Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 76

.

Edit: Leia

Hả? Hết thời mấy lần?

Biểu cảm quá phong phú của cậu nhiếp ảnh khiến tất cả mọi người bật cười, các bạn học cũng không ngờ cậu ta lại nhắc đến chuyện nổi tiếng với thầy Chu…

Nhắc gì thì nhắc, đừng nhắc tới hai chữ nổi tiếng!

Bộ phim《 Thanh kiếm Larington 》đã rút khỏi rạp được mấy tháng, thầy Chu ra đường bây giờ ít khi bị người ta nhận ra nữa nên mới đi đến kết luận mình lại hết thời rồi. Dù sao anh cũng không thường xuyên xuất hiện trước mặt công chúng, mỗi ngày chỉ qua lại giữa bệnh viện, phòng khám và trường học mà thôi. Nhưng đúng như lời thầy Chu nói, người ta đã nổi tiếng bao nhiêu lần, không lấy gì lạ lẫm nữa!

“Không có đâu thầy ơi, làm gì đã hết thời, vẫn có bao nhiêu người đăng ký khám với thầy mà.”

“Thật ra thầy vẫn nổi tiếng lắm… chắc tại bình thường không lướt diễn đàn thôi!”

“Thầy vẫn là ngôi sao chữa hói sáng giá nhất trong giới chúng ta…”

Các sinh viên mồm năm miệng mười khen lấy khen để.

Mặt Chu Cẩm Uyên đen sì: “Được rồi được rồi, tôi không cộng điểm cho các bạn đâu.”

Nhiếp ảnh gia vẫn mờ mịt, “Cái gì nhỉ, rốt cuộc thầy… Ủa?! Khoan đã!” Đột nhiên cậu ta nhớ ra, “Thầy là bác sĩ đã chữa bệnh cho anh Kim gì đó Tiên đúng không?”

Hình như cậu ta có nghe chuyện bác sĩ đó sang đại học Y dược cổ truyền dạy học, nhưng mới đầu quả thật không thể nhận ra.

“Là Kim Xước Tiên. Cho nên tôi mới nói thứ này vô chừng khó nắm chắc, đến cái tên cũng quên luôn rồi kìa.” Chu Cẩm Uyên trêu chọc, giờ đến tên Kim Xước Tiên mà cư dân mạng còn quên, nói gì đến anh.

Cậu nhiếp ảnh vỗ trán, đỏ mặt nói: “Xin lỗi, em không nhận ra thầy là vì hoàn toàn không nghĩ sẽ được gặp thầy ngoài đời. Úi dà, chẳng trách…”

Chẳng trách chỉ đứng thôi cũng có phong phạm như vậy, người ta là đạo sĩ chính quy cơ mà!

Cô Chúc vẫn còn mơ hồ vì ngày thường không hay xem phim nước ngoài, trí nhớ cũng tàm tạm. Hồi đó đúng là có lướt thấy bài phỏng vấn Kim Xước Tiên trên vòng bạn bè, nhưng mấy tháng trôi qua, bà sớm đã không còn ấn tượng gì, “Úi tôi nói mà, thầy Chu chắc nổi tiếng lắm nhỉ? Vậy Tiểu Thanh theo thầy phải học tập cho tốt nhé!”

“Vâng ạ vâng ạ.” Chúc Thanh đáp.

Chuyện này thì không cần dặn, tuy mọi người hay nói xấu Chu Cẩm Uyên là ma quỷ, nhưng đối với các sinh viên không phải con nhà nòi hay không ở trong môi trường Đông y từ nhỏ như bọn họ, một người thầy vừa giỏi giang vừa nhiệt tình san sẻ kiến thức thật sự không dễ kiếm. Anh tận tâm và có trách nhiệm, ngay cả khi sinh viên hỏi bài ngoài giờ học, ngay cả khi nội dung đó không có trong bài giảng cũng sẽ nhận được câu trả lời kỹ càng tỉ mỉ. Đó là lý do lớp Tiểu Thanh Long luôn kín chỗ.

Nhiếp ảnh gia ngượng ngùng đổi cách nói: “Vậy xin thầy Chu cho em ké chút fame đi, dù thầy hết thời chắc chắn vẫn hot hơn em… Hoặc cứ nói đám Chúc Thanh viết thêm một bài luận là được.”

Mọi người: “???”

Này bạn, bạn bán tụi tôi như vậy mà coi được? Tại sao bạn thuần thục quá vậy?

Chu Cẩm Uyên cũng cười, “Bạn cố chấp thật. Thôi được rồi, bài luận thì không cần, bạn cứ việc chụp ảnh, nhưng đừng làm gián đoạn quá trình khám chữa của tôi là được.”

“Em hiểu rồi ạ!” Nhiếp ảnh gia đáp. Ý thầy là ai chữa cứ chữa ai chụp cứ chụp đúng không? Dù sao cậu ta cũng không dám yêu cầu đối phương tạo dáng gì đó, thậm chí cảm thấy trạng thái tự nhiên mới là tốt nhất.

Chu Cẩm Uyên tiếp tục khám bệnh, anh chẩn đoán triệu chứng nám mặt của cô Chúc là do gan thận âm hư, thế nên ngày thường bà hay bị mất ngủ, mơ nhiều, chóng mặt và thỉnh thoảng bị đau sườn.

Chu Cẩm Uyên giải thích cho sinh viên xong lại nhấn mạnh: “Nhớ kỹ nhé!”

Vừa dứt lời thì một luồng sáng từ chỗ nhiếp ảnh gia đánh thẳng vào mặt anh cứ như đang tỏa hào quang. Mọi người thấy thế điên cuồng nhịn cười vì tình huống quá là kịch tính.

Chu Cẩm Uyên: “…”

“Á.” Nhiếp ảnh gia giơ giơ máy rất vô tội, tỏ vẻ chính cậu ta không cố ý canh thời gian.

Chu Cẩm Uyên bất đắc dĩ tiếp tục: “… Chứng nám mặt ngoại trừ nguyên nhân gan thận âm hư còn có thể do gan tỳ bất ổn, khí trệ huyết ứ, thường biểu hiện ra nhiều triệu chứng nên đòi hỏi chẩn đoán linh hoạt trong thực tiễn lâm sàng. Tuy nhiên chứng nám mặt chủ yếu liên quan đến gan, tỳ và thận, đặc biệt là gan. Trong 《 Y tông kim giám 》có giải thích qua, ‘Vì lo âu kéo dài sinh ra huyết yếu, khí ứ đọng mà da mặt xỉn màu, thường hay gặp ở phụ nữ. ’”

Bên phía nhiếp ảnh gia đã điều chỉnh xong đèn và bắt đầu chụp ảnh. Trừ khúc dạo đầu hài hước kia ra, phía sau cậu ta không quấy rầy nổi Chu Cẩm Uyên nữa, anh cũng chỉ chăm chú giảng bài.

“Đã là gan thận âm hư thì hẳn phải bổ dưỡng gan thận, dùng phương thuốc nào?” Chu Cẩm Uyên hỏi.

Chúc Thanh đang cầm bút ghi chép lập tức đáp: “Dùng Lục vị địa hoàng thang thêm giảm liều lượng!”

“Tốt lắm.” Chu Cẩm Uyên nhìn cậu ta cổ vũ, “Nên thêm giảm thế nào?”

Chúc Thanh nuốt nước bọt, cẩn thận suy nghĩ, “Địa hoàng sống, sơn thù du, củ mài, trạch tả, phục linh, vỏ mẫu đơn, cẩu kỷ tử, bách hợp, long nhãn, táo tàu.”

Lục vị địa hoàng thang là đơn thuốc mà mọi người khá quen thuộc, cho dù người không thông y thuật đôi khi cũng từng nghe qua. Phương thuốc nguyên bản dùng sáu vị thuốc là thục địa, củ mài, sơn thù du, phục linh, vỏ mẫu đơn và táo tàu để bồi bổ thận gan tỳ, trọng điểm là bổ thận âm. Sau khi được Chúc Thanh thêm giảm, thuốc càng phù hợp với chứng bệnh của cô Chúc hơn.

Chu Cẩm Uyên nghe đến vui vẻ, cảm thấy Chúc Thanh rất có thiên phú, “Tốt tốt, còn liều lượng thì sao?”

Đôi mắt Chúc Thanh mở to quan sát sắc mặt Chu Cẩm Uyên, “Thục địa 15 gr, những vị khác 12 gr… Có phải hơi nặng không ạ?”

“Đúng là hơi nặng, mỗi thứ 10 gr được rồi.” Chu Cẩm Uyên nói.

Hiện giờ anh kê đơn thuốc rất nhẹ nhàng linh hoạt, mỗi vị thuốc thường chỉ dùng mấy gam là cùng. Chúc Thanh biết điểm này cho nên mới hỏi lại có nặng quá hay không. Chính cậu ta đã cân nhắc giảm lượng thuốc không ít từ phương thuốc gốc, không ngờ Chu Cẩm Uyên nghe xong vẫn chê còn nặng.

Tiếp theo Chu Cẩm Uyên còn phải châm cứu cho cô Chúc, anh lấy dụng cụ châm tùy thân ra và chọn huyệt đạo dựa trên vị trí những đốm nám da. Bởi vì gan thận âm hư nên sẽ chọn các huyệt như Tam Âm Giao, Thái Khê và Quan Nguyên.

Nhiếp ảnh gia nhìn Chu Cẩm Uyên thi châm mà nuốt nước bọt. Không phải chứ, bàn tay này… hình như đẹp quá rồi.

Cậu ta cực kỳ thích tay đẹp, mỗi lần chụp người luôn phải chụp thêm mấy tấm đặc tả tay.  Từ ngày chơi nhiếp ảnh tới nay tuy đã chụp rất nhiều ảnh, nhưng quả thật cậu ta hiếm thấy có bàn tay nào đẹp như tay Chu Cẩm Uyên, kết hợp với trang phục và cách xoay châm càng khiến nhiếp ảnh gia không nhịn nổi điên cuồng ấn màn trập.

Không biết tại sao mà cậu ta vừa nhìn chằm chằm ch** n**c miếng đồng thời cũng cảm thấy như có ánh mắt lạnh băng cắm thẳng vào người mình… Chắc là ảo giác thôi nhỉ?

“Dùng phương pháp bổ, giữ châm hai mươi phút. Mỗi đợt điều trị châm liên tục mười ngày, những lần sau Chúc Thanh châm cứu cho cô nhé.” Chu Cẩm Uyên khá xem trọng Chúc Thanh nên cũng cố gắng tỉ mỉ dạy cậu ta.

Tách tách tách, nhiếp ảnh gia bên kia vẫn điên cuồng chụp.

Bên này đã điều trị xong nhưng nhiếp ảnh gia vẫn còn luyến tiếc, “Châm thêm một lát nữa được không?”

“Còn định châm ai nữa?” Cô Chúc nói to, tuy kim châm là loại nhỏ, Chu Cẩm Uyên xuống tay cũng nhẹ, không quá đau nhưng có vài huyệt vị nằm trên đầu và mặt, nhìn qua khá đáng sợ.

“Ha ha, châm Chúc Thanh, hay là châm Chúc Thanh vài cây nữa đi.” Nhiếp ảnh gia cười gượng, “Em thấy Chúc Thanh có vẻ cũng hư thận đấy.”

Không thể tùy tiện nói người ta hư thận được, Chúc Thanh lập tức vén tay áo, “Bớt nói nhảm đi, tôi bị yếu tay yếu chân hay tiểu nhiều tiểu gấp hả.”

Chu Cẩm Uyên trầm ngâm: “Tiểu nhiều tiểu gấp không biết, nhưng vừa rồi bạn leo núi hình như cũng hơi yếu tay yếu chân đấy.”

Chúc Thanh: “…”

“Hay các bạn thử bắt mạch cho nhau xem.” Chu Cẩm Uyên đề nghị, vừa rồi anh nói nhiều như vậy cũng hơi mệt, bây giờ ngồi xuống xem là được.

Dung Tế Tuyết thong thả đẩy cốc trà vào tầm tay Chu Cẩm Uyên, vừa rồi trà đã được rót để nguội sẵn.

“Cảm ơn.” Chu Cẩm Uyên không nhìn sang, chỉ tùy tay cầm cốc lên uống cạn.

Đám học sinh nhìn thấy trong lòng lập tức điên cuồng gào thét, nói thầm hai người lại khoe khoang tình cảm rồi.

Có người nhịn không được hỏi: “Thầy Chu ơi, mấy ngày nữa lớp Dung thần sẽ đi thực địa mấy ngày mà, thầy có đi không ạ?”

“Đi thực địa? Sao tôi không biết nhỉ, đi hái thuốc à?” Chu Cẩm Uyên chống cằm hỏi, bàn tay gác lên má làm khuôn mặt bầu bĩnh hơi hồng, các sinh viên trông thấy lại thầm hú hét quá đáng yêu.

Chu Cẩm Uyên nhanh chóng cảm thấy tư thế này không đủ uy nghiêm liền buông tay ngồi thẳng lại, hỏi lần nữa: “Khụ, là đi thực địa hái thuốc sao?”

“Đúng vậy, học ngành đó ít nhất phải đi mấy lần, mỗi chuyến mất nửa tháng về tận dưới quê.” Có người biết chuyện đáp, lý thuyết không thể thay thế thực hành, người học về dược học cổ truyền lúc nào cũng phải có chương trình đi tập huấn thực địa.

Các trường đại học y dược cổ truyền thành lập nhiều năm luôn biết rõ rành mạch những nơi có thể hái thuốc trong tỉnh, mỗi năm lại đổi một địa điểm khác nhau. Thảo dược mang về sẽ được làm thành tiêu bản, trở thành mẫu vật lưu trữ lâu dài.

“Thầy ơi, thầy có xin gia nhập với bên đó không?”

Mỗi một đội tập huấn hái thuốc ngoại trừ chuyên gia có kinh nghiệm phong phú đi theo, giảng viên đa phần toàn là những người trẻ tuổi khỏe mạnh. Dù sao đi thực địa cũng rất mệt, lại còn dễ gặp phải tình huống bất ngờ, các thầy có tuổi sẽ không đủ thể lực chống đỡ. Tuy Chu Cẩm Uyên không dạy bên khoa Dược nhưng anh vốn không phải giáo viên toàn thời gian, nếu xin đi theo hẳn cũng không phải chuyện khó.

“Không được,” Chu Cẩm Uyên đáp theo bản năng, “Tôi còn phải về bệnh viện.”

Nói xong anh mới liếc nhìn Dung Tế Tuyết một cái. Chỉ là không đi cùng với Dung Tế Tuyết thôi mà, trước đây có những lúc vì chữa bệnh mà còn tréo ngoe hơn, thế nhưng không hiểu vì sao riêng lần này lại trở nên kỳ lạ, chắc tại gần đây Dung Tế Tuyết quá dính người!

“Cũng đúng, công việc chính của thầy là ở bệnh viện mà.” Mọi người nghe mà tiếc nuối.

“Thật ra…” Lúc này Dung Tế Tuyết mới chậm rãi nói, “Em định xin không tham gia tập huấn.”

Chu Cẩm Uyên hiểu ngay ý của cậu, chuyện đi thực địa sưu tầm dược liệu cậu đã làm từ lâu, hiện giờ tham gia tập huấn với trường không có quá nhiều ý nghĩa, thậm chí còn thấy lãng phí thời gian. Chẳng trách cậu không nhắc chữ nào, hóa ra ngay từ đầu đã không định đi rồi.

“Không được.” Chu Cẩm Uyên ngẫm lại, “Đây là hoạt động tập thể, em không thể tự cô lập mình như vậy, phải gây dựng quan hệ tốt với bạn học, bồi dưỡng tinh thần hợp tác chứ!”

Từ lúc Dung Tế Tuyết thấy có người nhắc đến chuyện hái thuốc với Chu Cẩm Uyên đã đoán ra kết quả này, cậu bình tĩnh tiếp nhận, “Được.”

Chu Cẩm Uyên tính dạy dỗ thêm mấy câu nữa, không ngờ cậu lập tức đồng ý luôn, bây giờ ngược lại người bực bội là mình.

Không chỉ vậy, Dung Tế Tuyết còn lúc lắc cổ tay anh, nói: “Trong thời gian em đi, anh ở nhà phải ăn cơm đúng giờ, không được lo việc mà bỏ bữa. Em sẽ dặn Thiệu Tĩnh Tĩnh và các bạn học nhắc nhở anh mỗi ngày. Còn nữa, em có mua ít nấm tuyết đặt trong ngăn tủ bếp thứ hai, anh nhớ ——”

Khóe môi Chu Cẩm Uyên giật giật… Chẳng những không dạy dỗ thành công mà còn bị dạy ngược!

Đúng lúc này, một tiếng “tách” vang lên.

Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết vốn đang đối mắt nhau cùng quay đầu, nhiếp ảnh gia thì vẫn giữ động tác ấn máy ảnh, những người khác lại lộ vẻ mặt hau háu hóng chuyện.

“…”

Nhiếp ảnh gia cười gượng, “… Em không nhịn được.”

……

“Như thế đủ rồi, chúng tôi xuống núi đây. Các bạn ở lại chơi vui vẻ nhé.” Chu Cẩm Uyên đứng trước cổng núi vẫy tay với mọi người.

“Cảm ơn thầy Chu, tạm biệt thầy!” Sau một khóa học bổ túc miễn phí, các sinh viên cũng vui vẻ vẫy tay.

Một đám người mặc Hán phục đứng trên núi vẫy tay tiễn một đạo sĩ, hơn nữa có người còn vác theo giá máy ảnh khiến khách hành hương đi ngang qua tưởng đâu đoàn này vừa mới quay phim ngắn.

Chúc Thanh nhìn qua một nữ sinh, “Mấy người các cậu —— Bức ảnh cuối có phải các cậu kêu nhiếp ảnh gia chụp không hả?”

Nhiếp ảnh gia: “Tôi có tự xưng mình là nhiếp ảnh gia đâu??”

Nữ sinh bị hỏi rất vô tội, “Rõ ràng anh ấy tự phát hành động đấy chứ.”

Chúc Thanh: “Cậu đừng đổ tội cho Tiểu Nhiếp.”

Nhiếp ảnh gia: “…”

.

Nhiếp ảnh gia trở về chọn được một chùm ảnh, sau khi chỉnh màu thì cực kỳ hài lòng. Đặc biệt là mấy tấm ảnh Chu Cẩm Uyên bắt mạch, thi châm hoặc dạy dỗ sinh viên, chẳng những có khí chất mà còn mang bầu không khí khá độc đáo. Tấm ảnh đặc tả bàn tay xoay kim châm là tấm cậu ta thích nhất, chỉ có bàn tay xuất hiện nhưng rất mang tính kể chuyện, lại còn là kiểu truyện tiên hiệp nữa chứ.

Sự kết hợp giữa hai yếu tố Y và Đạo, cùng với những mảng màu lạnh lớn mang theo ý thơ rất lãng mạn. Lúc đó bản thân nhiếp ảnh gia được kích phát cảm hứng, phát huy tại hiện trường rất tốt nên cậu ta đặc biệt hài lòng với thành quả.

Ôi, thầy Chu chữa bệnh cho Kim Xước Tiên, mình chụp ảnh cho thầy Chu, những người khác cũng là học sinh của thầy, chín bỏ làm mười mọi người đều là người một nhà. Nhiếp ảnh gia nghĩ, hay là đặt tên cho bộ ảnh này là Tiểu Thanh Long đi.

Cậu ta lên mạng muốn ké chút độ hot của Đạo Y lại phát hiện ra đề tài được thảo luận nhiều nhất của thầy Chu lại chính là # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao #, vậy là cậu ta đăng bài thuận tay nhét luôn hastag vào cho đồng bộ.

# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Bộ ảnh【 Tiểu Thanh Long 】mới chụp có sự xuất hiện của thầy Chu Cẩm Uyên. Đạo sĩ chuyên nghiệp đúng là khác bọt.

Lập tức có người mờ mịt bình luận:

[ Gì đây? Ảnh chụp ma quỷ à? ]

[ Úi dời ơi ảnh thầy Chu mặc đạo bào nè! Cái này là chữa bệnh ở Đạo quán sao, phía dưới còn có bác sĩ mặc đồ cổ trang nữa. ]

[ Đẹp thật!! Nhưng mà! Chủ thớt ơi, bài này không phù hợp với quy tắc của đề tài đâu nha! ]

[ Chị gái trong tấm hình thứ ba hình như là đàn chị của tôi mà?? ]

Nhiếp ảnh gia nhìn thấy mới nhận ra chủ đề đó vốn dùng để “nói xấu” Chu Cẩm Uyên, cậu ta vội và biên bài giải thích: Đây là ảnh chụp giờ học thật đấy! Để chụp được bộ ảnh này, các bạn học ngày hôm đó phải hứa mỗi người nộp một bài luận, sau đó thầy Chu mới bằng lòng cho tôi chụp! Hơn nữa chúng tôi lên núi chỉ tình cờ gặp được thầy Chu và trợ giảng thôi, thầy ấy đột nhiên đòi giảng bài tại chỗ luôn!

[ Phụt!! Được đấy, chấp nhận không xóa bài ]

[ Cậu nói tỉ mỉ hơn về câu cuối cùng được không… ]

[ Cười chết, tôi còn hỏi tại sao ma quỷ lại nhàn rỗi đi chụp ảnh được chứ, hóa ra cớ sự là như thế ]

[ Giảng bài tại chỗ, phong cách rất Chu Cẩm Uyên. ]

[ Xin lỗi, tui cảm giác mình bị ma quỷ bắt làm tù binh rồi, ảnh chụp đẹp quá… ]

Bộ ảnh này quả thực có ý tưởng và kỹ thuật rất tốt, các sinh viên trường y dược cổ truyền là những người chia sẻ đầu tiên, lượng forward càng ngày càng tăng cấp số nhân. Hơn nữa ảnh còn được đăng lại lên mạng xã hội nước ngoài, Arthur nhìn thấy lập tức chia sẻ ảnh Chu Cẩm Uyên mặc đạo bào về trang cá nhân chính thức: “Nhớ người bạn tu tiên của tôi quá…”

Hành động của Arthur càng thúc đẩy sự lan truyền của bộ ảnh, cư dân mạng tuy dễ quên nhưng chỉ cần nhắc lại từ khóa là họ có thể nhớ ra ngay. Có điều lực chú ý vào Chu Cẩm Uyên trong quá khứ hơn phân nửa đến từ đủ loại sự tích truyền kỳ, cho dù họ thấy bác sĩ Chu đáng yêu thật thì cuối cùng vẫn bị chấn động bởi tài năng là chủ yếu.

Lần này ngược lại, mọi người chỉ tập trung vào vẻ ngoài, đặc biệt đôi tay Chu Cẩm Uyên trên bức ảnh đặc tả là thứ thu hút nhất. Đến mức cậu bệnh nhân cũ bên giới esports là Lục Mông cũng phải chia sẻ về, còn tỏ vẻ mình đã chú ý đến đôi tay đẹp của bác sĩ Chu từ sớm, dù thường xuyên thao tác châm cứu, xoa bóp và chăm sóc bệnh nhân nhưng vẫn nó vẫn cực kỳ tốt, so với tay nam giới bình thường hơi thanh mảnh hơn một chút, lại trơn bóng mịn màng như ngọc thạch.

[ Mọi người tưởng tượng đi, bàn tay như vậy còn biết xoa bóp… ]

[ Chỉ cần “sờ vào” là đủ chết rồi. ]

Kể từ đó lời của nhiếp ảnh gia đã ứng nghiệm, cậu ta mới thật sự là người được kéo nổi tiếng theo.

Hơn nữa Chu Cẩm Uyên không phải nghệ sĩ hay người có ảnh hưởng trên mạng, dù ảnh có chia sẻ rộng đến đâu thì kết quả cuối cùng chỉ là người nhận ra anh nhiều hơn một ít, hoặc có thêm người đi đăng ký khám hoặc tranh cướp chọn môn, Chu Cẩm Uyên đã sớm bình tĩnh rồi…

Ngược lại có thêm không ít người book nhiếp ảnh gia chụp ảnh, còn yêu cầu chụp theo phong cách giống với Chu Cẩm Uyên trên Hương Lộc Quán, kéo theo Hương Lộc Quán phút chốc cũng trở thành thánh địa chụp ảnh mới.

……

“Không phải tôi không muốn chia kẹo vỏ bưởi cho các bạn, nhưng trợ giảng sắp đi tập huấn thực địa rồi, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhường cho cậu ấy đi.” Chu Cẩm Uyên trả lời sinh viên đuổi theo mình hỏi kẹo vỏ bưởi.

“Hu hu, thầy không để lại một chút nào sao ạ?”

“Các bạn tự làm cũng được mà!” Chu Cẩm Uyên khó hiểu, “Ngày hôm đó tôi hướng dẫn kỹ công thức và quy trình rồi, tự mua một quả bưởi về làm là được.”

Sinh viên buồn bã nói: “Nhưng không giống với cái thầy làm mà, huống chi gần đây trong khoa đang thi đấu kỹ năng châm cứu và xoa bóp.”

Chu Cẩm Uyên cười ha ha: “Chẳng liên quan gì đến nhau cả, chả lẽ bạn ăn kẹo vỏ bưởi là sẽ được thứ hạng tốt sao, tham lam quá đấy.”

Sinh viên: “Trọng điểm không phải kẹo vỏ bưởi mà nằm ở việc thầy tự tay làm, đó là đồ lấy hên ạ!”

Chu Cẩm Uyên: “…”

Chu Cẩm Uyên: “…… Cái quái gì thế.”

“Em vẫn chưa tính là gì đâu, thầy đi theo em đi.” Ngữ khí sinh viên rất hùng hồn, vội dẫn anh đến một chợ bán đồ cũ của sinh viên ở cách đó không xa. Đây là nơi nhà trường mở ra cho các sinh viên trao đổi mua bán vật phẩm second-hand, thường bày bán các loại đồ dùng học tập và đồ dùng sinh hoạt linh tinh.

Đúng lúc trong góc có mấy cô nữ sinh đang túm tụm trao đổi thứ gì đó. Sinh viên dẫn Chu Cẩm Uyên qua thẳng chỗ đó, các nữ sinh vẫn chưa hay biết gì, Chu Cẩm Uyên thò đầu vào xem mới thấy trong tay các cô đều cầm mấy tấm card bo góc in ảnh mình mặc đạo bào châm kim.

Một nữ sinh lẩm bẩm: “Tôi mang về phải dán ngay vào túi dụng cụ châm, lần thi đấu này chắc chắn sẽ lấy được thành tích tốt.”

“Nhưng bây giờ ai cũng có một tấm rồi mà hả, tôi đi mua sách giáo khoa người ta còn khuyến mãi một tấm đây này.”

“Nếu ai cũng có thì chúng ta càng không thể tụt hậu, giữ trong người cho yên tâm cũng tốt. Nghe nói là người bên lớp Tiểu Thanh Long sợ trượt thi cuối kỳ nên bắt đầu in ảnh thành poster lớn dán lên tường quỳ bái cả rồi. Trước kia không tìm thấy ảnh thích hợp, bây giờ có rồi đấy.”

Chu Cẩm Uyên: “…………”

Chu Cẩm Uyên nhịn không được phải lên tiếng: “Ai cũng mê tín hơn tôi ấy nhỉ?”

“Á!” Các sinh viên sợ hãi giật bắn mình, trông thấy anh liền hốt hoảng giải thích, “Thầy, thưa thầy, chúng em chỉ muốn cầu thành tích tốt thôi ạ!!”

“Rốt cuộc các bạn xem tôi là gì, còn quỳ bái nữa!” Chu Cẩm Uyên vừa tức vừa buồn cười, chuyện này xem như muốn đưa anh lên Thiên y viện sớm đúng không.

Anh cầm mấy tấm card bo góc nhìn một lượt, lại phát hiện ra có một cô khác biệt hẳn đồng bạn. Những người khác đều giữ ảnh châm kim chữa bệnh, riêng cô nàng lại có ảnh Chu Cẩm Uyên bị Dung Tế Tuyết nắm cổ tay. Chuyện đáng ngờ nhất là trên tay khác của cô đang ôm sách chuyên ngành Marketing, không hề dính dáng đến nghiệp vụ chút nào. Anh tức khắc nghi ngờ hỏi, “Thế bạn này muốn cầu gì vậy?”

Nữ sinh: “Á………………”

Bình Luận (0)
Comment