"Yên Lan? Sao thế?" Lợi Mạn San nhìn màn hình tivi, rồi lại nhìn Yên Lan, biểu cảm trên mặt nàng ngày càng kỳ lạ.
"Xem ra em gặp lại người quen cũ rồi."
Trên tivi đã chuyển sang bản tin khác. Lợi Mạn San vặn nhỏ âm lượng: "Ai vậy?"
Yên Lan chìm vào suy nghĩ. Nhất thời hàng ngàn ý niệm nổ tung rồi ập tới, va chạm lung tung trong đầu nàng...
Nàng đứng dậy, cầm lấy điện thoại, bấm gọi cho Caroll.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh: "Lan à?"
"Caroll, cháu không biết dì đã biết về vụ tai nạn xe hơi ở phố Hugo chưa, cháu vừa mới xem tin tức xong."
"Đúng lúc tối nay, hơn 5 giờ, một cảnh sát khu vực đã báo cáo với FBI về vụ án này."
"Bên cạnh dì có người không?"
"Không, cháu nói đi."
"Cháu biết người này. Caroll, vụ án của chúng ta có thể phải khởi động sớm hơn dự kiến rồi."
Caroll trầm ngâm một lát: "Vậy được, sáng mai 8 giờ chúng ta hẹn gặp nhau một chút, bàn bạc cụ thể."
"Vâng, sáng mai 8 giờ. Cháu sẽ tìm một nơi yên tĩnh rồi gửi địa chỉ cho dì."
Cúp điện thoại, Lợi Mạn San ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc: "Yên Lan, người này có liên quan đến vụ án của nhóm người Trung Đông trước đó không?"
Yên Lan nhìn vào mắt cô, trong ánh mắt lộ ra vẻ chán ghét và sợ hãi: "Cô ta chính là em gái của Cohen, người tình cũ mà năm đó Kỷ Hi Di đã ngoại tình."
. . .
Trong phòng khách sạn, Kỷ Hi Di nửa nằm trên ghế xích đu trước cửa sổ. Hơn nửa chai rượu vang đỏ đã vơi đi, cô ta cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.
"Lần đầu tiên tôi nếm mùi rượu là Tết năm tám tuổi. Lúc đó người lớn cứ thích trêu trẻ con uống rượu. Cả đại gia đình tôi ngồi quây quần bên nhau. Dượng tôi uống say, ngày thường là một người nhu nhược hèn nhát, uống rượu vào thì nói nhiều kinh khủng. Ông ấy đề nghị tất cả đám trẻ con chúng tôi đều phải uống một chén rượu trắng."
"Dượng của cô cũng điên thật đấy," Charlyn bật cười, "Rượu trắng tôi từng uống rồi, tôi thấy nó chỉ nên dùng để pha cocktail thôi."
Kỷ Hi Di cười: "Cô đúng là phí phạm của trời. Ly rượu đầu tiên tôi uống chính là Mao Đài đấy. Cay xé lưỡi. Lúc đó tôi thực sự không hiểu nổi tại sao người lớn lại cứ liều sống liều chết uống thứ đó làm gì."
"Chúng ta có cần đổi sang rượu trắng không? Tôi đi mua." Charlyn lắc lắc chút rượu còn lại trong chai.
"Cô cũng điên vừa thôi," Kỷ Hi Di chọc nhẹ vào trán cô ta, "Tôi không uống đâu. Chỉ là tôi nhớ lại cái không khí cả đại gia đình quây quần ăn Tết đó thôi. Sau khi bố tôi xảy ra chuyện thì không bao giờ còn được như thế nữa."
"Chuyện này dễ mà. Tết lần sau tôi đưa cô về nhà tôi, người còn đông hơn nhà cô nhiều."
Kỷ Hi Di phụt cười: "Tôi còn phải đi gặp người nhà của cô nữa hả? Nói ra thì, cô đúng là người đầu tiên gặp mặt người nhà của tôi đấy."
Charlyn uống cạn nửa ly rượu: "Vui mà!"
"Hồi nhỏ ở Bắc Kinh có hội chùa. Tết đến lũ trẻ con chúng tôi đều thích đi hội chùa chơi. Bọn con trai thì thích chơi trò pháo ném, ném xuống đất nổ tanh tách, không để ý là giật cả mình. Tôi có cô em họ sợ cái món này nhất. Nó càng sợ thì bọn con trai càng thích ném trước mặt nó. Có lần một thằng em họ lại đi dọa nó, làm nó khóc thét lên. Tôi thấy không nhịn được nữa, bèn đi tới lấy một quả pháo ném, loại nhỏ xíu thôi," Kỷ Hi Di dùng đầu ngón tay ra hiệu kích thước, "Nhét thẳng vào lỗ tai nó. Nó không dám móc ra, sợ nổ trong tai, cũng chẳng biết làm thế nào, cứ ngồi xổm bên đường gào khóc. Cuối cùng mẹ tôi phải dùng cái nhíp cẩn thận gắp ra cho nó."
Charlyn nghe đến há hốc mồm, sau đó cười lăn lộn: "Hồi nhỏ mà tôi quen cô, chắc chắn tôi sẽ kết nghĩa huynh đệ với cô."
Kỷ Hi Di cũng cười: "Cô chắc chắn sẽ là đứa đi bắt nạt em họ tôi ấy chứ, còn huynh đệ với chả tỉ muội."
"Nói bậy. Tôi chăm sóc con gái khéo nhất đấy. Chị em gái trong nhà đều do một tay tôi chăm sóc cả."
"Ừm ——" Kỷ Hi Di kéo dài giọng, "Cô giỏi lấy lòng phụ nữ nhất rồi, thánh tình."
Charlyn bế bổng Kỷ Hi Di lên, đi về phía giường: "Nhưng hiện tại tôi chỉ lấy lòng một mình cô thôi."
"Charlyn, đừng quậy, tôi còn đang nhớ lại chuyện hồi nhỏ đây."
Charlyn nằm xuống bên cạnh, chống tay lên má nhìn Kỷ Hi Di: "Hôm nay uống rượu xong cô chỉ toàn muốn nói chuyện tuổi thơ, tại sao vậy?"
"Tuổi thơ thật tốt, tôi muốn quay lại thời đó."
Charlyn nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ của Kỷ Hi Di: "Hửm? Cô nhớ nhất điều gì ở tuổi thơ?"
"Lúc đó rất vui vẻ. À này, tôi đã nói với cô chưa nhỉ, tên thật của tôi là Kỷ Tình? Người nhà tôi đến bây giờ vẫn cứ một câu 'Đại Tình Tử', hai câu 'Đại Tình Tử'." Kỷ Hi Di cười ha ha.
"Hôm ăn cơm tôi nghe mẹ cô gọi cô như vậy rồi. Tôi thấy tên đó nghe rất hay."
Kỷ Hi Di lại cười: "Quê chết đi được, chỉ có cô mới thấy hay thôi."
"Yvonne, thực ra hiện tại cô cũng có thể vui vẻ mà," Charlyn hạ tay xuống, nhìn cô ta, nghiêm túc nói, "Lời đề nghị trước đây của tôi, cô suy nghĩ lại đi."
Kỷ Hi Di im lặng, rồi bất ngờ vòng tay ôm cổ Charlyn, bật khóc nức nở: "Charlyn, tôi sợ lắm."
"Sợ cái gì? Hửm?" Charlyn hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô ta, "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Sợ ma, sợ quỷ đòi nợ, sợ yêu ma quỷ quái, nhưng lại không biết bản thân mình có phải là một trong số chúng hay không."
"Sao có thể chứ? Thực ra cô là một người lương thiện."
Kỷ Hi Di vừa khóc vừa cười, nụ cười đầy chua xót: "Trên thế giới này, có lẽ cô là người duy nhất nói tôi lương thiện. Nhưng cũng là vì cô không biết..."
"Tôi không cần biết nhiều hơn nữa. Trong mắt tôi chỉ nhìn thấy con người hiện tại của cô thôi."
"Charlyn, hãy yêu tôi đi," Kỷ Hi Di nhắm mắt lại, "Giúp tôi quên đi những chuyện đó."
. . .
Trong phòng sinh hoạt nhà Yên Lan vẫn còn nửa chiếc pizza ăn dở, đã nguội ngắt, chẳng ai còn tâm trạng ăn uống.
Nàng đi đến bên cửa sổ, vén rèm nhìn ra ngoài: "Lên thư phòng tầng trên đi."
"Em cảm thấy trong nhà đã không còn an toàn sao?" Lợi Mạn San nhíu mày.
"Em không biết, ít nhất sau khi xem tin tức đó em thấy rất bất an. Địa điểm xảy ra tai nạn ở phố Hugo chỉ cách đây sáu bảy phút đi bộ. Tại sao Tiffany lại xuất hiện quanh nhà em? Tại sao kẻ đâm cô ta lại biết được hành tung của cô ta?"
"Nói như vậy thì thực ra chúng ta đều đang nằm trong tầm giám sát của người khác," Lợi Mạn San thở dài, "Làm sao bây giờ? Hai ngày nữa chị phải về Hồng Kông một chuyến. Yên Lan, em không thể ở lại đây được nữa. Ít nhất chúng ta phải bảo Caroll sắp xếp cảnh sát bảo vệ nơi ở cho em."
"Bà ấy muốn xin cảnh sát thì phải đi theo quy trình, đồng nghĩa với việc ngày mai bắt buộc phải chính thức mở thủ tục tố tụng."
"Hoặc là, chị có thể tìm vệ sĩ tư nhân," Lợi Mạn San ngẫm nghĩ, "Để đêm nay chị sắp xếp luôn."
"Sam..."
"Liên quan đến tính mạng, chị không muốn em bị bắt cóc thêm một lần nào nữa đâu. Không được." Lợi Mạn San chạy lên lầu.
. . .
Kỷ Hi Di không một mảnh vải che thân bị ép chặt vào cửa kính sát đất. Charlyn không cho cô ta bất kỳ đường lui nào. b* ng*c Kỷ Hi Di dán chặt vào lớp kính lạnh lẽo, biến dạng theo từng cú va chạm nhẹ từ phía sau, bị ép dẹt xuống rồi lại phồng lên.
Cô ta mở mắt ra. Độ cao mấy chục mét khiến cô ta chóng mặt. Đường phố bên dưới rực rỡ như dải lụa vàng, ô tô biến thành những điểm sáng nhỏ xíu chậm chạp di chuyển. Kỷ Hi Di theo bản năng đưa tay bám lấy mặt kính, nhưng trơn tuột chẳng bám được vào đâu. Chân Kỷ Hi Di run rẩy, không biết liệu giây tiếp theo mình có ngã xuống hay không.
Charlyn dần dần mới phát hiện ra, Kỷ Hi Di run rẩy không phải vì hưng phấn, mà là vì sợ hãi. Charlyn vội vòng tay ôm Kỷ Hi Di vào lòng: "Yvonne..."
Chân Kỷ Hi Di mềm nhũn, nước mắt trào ra. Rốt cuộc thì cô ta cũng sợ độ cao.
...Một ngày xuân 5 năm trước, trong nhà hàng buffet Brunch ở Boston, Yên Lan mặc bộ âu phục màu hồng cam mỉm cười nói: "Em sợ độ cao từ nhỏ."
Kỷ Hi Di nói: "Thật sao? Trùng hợp quá, chị cũng sợ độ cao."
Charlyn bế cô ta trở lại giường: "Xin lỗi... Không sợ nữa nhé?"
Kỷ Hi Di lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi từ khóe mắt. Cô ta vòng tay ôm lấy cổ Charlyn, đón nhận sự tấn công vừa nhiệt liệt vừa dịu dàng của đối phương.
. . .
Lợi Mạn San kết thúc cuộc gọi, đã thỏa thuận xong với công ty bảo vệ, đêm nay họ sẽ đến ngay.
Công ty bảo vệ tư nhân này cô từng tiếp xúc trước đây, cũng là dịch vụ tương đối thông thường. Nhưng cô biết, một khi vụ án công khai khởi động, phải nhanh chóng để FBI sắp xếp cảnh sát chuyên nghiệp.
Cô nhắn tin cho Caroll: Đã rõ.
Trong khoảng thời gian này, Yên Lan vẫn luôn suy nghĩ về một việc khác: Có nên giao đoạn ghi âm cho FBI hay không?
Nàng ngồi trên ghế dài cuối giường, lặp đi lặp lại câu hỏi này, cho đến khi Lợi Mạn San gọi điện xong, bước vào phòng ngủ, ngồi xổm xuống bên cạnh, nắm lấy tay nàng.
"Đừng sợ, sắp xếp xong cả rồi. Đêm nay họ sẽ canh gác dưới lầu. Caroll cũng sẽ nhanh chóng bố trí người bảo vệ em."
Yên Lan ngước mắt lên: "Còn chị? Chị có an toàn không?"
"Chị không có bất kỳ xung đột trực tiếp nào với họ cả, không cấu thành mối đe dọa."
"Sam, chị cảm thấy có phải là Kỷ Hi Di không? Hoặc cô ta có tham gia không?"
Lợi Mạn San nhíu mày: "Cái này rất khó nói. Nếu Tiffany đột ngột quay về định uy h**p cô ta, có thể cô ta muốn ra tay với Tiffany."
Ánh mắt Yên Lan thất thần: "Em khó mà tưởng tượng nổi, cô ta có thể ra tay tàn độc như vậy với người từng đầu ấp tay gối."
Lợi Mạn San ngồi xuống cạnh nàng: "Nói ra cũng lạ. Nếu cô ta hung tàn như thế, sao đến nay vẫn chưa làm gì em, ngoại trừ việc thuê người chụp lén hai chúng ta... Tiffany nắm giữ bằng chứng chí mạng gì sao?"
Yên Lan ngẫm nghĩ: "Em không biết. Em cũng không biết hai người họ đã thẳng thắn với nhau đến mức độ nào."
"Địa điểm cô ta gặp nạn ở ngay quanh nhà em, chị cứ có cảm giác cô ta định đến tìm em."
"Em cũng cảm thấy như vậy."
Hai người chìm vào im lặng. Yên Lan ngày càng chắc chắn, chuyện này có liên quan đến đoạn ghi âm trong tay nàng.
"Sáng mai em định hẹn Caroll ở đâu?"
"Tìm một nơi xa một chút, không muốn ở quanh đây."
"Đến nhà chị đi. Vừa khéo trên đường em đi làm. Từ mai em đi làm và tan làm cùng chị. Sáng mai chị đưa em qua đó, em bảo Caroll đến thẳng đó luôn."
Yên Lan nghĩ ngợi: "Cũng được."
"Vậy thì đừng nghĩ nữa. Bây giờ có nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì. Vụ án này sớm muộn gì cũng phải khởi động, hiện tại chính là cơ hội."
Yên Lan thở dài: "Ừm, ngủ trước đã."
Đêm khuya tĩnh mịch, Yên Lan nằm trong vòng tay Lợi Mạn San, được cô ôm trọn.
"Lần này chị về Hồng Kông sẽ quay lại rất nhanh thôi."
"Như vậy sẽ lỡ dở công việc của chị đấy."
"Nếu chị để em một mình ở lại đây đánh trận chiến này, thì mới càng lỡ dở công việc của chị. Chuyện công ty chị sẽ sắp xếp ổn thỏa."
Yên Lan nhắm mắt lại, siết chặt vòng tay ôm Lợi Mạn San.
"Chị biết, vụ án này chị không giúp được gì nhiều về chuyên môn, nhưng chị nghĩ em một mình sẽ sợ hãi. Phải đứng ra làm chứng chống lại Kỷ Hi Di cũng sẽ rất áp lực."
"Ừm..."
"Cho nên chị sẽ ở bên cạnh em, giúp em chia sẻ bớt một phần áp lực tinh thần."
Yên Lan im lặng hồi lâu: "Đợi qua Tết âm lịch, mùa xuân sẽ đến."
Khóe môi Lợi Mạn San cong lên: "Đúng vậy. Chị vẫn chưa cùng em trải qua mùa xuân, mùa hè. Mùa hè ở Chicago đẹp lắm."
. . .
Sáng sớm, Kỷ Hi Di bị đánh thức bởi một cơn ác mộng.
Trong mơ, mái tóc đỏ rực như lửa của Tiffany quấn chặt lấy cô ta như mạng nhện, càng giãy giụa càng siết chặt. Khoảnh khắc bừng tỉnh, cô ta suýt hét lên thành tiếng. Nhìn qua khe hở rèm cửa thấy ánh sáng lọt vào, trời vẫn còn sớm.
Charlyn mở mắt ra, hoang mang và lo lắng. Người bị đánh thức vô cớ luôn thấy hoang mang, nhưng cảm xúc đó nhanh chóng bị sự lo lắng lấp đầy: "Sao thế? Gặp ác mộng à?" Cô ta đưa tay ôm lấy Kỷ Hi Di.
Kỷ Hi Di ngồi dậy, mồ hôi đầm đìa, rồi bước xuống giường như người mất hồn.
"Yvonne??"
Kỷ Hi Di hoàn hồn lại: "Tôi đi tắm."
Charlyn vội vàng đứng dậy, đi theo Kỷ Hi Di vào phòng tắm: "Cô không sao chứ?"
Kỷ Hi Di giật mình quay lại nhìn cô ta: "Cô tự đi ngủ đi."
"Yvonne, có phải cô gặp rắc rối gì không?"
"Giờ cô mới phát hiện ra à?"
"Tôi... Xin lỗi, tối qua tôi biết cô không ổn lắm, nhưng sau đó uống nhiều quá... không nói chuyện tử tế với cô được."
"Không có gì," Kỷ Hi Di mở vòi hoa sen, giọng nói trở nên mong manh, "Tối qua là do tôi không muốn nói."
"Nếu cô không khỏe thì hôm nay xin nghỉ đi, tôi ở nhà với cô."
"Không cần."
Charlyn không biết rằng, văn phòng đối với Kỷ Hi Di là nơi an toàn có thể xua đuổi sát khí.
Kỷ Hi Di đứng dưới vòi hoa sen, thầm nghĩ: Không biết Tiffany còn sống không. Còn nữa, chuyện của cô ta hai ngày nay ầm ĩ trên tin tức, Yên Lan chắc chắn đã thấy. Em ấy sẽ phản ứng thế nào đây?