Dimming Moon - Ánh Trăng Tan Vỡ

Chương 11

Lợi Mạn San sải bước rất nhanh, Charlyn phải đuổi ra tận ngoài cửa mới kéo được cô lại: "Sam! Đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì khác đâu."

Lợi Mạn San lắc đầu: "Buông tôi ra, tôi không muốn nghe cô nói thêm bất cứ điều gì nữa."

Charlyn nới lỏng tay, đứng sững tại chỗ. Cô ta không ngờ Lợi Mạn San lại phản ứng mạnh như vậy. Vốn dĩ cô ta nghĩ, sau khi tung ra cái tên đó, Lợi Mạn San sẽ phải tò mò truy vấn cơ.

Lợi Mạn San đi được vài bước, đột nhiên quay ngoắt lại, bước đến trước mặt Charlyn, gằn từng chữ một: "Charlyn, trước khi thương vụ xác nhập hoàn tất, đừng bao giờ nói chuyện riêng với tôi nữa."

"Samantha Li," Charlyn gọi thẳng tên đầy đủ của cô, "Ai quy định đối tác làm ăn thì không được nói chuyện riêng?"

Lợi Mạn San nhớ lại lời cảnh báo của Yên Lan lần trước: "Tôi, tôi quy định."

Trong mắt Charlyn lóe lên tia kiệt ngạo, nhưng chỉ lóe lên rồi vụt tắt. Cô ta mỉm cười: "Chloe chỉ là bạn tôi, chúng tôi quen nhau khi chơi game online, chỉ vậy thôi."

Lợi Mạn San nhìn thẳng vào mắt cô ta hồi lâu, ánh mắt dần dịu lại: "Được, tôi hiểu rồi." Nói xong, cô quay lưng bước thẳng vào bóng đêm.

"Sam!" Charlyn gọi với theo, "Tôi mong vụ xác nhập này mau chóng kết thúc!"

Bóng lưng Lợi Mạn San khẽ chững lại trong màn đêm, nhưng không dừng bước.

....

Yên Lan tăng ca đến tận giờ này, nhưng hai ngày nay chỉ cần để đầu óc thư giãn một chút, nàng lại nghĩ đến chuyện của Lợi Mạn San.

Nàng muốn quan tâm đến cô, nhưng mãi vẫn không tìm được góc độ nào phù hợp để mở lời...Sam, tôi đọc được tin tức, sau đó đã đi điều tra chuyện này? Hay là, Sam, tôi thấy trạng thái của cô không ổn lắm?

Hoặc là quá can thiệp, hoặc là quá mơ hồ; hoặc là quá nghiêm túc, hoặc là quá mập mờ.

Lợi Mạn San ngồi ở ghế sau xe taxi, nhắm nghiền mắt, trong đầu là một mớ bòng bong. Chuyện của Carl vẫn chưa qua, tại sao? Tại sao Charlyn lại đột ngột ném cái tên Chloe ra trước mặt cô như vậy?

Ngón tay cô chạm phải một vật gì đó trong túi áo gió. Lấy ra xem, là một cây kẹo m*t vị quýt. Cô nhớ ra rồi, lần trước ở nhà hát nhỏ tại New York, Yên Lan đã đưa cho cô cái này, nói đó là tín vật, tín vật cho việc nàng sẽ tiếp tục làm việc cho thương vụ này. Lợi Mạn San cất nó vào túi trong của áo, đã là tín vật thì không thể làm mất. Cô nhắm mắt lại, khẽ cười khổ.

Điện thoại rung lên. Đột nhiên Lợi Mạn San có trực giác, trực giác mách bảo đây là tin nhắn của Yên Lan.

Mở ra xem, một dòng chữ hiện lên trên màn hình, quả nhiên là nàng: Tôi vừa tan làm, bên cô có cần... tôi giúp gì không?

Không hiểu sao, nước mắt trào ra khóe mi, ngăn thế nào cũng không được. Dù đã cố gắng kìm nén hết sức, tài xế vẫn nghe thấy tiếng động, liếc nhìn qua gương chiếu hậu, rồi lặng lẽ vặn to âm lượng radio lên một chút.

Nước mắt rỉ ra qua những kẽ tay. Lợi Mạn San rút khăn giấy lau khô mặt, quay đầu nhìn cảnh đêm đang lướt qua bên ngoài cửa sổ. Hồi lâu sau, cô cúi đầu xem lại tin nhắn kia.

Gõ một chữ "Có", ngắm nghía tới lui, rồi lại xóa đi.

Trả lời lại: Với thân phận gì?

Điện thoại Yên Lan rung lên. Nàng nhìn dòng chữ, câu hỏi này làm khó nàng rồi. Đây chính là vấn đề mà nàng mãi không tìm được lời giải đáp.

Suy nghĩ một lát, nàng nhắn lại: Bạn bè.

Lợi Mạn San dùng ngón tay chống cằm, chăm chú nhìn hai chữ này, nhìn rất lâu. Cảm giác thật mâu thuẫn.

Bên kia lại nhắn tới: Cô đang ở đâu?

Lợi Mạn San đột nhiên cảm thấy, chắc chắn Yên Lan đã biết chuyện gì đó, nếu không với tính cách của nàng, nàng sẽ không bao giờ chủ động như vậy.

Đang mải suy tính thì điện thoại Yên Lan gọi tới. Cô bắt máy.

"Cô đang ở đâu?" Yên Lan hỏi.

"Đang trên đường về nhà."

Giọng Lợi Mạn San mềm mỏng đến lạ thường, rất hiếm khi nghe cô nói giọng như vậy. Yên Lan cũng bất giác hạ giọng xuống theo: "Không sao chứ?"

"Ừm." Lợi Mạn San chỉ ậm ừ một tiếng trong cổ họng.

Yên Lan theo bản năng đưa tay chỉnh lại tai nghe: "Cô đang lái xe à?"

"Trên taxi."

"Về đến nhà là nghỉ ngơi luôn sao?"

Lợi Mạn San ngẫm nghĩ: "Chắc là vậy."

"Sam, có muốn tự cho mình một ngày nghỉ không?"

Lợi Mạn San hơi ngồi thẳng người lên, nheo mắt nhìn dòng xe cộ phía trước: "Để làm gì?"

"... Giọng cô nghe có vẻ rất mệt mỏi."

"Yên Lan?"

Đầu dây bên kia im lặng một chút: "Có thể gặp mặt nói chuyện được không? Nếu giờ này cô tiện."

Lợi Mạn San nghĩ ngợi: "Cô đang ở đâu?"

"Tôi vẫn ở văn phòng, tôi qua tìm cô nhé."

Lợi Mạn San lại ngả người ra ghế: "Tôi mời cô ngắm sao."

Hệ thống định vị trên xe dẫn Yên Lan đến địa chỉ Lợi Mạn San vừa gửi. Đó là một tòa chung cư cao tầng ven hồ, hẳn là nhà của cô ấy.

Xe đỗ vào gara ngầm, có thu phí đối với người không phải cư dân ở đây nên rất an ninh. Tắt máy xe, Yên Lan bỗng cảm thấy trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nhà – là một nơi rất đặc biệt.

Lợi Mạn San dặn nàng đi thang máy lên tầng 37, trước khi vào thang máy thì nhắn cho cô một tiếng.

Thang máy từ gara ngầm chỉ lên được đến sảnh chính. Yên Lan nhìn quanh một lượt, sảnh chờ vô cùng bề thế và trang nhã, trong không khí thoang thoảng mùi hương dễ chịu. Nàng đi đến quầy lễ tân đăng ký, nói muốn đến thăm Samantha Li. Cô lễ tân da đen nở nụ cười tươi rói chào đón, dường như đã đợi nàng từ trước.

Cô lễ tân đích thân đưa nàng đến cửa thang máy. Nàng nhắn cho Lợi Mạn San: Vào thang máy rồi.

Khi cửa thang máy mở ra ở tầng 37, Lợi Mạn San đang khoác hờ chiếc áo vest, lười biếng tựa lưng vào chiếc bàn trang trí đối diện thang máy, trên bàn đặt một bình hoa sứ trắng tinh khôi.

Thấy Yên Lan, Lợi Mạn San đứng thẳng người, mỉm cười nhạt: "Đỗ xe thuận lợi chứ?"

"Ừm, bãi còn nhiều chỗ lắm."

Lợi Mạn San đang định bước đi thì sực nhớ ra điều gì, bèn hỏi: "Cô có sợ độ cao không?"

Sợ độ cao sao? Bẩm sinh đã sợ. Nhưng tập leo núi hai năm rồi, rốt cuộc có còn tính là sợ không?

Yên Lan hơi khó xử: "Chắc là... không đâu."

Lợi Mạn San đổi hướng đi ban đầu, rẽ sang bên trái, vừa đi vừa giải thích: "Tôi sống ở căn Penthouse tầng cao nhất, nên thang máy cũng là thang máy riêng, phải dùng vân tay của tôi mới lên được."

Lúc này Yên Lan mới hiểu, hóa ra cô xuống tầng 37 đón nàng là vì thang máy chung chỉ lên được đến đây.

Hai người đi đến trước một cánh cửa kính. Đó là một chiếc thang máy ngắm cảnh vách kính lộ thiên. Bước vào trong, phong cảnh tuyệt đẹp hiện ra. Có thể nhìn bao quát nửa Chicago và đại lộ ven hồ rực rỡ ánh đèn. Chỉ có điều thang máy làm bằng kính trong suốt... Thảo nào Lợi Mạn San lại hỏi nàng có sợ độ cao hay không.

Nàng khẽ rụt người lại. Lợi Mạn San vội vàng giữ cửa thang máy: "Cô sợ à? Chúng ta đi thang máy kín bên kia nhé."

"Không sao đâu, đi thôi."

"Chắc chứ?"

"Ừm." Yên Lan gật đầu.

Lợi Mạn San ấn nút. Thang máy từ từ bay lên cao, dường như để cho người ta có đủ thời gian thưởng thức cảnh đẹp. Yên Lan ngoái nhìn ra phía sau, vách lưng cũng là kính, nàng không dám dựa vào. Lợi Mạn San lặng lẽ vươn tay, nắm lấy tay nàng, không nói một lời.

Đến nơi, thang máy đưa hai người thẳng vào phòng khách ở tầng một của căn hộ. Nhìn lướt qua, không gian rộng chừng bảy tám chục mét vuông này có lẽ chỉ bày biện đúng bốn thứ: Một chiếc lò sưởi âm tường ốp đá hoa cương và kính, ngọn lửa bên trong vẫn đang bập bùng nhảy múa; Một tấm thảm màu xám tro; Một bộ sofa màu be xám trải dài; Và một bức tượng điêu khắc bằng đá trắng khổng lồ – tạo hình một đôi cánh.

Chính giữa phòng khách là một chiếc cầu thang xoắn ốc chạm trổ tinh xảo, dẫn lên không gian riêng tư hơn ở tầng trên, có lẽ là phòng ngủ.

Bức tường kính sát đất chạy dọc cả hai tầng lầu, uốn lượn hình vòng cung như một cây đàn hạc, kéo dài hết phòng khách cho đến khi tầm nhìn bị che khuất bởi một cây cột trụ màu trắng.

"Nhà cô đẹp thật đấy."

"Rõ ràng là nhà chỉ có bốn bức tường mà," Lợi Mạn San cởi áo khoác vứt bừa lên sofa, "Cô uống gì?"

"Nước lọc. Cô không được uống rượu nữa đâu đấy."

Lợi Mạn San bật cười: "Rõ ràng thế cơ à?"

"Nước súc miệng nếu che giấu được mùi rượu thì các quán bar đã sắm sẵn rồi. Tối nay cô cũng đừng hòng gọi taxi đi đâu nữa."

Lợi Mạn San giơ hai tay đầu hàng: "Được rồi, được rồi, tôi đi lấy nước cho cô."

Nhìn theo bóng lưng Lợi Mạn San, Yên Lan cởi áo khoác của mình ra, vắt gọn gàng lên sofa, tiện tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên chiếc áo khoác Lợi Mạn San vừa vứt bừa bãi.

Loại biệt thự này tiếng Anh gọi là Penthouse, dịch ra tiếng trung nghe cứ gượng gạo thế nào ấy, rất khó diễn tả hết sự đẳng cấp. Yên Lan ngẩng đầu lên. Chiếc đèn chùm rủ xuống từ trần tầng hai không phải loại đèn pha lê lộng lẫy xa hoa, mà mang hình dáng những chiếc lông vũ màu trắng, vô cùng ăn nhập với bức tượng đá trắng kia.

Lợi Mạn San đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ đựng đồ uống từ khu vực bếp ra. Thấy ánh mắt Yên Lan đang chăm chú nhìn, cô giới thiệu: "Nó tên là 'Đôi cánh của Icarus', là do tôi đấu giá mua về cùng với chiếc đèn kia."

Yên Lan nhớ ra rồi. Trong thần thoại Hy Lạp cổ đại, Icarus vì muốn thoát khỏi hòn đảo Crete nơi mình bị giam cầm, đã khoác lên mình đôi cánh khổng lồ làm từ lông chim và sáp ong. Trước khi cất cánh, cha cậu đã cảnh báo: Không được bay quá cao, sức nóng của mặt trời sẽ làm chảy sáp ong; cũng không được bay quá thấp, hơi nước biển sẽ làm ướt sũng lông chim.

Nhưng kết cục của câu chuyện là Icarus đã quên lời cảnh báo của cha, không ngừng bay vút lên cao gần mặt trời. Sáp ong tan chảy, đôi cánh tan tành, cậu rơi thẳng xuống biển sâu và vùi mình dưới đáy đại dương.

Yên Lan gật gù: "Hình như tôi từng nghe qua câu chuyện này rồi."

Lợi Mạn San mỉm cười với nàng, đẩy chiếc xe nhỏ vào thang máy, ấn nút lên tầng thượng. Cửa thang máy khép lại, đưa những món đồ uống đó lên tầng trên. Cô quay người lại, chìa tay về phía Yên Lan: "Đi nào, đưa cô đi ngắm sao."

Lợi Mạn San mặc một chiếc áo cổ lọ sát nách màu đen, ôm sát lấy những đường cong cơ thể. Khi cô vươn tay ra, đường nét cánh tay thon dài hiện lên tuyệt đẹp.

"Ở trong thành phố mà thực sự ngắm được sao ư?"

"Đương nhiên. Tôi đã bao giờ lừa cô chưa?"

Yên Lan nắm lấy tay cô. Hai người bước lên chiếc cầu thang xoắn ốc. Lấy chiếc xe đẩy đựng đầy đồ uống từ trong thang máy ra, đi xuyên qua phòng ăn sáng, băng qua phòng tắm vòi sen, bên ngoài cánh cửa kính lại là một bể bơi trong xanh.

Lợi Mạn San kéo cửa ra, đi chân trần bước lên sàn gỗ ven hồ bơi. Hồ bơi thoạt nhìn như ở ngoài trời, nhưng thực chất lại nằm gọn trong một nhà kính khổng lồ. Và ngay đối diện hướng này, là mặt hồ rộng lớn mênh mông không thấy bờ.

Chicago nằm tựa lưng vào vùng hồ nước ngọt tự nhiên rộng gần sáu vạn km vuông này, nơi có cả thủy triều lên xuống của riêng mình, chẳng khác nào một vùng biển nội địa.

Lợi Mạn San ngồi xuống một chiếc ghế dài cạnh hồ bơi, cầm điện thoại thao tác vài cái. Một bản nhạc Jazz êm ái vang lên từ hệ thống loa vòm: Quiet nights of quiet stars...

Cô ngửa đầu nhìn trời, rồi lại đứng dậy bước tới bên tường, tắt hết hệ thống đèn chiếu sáng quanh vách kính và đèn tường trong nhà kính. Nhất thời, cả khu vực sân thượng chìm vào bóng tối mờ ảo. Chỉ còn lại chút ánh sáng xanh dìu dịu hắt lên từ đáy hồ bơi, và vài đốm đèn le lói thoắt ẩn thoắt hiện trên mặt hồ đen kịt phía xa.

Ngẩng đầu lên lần nữa, bầu trời đêm đã hiện ra quang đãng.

"Yên Lan, nhìn xem, có phải rất siêu thực không?"

Yên Lan ngồi xuống chiếc ghế nằm cạnh Lợi Mạn San, ngả lưng ra phía sau, phóng tầm mắt ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh trên mặt hồ rộng lớn, nơi không bị ô nhiễm bởi ánh sáng đô thị.

"Tôi bắt đầu ghen tị với cô rồi đấy, thế mà lại có thể ngắm sao ngay giữa thành phố."

"Còn có thể ngắm trăng, ngắm mưa, ngắm tuyết, ngắm gió nữa đấy."

"Gió mà cũng nhìn thấy được sao?"

"Gió có hình dáng của nó," Lợi Mạn San ngừng một chút. "Hồi trước khi nhìn thấy căn nhà kính này, tôi lập tức quyết định mua ngay nơi này. Khi nào tôi thấy chán ghét thành phố ồn ào, tôi có thể đi đến một góc khác của ngôi nhà, để cảm nhận những điều đó."

"Hóa ra không phải vì cái hồ bơi này." Yên Lan bật cười.

"Hồ bơi phiền phức lắm. Nhưng mà, vào mùa đông, trút bỏ mọi vướng bận, để trần ngâm mình trong hồ bơi, nhìn tuyết rơi lộp bộp trên kia," cô chỉ tay lên mái kính trong suốt, "Cô thực sự có thể ngắm nhìn rất lâu."

"Là ngắm cô, hay là ngắm tuyết?"

Lợi Mạn San bật cười khanh khách. Sau một hồi tĩnh lặng, cô hỏi: "Cô muốn uống gì? Cứ tự nhiên."

Yên Lan đứng dậy, sực nhớ đến "sứ mệnh" của mình tối nay. Nhưng có vẻ Lợi Mạn San không muốn tâm sự điều gì cả. Nàng bật một ngọn đèn tường nhỏ, đến xem đồ uống trên xe đẩy. Đủ các loại rượu, tất nhiên là có cả nước lọc. Nhưng quả thực cô ấy nói không sai, ai lại cam lòng uống nước lọc trong một đêm tuyệt đẹp như thế này chứ?

"Chai vang Cabernet Franc năm 2012 kia hương vị khá đặc biệt, cô thử xem." Lợi Mạn San như đọc thấu tâm tư của nàng.

Yên Lan tự rót cho mình một ly, rồi lấy một chai nước lọc đưa cho Lợi Mạn San.

Lợi Mạn San cười tươi rói: "Luật sư Yên, thế này có công bằng không?"

Yên Lan lắc nhẹ ly, đưa lên mũi ngửi thứ chất lỏng màu đỏ sẫm. Một mùi hương kỳ lạ, phảng phất chút thảo mộc, khiến nàng không kìm được nhấp thử một ngụm. Có chút gì đó tinh tế của dòng Pinot Noir, lại có thêm chút mạnh mẽ, nồng nàn của Cabernet Sauvignon.

"Thế nào?" Lợi Mạn San hỏi trong bóng tối.

"Rất tuyệt."

Bản nhạc kết thúc, không gian đột nhiên chìm vào tĩnh lặng. Yên Lan đã uống hết nửa ly rượu. Lợi Mạn San ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. Những vì sao không còn rõ nét nữa, mà bắt đầu nhòe đi.

Thậm chí sắc độ của bầu trời cũng đang thay đổi, những vì sao như kéo theo một vệt sáng dài.

"Cô nhìn kìa, đây chính là hình dáng của gió." Lợi Mạn San nói khẽ.

Vừa dứt lời, tiếng lộp bộp nhỏ xíu bắt đầu vang lên trên đỉnh đầu. Trời mưa.

"Sam, cô có muốn tâm sự với tôi chút không?"

Bình Luận (0)
Comment