Công tố viên quét mắt nhìn quanh khán phòng một lượt, điều chỉnh lại micro. Giọng ông trầm ổn, rõ ràng, ngữ điệu không cố tình chỉ trích nhưng lại mang theo sự kiên định không thể nghi ngờ.
"Thưa quý vị, hôm nay chúng ta có mặt ở đây, không phải để phỏng đoán động cơ của bất kỳ ai, mà là để khôi phục lại sự thật."
Ông ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Thẩm phán, sau đó nhìn thẳng về phía Kỷ Hi Di trên ghế bị cáo, ánh nhìn sắc bén như dao.
"Trong vụ án này, nạn nhân của chúng ta, cô Yên Lan, đã bị tước đoạt tự do và phải chịu đựng sự tra tấn nghiêm trọng về cả thể xác lẫn tinh thần trong vụ bắt cóc tồi tệ hai năm trước. Trong mười ngày cô ấy bị giam giữ trái phép, kẻ thực sự nắm giữ quyền sinh sát đối với cô ấy, không chỉ có tên Arshad đã nhận tội kia, mà còn có..." Ông giơ tay lên, chỉ thẳng vào Kỷ Hi Di, "Bị cáo đang ngồi đằng kia, Yvonne Chi."
Cả phòng xử án chìm vào im lặng. Có người khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi. Ở dãy ghế luật sư, Jason nheo mắt lại, nhưng không lên tiếng cắt ngang.
"Chúng ta cần phải nhìn rõ sự thật," Công tố viên tiếp tục, "Bị cáo Yvonne Chi có đích thân lên kế hoạch cho vụ bắt cóc này không? Các bằng chứng hiện tại cho thấy, không có. Nhưng xin quý vị hãy tự hỏi, liệu cô ta có mặc kệ tình hình khi biết rõ nạn nhân đang bị giam giữ trái phép, thậm chí ở một mức độ nào đó, còn lợi dụng sự khốn cùng của nạn nhân để trục lợi cho bản thân hay không?"
Ông dừng lại, bước đến gần bục Thẩm phán, hạ giọng xuống nhưng từng chữ thốt ra đều có sức nặng ngàn cân:
"Bằng chứng chúng tôi nắm giữ cho thấy, vài ngày sau khi cô Yên Lan bị bắt cóc, bị cáo đã có nhiều cuộc điện thoại với Arshad. Và vào ngày thứ tư vô cùng quan trọng — cũng chính là lúc cô Yên Lan phải chịu đựng sự tra tấn đến mức thể xác và tinh thần gần như suy sụp — bị cáo đã nhận được một đoạn video."
Ông nhìn chằm chằm vào Kỷ Hi Di, giọng nói trầm thấp nhưng đầy áp đảo: "Đó là hình ảnh nạn nhân đang bị lăng nhục."
Thẩm phán và vài thư ký tòa án hơi biến sắc. Có người cúi đầu ghi chép, có người mím chặt môi.
"Sau đó thì sao?" Công tố viên bước từng bước đến gần hơn, "Bị cáo có báo cảnh sát không? Có tìm kiếm sự giúp đỡ từ bất kỳ cơ quan thực thi pháp luật nào không? Bị cáo có liên hệ với FBI ngay lập tức, hay chí ít là thông báo cho gia đình nạn nhân, hay làm bất cứ điều gì trong khả năng của mình để giải cứu người phụ nữ mà bị cáo từng vô cùng hiểu rõ không?"
Ông dừng lại, ánh mắt quét qua Kỷ Hi Di, "Bị cáo không làm gì cả."
Phòng xử án tĩnh lặng như tờ.
Công tố viên thu lại ánh nhìn, tiếp tục bài phát biểu: "Vào thời khắc mấu chốt đó, sự lựa chọn của cô Yvonne Chi là tiếp tục 'thương lượng ngầm'. Bị cáo cố gắng dùng phương thức giao dịch chính trị để thuyết phục Cohen từ bỏ lợi nhuận từ vụ thâu tóm Obsidian, nhằm đổi lấy lời hứa thả người của Arshad. Nhưng thực tế đã chứng minh, chiến lược này hoàn toàn thất bại. Bởi vì Cohen cự tuyệt nhượng bộ, và Arshad cũng không vì thế mà thả nạn nhân."
"Thế là, bị cáo lại đợi thêm vài ngày. Cuối cùng, bị cáo quyết định 'phản bội' Cohen, chấp nhận yêu cầu của Arshad. Đây là một cột mốc thời gian rất đáng để chúng ta lưu tâm — không phải vì lương tâm bị cáo trỗi dậy, không phải vì bị cáo đột nhiên nhận thức được hoàn cảnh nguy hiểm của nạn nhân, mà là vì trong cuộc giao dịch chính trị này, bị cáo đã hoàn toàn mất đi sự ủng hộ của Cohen, nên mới quyết định đổi sang một chỗ dựa khác."
Công tố viên dừng lại, dang rộng hai tay. Sự im lặng bao trùm khắp phòng xử án.
Công tố viên xoay người, bước về phía dãy ghế của bên nguyên, hai tay chống lên mặt bàn, giọng điệu trầm ổn nói: "Bất luận bị cáo tự bào chữa cho mình thế nào, nhấn mạnh sự bất đắc dĩ và giằng xé của mình ra sao, thì cũng không thể che đậy được sự thật này: Vào lúc có khả năng đưa ra những lựa chọn khác, bị cáo đã không chọn công lý, mà chọn cách cân nhắc lợi hại, chọn con đường mà bị cáo cho là có lợi nhất cho tương lai của mình. Hôm nay chúng ta đứng ở đây, không phải để cân đo đong đếm sự phức tạp của nhân tính, cũng không phải để thảo luận xem sự giằng xé nội tâm của bị cáo chân thật đến mức nào." Mắt ông sáng rực như đuốc, nhìn chằm chằm vào Kỷ Hi Di, giọng điệu kiên định, "Chúng ta chỉ quan tâm đến một vấn đề: Liệu bị cáo có phải đã hai mặt, thậm chí lợi dụng vụ việc này để đạt được mục đích cá nhân, trong khi biết rõ nạn nhân đang bị bắt cóc hay không?"
"Nếu câu trả lời là 'Có', thưa quý vị, pháp luật sẽ không dung túng."
Yên Lan mở to mắt, bình thản nhìn Kỷ Hi Di trên ghế bị cáo. Nàng nhận ra Kỷ Hi Di cũng đang nhìn mình. Chạm phải ánh mắt của Yên Lan, cô ta theo bản năng né tránh, nhưng giây tiếp theo lại quay lại, dũng cảm đối diện với nàng.
Ánh mắt của cả hai đều rất bình tĩnh, tựa như mặt biển phẳng lặng sau một đêm giông bão.
Thẩm phán chậm rãi lên tiếng: "Yêu cầu bị cáo trả lời, những lời Công tố viên vừa trình bày, có đúng với sự thật không?"
"Thưa Thẩm phán," Jason đứng dậy, "Tôi phản đối những lời trình bày mang tính chủ quan cao này..."
"Cơ bản là đúng sự thật." Kỷ Hi Di cắt lời ông ta bằng một giọng trầm thấp.
Cả phòng xử án lập tức xôn xao.
Charlyn vốn đã hoảng sợ trước lời buộc tội vừa rồi, đang nóng lòng chờ đợi một màn lật ngược tình thế. Nghe thấy câu nói này, cô ta càng thêm kinh ngạc, đôi mắt xanh lam luân chuyển giữa khuôn mặt Jason và Kỷ Hi Di.
"Nhưng những toan tính của tôi lúc đó không hoàn toàn xuất phát từ lợi ích cá nhân. Tôi muốn bảo vệ lợi ích của tất cả mọi người, bao gồm cả Yên Lan," Kỷ Hi Di tiếp tục nói, "Tôi nghĩ rằng, nếu Cohen chịu thỏa hiệp, sự việc có thể nhanh chóng được giải quyết trong âm thầm. Tôi sẽ không cần phải phơi bày nó ra công chúng, và Yên Lan cũng sẽ không bị ném vào tầm ngắm của dư luận, như tình cảnh hiện tại."
"Tôi thừa nhận lúc đó tôi có chút ngây thơ. Lần trước tôi đã nói với Yên Lan rồi, việc sau đó tôi quyết định vạch trần hành vi phạm tội của tập đoàn Cohen, không phải vì tôi 'mất đi chỗ dựa' như lời Công tố viên nói, mà là vì tôi đã nhìn rõ bộ mặt thật của Cohen và hoàn toàn thất vọng về ông ta. Ngoài ra, tôi muốn xin Thẩm phán và quý vị suy nghĩ về một vấn đề: Sau khi Yên Lan bị bắt cóc, Cohen biết được Arshad muốn dùng Yên Lan để đổi lấy việc tôi hủy bỏ cáo buộc chống lại tập đoàn Cohen. Vậy chẳng phải đối với ông ta, tôi là một kẻ rất nguy hiểm sao? Những ngày đó tôi có an toàn không? Liệu tôi có sợ Cohen sẽ ra tay trước, khống chế tôi không? Mọi người chỉ nhìn thấy tình cảnh nguy hiểm của Yên Lan trong những ngày đó, có ai nghĩ đến hoàn cảnh của tôi không? Khi đó, việc tiếp tục đàm phán với Cohen cũng khiến bản thân tôi ngày càng gặp nguy hiểm, nhưng tôi chỉ ngây thơ hy vọng, mỗi người đều có thể giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất."
Công tố viên đứng dậy: "Cái gọi là 'lợi ích của mỗi người', 'thiệt hại của mỗi người' mà cô nói, đều là những lợi ích hợp pháp sao? Những người mà cô bảo vệ đều là những người vô tội sao?"
Kỷ Hi Di im lặng một lúc: "Trong khoảnh khắc đó, tôi cho rằng tất cả đều là hợp pháp."
"Với tư cách là một sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của Trường Luật Yale, một quan chức quan trọng của Văn phòng Tổng Chưởng lý California lúc bấy giờ, cô lại cho rằng những điều đó là hợp pháp sao?"
Phòng xử án lại chìm vào im lặng. Kỷ Hi Di chỉ đáp lại bằng một từ: "Đúng vậy."
Thẩm phán gõ nhẹ búa xuống bàn, ra hiệu cho khu vực dự thính giữ trật tự.
Công tố viên sải bước về phía bục bị cáo, giọng điệu lạnh lùng: "Yvonne Chi, ý cô là, cô thực sự tin rằng, vào thời điểm đó, tất cả những gì cô làm đều xuất phát từ mục đích công bằng và hợp pháp?"
"Đúng vậy." Giọng Kỷ Hi Di không nhanh không chậm, nhưng trầm hơn vừa nãy một chút.
"Ngay cả khi cô từ chối báo cảnh sát, ngay cả khi cô ngầm biến vụ bắt cóc thành một cuộc trao đổi lợi ích, ngay cả khi cô nhìn thấy quần áo của nạn nhân bị lột ra, nghe thấy cuộc điện thoại tống tiền của Arshad, cô vẫn cho rằng mọi việc mình làm là 'hợp pháp' sao?"
Lời nói của Công tố viên giống như một con dao phẫu thuật sắc bén, từng nhát, từng nhát mổ xẻ ranh giới phòng thủ cuối cùng của Kỷ Hi Di. Cô ta siết chặt nắm tay, ánh mắt vẫn bình tĩnh như thường, nhưng cổ tay khẽ run lên đã tố cáo sự căng thẳng của cô ta.
"Tôi không cho rằng việc báo cảnh sát có thể giải quyết được vấn đề," giọng cô ta khàn hơn trước, "Cohen thao túng cả giới chính trị và thương gia, ông ta có đủ thủ đoạn để tác động đến cảnh sát. Tôi không tin tưởng vào hệ thống tư pháp."
"Nhưng cô từng là một thành viên của hệ thống tư pháp đó!" Giọng Công tố viên cao lên, ánh mắt sắc như dao, "Khi nhậm chức ở Bộ Tư pháp, cô đã thề sẽ bảo vệ pháp luật và công lý. Cô từng là một trong những Công tố viên cứng rắn nhất của Đại bồi thẩm đoàn. Vậy mà bây giờ cô đứng ở đây, nói với chúng tôi rằng cô không tin tưởng vào hệ thống tư pháp? Cô không tin tưởng vào chính những thứ mà mình từng thề sẽ bảo vệ sao?"
Hơi thở của Kỷ Hi Di hơi nghẹn lại. Rất lâu sau cô ta mới thốt ra một câu: "Hệ thống pháp luật chưa bao giờ là tuyệt đối công bằng."
Cả phòng xử án lại một phen xôn xao. Charlyn cúi đầu, nhìn mười ngón tay đang đan chặt vào nhau của mình.
"Rất tốt," Công tố viên gật đầu, chậm rãi bước về dãy ghế của bên nguyên, "Vậy chúng ta hãy quay lại một vấn đề cơ bản hơn. Việc cô 'không báo cảnh sát', cô 'thao túng ngầm', cô 'hòa giải', về bản chất có cấu thành hành vi phạm tội hay không?"
Kỷ Hi Di không trả lời ngay. Cô ta nghiêng đầu, nhìn về phía băng ghế dự thính, ánh mắt dừng lại trong giây lát trên khuôn mặt Yên Lan. Cô ta cố gắng tìm kiếm một tia tán thành trên khuôn mặt quen thuộc đó, dù chỉ là một sự đồng cảm mỏng manh nhất, nhưng biểu cảm của Yên Lan vẫn lạnh nhạt. Nàng thậm chí không thèm nhìn thẳng vào cô ta, chỉ thản nhiên nhìn về phía trước.
Sau một lúc im lặng, Công tố viên từ từ xoay người, nhìn về phía băng ghế dự thính.
"Thưa các quý bà, quý ông, chúng ta đều đã biết lập trường của cô Yvonne Chi trong vụ án này. Bị cáo cho rằng tất cả những gì mình làm không phải vì tư lợi, mà vì muốn tìm ra 'giải pháp tối ưu'. Bị cáo cho rằng quyết định của mình là để 'bảo vệ mọi người'." Ánh mắt Công tố viên quét qua từng người trong phòng xử án, giọng nói trầm ổn mang theo sự tức giận bị kìm nén.
"Nhưng cô ta chưa bao giờ hỏi xem, cái người được 'bảo vệ' đó, rốt cuộc có sẵn lòng chấp nhận phương pháp của cô ta hay không."
Ông dừng lại một chút, quét mắt nhìn toàn trường, rồi từ từ cất lời: "Mời nhân chứng Yên Lan lên bục."
Trong phút chốc, không khí trong toàn bộ phòng xử án đột ngột căng thẳng.
Yên Lan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy.
Nàng bước qua dãy ghế dự thính, tiến về phía bục nhân chứng. Mỗi bước đi của nàng như đang giẫm lên bóng ma của quá khứ. Những ngày tháng sống trong căn phòng không thấy ánh mặt trời, sự câm lặng và sợ hãi ép buộc đó, tất cả đều lắng đọng lại phía sau từng bước chân của nàng.
Bàn tay Kỷ Hi Di hơi siết lại, các đầu ngón tay trắng bệch. Cô ta không ngẩng đầu lên, nhưng có thể cảm nhận được sự tiến lại gần của Yên Lan.
Yên Lan ngồi xuống bục nhân chứng, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn. Nàng trông điềm tĩnh hơn bao giờ hết, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không quay đầu lại nhìn bất kỳ ai.
Cảnh sát tòa án bước tới, đưa cho nàng một bản tuyên thệ. Nàng nhận lấy, giọng nói vững vàng vang lên: "Tôi trịnh trọng thề rằng, tôi sẽ làm chứng một cách trung thực, không giấu giếm, không bóp méo, không ngụy tạo sự thật, nếu không, nguyện chịu sự trừng phạt của pháp luật."
Lời thề kết thúc. Công tố viên khẽ gật đầu, chậm rãi bước đến trước bục nhân chứng.
"Cô Yên Lan, xin cô cho chúng tôi biết, khi bị bắt cóc, cô nhận ra việc cô Yvonne Chi biết chuyện này vào lúc nào?"
Những ngón tay của Yên Lan hơi siết lại. Nàng khựng lại một nhịp, rồi từ từ mở miệng: "Ngày thứ ba."
Giọng nàng không lớn, nhưng tất cả mọi người trong phòng xử án đều nghe rõ mồn một.
"Ngày thứ ba, tôi nghe thấy cuộc gọi giữa Arshad và Yvonne Chi," nàng hít một hơi thật sâu. Những hình ảnh ký ức ùa về trong tâm trí khiến ngực Yên Lan thắt lại, nhưng nàng cố nén cảm xúc, tiếp tục nói, "Ngày hôm đó, tôi mới biết, cô ta biết tôi đang ở đâu, biết tôi đã phải chịu đựng những gì, và biết bọn chúng muốn gì."
"Bị cáo có lập tức cứu cô không?" Công tố viên truy vấn.
"Không."
Công tố viên khẽ gật đầu, chậm rãi hỏi: "Cô nghĩ sao về quyết định của bị cáo?"
Ánh mắt Yên Lan cuối cùng cũng dừng lại trên người Kỷ Hi Di. Nàng nhìn cô ta, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ, không có sự phẫn nộ, không có lời buộc tội, chỉ có sự thất vọng tột cùng.
"Tôi nghĩ, giống như những gì cô ta vừa nói, cô ta đang 'nghĩ cách'," giọng Yên Lan chậm rãi mà rành rọt, "Nhưng cô ta không nhận ra rằng, tất cả những cách của cô ta đều sai bét."
Yết hầu Kỷ Hi Di trượt lên xuống, muốn nói gì đó, nhưng không thể phát ra âm thanh.
"Tôi từng chờ đợi trong bóng tối, chờ có người đến cứu mình," ánh mắt Yên Lan hơi chớp động, như chìm vào miền ký ức xa xăm, "Nhưng trong những ngày đầu tiên, thứ tôi chờ được chỉ là những cuộc giao dịch hết lần này đến lần khác, và sự im lặng hết lần này đến lần khác."
"Mãi đến sau này, khi cô ta quyết định phản bội tập đoàn Cohen, tôi mới có cơ hội được thả ra," nàng ngừng một chút, giọng điệu trở nên kiên định hơn, "Nhưng xin lưu ý, chỉ đến khoảnh khắc cô ta quyết định phản bội, tôi mới được thả."
"Điều này có ý nghĩa gì?" Công tố viên hỏi dồn.
"Có nghĩa là, nếu cô ta không phản bội, tôi có thể vĩnh viễn không bao giờ được thả ra," giọng Yên Lan bình tĩnh mà tàn nhẫn, "Có nghĩa là, trong những ngày tháng đằng đẵng đó, vận mệnh của tôi không nằm trong tay pháp luật, mà nằm trong tay cô ta."
Yên Lan ngừng một chút, ánh mắt quét về phía bục Thẩm phán, giọng nói vững vàng hơn lúc nãy: "Yvonne Chi nói, cô ta muốn bảo vệ lợi ích của tất cả mọi người. Nhưng cô ta quên mất một điều, cô ta không có tư cách quyết định vận mệnh của một nạn nhân. Sau khi sự việc đó kết thúc, tôi và Yvonne Chi đường ai nấy đi. Đối với cô ta, sự việc đã khép lại, nhưng đối với tôi, đó lại là sự khởi đầu của vực thẳm."
"Tại sao?"
"Tôi mắc chứng trầm cảm nặng, mất đi động lực sống. Sau một năm phải dùng thuốc tâm thần và một năm rưỡi ròng rã tập luyện phục hồi, tôi mới dần dần khá lên."
Phòng xử án im phăng phắc, tĩnh mịch đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc.
Sắc mặt Kỷ Hi Di trở nên trắng bệch. Cuối cùng cô ta cũng ngẩng đầu lên, đôi môi khẽ run rẩy.
Charlyn ngẩng đầu nhìn Yên Lan. Bên tai cô ta văng vẳng câu nói của Lợi Mạn San ngày hôm đó: "Charlyn, đừng quá điên cuồng. Tình yêu cũng cần phải phân biệt cẩn thận. Nó có thể hủy hoại nửa cái mạng của cô đấy, tôi đã từng chứng kiến rồi."
Nhưng Yên Lan vẫn chưa dừng lại. Nàng hơi thẳng lưng lên, tầm mắt lướt qua Kỷ Hi Di, nhìn về phía bục Thẩm phán.
Giọng nàng trầm ổn, nhưng lời nói lại như một lưỡi dao sắc bén, từng tấc từng tấc mổ xẻ thần kinh của mọi người: "Các vị tưởng rằng chuyện này đã kết thúc từ hai năm trước sao? Nếu cô ta không đưa ra một loạt những quyết định sai lầm đó, Tiffany Cohen đáng lẽ đã phải đền tội từ lâu rồi. Chứ không phải hai năm sau quay trở lại, âm mưu sát hại tôi, làm liên lụy đến tính mạng của một người vô tội khác."
Lời này vừa thốt ra, cả phòng xử án chết lặng.
"Sai lầm của Yvonne Chi không chỉ khiến tôi bị giam cầm mười ngày," giọng Yên Lan càng thêm lạnh lùng, "Sai lầm của cô ta đã để cho một tội phạm thực sự thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, tạo cơ hội cho kẻ đó mang súng quay lại trước mặt tôi hai năm sau. Nếu không có Samantha đỡ lấy viên đạn đó, hôm nay tôi căn bản không thể ngồi ở đây."
Yên Lan hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, như đang kìm nén một cảm xúc nào đó.
Sau đó, nàng mở mắt ra, chậm rãi thốt ra câu cuối cùng:
"Cô ta cứ tưởng mình có thể kiểm soát mọi thứ, nhưng cuối cùng, thứ cô ta kiểm soát được chỉ là nhiều tai họa hơn mà thôi."