.
Edit: Leia
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Lớp nấu ăn Tiểu Thanh Long online đây, vô chia sẻ canh gà hầm bưởi mọi người làm đi~ Tôi có thêm vài nguyên liệu vào công thức của thầy, cảm giác như thế sẽ hợp khẩu vị mình hơn.
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Ai đu CP tới ngay lớp Tiểu Thanh Long đi, siêu ngọt!
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # ??? Sao lại thế này, bây giờ đề tài lái sang hướng kỳ dị quá, được rồi biết mấy người là Tiểu Long Nhân chính quy rồi, ghê gớm lắm. Đi ra ngoài lập siêu thoại # Chu Cẩm Uyên là thiên sứ nha # mà nói chuyện, ở đây chỉ lưu trữ những hành vi ma quỷ thôi.
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Con zombie này phải lên tiếng thôi, thật sự quá thảm. Tui cũng có mặt trong bức hình “Bầy zombie vây quanh lớp y học cổ truyền” đây, mặt mày méo xẹo luôn. Hôm đó đi học thèm đến phát khóc, tan học mới thấy vòng bạn bè đang spam hình có mình, đến cố vấn học tập cũng share về luôn, tui………………
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Cùng cảnh ngộ, hôm đó vừa tan học xong là toàn thể zombie phóng ngay đến căn tin số 2, thế mà còn những năm phút nữa mới tới giờ cơm. Chúng tui cứ đứng đó chực làm dì múc cơm suýt bị hù chết.
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Nói chung là hối hận rồi, hồi đầu tôi có lớp khác rất muốn học nên hạ quyết tâm chỉ đi nghe ké lớp này thôi. Thời gian rảnh còn đi giúp bạn học đăng ký hộ nữa. Tồi quá, với tốc độ tay này tại sao lại không tự đăng ký cho mình luôn cơ chứ.
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Chỉ có mỗi tui quan tâm đến phần kẹo bưởi còn lại sao? Tui tuyên bố nếu Dung Tế Tuyết ăn mảnh sẽ lập tức dán nhãn cả hai đều là ma quỷ.
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Tui mới là đứa thảm nhất được chưa?? Chỉ là một nhỏ học ngành marketing ngây thơ bị bạn kéo đi đớp đường tại hiện trường, nói gì mà “Tới nghe live một buổi đảm bảo dính luôn”, kết quả nghe không hiểu thì thôi đi, vừa vào đã bị đánh đòn phủ đầu. Hello, mấy người ăn gà còn tui ăn rắm hả?
# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Mọe, cười gần chết, đứa nào kéo bạn đi nghe live Tuyển tập bệnh án đứa đó dễ ăn đánh nhất đấy 23333333
.
.
Chúc Thanh là sinh viên năm ba hệ liên thông cử nhân thạc sĩ ngành Y học cổ truyền, tuy trong nhà trừ cậu ta ra không có ai theo nghề này, thậm chí không hề liên quan gì đến toàn bộ ngành y dược nói chung, thế nhưng người nhà vẫn luôn ủng hộ Chúc Thanh, có lẽ vì ngày thường bọn họ cũng thường xuyên chữa bệnh theo phương pháp Đông y.
Từ khi học đại học, mỗi năm cứ đến kỳ nghỉ Tết về nhà Chúc Thanh luôn phải bắt mạch châm cứu cho đủ các vị thân thích. Khi các thành viên già cả và trung niên trong gia đình sử dụng thành thạo điện thoại thông minh, những câu hỏi và yêu cầu của họ cũng dần dần trở nên kỳ quặc, thế nên Chúc Thanh còn phải gánh vác thêm trách nhiệm ngoài lề là phổ cập tin tức chính thống.
Hôm nay Chúc Thanh hẹn các bạn học lên núi Hương Lộc chơi thuận tiện chụp bộ ảnh Hán phục. Nơi đó toàn là kiến trúc cổ rất hợp với concept chụp hình, cậu ta cũng mặc trên người một bộ Hán phục màu xanh lam đậm. Kết quả trên đường chạy lên núi Chúc Thanh tình cờ gặp cô và dượng mình, vốn chỉ định chào một tiếng rồi đi, không ngờ cậu ta bị hai người kéo lại nhét vào chung cáp treo ngắm cảnh. Đi cùng chưa tính, dượng còn luôn miệng yêu cầu cậu ta xem phong thủy cho ngôi nhà mới của mình.
“Dượng ơi, cháu thật sự không biết xem phong thủy! Cháu học y học cổ truyền mà!” Chúc Thanh bất đắc dĩ giải thích, tay thuận tiện gửi tin nhắn cho bạn nói bọn họ chờ một lát, mình đang đi cùng người thân, “Chờ, chờ lát nữa lên đạo quán trên núi dượng nhờ đạo sĩ xem hộ cho.”
“Hôm nay cháu mặc đồ có khác gì đạo sĩ đâu!” Dượng khó hiểu nói, “Hơn nữa hôm qua dượng đi phòng khám Đông y khám bệnh, bác sĩ ở đó cũng đoán mệnh cho nữa. Ông ấy bảo người trong ngành này đều biết hết.”
Chúc Thanh: “… Đó là chuyện trước đây thôi, bây giờ khác nhiều rồi. Còn nữa, bộ đồ hôm nay cháu mặc chỉ hơi giống thôi, không phải đồ đạo sĩ!”
Hai vị người lớn đâu quan tâm nhiều chuyện như vậy, “Nhưng thường ngày cháu cũng hay lẩm nhẩm âm dương ngũ hành, y đạo đồng nguyên các thứ, còn có lục phủ ngũ tạng là kim mộc thủy hỏa thổ. Hôm trước cô và dượng còn thấy trên vòng bạn bè một bài đăng…” Người cô hiển nhiên cũng đứng về phe chồng: “Của Tôn Tư Mạc, thế cháu có biết người đó không?”
Chúc Thanh: “… Biết ạ.”
Người cô lại thao thao bất tuyệt: “Đúng chưa! Tôn Tư Mạc nói thầy thuốc giỏi đều biết xem phong thủy, thành tích học của cháu tốt lắm mà? Không vận dụng bài học vào thực tế được à?”
Chúc Thanh ngửa mặt lên trời thở dài, “Cô ơi, đồng nguyên đúng là đồng nguyên thật, nhưng bây giờ chúng cháu vẫn không biết xem, trừ phi tự thấy hứng thú đi tìm hiểu thì họa may biết. Còn nữa, có khi đấy không phải trích dẫn của Tôn Tư Mạc thật đâu ạ.”
“Cứ đúng ý là được, thôi vậy, hóa ra là cháu không biết à, hay là năm ba chưa học đến?” Người cô tiếc nuối thấy rõ, “Cũng không có hứng thú đi tìm hiểu gì luôn cơ.”
Chúc Thanh buồn cười: “Cũng được ạ, để kỳ tới cháu xem thử có môn tự chọn nào liên quan đến 《 Kinh Dịch 》không.”
Nãy giờ bò lên núi th* d*c quá dữ dội nên cậu ta không dám cười nhiều, sợ bị xóc hông. Cáp treo chạy tới đỉnh núi vẫn phải leo một đoạn bậc thang nữa mới đến được Hương Lộc Quán, bình thường cậu ta không hay vận động nên khó tránh khỏi bị kiệt sức.
Ba người đang leo dốc thì một người xuống núi phía bên tay phải đột nhiên hô lên: “Bạn Chúc Thanh đấy à?”
Chúc Thanh đang còng lưng leo như một con chó chết, miệng thở hồng hộc, nghe tiếng gọi cậu ta chợt ngẩng đầu, chỉ trông thấy một thiếu niên mặc đạo bào bị gió núi thổi bay phần phật, khí chất xuất trần, mới nhìn qua một lần suýt nữa đã không nhận ra. Hai người mặc quần áo gần giống nhau, thế nhưng Chúc Thanh cảm giác như mình chỉ là một con heo mặc áo người.
Hơn nữa tập trung nhìn kỹ một chút cậu ta đã nhận ra người trước mắt mình chính là thầy dạy môn tự chọn Chu Cẩm Uyên, lại vội vàng đứng thẳng dậy, “Chào, chào thầy Chu ạ!”
Vừa dứt lời cậu ta liền nhận ra mình nói sai.
Quả nhiên, cả cô và dượng cùng liếc mắt qua: Thằng nhóc này chẳng những ăn mặc giống đạo sĩ mà còn theo học lớp của đạo sĩ nữa, còn dám nói không biết gì?
“…………” Chúc Thanh cũng điên cuồng nghẹn họng, tuy cậu ta biết thầy Chu vốn là Đạo Y, nhưng lần đầu chứng kiến đối phương mặc đạo bào xuất hiện trên núi vẫn cực kỳ chấn động, huống chi thầy Chu cũng vừa vô ý gạt chân cậu ta một phen.
Nhìn thêm chút nữa, quả nhiên phía sau thầy Chu chính là cậu trợ giảng nhỏ hơn cậu ta một lớp nhưng cực kỳ b**n th**, hai người đúng là như tay với chân, “Khụ, chào trợ giảng.”
Dung Tế Tuyết gật đầu.
“Ha ha, khéo quá, ở ngoài trường cứ thả lỏng thôi, hôm nay bạn ăn mặc hoài cổ thật đấy.” Chu Cẩm Uyên vui tươi hớn hở nói.
“Phải, phải ạ…” Chúc Thanh xấu hổ, gặp thầy sao có thể thả lỏng nổi chứ. Cậu ta bèn giới thiệu với người nhà: “Đây là thầy Chu dạy ở trường cháu, dạy môn《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》.”
Đồng thời rất muốn nhấn mạnh rằng cháu không có học môn phong thủy, môn học này tên là《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》 được chưa.
Nhưng quan sát ánh mắt người nhà, cậu ta đoán ra ngay có lẽ họ vẫn tin mình chỉ lười biếng không muốn giúp mà thôi…
“Thầy giáo chăm sóc ngoại hình tốt thật!” Dượng của Chúc Thanh kinh ngạc chào hỏi Chu Cẩm Uyên, rất nhiệt tình khen ngợi, “Trông trẻ tuổi quá!”
Ánh mắt cô Chúc Thanh càng sáng rỡ, “Tôi đã bảo người học Đông y biết chăm sóc sức khỏe lắm mà. Thầy đừng nói nhé, để tôi đoán xem thầy bao nhiêu tuổi, khoảng ba mươi?”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên: “Thật ra tôi…”
“Không đúng?” Đến dượng cũng kinh hãi, “Chẳng lẽ là ba lăm? Không giống, thật sự không giống.”
Chúc Thanh suýt nữa cười thành tiếng, thầy Chu là người đồng trang lứa, cậu ta lại đi học trễ nên tính toán chi li sợ là thầy Chu còn nhỏ hơn mình mấy tháng không chừng, “Vẫn chưa đúng, hai người đoán tiếp đi ạ.”
Ông dượng có chút hiểu biết với giới học thuật, mấy năm nay đại học Y dược cổ truyền Hải Châu chỉ tuyển giảng viên từ học hàm tiến sĩ trở lên, một tiến sĩ tốt nghiệp xong ít nhất phải trên dưới ba mươi tuổi. Bọn họ đoán từ ba mươi đến ba lăm xem như hợp logic thông thường, thế mà Chúc Thanh vẫn nói không đúng. Dượng đứng hình, sau một lúc lâu mới thăm dò: “Là… anh Chu?”
Nếu ba mươi lăm không đúng chỉ còn khả năng là trên dưới bốn mươi, này quả thực là trẻ đến vô lý. Chính ông ta cũng mới qua bốn mươi tuổi, đủ xưng anh em rồi.
“… Úi da.” Chu Cẩm Uyên suýt ngã khỏi cầu thang, may mà có Dung Tế Tuyết đỡ lại, “Chú ơi, tôi mới hai mươi tư thôi!”
Chúc Thanh lập tức lên án: “Thầy Chu tính gian hai tuổi!”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Lần này đến phiên cô và dượng Chúc suýt ngã khỏi bậc thang, gì thế này, hóa ra không phải đoán thiếu mà là đoán thừa à!
Định kiến thông thường khiến họ cảm thấy người làm giảng viên đại học nhất định phải lớn tuổi, huống hồ bên Đông y cũng không thiếu người nhiều tuổi mà tóc vẫn đen nhánh, hoặc hạc phát đồng nhan mặt mày bóng lưỡng, dù sao mấy người đó luôn am hiểu thủ thuật chăm sóc cơ thể hơn người thường.
“Hiểu lầm rồi, thầy Chu đúng là tuổi trẻ tài cao!” Ông dượng đỏ mặt vì gọi nhầm, người ta rõ ràng chỉ ngang tuổi con tuổi cháu mình, “Không biết đã học nhảy bao nhiêu lớp nữa.”
Cô Chúc cũng khó nén mất mát, liền sờ lên mặt mình, “Tôi còn định hỏi cậu chăm sóc da mặt kiểu gì đấy chứ, ngày thường đắp bao nhiêu mặt nạ dưỡng da cũng vô ích.”
Chu Cẩm Uyên nhìn mặt bà, “Ý cô là ‘bụi mặt’ ấy ạ? Cái đó liên quan đến tạng phủ, trước khi đắp mặt nạ vẫn phải điều tiết thân thể mới được.”
Chúc Thanh nhỏ giọng giải thích cho cô: “Bụi mặt chính là nám da đấy.”
Gần đây mặt cô Chúc bắt đầu xuất hiện vết nám, bà không nghĩ tới cái này có thể trị bằng Đông y nên mới không kêu Chúc Thanh xem cho, lập tức reo lên: “Vậy thầy Chu nói phải điều tiết thế nào, uống thuốc gì mới được? Tôi sẽ kêu Chúc Thanh bốc thuốc về uống.”
“Phải bắt mạch mới biết rõ nguyên nhân cụ thể, với lại tốt hơn hết là châm cứu. Tôi từng châm cho mẹ mình rồi, vết nám trên mặt cơ bản đã lặn hết.” Chu Cẩm Uyên xoay người quay lại đường cũ, vừa rồi anh mới từ trong Hương Lộc Quán đi ra, “Nếu là người nhà Chúc Thanh, chi bằng vào trong ngồi một lát để tôi bắt mạch.”
Người nhà học sinh còn có cả phúc lợi này?
Tuy cô Chúc không quen biết Chu Cẩm Uyên, nhưng nếu đã làm thầy giảng dạy ở trường đại học đương nhiên ngày thường không dễ gặp. Vậy là bà quên hết mệt nhọc vì leo núi, vội vàng đi trước, “Được ạ được ạ, tới ngay!”
“Chúc Thanh, lại đây.” Chu Cẩm Uyên hòa ái cười với Chúc Thanh, “Tôi khảo bài một chút về bệnh của cô nào…”
Chúc Thanh: “…………”
Dượng nghe vậy càng vui mừng, lập tức vỗ Chúc Thanh, “Tiểu Thanh còn không mau đi theo đỡ thầy! Thầy đang chỉ bài kìa!”
Chúc Thanh rụt cổ chạy lên đỡ khuỷu tay Chu Cẩm Uyên như thái giám, vừa đỡ người vừa tranh thủ trả lời câu hỏi.
Một đạo sĩ từ Hương Lộc Quán xuống núi trông thấy Chu Cẩm Uyên chỉ mới rời đi bây giờ lại có người đỡ, ngơ ngác hỏi một câu: “Sư thúc mới bị ngã à?”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên: “… Mau đi đi.”
Nhưng chưa đi được mấy bước Chu Cẩm Uyên đã nhìn ra thể lực Chúc Thanh sắp chịu hết nổi, bàn tay túm tay anh càng ngày càng nặng, cuối cùng không khác gì kéo lùi.
“Thể lực của bạn thế này là không được đâu, làm bác sĩ phải có thể lực tốt, ngày sau mỗi lần khám bệnh mất cả ngày, gặp người tới sinh sự còn phải động tay động chân nữa.” Chu Cẩm Uyên giáo dục, “Tiết thể dục các bạn không được học võ à?”
Mặt Chúc Thanh như đưa đám: “Có ạ, cho nên không phải lúc nào cũng qua môn…”
“Đúng đúng, cháu nhìn thầy Chu đi, thân nhẹ như yến!” Giọng của dượng từ phía sau vọng tới.
Chu Cẩm Uyên vừa đi vừa tranh thủ hỏi cô Chúc mấy câu xem như hỏi khám.
“Ồ, Chúc Thanh trả lời tiếp nào, vết nám trên mặt cô bạn có màu đen nhạt, hình dạng tương đối đều đặn phân bố chủ yếu ở trán, má và mũi, vậy cơ quan nào trong người cô bạn đang gặp vấn đề?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
“… Thầy ơi, thật ra còn vài người trong lớp cũng có mặt ở đây, để em gọi họ tới cùng nghe giảng đi.” Chúc Thanh nhủ thầm đi cùng nhau nên có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, đám Tiểu Long Nhân phải bị khảo bài hết mới được.
Chu Cẩm Uyên không nghĩ nhiều như thế, “Cũng được đấy.”
……
Các bạn học của Chúc Thanh cũng vừa đến nơi, ai nấy xúng xính Hán phục xinh đẹp đứng nghỉ ngơi trong sân Hương Lộc Quán. Một người trong bọn còn mời thêm người bạn chơi nhiếp ảnh đi cùng, lát nữa người này sẽ phụ trách chụp ảnh. Lúc này tất cả đang thảo luận xem nên chụp cảnh gì, lấy góc nào, thấy Chúc Thanh xuất hiện, bọn họ liền lên tiếng, “Bò nhanh quá nhỉ, tụi này tưởng phải chờ lâu hơn cơ.”
“Không, không phải, chuyện là, để tôi dẫn các cậu đi gặp một bé dễ thương, còn có quà nữa…” Chúc Thanh ấp úng nói.
“Bé dễ thương? Loli à, chúng ta mượn người chụp ảnh luôn được chứ.”
“Cảm giác thái độ Chúc Thanh cứ kỳ quặc thế nào ấy, rốt cuộc là dễ thương cỡ nào?”
Dù nói vậy, mọi người vẫn quyết định đi theo Chúc Thanh.
“Là thế này, cô tôi bị nám mặt…” Trên đường vào hậu viện Hương Lộc Quán, đột nhiên Chúc Thanh nói một câu không đầu không đuôi.
Các bạn học đầy nghi hoặc, tự dưng kể cô cậu bị nám làm gì? Nám thì đã sao?
Tiếp sau đó bọn họ bắt gặp ngay Dung Tế Tuyết đứng trước cửa cúi đầu bấm điện thoại. Tất cả ngẩn người tự hỏi, tại sao Dung thần lại ở chỗ này, người cần gặp là cậu ta sao. Ý nghĩ vừa xuất hiện họ đã lập tức rùng mình. Không đúng, Dung thần không thể nào là “bé dễ thương” được.
Có người phản ứng kịp, nhanh chóng nói: “Tôi biết rồi, nếu Dung thần ở đây thì thầy Chu chắc chắn phải ở trong bán kính mười bước!!”
Những người khác: “???”
Lúc này cửa sổ bật mở, Chu Cẩm Uyên ló đầu ra: “Hello, chào các bạn.”
“Á trời ơi đù má!” Mọi người hoảng sợ không nhẹ, thật sự là trong bán kính mười bước luôn này!
Lúc này ngẫm lại mới thấy, bé dễ thương… có quà…Mẹ nó, hóa ra là “bé dễ thương” đó à!
“Mọi người đều ăn mặc đẹp quá, bây giờ có đang bận gì không? Nếu không chúng ta cùng vào trong chữa bệnh nám da cho cô Chúc Thanh nào.” Chu Cẩm Uyên cười tủm tỉm.
Những người khác: “…………”
Tiết học miễn phí này đúng là quà tặng cuộc sống rồi…
Chu Cẩm Uyên vừa quay đầu, cả bọn đã ấn Chúc Thanh xuống đấm một trận, xong xuôi mới phủi ống tay áo đi vào, thuận tiện nhắc người bạn nhiếp ảnh: “Chờ chúng tôi một lát nhé, tiết học này bắt buộc phải học.”
Bài không thể không học nhưng Chúc Thanh cũng không thể không đánh! Dám làm bọn họ sợ đến mức này!
Sinh viên nhiếp ảnh vác theo thiết bị trên người, cậu ta không biết bắt mạch nên chỉ có thể đứng một bên nhìn ngó. Thú thật đến tận bây giờ cậu ta vẫn không hiểu ở đâu chui ra một ông thầy dạy học bất thình lình, lại còn trẻ tuổi đến thế.
Các bạn học lần lượt bắt mạch cho cô Chúc dưới sự chỉ đạo của Chu Cẩm Uyên.
Nhiếp ảnh gia đứng nhìn một lát, càng nhìn càng thấy cảnh tượng hài hòa. Căn phòng này chuyên để các đạo sĩ thanh tu tĩnh tọa, tuy là công trình mới nhưng vẫn cố gắng giữ nguyên phong cách kiến trúc cổ xưa, đồ đạc trang hoàng bên trong cũng thuộc dạng cổ kính, thậm chí xuất hiện một chiếc hộp thuốc bằng gỗ thường ngày được các đạo sĩ đựng ngải cứu và thuốc bôi.
Cảm hứng của nhiếp ảnh gia bỗng dưng ào ạt tuôn trào, “Vãi, sao tôi không nghĩ ra từ đầu nhỉ, lấy luôn cảnh này đi!”
Từng người ngồi thoải mái trên ghế dài, tư tế và biểu cảm khi bắt mạch rất tự nhiên chăm chú. Ngẫm lại cũng đúng, ai nấy đều là sinh viên y học cổ truyền chính quy, chụp ảnh theo đề tài này chẳng phải là hoàn hảo nhất sao?
Hơn nữa…
Anh bạn nhiếp ảnh ngắm nghía Chu Cẩm Uyên: Người tên thầy Chu kia rất có phong phạm, khí chất tiên phong đạo cốt khác thường! Quần áo trên người anh không giống những người khác, cũng không có hoa văn và không đội tóc giả, nhưng mỗi một cử chỉ đều toát lên phong phạm đạo sĩ —— đương nhiên, nhiếp ảnh gia không biết Chu Cẩm Uyên là đạo sĩ hàng thật giá thật.
Tim cậu chàng đập thình thịch, “Thầy ơi, chuyện là… Thật ra hôm nay chúng em lên đây chụp ảnh, em có thể chụp ảnh họ bắt mạch ở đây không?”
“Bảo sao các bạn ăn mặc đẹp thế, tất nhiên là được, bệnh nhân không ngại là được.” Chu Cẩm Uyên rất rộng rãi, bây giờ cũng không phải giờ học chính thức.
“Chúng em chỉ chụp phần tay bệnh nhân thôi, nếu không lại phá concept ha ha.” Nhiếp ảnh gia không ngờ Chu Cẩm Uyên dễ nói chuyện như vậy, thái độ các sinh viên rõ ràng rất sợ sệt.
Cậu ta lắp máy ảnh lên giá, càng nhìn bộ dạng Chu Cẩm Uyên đứng chắp tay sau lưng càng ngứa ngáy, liền nghiêng đầu hỏi: “Thầy ơi, có thể… chụp cả thầy luôn được không?”
Chu Cẩm Uyên khó hiểu nhìn cậu ta: “Bạn chụp tôi làm gì.”
Nhiếp ảnh gia thành thật nói: “Tại thấy đẹp thôi.”
“Thôi bỏ đi.” Chu Cẩm Uyên không hứng thú, “Tôi cũng không biết tạo dáng.”
Nếu chính chủ đã từ chối nhiếp ảnh già đành chịu, phải tiếc nuối chụp những người khác.
Các sinh viên nói ra phán đoán của mình, cuối cùng mới đến lượt Chu Cẩm Uyên tiến lên bắt mạch cho cô Chúc. sau đó anh vung tay áo lên, một tay đặt sau lưng nói: “Nhớ nhé, lưỡi nhợt nhạt, bựa lưỡi trắng tinh, mạch nhỏ nghĩa là gan thận âm hư!”
Chúc Thanh lập tức tự giác lấy bút ra ghi chép.
Trong nháy mắt nhiếp ảnh gia càng ấn tượng hơn, thầy Chu nói mình không biết tạo dáng nhưng mà chỉ đứng thôi cũng đủ khí chất rồi. Đứng ở góc này xem cảnh tượng không khác gì trong phim võ hiệp hoặc tiên hiệp.
“Thầy ơi… làm ơn để em chụp đi mà!” Nhiếp ảnh gia không nổi lại mở miệng.
Chu Cẩm Uyên kinh ngạc nhìn qua, “Các bạn tự chơi là được rồi.”
Nhiếp ảnh gia nghĩ thêm một lát, ngữ khí cũng dụ dỗ hơn, “Người follow Weibo em rất nhiều, đến lúc em đăng ảnh lên mạng mọi người sẽ thi nhau trầm trồ. Wow, không ngờ một giảng viên đại học lại vừa trẻ vừa đẹp như vậy, chắc chắn thầy sẽ nổi tiếng cho xem!”
Có nổi tiếng hay không thật ra không dám chắc, nhưng cậu ta cảm thấy chất lượng tấm ảnh chắc chắn sẽ rất tốt, kiểu gì cũng phải được chia sẻ rộng rãi.
Các sinh viên: “…………”
Nhiếp ảnh gia tiến gần thêm một bước, nói nửa đùa nửa thật: “Thầy ơi, thầy thấy thế nào?”
“Không đâu, tôi thấy cái đó khó nói lắm.” Chu Cẩm Uyên không quá hào hứng.
Nhiếp ảnh gia: “Ôi, thầy còn trẻ đừng lãnh đạm như vậy mà!”
“Biết làm sao được,” Chu Cẩm Uyên sờ mặt mình, “Tôi còn trẻ tuổi nhưng đã hết thời mấy lần rồi.”