.
Edit: Leia
Chu Cẩm Uyên vừa dứt lời, cả hội trường im bặt ít nhất khoảng mười giây.
… Rất muốn chửi thề, những cẩn thận suy nghĩ lại chẳng biết nên chửi ra làm sao. Mọi người vốn tưởng sẽ được xem bệnh án của Diệp Thiên Sĩ, Thi Kim Mặc gì đó, hoặc là danh y hiện đại như giáo sư Mạc chẳng hạn, kết quả thầy Chu quyết định giảng về bệnh án của mình năm mười sáu tuổi, là mười sáu tuổi đấy!
Nếu nói chỉ vì tuổi tác mà chê bệnh án của người ta không đủ “kinh điển” thì lại không đúng, dù sao hiện giờ thầy Chu chỉ khoảng hai mươi hai, hai mươi ba đã thành danh khắp cả nước. Dám nghi ngờ tuổi tác của thầy có khi giây tiếp theo đã bị vả mặt rồi. Thế cho nên còn chửi mắng gì nữa, ngồi yên cảm nhận sự đáng sợ khi bị thiên tài thống trị là được!
Không chỉ có thế, cả anh lẫn trợ giảng Dung thần đều mang vẻ mặt rất đương nhiên.
Trong khi người ta mười sáu tuổi được như thế, chúng ta mười sáu tuổi đã làm được gì, nếu nói học y từ nhỏ, thì trong trường bọn họ cũng không ít người là con cháu hoặc hậu duệ đời thứ N của danh gia vọng tộc nghề y nào đó, nhưng đâu phải ai cũng là Chu Cẩm Uyên.
“Đây là một ca bệnh về chứng thích ngủ, bệnh nhân là nữ, khoảng ba mươi tuổi. Tôi gặp cô ấy ở nhà trợ giảng của các bạn, cô ấy có đề cập đến bệnh tình của mình. Lúc đó tôi chưa chính thức hành nghề y nhưng đã mạnh dạn điều trị, thuyết phục bệnh nhân dùng thuốc, quả nhiên chỉ sau một liều thuốc thấy ngay hiệu quả.”
PPT của Chu Cẩm Uyên viết tương đối đơn giản, chỉ chiếu y nguyên bệnh án ngày trước lên, trong lúc giảng anh sẽ bổ sung thêm vài chi tiết khác.
Dung Tế Tuyết quay đầu nhìn Chu Cẩm Uyên, có thể là nhớ lại cảnh tượng hồi đó anh đã nói những gì lừa dối người bệnh nên bất giác mỉm cười.
Sinh viên ngồi dưới: “Ồ ——”
Cái “Ồ” này là cảm thán tại sao trong bệnh án có cả trợ giảng xuất hiện, còn qua nhà, không lẽ hai người là bà con thân thích thật? Cả nhà mang gen học giỏi b**n th** hết sao?
Hơn nữa Dung thần còn cười, cười đến mức bên dưới nổi lên toàn tiếng xuýt xoa, không biết tại sao mà vẫn có một vài người cho rằng hai người không giống anh em họ.
Chu Cẩm Uyên nói những chi tiết đó không phải để khoe khoang quan hệ với trợ giảng, mà trọng điểm là thái độ của người hành nghề y. Hiện giờ mọi người vẫn giữ thái độ rất nghi ngờ với các bác sĩ trẻ tuổi, số ít bác sĩ cũng thật sự chưa đủ tự tin, ra trường rồi vẫn ngại ngần không dám kê đơn thuốc và cũng không biết nên ra tay hành nghề từ đâu.
Thực ra họ chỉ cần mạnh dạn và cẩn trọng là đủ, đặc biệt là khi khắp nơi đều có người hướng dẫn. Thời buổi bây giờ tư tưởng tiến bộ hơn xưa, đơn thuốc kê không tốt có thể xin các tiền bối sửa chữa, chủ yếu là phải tích cực biện chứng để tích lũy kinh nghiệm.
“Người bệnh kể triệu chứng đã xuất hiện gần hai tháng, mỗi buổi tối cứ đến khoảng 7 giờ cô ấy sẽ ngủ thiếp đi không thể kiểm soát, mặc kệ đang làm gì, ở tư thế nào, thậm chí đang nói chuyện với người khác cũng có thể đột nhiên bất tỉnh, khoảng một tiếng sau mới tỉnh lại. Dù cô ấy đã tìm mọi cách khống chế cơn buồn ngủ nhưng vẫn lăn ra ngủ vào 7 8 giờ tối. Bệnh nhân từng thử dùng rất nhiều phương thuốc khác nhau và tích cực điều trị, thậm chí hoài nghi mình bị trúng tà.”
Trang PPT này chỉ mô tả chứng bệnh và kết quả khám, bên dưới còn ghi chép về “tứ chẩn” của Chu Cẩm Uyên như lưỡi đỏ nhạt và mỏng; mạch trầm, mạnh, hơi nhanh; phân khô; thỉnh thoảng bị tức ngực vân vân… cơ thể không có chỗ nào khó chịu, ngoại trừ thích ngủ ra thì không có tình trạng dị thường nào khác.
Mọi người lập tức rơi vào trầm ngâm, thật là một căn bệnh kỳ quặc, mỗi ngày cứ đúng giờ là lăn ra ngủ một tiếng không thể kiểm soát… Chẳng trách sau khi chữa khỏi xong được xếp thẳng vào bệnh án kinh điển.
Những người ngồi đây bao gồm sinh viên từ nhiều lớp nhiều khoa khác nhau, trình độ cũng có chênh lệch, một vài người học giỏi có năng lực thật ra đã có thể suy nghĩ ra vài điều từ ghi chép tứ chẩn. Thời xưa buồn ngủ quá mức thường được cho là tại dương hư, nhưng bệnh nhân không thích ngủ kiểu bình thường mà chỉ ngủ một tiếng đã tỉnh. Hơn nữa căn cứ theo tình trạng lưỡi và mạch tượng lại có khả năng là âm hư, thiếu máu…
Trên thực tế, việc chẩn bệnh dựa trên ghi chép bệnh án là một mở đầu cực kỳ khó khăn, đặc biệt là khâu khám mạch. Chu Cẩm Uyên vốn tinh thông khám mạch, nhưng đối với nhiều người lại là “Trong lòng hiểu, xuống tay khó”, là một phương pháp khám dễ học mà khó thành thạo. May mắn là bình thường có thể tham khảo từ ba phương pháp chẩn đoán kết hợp và dùng dụng cụ y học hiện đại hỗ trợ.
Hiện giờ đã có ghi chép tứ chẩn hoàn chỉnh nhưng trong khoảng thời gian ngắn đại đa số sinh viên vẫn chưa thể sắp xếp suy nghĩ cho rành mạch, phân biệt xem rốt cuộc bệnh nhân bị bệnh gì, nên điều trị như thế nào.
“Lúc đó phương pháp biện chứng của tôi rất đơn giản, đều ở trong sách hết.” Chu Cẩm Uyên giải thích, “Không biết các bạn đã học qua chưa, rất nhiều trường hợp chứng thích ngủ có liên quan đến rối loạn chức năng tim, lá lách, thận và các cơ quan nội tạng khác. Quả thật bệnh nhân cũng có triệu chứng thận âm hư, gan huyết khô và tức ngực.”
Bởi vì Chu Cẩm Uyên lựa chọn bệnh án quá hấp dẫn, triệu chứng kỳ quặc nên mấy trăm người có mặt trong giảng đường đều chăm chú lắng nghe như nghe truyện trinh thám, cực kỳ muốn biết đáp án để xem mình đoán trúng bao nhiêu phần.
“Trong 《 Cảnh nhạc toàn thư 》có nhắc đến chứng mất ngủ, nói là ‘Nếu thận âm hư sẽ không thể nuôi dưỡng tim, khiến tâm dương quá mức, giấc ngủ không bình thường’. Trong《 Tố Vấn 》 lại nói, ‘Người gan nhiệt thường có nước tiểu vàng, đau bụng, thường xuyên nằm liệt giường vì sốt. Nếu nhiệt tăng cao họ sẽ hoảng hốt mê sảng, cảm thấy đầy bụng, đau ở hạ sườn, tay chân bồn chồn, không thể ngủ yên’. Bệnh nhân tức ngực liên quan đến phổi, 《 Hoàng Đế Nội Kinh 》 chép ‘Khí luôn thuộc về phổi’. Khí này bao gồm cả ‘vệ khí’. Trong《 Linh xu 》miêu tả thế nào, ‘Vệ khí ban ngày hành dương, ban đêm hành âm. Do đó khi dương khí cạn kiệt người ta sẽ nằm xuống, âm khí cạn sẽ dậy’!”
Chu Cẩm Uyên đọc một hơi nguyên văn trong bốn quyển sách y cổ, hoàn toàn không có viết lên PPT, thậm chí tốc độ nói còn nhanh hơn bình thường nhưng vẫn rõ ràng, lọt vào tai rất tự nhiên.
“Thích ngủ liên quan đến tim, lá lách, thận vì chúng ảnh hưởng đến vệ khí. Vệ khí lưu thông thất thường đương nhiên giấc ngủ cũng thất thường. Bệnh nhân phát bệnh vào 7 giờ tối mỗi ngày lại đúng vào thời điểm vệ khí từ hành dương chuyển về hành âm. Vậy là manh mối hoàn toàn trùng khớp, tôi có thể đưa ra kết luận tất cả là tại vệ khí. Âm hư huyết táo cản trở dương khí, do đó gây ra tình trạng mất ngủ quá mức khi vệ khí chuyển hàng âm, sau đó đường hành âm cũng không thông suốt nên cô ấy tỉnh lại!”
Chu Cẩm Uyên kể rành mạch quá trình phán đoán, sách thuốc kinh điển mở miệng là đọc làu làu hiển nhiên vẫn luôn nhớ thuộc lòng. Nếu lúc ấy có thể nghĩ ra, nghĩa là anh đã thuộc sách từ năm mười sáu tuổi.
“Woa ——” Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay ầm ầm, quả nhiên danh xứng với thực, quá trình biện chứng này quá mức logic, lại cực kỳ sinh động!
Thời niên thiếu thầy Chu đã đọc thuộc hết sách y thuật sinh điển, đến khi thực hành lâm sàng có thể lập tức nghĩ đến điển tịch tương ứng, tham khảo đối chiếu lẫn nhau, từ đó nhìn thấu bản chất và xác định chìa khóa của vấn đề. Triệu chứng tưởng chừng kỳ lạ đến mấy cũng được giải thích rõ ràng rành mạch. Vậy mà thầy Chu nói rất đơn giản: tất cả đều nằm trong sách, nhưng thực ra nó là minh chứng hùng hồn nhất cho kỹ năng học tập xuất sắc. Chỉ có thể thốt ra một chữ thôi: Phục.
“Đến đây tôi muốn nói chuyện ngoài lề một chút, xin nhắc các bạn về một thói quen quan trọng trong học y: đọc nhiều sách vở và bồi dưỡng tư duy y học cổ truyền. Nếu có cơ sở lý luận tỉ mỉ và xác thực thì thực hành mới càng tốt.” Chu Cẩm Uyên cầu thị nói, “Đây cũng một trong nhiều nguyên nhân khiến việc học tập của tôi có được thành tựu.”
Chu Cẩm Uyên thẳng thắn chia sẻ, “Y thuật của bố tôi cũng rất giỏi, gia đình làm nghề y nhiều đời. Có lẽ sẽ có người cho rằng từ nhỏ tôi đã được học tập bồi dưỡng, mọi lời nói việc làm đều mẫu mực nên dễ dàng đạt được thành tựu. Nhưng mà người ta cũng hay nói ‘Sư phụ nhận vào cửa, tu luyện phải tùy người’, người làm thầy thuốc phải chăm chỉ học tập từ nhiều trường phái khác nhau, nếu tôi chỉ học kiến thức từ gia đình sẽ rất khó vượt qua được bố mình. Tương tự, có những người không có truyền thống gia đình nhưng học tập chăm chỉ thì vẫn làm được thầy thuốc giỏi.
“Năm xưa thật ra tôi cũng từng hoang mang. Trợ giảng của các bạn đã giúp tôi làm một bài thống kê về các danh y cổ đại, tuổi thành danh, cách thức thành danh cũng không giống nhau. Có người mới thiếu niên đã nổi tiếng, nhưng có người qua ngũ tuần mới bắt đầu học y, tỉ lệ người thành tài nhờ gia truyền và tự học cũng không có chênh lệch mấy. Nói cách khác, thời gian, phương pháp không phải yếu tố quan trọng nhất ảnh hưởng đến việc học y. Con số thật sự có tính áp đảo, điểm chung lớn nhất giữa bọn họ chính là chăm chỉ đọc sách, chú trọng lâm sàng. Thế là từ đó trở đi tôi học thuộc hết sách y học trong nhà —— Tất nhiên mọi người cứ làm trong khả năng thôi, tôi biết không phải ai cũng thuộc được hết, nhưng ít nhất hãy đọc kỹ, hiểu kỹ và học rộng.”
Các sinh viên nghe hết đoạn trước vẫn rưng rưng cảm động như đọc xúp gà, nhưng đến mấy câu cuối cùng lại hết chịu nổi. Nghĩa là thầy Chu không chỉ quen đọc sách y mà cơ bản là thuộc hết? Nói giỡn hay nói chơi vậy, đầu gắn chip à!
Năng lực này hình như chỉ từng thấy trên bản tin hoặc trong tiểu thuyết thôi.
“Thầy Chu ơi, thầy thật sự thuộc hết tất cả sao? Thuộc bao nhiêu cuốn? Tất cả đều có thể đọc lưu loát như mấy đoạn vừa rồi à?” Có sinh viên nhấc tay hỏi.
“Bạn Đàm Minh, tôi thuộc hết mọi văn bản mình từng đọc, không dám nói làu làu nhưng viết ra thì không thành vấn đề.” Chu Cẩm Uyên đáp.
Sinh viên vừa hỏi vô cùng kinh ngạc vì không hiểu sao thầy Chu biết tên mình. Vừa rồi chỉ mới điểm danh đúng một lần, chẳng lẽ cô nàng xuất sắc đến mức được thầy chú ý và nhớ tên sao?
Một người khác thông minh hơn lần ra manh mối, đưa tay run rẩy hỏi: “Thầy ơi, vậy thầy có nhớ tên em không?”
“Bạn Thiệu Phong nhỉ.” Chu Cẩm Uyên liếc nhìn người vừa lên tiếng, gần như không suy nghĩ gì đã nói.
Toàn giảng đường nhao nhao, trời mẹ ơi thật hả, đến cái này cũng nhớ luôn.
Các sinh viên dù có đăng ký lớp hay không cũng bắt đầu giơ tay muốn Chu Cẩm Uyên nói ra tên bọn họ.
Chu Cẩm Uyên tuyệt đối không phải nhắm mắt đoán bừa, người không có tên trong danh sách anh nhìn một cái là biết ngay, nếu là sinh viên trong lớp cũng lập tức đọc tên không vấp váp. Người ngồi trong giảng đường đại học thường là ngồi tùy ý không theo sơ đồ, cho dù Chu Cẩm Uyên có học thuộc lòng danh sách học sinh trước cũng không thể biết mặt họ được!
Một sinh viên ngồi hàng ghế trước không nhịn được nữa: “Có một câu mà hôm nay nói mắc mệt rồi, chấn động toàn khoa! Thầy ơi, kỹ năng của thầy trâu bò quá!”
Từ đây bọn họ hoàn toàn tin Chu Cẩm Uyên thật sự có năng lực thuộc lòng sách y học, đây hẳn là trí nhớ tuyệt hảo trời sinh rồi.
“Vậy sao? Cảm ơn.” Chu Cẩm Uyên mỉm cười, sau đó làm như lơ đãng nhắc nhở, “Cho nên ai muốn trốn tiết của tôi phải suy nghĩ cho kỹ nhé.”
Nụ cười hưng phấn như hóa đá trên mặt, giảng đường đang vô cùng náo nhiệt nháy mắt yên tĩnh, chỉ còn nhìn thấy nụ cười như ma quỷ của thầy Chu.
… Ôi mẹ kiếp!!!
Chẳng trách cuối kỳ đòi thi vấn đáp, lại còn tỏ ra khoan dung chỉ điểm danh đúng một lần! Đây đâu phải là không điểm danh trong các buổi sau, mà là vì điểm danh một lần đủ nhớ rồi, ai có đi học hay không nhìn qua biết ngay, cứ trực tiếp trừ luôn điểm chuyên cần vào sổ!
Chu Cẩm Uyên bỏ qua vẻ hoảng hốt của các sinh viên, vui vẻ nói: “Tiếp theo, chúng ta tiếp tục nói về bệnh án thích ngủ phải dùng thuốc thế nào. Lúc ấy tôi kê thuốc có hạnh nhân, thủy cúc và tô ngạnh để điều hòa khí trong phổi, cải thiện chứng vệ khí lưu động thất thường; đồng thời dùng thăng ma hỗ trợ khí thanh; sinh địa, thục địa…”
Chu Cẩm Uyên tiếp tục giải thích về bệnh án trong suốt tiết học, chia sẻ rất nhiều kiến thức quý giá. Các sinh viên sau khi bị tấn công bất ngờ hai lần, vất vả lắm mới chìm đắm vào đại dương kiến thức trong mấy chục phút còn lại.
Đến giờ tan học, có sinh viên yếu ớt hỏi: “Thầy ơi, vậy bài tập cuối kỳ thì thế nào ạ? Viết luận văn sao? Có khó không?”
Tất cả mọi người đều đến vì tín chỉ, không ai muốn bị trượt một môn học tự chọn cả!
“Các bạn đã quan tâm đến bài tập cuối kỳ rồi à? Yên tâm đi, bài tập cuối kỳ chỉ chiếm 40% thôi.” Chu Cẩm Uyên cười nói.
Lục này cả bọn thở phào, “Như vậy phần còn lại chính là điểm chuyên cần? Không đi muộn không trốn học, ngày thường tích cực trả lời câu hỏi sẽ cộng điểm đúng không ạ?”
Nếu bình tĩnh suy xét mới thấy thầy Chu không có kinh nghiệm dạy học đáng kể, nhưng tư duy giảng bài của anh rất rõ ràng, rất quan tâm đến học sinh, cách nói chuyện cũng dễ hiểu. Nếu chỉ cần tích cực thể hiện trong lớp hẳn sẽ không quá khó.
Chu Cẩm Uyên vốn định để trợ giảng thông báo cho sinh viên vấn đề này, nhưng bây giờ đành đáp luôn: “Có thể cộng điểm. Còn nữa, 20% tính từ điểm danh và kỷ luật lớp học, 40% còn lại là điểm thực hành.”
Mọi người: “???”
Hello, thầy ơi có phải thầy cũng thất thường như vệ khí rồi không, tại sao lại mê sảng giữa ban ngày vậy? Tên môn học là Tuyển tập bệnh án mà cũng có cả thực hành?
“Tuy tên môn học không liên quan nhưng ở những bệnh án kinh điển tiếp theo sẽ có cả phương pháp châm cứu mà tôi từng sử dụng, nếu không dạy thực hành ngay trên lớp thì đáng tiếc lắm. Cái này do trợ giảng của các bạn đề nghị đấy.” Chu Cẩm Uyên vẫn tươi cười như cũ, “Không biết các bạn học môn《 Châm cứu học 》đến đâu rồi, phải nỗ lực trau dồi căn bản đấy.”
Mọi người: “………………”
Trợ giảng đề nghị… Trợ giảng đề nghị… Trợ giảng đề nghị…
“Vậy tôi đi trước nhé, hẹn gặp lại ở tiết sau, hi… Khụ.” Chu Cẩm Uyên vẫy tay rồi dẫn Dung Tế Tuyết đi mất. Hôm nay anh định trải nghiệm nhà ăn của trường, nghe nói thức ăn ở đó ngon lắm.
Chu Cẩm Uyên đã đi khuất nhưng trong hội trường bậc thang vẫn là bầu không khí hóa đá: Có phải vừa rồi thầy suýt nữa “Hi” thành tiếng không?!
Những người đến nghe giảng ké vẫn còn sống, thậm chí có tâm trạng đi trả lời tin nhắn “Lớp học của thầy Chu thế nào, có xuất sắc không”, bày tỏ rằng: Một lời khó nói hết!
Người hóa đá chủ yếu là các sinh viên đăng ký tín chỉ thành công, bọn họ mới chân chính là người chịu khổ. Trước ngày đi học tất cả vẫn là những em cá chép vàng may mắn của toàn trường, thậm chí là toàn cõi mạng.
Sau một lúc lâu, một sinh viên nữ nức nở thành tiếng, “Hu hu, Dung thần, khoa Dược học và khoa Y học cổ truyền xưa không thù nay không oán, tại sao cậu lại hại chúng tôi!”
……
Thời điểm Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết đến được căn tin thì tin tức đã kịp lan ra khắp trường. Vì thế chỉ cần anh đi đến đâu đều nhận được ánh mắt dè chừng sợ hãi, một người đáng yêu khả ái sao có thể làm ra hành vi khủng khiếp như vậy được.
Tất cả sinh viên chọn môn《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》đều choáng váng, muốn lấy hai tín chỉ từ chỗ thầy Chu cũng quá khó khăn đi. Đến người không đăng ký kịp nghe xong chuyện bất hạnh kia cũng đồng cảm như bản thân gặp phải, có sinh viên đại học nào mà không sợ một ông thầy điểm danh mỗi buổi và kiểm tra trực tiếp từng người vào cuối kỳ đâu?
Còn Dung Tế Tuyết nữa, lúc vừa vào lớp người ta vẫn đang điên cuồng chia sẻ video ngắn về nhũ danh của nam thần trường học là Tiểu Tuyết, hiện giờ cả đám cùng cảm thấy tên cậu hẳn phải là Tiểu Huyết mới đúng, như vậy mới phù hợp với hành động máu me mà cậu đã phối hợp cùng Chu Cẩm Uyên.
Hôm nay, chẳng những hình tượng mới của Chu Cẩm Uyên được thành lập mà cũng là ngày người ta phải định hình lại hình ảnh của Dung Tế Tuyết. Từ ngày vào năm nhất tới giờ Dung Tế Tuyết chưa từng ăn cơm ở trường, đến giờ tan học là lập tức chạy về nhà, cũng không tham gia hoạt động tụ tập với bạn bè nào. Cơ bản vì cậu đẹp trai nên mới được mang cái danh lạnh lùng, còn nếu là người bình thường hẳn sẽ bị gọi là lập dị…
Một người như vậy có nhũ danh là Tiểu Tuyết thì thôi đi, lúc cậu và Chu Cẩm Uyên vào căn tin ăn cơm suýt nữa đã khiến các bạn ngồi cạnh hoảng hốt suýt phun cơm ra ngoài. Hết bới cơm múc canh đến lau bàn dọn ghế, rồi thì đổi đồ ăn gắp đồ ăn, hơn nữa toàn bộ quá trình cậu còn cười nhiều hơn số lần họ nhìn thấy trong cả năm, cứ như bị ai chiếm xác vậy.
—— Trên diễn đàn trường thậm chí còn có topic tranh luận xem Dung Tế Tuyết rốt cuộc có biết cười hay không.
Cái topic này hiện giờ đã là chủ đề hot nhất trường, hướng thảo luận cực kỳ thần bí. Ban đầu người ta vẫn cho rằng nam thần này quá lạnh lùng, khó giao lưu nên càng đừng nhắc đến cười. Đoạn sau dần dần ảo ma hơn, biến thành trận battle giữa các học sinh giỏi, họ thảo luận xem khuôn mặt vô cảm của cậu là do khí huyết không lưu thông hay ứ trệ? Rốt cuộc là nhiễm phong tà, đàm huyết ứ gây tắc nghẽn kinh lạc hay di khí hư? Nếu muốn chữa cho Dung thầm chúng ta nên dùng châm cứu, biêm thạch, dùng thuốc thoa ngoài da hay xoa bóp?
Chu Cẩm Uyên cũng phát giác ra ánh mắt kỳ lạ quanh mình, ngày xưa cuộc sống học đường của anh khá qua loa, thậm chí có thể nói là chưa từng trải nghiệm một sống học sinh bình thường. Bây giờ làm thầy giáo ngược lại còn nhận ra bầu không khí quanh mình rất thú vị.
Cơm nước xong Chu Cẩm Uyên đứng lên trước, ỷ vào ưu thế chiều cao mà đưa tay xoa đầu Dung Tế Tuyết.
Bốn phía xung quanh đồng loạt xuýt xoa: “Shh ——”
Dung Tế Tuyết chậm rãi ngẩng đầu.
Tay Chu Cẩm Uyên vẫn dừng trên đầu cậu, anh thấy đối phương ngước mắt nhìn mình cũng hơi bối rối, thu tay không được mà giữ lại cũng không xong, tự hỏi hành động của mình có bị OOC quá không nhỉ.
Nhưng ngay sau đó Dung Tế Tuyết đã nghiêng đầu, gương mặt vô cảm nâng lên cọ cọ vào lòng bàn tay anh.
Chu Cẩm Uyên: “…………!”
.
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Ai mở siêu thoại này ra vậy? Người bên khoa Y học cổ truyền phát điên rồi à? ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Mới vừa xong lớp của thầy Chu nè, quá nhiều sự khổ muốn tố, hy vọng được mọi người phân xử! Vừa vào lớp ngày đầu ổng đã nói với tụi tui là cuối kỳ thi vấn đáp trực tiếp! Trực tiếp! Xin hỏi đã nghe thấy môn tự chọn nào như vậy chưa! ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Tôi cũng tiện thể vào tố tiếp đây, thi trực tiếp chưa tính, đây bài thi chỉ chiếm 40% thành tích thôi, 40% còn lại là điểm thực hành, 20% cuối cùng tính điểm kỷ luật. Ừ mấy người không nghe nhầm đâu, thực hành á. Môn này tuy có tên là《 Tuyển tập bệnh án kinh điển 》nhưng thật ra còn có trò dạy châm cứu thực hành tại chỗ, bất ngờ chưa bà già! 20% cuối cùng mấy người cho là nhẹ nhàng sao? Không, sai hết, tuy thầy Chu nói cả học kỳ chỉ điểm danh đúng một lần, nhưng bây giờ ổng đã thuộc hết mặt và tên từng người rồi! Không thể trốn học, nhìn một cái phát hiện ra ngay. Ngủ gật cũng không thể ngủ, sẽ bị kêu tên tại chỗ~ ]
[ Khoa Châm cứu tới thăm hỏi đây, bộ dạng mừng rỡ của mấy người vẫn còn lượn lờ ngay trước mắt nè. # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Tui cũng có nghe rồi ha ha ha ha ha cười chết, buồn cười chịu không nổi, quá thảm nhưng cũng quá mắc cười ha ha ha ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Chu Cẩm Uyên là Diêm vương thì Dung Tế Tuyết là quỷ vô thường, chính là Dung Tế Tuyết bên khoa Dược á! Cậu ta trở thành trợ giảng cho Chu Cẩm Uyên rồi, cũng chính cậu ta đề nghị chấm điểm như vậy luôn! Môn tự chọn mà lại đối xử với tụi tui như vậy sao?? ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Dân Doanh Châu chạy tới góp vui đây, hóa ra đại thần Chu đi dạy học dữ dằn vậy sao? Nội dung thì thế nào, có đủ kinh điển không? ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Lầu trên không nhắc tui cũng quên luôn, các bệnh án trong môn đó đều được lấy từ trong hộc tủ của Chu Cẩm Uyên [ cười cry ] Nếu là bạn bạn có phục không ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Chạy vô xem siêu thoại của lớp Tiểu Thanh Long đây, mặc kệ các bạn đến từ khoa nào, chỉ cần chọn học lớp Tiểu Thanh Long thì chính là người một nhà ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Đến học kỳ tới còn ai dám chọn lớp ổng nữa, không đủ người đăng ký có thể mở lớp tiếp à?? ]
[ # Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Nhưng mà lớp này xịn thiệt bạn ơi, chắc chắn vẫn có mấy thành phần trâu bò không sợ chết đăng ký thôi. Hơn nữa hôm qua tui còn nghe khoa Y học cổ truyền quy hoạch nhau cùng lắm thì rút thăm đăng ký. Thí ra một nhóm người hy sinh điểm số vào học lớp ổng để những người khác được bình yên đi nghe giảng ké ]
【# Chu Cẩm Uyên là ma quỷ sao # Xin xóa giùm chữ “sao” trên siêu thoại đi, cảm ơn ]
Lời tác giả:
Chu Cẩm Uyên: Cuộc sống học đường thú vị quá ^_^