Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 72

.

Edit: Leia

Topic mà đám sinh viên đại học y dược Hải Châu lập nên cho Chu Cẩm Uyên không bao lâu sau đã thu hút sự chú ý của rất nhiều cư dân mạng, vốn dĩ tin tức anh qua trường giảng dạy đã được nhiều người quan tâm lắm rồi. Mới mấy ngày trước mọi người còn hùa theo sinh viên tâng bốc thầy hiệu trưởng tinh mắt, trước khi Chu Cẩm Uyên nổi tiếng đã kịp kéo người về dạy. Hiện giờ trông thấy những tiếng kêu than thấu trời thấu đất, bọn họ không khỏi… cười lăn cười bò!

Thử hỏi có ai lại không thích xem tình tiết vả mặt kiểu này đâu chứ?

Cư dân mạng vừa cười vừa ra vẻ thông cảm sâu sắc, cũng có người cho rằng thầy nghiêm mới dạy ra trò giỏi, đến một ngày mấy người cũng sẽ ưu tú như tông chủ của mình thôi, khắp diễn đàn toàn là lời an ủi quan tâm thấm thía.

Đồng thời, trong diễn đàn trường Y dược cổ truyền người ta còn dần dần chú ý đến một đề tài thiên về Dung Tế Tuyết nhiều hơn, dù sao người ngoài cũng không quen biết cái tên này. Nghe nói hôm Chu Cẩm Uyên dạy học xong đi qua căn tin ăn cơm, Dung Tế Tuyết vừa rời khỏi lớp là như biến thành một người khác, thậm chí! Còn! Cọ mặt vào tay Chu Cẩm Uyên!

Bởi vì lúc ấy quá bất ngờ không ai kịp chụp lại bằng chứng, cho nên trong ba ngày đầu tin tức tuôn ra không có mấy ai tin, bọn họ cảm thấy đồn đãi như thế quá khoa trương rồi, gì cũng nên có mức độ thôi.

Nếu nói nhũ danh của Dung Tế Tuyết là Tiểu Tuyết thì không thành vấn đề, dù sao cũng có video quay lại làm chứng. Hơn nữa đây là nhũ danh của Dung thần, tuy nghe hơi đáng yêu nhưng vẫn chỉ để người trong nhà gọi. Nói cậu đi học cười với thầy cũng chẳng phải vấn đề lớn, người ta đâu có bị tắc nghẽn khí huyết trên mặt thật đâu, ở bên người thân thiết cười nói cũng là chuyện bình thường.

—— Nhưng mà, chỉ ăn mỗi một bữa cơm cười đến tám trăm lần, lại còn săn sóc chu đáo, lại còn cọ tay khi được xoa đầu như chó con thì cũng quá đáng lắm rồi?! Nhiều lắm chỉ là hai anh em có cử chỉ thân mật hơn một chút, nói khó nghe có khi người ta đang thảo luận cách thức hành hạ mấy người ở tiết tiếp theo đấy.

Lời đồn thái quá đến mức chẳng ai muốn tin, thế mà cuối cùng vẫn lan rộng như cháy rừng.

Thẳng đến khi có người đăng được ảnh lên, tuy chất lượng ảnh rất mờ, nghe nói do dì xới cơm trong căn tin vô tình chụp trúng. Về phần những người khác thì ban đầu không dám chụp, đến đoạn sau thật sự bị dọa đến mức quên chụp. Vậy là trong khoảng thời gian sau đó, không một ai có thể nhìn thẳng vào Dung Tế Tuyết……

[ Dung thần là brocon thật à?? Tui bị dọa nấc cụt nãy giờ nè! ]

[ Vậy mà là thật, Dung thần là người như thế sao? ]

[ Tôi tuyên bố mình bị dọa đến mức tổn thương gan thận luôn rồi! Yêu cầu hai người Chu Dung phải chịu trách nhiệm! ]

.

Sáng sớm, Lương Nguyệt Xưng tỉnh dậy trên chiếc giường lộng lẫy xa hoa của mình trong ngôi nhà ở thành phố Hải Châu, chuyện đầu tiên anh ta làm sau đó chính là đưa tay lên kiểm tra ngực. Ừm, hình như mỗi ngày lại xẹp đi một chút, gần đây không cần bó ngực quá chặt nữa.

Trải qua hai đợt điều trị, lượng cơ bắp của Lương Nguyệt Xưng đã tăng lên, sức lực cũng hồi phục rất lớn, đi đường vẫn hơi loạng choạng nhưng thật ra không cần người đỡ nữa, tuy vẫn có người phụ trách đỡ anh ta đi. Một chuyện vui khác là phần ngực rõ ràng đã xẹp xuống, dựa vào tốc độ này có thể tin tưởng đến ngày nó trở về trạng thái phẳng lì.

Lương Nguyệt Xưng rời giường với tâm trạng không tệ, chuẩn bị đi Tiểu Thanh Long điều trị định kỳ.

Trước đây anh ta vốn nhạy cảm với khí lạnh, mùa hè mặc nguyên bộ suit không hẳn chỉ để che đậy thân thể khác thường mà còn để chống chọi với cảm giác lạnh lẽo. Hiện giờ âm dương đang dần cân bằng lại, cảm giác sợ lạnh biến mất nên bắt đầu thấy nóng khi đi lại ngoài đường. Lương Nguyệt Xưng lại không thể mặc áo ngắn tay hoặc áo ba lỗ như người khác, đây là chỗ bất tiện duy nhất, cũng may là anh ta không nhất thiết phải ở bên ngoài chịu nóng quá lâu.

“Thưa ngài, bác sĩ Chu nhắn tin tới nói hy vọng hôm nay ngài đừng lái chiếc xe quá dài sang đó, hình như cư dân địa phương phàn nàn là nó quá chiếm chỗ…”

Trong lúc dùng bữa sáng, một trợ lý của Lương Nguyệt Xưng đứng bên cạnh cẩn thận nói.

Tâm trạng tốt đẹp buổi sáng lập tức giảm đi mấy bậc, khuôn mặt đẹp như tranh đen sì như có khói mù bao phủ. Anh ta lại không có cách gì phản kháng lại Chu Cẩm Uyên, đành bực bội chọc chọc cái trứng trên đĩa, “… Đổi. Sửa chữa sân bay trực thăng nhanh lên.”

“Vâng ạ.” Trợ lý do dự một lát rồi mới ngập ngừng nói, “Với lại, bác sĩ Chu bảo sắp đến lễ Quốc khánh rồi, Tiểu Thanh Long có chương trình giảm giá…”

Trợ lý càng nói càng nhỏ, cuối cùng im bặt dưới ánh mắt lạnh băng của ông chủ. Người nọ vội nói: “Tôi đi chuẩn bị xe cho ngài.”

Lương Nguyệt Xưng hít sâu một hơi để ổn định tâm trạng.

Đầu tiên là ép mình phải trả số tiền đã trừ số lẻ, hiện giờ còn tiếp tục tham gia chương trình giảm giá, không cho đi xe quá dài, chẳng lẽ đây là cái giá phải trả để lấy lại thân thể khỏe mạnh sao?

Lương Nguyệt Xưng thay đổi qua một chiếc xe tương đối khiêm tốn. Xe chạy đến phòng khám đúng lúc Chu Cẩm Uyên đang đứng ngoài, bên cạnh là hai người trẻ tuổi một nam một nữ. Hai người kia đương nhiên chính là Thanh Phong và Minh Nguyệt, hiện giờ họ không cần đi theo Chu Cẩm Uyên nữa, cho nên mới tranh thủ ngày nghỉ đến Tiểu Thanh Long thăm anh.

“Thầy ơi, nghe nói gần đây lớp của thầy nổi tiếng bên trường Y dược cổ truyền lắm, tuần sau chúng em muốn đi nghe giảng ké sợ là chen chân không nổi mất.”

“Đúng vậy, hình như có rất nhiều sinh viên khoa khác tới nghe giảng đúng không…”

Những người đăng ký thành công lớp của Chu Cẩm Uyên được xưng là thành viên “Lớp Tiểu Thanh Long” bởi vì số phận quá thảm, đã thảm còn bị cư dân mạng vây xem, thế cho nên chương trình học vốn đã náo nhiệt bây giờ lại càng đông đúc hơn.

“Không sao, đến lúc đó cứ đi theo tôi, có Tiểu Tuyết làm trợ giảng cho tôi nữa mà.” Chu Cẩm thấy bọn họ vẫn chưa hết máu nhiều chuyện bèn nói, “Thôi được rồi, không nghe chuyện đồn thổi nữa —— Để thầy mời các bạn ăn kem nhé.”

Đúng lúc đó xe của Lương Nguyệt Xưng đỗ xịch ngay ven đường, anh ta mở cửa bước xuống.

Chu Cẩm Uyên trông thấy người liền vẫy vẫy tay, “Ê trọc phú, đúng lúc quá, tôi đang tính mời học trò của mình ăn kem này, nhân tiện mời anh một cây luôn nha.”

Lương Nguyệt Xưng: “…………”

Thanh Phong và Minh Nguyệt không biết ngài Lương là bệnh nhân của Chu Cẩm Uyên, bọn họ chỉ có ấn tượng vì ngoại hình đối phương quá xinh đẹp, nhưng giờ phút này sắc mặt ngài Lương hình như không được đẹp cho lắm.

Nhưng thầy Chu còn chưa nói gì xúc phạm mà, chỉ mời ăn kem thôi, chẳng lẽ ngài Lương bệnh đến mức không ăn nổi kem sao?

Lời Chu Cẩm Uyên ở trước mặt người khác chẳng có vấn đề gì, nhưng lọt vào tai Lương Nguyệt Xưng thì rất có vấn đề, hơn nữa cũng không khác gì đổ dầu vào lửa.

Lương Nguyệt Xưng không nhịn nổi nữa, mang khuôn mặt lạnh tanh tới gần. Sau khi im lặng gây áp lực một hồi, anh ta mới gằn từng chữ: “Phải, để, tôi, mời.”

Chất giọng anh ta rất trong trẻo êm tai, vẻ ngoài lại xinh đẹp lãnh đạm cao quý, thậm chí có cảm giác áp bách người đối diện. Giờ phút này giọng anh ta mang theo cảm xúc hung dữ và công kích, nhưng ngược lại càng khiến bản thân trở nên quyến rũ hơn.

Thanh Phong và Minh Nguyệt cùng ngẩn người, đồng thời cũng không thể nghĩ ra nổi: Quyến rũ thì đúng là quyến rũ thật… nhưng tại sao lại dùng ngữ khí như nói với kẻ thù để đãi kem như vậy? Chẳng lẽ đây là kiểu chơi chữ gây sự mới sao??

“Ồ? Nếu anh đã yêu cầu mãnh liệt như thế, cũng được thôi.” Chu Cẩm Uyên ngẫm nghĩ một lát, thấy có lẽ nên thỏa mãn đam mê tiêu tiền của Lương Nguyệt Xưng thì hơn, đừng để người ta tức giận đến phát khùng, mỗi lần đi khám nếu không bị giảm giá thì cũng trừ bớt số lẻ.

Kem đương nhiên được mua từ siêu thị nhà anh chị Liễu ngay bên cạnh.

Lương Nguyệt Xưng để cả bọn tự chọn, xuất phát từ lòng tôn trọng đối phương, cả ba quyết đoán chọn cây đắt tiền nhất. Lương Nguyệt Xưng liếc một cái rồi vươn ngón tay trắng nõn ra chỉ chỉ, “Tôi lấy ba cái này.”

Sau đó ra hiệu cho người đi bên cạnh chuẩn bị quét mã thanh toán tiền.

“Được rồi.” Anh Liễu đã sớm chai sạn với mọi loại người đẹp đẽ hoặc giàu có hoặc diễn viên nổi tiếng ra vào nơi này, hiện giờ đang xem TV nên chỉ hơi lơ đãng mở tủ đông lấy ra ba cây kem. Bởi vì có quan hệ tốt với Chu Cẩm Uyên, anh Liễu còn thuận tay lấy thêm một cây kem sữa bò loại mới.

Anh Liễu xoay người phát ba cây kem cho bọn Chu Cẩm Uyên, cây kem sữa còn lại nhét cho Lương Nguyệt Xưng rồi hào sảng cười: “Mua loại mắc nhất luôn, bác sĩ Chu ủng hộ việc làm ăn của nhà tôi quá, thôi tặng thêm cho cậu em đây một cây kem sữa hàng mới này.”

Lương Nguyệt Xưng: “………………”

Lương Nguyệt Xưng nhìn trợ lý: “… Trả tiền.”

“Ôi không cần trả đâu, không cần!” Anh Liễu là kiểu người gì, đi tranh cướp mua hàng chưa từng thất bại, tặng quà cho người ta cũng không bao giờ thất bại luôn. Anh ta ném thẳng cây kem vào ngực Lương Nguyệt Xưng xong bắt đầu đuổi người, “Bác sĩ Chu mau về đi! Ăn nhanh kẻo kem chảy hết bây giờ!”

Lương Nguyệt Xưng: “…”

Anh ta quay đầu nhìn Chu Cẩm Uyên, có lẽ đang hoài nghi anh lén chỉ thị cho người ta chơi mình.

Chu Cẩm Uyên cực kỳ vô tội xé bao bì cây kem ra, hồn nhiên khen một câu: “Cảm ơn trọc phú đã mời chúng tôi ăn kem nhé, anh giàu quá đi mất.”

Hôm nay lại là một ngày Lương Nguyệt Xưng bị chọc tức chết ở Tiểu Thanh Long.

……

……

Chu Cẩm Uyên cùng ba trợ giảng đi vào giảng đường đông nghịt người, nơi này đã bị chen kín đến nỗi nhà trường phải cố ý phái bảo vệ đến giữ gìn trật tự. Bởi vì nghe nói hôm nay Chu Cẩm Uyên sẽ giảng về một bệnh án dùng châm cứu nên sinh viên bên khoa Châm cứu xoa bóp cũng tập trung hết lại đây luôn.

Chu Cẩm Uyên dẫn thêm hai trợ giảng tới không khiến cho mọi người quá chú ý, bọn họ chỉ bận nhìn Dung Tế Tuyết, đương nhiên, đây chính là Dung thần phiên bản brocon cơ mà. Nhắc đến mới chú ý, thoạt nhìn ánh mắt cậu ta gần như không hề rời khỏi thầy Chu, nếu không phải bận kiểm tra slide thì cũng là nhìn thấy Chu, dù sao cũng không có chuyện nhìn bọn mình…

Hello, Dung thần, cậu có nhớ dưới này vẫn còn vài trăm con người sống sờ sờ đây không?

Đề tài trên Weibo còn có người kể Chu Cẩm Uyên nghe, chứ chuyện trên diễn đàn anh hoàn toàn không biết gì cả. Lúc này vẫn chưa phát hiện ra nên anh tranh thủ dặn dò mọi người tập trung đông phải giữ trật tự , sau đó bắt đầu giới thiệu: “Trong tiết học hôm nay sẽ có thêm hai vị trợ giảng tạm thời tham gia với lớp chúng ta. Họ là người được tôi hướng dẫn ở bệnh viện, Dương Tử Minh… Dương Tử Minh, Dương, Tử, Minh!”

“…” Chu Cẩm Uyên gọi, “Thanh Phong?”

Thanh Phong giật mình: “Có!” Cậu chàng vốn đang tập trung lục ba lô tìm châm cụ với Minh Nguyệt, nghe vậy xấu hổ nói, “Thầy gọi em ạ.”

Dương Tử Minh chính là tên thật của Thanh Phong, nhưng trước giờ Chu Cẩm Uyên luôn gọi cậu ta bằng biệt danh, bản thân còn không chú ý nên mới không phản ứng kịp! 

Minh Nguyệt cũng mờ mịt, sau đó bừng tỉnh, “Hèn gì cứ thấy cái tên Dương Tử Minh nghe quen quen.”

Chu Cẩm Uyên: “…”

“Ha ha ha ha ha ha ha!!” Sinh viên ngồi dưới cười vang.

Rất nhiều người tham gia lớp của Chu Cẩm Uyên đều từng nghe thấy trên mạng, hoặc được bạn học phổ cập rằng nghe đồn ở Bệnh viện số 3 thầy Chu có hai đạo đồng theo hầu là Thanh Phong Minh Nguyệt. Hôm nay chính thức giới thiệu trên lớp, Chu Cẩm Uyên gọi tên thật Thanh Phong mà cậu ta không đáp… Trình độ này là sao? Tu tiên đến mức rời bỏ hồng trần rồi à?

“Cậu nhé.” Chu Cẩm Uyên chỉ chỉ ngón tay, có vẻ rất bất đắc dĩ, “Thôi vậy, để tôi giới thiệu luôn với mọi người là Thanh Phong và Minh Nguyệt đi, dù sao ai cũng biết chuyện cả rồi.”

“Ha ha ha ha!” Đám sinh viên lại cười to, có người xưng với họ luôn là sư huynh sư tỷ.

“Yên lặng, chúng ta bắt đầu bài học thôi. Bạn Tô Tĩnh cất đồ ăn vặt đi, bạn Dương Ích Khang đừng nằm sấp nữa. Ừm, bạn Trâu Nguyên vẫn chưa đi học à? Có ai biết bạn này không.” Chu Cẩm Uyên liếc mấy dãy ghế bên dưới.

Không khí vui vẻ ban đầu hơi cứng lại, những người lần đầu tới nghe giảng ké đồng loạt trầm trồ. Mẹ ơi, thật sự y như lời đồn, thầy Chu nhìn qua một lần đã nhớ hết tên và mặt từng người, hơn nữa vừa rồi ai có đi học ai không chỉ cần liếc thêm một cái là biết hết.

… Quả là kiểu giáo viên chỉ tìm thấy trong ác mộng.

Dưới đài có sinh viên yếu ớt nói: “Trâu Nguyên đang chạy tới đấy ạ, chắc sẽ trễ vài phút.”

“Ừ, quá năm phút tính là đi trễ, quá nửa tiết bị tính trốn học.” Chu Cẩm Uyên gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó không có thêm động tác gì mà chỉ ấn mở bài giảng của mình.

—— Thật sự không cần động tác khác như đánh dấu vào danh sách gì đó, các sinh viên ngồi ở đây đều đã giác ngộ ra rằng, với trí nhớ siêu phàm đó hiện giờ chắc thầy đã tự ghi vào bộ nhớ rồi, cuối kỳ cứ thế lấy ra tính điểm thôi.

“Trong tiết này chúng ta sẽ nói về hai bệnh án liên quan đến y học thời gian mà tôi gặp được ở Bệnh viện số 3 Hải Châu. Trường hợp thứ nhất là điều trị rối loạn giấc ngủ sau đột quỵ bằng châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú.” Chu Cẩm Uyên bắt đầu nói.

Bệnh nhân mất ngủ nghiêm trọng đầu tiên mà Chu Cẩm Uyên điều trị ở bệnh viện chính là Ngô Trầm Ngọc, lúc đó anh cũng điều trị bằng châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú. Châm pháp này dựa trên thuyết tương ứng giữa trời và người, phối hợp với âm dương ngũ hành, thiên can địa chi, ấn thời gian để tính toán ra huyệt vị và khoảng thời gian trị liệu tốt nhất trong ngày. Không thể nghi ngờ, phương pháp khai huyệt cổ điển này rất thích hợp để điều phối đồng hồ sinh học của con người.

Chu Cẩm Uyên giới thiệu châm pháp Tử Ngọ Lưu Chúy có ứng dụng lâm sàng rộng khắp, không chỉ điều trị chứng mất ngủ mà dựa theo các phương pháp lấy huyệt, còn có thể tính ra thời gian điều trị tốt nhất cho nhiều chứng bệnh, nâng cao hiệu quả điều trị.

Chu Cẩm Uyên: “Châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú khá phức tạp, việc lựa chọn thời gian và khai huyệt cũng đa dạng, ví dụ như tôi thường dùng la bàn để tính. Suy xét đến khả năng giải toán của mọi người, tôi đã nhờ trợ giảng viết ra một công thức lấy huyệt mới chính xác hơn dùng biểu đồ kiểu cũ, lại đơn giản, không cần xem can chi ngũ hành mà dùng luôn giờ, tháng, năm theo dương lịch, rất thuận tiện —— Những ai có hứng thú với kiểu tính toán truyền thống cũng có thể gặp riêng tôi nhé. Sau đây trợ giảng sẽ lên giảng giải công thức cho các bạn.”

Dung Tế Tuyết bước lên bục, cho đến giờ phút này cậu mới chia sự chú ý cho những người ngồi dưới khán đài.

Các bạn học: “…”

Áp lực quá, tự nhiên phải học giải toán nữa!

……

“Quay trở lại bệnh án, ứng dụng lâm sàng của Tử Ngọ Lưu Chú không thể chỉ lấy huyệt theo công thức mà còn căn cứ theo tình trạng của bệnh nhân, tùy triệu chứng mà thêm hay giảm huyệt vị. Ví dụ như nếu tích tụ đàm nhiệt trong ruột chúng ta có thể thêm huyệt Phong Long, Khúc Trì; phong đàm tắc nghẽn thì thêm Phong Trì, Hợp Cốc vân vân….”

Chu Cẩm Uyên giảng giải huyệt vị theo đà kéo luôn sang bệnh án thứ hai, “Ngoại trừ châm cứu và uống thuốc chúng ta có thể xem cả thời gian. Ví dụ trong trường hợp này bệnh nhân đau đầu dữ dội vào giờ Âm, tôi liền tùy chỉnh thời gian uống thuốc cho phù hợp và có hiệu quả rất tốt.”

Sau khi nhét đầy một vại tri thức cao cấp cho sinh viên, tiếp sau đó là phân đoạn thực hành mà rất nhiều người chờ đợi.

Châm pháp Tử Ngọ Lưu Chú không phải chỉ cần tính ra huyệt vị là được, mà còn có yêu cầu nhất định với thủ pháp châm. Một số người nghĩ rằng chỉ cần châm cho có cảm giác khí là được, nhưng căn cứ theo kinh nghiệm bản thân, Chu Cẩm Uyên cho rằng sau khi đạt được cảm giác khí mong muốn còn phải bổ tiết thêm mới đạt đến hiệu quả trị liệu tốt nhất.

“Ở đây chúng ta có thể sử dụng phương pháp bổ nhiệt, có lẽ các bạn còn tương đối khó nắm giữ Thiêu Sơn Hỏa, phương pháp bổ nhiệt đơn giản hơn mà hiệu quả cũng khá tốt. Nếu tập luyện tốt, nó cũng sẽ sinh ra cảm giác nóng đấy.” Chu Cẩm Uyên để Thanh Phong và Minh Nguyệt thị phạm xong liền ra hiệu cho mọi người tự bắt cặp luyện tập, nếu ai không muốn bắt cặp thì tự châm lên người mình cũng được.

“Châm cứu không có đường tắt, phải luyện tập thật nhiều, trau dồi kiến thức cơ bản. Tôi khuyên các bạn học xong cần luyện tập vào thời gian rảnh rỗi, luyện sức mạnh của ngón tay, lực cổ tay, cánh tay và luyện nhiều châm pháp khác nhau.”

“Thầy ơi, ngày xưa thầy luyện châm kim kiểu gì ạ?” Có người hỏi.

“Giống các bạn thôi, tôi đã nói môn này không có đường tắt, chỉ có thể lặp đi lặp lại các kiến thức cơ bản để tìm ra cảm giác. Chờ khi các bạn luyện xong, châm kim lên một quả táo nổi trên nước mà táo không xây xát gì thì tính là có tiến bộ.” Chu Cẩm Uyên nói.

“Má ơi…” Sinh viên năm nhất đi bàng thính cực kỳ hoảng sợ, thế mà gọi là “có tiến bộ”?

Chu Cẩm Uyên kể về quá khứ của mình: “Luyện tập trên cơ thể càng quan trọng hơn, chậm cho mình xong châm cho bạn. Tôi cũng y như thế, tập châm cho trợ giảng của các bạn và cả anh trai cậu ấy luôn.”

“Hả, Dung thần có anh trai?”

Phía dưới có sinh viên Giáp thấp giọng nhiều chuyện: “Không quan sát sẽ không biết, quan sát xong ú òa. Chẳng những trợ giảng cả ngày nhìn thầy mà từ lúc thầy vào dạy tới nay, không một tiết nào là không cue trợ giảng vào hết.”

Vừa tính công thức Tử Ngọ Lưu Chú vừa lấy mình ra luyện tập, chẳng trách Dung thần bị brocon, chắc hẳn là sùng bái anh từ nhỏ rồi.

Sinh viên Ất cùng nhóm ôm mặt nói: “Ha, không biết kiểu trợ giảng chỉ nhìn thầy không nhìn bạn học trông chối mắt hơn, hay là thầy giáo mở miệng ra là điên cuồng nhắc tên trợ giảng nhưng không nhìn trợ giảng lấy một cái càng giấu đầu lòi đuôi hơn…”

Sinh viên Giáp chầm chậm nghiêng đầu khiếp sợ: “Mọe, cậu xơi cả ‘khoa chỉnh hình’ à?”

Sinh viên Ất hùng hồn: “Là bọn họ chủ động! Bọn họ còn cọ mặt trước!”

Sinh viên Giáp: “…”

Lúc này, Chu Cẩm Uyên đứng trên bục đột nhiên nói: “Đúng rồi, anh trai cậu ấy cũng là bác sĩ trong phòng khám Tiểu Thanh Long, chuyên trị khoa chỉnh hình.”

Sinh viên Giáp: “……………??”

Sinh viên Ất: “Phụt!”

Có sinh viên nhân cơ hội muốn chứng thực: “Thầy ơi, thầy và trợ giảng là bà con với nhau à?”

“Không phải, thật ra chỉ cùng nhau lớn lên thôi.” Chu Cẩm Uyên thuận miệng giải thích, không ngờ vừa dứt lời cả giảng đường đồng loạt ồ lên “Wao ~~~”.

Chu Cẩm Uyên: “…”

Anh vội vàng nhìn qua Dung Tế Tuyết, cậu vẫn chẳng nhìn xuống sinh viên nào mà hướng về phía này, bắt giữ được ánh mắt anh xong còn khẽ cười một cái.

“… Khụ, mọi người còn câu hỏi nào không?” Chu Cẩm Uyên theo bản năng thu hồi ánh mắt, nhân tiện nghiêng người đổi trọng tâm.

“Thầy ơi, xin thầy cho em chút niềm tin với! Học sinh giỏi như thầy lúc mới tập luyện châm pháp có châm xịt máu người ta không ạ? Em cứ châm nhầm vào mạch máu suốt, máu phun như bão táp ý!”

“Đương nhiên là có!” Chu Cẩm Uyên lập tức đáp, “Bởi vì lúc đó tôi còn nhỏ, lại quá hoạt bát, to gan nên thích các loại thuốc có độc tính, châm kim cũng phải thật mạnh. Ban đầu tập châm thường xuyên châm chảy cả máu, nhưng cái này các bạn đừng học theo.”

Anh liếc ngang một cái phát hiện Dung Tế Tuyết vẫn đang nhìn mình bằng nụ cười như có như không.

“Thật hay đùa vậy…”

“Không có đâu, giỏi như thầy hẳn phải học được ngay chứ?”

“Thật đấy thật đấy, mọi người hỏi trợ giảng đi, hỏi xem lúc đó cái áo khoác Doraemon thích nhất có bị dính máu đầm đìa không! Cậu ấy tức phát khóc luôn!” Chu Cẩm Uyên vội khoe khoang bằng chứng.

Toàn bộ các sinh viên: “Ha ha ha ha ha ha ha ha?!”

Trợ giảng: “………………”

Lời tác giả:

Chu Cẩm Uyên: Dám trêu anh, anh khoe lịch sử đen cho mà biết

Bình Luận (0)
Comment