.
Edit: Leia
Một ngày sau khi thành danh nơi xứ người, Chu Cẩm Uyên ở lì trong khách sạn tới sau giờ cơm trưa mới đủng đỉnh đi dạy học.
Địa điểm giảng dạy được bố trí tại một trường châm cứu trong thành phố. Lúc đi đến nơi người ta mới nhận ra chuyện kia có sức ảnh hưởng lớn đến mức nào. Rất đông người vây xem một phần do đang trong kỳ nghỉ lễ, một phần khác chủ yếu là người rụng tóc hoặc hói đầu, tất cả đều bị thu hút bởi danh tiếng của anh!
Chu Cẩm Uyên đã nổi tiếng theo mái tóc của Arthur, thậm chí có người tra được trên mạng các bài quảng bá nếu bị rụng tóc nhất định phải đi Hải Châu vì các bài thuốc chữa hói ở đó cực kỳ hiệu quả vân vân… Hơn nữa tuổi tác của anh quá tương phản với năng lực mang theo chút sắc thái huyền hoặc. Dù sao Trung Quốc cũng ở quá xa, nếu thần y đã ở ngay trước mắt tội gì không bắt lấy thời cơ.
Một bộ phận người khác không bị hói cũng chẳng có bệnh gì, chỉ đơn giản là muốn xem náo nhiệt hoặc tò mò về hệ thống chữa bệnh Đông y, sau khi biết Chu Cẩm Uyên tới giảng dạy về châm cứu giảm đau thì tới nhìn ngó một chút để hiểu biết thêm về châm pháp cổ điển Trung Hoa.
“Ngại quá ngại quá, tôi tới đây để giảng bài, xin mọi người đừng làm ảnh hưởng… Nếu muốn chữa bệnh thật xin chờ đến giờ nghỉ!” Chu Cẩm Uyên bất đắc dĩ đành gọi Triệu Nghiên Nghiên tới giúp ghi chép lượng người đăng ký khám bệnh.
Bởi vì số lượng người khá đông nên muốn xem thật cũng chỉ có thể đứng cách phòng học một quãng xa để không làm gián đoạn buổi học. Thật ra cũng không ai có hành động quá mức gì, hình ảnh Chu Cẩm Uyên vật ngã người đàn ông to con như gấu còn rõ ràng ngay trước mắt, không một ai dám nói mình có thể chịu được một đòn tương tự như vậy không.
Hiện trường có cả cánh truyền thông ngồi xổm chờ đợi Chu Cẩm Uyên, muốn khai thác từ miệng anh chút thông tin về tình trạng tóc tai của Arthur.
Nếu xét đến chỗ lạc quan trong chuyện này, Chu Cẩm Uyên cho rằng đó là việc mọi người đã được gợi lên chút hứng thú với khóa học châm cứu giảm đau của anh, nhân tiện tìm hiểu và đưa tin về các châm pháp truyền thống. Tạm thời bỏ qua bi kịch của Arthur, đây cũng coi như một lần quảng bá thành công!
Chu Cẩm Uyên vẫn kiên nhẫn giải thích hộ Arthur theo những gì đã thỏa thuận, nhưng người thường nghe anh nói chỉ cảm thấy đây là một câu chuyện giấu đầu lòi đuôi bảo vệ bí mật cho bệnh nhân, ai nấy đều mỉm cười thương hại ra chiều hiểu rõ.
Còn các học viên tham gia khóa học thì đã có mặt trước đó ít nhất là nửa tiếng, tất cả đều hưng phấn khó nhịn. Bọn họ vốn đã bị châm pháp của Chu Cẩm Uyên thuyết phục, sau đó còn nghe tin bác sĩ Chu lại là bác sĩ điều trị của Arthur, đặt dấu chấm hết cho truyền kỳ “bộ tóc Schrodinger”! Đây đâu còn là một khóa huấn luyện bổ ích đơn thuần nữa, mà còn khiến họ có thêm bao nhiêu đề tài câu chuyện về kể cho bạn bè nghe.
Xem đi, biết bao nhiêu người nghe danh mà đến xếp hàng, còn bọn họ từ hôm qua đã được Chu Cẩm Uyên điều trị hói cho rồi. Họ chính là những người đầu tiên ở nước B thành công cheap moment thuốc trị rụng tóc với Arthur!
……
Mấy ngày kế tiếp Chu Cẩm Uyên vẫn giảng bài theo tiến độ, cũng tranh thủ tiến hành chữa trị ngay tại hiện trường để mọi người quan sát cách thức khám chữa của anh cùng phản ứng chân thực của người bệnh.
Trong giờ nghỉ anh thậm chí còn điều trị cho nhiều bệnh nhân khác nữa, đa số họ là người rụng tóc nhưng cũng không giới hạn mỗi căn bệnh rụng tóc.
Ở phương diện khác, nhờ được các học viên tích cực tuyên truyền, biên tập viên tạp chí châm cứu trở về đã dành những lời khen có cánh cho kỹ thuật châm cứu cổ điển của Chu Cẩm Uyên, kéo theo rất nhiều chuyên gia và nhân viên châm cứu bản địa vốn bàng quan với khóa học sinh ra sự quan tâm sâu sắc. Trước nay bọn họ luôn nhận định kinh lạc là một hiện tượng hiếm thấy và không rõ ràng, nhưng tất cả đã bị Chu Cẩm Uyên phá bỏ. Hóa ra kinh lạc có thể hiển hiện rõ ràng như vậy, việc thao tác lấy huyệt chuẩn xác cũng trái ngược hoàn toàn với những gì mà bọn họ từng được học.
Đây có thể là một hướng nghiên cứu đầy hứa hẹn, tuy có khá ít nhà nghiên cứu tham gia, ngay cả các thực nghiệm ở Trung Quốc cũng chưa thực sự mang tính khoa học nhưng cũng chính vì vậy mà không gian nghiên cứu của nó rất rộng, có tiềm năng cho các ấn phẩm học thuật chất lượng cao!
Có thể nói dù là trong mắt người trong ngành hay ngoài ngành, danh tiếng của Chu Cẩm Uyên đã tăng cao rõ rệt, cũng quảng bá rất hiệu quả cho ngành châm cứu truyền thống Trung Quốc.
Lượt tìm kiếm trực tuyến từ khóa “Đạo giáo” cũng tăng cao chóng mặt. Arthur hiện giờ vẫn khăng khăng nói mình chỉ tìm Chu Cẩm Uyên nhờ hướng dẫn cách tu hành Đạo giáo, fan nhà anh ta cũng túm chặt lý do này sống chết không chịu bỏ.
Chuyện khoa trương nhất là thậm chí có người hỏi Chu Cẩm Uyên có ý định mở phòng khám ở nước B không, họ sẽ tình nguyện bỏ vốn đầu tư…
“Thế cậu có đáp ứng không?” Arthur hỏi Chu Cẩm Uyên.
Thật ra Chu Cẩm Uyên mà mở phòng khám ở nước B thật cũng tốt, ngoại trừ việc thể hiện càng nhiều tài năng y thuật, chính anh ta cũng có cơ hội rửa sạch nỗi oan…
“Không, tôi sắp hợp tác mở phòng khám với bạn ở Trung Quốc rồi, sau đó họ lại hỏi tôi có thể cho họ làm đại lý phân phối thuốc Vô địch sinh phát linh không.” Chu Cẩm Uyên không biết phải nói gì, “Đương nhiên tôi cũng từ chối, mấy người đó cơ bản không hiểu gì về Đông y hết, đơn thuốc của chúng tôi sẽ kê dựa trên tình huống cụ thể của từng người.”
Arthur cười: “Giống hàng hiệu đặt làm thủ công ấy nhỉ.”
“Đúng rồi, anh về nước có muốn nhập viện luôn không? Nếu nhập viện thì cứ vào khoa Y học cổ truyền bệnh viện chúng tôi, môi trường điều trị cũng khá ổn đấy.” Chu Cẩm Uyên hỏi Kim Xước Tiên.
Kim Xước Tiên không quá tán thành vì thích nơi yên tĩnh, “Mỗi ngày tôi qua nhà tìm cậu cũng được.”
Thật ra anh ta đang lên mạng tìm kiếm căn hộ thích hợp ở Hải Châu gần nhà Chu Cẩm Uyên một ít. Lần trước ở Hải Châu mấy ngày Kim Xước Tiên vốn khá thích phong cảnh nơi đó, nếu không vì bệnh tình không cho phép thì có lẽ đã quyết định sống lâu dài để tìm cảm hứng sáng tác rồi.
Nhưng hiện giờ tình huống đã khiến anh ta quyết tâm ở lại.
“Cũng được, sau khi tôi mở phòng khám thỉnh thoảng sẽ ở đó khám bệnh, anh cứ chọn thời gian mà đến.” Chu Cẩm Uyên nhắc nhở.
Kim Xước Tiên hỏi: “Phòng khám của cậu tên gì?”
Mỗi khi bị hỏi câu này Chu Cẩm Uyên luôn cảm thấy hơi xấu hổ, nghe nói lúc Dung Trọc đi đăng ký giấy phép cũng xấu hổ không kém. Hễ nhắc đến chuyện này là cả hai vẫn luôn miệng oán trách nhau nhưng không người nào chịu nhường một bước.
Chu Cẩm Uyên: “À… Là…… Tiểu Thanh Long…”
Kim Xước Tiên nghe mà hơi nghi hoặc: “Thanh Long sao?” Anh ta quay sang giải thích với Arthur cũng đang tò mò, “Green dragon, là một loại thần thú trong thần thoại Trung Hoa.”
Chu Cẩm Uyên: “Thêm chữ Tiểu nữa… Tiểu Thanh Long, minor green dragon.”
Kim Xước Tiên muốn nói lại thôi.
Chu Cẩm Uyên giả vờ như đó là cái tên mang rất nhiều ý nghĩa sâu sắc, “Nó xuất phát từ một trong mười bài thuốc Trung Hoa nổi tiếng, Tiểu thanh long thang. Rồng xanh xuống biến đẩy nước, xua tan gió lạnh!”
Arthur chỗ hiểu chỗ không, rất thực lòng tán thưởng văn hóa truyền thống của quý quốc.
Kim Xước Tiên lại là người Trung Quốc, dù cái tên kia nghe có lai lịch hoành tráng cỡ nào thì cũng không che giấu được sắc thái sân chơi trẻ em của nó. Nhưng xét thấy bác sĩ Chu còn một phương thuốc khác tên Vô địch sinh phát linh thì cũng đủ biết phong cách đặt tên của anh rất nhất quán, có lẽ đây chính là chỗ lập dị của người tài!
……
Chớp mắt đã đến ngày cuối của khóa học, hôm sau Chu Cẩm Uyên sẽ bay về Trung Quốc, Kim Xước Tiên cũng đặt vé trên cùng chuyến bay.
Các học viên trong lớp cực kỳ luyến tiếc, dù thời gian học ngắn ngủi chỉ có mười ngày nhưng họ đã kịp kết tình hữu nghị với các đồng nghiệp và giảng viên người Trung Quốc. Rất nhiều người trong số họ bày tỏ mong muốn được tiếp tục nghiên cứu về hệ thống kinh lạc và huyệt vị.
Chu Cẩm Uyên vui vẻ để lại địa chỉ hộp thư của mình. Nếu có vấn đề gì cần hỏi mọi người có thể gửi mail cho anh, tuy không ở gần nhưng anh sẽ đưa ra một số lời khuyên hữu ích, đặc biệt là trong các vấn đề liên quan đến rào cản văn hóa.
Mọi người còn mời các giảng viên ở lại dùng bữa cơm gần trường học xem như tiệc đưa tiễn.
Arthur cũng có ý định mới họ ăn cơm từ trước, sáng mai các bác sĩ trở về rồi, anh ta muốn cùng Jessica mời Chu Cẩm Uyên và Kim Xước ăn bữa cơm tạm biệt. Chu Cẩm Uyên thấy lịch hẹn trùng lặp liền gọi điện thoại hỏi ý kiến Arthur, anh ta rất hào phóng nói tất cả mọi người vẫn có thể cùng nhau dùng bữa, bản thân không có vấn đề gì trong việc giao du với người ngoài giới. Chỉ cần Kim Xước Tiên không thấy ngại là được —— trước giờ anh ta luôn thích sự yên tĩnh.
Các chuyên gia châm cứu trong lớp nghe tin tối nay có thể ăn cơm cùng Arthur thì vỗ tay hoan hô vang dội. Hiện giờ dù tất cả đều đã nhận định Arthur hói thật thì cũng không liên quan đến tính cách hay nhân phẩm, Arthur vốn là người có đạo đức nghề nghiệp, nếu chữa hết bệnh vẫn có thể cống hiến nhan sắc cho người đời, các tác phẩm cũ của anh ta cũng sẽ không vì bệnh hói đầu mà phai màu theo thời gian!
Hôm nay không chỉ là ngày giảng dạy cuối cùng mà còn là ngày chữa bệnh cuối cùng của Chu Cẩm Uyên ở đây. Mấy ngày này số bệnh nhân tìm anh nối liền không dứt, sau khóa học anh còn tranh thủ nhận thêm hai ca bệnh nữa mới nghỉ.
Khám bệnh xong Chu Cẩm Uyên thu dọn dụng cụ châm của mình, đương lúc cùng mọi người ra ngoài thì chợt trông thấy một người đàn ông trung niên mắt xanh lục với quả đầu trơn bóng chạy vội vào. Ông ta thấy đông người tụ tập liền thở thở hồng hộc nói: “Tối quá, các anh vẫn chưa đi… Xin hỏi bác sĩ Chu có ở đây không? Hoặc có ai có cách thức liên lạc với cậu ấy không!”
Sau khi biết khóa huấn luyện chỉ kéo dài mười ngày, bọn họ lập tức đặt vé máy bay tới đây ngay.
“Tôi đây, có chuyện gì không ạ?” Chu Cẩm Uyên bước ra hỏi.
“Tôi đến xin khám bệnh, cho hỏi hiện giờ…” Người đàn ông nhìn anh đầy khẩn cầu, nước mắt chực rơi xuống. Theo lệ làm việc ở nước ngoài thì tan làm coi như hết trách nhiệm, huống chi Chu Cẩm Uyên còn không được tính là đi làm, chỉ tranh thủ khám thêm cho bệnh nhân ở đây thôi, bây giờ nhìn tình hình này có lẽ anh cũng sắp đi rồi.
“Xin chú đừng khóc.” Dù Chu Cẩm Uyên chứng kiến bệnh nhân và người nhà khóc bao nhiêu lần thì vẫn không thật sự đành lòng, “Chuyện có gì đâu, chú lại đây để tôi xem bị kiểu hói gì nào…”
Nhìn xem xã hội này đã áp bức người ta thành thứ gì kìa! Trước đã có Arthur vì hói mà nổi tiếng cả nước, sau lại có người đàn ông vì hói đầu mà rơi nước mắt!
Các bác sĩ không khỏi suy đoán có thể người này từ thành phố khác chạy tới, nếu không sẽ không tới mức đi trễ mà kích động thành thế này. Mấy hôm nay bác sĩ Chu rất nổi tiếng trên truyền thông nên có không ít người từ nơi khác cố ý tìm tới chữa bệnh.
“Không không, không phải tôi!” Người đàn ông thoáng bối rối, sau đó lại nói, “Bệnh nhân là con gái tôi, chúng tôi vốn đang điều trị liệt ở bệnh viện Hopkins. Con gái tôi là một vũ công ba lê, nhưng bác sĩ của nó đã nói với tôi rằng dù sau này có bình phục nó cũng không thể múa được nữa!
“Sau đó một bác sĩ khác lại nói, họ biết một vị bác sĩ ở Trung Quốc từng dùng phương pháp châm cứu chữa khỏi cho bệnh nhân liệt chi đã được phán định chỉ có thể hồi phục đến mức độ tự chăm sóc bản thân hoặc mượn lực đứng dậy, có thể nói là kỳ tích. Người đó chính là cậu ——
“Bác sĩ Chu, tôi đã dùng phần mềm dịch thuật đọc hết bài báo đăng trên tạp chí y học của cậu, tình trạng của con gái tôi cũng không giống với bệnh nhân trong báo, nhưng tôi nghĩ nếu là cậu thì có lẽ sẽ tạo ra kỳ tích một lần nữa!”
Ông ta dừng một chút rồi nói tiếp: “Cầu xin cậu, con gái tôi mới chỉ hai mươi bốn tuổi, vũ đạo là cả cuộc đời của nó!”
Người này vừa dứt lời, các bác sĩ đứng quanh lập tức xôn xao bàn tán. Họ ngạc nhiên không phải vì đối phương không tới để chữa hói mà là vì cô con gái đang điều trị ở bệnh viện Hopkins. Nơi đó vốn là cơ sở y tế trình độ cao, trung tâm phục hồi chức năng trực thuộc lại càng đặc biệt nổi tiếng.
Bởi vì không cùng lĩnh vực nghiên cứu nên họ hoàn toàn không biết việc bác sĩ Chu từng chữa khỏi cho bệnh nhân liệt mà đến bác sĩ của bệnh viện Hopkins cũng bó tay!
Mấy ngày này bác sĩ Chu chỉ chia sẻ kiến thức về điều trị đau và thành danh nhờ chữa hói, thế nhưng nếu xét theo góc độ khác thì đây chẳng phải là một bằng chứng nữa cho thấy sự kỳ diệu của châm pháp cổ điển Trung Quốc sao?
Ngoại trừ cái đó, thông tin về bệnh nhân cũng khiến mọi người càng nghe càng thấy quen.
Chuyện về cô diễn viên ba lê bị liệt chân làm các bác sĩ bản địa nghĩ ngay đến Elena, nữ vũ công chính thuộc Đoàn ba lê Nhà hát lớn thành phố L. Nửa năm trước tin tức cô bị tai nạn dẫn đến liệt chân đã gây xôn xao dư luận một thời gian dài, gợi nên niềm tiếc nuối vô hạn vì cô vốn là nữ diễn viên chính trẻ tuổi nhất từ trước đến nay.
“Con gái chú đang ở đâu? Tôi cần phải xem xét tình huống đã.” Chu Cẩm Uyên lập tức nghiêm mặt, nếu cần thiết có khi tối nay anh phải vắng mặt trong buổi liên hoan.
“Xin chờ một chút, vợ tôi dẫn theo Elena đi phía sau, để tôi gọi điện thoại!” Người đàn ông nói xong mọi người đã xác nhận ngay bệnh nhân chính là Elena mà họ biết, ngôi sao trẻ tuổi vừa ngã xuống khỏi thần đàn!
Chỉ lát sau một người phụ nữ trung niên đẩy xe lăn tiến vào, trên xe là cô gái trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi với mái tóc đen dài, đôi mắt xanh lục tựa như mặt hồ trong rừng rậm, nhan sắc cực kỳ nổi bật cùng đường nét gương mặt thanh tú. Tiếc là đôi mắt xinh đẹp của cô rất vô hồn như viên minh châu bị lu mờ không thể tỏa ánh sáng.
“Chào cô.” Chu Cẩm Uyên gật đầu với mẹ Elena rồi lên tiếng chào hỏi cô, nhưng phản ứng của Elena rất chậm chạp, phải một lát sau cô mới ngước nhìn Chu Cẩm Uyên, sau đó thì thầm bằng giọng cực thấp, “… Chào anh.”
“Xin hãy kể một chút về tình trạng của bệnh nhân đi ạ.” Chu Cẩm Uyên nói.
Mẹ Elena xoa đầu con gái rồi trả lời rất ngắn gọn: “Elena ra ngoài chơi với bạn thân thì gặp tai nạn giao thông, đứa bé kia không qua khỏi, Elena cũng hoàn toàn mất đi công năng chi dưới, phản xạ thần kinh đã mất hết. Bác sĩ nói…”
Bà không nói tiếp vì sợ kể trước mặt con gái sẽ khiến cô chịu kích động.
Thì ra là thế, Chu Cẩm Uyên thấy sắc mặt Elena không tốt liền phán đoán cảm xúc của cô cũng đang gặp vấn đề, ban đầu anh còn nghi ngờ đối phương bị tê liệt cảm xúc do gặp chấn động quá lớn. Đôi khi chính chấn thương tâm lý cũng gây ra tình trạng mất khả năng vận động, những trường hợp thế này cần phải phối hợp điều trị cả tâm lý.
Tuy Elena không bị liệt vì tổn thương thần kinh nhưng tình hình sức khỏe tâm lý cũng rất đáng lo ngại, sau khi biết mình không còn cơ hội trở lại sân khấu cảm xúc của cô càng tồi tệ hơn.
“Để tôi kiểm tra cho cô ấy nhé.” Chu Cẩm Uyên ngồi xổm xuống bắt mạch cho Elena, cô gái không hề có phản ứng mà để mặc anh s* s**ng.
Chu Cẩm Uyên kiểm tra xong liền lấy dụng cụ châm cứu ra, “Tôi không mang theo dụng cụ đặc thù nên sẽ dùng châm bình thường điều trị thử một lần xem, các vị có phiền nếu tôi dùng loại châm không giống bệnh viện ở đây không?”
Nơi này bác sĩ chỉ dùng châm vừa ngắn vừa mảnh, anh lại dùng loại châm dài. Thế nhưng cha mẹ Elena có thể có ý kiến gì được, thậm chí họ còn vui mừng ra mặt vì thấy anh đã chấp nhận điều trị.
“Cô có muốn được múa trở lại không?” Chu Cẩm Uyên hỏi một câu làm đôi mắt Elena lập tức giật giật, trong lòng anh có ngay ý tưởng sau khi chứng kiến phản ứng rõ ràng này.
Thứ anh muốn thử không phải kinh lạc, mà là điều hòa lại cảm xúc cho Elena.
Chu Cẩm Uyên bắt đầu châm từ đỉnh đầu Elena, cùng lúc đó mọi người chợt nhận ra anh đang vừa châm vừa hát!
Bọn họ chưa từng nghe qua giai điệu độc đáo này, ngôn ngữ cũng là tiếng Hoa, nhưng dù không hiểu nó vẫn mang lại cho họ cảm giác bình yên và thư giãn. Đây… chẳng lẽ là liệu pháp âm nhạc sao? Kiểu tự hát lại còn hiếm thấy hơn nữa, mang đầy dấu ấn bản sắc dân tộc!
Không ai phát hiện ra ba người Kim Xước Tiên, Arthur và cô bạn gái Jessica vừa tiến đến gần. Bọn họ nhận thấy Chu Cẩm Uyên chưa kết thúc công việc nên chủ động đi tìm, không ngờ bắt gặp ngay cảnh tượng anh vừa trị liệu cho người ta vừa hát.
“Cái gì thế?” Arthur lẩm bẩm tự hỏi.
Bọn họ chỉ vừa tới nên không hiểu chuyện gì, Arthur rất hưng phấn vỗ vai một người hỏi thăm, “Xin hỏi ở đây đang chữa bệnh gì vậy?”
Người nọ hơi khó chịu quay đầu, lúc này phát hiện ra là Arthur liền che miệng để khỏi kích động hô lớn. Sau đó anh ta nói: “Đây là một bệnh nhân bị liệt tới từ bệnh viện Hopkins, bọn họ nói chỉ mình bác sĩ Chu mới cứu chữa được cho cô ấy thôi!”
Bệnh viện Hopkins? Trong nháy mắt Arthur trở thành người kích động nhất ở hiện trường, anh ta nói với bạn gái: “Em nhìn thấy chưa, anh đã nói thế nào, bác sĩ Chu không chỉ biết chữa rụng tóc mà còn nhiều ngón nghề lợi hại nữa!!”
Jessica trào phúng: “Anh hưng phấn làm gì, bác sĩ Chu lợi hại thật nhưng trừ phi anh bị liệt, nếu không cũng chỉ biết tìm cậu ấy chữa hói thôi.”
Arthur: “…………”
……
“Đại đạo động huyền hư, hữu niệm vô bất khế. Luyện chất nhập tiên chân, toại thành kim cương thể. Siêu độ tam giới nan, đích ngục ngũ khổ giải…”
Chu Cẩm Uyên tiếp tục niệm kinh bằng nhịp điệu cổ xưa độc đáo, giọng đọc chậm rãi mượt mà, lời lẽ bay bổng nhẹ nhàng mà không hề yếu đuối, thay vào đó là một thứ cảm giác mờ ảo linh động chảy thẳng vào tai mọi người. Tuy không có nhạc đệm nhưng giọng đọc vang vọng giữa không gian trống trải vẫn mang đến cảm giác xưa cũ sâu lắng.
Quả thực đây có thể coi là liệu pháp âm nhạc.
Hay nói chính xác hơn, không phải Chu Cẩm Uyên đang hát mà đang niệm kinh Đạo gia kết hợp với Chúc do thuật.
Hồi còn chữa cho Khúc Quan Phượng anh đã từng vận dụng thứ này một lần, đầu tiên dùng ngôn ngữ gây xao nhãng, sau đó mở nhạc đồng thời gõ nhịp bằng tay phối hợp châm cứu giúp Khúc Quan Phượng đi vào giấc ngủ sâu.
Hiện tại anh chọn cách tự niệm kinh.
Âm nhạc sinh ra từ các nghi lễ tôn giáo không chỉ kết nối trời đất với thần linh mà còn có thể chữa bệnh. Nội kinh từ lâu đã xếp âm nhạc vào hệ thống ngũ hành, những giai điệu mà anh hát đã được vô số tiền bối đi trước thí nghiệm qua, là những âm điệu dễ tác động đến tâm trí con người nhất. Bất kể âm sắc trong hay đục, tiết tấu nhanh hay chậm, tất cả đều tuân theo nguyên lý âm dương trong Kinh Dịch, năm nốt nhạc cung, thương, giác, chinh, vũ đối ứng với ngũ tạng, cũng tương ứng với năm loại cảm xúc vui, giận, nhớ, buồn, sợ.
Lấy ngũ âm k*ch th*ch ngũ tạng, lục điệu tác động lên lục phủ, có thể điều hòa tâm trí và khống chế cảm xúc!
Ở đây có hai con người cảm thụ điều đó sâu sắc nhất, một là Elena, người còn lại là Kim Xước Tiên.
Không một điệu múa nào trên đời là không có tiết tấu, vũ đạo và âm nhạc là hai loại hình nghệ thuật tương hỗ lẫn nhau. Là một nghệ sĩ múa ưu tú, Elena có được hiểu biết rất sâu sắc về âm nhạc; Kim Xước Tiên càng không cần bàn, anh ta vốn đã là một nhà soạn nhạc ưu tú rồi.
Trong phút chốc tâm trí Elena dường như bị Chu Cẩm Uyên ảnh hưởng, vẻ rụt rè u ám trên mặt cô dần dần chuyển sang bình tĩnh. Cô chịu nhiều tổn thương trong tai nạn giao thông, chứng kiến bạn thân qua đời nên tính cách có sự thay đổi rất lớn, cho dù đi điều trị tâm lý nhưng đã không có được cảm giác này một thời gian khá dài.
Arthur vốn rất hưng phấn cũng dần dần không dám thở mạnh trong tiếng niệm kinh đều đều, anh ta cảm thấy Chu Cẩm Uyên như đang niệm thần chú, rất muốn quay sang hỏi Kim Xước Tiên nhưng đối phương cũng đã sớm nhập thần ——
Trái tim Kim Xước Tiên đập mạnh khi nghe được giai điệu này, không phải anh ta không cảm nhận được sự bình yên tĩnh lặng của nó, mà vì tiết tấu được Chu Cẩm Uyên niệm ra quá độc đáo lại mang đậm sắc thái tôn giáo, kết hợp với khả năng y thuật của đương sự dường như còn biến thành một nghi lễ thiêng liêng.
Kim Xước Tiên nhớ đến chuyện Chu Cẩm Uyên đoán chữ chẩn bệnh cho mình, trong nháy mắt cảm hứng điên cuồng tuôn ra, anh ta như sắp bắt được một giai điệu bí ẩn ——
Jessica cũng chú ý tới liền thấp giọng hỏi, “Kim làm sao vậy?”
“Suỵt.” Arthur hạ âm xuống, anh ta vốn khá hiểu biết về Kim, “Có lẽ một tác phẩm vĩ đại sắp ra đời đấy…”