nhìn thấy những phong cảnh mà mình muốn nhìn thôi."

Cabin từ từ dừng lại. Đến lượt hai người, Yên Lan nhường Lợi Mạn San vào trước, rồi nối gót theo sau. Cửa cabin khép lại sau lưng họ, toàn bộ thế giới dường như bị niêm phong bên ngoài không gian nhỏ bé này.

Cabin chầm chậm bay lên cao. Ánh đèn thành phố trải dài dưới chân họ. Hồ nước in bóng ngàn vì sao. Toàn bộ màn đêm đều trở nên vô cùng dịu dàng.

"Phong cảnh chị muốn ngắm là gì?" Yên Lan đột nhiên hỏi.

Lợi Mạn San nhẹ nhàng quay đầu lại, lặng lẽ nhìn nàng. Ánh mắt thâm thúy mà dịu dàng.

"Là em."

Yên Lan sững người. Nhịp tim dường như hẫng lại nửa nhịp trong khoảnh khắc đó, rồi lại lặng lẽ đập nhanh hơn dưới ánh nhìn chăm chú của Lợi Mạn San.

Nàng không nói gì, chỉ từ từ vươn tay ra, áp lên má Lợi Mạn San, nhẹ nhàng v**t v* đường nét khuôn mặt cô.

"Còn em thì sao?" Lợi Mạn San khẽ hỏi.

Ánh mắt Yên Lan dừng lại nơi khóe môi cô, khựng lại một tích tắc, rồi từ từ áp sát lại. Dưới bầu trời ngập tràn ánh đèn này, nàng đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô.

Không vội vã, không ồn ào. Chỉ có cơn gió đêm ấm áp và hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, tựa như một lời thề nguyện không lời.

Cabin từ từ hạ xuống. Màn đêm vẫn dịu dàng như thế. Cơn gió mùa hạ mơn man mái tóc của họ. Thời gian dường như cũng đang lặng lẽ ngừng trôi.

Cách đó một dặm, trong phòng khách sạn chỉ bật một ngọn đèn bàn. Ánh sáng nhạt nhòa hắt lên người Charlyn, phác họa đường nét sườn mặt rõ ràng của cô ta. Cô ta ngồi tựa vào sofa, một tay đặt lên trán, tay kia xoay xoay ly rượu. Chất lỏng màu hổ phách chầm chậm đung đưa trong chiếc ly thủy tinh, phản chiếu ánh nhìn của cô ta — tĩnh lặng, kìm nén, nhưng lại mang theo một sự mệt mỏi khó tả.

Lớp kính của chiếc ly truyền đến cảm giác lạnh buốt, như đang nhắc nhở rằng: Cô ta vẫn chưa say.

Cô ta không thể say được.

Cô ta đã chìm nổi trong cơn bão này quá lâu rồi. Đáng lẽ cô ta nên rút lui sớm hơn, nhưng trước sau vẫn không thể hoàn toàn thoát ra được. Cho đến tận hôm nay, ngồi trên băng ghế dự thính suốt mấy tiếng đồng hồ, cô ta mới thực sự nhìn rõ một sự thật mà bản thân luôn trốn tránh bấy lâu nay.

Kỷ Hi Di — người phụ nữ mà cô ta từng cho rằng không gì là không thể làm được, có khả năng thao túng mọi thứ, hôm nay lại phải ngồi trên ghế bị cáo, tay không tấc sắt, hoàn toàn bất lực trước số phận của chính mình.

Còn bản thân cô ta thì sao?

Nhìn Công tố viên từng bước ép sát, nhìn Yên Lan đứng trên bục nhân chứng, dùng giọng điệu bình tĩnh và trầm ổn, từng chút từng chút một đẩy Kỷ Hi Di vào tình thế bất lợi... Tâm trạng của Charlyn vô cùng phức tạp.

Cô ta biết Kỷ Hi Di đã sai. Kỷ Hi Di đã phạm quá nhiều sai lầm, những sai lầm không thể bào chữa. Nhưng cô ta càng biết rõ hơn, Kỷ Hi Di từng hai lần cảnh cáo cô ta, bảo cô ta đừng dính líu vào, mọi chuyện đều không liên quan đến cô ta. Kỷ Hi Di đang bảo vệ cô ta. Dù bản thân đã rơi vào vòng lao lý, Kỷ Hi Di vẫn cố gắng giữ cho cô ta được trong sạch.

Nhưng bản thân mình có thực sự trong sạch không?

Charlyn biết rõ Kỷ Hi Di đang cấu kết với một thế lực khác. Biết rõ cô ta đã bán bí mật của "Cẩm Y Dạ Hành" cho bọn chúng. Biết rõ có người đang thao túng thị trường chứng khoán. Thậm chí biết rõ có kẻ muốn làm cho thương vụ thâu tóm này sụp đổ hoàn toàn... Nhưng cô ta đã làm gì?

Cô ta chọn cách im lặng. Cô ta không tố giác, không trình báo. Cô ta chỉ từ chức CEO, trốn tránh mọi thứ như một kẻ hèn nhát, làm như vậy là có thể gột rửa sạch sẽ đôi bàn tay của mình.

Nhưng đôi bàn tay của cô ta có sạch sẽ không?

Charlyn cúi đầu, chằm chằm nhìn vào lòng bàn tay mình. Những ngón tay thon dài, các khớp xương rõ ràng, thoạt nhìn thì sạch sẽ. Nhưng cô ta biết, đôi bàn tay này đã vấy bẩn sự dơ dáy của thế giới này.

Cô ta vẫn còn nhớ khoảnh khắc nhận được cáo buộc của bên Công tố. Vài phút ngắn ngủi đó, tim đập nhanh đến mức tưởng chừng như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Charlyn phủ nhận việc mình biết hành vi phạm tội của Kỷ Hi Di. Cô ta dùng những từ ngữ chuẩn xác nhất để né tránh mọi cái bẫy có thể đẩy mình vào khốn cảnh.

Nhưng bây giờ, còn có thể tiếp tục chối cãi được nữa không?

Nếu cô ta ra đầu thú, nếu cô ta thú nhận mọi thứ mình biết, cô ta sẽ trở thành nhân chứng chứng minh sự cấu kết giữa Kỷ Hi Di và Arshad. Cô ta sẽ giúp bên Công tố gán thêm một tội danh nữa cho Kỷ Hi Di.

Nhưng nếu làm vậy, cô ta sẽ thực sự trở thành kẻ phản bội.

Thực sự phải tự tay đẩy Kỷ Hi Di vào nhà giam sâu thẳm hơn sao?

Charlyn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng hình ảnh hiện lên trong đầu cô ta không phải là Kỷ Hi Di, mà là khuôn mặt bình tĩnh đến đáng sợ của Yên Lan.

"Nếu Yvonne Chi không đưa ra một loạt những quyết định sai lầm đó, Tiffany Cohen đáng lẽ đã phải đền tội từ lâu rồi. Chứ không phải hai năm sau quay trở lại, âm mưu sát hại tôi, làm liên lụy đến tính mạng của một người vô tội khác."

Dạ dày Charlyn như bị ai đấm mạnh một cú. Cả người có chút khó thở.

Cô ta vẫn luôn cho rằng, cơn bão này chỉ xoay quanh tiền bạc, quyền lực, thâu tóm, và thao túng thị trường. Nó chỉ là một cuộc chiến trong giới thương trường. Nhưng bây giờ cô ta mới nhận ra, đây không chỉ là một trò chơi thương mại. Đây là một sai lầm chết người, liên quan trực tiếp đến ranh giới sinh tử.

Cô ta cố gắng tìm kiếm lý do dưới đáy sâu nội tâm, tìm kiếm những cái cớ để khiến bản thân cảm thấy khá hơn — nhưng cô ta không thể tìm thấy.

Charlyn từng nghĩ mình có thể giống như Kỷ Hi Di, là kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp của thế giới này. Nhưng giờ đây cô ta mới nhận ra, bản thân mình hoàn toàn không máu lạnh như mình vẫn tưởng.

Cô ta vẫn biết đau, vẫn biết sợ hãi, vẫn biết mất ngủ. Và khi nghĩ đến vết thương do đạn bắn trên ngực Samantha, trái tim cô ta vẫn như bị ai đó bóp nghẹt.

Charlyn muốn rửa sạch đôi tay mình, nhưng không biết phải làm thế nào.

Nếu cô ta thú nhận, cô ta sẽ trở thành một phần của bằng chứng phạm tội, trở thành kẻ khiến Kỷ Hi Di hoàn toàn thua cuộc trong cuộc chiến này.

Nếu cô ta tiếp tục im lặng, cuộc đời cô ta sẽ vĩnh viễn phải gánh vác bí mật này.

Charlyn chợt nhớ lại nhiều năm trước, khi mình mới là một người khởi nghiệp bước chân vào làng game. Buổi tối hôm đó, Chloe ngồi trong phòng làm việc của cô ta, ngắm nhìn từng bản phác thảo, và nhẹ nhàng nói: "Charlyn, cô sinh ra là một nhà sáng tạo. Cô đến đây để thay đổi thế giới, chứ không phải để thế giới này thay đổi cô."

Nhưng bây giờ thì sao? Cô ta đã thay đổi thế giới chưa? Hay cô ta đã bị thế giới này nuốt chửng rồi?

Charlyn ngẩng đầu lên, nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ. Đầu ngón tay cầm ly rượu hơi run rẩy. Rượu trong ly chao đảo tạo thành những gợn sóng, giống hệt như nội tâm đang bị xáo trộn của cô ta lúc này.

Đột nhiên Charlyn cảm thấy mình đã không còn đường lui nữa.

Cô ta cầm điện thoại lên. Do dự một lúc, màn hình dừng lại ở tên của Caroll.

Đầu ngón tay cô ta chần chừ rất lâu, cuối cùng vẫn không bấm gọi. Cô ta vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo, nhưng cô ta biết, mình không thể tiếp tục trốn tránh nữa.

Bình Luận (0)
Comment