Nhóm của Arshad vừa bị tống giam, Jack - cấp dưới của Caroll - lại một lần nữa đến bệnh viện để kiểm tra tình hình của Tiffany.
Kể từ khi vụ tai nạn xảy ra, hầu như ngày nào Jack cũng đến bệnh viện ngó qua một chút. Cô ả cứ hôn mê thêm một ngày, khả năng trở thành người thực vật lại tăng thêm một phần.
Không ai mong muốn kết cục này. Tiffany sẽ là một nhân chứng vô cùng quan trọng. Huống hồ một số bằng chứng hiện tại cho thấy cô ả cũng dính líu đến vài cáo buộc phạm tội, cần phải tiến hành điều tra và xét xử.
Trong một gian cách ly nhỏ bên ngoài phòng bệnh, Jack đang gọi điện thoại cho đồng nghiệp:
"Vâng, tôi biết. Nếu cô ta có thể tỉnh lại trước phiên tòa xét xử Yvonne Chi thì tốt nhất."
Bên trong phòng bệnh, mí mắt người nằm trên giường khẽ động đậy, rồi rung lên dữ dội, như thể đang cố gắng thoát khỏi một cơn ác mộng nào đó.
Cuộc điện thoại bên ngoài vẫn tiếp tục.
"Cô ta là một con cá lọt lưới trong vụ án Cohen. Hai năm trước đã dùng thân phận giả để xuất cảnh, vẫn luôn lẩn trốn ở châu Âu... Đúng vậy, còn có liên quan gián tiếp đến vụ án bắt cóc năm xưa nữa."
Đầu dây bên kia nói gì đó, Jack im lặng lắng nghe.
"Theo những gì tôi được biết, đợi khi cô ta tỉnh lại, bên Công tố sẽ khởi tố cô ta. Ngay cả khi bên Công tố không khởi tố, ước chừng nạn nhân của vụ bắt cóc cũng sẽ đệ đơn kiện."
Trên giường bệnh, Tiffany đột ngột mở trừng hai mắt.
Jack nói thêm vài câu rồi cúp máy, bước vào phòng bệnh. Anh ta liếc nhìn Tiffany vẫn đang nhắm nghiền hai mắt trên giường, rồi quay người rời đi.
Bốn tiếng sau, lúc một giờ sáng, phía bệnh viện báo tin: Tiffany đã biến mất.
Đến sáng hôm sau, Charlyn vừa trải qua thêm một đêm trong căn phòng khách sạn nơi cô ta từng hẹn hò với Kỷ Hi Di. Vừa đứng dậy định ra ngoài thì chuông cửa reo.
Cô ta nhìn qua mắt thần. Bên ngoài là hai người đàn ông lạ mặt. Charlyn cảnh giác, do dự một chút rồi cất tiếng hỏi: "Ai đấy?"
"Thưa cô Blanc, vui lòng mở cửa. Chúng tôi có việc cần trao đổi trực tiếp với cô."
Người đàn ông vừa nói vừa giơ thẻ FBI lên trước mắt thần trên cửa để người bên trong nhìn rõ.
Đầu óc Charlyn chợt tê rần. Cô ta mở cửa: "Tôi có thể giúp gì được các anh?"
"Xin nhường bước để chúng ta nói chuyện."
Hai người đàn ông nói rồi bước vào trong, đóng cửa lại.
Charlyn nghĩ thầm, bọn họ đã tìm được đến tận đây thì chắc chắn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Rốt cuộc thì căn phòng này được thuê dài hạn dưới thân phận giả của Kỷ Hi Di, hơn nữa lúc ở cửa bọn họ đã gọi đúng tên cô ta. Mục tiêu rõ ràng như vậy, hẳn là bọn họ đã nắm thóp được mối quan hệ giữa cô ta và Kỷ Hi Di.
Quả nhiên, một trong hai đặc vụ lên tiếng: "Cô Blanc, chúng tôi có vài câu hỏi liên quan đến thị trường chứng khoán của 'Cẩm Y Dạ Hành', muốn mời cô về Cục Điều tra Liên bang để hỗ trợ điều tra."
Charlyn hít một hơi thật sâu: "Tôi có thể đi cùng các anh, nhưng trước khi luật sư của tôi có mặt, tôi sẽ giữ quyền im lặng."
"Cô có quyền giữ im lặng. Bây giờ mời cô đi theo chúng tôi."
Trước khi bước ra khỏi cửa, Charlyn ngoái lại nhìn căn phòng lần cuối. Mấy ngày nay ai cũng nhắc nhở cô ta tìm luật sư, cuối cùng cô ta cũng nghe lọt tai. Charlyn nghĩ, chỉ có đảm bảo bản thân mình an toàn trước, thì mới có thể tính đến chuyện giúp đỡ Kỷ Hi Di. Hiện tại luật sư đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ cô ta thông báo.
Cửa đóng lại. Charlyn tự hỏi, chẳng biết đến bao giờ mới được gặp lại Kỷ Hi Di trong căn phòng này.
Luật sư đến rất nhanh, tháp tùng cô ta trả lời vài câu hỏi.
Không thể tránh khỏi những câu hỏi về vụ rò rỉ tin tức của FTC, cũng như mối quan hệ giữa cô ta và Kỷ Hi Di.
Về mối quan hệ với Kỷ Hi Di, luật sư khẳng định đây là việc riêng tư, và không liên quan gì đến vụ án mà FBI đang điều tra.
Còn về vụ rò rỉ tin tức của FTC, luật sư tuyên bố: Quả thực vào lúc 7 giờ sáng ngày 26 tháng 12 theo giờ Bờ Tây, Charlyn có nhận được một cuộc gọi từ Samantha Li của Tập đoàn Tử Hồ. Samantha từng thông báo cho cô ta về chuyện này. Ngoài việc đó ra, Charlyn hoàn toàn không biết gì thêm, càng không bao giờ đem thông tin đó tiết lộ cho bất kỳ công ty đối thủ hay tổ chức nào có tiềm năng trục lợi.
Charlyn cũng là nạn nhân của việc giá cổ phiếu 'Cẩm Y Dạ Hành' sụt giảm. Cô ta không có động cơ, huống hồ cũng chẳng có bằng chứng trực tiếp nào chứng minh cô ta đã truyền thông tin cho bên thứ ba.
FBI lại hỏi: Vào thời điểm Charlyn Blanc nhận được tin tức từ Samantha, Yvonne Chi có mặt ở đó không? Và cô ta có biết về tin tức đó không?
Câu hỏi này mang tính chí mạng. Luật sư đã diễn tập trước với Charlyn rồi. Lời khuyên của luật sư là trả lời "Không biết", bởi vì với tư cách là luật sư của Charlyn, công việc duy nhất của ông ta là giúp Charlyn gột rửa mọi hiềm nghi.
Nhưng Charlyn lại rất e dè với lời khuyên này. Trả lời như vậy tuy có thể giúp cô ta rũ sạch quan hệ một cách hiệu quả, nhưng lại đẩy mọi tội lỗi lên đầu Kỷ Hi Di.
"Dù cô có liên quan đến vụ này hay không, những hiềm nghi của Yvonne Chi cũng sẽ không thay đổi. Người duy nhất bị ảnh hưởng chỉ có cô thôi," luật sư đã từng nói như vậy.
Charlyn biết, nếu cô ta khai như vậy, Kỷ Hi Di chắc chắn sẽ phối hợp. Sau khi bị bắt, Kỷ Hi Di đã từng hai lần nhắc nhở cô ta, nói rằng những việc này không liên quan gì đến cô ta.
Nhưng Charlyn rất khó để mở miệng nói ra điều đó với FBI. Khi thực sự đối mặt với câu hỏi này, cô ta rơi vào do dự.
Luật sư thấy vậy, liền xin tạm nghỉ giữa giờ.
"Sao cô lại do dự? Thái độ của cô lúc này rất quan trọng."
"Tôi không thể nói dối được." Charlyn viện một cái cớ lấy lệ.
"Cô không nói dối. Yvonne Chi đã từng chính miệng nói với cô rằng cô ta lấy được thông tin và báo lại cho quỹ phòng hộ hợp tác với mình chưa?"
Charlyn không thể trả lời "Có", điều đó đồng nghĩa với việc chứng minh Kỷ Hi Di có tội, vì vậy cô ta đành lắc đầu.
Sau khi giờ nghỉ kết thúc, luật sư thay mặt cô ta trả lời: "Thân chủ của tôi không còn nhớ rõ tình huống lúc đó. Lúc ấy cô ấy có lẽ đang đi nghỉ ở Nam California. Về việc Yvonne Chi có mặt ở đó hay không, hay cô ta có giở trò gì sau lưng hay không... Đối với câu hỏi thứ nhất, thân chủ của tôi bày tỏ rằng có thể có mặt, cũng có thể không, tình hình và chi tiết lúc đó cô ấy không nhớ rõ. Đối với câu hỏi thứ hai, thân chủ của tôi hoàn toàn không hay biết gì."
Sau khi buổi triệu tập thẩm vấn kết thúc, luật sư đưa Charlyn rời đi. Trước khi có những bằng chứng trực tiếp khác xuất hiện, cô ta vẫn là người tự do, đang ở trong giai đoạn "bị điều tra nhưng chưa khởi tố".
Trên đường về, Charlyn cứ nghĩ mãi về một vấn đề đến xuất thần: Rốt cuộc mình có đẩy Yvonne vào một tình thế nguy hiểm hơn hay không?