.
Edit: Leia
Đầu tiên Chu Cẩm Uyên nhắm vào các huyệt chi trên như Cực Tuyền, Khúc Trì, Thủ Tam Lý, sau đó mới đến chi dưới, bởi vì dây thần kinh đã tổn thương nặng nên anh cố ý chọn các huyệt có tính k*ch th*ch mạnh.
Giữa giai điệu niệm kinh độc đáo của Chu Cẩm Uyên, Elena đột nhiên cảm nhận được một cơn co giật từ phần chân đã tê cứng từ lâu!
Lại giật nữa!
Cảm giác tê tê giật giật đó lan từ vùng châm cứu chạy dọc lên tận eo.
Từ đầu đến cuối Elena không biết Chu Cẩm Uyên đang hát cái gì, nhưng âm thanh đó khiến trái tim cô bình yên và tĩnh lặng, không còn là tuyệt vọng chết chóc vì cơn đả kích quá lớn trước đó nữa. Những tiếng la hét và tiếng động đinh tai từ vụ tai nạn luôn quanh quẩn trong đầu hiện giờ cũng biến mất hoàn toàn.
Cảm giác k*ch th*ch mãnh liệt dưới chân cùng giọng đọc êm dịu đã khuấy động trái tim yên ắng của Elena, làm nước mắt cô bất giác trào ra.
Ban đầu cha mẹ Elena rất kinh hãi vì nghĩ cô bị châm quá đau, dù sao loại châm mà Chu Cẩm Uyên sử dụng cũng dài và to hơn châm của các bác sĩ bản địa rất nhiều. Nhưng rồi ngay sau đó Elena lại ôm lấy cánh tay Chu Cẩm Uyên khóc to thành tiếng.
Hai vợ chồng lau nước mắt, nội tâm lại không hề lo lắng nữa.
Sau cú sốc quá lớn đó Elena đã đi điều trị tâm lý vài lần mà chỉ như một con búp bê gỗ, chưa từng bộc phát cảm xúc mãnh liệt giống thế này, nhưng giờ đây mọi cảm xúc của cô đã quay trở lại! Tiếng khóc của Elena chất chứa cả sợ hãi trong quá khứ cùng hy vọng le lói vào tương lai.
Chu Cẩm Uyên bị bệnh nhân ôm tay quá chặt cơ bản không nhúc nhích nổi, anh dùng tay còn lại vỗ nhè nhẹ lên lưng cô, tiếp tục thì thầm bằng tiếng Trung: “Ngã cố thuyết kinh dục trì nhân tâm, nhân tâm đắc trì thiên đích thanh ninh…”
Tiếng nức nở của Elena nhỏ dần theo giọng đọc, nước mắt ngừng chảy nhưng cô vẫn túm chặt cánh tay anh gác đầu lên. Tuy gương mặt vương đầy nước mắt, trông cô đã bớt buồn bã hơn lúc vừa xuất hiện, toàn thân có sinh khí trở lại.
Elena thì thầm hỏi: “Bác sĩ, kỳ tích sẽ xuất hiện trên người tôi sao?”
Chu Cẩm Uyên đáp không cần nghĩ ngợi: “Nhất định.”
Tình trạng của Elena tốt hơn Khúc Quan Phượng một chút, lần đầu tiên thi châm cảm giác châm cũng mãnh liệt hơn, chỉ là chấn thương tâm lý và áp lực tinh thần của bệnh nhân quá lớn.
Chu Cẩm Uyên thấy vai mình hơi mỏi bèn lặng lẽ đỡ đầu Elena lên, thế nhưng cô nàng vẫn cố chấp gác tiếp, thậm chí còn dụi dụi.
Chu Cẩm Uyên: “…”
……
“Thưa chú, tôi đã đánh giá qua rồi, Elena có cơ hội hồi phục rất lớn. Tuy tôi không biết cô ấy có thể làm diễn viên chính nữa hay không nhưng nhảy múa thì không thành vấn đề. Có điều ——” Chu Cẩm Uyên nói, “Ngày mai tôi phải trở về Trung Quốc, ở nhà vẫn còn rất nhiều bệnh nhân cần chữa trị. Nếu hai người muốn tôi tiếp nhận điều trị cho Elena, có lẽ chúng ta sẽ phải gặp nhau ở Trung Quốc.”
Chuyện này là đương nhiên, dù thời gian điều trị của Elena có nhanh hơn Khúc Quan Phượng thì vẫn không thể hoàn thành trong thời gian ngắn, Chu Cẩm Uyên lại không có khả năng ở nước B quá lâu.
“Chúng tôi sẽ đi Trung Quốc!” Cha Elena kích động trả lời, hiện giờ Chu Cẩm Uyên là hy vọng duy nhất của Elena, vừa rồi chính ông ta cũng đã chứng kiến hết quá trình chữa bệnh. Bác sĩ Trung Quốc kia chẳng những dùng châm cứu mà còn biết đọc thần chú, nghe nói người nọ còn là một thầy pháp phương đông. Sau khi thấy cảm xúc của con gái mình có chuyển biến tích cực, ông ta đã sớm kiên định với ý nghĩ để Chu Cẩm Uyên chữa trị cho Elena rồi.
“Được, hy vọng có thể nhanh chóng gặp mặt mọi người. Tôi kê một đơn thuốc trước, trong thời gian này Elena dùng nó sẽ có lợi cho sức khỏe.” Chu Cẩm Uyên đưa tấm danh thiếp phòng khám Tiểu Thanh Long cho cha Elena.
“Các vị đến Hải Châu có thể vào bệnh viện số 3 điều trị, hoặc sang thẳng phòng khám tìm tôi.”
Elena ngẩng đầu nhìn Chu Cẩm Uyên: “Bác sĩ, ngày mai anh phải đi rồi sao?”
Ánh mắt cô tràn ngập luyến tiếc, dường như chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà cô đã đặt niềm tin rất lớn vào người này.
Chu Cẩm Uyên gặp qua tình huống tương tự khá nhiều lần, thậm chí vài bệnh nhân to con vạm vỡ hơn cũng cảm thấy ở bên cạnh anh có cảm giác đặc biệt an toàn, huống chi Elena lại vừa trải qua liệu pháp Chúc do thuật.
“Tôi chờ cô ở Hải Châu nhé.” Chu Cẩm Uyên nắm tay Elena an ủi.
Sau khi Chu Cẩm Uyên rời đi cùng các đồng nghiệp, ông Brown, cũng chính là cha Elena nói với vợ: “Chúng ta nên đi đâu đây, bệnh viện hay phòng khám?”
“Đi phòng khám Tiểu Thanh Long đi, nghe qua khá thần bí, hơn nữa điều kiện ở phòng khám tư nhân chắc sẽ tốt hơn.” Lúc này trong đầu bà Brown hiện lên hình ảnh những phòng khám tư nhân cao cấp mà mình từng đi.
“Anh cũng nghĩ vậy! Chúng ta lập tức làm thủ tục đi Trung Quốc thôi!” Ông Brown nói.
……
“Bác sĩ Chu cho tôi hỏi chút, cái cậu hát lúc nãy là nhạc tôn giáo sao?” Kim Xước Tiên gọi Chu Cẩm Uyên lại, dường như anh ta vẫn chưa thoát khỏi cơn kích động, “Không hề giống với những thể loại tôi từng nghe qua.”
Là một nhạc sĩ, Kim Xước Tiên từng lấy cảm hứng từ rất nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau, cũng có nghe qua âm nhạc Đạo giáo và Phật giáo. Thế nhưng thứ mà Chu Cẩm Uyên niệm tuy vẫn mang tinh thần sâu sắc huyền bí của Đạo giáo nhưng hơi khác những gì anh ta thường nghe, cũng sở hữu sức mạnh tác động đến tinh thần lớn hơn.
Người thường có lẽ không nhận ra, còn Kim Xước Tiên vốn là nhạc sĩ hàng đầu đã nắm bắt ngay được chỗ khác thường, thậm chí có cảm hứng dào dạt nên phải gấp gáp dò hỏi Chu Cẩm Uyên.
“Đúng là không giống, thứ này gọi là ‘kinh vần’. Ban đầu các loại kinh văn của Đạo gia chỉ có thể tụng niệm, về sau mới có âm điệu, âm luật riêng. Anh nghe thấy nó khác là vì vần điệu khác đấy, mỗi loại kinh vần sẽ có một phong cách hát không giống nhau. Vần điệu thông dụng nhất chính là vần Thập Phương nhưng cũng có cả vần điệu độc đáo của từng vùng nữa. Vần điệu mà tôi dùng là vần Tiên Sơn, chỉ truyền miệng trong nội bộ gia tộc. Bởi vì nhà tôi nhiều đời làm nghề y nên trong quá trình hành nghề, chúng tôi đã dung hợp nó với Chúc do thuật để điều trị bệnh, tác động lên tâm lý cảm xúc của bệnh nhân.”
Chu Cẩm Uyên giải thích đơn giản cho Kim Xước Tiên nghe, nhưng anh không nhắc đến việc dù cùng một loại kinh vần nhưng có khi mỗi người lại niệm ra một hiệu quả khác nhau.
Các đạo sĩ bắt buộc phải nắm vững nghi lễ cúng bái, có điều người ta vẫn hay nói kiểu đạo sĩ dễ làm nhất là kiểu lắc chuông to nhất. Quả thật không phải đạo sĩ nào cũng có thiên phú hoặc lĩnh ngộ được kinh vần, đặc biệt là những người trời sinh khuyết thiếu ngũ âm.
Hàng lông mi trắng muốt của Kim Xước Tiên rủ xuống, “Mục đích là để chữa bệnh sao, chẳng trách…”
Bước chân của anh ta dần chậm lại.
Chu Cẩm Uyên cũng dừng theo, “Chuyện gì thế?”
Kim Xước Tiên lùi hai bước, “Tôi không đi liên hoan nữa, về trước nhé.” Nói xong lập tức xoay người bỏ chạy.
Chu Cẩm Uyên trợn mắt há mồm, “Khoan đã, không được, anh phải ăn cơm chứ! Chạy nhanh như vậy làm gì, người anh vẫn còn yếu mà!”
Arthur vỗ vai anh, “Thôi bỏ đi, lát nữa tôi sẽ kêu trợ lý gói đồ về cho, cảm hứng mà tới cậu ấy chắc chắn không ra khỏi nhà đâu.”
“Cảm hứng nói tới là tới thế à?” Chu Cẩm Uyên cảm thấy mình chẳng thể hiểu nổi người làm nghệ thuật.
……
Chu Cẩm Uyên ăn bữa cơm tạm biệt với các đồng nghiệp và các học viên mới làm quen ở nước B. Arthur uống rượu say điên cuồng vần vò tóc mình, khóc lóc nói: “Tại sao không ai chịu tin tôi!” Anh ta còn kéo Chu Cẩm Uyên nói: “Cậu nhất định phải chăm sóc Kim cho tốt… Nhất định! Tôi sẽ sang trung Quốc thăm cậu ấy! Phải hứa với tôi…”
Nói một hồi Arthur bật khóc luôn, bình thường không dám nói ra miệng chứ anh ta quả thật rất lo lắng cho sức khỏe của Kim Xước Tiên. Trung Quốc ở quá xa, anh ta sợ Kim Xước Tiên trở về rồi sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa.
Sắc mặt Jessica hơi đổi, cô nàng nhéo Arthur, “Anh uống nhiều quá rồi đấy!”
Arthur tiếp tục nước mắt lưng tròng.
Chu Cẩm Uyên cũng xoa xoa mái tóc vàng rực của Arthur, nhẹ nhàng nói, “Biết rồi, tôi chờ anh.”
.
.
Ngày hôm sau đoàn bác sĩ thuộc Hiệp hội Hải Châu bay trở về Trung Quốc. Xét đến những sự kiện ồn ào của Chu Cẩm Uyên ở nước ngoài, anh cũng coi như trở về trong vinh quang. Thậm chí ra sân bay còn bị nhận ra mấy lần, “Là, là… bác sĩ điều trị cho Arthur đúng không!”
Danh tiếng sắp chìm nghỉm trên mạng của anh hình như sống lại rồi. Nhưng với kinh nghiệm sẵn có, Chu Cẩm Uyên nghĩ số fame này hẳn sẽ không kéo dài quá lâu…
Dung Tế Tuyết ra sân bay đón người, từ bên ngoài cậu trông thấy Chu Cẩm Uyên đang đứng chào tạm biệt các đồng nghiệp, lập tức hô một tiếng, “Anh ơi!”
Những người bên cạnh lần lượt tản ra theo nhiều hướng khác nhau, duy chỉ có một thanh niên đội mũ đeo khẩu trang là vẫn đứng yên, ngược lại còn cùng sóng vai Chu Cẩm Uyên đi về hướng này. Anh thậm chí nghiêng đầu nói gì đó rồi đưa tay nhận lấy vali của người kia, dáng vẻ cực kỳ chu đáo.
Nụ cười trên mặt Dung Tế Tuyết biến mất, đôi mắt nâu nhạt hơi nheo lại.
Nhưng cậu lại khôi phục sắc mặt rất nhanh, trong đầu nghĩ thầm: Người kia nhất định là bệnh nhân.
Chờ cho Chu Cẩm Uyên và Kim Xước Tiên đi tới trước mặt, Dung Tế Tuyết dang tay ra ——
“Ôi chao.” Tới đúng lúc quá, Chu Cẩm Uyên rất tự nhiên đẩy hết hành lý của mình và Kim Xước Tiên vào tay Dung Tế Tuyết.
Dung Tế Tuyết: “…”
Chu Cẩm Uyên: “Em còn nhớ vị này không, đây là anh Kim. Hồi chúng ta từ Hải Châu về Doanh Châu từng gặp mặt anh ta ở sân bay đấy.”
Vẻ ngoài Kim Xước Tiên quá nổi bật, cho dù không nhìn được hết dung mạo cũng đủ để Dung Tế Tuyết ghi nhớ. Nhưng dù là vậy, tại sao mới chỉ gặp mặt một lần mà hai người đã đi cùng nhau thân thiết thế này rồi, đến hành lý cũng rất tự nhiên đẩy hết cho cậu.
“Anh Kim mới đăng ký thẻ khám ở chỗ chúng ta.” Chu Cẩm Uyên nói lời này nghĩa là đang giới thiệu Kim Xước Tiên là bệnh nhân của mình, “Về sau có lẽ cần cả anh và em phối hợp phục vụ.”
Đoạn anh quay sang giải thích với Kim Xước Tiên, “Em tôi là dược sĩ, trong quá trình điều trị tôi sẽ dùng đến nhiều loại thuốc đặc thù, phải là thuốc do cậu ấy bào chế mới được.”
Điều trị ung thư cần đến rất nhiều dược liệu mang độc tính, dù là loại thuốc có liều lượng lớn bán hạ mà Chu Cẩm Uyên cho bệnh nhân ung thư thực quản dùng hay thuốc giảm đau có thiềm thừ mà giáo sư Mạc kê cho Kim Xước Tiên, tất cả đều có chứa độc tính.
Rất nhiều thầy thuốc không dám dùng thuốc mang độc tính trong điều trị lâm sàng do thiếu kinh nghiệm hoặc không được thế hệ trước truyền thừa. Còn con cháu gia đình có truyền thống y dược lâu đời như Chu Cẩm Uyên và Dung Tế Tuyết lại có thể tìm ra điểm then chốt giữa hiệu quả và độc tính. Nếu kiểm soát liều lượng và bào chế theo phương pháp tối ưu, chúng hoàn toàn có thể giảm thiểu độc tính, tăng hiệu quả trị liệu!
Dung Tế Tuyết xác nhận xong suy đoán của mình thì vui vẻ bắt tay Kim Xước Tiên. Đột nhiên cậu nghĩ đến quẻ bói ở sân bay, Chu Cẩm Uyên còn nói đến thuốc bào chế đặc biệt, chẳng lẽ anh Kim này…
Kim Xước Tiên bắt tay cùng cậu, dường như biết cậu đang nghĩ gì nên khẽ gật đầu, “Làm phiền.”
Dung Tế Tuyết cũng nghiêm túc lên, “Sẽ gắng hết sức.”
Cậu xếp hành lý lên xe rồi ngồi vào ghế điều khiển, Chu Cẩm Uyên ngồi ngay bên cạnh. Anh vừa thắt dây an toàn vừa nói: “Tuyển dụng đến đâu rồi.”
“Vẫn chưa có tiến triển gì.” Dung Tế Tuyết thành thật đáp.
Phòng khám chưa tuyển được bác sĩ mới, nếu không có ai thì phần lớn thời gian trong ngày nơi đó chỉ có mỗi Dung Sấu Vân. Dù Dung Tế Tuyết đi học về ghé qua hỗ trợ thì cũng làm không xuể, cũng không đủ toàn diện. Có điều bọn họ chỉ mở phòng khám nhỏ mà yêu cầu lại quá cao, cho nên trước mắt vẫn không tìm được người phù hợp.
“Gần đây anh nổi tiếng ở nước ngoài mà, bọn em nghĩ nếu anh ra mặt mời chào sẽ tương đối có khả năng đấy.” Dung Tế Tuyết mỉm cười.
Không cười còn không sao, cậu cười một cái làm Chu Cẩm Uyên cảm giác như đối phương đang trêu mình.
Anh lên tiếng: “… Cho anh mượn di động đi.”
Dung Tế Tuyết vừa lấy điện thoại ra vừa hỏi: “Làm gì?”
Chu Cẩm Uyên mở WeChat lên, đánh mấy chữ rồi nhanh chóng trả lại.
Dung Tế Tuyết lại hỏi: “Anh làm gì thế?”
Cúi đầu nhìn xuống mới thấy vòng bạn bè WeChat của cậu vừa đăng một status mới:
[ Sao mình lại đáng yêu thế này nhỉ???? ]
Chỉ đăng khoảng mười giây mà bình luận thứ nhất đã xuất hiện, người gửi là giảng viên bộ môn: [ ????????? ]
Chu Cẩm Uyên: “Em chờ bị khóa nick đi!”
Dung Tế Tuyết: “…………”
.
Chu Cẩm Uyên nghỉ thêm một ngày điều chỉnh múi giờ, hôm sau mới trở về Bệnh viện số 3 gặp mặt các đồng nghiệp đã xa cách gần nửa tháng trời.
Mọi người sôi nổi chạy tới chào hỏi Chu Cẩm Uyên.
“Đại thần về rồi.”
“Chúc mừng đại thần nhé!”
“Đại thần lợi hại quá!”
Chu Cẩm Uyên ngượng ngùng cười đáp lại, danh tiếng gây dựng trên cái nồi của Arthur quả thật khiến người ta phải xấu hổ…
Lúc đi ngang qua một tấm bảng, anh chợt thấy có gì không đúng nên lùi về xem cho kỹ. Hóa ra trên tấm bảng giới thiệu các chuyên gia trong viện đó vừa có thêm một gương mặt mới cực kỳ quen thuộc, chính là anh.
Phía dưới ghi mô tả:
Chu Cẩm Uyên, nam, khoa Y học cổ truyền.
Chức danh: Bác sĩ.
Giới thiệu chuyên gia: Bác sĩ khoa Y học cổ truyền, ủy viên Hiệp hội y học cổ truyền Hải Châu, bác sĩ Đông y nổi tiếng quốc tế, với nhiều năm kinh nghiệm lâm sàng và hiểu biết sâu sắc về các bệnh rụng tóc hói đầu, châm cứu và xoa bóp…
“…” Chu Cẩm Uyên còn chưa xem xong đã hết nói nổi. Mới mấy ngày không ở nhà mà người ta kịp treo cái tag chuyên gia lên cho anh rồi!
Giữa một rừng chuyên gia đông đảo, chỉ có anh là nổi bật nhất vì chức danh thấp nhất, tuổi đời cũng trẻ nhất.
Kiểm tra thêm một chút, quả nhiên phí đăng ký khám bệnh của anh cũng được set thành cấp chuyên gia nhưng vẫn bị chen kín mít, dù là ngày nào trong tuần cũng không còn chỗ trống.
Đúng lúc đang đứng gần trung tâm cấp cứu, Chu Cẩm Uyên chợt nhớ ra một chuyện liền đi thêm vài bước vào trong tùy tiện gọi một cô y tá. Người kia thấy anh thì rất bất ngờ, “Bác sĩ Chu, cậu về rồi à?”
“Chào cô, cho tôi hỏi thăm một chút.” Chu Cẩm Uyên toan hỏi thăm tu vi của mình đã bị đồn lên cấp nào, liếc mắt một cái chợt bắt gặp bảy tám thân thể ngả nghiêng nằm ngồi trong phòng cấp cứu, một người còn túm chặt lấy bác sĩ không chịu bỏ qua, “Không biết, tôi muốn ngủ trên giường, chỗ này khó chịu quá…”
Bác sĩ cấp cứu cố gắng rút tay: “Hết giường rồi! Mấy người lại không bị gì nghiêm trọng! Ngại quá cậu buông tôi ra đi được không?”
Hai bên nổi lên tranh cãi, Chu Cẩm Uyên vốn dĩ chỉ thấy được phần lưng, chưa kịp nhìn mặt nhưng nghe giọng người gây sự rất quen tai. Anh gật đầu với y tá một cái rồi bước qua, mùi rượu nồng nặc lập tức ập vào mặt.
Anh đặt tay lên vai kẻ say rượu gây sự, “Tay khỏi rồi à?”
“Tay gì ——” Người nọ vừa quay đầu thấy Chu Cẩm Uyên tức khắc tỉnh rượu lên vài phần, thậm chí sợ đến mức nấc một cái.
Chu Cẩm Uyên cười như không cười, “Lần trước uống tới mức tổn thương thần kinh quay, hôm nay vẫn dám uống à? Không sợ liệt lần nữa sao?”
Hôm đó anh vừa khám bệnh từ thiện ở nông thôn trở về thì đụng phải nhóm người này ở trung tâm cấp cứu. Bọn họ hẳn là say xỉn đánh nhau vào bệnh viện như cơm bữa, lúc ấy còn có người xông tới trả thù. Cuối cùng Chu Cẩm Uyên phải dùng kiếm gỗ gõ cho cả bọn nằm sấp, sau bị người khoa cấp cứu đồn thành ngự kiếm dẹp loạn.
Tính ra anh đã từng giúp đỡ mấy người này một lần.
Đối phương rõ ràng cũng nhận ra vì lần đó anh dẫn theo một đám đạo sĩ tiểu đệ quá bắt mắt, còn tận mắt chứng kiến đối phương ngự kiếm đánh nhau, châm cứu cho tay mình hết liệt.
Gã trai say rượu nhất thời ấp úng, rất muốn đáp lời nhưng vì đã say đến choáng váng nên không biên được một câu nguyên lành nào cả. Cậu ta cũng rất muốn gạt bàn tay Chu Cẩm Uyên đặt lên vai mình ra, nhưng anh chợt nhéo nhẹ một phát làm sắc mặt đối phương đại biến, nháy mắt hoàn toàn tỉnh rượu, “Á! Á! Tôi sai rồi!”
“Sai chỗ nào, cậu bị bệnh gì? Muốn ngủ giường đúng không?” Chu Cẩm Uyên lấy tay về đút vào túi áo blouse, rất thoải mái hỏi.
Chu Cẩm Uyên nghiêm mặt trông rất đáng sợ, thanh niên liên tục lắc đầu, “Không có không có không có.”
Chu Cẩm Uyên: “Còn chuyện gì nữa không?”
Thanh niên lùi về sau một bước, chân đụng phải mép ghế lập tức ngã nhào xuống. Đám anh em muốn chạy tới kéo người lên, “Anh Tĩnh?”
Cậu ta tự giác kéo những người khác để họ thành thật ngồi xuống ghế theo, hai tay đặt lên đầu gối, “Không có ạ!”
Chu Cẩm Uyên nhìn thêm mấy cái xác nhận, xong mới nói: “Thế cảm ơn các cậu nhé.”
Bác sĩ cấp cứu đứng bên cạnh lập tức tặng anh một ánh mắt cảm kích, không hổ là kiếm tu kỳ Phân Thần, đại thần vẫn linh hơn bảo vệ nhiều…
……
Chu Cẩm Uyên lại đi chào hỏi viện trưởng Tiêu và chủ nhiệm Tạ đồng thời kể lại những trải nghiệm của mình suốt chuyến đi. Lần này anh đã gieo được mầm hy vọng nghiên cứu nơi xứ người, coi như không phụ sự kỳ vọng của giáo sư Mạc.
“Tiểu Chu, tôi nghe nói phòng khám của cậu sắp khai trương. Có thể cho tôi biết thời gian cụ thể không, đến lúc đó tôi gửi lẵng hoa qua chúc mừng.” Viện trưởng Tiêu cười ha ha.
Phòng khám đúng là sẽ khai trương vào tháng sau.
Chu Cẩm Uyên toát mồ hôi: “Cảm ơn viện trưởng Tiêu, không cần đâu ạ, lỡ đâu tất cả mọi người đều tặng lẵng hoa thì chỗ đó của tôi không bày nổi mất!”
Viện trưởng Tiêu tạo điều kiện cho anh mở phòng khám đã đủ hào phóng rồi, còn tặng thêm lẵng hoa thì quá thiên vị.
“Như vậy đi, các đồng nghiệp trong viện cùng nhau tặng cậu một cái nhé. Dù sao cậu cũng là người của bệnh viện, phòng khám xem như nửa cái phân đà của Bệnh viện số 3 còn gì!” Viện trưởng Tiêu cười nói.
“… Vậy tôi không khách sáo nữa, cảm ơn viện trưởng.”
Phân đà? Chu Cẩm Uyên nghĩ thầm, người thế hệ cũ quả nhiên không giống với bên trung tâm cấp cứu, viện trưởng Tiêu vẫn còn mắc kẹt ở thời đại phim võ hiệp đây này!