Dimming Moon - Ánh Trăng Tan Vỡ

Chương 19

"Trên giường dưới giường đều như vậy cả." Kỷ Hi Di bình thản thốt ra câu nói này.

Trái tim Lợi Mạn San khẽ thắt lại. Một cỗ tức giận bùng lên từ đáy lòng, nhưng cô lập tức đè nén nó xuống, cúi đầu gài lại cúc bấm trên áo khoác.

Kỷ Hi Di lại làm ra vẻ như mình là người vô tội: "Nói thật nhé, thời gian tôi và cô ấy thực sự ở bên nhau không lâu lắm đâu. Chúng tôi là hai thế giới khác biệt. Cô ấy là một người phụ nữ tốt bụng đến ngốc nghếch, còn tôi thì... tình yêu đối với tôi xếp hạng rất thấp trong danh sách ưu tiên."

Lợi Mạn San ngẩng đầu lên, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng bâng quơ: "Banger không phải dùng để đổi lấy việc nghe cô kể chuyện tình sử."

"Hửm?" Kỷ Hi Di nhướng mày.

"Yvonne, tôi tìm cô không liên quan gì đến chuyện đời tư. Tôi làm kinh doanh, cô làm chính trị, chúng ta cứ làm tốt việc của mỗi người."

"Cô nói sai một điểm rồi. Tôi làm pháp trị, không phải chính trị."

"Được, cô nói đúng."

"Đoạn video gốc tôi có thể đưa cho cô."

Lợi Mạn San lắc đầu: "Tôi cũng không định dùng Banger để đổi lấy đoạn video đó. Cô và tôi đều biết, chuyện đó chẳng tạo thành uy h**p gì lớn lao cả."

Kỷ Hi Di quay người lại: "Ồ? Không đổi cái đó, vậy món quà của cô tôi không dám nhận rồi."

"Thực ra một việc có thể làm theo cách tiêu cực, cũng có thể làm theo cách tích cực. Yvonne, nếu hiện tại có một kết quả có thể đồng thời thỏa mãn ba điều: Thứ nhất, cô có được chiến tích cho mình; Thứ hai, dưới sự giúp đỡ của cô, Tử Hồ thâu tóm thành công 'Cẩm Y Dạ Hành'; Thứ ba, cô và những chuyện quá khứ của cô đều được an toàn. Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?"

Ánh nắng mặt trời chiếu thẳng lên mặt Kỷ Hi Di, nhưng sắc mặt cô ta lại như vừa rơi thẳng vào hầm băng. Thậm chí trong mắt còn hiện lên một tia bất an, và Lợi Mạn San đã tinh ý bắt trọn khoảnh khắc đó. "Sao thế? Tôi có diễn đạt... sai chỗ nào à?" Cô thăm dò.

Kỷ Hi Di không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Lợi Mạn San như muốn tìm kiếm điều gì đó. Hồi lâu sau, cô ta nheo mắt lại: "Làm thế nào để đồng thời thỏa mãn ba điểm này?"

"Hai điểm đầu, tôi có cách, chỉ cần cô hợp tác. Điểm thứ ba, cô cũng thừa hiểu, cô ấy chẳng hề muốn dính dáng gì đến những chuyện quá khứ kia. Mặc dù tôi không rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô hẳn phải rõ chứ. Hơn nữa, cô ấy là một luật sư rất có trách nhiệm với công việc, điểm này chắc cô cũng biết."

"Cô không rõ đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Cô yên tâm, miệng Yên Lan rất kín. Hơn nữa, tôi và cô ấy," Lợi Mạn San ngừng một chút, "Không phải mối quan hệ như cô nghĩ đâu."

Kỷ Hi Di chìm vào trầm tư, dường như đang mải nghĩ đến một chuyện khác. Một lúc lâu sau cô ta mới như người cõi trên trở về, bật cười: "Cô ấy cũng nói như vậy. Thật kỳ lạ, Yên Lan mà tôi biết đối xử với tình cảm rất nghiêm túc cơ."

Trái tim Lợi Mạn San lại thắt lại thêm lần nữa.

Kỷ Hi Di lạnh lùng nhìn Lợi Mạn San: "Xem ra hai người thực sự không phải là mối quan hệ như tôi nghĩ. Các người chẳng việc gì phải nói dối chuyện này." Cô ta cười lạnh một tiếng, "Quả nhiên, con người rồi cũng sẽ thay đổi."

Lợi Mạn San không đưa ra ý kiến gì về câu nói này, nó đã vượt ra khỏi phạm vi những gì cô muốn thảo luận.

Kỷ Hi Di nhìn đồng hồ, bước chân quay trở lại: "Lời đề nghị của cô, tôi sẽ suy nghĩ thêm."

"Tôi sẽ cho cô thấy những hành động thực tế, về điểm thứ nhất và thứ hai."

"Được, tốt nhất là nhanh lên, tôi không chờ được lâu đâu."

"Rõ rồi. Ngoài ra, Yvonne này," Lợi Mạn San dừng bước, "Bất kể thế nào, Banger vẫn là của cô. Nó rất thích cô đấy."

Tám giờ tối, tại một quán bar Les ở khu Cầu Vồng phía Bắc thành phố.

Một người phụ nữ gốc Á có khuôn mặt tinh xảo, mái tóc dài màu hồng đang nhâm nhi ly cocktail có tên s*x* Candy. Trên sân khấu, dưới ánh đèn cực tím chói lóa, hai ca sĩ chuyển giới đang say sưa ca hát. Âm lượng trong quán vừa đủ để người ta phải kề sát tai nhau mới nói chuyện được.

Kỷ Hi Di muốn ra ngoài thư giãn một chút, đành phải đội mái tóc giả này, cố gắng hết sức để không ai nhận ra. Không phải Công tố viên Liên bang thì không được làm Les, cũng chẳng phải không được ra ngoài uống rượu giải sầu. Chỉ là, cô ta là một "con ông cháu cha" không thể vứt bỏ lớp vỏ bọc gia thế, cái gánh nặng này e rằng cả đời cũng khó mà rũ bỏ được.

Hơn nữa, một khi người ta bắt đầu chĩa mũi dùi vào đời tư của cô ta, chắc chắn sẽ lôi ra không ít chuyện cũ.

Cô ta đã bắt đầu say. Chuyến đi đến trường đua ngựa ban ngày đã làm cô ta mệt lử, nhưng sự mệt mỏi về mặt tinh thần còn lớn hơn. Lợi Mạn San đi những nước cờ tấn công quá sắc bén, suýt chút nữa cô ta đã không chống đỡ nổi.

Một cô gái da trắng vóc dáng cao ráo ngồi xuống cạnh cô ta. Kỷ Hi Di nheo mắt đánh giá: Mái tóc ngắn màu xám tro, khuôn mặt tuấn tú, trông rất trẻ. Cô gái khẽ mỉm cười với cô ta: "Hi."

Kỷ Hi Di quay mặt đi, không thèm để ý.

Nữ bartender mang vẻ đẹp phi giới tính gốc Nam Mỹ nhiệt tình chào hỏi: "Charlyn! Mấy hôm không gặp, khỏe không?"

"Hi Lucia, khỏe chứ. Mấy nay tôi hơi bận. Tôi vẫn dùng món cũ nhé, tiện thể cho vị tiểu thư đây một ly giống vậy." Cô ta chỉ tay về phía Kỷ Hi Di.

Bartender nháy mắt tinh nghịch: "Đương nhiên rồi, có ngay."

Kỷ Hi Di quay đầu lại: "Charlyn, tôi chỉ muốn uống một ly một mình thôi, cảm ơn cô."

Charlyn bật cười: "Vậy sao cô lại đến quán bar Les này làm gì? Có thể cho tôi biết tên cô không?"

Kỷ Hi Di khựng lại một nhịp: "Yvonne."

"Tôi thích cái tên này. Người châu Á luôn có những cái tên đẹp, khuôn mặt đẹp, và mọi thứ đều đẹp."

Rượu được mang ra, là một ly Martini pha chế đặc biệt. "Thử xem," Charlyn nói.

"Cô quen nhiều người châu Á lắm sao?"

"Cũng kha khá. Chloe, Samantha... còn có một vài người châu Á không dùng tên tiếng Anh, bản thân tên gốc của họ đọc lên cũng rất đẹp. Ví dụ như, Lan."

Kỷ Hi Di nhấp một ngụm Martini. Khi ngẩng đầu lên, nét mặt cô ta đã khôi phục lại vẻ bình thản, khẽ mỉm cười.

"Giọng cô nghe có vẻ ở đâu vậy?" Charlyn lại hỏi, "Có chút âm sắc địa phương rất nhỏ, nghe cực kỳ gợi cảm."

"Trung Quốc."

"Wow, tôi có duyên với người Trung Quốc thật đấy. Mấy người tôi vừa kể tên, ai cũng mang dòng máu Trung Quốc."

"Vậy sao?" Kỷ Hi Di lại nheo mắt nhìn cô ta. "Cô và mấy người phụ nữ Trung Quốc đó có quan hệ gì? Từng hẹn hò rồi à?"

Charlyn đặt ly rượu xuống: "Ở đây ồn ào quá, đổi chỗ khác tôi sẽ kể cho cô nghe."

Lucia vừa quay người lại thì thấy bóng lưng hai người đang bước ra khỏi quán cùng hai ly rượu vẫn còn trên bàn, cô nàng nhún vai lẩm bẩm, hiệu suất bắt chuyện của Charlyn hôm nay cao đến mức khó tin.

Khi Kỷ Hi Di ngồi vào chiếc siêu xe toàn màu đen này, một đoạn ký ức bỗng chốc ập đến. Cuống lưỡi cô ta đột nhiên tê rần, cảm giác đó nháy mắt xuyên qua hộp sọ truyền thẳng vào não bộ, khiến cả người nổi da gà. Trong đầu cô ta chợt hiện lên một cảnh tượng tương tự. Khoảng ba năm trước, có hai người đưa cô ta ngồi vào một chiếc siêu xe phiên bản giới hạn trị giá vài triệu đô la. Lúc đó cô ta đã nghĩ, nếu đọ về khả năng kiếm tiền thì mình không đời nào theo kịp những kẻ này. Nhưng còn một con đường khác sinh ra là để dành cho cô ta: Con đường quyền lực. Sẽ có một ngày, những kẻ lái những món đồ chơi khổng lồ siêu đắt đỏ này sẽ phải ngoan ngoãn cúi đầu xưng thần trước mặt cô ta, dâng lên những đồng tiền chúng kiếm được, chỉ để đổi lấy một chút lợi ích mà cô ta có thể bố thí cho.

Charlyn nhẹ nhàng nâng cằm cô ta lên: "Cô là người đầu tiên khi ngồi vào chiếc xe này lại nhắm mắt thay vì nhìn ngó xung quanh đấy. Nói tôi nghe, cô đang nghĩ gì vậy?"

Kỷ Hi Di mở mắt ra nhìn thẳng vào mắt cô ta: "Tôi đang nghĩ, với tư cách là một nữ phú hào, cô nên cẩn thận một chút."

"Cẩn thận chuyện gì?"

"Đừng có tùy tiện đưa một người lạ vào không gian riêng tư của mình, nguy hiểm lắm đấy."

Charlyn mỉm cười: "Cô vẫn chưa say hẳn đâu, thưa Công tố viên."

Hàng mi Kỷ Hi Di khẽ rung lên.

"Huống hồ," Charlyn nói tiếp, "Tôi vẫn chưa phải là nữ phú hào."

Kỷ Hi Di đã lấy lại bình tĩnh sau khoảnh khắc kinh ngạc vừa rồi. Việc bị người ta nhận ra vốn không nằm ngoài dự đoán của cô ta. Chỉ là cô ta không ngờ CEO của "Cẩm Y Dạ Hành" lại biết mặt mình. Cô ta cũng thầm vỗ tay tán thưởng kỹ năng tung hỏa mù của Charlyn: Nếu lúc nãy ở quán bar cô ta để lộ việc mình biết Kỷ Hi Di là ai, e rằng Kỷ Hi Di sẽ không đời nào chịu lên chiếc xe này.

"Bất kể thương vụ thâu tóm có thành công hay không, cô đều là nữ phú hào."

Charlyn bật cười: "Quả nhiên, từ khoảnh khắc tôi ngồi xuống cạnh cô, cô đã biết tôi là ai rồi," vừa nói cô ta vừa ấn một nút bấm. Không gian vang lên một tiếng "Vút" khởi động êm ái. "Công tố viên, cô thú vị thật đấy. Vừa nãy cô định moi móc thông tin gì từ tôi vậy?"

Kỷ Hi Di nhìn màn hình lớn trước mặt từ từ sáng lên, hiện ra một từ: Tricolore – Tam Sắc. Không sai, một chiếc xe dòng "Tam Sắc" phiên bản đen nhám toàn thân, được sản xuất để vinh danh đội bay biểu diễn Frecce Tricolori của Ý.

"Đi đâu đây?" Kỷ Hi Di hỏi.

"Đến vương quốc trò chơi của tôi."

Vừa dứt lời, một giọng nữ đã thay Kỷ Hi Di trả lời: "Đã rõ, Charlyn."

Là giọng của một cô gái trẻ phát ra từ hệ thống của chiếc Tricolore. Ngay sau đó, chiếc xe tự động chầm chậm lùi ra, hòa vào dòng đường. Đây là một chiếc siêu xe tự lái hoàn toàn.

Thấy Kỷ Hi Di lúc này mới lộ vẻ hứng thú, Charlyn mỉm cười: "Thích không? Tôi phải dùng các mối quan hệ đặc biệt mới đặt làm riêng được đấy, trên toàn thế giới chỉ có duy nhất một chiếc này thôi."

"Không hổ danh là dân chơi công nghệ," Kỷ Hi Di cảm thán.

"Đúng vậy. Thực ra tính năng tự lái hoàn toàn chẳng đáng giá bao nhiêu, cái tôi thích là cảm giác công nghệ đằng sau nó. Cho thế giới này thêm 20 năm nữa thôi, việc tự lái xe bằng tay sẽ bị đào thải."

"Cô chắc chứ?"

"Gần như chắc chắn. Giai đoạn khó khăn nhất là thời kỳ chuyển giao. Khi tính năng này được phổ cập hoàn toàn, mọi chiếc xe đều vận hành theo quy tắc tự lái, cô sẽ thấy nó an toàn và hiệu quả hơn rất nhiều. Ở thời điểm hiện tại, do những chiếc xe khác vẫn đang di chuyển theo tư duy con người, nên chúng ta mới trở nên lạc lõng. Chiếc xe này của tôi cũng có chế độ tự lái thủ công. Chloe," Charlyn gọi khẽ, "Chuyển sang chế độ lái thủ công."

"Vâng, Charlyn."

Charlyn điều khiển chiếc Tricolore chạy đến trước một tòa nhà ba tầng có hình dáng như một đám mây. Trông nó giống một khu xưởng, nhưng lại hoàn toàn không có vẻ tẻ nhạt của các nhà máy công nghiệp. Trên màn hình hiển thị quá trình quét 3D, hệ thống an ninh đang kiểm tra chiếc xe. Rất nhanh sau đó, bước kiểm tra được thông qua, mặt đất từ từ nâng lên, đưa chiếc xe lên thẳng tầng cao nhất của tòa nhà.

Kỷ Hi Di nhìn đến ngẩn người. Cảm giác như vừa bước vào một thế giới tương lai.

Cánh cửa tầng ba mở ra. Khung cảnh trước mắt khiến người ta lóa mắt, hệt như một buổi trình diễn ánh sáng ngập tràn công nghệ.

Chiếc Tricolore từ từ lăn bánh, đi qua một không gian phủ đầy sắc hồng. Một đám mây màu hồng phấn trông mềm mại như bông bất ngờ đổ ập xuống từ giữa không trung. Charlyn nhìn vào màn hình lớn phía trước, xoay vô lăng thoăn thoắt hệt như đang chơi game. Chiếc xe lách mình né được đám mây màu hồng kia. Âm thanh vang lên từ tứ phía: Charlyn, làm tốt lắm! Vẫn là giọng nói của cô gái trẻ ban nãy.

"Đây là tựa game đầu tiên mà tôi và đội ngũ đã phát triển cách đây bảy năm, tên là 'Pink Cloud', cô từng nghe qua chưa?"

Kỷ Hi Di lắc đầu: "Tôi không rành về ngành công nghiệp game lắm. Nhưng mà," cô ta quay đầu nhìn lại hiện trường màn "né tránh" vừa rồi, "Nếu không né kịp thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra?"

Khóe miệng Charlyn nhếch lên một nụ cười. Kèm theo một tiếng động cơ gầm nhẹ, chiếc xe lùi lại. Chỉ thấy đám "mây" kia lại lao tới lần nữa. Lần này Charlyn không hề né tránh. Có một tiếng động nhẹ phát ra trên nóc xe, đám mây ấy ngay lập tức hóa thành một đống bọt xà phòng màu hồng phấn, từ từ trượt xuống từ trên nóc xe. Kỷ Hi Di ngửa đầu, qua mái kính trong suốt nhìn những dải bọt xà phòng hồng nhạt chảy tràn. Men say chuếnh choáng ập đến, cô ta bật cười.

"Thú vị thật."

"A ha! Cuối cùng tôi cũng khiến một Công tố viên Liên bang nảy sinh hứng thú với ngành game rồi sao?"

Kỷ Hi Di không đáp lời, chỉ ngửa đầu nhìn lên nóc xe. Mái tóc màu hồng của cô ta và những dải bọt xà phòng hồng phấn phản chiếu lẫn nhau, tạo nên một khung cảnh khá buồn cười.

Xe tiếp tục chạy về phía trước, đi qua một dàn dải nhung hồng treo san sát nhau. "Hiện tại xe đang được lau khô đấy," Charlyn giải thích.

"Tại sao lại thiết kế ra trò 'Pink Cloud' này?"

"Trò chơi này nhắm đến những cô gái đang có tâm trạng không vui. Tôi hy vọng thông qua trò chơi này, họ có thể tạm thời thoát khỏi những thứ khiến họ phiền muộn, cải thiện tâm trạng một chút."

"Các người thiết kế game đều gắn liền với những giá trị quan tốt đẹp như vậy sao?"

"Game của tôi là thế."

"Vậy còn 'Cẩm Y Dạ Hành' thì sao?"

Charlyn đang nhìn màn hình lớn, nghe câu hỏi này thì khẽ cười. Xe quẹo sang phải. Cô ta quay sang đánh giá Kỷ Hi Di một lượt: "Thưa Công tố viên, cô đang ngồi đây chẳng phải cũng đang chơi trò 'Cẩm y dạ hành' đó sao?"

Kỷ Hi Di cũng cười, không nói thêm gì nữa. Mỗi đêm khi phố lên đèn, cả thành phố này có biết bao nhiêu người cũng giống như cô ta và Charlyn lúc này: Dù khoác lên mình những bộ cánh lộng lẫy xa hoa, nhưng lại chẳng muốn ai nhìn thấu con người thật của mình.

Chiếc Tricolore tiếp tục chậm rãi tiến về phía trước, đưa hai người đến điểm cuối của thế giới trò chơi. Tại đó hiện ra một bức tường chiếu cực lớn. Mái kính trên nóc xe từ từ mở ra, để lộ một bầu trời đầy sao. Còn trên màn chiếu, một bộ phim trắng đen cũ kỹ bắt đầu phát hình.

"Cô đã từng đến rạp chiếu phim lái xe bao giờ chưa?" Charlyn hỏi.

Kỷ Hi Di lắc đầu.

"Khi ông nội tôi còn sống, ông từng kể với tôi rằng, thời ông bà còn hẹn hò, họ thường xuyên đến rạp chiếu phim lái xe."

"Vậy hẳn là rất lãng mạn."

"Bây giờ rạp chiếu phim kiểu đó vẫn còn, nhưng tôi nhớ hai người họ bảo rằng nó chẳng còn cái không khí của thời tuổi trẻ nữa," Charlyn ngả lưng ghế của hai người ra sau, duỗi thẳng chân. "Tôi do ông bà nội nuôi lớn. Hồi đó tôi muốn xây riêng cho hai người một rạp chiếu phim lái xe, nhưng tôi chưa kịp kiếm ra tiền thì họ đã qua đời cùng lúc trong một vụ tai nạn giao thông."

Kỷ Hi Di khựng lại một nhịp: "Rất tiếc khi phải nghe chuyện này."

Trên màn hình, mọi người vẫn đang dừng lại ở thập niên 50 của thế kỷ trước – kỷ nguyên của thẩm mỹ kinh điển. Các quý ông để ria mép được cắt tỉa gọn gàng, các quý bà mặc váy xòe, chải mái tóc màu sáng thành những lọn sóng không một sợi rối, lúc nào cũng nở nụ cười ngọt ngào.

"Sau này tôi nghĩ thông suốt rồi. Cho dù họ còn sống, e rằng cũng không bao giờ có thể chấp nhận được bộ dạng hiện tại của tôi," Charlyn nhún vai, "Thà rằng họ sớm lên thiên đàng, khuất mắt trông coi."

Kỷ Hi Di có chút khó hiểu. Bộ dạng hiện tại? "Ý cô là... xu hướng tính dục sao?"

"Đúng vậy. Họ thuộc tầng lớp bảo thủ."

"Ồ..." Kỷ Hi Di suy ngẫm, "Nhưng cô vẫn xây rạp chiếu phim lái xe này vì họ."

"Để tưởng nhớ họ. Vừa nãy cô hỏi về 'Cẩm Y Dạ Hành', trò chơi đó cũng là để tưởng nhớ một người."

"Ai?"

"Chloe. Một trong ba cái tên tôi đã nói với cô ở quán bar."

"Ồ, cái tên hệ thống của cô ấy à. Chloe làm sao vậy?"

Charlyn bước xuống xe, lấy hai lon bia từ một quầy bar nhỏ cạnh đó, quay lại xe và đưa cho Kỷ Hi Di một lon: "Chloe là một cô gái tôi quen trong game. Một cô gái Trung Quốc nhưng không biết nói tiếng Trung."

"Bố mẹ cô ấy không dạy cô ấy tiếng Trung sao?"

Charlyn bật cười: "Nếu lúc này Chloe nghe thấy tôi giới thiệu cô ấy là 'cô gái Trung Quốc', không biết cô ấy sẽ khóc hay cười nữa. Cô ấy là trẻ mồ côi Trung Quốc được gia đình người da trắng nhận nuôi. Cả cuộc đời cô ấy luôn hoang mang với việc nhận dạng bản sắc của chính mình."

"Cả cuộc đời?"

"Bảy năm trước cô ấy đã nổ súng tự sát. Samantha chính là bạn gái của Chloe."

Lon bia trên tay Kỷ Hi Di rơi độp xuống váy mà không hề có dấu hiệu báo trước. Trong chốc lát, cô ta không biết nên dọn dẹp mớ hỗn độn trên người mình trước, hay dọn dẹp mớ bòng bong trong lòng mình trước.

"Cô sao vậy?" Charlyn đưa khăn giấy cho cô ta, rồi khựng lại, "Trời ạ, chết tiệt, có khi cô biết Samantha trong câu chuyện này."

"Sam của Tử Hồ, tôi biết."

"Vậy tôi không nên kể câu chuyện này. Xin lỗi nhé."

Kỷ Hi Di nhìn Charlyn lau khô những vết bia trên váy mình, liền tóm lấy tay cô ta: "Cô và Sam là tình địch sao?"

"Cũng không hẳn," Charlyn hít một hơi thật sâu. "Đừng nói chuyện của người khác nữa."

"Tôi muốn nghe câu chuyện phần của cô."

"Phần của tôi à... Phần của tôi có hơi hèn mọn. Tôi quen cô gái đó trong game, dần dần chúng tôi trở thành những người bạn chơi game từ xa với nhau. Lúc đó tôi chưa đến Chicago. Tôi rất thích cô ấy," Charlyn ngừng một lát, "Nhưng tôi biết cô ấy đã có một người bạn gái thanh mai trúc mã, nên tôi chỉ có thể dừng lại ở vị trí bạn bè. Một mô-típ truyện quá đỗi cũ kỹ, đúng không?"

Kỷ Hi Di nghĩ ngợi: "Quả thật là vậy. Thế hai người đã từng gặp mặt chưa?"

"Gặp rồi, nhưng chỉ với tư cách bạn bè thôi. Tôi đến Chicago để thăm cô ấy... thực ra là đặc biệt đến thăm cô ấy, nhưng tôi nói dối là đến dự đám cưới của một người bạn, tiện thể mời cô ấy đi uống cà phê."

"Rồi sao nữa?"

"Rồi cô ấy bảo muốn chơi một tựa game thật ngầu. Nghe cô ấy mô tả xong, tôi cười bảo phần mềm chắc không vấn đề gì, nhưng sợ phần cứng chạy không nổi. Cô ấy nói nếu sau này có thể làm ra một tựa game ngầu như thế, nó nên được đặt tên là 'Cẩm Y Dạ Hành'."

"Tại sao?"

"Để người khác không còn nhìn rõ làn da vàng và mái tóc đen của cô ấy nữa, mà chỉ coi cô ấy như một đứa con gái thực sự của cha mẹ nuôi." Nói đến đây, Charlyn lại bật cười, một nụ cười chua chát. "Một năm sau, cô ấy tự sát."

"Sam có biết những chuyện này không? Ý tôi là chuyện hai người quen nhau ấy."

Charlyn lắc đầu: "Đó chỉ là tình cảm đơn phương của tôi thôi, làm sao cô ấy biết được. Nhưng lần trước tôi suýt chút nữa đã khai hết ra với cô ấy rồi."

"Sao lại là suýt chút nữa?"

"Cô ấy không muốn nghe. Trước khi thương vụ thâu tóm hoàn thành, cô ấy không muốn dính líu đến bất kỳ vấn đề cá nhân nào với tôi."

Kỷ Hi Di nốc một ngụm bia lớn: "Rất ra dáng phong cách của Sam. Cô ta là một người thông minh, nhưng cũng rất máu lạnh."

"Máu lạnh," Charlyn bật cười, nhấm nháp từ này, rồi quay sang nhìn cô ta, "Còn cô thì sao? Công tố viên? Giữa đêm hôm khuya khoắt lại chơi trò 'áo gấm đi đêm' này là vì cái gì?"

"Để... thực thi cái quyền được làm một 'con người' chăng?"

Charlyn cười lớn: "Không hổ là người học luật."

Kỷ Hi Di nheo mắt nhìn lên màn hình lớn phía trước. Phim đang chiếu gì đã chẳng còn quan trọng nữa. "Lần nào cô cũng đưa phụ nữ đến đây à?"

Charlyn khựng lại một lát: "Hình như chỉ có mỗi cô thôi."

"Tại sao?"

"Không biết nữa. Có lẽ cô khiến tôi nhớ đến Chloe."

Kỷ Hi Di v**t v* mái tóc giả màu hồng của mình: "Tôi không tin."

"Tại sao không tin?"

"Tôi không thấy mình và cô Chloe kia có bất kỳ điểm tương đồng nào, ngoại trừ việc cùng mang khuôn mặt của người Đông Á. Lẽ nào không có cô gái Trung Quốc nào khác giống cô ấy hơn tôi sao?" Kỷ Hi Di nghĩ đến Yên Lan, lúc ở quán bar Charlyn đã nhắc đến tên nàng.

Charlyn lắc đầu: "Cô và Chloe có một tâm hồn tương đồng."

"Tâm hồn gì cơ?" Kỷ Hi Di tỏ vẻ không hài lòng với câu trả lời này.

"Một loại cảm giác..." Charlyn nghiêm túc suy nghĩ, "Một cảm giác hỗn độn không thuộc về hiện tại, cũng chẳng biết phải tìm về đâu."

Vành mắt Kỷ Hi Di bỗng chốc đỏ hoe. Trước khi đối phương kịp nhìn thấy, cô ta đã quay mặt đi, miệng cười lạnh: "Đừng có tự ý phỏng đoán người khác. Cô chẳng biết cái quái gì cả."

"Tôi quả thực không biết," Charlyn thở hắt ra, đặt lon bia của mình xuống, rồi lấy luôn lon bia trên tay Kỷ Hi Di đặt sang một bên. "Có lẽ cô có thể kể cho tôi nghe." Nói rồi cô ta chồm tới hôn lên môi Kỷ Hi Di.

Kỷ Hi Di theo phản xạ né sang một bên: "Ở đây có camera không đấy?"

Môi Charlyn trượt xuống hõm cổ cô ta: "Vậy đổi chỗ khác nhé. Công tố viên, cô dẫn đường đi."

. . .

Tia nắng ban mai chiếu rọi xuống bãi cỏ rộng lớn trước bảo tàng ven hồ, xuyên qua cả khu rừng sồi trắng đã ngả màu nâu đỏ, dịu dàng đánh thức khu phố lịch sử mang tên "Công viên Lincoln".

Những ngôi biệt thự nhỏ bằng gạch đỏ hoặc đá xám được phân bố đầy tính nghệ thuật dọc theo con phố này, san sát nối tiếp nhau. Hai tháng trước, khi Yên Lan đứng trên ban công tầng hai ngắm nhìn khu phố vào khoảnh khắc giao mùa hạ - thu, người môi giới bất động sản gốc địa phương đứng cạnh nàng đã tự đáy lòng cảm thán: "Đây mới chính là Công viên Lincoln đích thực trong ký ức của chúng tôi, nó nên là như thế này."

Yên Lan nhìn con phố nhỏ yên tĩnh này. Những gốc cây ngô đồng Mỹ và sồi trắng hai bên đường to lớn vững chãi, cành lá xum xuê, giống như những người gác đền của lịch sử. Cùng chứng kiến sự trôi đi của năm tháng với chúng là những ngôi biệt thự gạch đỏ hai bên đường. Ở cuối phố có một tiệm bánh mì trang trí khiêm tốn. Mỗi khi đi ngang qua cửa tiệm, không khí luôn tràn ngập mùi bánh nướng quyến rũ. Một cảm giác bình yên đến lạ.

Nàng đã thuê lại ngôi biệt thự hai tầng được xây dựng từ năm 1924 này. Một chốn bình yên giữa lòng phố thị ồn ào.

Vậy mà trong buổi sáng mùa thu yên ả này, nàng lại bị đánh thức bởi một cơn ác mộng. Trong mơ, nàng bị trói chặt tay chân, không thể nhúc nhích. Bốn bề văng vẳng một thứ ngôn ngữ xa lạ, nàng chẳng hiểu lấy một từ.

Giấc mơ đảo lộn. Nàng trốn ở góc phòng, loay hoay nhập một dãy số trên chiếc điện thoại "cục gạch". Nàng không biết đó là số của ai, nhưng dường như chỉ cần gọi được là có thể cứu rỗi chính mình. Thứ ngôn ngữ xa lạ kia lại vang lên tứ phía. Bọn chúng đang tìm nàng, có thể tìm thấy nàng bất cứ lúc nào. Nhưng nàng lại cứ bấm sai số, hết lần này đến lần khác, âm thanh kia ngày càng đến gần...

Nàng giật mình ngồi bật dậy trên giường, th* d*c từng hồi, hai bên thái dương đẫm mồ hôi. Phải mất một lúc lâu để bình tĩnh lại, nàng mới dần nhớ ra mình đang ở đâu.

Đã lâu lắm rồi nàng không gặp ác mộng, đặc biệt là giấc mơ này. Yên Lan ngồi thẫn thờ trên mép giường một lát, rồi đứng dậy đi vào phòng tắm.

Tiệm bánh mì phía bên kia con phố đã mở cửa từ nửa tiếng trước, vừa đón đợt khách dậy sớm đầu tiên. Yên Lan mua một chiếc bánh cuộn phô mai và một ly cà phê. Nàng quấn chăn, ngồi trên ban công tầng hai ngắm nhìn khu phố vẫn còn ngái ngủ.

Đây là khu vực sinh sống trước kia của giới siêu giàu ở Chicago. Trên đường thỉnh thoảng điểm xuyết vài ngôi biệt thự có chút danh tiếng. Nhìn bề ngoài thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng trong lịch sử, chúng đã trải qua nhiều đời chủ, đều là những nhân vật có tiếng tăm từng vào ở.

Nhưng điều Yên Lan ưng ý lại không phải là những thứ đó. Dạo gần đây nàng cũng hay suy nghĩ về vấn đề này. Tuy đã đi qua rất nhiều nơi, cũng đã sống ở khu Manhattan phồn hoa nhất một thời gian dài, nhưng sâu thẳm trong xương tủy, dường như nàng vẫn luôn tìm kiếm một nơi giống như quê hương mình, mặc dù trước đây nàng từng mang theo hận thù mà trốn chạy khỏi đó.

Nơi đó không lớn, nhưng có lịch sử hơn hai nghìn năm, từng sản sinh ra rất nhiều danh nhân. Những người già ở đó cũng sẽ chỉ tay vào những ngôi nhà cổ chưa tu sửa bên dòng suối nhỏ và cây cầu đá, nói với những người trẻ mới đến: Đây mới là dáng vẻ trong ký ức của chúng ta.

Những đô thị lớn thường quá đỗi phồn hoa, bao trùm lấy sự cô đơn. Còn cái cảm giác cổ kính tĩnh lặng này, chẳng rõ là khiến sự cô đơn trồi lên mặt nước, hay đang an ủi, xoa dịu nó.

Đến 8, 9 giờ sáng, mọi người bắt đầu bị cuốn vào nhịp sống hối hả.

Một tin tức đã nhanh chóng càn quét khắp Chicago và các vùng lân cận trong buổi sáng sớm này. Trên bản tin, Lợi Mạn San và Thượng nghị sĩ Madison đang đứng trước bục của buổi tiệc gây quỹ "Purple Fund", đối mặt với giới truyền thông, chân thành và nhiệt tình bày tỏ sự quan tâm sâu sắc đến thanh thiếu niên.

Quỹ từ thiện này được thành lập với khoản quyên góp đầu tiên trị giá 1 triệu đô la từ Tập đoàn Tử Hồ, hợp tác cùng văn phòng Thượng nghị sĩ Madison. Số tiền huy động được sẽ dùng để phân bổ cho các trường công lập ở Chicago, giúp họ cải thiện cơ sở vật chất giảng dạy và nâng cao chất lượng đội ngũ giáo viên. Trong những năm gần đây, các sản phẩm công nghệ của Tử Hồ, đặc biệt là các trò chơi điện tử, đã bị một số người chỉ trích là có tác động tiêu cực đến sự phát triển của thanh thiếu niên. Thượng nghị sĩ Madison đã liên hệ với Lợi Mạn San từ năm ngoái để bàn bạc về việc thành lập một quỹ hỗ trợ thanh thiếu niên, và cuối cùng kế hoạch này đã chính thức đơm hoa kết trái.

Trong văn phòng làm việc, Kỷ Hi Di ngồi trước máy tính, nhìn Lợi Mạn San trên video bản tin đang thao thao bất tuyệt với phóng viên. Nói thật lòng, cô ấy trông vô cùng rạng rỡ. Đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn của studio ghi hình, dường như trên người Lợi Mạn San tỏa ra một nguồn năng lượng vô tận.

Nếu Yên Lan thực sự dành tình cảm cho Lợi Mạn San, dường như cũng chẳng có gì lạ, Kỷ Hi Di thầm nghĩ.

Nhưng điều mấu chốt hơn là, việc Lợi Mạn San đi nước cờ này vào đúng thời điểm hiện tại, thực chất chính là để kìm kẹp một Công tố viên Liên bang như mình. Nếu vị Thượng nghị sĩ kia đứng về phía Tử Hồ, thì có rất nhiều chuyện bản thân phải biết đường thu liễm. Thậm chí trong tương lai, khi có đợt bầu cử hoặc bổ nhiệm mới, vị Thượng nghị sĩ đó hoàn toàn có thể ngáng đường cô ta.

Họa vô đơn chí, chiếc điện thoại cá nhân thứ hai của Kỷ Hi Di bỗng rung lên. Cô ta vội lấy ra xem, là một tin nhắn: Sếp, tôi bị FBI cảnh cáo rồi, công việc theo dõi tạm thời không thể tiếp tục.

Kỷ Hi Di trừng mắt nhìn tin nhắn đó rất lâu. Nghĩ lại những điều kiện mà Lợi Mạn San đưa ra ở trường đua ngựa hai ngày trước, hóa ra là ân uy tịnh thi, vừa đấm vừa xoa. Thủ đoạn của người phụ nữ này thật quá lợi hại.

Cô ta chợt nhớ đến Charlyn. Nỗi lo lắng nhen nhóm trong lòng hai ngày nay bỗng chốc trở nên rõ ràng vào khoảnh khắc này: Liệu Charlyn có phải là "Mỹ nhân kế" do Lợi Mạn San sắp đặt không?

Hôm đó quả thật cô ta đã uống quá nhiều. Chút lý trí còn sót lại chỉ đủ để ngăn cô ta không "giải quyết" với Charlyn ngay trên chiếc xe đó. Cô ta đưa Charlyn đến một khách sạn, thuê phòng để đảm bảo không có bất kỳ camera nào quay lại được cảnh gì. Nhưng sáng sớm hôm sau, trong cơn đau đầu như búa bổ, cô ta đã hối hận tột cùng. Tại sao lại đi phát sinh quan hệ với một bên liên quan trong thương vụ thâu tóm này chứ?

"Tôi còn có thể hẹn cô nữa không?" Charlyn lười biếng hỏi khi đang nằm trên giường.

"Nếu cô dám hé răng nửa lời về chuyện này, tôi đảm bảo lần tới chúng ta sẽ gặp nhau trong tù đấy."

"Ai ở trong tù cơ?"

Kỷ Hi Di ngồi dậy, không buồn nói thêm một lời nào nữa.

Nhưng lại bị Charlyn cười khanh khách kéo giật lại, đè nghiến xuống giường: "Công tố viên, tôi có thể hẹn cô nữa không?"

"Tại sao?"

"Vì tôi thích."

...

Lợi Mạn San còn chưa bước ra khỏi bãi đỗ xe của tòa nhà Tử Hồ thì Yên Lan đã gọi điện tới. Gọi vào chiếc điện thoại "cục gạch". Khóe môi Lợi Mạn San cong lên, cô bắt máy.

"Hi, tôi thấy tin tức rồi, không ngờ cô hành động nhanh thế." Ở đầu dây bên kia, giọng Yên Lan nhẹ nhàng, xen lẫn chút tạp âm nhỏ, có lẽ nàng đang lái xe.

Lợi Mạn San cười: "Lần trước tôi đã nói với cô rồi mà. Thượng nghị sĩ đã muốn làm dự án này từ năm ngoái, chỉ chờ chúng ta gật đầu thôi."

"Ừm, tôi cũng báo cáo với cô một tiếng. Đội ngũ ST tại Chicago vẫn luôn là thành viên của Hiệp hội Luật sư. Tuần trước tôi đã tham gia hoạt động của họ, đang dần tạo dựng mối quan hệ với những nhân vật chủ chốt. Họ rất quan tâm đến thương vụ của Tử Hồ."

"Tuyệt quá," Lợi Mạn San ấn nút thang máy. "À đúng rồi, cô không cần phải lo lắng chuyện bị theo dõi nữa đâu, việc đó đã giải quyết xong rồi." Cô thì thầm.

Bên kia im lặng một lát: "Được, tôi biết rồi."

Trên một chiếc điện thoại khác của cô, một email công việc được đánh dấu khẩn cấp vừa nhảy lên. Lợi Mạn San nhìn lướt qua: "Michael bảo tôi qua phòng ông ấy ngay, chắc là vì chuyện của Thượng nghị sĩ đấy."

"Vậy cô bận đi, lúc khác nói chuyện sau."

"Ừ, bye."

Michael rất hiếm khi bỏ qua thư ký hành chính để gọi người trực tiếp lên gặp, cho dù đối phương là lãnh đạo cấp C-level, ngoại trừ với Lợi Mạn San.

Chín năm trước, khi Lợi Mạn San gia nhập Tử Hồ với tư cách thực tập sinh, Michael đang ngồi chính xác ở vị trí của cô hiện tại. Chín năm qua, hai người phối hợp vô cùng ăn ý. Nói chính xác hơn, Lợi Mạn San đã thay ông ta làm rất nhiều việc mà ông ta không tiện nhúng tay. Cô sớm đã trở thành cánh tay phải đắc lực của ông ta.

Khi cô bước vào, Michael đang thẫn thờ nhìn lên màn hình tivi gắn trên tường đối diện. Trên đó đang phát bản tin về Lợi Mạn San và Thượng nghị sĩ. Thấy cô vào, Michael tắt tiếng tivi, nở nụ cười: "Nữ anh hùng của chúng ta đến rồi, mời ngồi."

Lợi Mạn San ngồi xuống đối diện ông: "Michael, cảm ơn ông đã ủy quyền. Chuyện này tạo được tiếng vang khá tốt trong xã hội."

"Tôi biết, và tôi cũng chẳng mảy may lo lắng. Bất cứ dự án nào do cô lên kế hoạch đều không bao giờ tệ cả."

Trong mắt Lợi Mạn San ánh lên ý cười, nhưng cô chợt thấy sắc mặt Michael trầm xuống: "Tuy nhiên, gọi cô đến đây là muốn nói một chuyện. Tôi xin nói thẳng, Hội đồng Quản trị đã quyết định điều động cô sang Hồng Kông."

Ý cười trong mắt Lợi Mạn San lập tức tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc: "Điều động?" Cô ngừng một chút, như không thể tin vào tai mình, "Chứ không phải đi công tác sao?"

"Có thể là một chuyến công tác rất dài ngày."

"Chẳng lẽ là vì chuyện giữa tôi và Yên Lan?" Lợi Mạn San khó hiểu, quyết định này đến quá đột ngột.

"Phải, mà cũng không phải," Michael thở dài, "Sam, tôi luôn thẳng thắn với cô. Thị trường Châu Á - Thái Bình Dương của Tử Hồ đã liên tục sụt giảm trong hai năm qua. Từ quý trước, trong Hội đồng Quản trị đã có người đề xuất điều cô sang đó để sắp xếp lại cục diện. Nhưng xét thấy thương vụ thâu tóm 'Cẩm Y Dạ Hành' đang diễn ra, nên việc này vẫn chần chừ chưa thể đưa ra quyết định. Rốt cuộc thì kế hoạch thâu tóm là do cô đề xuất, và rất nhiều công việc tiếp theo cũng do cô hỗ trợ điều phối."

Sự hoang mang trong mắt Lợi Mạn San dần được thay thế bằng sự sáng tỏ. Cô nheo mắt lại: "Tôi hiểu rồi. Việc tôi 'khai báo' đã trở thành giọt nước tràn ly cho quyết định này."

"Có thể nói là như vậy."

Trong đầu Lợi Mạn San đang tính toán với tốc độ chóng mặt về việc này, đánh giá vị thế hiện tại của chính mình.

Thấy cô không nói gì, Michael lại lên tiếng: "Khu vực Châu Á - Thái Bình Dương đang sa sút, Hội đồng Quản trị nghĩ đến việc điều cô sang đó hoàn toàn là sự ghi nhận đối với năng lực của cô. Họ cho rằng nếu không có cô thì không thể lật ngược thế cờ được. Nhưng tôi cũng hiểu, đối với cá nhân cô mà nói, đây là một sự thay đổi lớn."

Lợi Mạn San ngẩng đầu lên: "Sau khi tôi rời đi, thương vụ 'Cẩm Y Dạ Hành' sẽ bàn giao thế nào?"

"Cảm ơn cô vì lúc nào cũng nghĩ đến công ty đầu tiên, Sam. Thương vụ thâu tóm này rất quan trọng, sau khi cô đi, Nicole sẽ trực tiếp báo cáo với tôi. Đương nhiên, cô vẫn là một trong những trụ cột quan trọng nhất của Tử Hồ. Chỉ là trên danh nghĩa, cô sẽ không còn trực tiếp tham gia vào vụ 'Cẩm Y Dạ Hành' nữa. Như vậy được chứ?"

Lợi Mạn San không nói được, cũng không nói không được. Cô chỉ muốn biết Tử Hồ còn cho cô nhúng tay vào vụ này ở mức độ nào. Cô hỏi tiếp: "Đi bao lâu? Và với chức vụ gì?"

"Có thể từ nửa năm đến một năm, vẫn giữ nguyên chức danh CSO tại Tổng bộ của cô. Ngoài ra, trong thời gian ở Hồng Kông, cô sẽ đảm nhiệm vị trí Tổng Giám đốc khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của Tử Hồ, ngồi ghế chỉ huy số một. Đương nhiên, những trách nhiệm tăng thêm sẽ được đền đáp bằng mức thù lao vô cùng hậu hĩnh. Bên cạnh đó là khoản phụ cấp điều động nước ngoài rất phong phú. Và quan trọng hơn cả là, trong bữa tiệc mừng công thương vụ thâu tóm này trong tương lai, tên của cô vẫn sẽ được xướng lên. Nói cách khác, cô không cần phải nhúng tay vào công việc của thương vụ này nữa, nhưng công lao của cô sẽ không bị suy suyển chút nào." Michael dừng lại một chút. "Nếu cô sẵn sàng cân nhắc cơ hội này, chúng ta sẽ xếp lịch để nói chuyện chi tiết hơn."

"Nếu tôi sẵn sàng cân nhắc sao? Michael, tôi có quyền lựa chọn không muốn đi không?"

Ánh mắt Michael lộ rõ vẻ khó xử. Ông định đứng dậy: "Sam..."

Lợi Mạn San giơ một tay lên ra hiệu dừng lại: "Quyết định này thật khiến người ta thất vọng. Thân phận của Yên Lan chỉ là luật sư, không phải là bên được hưởng lợi từ 'Cẩm Y Dạ Hành'. Hơn nữa lần trước tôi đã báo cáo rất rõ ràng, hai chúng tôi chưa hề hẹn hò, và cũng sẽ không hẹn hò trước khi thương vụ khép lại... Tôi chỉ đang làm việc theo đúng quy định thôi."

"Tôi hiểu, tôi vô cùng thấu hiểu... Nhưng đây là quyết định nhất trí của Hội đồng Quản trị, và cũng là quyết định tốt nhất cho tất cả mọi người."

"Michael, chín năm. Chúng ta đã làm việc cùng nhau chín năm rồi. Nếu ông nói với tôi rằng: 'Sam, tôi cần cô giúp một tay, hãy tạm lánh đi một thời gian, sang Hồng Kông một chuyến' thì tôi nghĩ mình sẽ dễ dàng chấp nhận hơn đấy."

Michael cúi gầm mặt, thở dài thườn thượt: "Phải, cô nói đúng."

"Vui lòng gửi cho tôi xem trước bản hợp đồng liên quan," Lợi Mạn San đứng dậy, "Tôi về làm việc tiếp đây."

Bước ra khỏi văn phòng Michael, Lợi Mạn San không về phòng mình mà đi thang máy thẳng xuống tầng trệt. Cô bước ra khỏi tòa nhà Tử Hồ, băng qua quảng trường nhỏ để đến tiệm cà phê đối diện. Một người vốn luôn uống Americano như cô, hôm nay lại ngoại lệ gọi một ly Caramel Macchiato. Cô cần một chút vị ngọt để tự xoa dịu bản thân.

Lợi Mạn San không vội vã quay về mà ngồi trên chiếc ghế dài ở quảng trường. Ánh nắng mùa thu chiếu thẳng lên mặt. Vì lúc nãy xuống lầu không mang kính râm, cô đành nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm truyền đến từ cách xa một trăm triệu dặm.

Lũ bồ câu đậu trên mặt đất cạnh ghế "gù gù" kêu lên. Lợi Mạn San mở mắt ra, nhấp một ngụm cà phê, cảm thấy có chút áy náy vì chẳng có gì để khoản đãi bầy chim này. Cô nhìn chúng loanh quanh dưới gót đôi giày cao gót màu cà phê của mình. Đây là đôi giày cô mới tậu để đi cùng chiếc áo khoác lông đà điểu cũng màu cà phê này. Dạo gần đây tự nhiên cô lại có hứng thú với việc mua sắm trang phục mới.

Không biết ở Hồng Kông giờ này có còn nóng không? Chắc không cần mặc áo khoác dày cộp thế này đâu nhỉ? Cô thầm nghĩ. Thực ra ngay từ trong văn phòng của Michael, cô đã hiểu được một điều. Hôm cô đến thú nhận chuyện giữa mình và Yên Lan, ông ta đột nhiên hỏi cô có rành về Hồng Kông không, là bởi vì ngay khoảnh khắc đó, ông ta đã quyết định đẩy cô đi.

Ông ta không nói dối. Việc điều cô đi Hồng Kông chắc chắn là ý tưởng của một vài thành viên trong Hội đồng Quản trị. Bản thân ông ta không hề muốn mất đi cánh tay đắc lực này. Nhưng trước khi cô "khai báo", chắc chắn Michael đã ra sức cản trở chuyện này. Với tư cách là CEO, việc ngăn chặn ý tưởng này không quá khó, ông ta có vô vàn lý do chính đáng để làm điều đó.

Nhưng ngay cái khoảnh khắc cô thẳng thắn thừa nhận mọi chuyện với ông ta, ông ta đã thay đổi chủ ý.

Thương vụ thâu tóm "Cẩm Y Dạ Hành" này chỉ cho phép thành công, không được phép thất bại. Ông ta muốn loại trừ mọi yếu tố bất lợi tiềm ẩn, đồng thời lại có thể tiện tay ban cho Hội đồng Quản trị một món nợ ân tình, cớ sao lại không làm?

Mũi giày Lợi Mạn San vểnh lên rồi lại hạ xuống. Đúng là một chỉ số EQ công sở cực cao. Chỉ có điều, nếu đổi lại là cô, có lẽ cô sẽ không đẩy hết trách nhiệm cho Hội đồng Quản trị như vậy.

Hiện tại, bề ngoài thì có vẻ như Michael đang trưng cầu ý kiến của cô, nhưng thực chất làm gì có sự lựa chọn nào? Hoặc là đi Hồng Kông, hoặc là cuốn gói nghỉ việc.

Chỉ cần đầu óc cô chưa bị hỏng, thì lúc này tuyệt đối không thể nghỉ việc. Chính Michael cũng luôn nhấn mạnh, thương vụ thâu tóm này là kế hoạch do Lợi Mạn San đệ xướng. Huống hồ hiện tại ông ta còn đang tương đương với việc tặng cô một món quà lớn để đổi lấy sự ra đi của cô: Không cần phải tốn công sức nữa, nhưng công trạng vẫn được ghi nhận đầy đủ. Đợi đến khi thương vụ thành công, đây sẽ lại là một cột mốc chói lọi trong sự nghiệp của cô.

Nhưng mọi chuyện chỉ đơn giản thế thôi sao? Chỉ vì danh vọng và tiền tài thôi sao? Lợi Mạn San lại bưng ly cà phê lên, dùng lượng đường trong đó để hối lộ cảm giác của chính mình.

Nhưng có vẻ không hiệu quả lắm. Trong lòng cô ngày càng hiện lên rõ ràng một hình bóng: Yên Lan. Hai tuần trước, nàng vốn định rút khỏi thương vụ này, chính cô đã thức trắng đêm bay đến New York, đưa ra giải pháp, hứa hẹn sẽ hộ tống nàng đến cùng, sẽ kề vai sát cánh chiến đấu cùng nàng, mới có thể giữ nàng ở lại. Giờ đây sao cô có thể cứ thế mà rời khỏi Tử Hồ, thất tín với nàng?

Và còn hai ngày trước ở trường đua ngựa, cô vừa mới đạt được thỏa thuận với Kỷ Hi Di. Nếu lúc này cô rời đi, chẳng phải là đẩy cả Tử Hồ và Yên Lan vào miệng cọp Kỷ Hi Di sao?

Nghĩ đến đây, Lợi Mạn San không khỏi lắc đầu. Rời đi là điều không thể. Dù có phải hợp tác từ xa ở Hồng Kông thì vẫn tốt hơn là từ bỏ.

Còn một điều nữa đang âm thầm khiến cô lo lắng là gì? Đúng rồi, là Hồng Kông.

Từ nhỏ đến lớn, khi mẹ nuôi Helen còn sống, bà chưa từng đưa cô đến Hồng Kông bao giờ. Trong ký ức lờ mờ khi cô còn rất nhỏ, có một lần mẹ nuôi một mình về Hồng Kông đón bà ngoại sang. Kể từ đó, gia đình họ Li chẳng còn vướng bận gì ở Hồng Kông nữa. Helen chưa bao giờ nhắc đến việc đưa cô về thăm quê hương của bà. Điều này vốn dĩ rất vô lý, nhất là khi việc làm ăn của Carl chưa đổ vỡ, gia đình họ vẫn còn rất khá giả, chẳng có lý do gì lại không dẫn cô về đó chơi một chuyến.

Nhưng Lợi Mạn San biết, điều này chắc chắn có liên quan đến thân thế thật sự của mình. Bà Helen không muốn đưa cô về Hồng Kông, như thể sợ rằng cứ đến đó là sẽ có người nhận lại cô vậy.

Còn bản thân cô cũng chưa bao giờ lên kế hoạch cho một chuyến đi như thế. Dường như có một chút tâm lý phản nghịch nổi loạn trong đó. Ngày trước Chloe luôn hỏi cô có muốn về Hồng Kông tìm cội nguồn không, và luôn bị cô phủ nhận không chút do dự.

Bây giờ xem ra, chuyện gì phải đến rồi cũng sẽ đến, dù là dưới bất kỳ hình thức hay cơ hội nào.

Ba ngày sau, mọi thứ đã được chốt lại. Lợi Mạn San sẽ khởi hành sang Hồng Kông vào tuần sau. "Sự bồi thường" mà Tử Hồ dành cho cô nhiều hơn những gì cô tưởng tượng.

Lợi Mạn San đoán, vốn dĩ chế độ đãi ngộ không hề hậu hĩnh đến vậy. Chẳng qua là nhờ một câu nói của cô ba ngày trước, đã khiến Michael vì cảm thấy áy náy mà trả thêm ba phần trăm cổ phần của chi nhánh Hồng Kông cho cô.

Buổi tối, Michael hẹn cô ra ngoài uống vài ly. Nghĩ rằng có những chuyện không tiện nói trong văn phòng, cần phải đổi không gian để trò chuyện và hàn gắn lại tình cảm, Lợi Mạn San tự nhiên đồng ý tới điểm hẹn.

Hai người nói về những chuyện lặt vặt trong cuộc sống, bao gồm cả cái chết của cha Lợi Mạn San. Bảy năm trước, khi biến cố lớn xảy ra với cô, Michael đều biết rõ mọi chuyện. Lúc đó ông ta đang là CSO, còn Lợi Mạn San là Giám đốc Chiến lược Thị trường. Khoảng cách giữa hai người vẫn còn là chức danh Tổng Giám đốc, nhưng Michael đã luôn đánh giá cao cô.

Vì vậy, khi Lợi Mạn San không chịu nổi cú sốc quá lớn và nộp đơn từ chức, Michael đã dùng mọi cách để giữ cô lại, kể cả việc cho cô nghỉ phép bao lâu tùy thích.

Khi tỉnh táo lại, Lợi Mạn San nghĩ, e rằng sẽ chẳng có công ty nào đối xử với cô như vậy. Đây cũng là điểm tốt của những công ty công nghệ trẻ: Bạn có thể trở thành công thần ngay khi tuổi đời còn rất trẻ.

Họ cũng nói về gia đình của Michael. Lợi Mạn San đã chứng kiến ông ta kết hôn, làm cha, rồi đòi ly hôn nhưng không thành.

"Hội đồng Quản trị cần một CEO có gia đình êm ấm," ba năm trước Michael đã nói như vậy.

Lợi Mạn San cảm thấy thật khó tin: "Nếu là tôi thì không bao giờ có chuyện đó. Đây là ranh giới cuối cùng của tôi."

"Ranh giới cuối cùng? Ranh giới gì cơ?"

Lợi Mạn San suy nghĩ một chút: "Nếu tôi muốn ly hôn với một người, giữa sự tự do ly hôn và vị trí CEO, tôi chọn cái trước."

Michael mỉm cười, và từ đó xác nhận rằng Lợi Mạn San sẽ không bao giờ có ngày tranh giành chiếc ghế CEO với ông ta.

"Bây giờ thì sao, Sam?" Michael uống ly Whiskey thứ ba, hỏi lại.

"Tôi vẫn như vậy, trong vấn đề này tôi sẽ không bao giờ thay đổi."

"Tôi cứ tưởng cô đã thay đổi rồi chứ."

"Michael, ông nhớ cho kỹ, lần này tôi thỏa hiệp là vì thương vụ thâu tóm này. Có một số việc bắt buộc phải do tôi làm, tôi không thể rời khỏi Tử Hồ vào lúc này được."

Lợi Mạn San ngửa cổ nốc cạn ly rượu, chìa đáy ly trống không cho Michael xem: "Đây mới là ranh giới cuối cùng của tôi."

Đã hơn 9 giờ tối. Lợi Mạn San biết mình bắt buộc phải nói chuyện này với Yên Lan trong đêm nay. Bởi vì sáng mai, Tử Hồ sẽ chính thức thông báo việc điều chuyển công tác của cô cho ST.

Tạm biệt Michael, bước ra khỏi nhà hàng, Lợi Mạn San ngồi xuống chiếc ghế đá trước hành lang. Trời trở lạnh, gió lùa vào cổ khiến người ta rùng mình. Cô dựng cổ áo khoác lên bọc kín lấy cổ, rồi bấm gọi cho Yên Lan.

Bình Luận (0)
Comment