. Ngoại truyện 2
Edit: Leia
Bệnh viện Đa khoa thành phố Hải Châu.
Nhóm học viên điều dưỡng mới đã thực tập ở đây được một khoảng thời gian, thường xuyên luân chuyển qua lại giữa các khoa với nhau. Lần này có một học viên nam được điều chuyển qua khoa Cấp cứu, bởi vì nam giới có ưu thế về thể lực nên các khoa vốn bận rộn như khoa Cấp cứu rất hoan nghênh.
Đặc biệt, giảng viên hướng dẫn lần này có nghe đồng nghiệp khoa khác khen thằng nhóc tên Thiệu Tĩnh Tĩnh kia học hành rất nghiêm túc, làm việc chu đáo, xác suất làm lỗi tương đối ít hơn nữa nếu đã sai một lần sẽ không tái phạm. Các giảng viên vốn thích nhất là kiểu học sinh thế này. Hơn nữa bà còn nghe nói Thiệu Tĩnh Tĩnh luôn có thái độ nhẹ nhàng với bệnh nhân, dù là người có tính cách kỳ quặc hoặc nóng nảy, thậm chí năng lực biểu đạt không tốt, khó trao đổi thì cậu ta vẫn có thể ứng phó. Từ điểm này trông cậu ta không giống thực tập sinh lắm, mà giống với một hộ lý đã làm việc lâu năm trong phòng khám hơn.
Lúc Thiệu Tĩnh Tĩnh đến khoa, giảng viên hướng dẫn là Từ Lệ liền dẫn cậu ta đi giới thiệu về các phòng, môi trường, thiết bị và quy trình vận hành. Nhìn thoáng qua dòng ghi địa chỉ, bà cười ha ha nói: “Nhà cậu ở xã khu Vân Hà à? Giàu đấy, giá nhà chỗ đó mỗi ngày một cao mà?”
Tuy đó chỉ là khu phố cũ, nhà cửa cũng cũ kỹ không biết đến năm nào sẽ bị phá bỏ di dời nhưng ai bảo lại có một cái phòng khám Tiểu Thanh Long nổi danh, dẫn đến giá nhà xung quanh cũng phi mã theo từng năm.
Sau khi dành thời gian làm việc với Thiệu Tĩnh Tĩnh, Từ Lệ cảm thấy cậu chàng quả nhiên là người hiếu học, hơn nữa chỉ cần bà nói ra một kiến thức mới là đối phương lập tức nơm nớp ghi chép vào vở, đến giờ nghỉ lấy ra nhẩm lại một lần, đôi khi còn lẩm nhẩm học bài trong cả giờ ăn.
Từ Lệ buồn cười, “Tiểu Thiệu chăm chỉ thế, tôi chưa kiểm tra ngay đâu.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh ha ha cười gượng, giảng viên không khảo nhưng ở nhà vẫn có người muốn khảo bài đấy.
Từ Lệ nói: “Thành tích của cậu ở trường chắc tốt lắm nhỉ?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh còn chưa kịp nói gì thì thực tập sinh cùng khóa đã cướp lời, “Đúng vậy! Là học sinh xuất sắc đấy ạ!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh buồn bã nói: “Em cũng là… bị ép. Em thực sự không muốn học nhiều thứ như vậy đâu.”
Thực tập sinh phàn nàn: “Ngày nào cũng điên cuồng học, trước kỳ thi còn gặm Khổng thánh chẩm trung đan. Học đến mức đó mà nói mình bị bắt, chẳng lẽ học sinh giỏi nào cũng dối trá như vậy à? Mỗi lần khen cậu tốt tính cậu nói không có, kết quả là dù bệnh nhân có làm gì cũng không thấy giận!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh cứng họng: “… Đấy là tại cậu chưa thấy tôi trước kia thôi.”
Tất cả đều nhờ khổ luyện mà ra, hơn nữa cậu ta thật sự không muốn ăn cái thứ thuốc to đùng đó, hễ nhắc tới là… Ọe!
Từ Lệ nghe xong liền cười: “Nói vậy nghĩa là trước đây cậu không thích học, về sau mới nhận ra sức hút của nghề này? Thế cũng tốt mà, lãng tử quay đầu quý hơn vàng!” Hơn nữa còn rất khiêm tốn, khăng khăng không chịu thừa nhận mình học giỏi.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Nghe vô lý nhưng lại hết sức thuyết phục.
……
Bởi vì là phái nam nên Thiệu Tĩnh Tĩnh đảm nhận rất nhiều công việc nặng nhọc, nhất là sau khi chứng kiến đàn chị tuổi còn trẻ đã bị thoát vị đĩa đệm nhưng vẫn phải dìu đỡ người bệnh đi lại.
“May mà mua được thuốc dán của phòng khám Tiểu Thanh Long, cứ như sống lại vậy.” Cô hộ lý bị thoát vị đĩa đệm khoe miếng thuốc dán cho cậu ta xem, “Bản nâng cấp rồi đấy, lần trước tôi mua về cho ông chồng bị đau vai ở nhà, cũng hiệu quả lắm.”
Mấy năm qua mặt hàng thuốc cao dán của Tiểu Thanh Long đã có bao bì chính quy hơn, không còn giống mấy miếng cao da chó ba không nữa nhưng hiệu quả thì vẫn tốt như ngày nào. Giá cả tuy có tăng lên một chút nhưng tuyệt đối không đắt, lại rất đáng tiền. Hiện giờ nó chẳng những được bày bán ở Hải Châu mà còn có mặt trên sàn thương mại điện tử cho bệnh nhân ở nơi khác cũng mua được. Chẳng qua hàng lúc nào cũng hết rất nhanh, muốn mua phải biết nhanh tay tranh cướp.
Đương nhiên, nếu bệnh nghiêm trọng thì vẫn nên đi gặp bác sĩ cơ xương khớp khám sẽ tốt hơn. Cô hộ lý còn nói có một người bạn của mình vốn đau đến nỗi suýt phải đi phẫu thuật, ai ngờ được bác sĩ Dung cho liều thuốc về đắp, mới đắp một lần đã hết đau luôn.
Thiệu Tĩnh Tĩnh nghe xong yên lặng gật đầu, “Đúng là dùng tốt thật.”
“Cậu cũng bị thoát vị đĩa đệm à?” Tiền bối hỏi.
“À, không có… Em chỉ biết thế thôi ạ.” Thiệu Tĩnh Tĩnh nói.
Trong lúc hai người nói chuyện thì một nhóm người tiến vào phòng cấp cứu vốn đang không quá nhiều bệnh nhân, họ đều trẻ tuổi nhưng giữa ban ngày ban mặt lại nồng nặc mùi rượu, trên người chi chít vết thương vừa nhìn đã biết là do ẩu đả. Các bác sĩ và hộ lý vội vàng xử lý vết thương cho họ, những bệnh nhân khác nhìn thấy cũng dè chừng tránh xa.
Thiệu Tĩnh Tĩnh cũng lại gần băng bó cùng mọi người, cậu ta kiêng rượu từ lâu lắm rồi, hơn nữa sau khi làm cái nghề này mới phát hiện ra rượu bia đúng là không phải thứ tốt đẹp gì.
Một cô bạn học của cậu ta đang xử lý vết thương cho một gã trai có hơi rượu bốc tận trời, mùi nồng đến mức cô không nhịn được phải nhíu mày.
Bệnh nhân kia lớn tiếng: “Làm, làm gì, chê tao? Thối lắm à?” Vừa nói gã còn cúi người muốn dí lại gần.
Bạn học của Thiệu Tĩnh Tĩnh mới làm không lâu, thân thể bị đẩy kéo theo bông gòn ấn mạnh xuống vết thương, đối phương lập tức gào rú, “Cái đ*t mẹ, mày mới làm gì đấy!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh nhanh chóng băng bó cho bệnh nhân bên này rồi chạy tới chắn trước mặt bạn học, “Ngại quá, để tôi làm cho.”
Cô bạn học nhìn Thiệu Tĩnh Tĩnh đầy cảm kích.
Bệnh nhân kia lau lau mặt, bất mãn nói: “Tao chỉ muốn hộ lý băng bó thôi ——”
Thiệu Tĩnh Tĩnh kiên nhẫn mỉm cười: “Thưa anh, tôi cũng là hộ lý.”
Bệnh nhân: “……”
Bệnh nhân: “Vớ va vớ vẩn.”
“Hộ lý thật mà, hộ lý thực tập.” Thiệu Tĩnh Tĩnh giơ thẻ công tác cho đối phương xem.
Người nọ lờ đờ nhìn qua, lập tức quên sạch những chuyện vừa nãy mà nhìn chằm chằm Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Mày là hộ lý? Đù má ha ha ha ha, hộ lý nam á? Sao mày không mặc bộ đồ đồng phục màu hồng với mũ góc nhọn đi, cả tất chân nữa ——”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Bởi vì là nam bên đồ bệnh viện phát cho cậu ta trông na ná đồ của bác sĩ, cũng màu trắng và không cần đội mũ, hơn nữa chiếc mũ đó cũng không khác gì mũ bác sĩ luôn. Bị hiểu lầm thành bác sĩ là chuyện thường gặp, nhưng đây vẫn là lần đầu cậu ta bị hỏi câu này.
Từ Lệ ở phía xa nhìn thấy vội nghĩ không biết có nên đến giải vây không, người trẻ tuổi phải nghe những lời này rất dễ nổi nóng. Thế nhưng sau đó bà lại chứng kiến Thiệu Tĩnh Tĩnh cực kỳ bình tĩnh tiếp tục băng bó cho đối phương, cũng trả lời câu hỏi rất tỉ mỉ.
Bệnh nhân còn hỏi thêm mấy câu khiếm nhã nữa nhưng Thiệu Tĩnh Tĩnh vẫn giả điếc, nhanh chóng thu dọn đồ chuẩn bị xử lý cho bệnh nhân tiếp theo.
Từ Lệ thầm tấm tắc Tiểu Thiệu có kỹ năng tốt thật, tính tình cũng ôn hòa, quả là người cũng như tên.
……
Chiều hôm đó sau khi tan làm, Thiệu Tĩnh Tĩnh cùng các đồng nghiệp đi ăn liên hoan.
“Mọi người đăng ký thi lấy chứng chỉ điều dưỡng cả rồi chứ?” Từ Lệ hỏi các hộ lý thực tập.
Mọi người đồng loạt gật đầu, cơ bản ai cũng muốn tiếp tục theo nghề, chỉ cần hoàn thành chương trình học bao gồm kỳ thực tập lâm sàng kéo dài một năm này là họ đều có tư cách thi lấy chứng chỉ.
“Tốt lắm, cố gắng học tập nhé, thực ra thi chứng chỉ không quá khó đâu.” Từ Lệ chia sẻ vài kinh nghiệm.
“Ôi, cỡ anh Tĩnh chắc không có vấn đề gì, anh ấy học thuộc hết sách rồi ấy nhỉ?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh nghe vậy cười yếu ớt, “Thì cũng cũng.” Nếu không thể thi đậu trong một lần chắc cậu ta phải cắt cổ tự sát mất.
“À đúng rồi, Tĩnh Tĩnh, sau khi thực tập xong chi bằng cậu thi vào bệnh viện chúng tôi luôn đi. Tỷ lệ cậu được giữ lại cao lắm đấy.” Một đàn chị trong khoa nói chen vào.
Nói cho chính xác hơn, cô nàng cảm thấy nếu Thiệu Tĩnh Tĩnh được giữ lại bệnh viện có lẽ sẽ được phân vào khoa Cấp cứu, hữu dụng biết bao nhiêu… Thằng nhóc này ôn hòa yên tĩnh, làm việc chăm chỉ, lượng công việc mỗi ngày rất lớn mà chưa từng than thở, thậm chí còn nói trước kia mình chịu vất vả quen rồi. Có thể thấy là một đứa trẻ trải qua gian khổ và biết quý trọng những gì mình có.
“A không được đâu, tốt nghiệp xong em đi làm chỗ khác rồi.” Thiệu Tĩnh Tĩnh nói.
“Thế à…” Đàn chị tiếc nuối nói, “Bệnh viện công hay là bệnh viện tư?” Nghe giọng điệu có lẽ người nhà cậu ta đã móc nối sẵn chỗ làm từ trước.
Thiệu Tĩnh Tĩnh đáp ngắn gọn nhưng đầy đắc ý: “Là phòng khám.”
Mọi người: “…”
Ai nấy lập tức trưng vẻ mặt “Cậu có ngốc không vậy”, với thành tích đó đảm bảo đi đến đâu cũng bị tranh cướp, hồi nãy nghe cậu nói đã có chỗ làm mọi người còn tưởng là bệnh viện nào lớn lắm chứ.
“Phòng khám… của gia đình cậu à?” Đồng nghiệp hỏi, “Ở đâu?”
Cô nàng vừa hỏi ra tiếng lòng của tất cả những người ngồi đây.
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “Phòng khám Tiểu Thanh Long, xã khu Vân Hà.”
Mọi người sững sờ mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại, “Vãi, phòng khám Tiểu Thanh Long! Thế thì được đấy!”
Chẳng trách không muốn ở lại bệnh viện, vừa rồi nhắc tới cũng rất hãnh diện, hóa ra là được tuyển vào Tiểu Thanh Long rồi.
Cô bạn học càng hâm mộ hơn: “Được làm việc ở đó thật là tốt… Tôi cũng muốn đi, nhưng chắc thi không đậu đâu.” Đến bây giờ quy mô nơi đó vẫn không quá lớn, nổi tiếng thì nổi tiếng thật, nhưng vì quá nổi tiếng nên người ta tuyển nhân viên cũng rất cẩn thận.
“Bao giờ cô lấy được chứng chỉ thì tới phòng khám chúng tôi báo danh thử xem.” Thiệu Tĩnh Tĩnh cổ vũ, “Để tôi nói giúp mấy tiếng, biết đâu lại vào được. Dù sao yêu cầu của hộ lý cũng không cao như bác sĩ.”
“Anh Tĩnh chưa đi làm mà đã tự tin gọi ‘phòng khám chúng tôi’ rồi.” Bạn học trêu chọc, bởi vì tuổi tác Thiệu Tĩnh Tĩnh lớn hơn các bạn một chút nên mọi người đều gọi cậu ta là anh Tĩnh. Cô nàng che miệng cười, “Nhưng tôi vẫn cảm ơn nhé, anh tốt bụng quá.”
Tuy anh Tĩnh luôn phét lác rằng mình không phải học sinh giỏi, không thích học bài mà tính tình cũng không tốt, nhưng ai nhìn vào cũng thấy ngược lại.
Thiệu Tĩnh Tĩnh cười ha ha.
“Này, này! Hộ lý! Hộ lý kia! Là mày đúng không?”
Một nhóm thanh thiếu niên tiến vào ngồi xuống bàn gần bọn họ, bỗng một người trong bọn kêu lên.
Những người ngồi đây nếu không phải hộ lý thì cũng là bác sĩ, ai nấy sôi nổi quay đầu không biết đối phương đang kêu ai.
Người nọ chợt nháy mắt với Thiệu Tĩnh Tĩnh rồi nói với người bên cạnh: “Là nó đấy, thằng con trai, nó là hộ lý thật…”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Cậu ta không có trí nhớ b**n th** như “người nào đó”, một ngày tiếp xúc biết bao nhiêu người bệnh nên thật sự không nhớ nổi kia là ai.
“Gì thế, không nhớ tao à?” Đối phương khá ngạc nhiên, “Hừ, hôm ấy mày băng bó cho tao, tao còn hỏi mày có mặc váy đồng phục màu hồng hay không đấy, ha ha ha.”
Tuy rất say nhưng gã còn nhớ loáng thoáng nhóc hộ lý kia hình như rất dè dặt và nhút nhát, trong đầu nghĩ thầm nếu đã dễ xấu hổ thì còn đi làm hộ lý làm gì, hộ lý nam đúng là rất hiếm thấy.
Đám bạn đi cùng gã cũng bật cười khả ố.
Các đồng nghiệp biết Thiệu Tĩnh Tĩnh ôn hòa nên vội an ủi, “Cậu đừng quan tâm, bọn đấy vốn miệng mồm không sạch sẽ mà!”
“Bọn ranh con não tàn thôi!”
Dù sao cũng không phải đang trong giờ làm việc, bọn họ nói chuyện tùy ý hơn trong bệnh viện rất nhiều.
Đám thiếu niên đối diện vẫn chưa hết cợt nhả, lại còn đưa mặt về phía bọn họ “Lêu lêu lêu”.
Lời an ủi còn chưa nói xong, Thiệu Tĩnh Tĩnh đã lao ra như gió lốc túm lấy đầu gã thiếu niên, nện một quyền vào giữa mũi. Đối phương lập tức trào nước mắt nước mũi.
Động tác cậu ta quả thực rất thành thạo, nhìn qua là biết có kinh nghiệm đánh đấm, rất dạn tay lại còn nhắm vào những chỗ đau nhất trên người mà đánh, khí thế càng kinh người hơn làm các đồng nghiệp ngớ ra mất một lúc không phản ứng kịp.
Thiệu Tĩnh Tĩnh dùng một tay ấn người xuống mặt bàn, rút dây lưng đối phương ra. Gã kia tức khắc khóc lóc giữ quần.
“Mẹ mày, mới nói cái gì hả? Mày tưởng não tàn là được ưu tiên à? Mày láo với ai đấy?”
“Hồi bố mày lăn lộn ngoài đường, trêu chọc bác sĩ cấp cứu không biết mày còn đi bốc cứt ở đâu đâu. Chắc lâu rồi không bị ai đánh nên ngứa da đúng không!”
Thiệu Tĩnh Tĩnh dùng sợi dây lưng chỉ vào mũi đám thiếu niên mắng chửi mà không ai dám cãi một câu, sợ cậu ta dùng dây lưng quất mình thật. Tên này hung hãn quá, nhìn là biết dân anh chị thứ thiệt!
“Cút, mày mà để tao nghe thấy lời ruồi bọ nào nữa, tao gọi ngay cho mấy chục anh em… mấy chục bạn học tới xử lý mày tin không?” Thiệu Tĩnh Tĩnh thuần thục đe dọa, “Muốn chúng tao đẩy vào phòng cấp cứu rồi lại băng bó cho không?”
Đối phương giữ chặt cạp quần rưng rưng nước mắt gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
“Thế thì cút.” Thiệu Tĩnh Tĩnh xoa cái đầu chó của gã.
……
Thiệu Tĩnh Tĩnh ném chiếc dây lưng vào thùng rác rồi ngồi về chỗ cũ, ngoan ngoãn mỉm cười: “Chúng ta ăn tiếp chứ?”
Các đồng nghiệp trợn mắt há mồm: “…”
Quá sốc, không thể tin được, Thiệu Tĩnh Tĩnh nhận nhiều lời khen nhất trong kỳ thực tập, biết nhẫn nhịn nhất, thái độ làm việc tốt nhất hóa ra còn có một mặt này nữa.
Đến Từ Lệ cũng không dám tin vào hai mắt mình!
Cô bạn học nuốt nước bọt, lúc này mới tin lời anh Tĩnh nói tính tình mình không tốt. Cô nàng ngơ ngác hỏi: “Anh Tĩnh này, anh bảo về làm ở phòng khám Tiểu Thanh Long… Là đi làm bảo vệ hả?”
Thiệu Tĩnh Tĩnh đáp: “Đâu có, tôi về làm y tá trưởng.”