Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 96

. Ngoại truyện 1

Edit: Leia

Trường trung học phổ thông số 1 Doanh Châu

Hôm nay là ngày khai giảng năm học mới, tầng 5 chật kín học sinh lớp 11, đột nhiên có hai cậu bé con mặc hai bộ quần áo hơi giống nhau xuất hiện khiến cho toàn thể học sinh trên hành lang phải chú ý.

Hai đứa trẻ trông như học sinh tiểu học đó hẳn chỉ hơn kém nhau khoảng hai ba tuổi, mặc áo khoác màu vàng sọc đen, mũ áo khâu hai chiếc tai hổ xinh xắn. Đứa bé lớn hơn khoảng mười một mười hai tuổi, khuôn mặt trắng nõn phúng phính, đôi mắt to tròn đen láy, nhìn góc nghiêng hai má còn hơi phồng lên làm người nhìn muốn đưa tay véo một cái.

Đứa bé mà cậu dắt theo cũng cực kỳ đáng yêu, trong khi cậu không ngừng ngẩng đầu nhìn bảng tên phòng học và không hề ngại khi bị mọi người nhìn chằm chằm, thì cậu bé nhỏ hơn lại cúi gằm mặt, một tay được nắm, tay kia chơi đùa với một miếng gỗ nhỏ cứ như không hề quan tâm mình sẽ bị dắt đi đâu.

“Này em trai, các em tới tìm ai à?” Một nữ sinh quắn quéo chịu không nổi đành ngồi xổm trước hai người, cất tiếng hỏi.

Cậu bé lớn hơn nhìn cô nữ sinh, chậm rãi nói: “Tôi tìm phòng 209.”

“Đây là phòng 209, em tìm ai? Thầy giáo hay học sinh?” Nữ sinh nói xong không nhịn được duỗi tay véo má cậu, hoài nghi đây là em trai học sinh nào đó hoặc con trai cô giáo Chu chủ nhiệm, nghe nói cô Chu có hai cậu con trai nhưng không ai biết mặt.

Không ngờ động tác của cậu bé còn nhanh hơn, chưa gì đã kịp quay đầu tránh đi.

“Đừng nhỏ mọn như vậy mà, cho chị sờ một chút được không? Em dễ thương quá.” Nữ sinh dứt lời, các học sinh khác chực chờ đã lâu cũng phụ họa theo.

“Em bao nhiêu tuổi? Học lớp mấy?”

“Đây chắc là em trai hả, cả hai đều dễ thương, để anh dắt đi chơi nha.”

“Không được, không được sờ tôi, cũng không cho sờ em tôi.” Cậu bé lớn tiếng hét to, “Dung Sấu Vân, Dung Sấu Vân!”

Dung Sấu Vân chính là lớp trưởng lớp 209, mọi người nghe xong đều bừng tỉnh, hóa ra là tới tìm lớp trưởng.

Dung Sấu Vân đang ở trong lớp nhanh chân chạy ra, chỉ là thái độ rất uể oải, trông thấy em trai cũng không lấy gì làm vui vẻ, thậm chí còn hỏi: “Mày dẫn nó theo làm gì?”

“Hôm nay Tiểu Tuyết không đi học, điểm danh xong được cho về rồi.” Cậu bé trả lời.

“Thế à, vào đi.” Dung Tế Tuyết nói.

Các bạn học vội nhao nhao: “Lớp trưởng giới thiệu đi chứ, hai đứa này là em trai cậu à? Tới tìm cậu sao?”

“Tại sao lớp trưởng không có áo khoác con mèo?”

“Tôi sờ em trai cậu được không?”

“…” Dung Sấu Vân đáp, “Đấy là áo khoác con hổ, tôi có, chỉ không muốn mặc thôi. Còn nữa, không được sờ, ai táy máy tay chân tự lãnh hậu quả nhé!”

Anh ta trợn trắng mắt dắt người vào lớp, để hai đứa trẻ ngồi ngay bên cạnh mình.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu tại sao hôm nay tâm trạng lớp trưởng trông tệ như thế, lại còn dọa dẫm tự lãnh hậu quả nữa chứ. Nhưng ai nhìn vào cũng không thể nói anh ta là đứa brocon được, thái độ với em trai không nhiệt tình một chút nào.

“Lát nữa vào lớp cậu giải thích với cô kiểu gì?” Cậu bạn ngồi trước hỏi.

“Không cần giải thích.” Dung Sấu Vân nói xong liền vùi đầu vào khuỷu tay, tỏ vẻ không muốn nói chuyện với ai nữa.

Không bao lâu sau cô Chu chủ nhiệm bước vào, cô giáo nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng trên người hai đứa trẻ mấy giây. Điều đáng ngạc nhiên là cô không lập tức chất vấn, chỉ chậm rãi đi lên bục giảng, “Đã lâu không gặp, kỳ nghỉ hè kết thúc, chúng ta lại gần với lớp 12 thêm một bước rồi.”

Mọi người rầu rĩ hô hoán cô Chu đừng giả vờ nữa, rõ ràng chúng ta gặp nhau suốt khoảng thời gian học bù giữa kỳ nghỉ rồi…

Cô giáo Chu nói mấy câu khích lệ học sinh trước, sau đó mới nói: “Kỳ này lớp chúng ta có một em học sinh đặc biệt chuyển trường, chính là bạn Chu Cẩm Uyên. Nào, mời em.”

Cô duỗi tay, cậu bé lớn hơn ngồi bên cạnh Dung Sấu Vân liền đứng lên gật đầu chào mọi người.

Cả lớp trợn mắt há mồm, có nhầm không vậy, thằng nhóc này mới bao nhiêu tuổi! Chẳng lẽ đây là thiên tài? Khó trách hồi nãy lớp trưởng trông rầu rĩ như thế, nếu em trai mình học giỏi đến mức nhảy vượt cấp lên lớp bằng mình có thể không rầu sao? Lớp trưởng vốn đã học giỏi rồi, nhưng vẫn bị so sánh không bằng em trai chắc là tổn thương dữ lắm.

“Bạn Chu Cẩm Uyên năm nay mười hai tuổi, học nhảy vài lớp, năm ngoái học ở trường Trung học cơ sở số 6.” Cô Chu nói, trường Trung học số 6 vốn là ngôi trường cấp 2 tốt nhất Doanh Châu, “Năm nay bạn vào lớp chúng ta, sau này trong học tập lẫn sinh hoạt ——”

Ừm, phải giúp đỡ bạn nhiều hơn. Mọi người thầm gật gù, vóc dáng thằng nhóc kia còn chưa phát triển, ngồi xuống không cao hơn cái bàn là bao, tuy nói là thiên tài nhưng muốn đuổi kịp chương trình học lớp 11 hẳn cũng cần giúp đỡ ít nhiều.

Cô Chu: “—— Nhờ bạn Chu Cẩm Uyên quan tâm giúp đỡ mọi người nhé!”

Mọi người: “…”

Cô Chu ơi cô là giáo viên ngữ văn đấy, tại sao trật tự dùng từ lại hỗn loạn như thế ạ? Phải là mọi người quan tâm giúp đỡ Chu Cẩm Uyên chứ!

Cậu nhóc tên Chu Cẩm Uyên còn nghiêm túc gật đầu, “Em sẽ quan tâm đến mọi người!”

Cô Chu cười tủm tỉm: “Cô cảm ơn em trước.”

Mọi người: “…”

Cái quỷ gì đây, chẳng lẽ vừa rồi cô không có dùng từ sai?

“Đúng rồi,” Lúc này cô giáo Chu mới hỏi Chu Cẩm Uyên, không biết có phải mọi người gặp ảo giác hay không mà nghe trong giọng cô thậm chí có một chút cẩn thận, “Bạn nhỏ bên kia là?”

“Thưa cô, đây là em trai em, hôm nay ở nhà không có ai nên em dẫn theo, em ấy sẽ không nghịch ngợm trong lớp đâu ạ.” Chu Cẩm Uyên nói. Cả hai đứa bé đều không lớn, ngồi chung một ghế cũng không quá chật chội.

“À à… được, được,” Cô giáo Chu do dự một lát, cuối cùng cũng đáp ứng, “Có yêu cầu gì cứ nói với cô nhé, nếu em bé đói bụng không chịu ngồi yên thì cứ đến văn phòng giáo viên ăn chút đồ ăn vặt, bọn cô cũng có thể cho em làm bài tập.”

Đây cũng là một cách nói tế nhị để yêu cầu kiểm soát đứa trẻ, tuy thế, nếu so với yêu cầu lập tức đưa nó đi hoặc dẫn ngay về văn phòng thì đã là một trời một vực rồi. Chẳng lẽ vì Chu Cẩm Uyên còn nhỏ nên mới được đối xử chu đáo như vậy? Nhưng bản thân cậu cũng là trẻ con, người ta có thể yên tâm giao một đứa trẻ khác cho cậu sao?

……

Dù thế nào, việc trong lớp có thêm thành viên mới luôn là chủ để bàn tán của đám học sinh. Trong giờ học mọi người không khỏi nhìn cậu đầy đánh giá, lại thấy Chu Cẩm Uyên này đi học rất nhẹ nhàng, vừa nghe giảng thỉnh thoảng còn vừa cho em trai uống nước, lau tay. Nhưng vì đây là tiết ngữ văn nên chưa ai nhìn ra trình độ cậu cao thấp thế nào.

Tan học một cái ai nấy đều muốn tìm Chu Cẩm Uyên hỏi chuyện, tò mò không biết cuộc sống của thiên tài là như thế nào. Có điều tất cả đều bị Dung Sấu Vân chặn lại, anh ta ủ rũ thì có ủ rũ thật nhưng vẫn phải đứng ra hoàn thành trách nhiệm anh lớn, không cho người ngoài dọa sợ các em.

“Lớp trưởng gấp gáp thế làm gì,” Có người cười ha ha, “Tiểu Chu Chu, hồi nãy cô giáo bảo em phải quan tâm giúp đỡ mọi người, bây giờ anh đang không thoải mái, có thể chăm sóc anh một chút không?”

“Ha ha ha, không, chăm sóc cho chị này, dễ thương chết chị rồi.”

Dung Sấu Vân nghe vậy liền nhìn đối phương bằng ánh mắt “Hết cứu”.

Chu Cẩm Uyên nghe có người nói không thoải mái thì cả người đột nhiên sáng rỡ như bóng đèn, cậu đứng phắt dậy nắm tay nam sinh, “Anh khó chịu chỗ nào?”

Nam sinh: “…” Cậu ta bị dọa giật mình vì không ngờ cậu nhóc nhiệt tình đến thế.

Các bạn khác trong lớp cũng khó hiểu với cách hành xử này của cậu.

“Á… Chỗ khó chịu ấy à…” Nam sinh thấy ánh mắt Chu Cẩm Uyên sáng ngời cũng không kìm được mà cẩn thận suy nghĩ. Vừa rồi cậu ta chỉ nói bừa, trên người đâu có chỗ nào không khỏe, nếu không khỏe thật đã sớm xin nghỉ học đi viện khám rồi. Nhưng vì ánh mắt Chu Cẩm Uyên quá nghiêm túc, cậu ta đành nói, “Khó chịu vì trên mặt có nhiều sẹo mụn?”

Nam sinh kia bị nổi mụn trứng cá ở độ tuổi dậy thì, vì không chăm sóc đúng cách nên đến giờ vẫn để lại nhiều nốt sẹo rỗ, tuy không đau ngứa gì nhưng quả thật khiến người ta nhìn vào rất không thoải mái.

Chu Cẩm Uyên duỗi tay nắm cổ tay đối phương, bắt đầu tập trung cảm nhận.

Mọi người: “?”

Nam sinh trợn mắt há mồm, hỏi Dung Sấu Vân: “Nó đang, đang làm gì thế?”

Dung Sấu Vân: “Thì như cô giáo nói đấy, chăm sóc ‘đời sống’ cho bạn học, cậu bảo cậu không thoải mái mà? Nó đang bắt mạch chữa bệnh cho cậu chứ sao.”

Nam sinh rú lên, “Cái chó gì thế, em, em trai cậu học Đông y á? Không… nó mới bao nhiêu tuổi… Hơn nữa tôi chỉ bị sẹo mụn thôi!”

“Châm!” Chu Cẩm Uyên bắt đầu xắn tay áo. Mà sau khi cậu lên tiếng, Dung Tế Tuyết ngồi một bên cũng bắt đầu lục túi lôi ra một túi kim châm trịnh trọng dâng lên.

Chu Cẩm Uyên lấy châm rồi nói với nam sinh: “Nào, anh cúi thấp người xuống, xoay mặt qua đây.”

“…” Cậu nam sinh hoảng sợ nhảy ra xa, “Á á, cậu muốn làm gì!”

Mẹ nó, tư thế này là muốn lấy kim đâm vào sẹo mụn của cậu ta! Bộ thằng nhóc này là quỷ sao!

Các học sinh tò mò vây xem khác cũng mau chóng chạy đi, sợ bị đâm ngộ thương.

Dung Sấu Vân lười biếng nói: “Đừng đi chứ, không muốn chữa bệnh nữa à.”

“Ê lớp trưởng, cậu giữ mấy đứa em cho kỹ, đừng để nó chơi mấy trò dọa người.” Nam sinh cầm sách che mặt, trông Chu Cẩm Uyên hùng hổ như thế, cậu ta sợ lỡ chưa nói được mấy câu đối phương lại cầm kim đâm thì mệt, mình lại không thể đánh trẻ con được.

“Nó học nghề chuyên nghiệp lắm, tin người ta đi.” Dung Sấu Vân bình tĩnh giải thích, “Nhà nó làm nghề này mấy đời rồi.”

Cho dù đây là Doanh Châu thì cũng không phải ai cũng biết đến nhà họ Chu, ít nhất mấy đứa trẻ trong lớp không biết.

“Đúng vậy, rõ ràng anh nói không thoải mái trước mà.” Chu Cẩm Uyên bất mãn, “Tôi thấy anh bị thấp nhiệt, khí huyết không thông, chỉ cần châm mấy cây lên mặt kích hoạt khả năng tái tạo, sau đó khơi thông kinh lạc, thúc đẩy tuần hoàn máu ——”

Cậu từ từ tiến lên nắm lấy vạt áo nam sinh, Dung Tễ Tuyết cũng nhảy qua ôm chân đối phương.

“Mẹ kiếp, buông tôi ra! Tôi phải đi mách cô! Tôi đi mách cô thật đấy!” Nam sinh tuyệt vọng hét lên, cũng không biết vì sao mà hai đứa trẻ này lại khỏe như thế, cách chúng tiến lại gần cũng khiến cậu ta kinh hồn bạt vía.

Các học sinh khác nghẹn họng nhìn chằm chằm, nhưng không ai dám tiến lên ngăn cản.

“… Chậc.” Chu Cẩm Uyên cất mấy cây châm đi, hết hẳn hứng thú, “Rõ ràng là tự nói… rồi không cho châm… Còn đòi mách cô…”

Nam sinh: “…” Mặt cậu ta nóng bừng, cảm thấy rất xấu hổ.

Bộ dạng lẩm bẩm của thằng nhóc kia tràn đầy khinh thường, không chỉ cậu nam sinh, những người khác nhớ đến hành động ấu trĩ của mình vừa rồi cũng đồng loạt đỏ mặt. Chỉ có một mình Dung Sấu Vân đứng xem kịch là cười ha ha.

“Lớp trưởng đừng cười nữa, cậu có dám để một thằng nhóc lấy kim đâm lên mặt mình không!” Nam sinh kia bất bình chất vấn, trong lòng không khỏi hối hận vì đã trêu chọc Chu Cẩm Uyên.

Dung Sấu Vân không buồn trả lời.

……

Sau sự kiện đó không còn ai dám lại gần trêu chọc Chu Cẩm Uyên nữa.

Cũng có một vài người biết trong nhà lớp trưởng làm dược liệu cố truyền, Chu Cẩm Uyên kia không biết là em họ hay bà con xa gì đó, nói học Đông y từ nhỏ thì vẫn hợp lý. Nhưng hợp lý là một chuyện, để cậu thực hành ấy à? Nếu chỉ là xoa bóp linh tinh thì còn được, châm cứu vẫn nên thôi đi. Tuổi này cùng lắm chỉ mới theo người lớn học được một chút, cho rằng mình có chỉ số thông minh cao mà đi vung vẩy khắp nơi. Lỡ xảy ra chuyện gì không hay, chẳng những nạn nhân không nói lý được mà có khi còn bị nói là bắt nạt trẻ con.

Bọn họ thậm chí hoài nghi Chu Cẩm Uyên cố ý cảnh cáo bạn học đừng thấy mình ít tuổi mà đùa giỡn bắt nạt, vài nhân vật ôm tâm tư véo mặt cậu cũng phải từ bỏ ý định, sờ một cái bị đâm một kim không đáng chút nào đâu.

Lại nói đến Chu Cẩm Uyên, bởi vì tuổi còn nhỏ nên những tiết sau cậu rất được các thầy cô chú ý, ai nấy sôi nổi gọi lên trả lời câu hỏi. Cậu cũng không để mọi người thất vọng, thậm chí phải nhìn bằng con mắt khác, tuy là học nhảy lớp nhưng không hề tỏ ra là mình không theo kịp bài.

Tới tiết sinh vật cuối cùng, thầy hiệu trưởng cùng vài thầy cô chủ nhiệm chầm chậm đi tuần quanh hành lang, mọi người thấy vậy đều vội vàng ngồi thẳng lưng. Đột nhiên thầy dừng chân nhìn chằm chằm vào lớp 209, còn chỉ vào một hướng nào đó rồi thì thầm với cô Chu đi bên cạnh.

Mọi người nhìn theo hướng tay mới biết vị trí đó chính là Chu Cẩm Uyên, hẳn là thầy hiệu trưởng biết chuyện có thiên tài mới chuyển tới rồi. À đúng, Chu Cẩm Uyên còn đưa theo một cậu em đi học cùng, không lẽ thầy tính phê bình chuyện này…

Đây cũng chẳng phải chuyện lớn gì, có lẽ chỉ dặn dò sau này đừng tái phạm thôi, không thấy cô Chu đi bên cạnh cứ liên tục gật đầu đó sao.

Nam sinh suýt bị chích kim là cán sự môn sinh vật, sau tiết học cuối cùng này cậu ta ôm chồng bài tập lớp làm trong kỳ nghỉ lên văn phòng nộp, bởi vì số lượng quá nhiều nên còn kêu thêm một cậu bạn khác đi hỗ trợ.

“Woa, thằng nhóc em lớp trưởng mạnh thật đấy, tôi thấy nó suýt leo lên người cậu luôn.” Cậu bạn vừa đi vừa thì thầm.

Hôm nay Chu Cẩm Uyên chẳng những là đề tài hot nhất lớp mà có khi là hot nhất trường rồi, nhảy lớp đã hiếm thấy, nhảy nhiều lớp như vậy càng hiếm thấy hơn. Trẻ con ở tuổi này đáng ra chỉ mới vào cấp 2 thôi.

“Còn không phải sao.” Nam sinh chưa hết sợ hãi.

“Nhưng nhà lớp trưởng cũng làm nghề đó, cậu ấy hiểu mà, biết đâu thằng nhóc chữa bệnh được thì sao?”

Nam sinh trợn trắng mắt, “Tôi vẫn giữ câu cũ, có ai trên đời dám để một thằng ranh vắt mũi chưa sạch châm kim lên người mình hả!”

Nói được mấy câu đã đến cửa văn phòng, nam sinh đưa tay gõ cánh cửa khép hờ rồi đẩy ra, “Báo… cáo!”

Trong văn phòng đang tụ tập vài thầy cô giáo, một số người cơ bản còn không dạy khối bọn họ. Chính giữa là thầy hiệu trưởng ngồi ngửa đầu, đỉnh đầu cắm mấy cây kim.

Chu Cẩm Uyên thì đứng ngay bên cạnh, bởi vì không đủ cao nên phải đứng trên một băng ghế nhỏ, tay cậu cầm một cây kim cắm thẳng xuống đầu hiệu trưởng, chăm chú vặn xoắn.

Các thầy cô xung quanh: “Ồ ồ ——”

Nam sinh: “…”

Bình Luận (0)
Comment