Cùng Vợ Quyền Cao Chức Trọng Trải Qua Cuộc Sống Thường Nhật

Chương 71

Đôi long phụng

Sau khi chính thức ký hợp đồng làm việc với Đại học Y Dược Sinh học, cùng lúc dự án nghiên cứu mới của phòng thí nghiệm Viện Sinh học cũng khởi động, một Alpha từng ăn không ngồi rồi suốt cả năm trời cuối cùng cũng bắt đầu bận rộn trở lại.

Mà độ bận rộn này còn vượt cả thời kỳ làm nghiên cứu sinh tiến sĩ.

Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ chuyển sang cách sống luân phiên ở vài căn nhà cùng lúc. Nếu hôm nào hắn bận việc ở trường, Lệ Tỉ sẽ về căn nhà khu đại học. Nếu hôm nào anh tăng ca, hắn lại đến căn hộ gần trụ sở tập đoàn LI hơn.

Cuộc sống như vậy kéo dài hơn một năm.

Chiều thứ Sáu, Lệ Tỉ bước ra khỏi phòng khám của bác sĩ riêng Tần Bảo Yến.

Khi anh đi tới khu thang máy số 1, một thang đang bảo trì, còn lại ba cái: hai cái ở tầng trên, một cái vừa khởi hành từ tầng một đi lên.

Bệnh viện tư nhân này thang máy đúng là nhiều thật, nhưng người thì lại ít. Đây là lần đầu tiên anh phải chờ.

May mà chẳng đợi lâu, chiếc thang máy đang lên thẳng một mạch đến tầng anh đứng.

Lệ Tỉ tưởng trong thang không có ai. "Đinh đong" một tiếng, cửa mở, anh đối diện ngay một Alpha trẻ cao ráo, chân dài.

"Em..."

Bước chân định tiến vào thang máy của Lệ Tỉ khựng lại, cả người đứng sững ngay trước cửa thang đang mở.

Ứng Tri Duật bước ra, chủ động nắm tay anh, kéo ngược trở lại hành lang bệnh viện.

Lệ Tỉ theo bản năng đi theo đối phương vài bước, mới chậm nửa nhịp mà hỏi: "Đi đâu vậy?"

Hỏi xong, anh mới chợt nghĩ ra khả năng khác, vội hỏi tiếp: "Em không khỏe à?"

Ứng Tri Duật dừng bước, bất đắc dĩ quay lại nhìn người đang bị mình nắm tay: "Đây là tầng phòng khám của bác sĩ Tần."

Tần Bảo Yến chuyên về tuyến thể Omega và sản khoa, hắn có ốm cũng chẳng đời nào chạy thẳng đến phòng khám của cô.

Lệ Tỉ hỏi xong cũng nhận ra điều đó. Nhưng việc Alpha đột ngột xuất hiện ở bệnh viện vẫn khiến anh bất ngờ đến mức đầu óc rối bời trong một thoáng.

Lệ Tỉ lại nói: "Anh kiểm tra xong rồi, không mắc bệnh gì đâu."

Ứng Tri Duật gật đầu, "ừm" một tiếng, nhưng vẫn không dừng bước, tiếp tục dẫn anh đi sâu vào bên trong.

Đến trước cửa phòng bác sĩ Tần Bảo Yến, hắn gõ cửa.

Ứng Tri Duật nghiêng đầu nhìn Lệ Tỉ: "Em cần tự mình xác nhận xem có phải em sắp làm bố lần nữa hay không."

Lệ Tỉ: "..."

Hôm nay không phải lịch khám định kỳ của anh, mà lịch khám định kỳ thì thường hai người cùng đến.

Ứng Tri Duật nhướn mày, tiếp tục bảo: "Hơn nữa kỳ ph*t t*nh của anh mãi vẫn chưa đến, em thấy hơi lạ."

Omega mỗi năm có bốn kỳ ph*t t*nh. Sau khi kết hôn, trừ thời gian mang thai Tiểu Tình Thư, kỳ ph*t t*nh của Lệ Tỉ luôn rất đúng giờ. Nhưng lần này khoảng cách đã vượt quá lâu rồi.

Lệ Tỉ im lặng một giây, không kiềm được hỏi: "Sao em biết hôm nay anh ở đây?"

Đúng lúc ấy, từ trong phòng khám vang lên tiếng: "Mời vào."

Ứng Tri Duật cười thần bí, chỉ để lại một câu: "Em cũng có tai mắt của em." Rồi dẫn anh đẩy cửa bước vào.

Chính là người bạn cũ hơn mười năm kiếp trước chứ còn ai!

Con gấu trúc kia chẳng lẽ lại keo kiệt đến mức không chịu tiết lộ chút tin này cho hắn?

Tần Bảo Yến thấy hai người đẩy cửa vào, đầu tiên là giật mình, không ngờ Lệ Tỉ đi rồi giờ lại quay lại.

Nhưng nhìn bàn tay hai người đan chặt, cô khẽ mỉm cười, như thể mọi chuyện vốn dĩ nên là vậy.

Thực ra, chỉ cần nhìn phản ứng của Lệ Tỉ và biểu cảm của bác sĩ riêng khi thấy họ quay lại, Ứng Tri Duật đã chắc chắn mình sắp làm bố lần nữa rồi.

Hắn chỉ là hơi không hiểu lắm.

Alpha trẻ không hề khách sáo, chưa kịp chào hỏi đã nhảy thẳng đến chuyện khiến mình băn khoăn: "Sao lại có thai được? Chúng tôi vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai mà."

Nếu câu này do bất kỳ Alpha nào khác hỏi, thì chẳng khác gì đang đứng trước mặt Omega của mình nghi ngờ đứa bé không phải con mình!

Dĩ nhiên, giữa cặp AO đã đánh dấu vĩnh viễn thì không có chuyện đó.

Vậy nên Alpha hỏi câu này thường là loại Alpha "tra nam" không muốn chịu trách nhiệm.

Nhưng Ứng Tri Duật rõ ràng không thuộc hai trường hợp trên. Hắn thật sự thấy khó hiểu: rõ ràng mỗi lần đều dùng biện pháp tránh thai nghiêm túc, sao vẫn có "con cá lọt lưới" rồi bất ngờ mang thai thế này?

Mà về vấn đề này, vị bố Omega tương lai kia rõ ràng cũng đã hỏi rồi.

Tần Bảo Yến khẽ liếc nhìn Lệ Tỉ đang đứng nghiêng nghiêng phía sau Ứng Tri Duật. Anh cúi mắt, không đối diện với cô. 

Xác định anh không có ý ngăn cản, cô mới chậm rãi nói một câu nghe như chẳng liên quan:

"Omega của cậu rất yêu cậu."

Ứng Tri Duật nghe xong chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Omega của hắn yêu hắn, điều đó hắn đương nhiên biết.

Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc tránh thai mà vẫn mang thai ngoài ý muốn?

Tần Bảo Yến nhìn Alpha trẻ đứng bên cạnh vị Tam Thái Tử nhà họ Lệ, ánh mắt vẫn trong veo như sinh viên đại học, nhất thời cũng không biết mở lời thế nào.

Sao lại có cảm giác như đang dạy hư một Alpha non nớt thế này?

Cô ho nhẹ một tiếng, chậm rãi giải thích: "Có một trường hợp, dù AO đã dùng mọi biện pháp tránh thai vẫn có khả năng mang thai."

Ứng Tri Duật lập tức hỏi: "Trường hợp nào?"

Lệ Tỉ dường như không muốn nghe tiếp nữa, đột ngột ngắt lời: "Chỉ là ngoài ý muốn thôi, về nhà nói sau."

Nhưng Ứng Tri Duật không chịu nhúc nhích, ghé sát tai anh thì thầm: "Nghe xem, để sau này mình còn biết đường mà tránh."

Lệ Tỉ: "..."

Trong phòng khám yên tĩnh, dù giọng Ứng Tri Duật nhỏ đến đâu, khoảng cách gần thế này, Tần Bảo Yến cũng không điếc tới mức không nghe thấy.

Cô lắc đầu: "Không tránh được đâu."

Ứng Tri Duật "ơ" lên một tiếng, ngơ ngác quay đầu.

Thấy không ngăn nổi nữa, Lệ Tỉ dứt khoát ngoảnh mặt đi. 

Tần Bảo Yến thong thả nói: "Độ tương thích trên 90% giữa AO, trong trường hợp đã đánh dấu vĩnh viễn, vẫn có khả năng mang thai nhờ tích lũy pheromone."

Ứng Tri Duật nhíu mày, vẫn chưa hiểu lắm.

Về mảng kỹ thuật sinh sản sau kết hợp AO và sản khoa Omega đúng là điểm mù kiến thức của hắn.

Sau khi luận văn của hắn được công bố, Tần Bảo Yến cũng đọc qua với tư cách là người trong nghề. Cô trích lại một câu trong bài của hắn:

"Khoang sinh sản quả thực là một cơ quan cảm xúc."

Tần Bảo Yến nói: "Cậu có thể hiểu đơn giản là cơ thể Omega đã hoàn toàn chấp nhận cậu, ngay trước cả ý chí của đối phương."

Khi một Omega và Alpha đã đánh dấu vĩnh viễn, sau đó mỗi lần kết hợp, ngoài việc xâm nhập khoang sinh sản, việc hòa quyện pheromone cũng được xem là một dạng kết hợp sâu.

Nói cách khác, giữa cặp AO độ tương thích cao đã đánh dấu vĩnh viễn, dù chỉ là đánh dấu tạm thời thì về lý thuyết cũng có khả năng gây mang thai.

Chỉ là xác suất này cực kỳ cực kỳ thấp, ước chừng chỉ một phần mười triệu.

"Xác suất này sẽ đạt đỉnh tương đối trong kỳ ph*t t*nh của Omega. Khi Omega của cậu kết hợp với cậu trong giai đoạn đó, cơ thể anh ấy có thể vượt qua ý thức chủ quan, vô điều kiện tiếp nhận cậu hoàn toàn."

Tần Bảo Yến đổi sang cách nói dễ hiểu hơn: "Nói trắng ra là cơ thể anh ấy không chịu bỏ sót dù chỉ một chút pheromone của cậu. Hai người lại liên tục đánh dấu trong thời gian ngắn, khiến lượng pheromone tích tụ trong khoang sinh sản đạt đến mức..."

Chưa để cô nói hết, lần này Lệ Tỉ nghe không nổi nữa, lại ngắt lời: "Mang thai thì mang thai, là ngoài ý muốn thôi, không cần nói chi tiết vậy đâu."

Có những lời từ miệng người khác nói ra, nghe cứ như anh đang tỏ tình với Alpha của mình...

Lệ Tỉ cúi mắt, chỉ muốn kéo Ứng Tri Duật rời khỏi đây.

Nhưng Alpha bình thường dễ dàng bị Omega nhà mình kéo đi, lần này lại cứng đờ tại chỗ, không nhúc nhích.

Ứng Tri Duật siết chặt tay Lệ Tỉ, im lặng một lúc, rồi lại hỏi tiếp: "Vậy sau này... tránh thai cũng không hiệu quả nữa à?"

Tần Bảo Yến nghe xong thì bật cười, đồng thời thầm mừng vì Alpha trẻ nhà vị Tam Thái Tử này vẫn giữ được đầu óc tỉnh táo. Không phải lập tức đắc ý vì Omega của mình yêu mình nhiều đến mức nào, mà trước tiên lại quan tâm đến vấn đề thực tế nhất.

Dù sao Omega nam do cấu trúc xương chậu hạn chế, đa phần phải sinh mổ, lại còn phải cân nhắc khoảng cách giữa các lần mang thai.

"Không cần lo đến thế, xác suất này vốn rất thấp."

Hơn nữa có một điều Tần Bảo Yến chưa nói.

Từ các ca lâm sàng hiện tại trên thế giới, tình huống này chỉ từng xuất hiện ở cặp AO có độ tương thích trên 97%.

Lệ Tỉ và Alpha của anh thực tế chỉ đạt 91%, vậy mà vẫn trúng "giải đặc biệt", đây là trường hợp đầu tiên trong lịch sử.

Đủ để lưu danh sử sách y học luôn rồi.

Ứng Tri Duật làm nghiên cứu khoa học, sao có thể không biết một phần mười triệu là thấp đến mức nào.

Nhưng...

Hắn nắm tay Lệ Tỉ, nhíu mày, dường như còn muốn hỏi tiếp.

Lệ Tỉ thật sự không chịu nổi nữa, nói thẳng: "Tiểu Tình Thư đã ba tuổi rồi, mang thai thì mang thai, về nhà anh cho em xem báo cáo."

Nói xong anh dứt khoát kéo thẳng Alpha ra khỏi phòng khám, Ứng Tri Duật đành bị ép phải theo ra.

Đến hành lang, Lệ Tỉ tiếp tục kéo hắn về phía thang máy. Đến khi hai người vào thang, cửa đóng lại, bắt đầu đi xuống.

Lệ Tỉ quay sang nhìn Alpha vẫn đang nhíu mày, từ nãy giờ không nói gì.

"Không muốn giữ à?"

Anh hỏi.

Tiểu Tình Thư đã hơn ba tuổi, gần đây hai người vẫn tránh thai chỉ vì cả hai đều bận, bận đến mức ngầm thống nhất trước mắt cứ qua giai đoạn này đã, sau đó mới tính tiếp.

Dù bây giờ có thai cũng chẳng phải chuyện lớn. Nhưng vẻ mặt ủ rũ của Ứng Tri Duật lại khiến anh cảm thấy dường như hắn không thực sự muốn đứa bé này?

Nghe vậy, Ứng Tri Duật lắc đầu, buồn bã nói: "Sau này biết làm sao đây?"

Lệ Tỉ không hiểu: "Làm sao là sao?"

Ứng Tri Duật cực kỳ rối rắm: "Chúng ta chẳng phải định nhiều nhất chỉ sinh ba đứa thôi sao? Giờ tránh thai cũng không chắc nữa thì sao bây giờ?"

Sinh cả đội bóng thì chỉ là hắn nói đùa thôi. Đừng bảo ông trời nhạt nhẽo đến mức không biết đùa chứ!

Lệ Tỉ nào biết Alpha đã bắt đầu hối hận vì lời nói bâng quơ năm xưa, anh thuận miệng đáp: "Một phần vài triệu cơ hội thôi mà, đâu dễ trúng thế."

Lúc này thang máy đã đến tầng hầm gửi xe.

Ứng Tri Duật theo Lệ Tỉ ra khỏi thang, lên xe, hắn lại nâng kính ngăn giữa ghế trước và sau lên, rồi mới phản bác: "Một phần vài triệu cơ hội, giờ chẳng phải đã trúng rồi sao."

Lệ Tỉ nghẹn lời: "..."

Ứng Tri Duật khẽ đặt tay lên bụng vẫn còn phẳng lì của anh, gương mặt tuấn tú vẫn đầy vẻ lo âu.

Lệ Tỉ lại bắt đầu thấy Alpha trẻ này "đáng yêu", anh cũng đưa tay xoa đầu hắn, bật cười dỗ dành: "Mang thai thì sinh thôi, đâu phải không nuôi nổi."

Ứng Tri Duật để mặc Omega nhà mình vuốt đầu, lí nhí càu nhàu: "Nhưng em thấy sau này anh sẽ càng yêu em hơn, nuôi nổi cũng không thể cứ sinh mãi vậy được."

Tam Thái Tử lại nghẹn họng lần nữa.

Sáng hôm sau, hệ thống đánh thức thông minh đúng giờ khởi động.

Tối qua Ứng Tri Duật lo lắng cả đêm, trằn trọc mãi trên giường, đến gần sáng mới chợp mắt được chút ít.

Lúc này ánh sáng mô phỏng ban mai tự động bật lên, nhạc môi trường vang nhẹ. Ứng Tri Duật không chịu mở mắt, trở mình vùi mặt vào hõm cổ Omega nhà mình, như kiểu bịt tai trộm chuông trốn việc dậy.

Lệ Tỉ lúc này đã tỉnh, cúi đầu nhìn Alpha đang vùi mặt vào cổ mình.

Tối qua Alpha cứ lăn qua lộn lại, chỏm tóc ngốc nghếch bị ngủ rối giờ nhô lên trên đầu.

Lệ Tỉ bèn đưa tay giúp hắn vuốt xuống.

Ứng Tri Duật tưởng anh lại định vuốt đầu mình, liền nghiêng mặt về phía anh, thuận tiện để anh đặt tay lên sau gáy.

Lệ Tỉ cúi mắt nhìn Alpha nhắm tịt mắt nằm ì ra đấy, lông mi cong dài, gương mặt sáng sủa.

Anh đột nhiên nghĩ, nỗi lo của Ứng Tri Duật dường như cũng không hẳn vô lý.

Anh dường như thật sự rất thích, rất thích Alpha này. Kết hôn sắp năm năm rồi, mà vẫn thích như thuở ban đầu.

Nghĩ vậy, Lệ Tỉ cúi xuống khẽ hôn lên mắt hắn.

Alpha trẻ mở một mắt, trong mắt còn sót đọng chút ngái ngủ, lại xen lẫn ý cười, cứ thế nhìn chằm chằm anh.

Khoảnh khắc ấy, Lệ Tỉ nghĩ, một phần mười triệu cơ hội, trúng thì trúng vậy.

Dù có lần hai, lần ba ngoài ý muốn, thì vẫn là câu ấy:

Mang thai thì sinh thôi.

Đâu phải không nuôi nổi.

---

Đến tháng Mười Hai, gần cuối kỳ của Đại học Y Dược Sinh học, dự án phòng thí nghiệm trường cũng vào giai đoạn nước rút, Ứng Tri Duật bước vào khoảng thời gian bận rộn nhất.

Thai nhi trong bụng Lệ Tỉ đến tuần thứ mười sáu được xác định là một cặp song sinh long phụng.

Ứng Tri Duật nghe xong ngẩn người một lúc, cuối cùng đưa ra kết luận: "Hóa ra song sinh long phụng cũng có thể di truyền!"

Lệ Tụng Khiêm lại gọi hai người về nhà ở.

Nhưng lần này không còn mối đe dọa an toàn từ kẻ thù giấu trong bóng tối như lúc mang Tiểu Tình Thư, nên Lệ Tỉ không về, vẫn chủ yếu ở hai căn nhà trung tâm thủ đô và khu đại học.

Sau khi dùng pheromone tắm cho hai cục cưng bé bỏng trong bụng Omega, Ứng Tri Duật nằm trên giường nói với Lệ Tỉ rằng hai tuần tới hắn phải ở lại trường, có thể không ra được, nhưng chỉ cần xong nốt nửa tháng thí nghiệm kết thúc là hắn sẽ có thật nhiều thời gian bên anh rồi.

Lệ Tỉ hiện đang ở giai đoạn giữa thai kỳ ổn định nhất, trạng thái tổng thể không khác gì trước khi mang thai.

Hai đứa bé trong bụng anh cũng rất ngoan, lại là hai cục cưng biết nghe lời.

Anh chỉ dặn hắn cứ yên tâm làm việc, mọi thứ khác không cần lo.

Nửa tháng sau, sinh viên khu đại học đi dạo ngoài đường rõ ràng thưa thớt dần, phần lớn đều đang chui vào phòng tự học và thư viện cày cuốc trong giai đoạn nước rút trước kỳ thi.

Ngày 23 tháng 12, tối hôm trước Ứng Tri Duật còn nói phòng thí nghiệm sắp xong, vậy mà sáng hôm sau lại đổi giọng bảo cần thêm một ngày nữa.

Nhưng hắn cam đoan dù thế nào cũng sẽ về kịp để cùng anh đón sinh nhật ngày 24 tháng 12.

Lệ Tỉ vốn không để tâm đến sinh nhật lắm, chỉ là Ứng Tri Duật vội vã nói vài câu trong điện thoại rồi cúp máy.

Anh gọi cho vệ sĩ đi theo hắn, bọn họ ấp úng không rõ ràng, thái độ ấy khiến Lệ Tỉ hơi bất an.

Tối 23 tháng 12, mười giờ đêm.

Thông thường sau giờ ăn tối nghỉ ngơi, dù Ứng Tri Duật không rời khỏi tòa nhà thí nghiệm, chỉ cần rảnh một chút là hắn sẽ gọi điện cho Lệ Tỉ như thường lệ.

Nhưng tối nay đã qua giờ ăn tối lâu rồi, cuộc gọi của hắn vẫn chưa đến.

Lệ Tỉ không giữ nổi bình tĩnh nữa, chủ động gọi tới.

Bên kia bắt máy rất nhanh, giọng Alpha nghe chẳng có chút sơ hở nào.

Đáng tiếc cái đầu óc của Ứng Tri Duật nếu cố tình lừa người thì ai thoát nổi? Càng tỏ ra bình thường, Lệ Tỉ lại càng lo hắn gặp chuyện gì khác.

Hai người nói chuyện một lúc trong điện thoại, tín hiệu giọng bên kia đứt quãng một chút, rồi hắn bảo còn chút việc chưa xong, bảo anh nghỉ sớm đi.

Lệ Tỉ nhíu mày: "Ứng Tri Duật, em bị cảm à? Người không khỏe hay sao? Anh chỉ mang thai thôi, có phải mắc bệnh gì..."

Anh vốn định nói mình chỉ mang thai, chứ không phải mắc bệnh hiểm nghèo sắp chết, anh không yếu đuối đến mức không chịu nổi chuyện to.

Nhưng chưa để anh nói hết, Ứng Tri Duật như đã đoán trước anh sẽ nói gì, kịp thời ngăn lại:

"Đừng nói lời xui rủi."

Nghe chữ "xui rủi" từ miệng một nhà khoa học trẻ đang nghiên cứu khoa học thật sự không hợp chút nào, nhưng Lệ Tỉ vẫn ngưng lời.

Im lặng một lúc, Ứng Tri Duật như cầm điện thoại, đổi vị trí, Lệ Tỉ nghe thấy tiếng gió.

Ngay sau đó, Ứng Tri Duật khẽ gọi trong điện thoại: "Lệ Tỉ."

Lệ Tỉ khựng lại. Alpha chưa từng gọi anh như vậy.

Dù ban đầu anh đã bảo hắn cứ gọi thẳng tên đầy đủ, Ứng Tri Duật cũng chưa từng gọi thế.

Ứng Tri Duật trầm giọng nói: "Tuyết rơi to thật."

Lệ Tỉ đứng dậy, bước ra cửa sổ. Trong tiềm thức, dường như có một linh cảm kỳ lạ dẫn dắt, anh cúi nhìn xuống sân dưới nhà.

Alpha trẻ không đội mũ, không quàng khăn, trông như đã đứng trong tuyết khá lâu, áo khoác và đỉnh đầu phủ một lớp tuyết trắng mỏng.

Như có thần giao cách cảm, Alpha đang cầm điện thoại trong sân đồng thời ngẩng đầu lên.

Tựa như vài tháng trước, khi Lệ Tỉ biết mình mang thai song sinh, bước ra khỏi phòng khám, ở khu thang máy bệnh viện lại gặp được Alpha.

Dường như mỗi lần anh dâng lên nỗi bất an, chỉ cần ngẩng lên sẽ thấy ngay người mình muốn gặp.

Thế là cõi lòng lại bình yên.

"Quà sinh nhật bất ngờ, thích không?"

Alpha không biết lén lút về nhà từ lúc nào, chắc đã dặn dò vệ sĩ dưới nhà từ sớm, nên chẳng ai báo cho Lệ Tỉ trên lầu biết rằng chủ nhân Alpha còn lại của nhà đã "lẻn" về sân từ lâu.

Từ góc nhìn của Lệ Tỉ, anh thấy trong sân có năm chú tuyết trắng mũm mĩm xếp thành hai hàng.

Hai chú lớn đứng phía sau, ba chú nhỏ đứng phía trước. Hai chú lớn phía sau, một chú quàng khăn quanh cổ, một chú đội mũ trên đầu.

Hèn gì trời lạnh thế này mà mũ và khăn của Alpha trẻ đều biến mất.

Lệ Tỉ cầm điện thoại đi xuống lầu. Anh muốn xem tay hắn, nhưng Alpha lại giấu tay ra sau lưng.

Ứng Tri Duật nói: "Tay em lạnh lắm, đừng sờ."

Người mang thai không được cảm.

Hắn gọi Lệ Tỉ xuống chỉ để ngắm người tuyết thôi. Xem xong hắn định dắt anh vào nhà trước, nhưng Lệ Tỉ đã nhanh tay khoác áo lông dài lên người hắn.

Đây là chiếc áo anh cố ý mang theo khi xuống lầu.

Lệ Tỉ đi đến giữa sân, vòng quanh mấy chú tuyết một lượt, hỏi: "Cái nào là em?"

Ứng Tri Duật chỉ chú tuyết đội mũ.

Lệ Tỉ bước tới, sờ đầu chú tuyết lớn, sau đó tháo khăn quàng của mình quàng luôn cho nó.

Anh quay lại, nói: "Anh rất thích. Cảm ơn em."

Anh trả lời có phần bình thản, Ứng Tri Duật bắt đầu lo liệu có phải vì để làm bất ngờ sinh nhật mà lừa anh, khiến anh tưởng hắn gặp chuyện gì, nên giờ anh không vui chăng?

Vào nhà, Ứng Tri Duật vào phòng tắm rửa tay bằng nước nóng trước, Lệ Tỉ cũng đi theo.

Trong lúc hắn rửa tay, Lệ Tỉ từ phía sau ôm lấy eo hắn.

Bụng thai long phụng ở giữa thai kỳ to hơn lúc mang Tiểu Tình Thư một chút. Tư thế này khiến Ứng Tri Duật cảm giác không chỉ có Lệ Tỉ, mà hai đứa bé chưa chào đời cũng đang ôm lấy mình.

Hắn khựng lại, nghiêng đầu hỏi: "Tiểu Tình Thư đâu?"

Lệ Tỉ ôm hắn: "Sáng sớm đã bị bố đón sang bên kia rồi. Mai sinh nhật Lệ Nguyệt, nói ở bên đó chơi hai ngày."

Ứng Tri Duật lại hỏi: "Sao anh không về?"

Lệ Tỉ và Lệ Nguyệt cũng là anh em song sinh, cùng sinh ngày 24 tháng 12, nhưng vào ngày này Lệ Tỉ lại rất ít khi về nhà họ Lệ.

Lệ Tỉ đáp: "Có linh cảm em sẽ về."

Anh đoán Alpha sẽ cố về đón sinh nhật anh, cũng đoán hắn nói hôm nay không về được là cố ý để tạo bất ngờ.

Nhưng dù chỉ là một phần vạn khả năng hắn thật sự gặp chuyện, Lệ Tỉ vẫn không sao ngăn được nỗi lo trong lòng.

Không cần anh nói ra, Ứng Tri Duật cũng hiểu vì sao Omega nhà mình lại không vui.

Hắn nghĩ một chút, nói: "Sau này chắc còn nhiều bất ngờ nữa, em sẽ cố gắng không để anh phát hiện."

Quay người lại, hắn cúi xuống xoa bụng giờ đã tròn trịa trở lại của anh, vừa như dỗ dành, vừa như chơi đùa với hai đứa bé trong bụng.

Xoa một lúc, hắn mới nói: "Nhưng anh đừng nghĩ theo hướng xấu. Nếu thật sự có chuyện không hay, em sẽ không giấu anh."

Hắn ngẩng lên, nhìn vào mắt Lệ Tỉ, mỉm cười: "Chúng ta cùng nhau đối mặt, được không?"

Lệ Tỉ vừa định gật đầu, Alpha đã bổ sung thêm một câu: "Dù sao ông xã nhà ta cũng là trụ cột gia đình, có chuyện gì tất nhiên phải dựa vào ông xã chống đỡ rồi."

Lệ Tỉ: "..."

Tắm nước nóng xong, đã sắp hết ngày.

Người mang thai cần ngủ sớm, nhưng hôm nay là ngoại lệ.

Từ phòng tắm nóng hổi bước ra, Ứng Tri Duật vừa lau tóc vừa nói: "Trường có một dự án hợp tác nghiên cứu quốc tế, cần ra nước ngoài một đến hai năm để làm nghiên cứu hợp tác ở phòng thí nghiệm bên đó."

Lệ Tỉ lúc này đã nằm lên giường trước, nghe xong không chút do dự: "Anh đi cùng em."

Ứng Tri Duật ngẩn ra, quay đầu nhìn anh.

Thấy vẻ mặt hắn khác lạ, Lệ Tỉ hơi chống người ngồi dậy.

"Sao thế? Em định sống xa nhau à? Hay định vì anh mà bỏ cơ hội công việc?"

Không đợi hắn trả lời, Lệ Tỉ tiếp tục: "Sức khỏe của bố vẫn tốt, bên trụ sở tập đoàn có Lệ Thấm, Lệ Luật là đủ. Anh làm việc ở đâu cũng không khác biệt gì."

Không cho Ứng Tri Duật có cơ hội chen lời, Lệ Tỉ dường như đã sắp xếp xong mọi vấn đề liên quan sau khi cùng hắn ra nước ngoài chỉ từ một câu nói.

Ứng Tri Duật chớp mắt, ngẩn ngơ hồi lâu: "... Em còn chưa nói hết mà."

Trường hắn đúng là có cơ hội ra nước ngoài như vậy, nhưng kiếp trước ở Viện Nghiên cứu Khoa học Sinh học Quốc gia hắn cũng từng có cơ hội tương tự.

Lúc ấy quan hệ giữa hắn và Lệ Tỉ khá lạnh nhạt, anh cũng chưa từng ngăn cản sự nghiệp của hắn, nên những đợt trao đổi hay hợp tác nghiên cứu cần thiết, kiếp trước hắn đều tham dự.

Mấy dự án hợp tác quốc tế thế này, nhiều khi cũng là để đánh bóng tên tuổi cho nhân tài nghiên cứu.

Hiện tại "ánh hào quang" trên người Ứng Tri Duật ở độ tuổi này đã đủ rực rỡ, cơ hội lần này hoàn toàn có thể nhường cho người khác.

Hắn giải thích: "Em nhắc đến chỉ sợ anh hiểu lầm em ở lại vì anh và con, khiến anh nghĩ em bỏ lỡ cơ hội gì đó thôi."

Nếu hắn chủ động từ bỏ cơ hội này, chắc chắn sẽ có người cho rằng hắn vì Lệ Tỉ.

Dù người ngoài nghĩ gì về hai người, hắn và anh đều không quan tâm.

Nhưng nếu tin này từ người khác truyền đến tai Lệ Tỉ, hắn sợ anh cũng sẽ hiểu lầm theo.

Hắn nói: "Chủ động nói ra là muốn anh biết, đây không phải hy sinh vì hai người, chỉ là công việc này có người khác phù hợp hơn em."

Nghe xong, Lệ Tỉ nhìn hắn hồi lâu, như muốn phân biệt lời hắn nói bây giờ là thật lòng hay chỉ dỗ dành cho anh yên tâm.

Ứng Tri Duật thản nhiên đối diện với ánh nhìn của anh.

Một lúc sau, Lệ Tỉ xác định hắn không phải đang dỗ mình.

Anh gật đầu: "Được, anh biết rồi."

Dừng một chút, anh lại nói: "Sau này nếu có cơ hội tốt phù hợp với em, em đừng bỏ qua."

Anh sớm đã nghĩ đến khả năng Ứng Tri Duật cần ra nước ngoài trao đổi làm việc. Không có nhà khoa học nào chỉ biết vùi đầu nghiên cứu một mình cả. Chuyện ra nước ngoài trao đổi, Lệ Tỉ từ lâu đã chuẩn bị tâm lý.

Ứng Tri Duật đi tới xoa bụng anh, đáp: "Được."

Đồng hồ chính thức điểm sang ngày 24 tháng 12.

Ứng Tri Duật không biết từ đâu biến ra một miếng bánh nhỏ.

Người mang thai phải kiểm soát lượng đường, nên bánh chỉ có một miếng bé xíu, cắm duy nhất mỗi một cây nến.

Hắn bưng khay bánh, cười híp mắt: "Chúc anh trai Tỉ Tỉ sinh ra vào đêm yên bình, không cần làm anh hùng cứu thế gì cả, bình an khỏe mạnh là đủ."

Từ khi điều tra ra quá khứ trước khi mẹ qua đời, Lệ Tỉ đã từng bước hướng tới việc tiếp quản LI. Sau khi vào tập đoàn, mọi việc anh làm sau đó, suy cho cùng, đều là muốn làm điều gì đó cho nhóm Omega.

Thuốc trấn an, pheromone nhân tạo...

Mục đích ban đầu của những loại thuốc này không khó nhận ra: Lệ Tỉ muốn giúp Omega có thể thực sự độc lập về pheromone.

Dù là Omega đã bị đánh dấu hoàn toàn, dù chưa phẫu thuật xóa bỏ dấu ấn, anh vẫn hy vọng nhóm này có thể sống bình thường mà không phụ thuộc vào pheromone của Alpha.

Ứng Tri Duật nói: "Mẹ chọn ngày 24 tháng 12 sinh ra anh và Lệ Nguyệt, lúc ấy bà ấy nhất định tràn đầy hy vọng, mong muốn hai con cả đời vui vẻ bình an."

Hai người không sinh vào ngày Giáng sinh 25 tháng 12, mà sinh vào đêm 24 tháng 12 an lành.

Trong ánh nến yếu ớt mà ấm áp, Ứng Tri Duật dùng đôi mắt tràn ngập ý cười, dịu dàng nhìn Lệ Tỉ.

Hắn nói: "Đừng tự tạo áp lực lớn thế. Anh trai Tỉ Tỉ nhà ta đã làm rất tốt rồi."

Lệ Tỉ ngẩn ngơ nhìn Alpha trẻ trước mặt.

Anh chưa từng nói mình muốn làm gì kia mà?

Nhưng... Alpha dường như lúc nào cũng đều hiểu thấu.

Lệ Tỉ nắm lấy tay hắn, yết hầu khẽ chuyển động, nhưng lại không thể thốt ra lời nào.

Liếc nhìn cây nến sắp cháy đến gốc, Ứng Tri Duật cười bảo: "Thổi nến trước đi nào, anh trai sinh nhật."

Lệ Tỉ lại nhìn hắn thật lâu, Ứng Tri Duật mỉm cười đáp lại, rồi anh mới nhắm mắt.

Không chút do dự, hai tay chắp lại, anh ước: "Ứng Tri Duật cũng vậy."

Rồi mở mắt, hướng về chiếc bánh, thổi tắt nến.

Hệ thống chiếu sáng thông minh trong phòng hoạt động trở lại. Lệ Tỉ nhìn Ứng Tri Duật, lặp lại lời mình vừa thầm ước lúc nhắm mắt: "Ứng Tri Duật cũng vậy."

Không cần làm anh hùng cứu thế gì cả, bình an khỏe mạnh là đủ.

Lệ Tỉ ước rằng: Ứng Tri Duật cũng vậy.

Ứng Tri Duật cũng nhìn anh, chậm rãi lặp lại: "Được, Ứng Tri Duật cũng vậy."

"Cứ cố gắng hết sức trong khả năng của mình, đi được bao xa thì đi. Cả hai chúng ta đều thế nhé."

 

- Hết -

 

Editor's note: Truyện chính thức kết thúc ^^ Một lần nữa, cảm ơn những ai đã kiên nhẫn chờ mình lấp hố và đồng hành cùng bé con Tri Tri và anh trai Tỉ Tỉ đến chương cuối.

---

Có mấy bạn tò mò về tuyến IF,  chắc khi nào rảnh thì mình sẽ cân nhắc làm, hông hứa trước được tại lười quá rồi :( Chưa kể tuyến IF không có bản dịch tiếng Anh, mà trình edit QT mình cùi lắm. Thôi thì tạm thời mọi người đọc ở web xanh hé.

Edit sơ 1 đoạn để ai có hứng thú vì mức độ lụy của thụ thì cứ yên tâm nhảy hố:

"Lệ Tỉ, anh thích tôi rồi sao?"

Thích sao?

Đương nhiên là thích.

Thậm chí đã không chỉ dừng lại ở mức thích nữa.

Nhưng là một kẻ kiêu ngạo bắt nạt người khác suốt mười mấy năm thanh xuân, anh có tư cách nói thích, nói yêu sao?

Cúi mắt nhìn ngón tay Ứng Tri Duật, anh tự hỏi: tình yêu của anh rốt cuộc đã mang đến cho đối phương điều gì?

Anh...

Nhưng có lẽ một số cảm xúc đã bị chôn vùi quá lâu. Tình yêu của Lệ Tỉ dành cho Alpha đã kìm nén đến mức anh không thể tự khống chế, cũng không thể hòa giải với chính mình.

Nếu không có vụ bắt cóc, Lệ Tỉ từng điên cuồng nghĩ rằng cứ thế chiếm hữu Alpha này cả đời.

"Đúng, tôi thích em."

Còn hơn cả thích.

Lệ Tỉ thầm bổ sung trong lòng.

Một tay khẽ vuốt bụng, như muốn lấy chút sức mạnh từ đứa bé chưa thành hình của anh và Alpha.

"Tôi không muốn em tái hôn, không thể chấp nhận cho em tái hôn. Chỉ cần thấy em đi gần với ai một chút, tôi đã muốn điều tra người đó đến tận đáy."

"Em hỏi tôi vì sao lại hút thuốc, có liên quan đến em không. Giờ tôi trả lời em: có, chỉ liên quan đến em mà thôi."

"Mỗi khi tôi không kiềm được muốn hỏi vệ sĩ về hành trình của em, muốn biết hôm nay em gặp ai, nói gì, làm gì, tôi chỉ có thể lao vào hút thuốc, uống rượu để làm tê liệt bản thân, để ngăn mình lại."

Tự phơi bày hết những ý nghĩ xấu xa trong lòng, hơi thở Lệ Tỉ trở nên dồn dập. Anh lại muốn hút thuốc.

Nhưng giờ anh không thể hút nữa.

Vì vậy anh chỉ có thể nhắm mắt lại, siết chặt hai tay, chờ đợi phán xét của Alpha.

Nhưng sự lặng thinh kéo dài rất lâu, anh chỉ nghe giọng nói mãi mãi trầm tĩnh, lịch thiệp, dễ nghe ấy vang lên:

"Vậy giờ anh định theo đuổi tôi à?"

Lệ Tỉ ngẩn ra, khó tin chậm rãi mở mắt.

Ứng Tri Duật nhìn Lệ Tỉ. Khuôn mặt tuấn tú thanh thoát không có vẻ chán ghét, ghê tởm, hay tức giận như anh tưởng tượng.

"Vừa nãy nói chuyện cứ nhìn chằm chằm vào miệng tôi, lại muốn hôn tôi nữa à?"

Biểu cảm Ứng Tri Duật vẫn rất bình tĩnh, đôi mắt thường ngày hay cười dường như còn mang chút thích thú xem kịch và lười nhác. Khi ánh mắt rơi xuống bụng vẫn còn phẳng lì mà tay trái Lệ Tỉ đang che, lại như ươm chút dịu dàng sâu thẳm khó nói thành lời.

"Nhưng chúng ta đã ly hôn rồi. Muốn hôn nữa thì phải theo đuổi. Mà theo đuổi khi đang mang thai thì--"

Giọng Alpha trầm thấp, thong dong:

"Càng phải theo đuổi nghiêm túc hơn một chút mới được."

   
Bình Luận (0)
Comment