Dimming Moon - Ánh Trăng Tan Vỡ

Chương 68

Trên môi nàng vương chút vị mặn của nước mắt, hòa lẫn với sự mềm mại và hương thơm độc nhất vô nhị. Yên Lan nếm trải đôi môi của Lợi Mạn San, cảm nhận dư vị của vết thương trong miệng cô.

Lý trí có thể đã lừa dối nàng, nhưng cơ thể lại đang phát ra một tín hiệu mãnh liệt: Nàng cần cô ấy.

Trong căn phòng tối om, tín hiệu này dường như được khuếch đại lên gấp bội, khiến người ta bất chấp tất cả. Nụ hôn nóng bỏng in dấu lên làn da hừng hực, quần áo bị ném sang một bên.

Tay Lợi Mạn San du ngoạn trên những đường cong cơ thể nàng, rồi đổi tay. Yên Lan nắm lấy bàn tay bị thương của cô, hôn lên cổ cô. Lợi Mạn San ngửa cổ ra sau, thì thầm: "Yên Lan, chị nhớ em lắm."

Trong đầu Yên Lan bỗng nảy ra một ý nghĩ: Hay là mặc kệ tất cả đi, thương vụ ra sao thì ra, kẻ xấu thế nào thì mặc kệ hắn. Cùng Lợi Mạn San đi Hồng Kông bắt đầu lại từ đầu, quên hết mọi chuyện cũ đi.

Nhưng giây tiếp theo nàng lại lắc đầu. Tại sao lại phải nghĩ đến những điều đó? Đừng nghĩ nữa, sự dịu dàng và kích động của giây phút này, chớp mắt sau không biết còn tồn tại hay không.

Nàng nhẹ nhàng x** n*n sự đầy đặn và mềm mại trước ngực Lợi Mạn San, rồi trượt xuống eo, xuống bụng dưới. Nàng muốn xem ngoài khuôn mặt gầy đi, trên người cô còn chỗ nào gầy đi nữa không. Lợi Mạn San là người dễ gầy, chỉ có phần eo là càng thêm thắt lại. Nàng lại kiểm tra mông, đùi cô, giống như đang kiểm tra con búp bê yêu quý vừa tìm lại được sau khi bị mất, vừa xót xa vừa tìm tòi.

Đêm nay cô thế mà lại vì người phụ nữ khác phẫn nộ đến mức lái xe đi đánh người. Yên Lan đột nhiên cảm thấy hụt hẫng. Lợi Mạn San chưa bao giờ thất thố như vậy vì nàng. Tay nàng dùng sức hơn, quay trở lại vòng eo thon nhỏ kia, vuốt ngược lên trên. Nàng hôn lên môi cô, thì thầm nhưng nghiến răng nghiến lợi: "Lợi Mạn San."

Chỉ vỏn vẹn ba chữ, không có phần sau. Lợi Mạn San nâng bàn tay phải bị thương lên, v**t v* cơ thể nàng. Yên Lan không cho cô cơ hội, tìm đến nơi nhạy cảm nhất của cô.

"Chị sẽ làm gì vì tôi?" Yên Lan hỏi.

Lợi Mạn San sững người, không biết nên lo cho cơ thể trước hay trả lời câu hỏi này trước. "Chị..." Mới thốt ra được một chữ, cơ thể thất thủ, cô hít sâu một hơi. Cô nào biết Yên Lan lúc này trong lòng đột nhiên nảy sinh ý nghĩ vòng vo: Làm gì có kiểu tán tỉnh thế này? Nếu là mình, mình sẽ nói: Chị sẽ làm bất cứ điều gì vì em.

Dạ dày Yên Lan quặn thắt, những cảm xúc mãnh liệt trong lòng đều dồn hết lên tay, chỉ muốn thấy cô sống dở chết dở: "Lợi Mạn San, cấm chị nghĩ đến người khác nữa, cũng cấm chị tức giận vì người khác nữa."

Hóa ra nàng đang hờn dỗi chuyện này. Lợi Mạn San bỗng cảm thấy cơ thể cũng theo trái tim mà trở nên vô cùng thư thái. Dù cho nàng chỉ nói thật lòng khi ở trên giường thì đã sao chứ? Miễn là tâm nàng vẫn hướng về cô là được.

Yên Lan thấy cô không nói gì, tay dịu dàng hơn, ghé sát hôn lên môi cô: "A San..."

Lợi Mạn San ôm chặt lấy nàng, hôn sâu, nhưng lại cảm thấy muốn nhiều hơn nữa. Cô buông nàng ra, co hai chân thon dài lên. Yên Lan hôn dọc xuống dưới. Khi nụ hôn trượt xuống, người nằm dưới quay đầu sang một bên, thoải mái vùi mặt vào gối. Nàng hé mắt nhìn Lợi Mạn San: đường cong xương hàm sắc sảo, hàng mi dài, đôi môi gợi cảm... Yên Lan rũ mắt, chuẩn xác ngậm lấy cô, cảm nhận cơ thể cô khẽ run lên.

Mục đích của Yên Lan gần như đã đạt được. Nghe những tiếng thở dài khó kìm nén thi thoảng phát ra từ cổ họng cô, cảm nhận cơ thể cô ngày càng nóng rực và căng cứng, bản thân Yên Lan cũng đã sớm tâm trí mê loạn, không kìm chế được. Lợi Mạn San co một chân lên, vừa khéo tì vào điểm mẫn cảm của nàng.

"Yên Lan..." Lợi Mạn San chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt như say rượu, nửa ngồi dậy, kéo nàng lại gần, để nàng đối mặt với mình, sát gần vô hạn...

Yên Lan không nhịn được thở hắt ra một hơi sâu, hơi ngửa người ra sau, hai tay chống phía sau lưng, nhắm nghiền mắt.

Trong bóng tối, cơ thể nàng như đang tỏa sáng. Lợi Mạn San ngắm nhìn nàng, nhìn lồng ngực nàng phập phồng theo từng nhịp thở, khẽ đung đưa. Không biết lấy đâu ra sức lực, cô bế nàng đặt lên một chân mình, chân kia đan vào chân nàng.

Yên Lan chưa bao giờ cảm nhận sự giao hòa của từng bộ phận cơ thể đến mức này. Môi nàng chạm môi cô, ngực nàng cọ vào ngực cô, môi nàng cắn môi cô... Hai người tìm kiếm nhịp điệu hòa hợp, để làm cho chính mình, và cũng làm cho đối phương sung sướng.

"Yên Lan, nói em nhớ chị đi."

"Em nhớ chị, ngày nào em cũng nhớ chị."

"Còn gì nữa?" Lợi Mạn San gần như đang cắn vào môi lưỡi nàng.

"Mỗi đêm cũng nhớ chị."

kh*** c*m tột đỉnh ập đến gần như cùng lúc với những lời nói ấy. Cả người nói lẫn người nghe đều chìm đắm trong đó.

Cơ thể dần bình ổn lại. Lợi Mạn San ngã người ra sau gối, Yên Lan cũng ngã xuống bên cạnh cô.

Vừa nãy Lợi Mạn San muốn nghe nàng nói "Làm bạn gái em đi", nàng rốt cuộc vẫn chưa nói. Nhưng cô rốt cuộc cũng cảm thấy hạnh phúc.

Sáng sớm, khi Yên Lan tỉnh dậy thì phát hiện người bên cạnh đã không còn. Đột nhiên nàng thấy hơi hoảng.

"Sam!" Nàng ngồi dậy, không ai trả lời. Nàng vội vàng xuống giường chạy ra cửa phòng tắm, cửa mở, bên trong cũng không có ai.

Quay người nhìn quanh, lúc này mới thấy cửa ra ban công đóng chặt. Ngoài ban công, Lợi Mạn San đang quấn chăn ngồi hút thuốc.

Nàng khoác áo len đi ra, hé cửa một chút, hơi lạnh thấu xương ùa vào.

Lợi Mạn San nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại thấy nàng, liền đứng dậy: "Bên ngoài lạnh lắm, em mặc thêm áo vào đi."

"Sao chị lại hút thuốc?"

"Chị muốn tỉnh táo một chút. Ngoan, đi mặc áo vào đi." Lợi Mạn San định vào cùng nàng, nhưng nhớ ra điếu thuốc trên tay, bèn đóng cửa lại.

Một lát sau, Yên Lan mặc xong quần áo mùa đông, bưng hai ly cà phê ra, ngồi xuống chiếc ghế cạnh Lợi Mạn San.

"Chỗ này của em cũng được đấy chứ. Ban công này mùa hè chắc chắn rất thoải mái. Không cao không thấp, ở tầng hai vừa vặn, con phố nhỏ này cũng sạch sẽ xinh đẹp."

"Ừm, lúc trước em cũng vì ưng cái ban công này mới thuê đấy. Nếu bên cạnh con phố nhỏ dưới ban công có thêm một dòng sông nhỏ nữa thì càng tuyệt."

"Tuổi thơ của em là như thế sao?"

Yên Lan gật đầu: "Gần giống vậy." Nàng chợt nhớ ra điều gì, "Bây giờ chị lúc nào cũng mang theo thuốc lá bên người à?"

"Em định khuyên chị cai thuốc hả? Yên tâm, lúc nào muốn cai chị sẽ cai được thôi. Trước kia chị hút dữ dội lắm, nhưng nói bỏ là bỏ ngay được mà."

Yên Lan cầm lấy tay cô: "Hôm nay thế nào rồi?"

"Không nghiêm trọng, không đáng ngại."

"Trong miệng thì sao?"

"Được em hôn cho là khỏi rồi."

Yên Lan cười nhẹ: "Lát nữa em thay miếng dán giảm đau cho chị, chị mang cả hộp đó về đi."

"Sao thế, mấy ngày tới em muốn đuổi chị đi à?"

"Chị định ăn vạ ở đây mãi không đi sao?"

"Chị phát hiện em có một bản lĩnh rất hay nhé, sướng xong rồi là phủi mông không nhận nợ."

Yên Lan nâng ly cà phê lên: "Chẳng phải chị nên phát hiện ra điều này từ năm ngoái rồi sao? À không đúng, năm kia chứ."

"A," Lợi Mạn San nhìn lại con phố trước mặt, "Thời gian trôi nhanh thật đấy."

Cả hai im lặng một lát, nhâm nhi cà phê. Nơi này tuy không ngắm được bình minh như nhà Lợi Mạn San, nhưng ánh nắng buổi sớm chiếu lên những ngôi nhà đối diện, có thể nhìn thấy sự thay đổi của ánh sáng, rất là thi vị.

"Yên Lan, chị vừa suy nghĩ, chị sẽ không lảng tránh vụ 'Cẩm Y Dạ Hành' nữa."

Yên Lan quay sang nhìn cô: "Thật sao? Sẽ không cảm thấy khó xử à?"

"Bây giờ mà bỏ chạy chẳng phải là kẻ hèn nhát sao? Mặc kệ Charlyn điên khùng thế nào, thâu tóm về biến thành của Tử Hồ thì đã sao?" Lợi Mạn San ngừng một chút, "'Cẩm Y Dạ Hành' phát triển đến quy mô hiện tại, về cơ bản Charlyn không còn kiểm soát nổi nữa rồi. Giống như cô ta hoàn toàn không giữ nổi Chloe vậy."

"Chị không phải đang giận lẫy đấy chứ?"

"Giận lẫy cái gì? Chị nói nghiêm túc đấy. Làm cho thị trường vui vẻ nhất thời cũng giống như làm cho phụ nữ vui vẻ nhất thời vậy. Năng lực của con người Charlyn Blanc chỉ đến thế thôi. Nếu năm xưa Chloe thực sự rời bỏ chị để đến với cô ta, họ cũng không thể tồn tại bên nhau lâu dài được. Charlyn sẽ bó tay chịu trói trước tất cả các vấn đề quan hệ nảy sinh sau cơn say tình ái. Cũng giống như 'Cẩm Y Dạ Hành' năm ngoái đã phát triển đến đỉnh cao, bước tiếp theo làm thế nào để duy trì những thách thức chiến lược do sự mở rộng thị trường và vốn quá nhanh mang lại, Charlyn không nghĩ ra được. Nhưng cô ta lờ mờ biết mình không phải là người quản lý giỏi. Việc cô ta từ chức chắc hẳn có một phần là do trực giác mách bảo, giống như trực giác của cô ta đối với phụ nữ vậy. Đến một giai đoạn nào đó, cô ta sẽ biết mình nên rút lui."

Yên Lan ngẫm nghĩ kỹ lời này, càng nghĩ càng thấy có lý: "Đáng tiếc nhỉ, chị vốn dĩ có thể trở thành người thầy và người bạn tốt của cô ta."

"Cô ta không có cơ hội đó đâu. À, cũng không đúng. Nếu Kỷ Hi Di nhìn người tinh tường hơn một chút, hoặc là nói cô ta còn có tâm trí để quan sát người khác, biết đâu cũng có thể nhìn ra được điều này."

Nghe đến tên Kỷ Hi Di, Yên Lan im lặng. Lợi Mạn San nhận ra nàng không thoải mái, bèn quay lại nói tiếp chuyện Charlyn: "Nhưng mà, Charlyn coi như số đỏ, lần nào cũng chó ngáp phải ruồi. Cô ta muốn bán công ty, bất kể xuất phát từ tâm lý gì, hay là sự kết hợp của đủ loại ý nghĩ mơ hồ, thì mấy năm nay đều là thời cơ tốt."

Yên Lan thở dài, cà phê trong ly đã cạn: "Chị nghĩ kỹ rồi chứ, Sam? Tiếp tục hoàn thành vụ thâu tóm này?"

"Em có ủng hộ chị không?"

"Chỉ cần là quyết định sau khi chị đã suy nghĩ kỹ càng, em sẽ ủng hộ."

"Phải, chị nghĩ kỹ rồi. Nhưng mà, mục tiêu của chị có thể sẽ có chút điều chỉnh."

"Ví dụ như?"

"Đến lúc cần thiết, sẽ đàm phán lại giá cả."

Yên Lan ngẫm nghĩ, gật đầu: "Ừm, mấu chốt là nắm bắt thời cơ tốt, khiến các cổ đông của 'Cẩm Y Dạ Hành' không thể không đồng ý, và cũng để thị trường hiểu tại sao lại làm như vậy, chứ không phải là ép giá một cách phi công bằng."

Lợi Mạn San đứng dậy: "Có đồ ăn sáng không? Chị đói rồi."

"Em đưa chị đến tiệm bánh mì ở góc phố nhé. Chị vào phòng để quần áo của em xem có bộ nào mặc vừa không."

...

Charlyn ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, đợi Kỷ Hi Di đến. Cô ta vừa nói với y tá muốn xuất viện, ở đây chán chết đi được.

Hơn 8 giờ một chút, có tiếng gõ cửa. "Vào đi," Charlyn nói.

Kỷ Hi Di đứng ở cửa nhìn cô ta. Từ xương hàm đến sau gáy Charlyn đều bị bọc trong một cái nẹp cố định phức tạp, trông hơi đáng sợ.

"Cô thế này... còn nói chuyện được không?"

"Bảo tôi nói ít thôi."

Kỷ Hi Di đi tới ngồi xuống cạnh giường: "Cô bảy tám mươi tuổi rồi hay sao mà ngã đến nông nỗi này?"

"Thế nếu tôi bảo tôi đánh nhau ẩu đả với người ta, cô có tin không?"

"Tôi tin chứ."

Charlyn cười một cách khó khăn: "Ngã thật đấy."

Kỷ Hi Di thở dài: "Nhà cô có người chăm sóc không?"

"Tôi không thuê giúp việc ở nhà, không thích."

"Vậy cô thuê một người đi. Nhưng tôi vẫn khuyên cô nên ở lại đây. Giờ này tìm đâu ra giúp việc gấp thế? Tôi cũng không rảnh giúp cô tìm đâu, sáng nay tôi nhiều việc lắm."

"Tôi không thể đến ở chỗ cô sao?"

"... Không thể."

"Tôi đảm bảo không ra ngoài, không để ai biết, cũng không cần cô ở nhà với tôi. Tôi chỉ là không thể dùng sức mở miệng thôi, các chức năng khác vẫn đầy đủ, có thể tự chăm sóc bản thân."

"Không được. Bộ dạng này của cô cần ăn thức ăn lỏng, dinh dưỡng cũng phải theo kịp. Ở nhà tôi không ai làm mấy cái đó đâu. Tôi đi sớm về muộn, cũng không có người giúp việc."

Charlyn im lặng. Kỷ Hi Di từ chối dứt khoát thật.

"Ở lại đây tịnh dưỡng đi, tôi sẽ thường xuyên đến thăm cô."

"Sáng tối mỗi buổi một lần à?"

"... Buổi tối có thể đến một chuyến. Cô bao lâu thì xuất viện?"

"Một tuần."

Kỷ Hi Di nói chuyện với Charlyn một lúc, an ủi cô ta vài câu, nhìn đồng hồ thấy đến giờ đi làm: "Tối nay tôi lại đến thăm cô, nhưng sẽ muộn một chút."

"Muộn thế nào?"

"Sau 9 giờ đi."

"Cô sợ bị người ta nhìn thấy à?"

"Tôi không nên sợ sao?"

"Vậy có cần tôi tặng cô thêm bộ tóc giả nữa không?"

Kỷ Hi Di đứng dậy: "Ngoan ngoãn ở yên đấy đi."

Ra khỏi phòng bệnh, Kỷ Hi Di tìm đến trạm y tá: "Bệnh nhân phòng 12A, cô Blanc, phiền các cô để ý nhiều hơn chút. Ngoài ra nếu cô ấy lại đòi xuất viện, phiền các cô gọi điện cho tôi." Kỷ Hi Di vừa nói vừa viết số di động cá nhân của mình lên giấy.

Y tá nhận lấy tờ giấy, rồi tra hồ sơ trên máy tính: "Cô Blanc, là người đêm qua nhập viện vì đánh nhau ẩu đả đúng không?"

Bình Luận (0)
Comment