Màn đêm buông xuống Chicago như một ly Whiskey lâu năm. Thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh bao lấy viên đá quý lạnh lẽo, hắt lên ánh vàng nhạt nhòa. Kiêu kỳ, lạnh lùng, nhưng chỉ chốc lát sau, men say lại khiến lòng người rạo rực, ấm nóng.
Samantha cũng đang cầm trên tay một ly Whiskey như thế. Cô khẽ nhấp một ngụm, để mặc dòng chất lỏng cay nồng trôi tuột xuống cổ họng. Đúng lúc ấy, phía sau lưng vang lên tiếng gọi:
"Sam!"
Cô quay người lại từ phía quầy bar. Mái tóc nâu bồng bềnh lướt qua vai, để lộ một gương mặt khiến người ta chỉ cần gặp một lần là khắc cốt ghi tâm.
Bờ sông Chicago về đêm mang trong mình những thanh âm rất riêng, là tiếng nhạc Jazz du dương hòa lẫn với tiếng chuyện trò rầm rì của đám đông. Có lẽ, những bữa tiệc Jazz tuyệt vời nhất đều ẩn mình đâu đó quanh đây.
Nhà hàng "Lửa Rừng" nằm sát mép nước, hành lang dài vươn ra đón gió sông. Khách khứa ngồi đây thưởng rượu, hoặc vừa nhâm nhi vừa chờ đợi một bàn trống. Ánh đèn nơi này chẳng rõ là mờ ảo hay mê ly, nhưng đủ để che giấu những tâm tư thầm kín. Một ban nhạc Jazz bốn người đang say sưa biểu diễn, dường như họ trút cạn cả linh hồn vào từng nốt nhạc.
Nước sông đen thẫm phản chiếu những ánh đèn neon sặc sỡ đang nhảy múa, hòa cùng bóng đêm và những ánh mắt lấp lánh của con người. Trong một khoảnh khắc nào đó, tất cả dường như mất đi sự chừng mực vốn có, nhỏ giọt vào những ly cocktail đủ màu trên tay thực khách, rồi theo nhịp điệu Jazz chập chờn, chập chờn... từ từ chìm xuống đáy ly.
Một chiếc sedan màu đen đỗ lại tại bãi xe ngầm của khách sạn sang trọng bên bờ sông. Từ trên xe, một người phụ nữ có dáng người cao gầy bước xuống. Nàng đi thang máy lên sảnh tầng một, đẩy cửa bước ra, hòa mình vào màn đêm mê hoặc bên bờ sông.
Ngay lập tức, tiếng nhạc Jazz, tiếng cười nói, tiếng gió nhẹ lướt trên mặt nước cùng ùa vào thính giác.
Điện thoại trong túi rung lên. Nàng bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nữ vui vẻ: "Lan, tôi là Nicole đây, chúng tôi đang ở hướng bốn giờ của cô!"
Người phụ nữ hơi xoay người, nhìn về phía sau bên phải. Một nam một nữ đang đứng trước hành lang "Lửa Rừng" vẫy tay chào nàng. Nàng cất điện thoại, bước về phía họ. Dưới ánh đèn ngược sáng, bóng dáng nàng hiện lên những đường nét gần như hoàn mỹ.
"Lan, cô khỏe không? Sam đang đợi chúng ta ở bên trong rồi."
Yên Lan mỉm cười. Đáy mắt nàng phản chiếu ánh đèn neon màu sâm panh của nhà hàng. Nàng là một mỹ nhân phương Đông điển hình, ngũ quan hài hòa, tinh tế, không một nét nào đi quá giới hạn. Mái tóc đen mượt như lụa hòa làm một với bộ trang phục màu đen, chỉ khẽ gợn sóng nơi hõm cổ.
"Chào Nicole, xin lỗi đã để mọi người đợi lâu." Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng vẫn có độ vang, mềm mại và dễ nghe.
"Chúng tôi cũng vừa đến thôi, đi nào." Nicole quay người nhìn về phía quầy bar, thấy bóng lưng của Samantha liền cao giọng gọi: "Sam!"
Samantha quay người lại. Mái tóc nâu bồng bềnh lướt qua vai, để lộ một gương mặt ấn tượng pha trộn giữa nét rực rỡ của phương Tây và sự tinh tế của phương Đông, khiến người ta không kìm được tò mò muốn đoán xem dòng máu nào đang chiếm ưu thế.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ với người vừa gọi mình. Một luồng đèn tím từ sân khấu quét qua gương mặt cô, tạo nên khoảnh khắc kinh hồng thoáng chốc. Đôi mắt màu nâu thâm thúy động lòng người, như sắc thu tầng tầng lớp lớp sắp bao phủ lấy Chicago.
Vừa định đứng dậy, khóe mắt Sam bỗng bắt gặp một người đàn ông cao lớn mặc vest đen đang sải bước đi ra. Dáng đi của hắn ta có chút kỳ lạ: cánh tay trái đung đưa theo nhịp bước chân, nhưng cánh tay phải lại dán chặt vào hông, bất động.
Đó là dáng đi điển hình của những tay súng chuyên nghiệp, từng trải qua huấn luyện đặc vụ thời KGB. Cánh tay phải giữ yên để có thể rút súng bắn bất cứ lúc nào. Những người đã quen với kiểu huấn luyện này, dù trở về cuộc sống đời thường cũng rất khó thay đổi thói quen cố hữu.
Nụ cười trên môi Samantha vẫn không hề tắt. Cô hơi nhổm người dậy, áp má chào hỏi người bạn vừa tới: "Nicole, cô khỏe không?"
Bộ âu phục Le Smoking màu đen của Samantha theo chuyển động mà khép mở, để lộ chiếc sơ mi lụa đen cổ đứng bóng bẩy bên trong. Hàng cúc áo sơ mi cũng chẳng được cài nghiêm chỉnh, lấp ló chiếc áo lót đen tuyền. Tóm lại là lớp này chồng lớp kia, gợi cảm vô cùng nhưng tuyệt nhiên không hề hở hang một chút nào.
"Không thể tốt hơn được, chuyến công tác lần này hơi lâu một chút." Nicole nghiêng người giới thiệu hai người đi cùng. "Tôi đã mang đến những bộ óc thông minh nhất Chicago rồi đây."
"Samantha Von Braun!" Người đàn ông bên cạnh Nicole dõng dạc gọi tên đầy đủ của cô. "Chắc cô quên tôi rồi."
Ánh mắt Sam dừng lại trên mặt anh ta khoảng hai giây, rồi lắc đầu cười: "Bill Robinson, kẻ phiền toái nhất giải bóng bầu dục đại học. Năm đó anh đâu có thiếu các cô nàng cổ động viên vây quanh. Ngoài ra, tôi không phải họ 'Von Braun', hiện tại tôi họ 'Li'."
"Von Braun" là một dòng họ Đức. "Von" trong tiếng Đức nghĩa là "đến từ", thời xưa chỉ có giới quý tộc mới được phép thêm từ này vào tên họ.
Bill dường như chợt hiểu ra, thường thì phụ nữ đổi họ là do kết hôn. "Chúc mừng..."
Chữ "cô" còn chưa kịp thốt ra, Sam đã cười lắc đầu: "Không, tôi chưa kết hôn. Tôi theo họ mẹ, bà ấy là người Trung Quốc."
"Ra là vậy." Bill không hỏi thêm nữa, lịch sự chuyển chủ đề: "Rất vui được gặp lại cô. Tôi thay mặt Goldman Sachs chân thành cảm ơn cơ hội hợp tác với Tử Hồ lần này."
"Rất hân hạnh." Sam đưa tay bắt tay anh ta, rồi chuyển ánh mắt sang mỹ nhân phương Đông đứng cạnh Bill.
Bộ vest dáng dài phong cách Chester thắt eo rất kén người mặc, đòi hỏi chiều cao và đường cong cơ thể chuẩn mực. Vậy mà người phụ nữ này lại chinh phục nó một cách hoàn hảo. Ánh mắt Sam dừng lại nơi đường cong eo hông mềm mại kia đúng một giây.
"Sam, đây là Lan, luật sư của văn phòng luật sư Sullivan & Traurig (ST)," Nicole tiếp tục giới thiệu. "ST là bạn cũ của Tử Hồ rồi. Lần này vì thương vụ thâu tóm 'Cẩm Y Dạ Hành', tôi đã đặc biệt yêu cầu điều Lan - một nhân tài đắc lực trong mảng M&A từ New York về đây. Lan sẽ ở Chicago một thời gian để dẫn dắt đội ngũ năm người phối hợp cùng tôi, chuyên trách vụ Tử Hồ mua lại 'Cẩm Y Dạ Hành'."
Samantha đưa tay ra, mỉm cười: "Rất vui được biết cô. Đối với một luật sư thì cô quá xinh đẹp rồi đấy."
Hai bàn tay khẽ nắm lấy nhau. Gương mặt đối phương lưu lại trong đáy mắt nhau, lóe lên một tia sáng rồi nhanh chóng tan biến.
Nicole thầm giật mình. Nếu là ở văn phòng, câu nói vừa rồi của Sam gần như đã chạm đến ranh giới của sự mạo phạm. Nhưng Sam luôn biết cách nói chuyện chừng mực, đặc biệt là với người mới quen.
Yên Lan dường như cũng không cảm thấy bị xúc phạm, nàng chỉ cười đáp lại: "Cô cũng vậy."
Mọi người cùng cười ồ lên. Chút căng thẳng ban đầu cũng theo tiếng cười mà tan biến. Nhân viên dẫn chỗ bước tới: "Thưa cô Li, xin hỏi khách của cô đã đến đủ chưa ạ?"
"Đủ rồi."
"Tuyệt quá, mời mọi người đi theo tôi."
Nhân viên đưa cả nhóm về phía phòng ăn riêng. Sam chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nói: "Xin lỗi, tôi phải rời đi lúc 8 giờ, lát nữa còn một cuộc hẹn khác. Nhưng may là có Nicole ở đây. Về các chi tiết thì Nicole mới là chuyên gia, tôi hoàn toàn yên tâm giao phó cho cô ấy."
Mọi người bước vào phòng ăn riêng, cởi áo khoác đưa cho nhân viên rồi lần lượt ngồi xuống.
Phục vụ rót nước soda cho từng người. Quản lý đứng bên cạnh giới thiệu các món đặc sắc tối nay. Sam liếc nhìn ly soda trước mặt Yên Lan, rồi hỏi phục vụ: "Xin hỏi có nước lọc không?"
"Đương nhiên rồi, tôi sẽ lấy ngay thưa Ms. Li."
"Phiền cậu lấy cho mỗi người chúng tôi một chai, cảm ơn."
Giới thiệu món xong, nhân viên lui ra để lại không gian riêng tư cho khách. Samantha nhấp một ngụm soda, mở lời: "Cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian đến đây tối nay. Tuy một số người trong chúng ta đã biết nhau, nhưng tôi xin phép tự giới thiệu lại một chút. Tôi là Samantha Li, mọi người thường gọi là Sam, hiện là Giám đốc Chiến lược (CSO) của Tử Hồ. Thương vụ thâu tóm 'Cẩm Y Dạ Hành' lần này sẽ là trọng tâm công việc của tôi trong một đến hai năm tới."
"Tôi là Nicole Davis, Giám đốc bộ phận Mua bán & Sáp nhập của Tử Hồ. Tôi sẽ làm việc cùng văn phòng luật sư bên thứ ba Sullivan & Traurig và cố vấn tài chính bên thứ ba là tập đoàn Goldman Sachs. Trong vụ này, hai đội ngũ của ST và Goldman Sachs sẽ trực tiếp làm việc với tôi." Nicole tiếp lời.
"Tôi là Yên Lan, luật sư của ST. Trong một đến hai năm tới, tôi sẽ dốc toàn lực hỗ trợ Tử Hồ hoàn thành thương vụ này." Lan – người vừa bị "trách yêu" là quá xinh đẹp – lên tiếng.
"Tôi là Bill Robinson, đồng Giám đốc bộ phận Ngân hàng đầu tư Viễn thông & Truyền thông của tập đoàn Goldman Sachs. Cũng giống như Lan, tôi sẽ cống hiến hết mình."
Samantha gật đầu hài lòng: "Một lần nữa cảm ơn mọi người. Hôm nay chỉ là buổi tụ họp nhỏ, không mời người của 'Cẩm Y Dạ Hành', chỉ có người nhà chúng ta tâm sự với nhau thôi."
Nicole chợt nhớ ra: "Lan này, chúc mừng cô nửa đầu năm nay đã hoàn thành vụ FATES mua lại tập đoàn TLP của Hà Lan nhé. 26 tỷ đô la, con số không nhỏ đâu. Nhưng vụ thâu tóm của Tử Hồ lần này sẽ còn lớn hơn thế nữa."
"Tôi rất tự tin," Yên Lan tự rót cho mình một ly nước, phong thái điềm tĩnh. "Mấy tuần trước, đội ngũ của chúng tôi ở New York đã hoàn thành bước đầu quá trình thẩm định chi tiết, đối với 'Cẩm Y Dạ Hành'. Mấy tuần tới sẽ bước vào giai đoạn soạn thảo thỏa thuận và rà soát. Những việc này không thành vấn đề. Thách thức tiềm ẩn có lẽ nằm ở thị trường chứng khoán và cuộc điều tra chống độc quyền. Cái trước rất khó kiểm soát, còn cái sau, do hoạt động kinh doanh của Tử Hồ bao phủ cả Bắc Mỹ, Liên minh Châu Âu và Anh quốc, nên cần sự thông qua của cơ quan chống độc quyền cả ba khu vực này. Chúng tôi dự kiến cần chuẩn bị từ chín đến mười hai tháng để ứng phó."
Samantha gật đầu đồng tình: "Về mốc thời gian, chúng ta đã thống nhất. Ngoài ra, chắc Nicole cũng đã giới thiệu qua, đối với vụ thâu tóm này, đối thủ cạnh tranh của chúng ta là Alpha Tech chắc chắn sẽ dốc toàn lực cản trở. May mắn là từ một năm trước, chúng ta đã bố trí một số nước đi."
Trên gương mặt Yên Lan thoáng hiện nụ cười: "Bộ phận Chiến lược quả thực rất xuất sắc. Việc ký trước các hiệp ước chia sẻ trò chơi thời hạn mười năm với các nền tảng lớn từ một năm trước là bằng chứng hữu hiệu chứng minh chúng ta không có ý định độc quyền thị trường, điều này mang lại rất nhiều thuận lợi cho công việc của tôi."
Nicole cũng cười rạng rỡ: "Sam là chiến lược gia giỏi nhất mà tôi từng biết."
Có tiếng gõ cửa, cuộc trò chuyện tạm ngưng. Quản lý dẫn theo vài nhân viên phục vụ mang rượu và món khai vị vào. Sau khi mọi người chọn món xong, cửa phòng lại khép lại.
Nicole tiếp tục chủ đề dang dở: "'Cẩm Y Dạ Hành' không chỉ phát triển ra tựa game bom tấn, mà gần nửa năm nay, thiết bị nghe nhìn VR đi kèm trò chơi này cũng đang được nâng cấp. Chỉ cần cải tạo thêm một chút, nó có thể hoàn thành bước chuyển mình từ không gian giải trí sang không gian sống và làm việc ảo. Mục tiêu của chúng ta là tận dụng lượng người dùng khổng lồ và tiềm lực tài chính của Tử Hồ để hiện thực hóa cuộc cải cách này. Bản thiết kế tương lai sau khi sáp nhập sẽ bao gồm cả lĩnh vực tài chính phi tập trung (DeFi). Alpha Tech hiện tại lo lắng nhất là vụ thâu tóm này sẽ khiến họ mất đi lượng lớn người dùng, nhưng họ không thể xoay xở nổi khoản tiền 31,8 tỷ đô la để cạnh tranh, nên chỉ còn cách ra sức cản trở." Nicole nâng ly nhấp một ngụm, "Nhưng đây cũng là chuyện cạnh tranh thương mại bình thường thôi."
"31,8 tỷ đô la." Yên Lan khẽ lặp lại con số.
"Đúng vậy, 31,8 tỷ đô la. Khi giá cổ phiếu của 'Cẩm Y Dạ Hành' đạt khoảng 85 đô la, đó chính là thời điểm chúng ta thực hiện việc mua lại." Nicole gật đầu khẳng định. "Hiện tại giá cổ phiếu đang là 53 đô la."
"Nào," Sam nâng ly rượu lên, ánh mắt kiên định. "Cảm ơn mọi người đã tin tưởng vào dự án này. Chúng ta cùng nâng ly, mã đáo thành công."
"Cheers!"
. . .
8 giờ 30 phút tối, phố quán bar khu "Bờ Biển Vàng" ở phía Bắc thành phố vừa mới bắt đầu nhộn nhịp.
Samantha bước vào một quán bar trên đôi giày cao gót, đây là "tăng hai" của cô trong đêm nay. Nhân viên dẫn chỗ dường như quen mặt cô, nở nụ cười ân cần chào đón: "Ms. Li" Vừa nói, anh ta vừa đưa cho cô một viên kẹo bạc hà. "Bàn của cô ở tầng thượng, để tôi dẫn đường."
Sam hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại lúc nãy trên xe cô đã nhắn tin cho đối phương, chắc hẳn họ đã chuẩn bị trước. Cô bóc vỏ kẹo bạc hà bỏ vào miệng, theo chân nhân viên lên lầu. Sân thượng vắng người, tính riêng tư cao hơn hẳn. Ở một góc khuất, bên chiếc bàn vuông nhỏ, hai nam một nữ đã ngồi đợi sẵn.
Cô cảm ơn nhân viên dẫn đường, đẩy viên kẹo bạc hà xuống dưới lưỡi, rồi bước tới chào hỏi: "Xin lỗi đã để các vị chờ lâu."
Ánh mắt cô lướt qua bàn chéo phía đối diện. Người đàn ông mặc vest đen có dáng đi đặc vụ lúc nãy ở nhà hàng cũng đang ngồi đó.
"Không sao, Sam rất đúng giờ." Người đàn ông tóc xám đứng dậy. "Tôi là Quincy, rất vinh hạnh khi cô đến đây."
Sam ngồi xuống, chỉ gọi một ly nước lọc, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào người đàn ông tóc xám: "Vậy, đâu là chuyện tôi 'không nghe không được' mà các vị nói?" Cô trích dẫn lại cụm từ đối phương đã dùng khi hẹn gặp.
Người đàn ông tóc xám sững người một chút, rồi bật cười: "Thương trường đồn đại Samantha Li làm việc hiệu suất cực cao, quả nhiên không sai. Vậy tôi cũng không vòng vo nữa. Cô biết đấy, M&A giống như một bản hòa âm đầy biến động, nó cần một nhạc trưởng xuất sắc để nắm bắt nhịp điệu. Khi nào nên chậm lại, khi nào cần cao trào... 'Lava Capital' của chúng tôi có thể làm vị nhạc trưởng đó cho Tử Hồ." Hắn ngừng một chút rồi nhấn mạnh: "Chỉ riêng cho Tử Hồ mà thôi."
Samantha cười nhạt: "Các vị không phải là người đầu tiên tìm đến tôi, và cũng chẳng phải người cuối cùng. Nhưng câu trả lời của tôi vẫn như cũ: Tử Hồ không có hứng thú."
"Lava Capital thì khác, dịch vụ của chúng tôi toàn diện hơn nhiều."
Samantha nhìn ánh đèn neon mờ ảo trên sân thượng, không có ý định tiếp lời.
Phục vụ bưng một ly Tequila - Lan Lưỡi Rồng tới. Người đàn ông tự xưng Quincy cười nói: "Tequila ở đây tuyệt lắm, cô nếm thử xem."
Samantha nâng ly nhấp một ngụm nhỏ, gật đầu xã giao.
"Theo chúng tôi biết, Alpha Tech đang nóng lòng muốn ngăn cản Tử Hồ thâu tóm, cơ quan chống độc quyền FTC cũng đang rục rịch hành động. Nếu FTC cuối cùng đệ đơn kiện chống độc quyền lên Tòa án Tối cao, họ cũng sẽ sử dụng các thông tin trao đổi nội bộ của công ty, đây đều là trình tự hợp pháp."
Sam khẽ nhíu mày.
"Lava có thể giúp các vị thu thập toàn bộ lịch sử trao đổi nội bộ của Alpha Tech. Nếu Alpha Tech muốn dùng FTC để ngáng đường Tử Hồ, thì trong những cuộc trao đổi nội bộ đó, chắc chắn sẽ tìm ra thứ có lợi cho các vị."
Samantha nhìn chằm chằm vào chất lỏng màu vàng nhạt trong ly và vành muối trắng xóa trên miệng cốc. Ánh mắt cô bỗng trở nên hoảng hốt, chao đảo rơi xuống chiếc túi xách của mình. Cô vơ lấy túi, đứng bật dậy: "Xin lỗi, tôi phải đi vệ sinh một lát."
Người đàn ông tóc xám nhìn cô lảo đảo bước về phía nhà vệ sinh, liền liếc mắt ra hiệu cho người phụ nữ ngồi cạnh mình. Người phụ nữ kia lập tức đặt ly rượu xuống, đứng dậy đi theo Samantha.
Một lát sau, Samantha bước ra khỏi buồng vệ sinh. Cô cảm thấy mỗi bước chân như đang giẫm trên bông, nhẹ bẫng và chông chênh. Ngẩng đầu lên, cô thấy một người phụ nữ tóc vàng đang đứng trước bồn rửa tay. Cô ta cong eo rửa tay, ánh mắt qua tấm gương soi thẳng vào Sam. Sam nhận ra cô ta là người ngồi cùng bàn lúc nãy, người từ đầu đến cuối không nói một lời nào.
Sam vừa định gật đầu chào xã giao, bỗng thấy hàng cúc áo sơ mi trước ngực người phụ nữ kia dường như đã bung ra vài cái, để lộ mảng da thịt trắng ngần. Cô nhắm mắt lại, lắc đầu thật mạnh, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt bắt đầu nhòe đi, chồng chéo lên nhau... Những hình ảnh nhập nhòe, rất nhiều mảng da thịt trắng lóa, rất nhiều đôi môi đỏ mọng cùng lúc mở ra, vang vọng: "Sam, cô có sao không?"
Có sao không ư? Tốt vô cùng ấy chứ. Samantha bỗng nhiên quên mất mình đang ở đâu, quên sạch những gì vừa xảy ra. Cô bước đến sau lưng người phụ nữ kia, một tay chống lên cạnh bàn đá bên người cô ta, thì thầm: "Cô... cúc áo tuột rồi."
Người phụ nữ tắt vòi nước, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế cong eo gợi cảm: "Thế à? Vậy giúp tôi cài lại đi."
Bàn tay còn lại của Sam giơ lên, lần tìm những chiếc cúc áo trước ngực cô ta. Bụng dưới cô dán sát vào vòng ba căng tròn được bao bọc bởi chiếc váy bút chì của người phụ nữ. Ánh mắt Sam mê ly, bàn tay đang chống trên bồn rửa tay trượt đi, chạm vào làn da trơn láng dưới lớp váy.
Người phụ nữ như được khích lệ, khẽ cọ người vào bụng dưới của Sam.
Một mùi hương xa lạ xộc vào khoang mũi Samantha. Trong tích tắc, chút lý trí còn sót lại quay trở về. Trong đầu cô như cuộn phim tua nhanh, lướt qua từng cảnh tượng vừa rồi: Chất lỏng màu vàng nhạt, vành muối, viên kẹo bạc hà...
Viên kẹo bạc hà!
Bàn tay lập tức rút ra khỏi gấu váy. Sam dùng một tay xoay người phụ nữ kia lại, bóp chặt cằm cô ta. Người phụ nữ mở to đôi mắt xanh lam đầy hoảng sợ, nhất thời không biết phải ứng phó thế nào với tình huống thay đổi đột ngột này.
Ánh sáng sắc bén trong mắt Sam từ từ thu lại. Cô đẩy mạnh người phụ nữ ra với vẻ ghét bỏ, vơ lấy túi xách đi nhanh ra cửa. Lúc này cô mới phát hiện cửa đã bị chốt từ bên trong.
"F*ck!" Sam chửi thề một câu, giật tung chốt cửa.
Hai người đàn ông ở bàn bên cạnh vốn đang cười nói, gã tóc xám ngẩng lên thấy Sam đang sải bước đi ra, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ. Sam đi lướt qua hắn, chộp lấy áo khoác của mình, ném lại một câu lạnh lùng:
"Đừng để tôi nhìn thấy các người một lần nữa."
Cô lao xuống cầu thang, đẩy cửa bước ra ngoài. Không khí lạnh buốt của màn đêm ùa vào lồng ngực. Sau lưng, tiếng cười đùa say sưa của đám khách nhậu vẫn vọng ra, nhưng cái sức mạnh chống đỡ cơ thể vừa rồi đã biến mất. Sam lắc mạnh đầu, cố gắng tập trung tiêu cự của mắt, lấy điện thoại ra, lướt tìm một cái tên trong danh bạ: Yên Lan.
Cô gửi cho nàng một cái định vị, rồi ngay lập tức chuyển sang bàn phím tiếng Trung, run rẩy gõ ba chữ:
"Tới đón tôi."