Ai ghen với ai?
Sau đám cưới của Lệ Nguyệt, Ứng Tri Duật lại quay về cuộc sống "bố bỉm toàn thời gian".
Nhưng những ngày nhàn nhã này của hắn cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Dự án dược phẩm mới nhất của LI đã đi vào quỹ đạo, gần đây Ứng Tri Duật cứ cách một hai ngày là lại phải chạy đến phòng thí nghiệm pheromone của LI một chuyến.
Cùng lúc đó, công việc chính thức của hắn cũng đã chốt xong.
Ứng Tri Duật không đi theo con đường cũ của kiếp trước, không vào Viện Nghiên cứu Khoa học Sinh học Quốc gia, mà ký hợp đồng làm giảng viên tại Đại học Y Dược Sinh học.
Lúc đầu Lệ Nguyệt hoàn toàn không hiểu. Cô nghĩ, với thành tựu mà anh rể đạt được ở độ tuổi này, nếu ở lại Đại học Y Dược Sinh học làm giảng viên thì sau này còn thăng tiến kiểu gì được? Cùng lắm cũng chỉ dừng ở vị trí giáo sư thôi mà?
Nhưng theo lời Ứng Tri Duật thì: dạy dỗ bồi dưỡng nhân tài mới là việc đáng quý nhất.
Chỉ có Lệ Tỉ mới biết, việc Ứng Tri Duật chọn ở lại Đại học Y Dược Sinh học, có lẽ cũng vì trong lòng muốn giúp đỡ thêm nhiều bạn trẻ nghiên cứu khoa học bình thường.
Vòng tròn nghiên cứu học thuật phân hóa giai cấp đã chẳng phải chuyện một sớm một chiều. Người trẻ dấn thân vào con đường khoa học, nếu muốn nổi bật thì phải lội qua vùng nước rất sâu đầy rẫy thị phi.
Cũng giống như khi nghiên cứu biểu sinh học ABO ngày trước, có lẽ Ứng Tri Duật cũng chưa từng đặt mục tiêu lớn lao rằng mình phải làm được tới đâu, phải thay đổi xã hội bao nhiêu.
Nhưng có thể góp chút sức nào, thì góp chút sức ấy.
Đó chính là trí tuệ và nguyên tắc sống của Alpha trẻ.
Lệ Tỉ thấy Alpha như vậy rất tốt. Không cần ép mình phải theo lề lối nào cả, chỉ cần cắm đầu mà bước. Thời gian và nỗ lực rồi sẽ cho hắn câu trả lời.
Hôm ấy, Lệ Tỉ tham gia xong buổi họp brainstorm của phòng R&D tại trụ sở LI.
Tan họp, anh nhận ra Trương Kinh Duệ đang đi theo mình sắc mặt có gì đó hơi kì lạ.
Đợi đồng nghiệp phòng R&D đi hết, hai người cùng bước vào thang máy, Lệ Tỉ mới hỏi: "Sao thế?"
Trương Kinh Duệ liếc nhìn sắc mặt anh, dè dặt hỏi: "Lệ tổng, anh xem hot search chưa ạ?"
Nói chính xác thì Trương Kinh Duệ chẳng thuộc phòng ban chuyên môn nào của LI cả.
Y chỉ phụ trách công việc cá nhân cho Lệ Tỉ, nên trong buổi họp brainstorm kiểu này mà lơ là tí cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Lệ Tỉ hỏi thẳng: "Hot search gì, nói nghe xem."
Trong lúc họp, dĩ nhiên Lệ Tỉ không thể cầm điện thoại lướt hot search được.
Nhưng Trương Kinh Duệ đã hỏi vậy, chắc chắn cái hot search này liên quan đến anh.
Trương Kinh Duệ không dám kể lại, chỉ cẩn thận đưa điện thoại qua cho Lệ Tỉ xem.
Lệ Tỉ cầm máy, màn hình sáng lên, ngay lập tức đập vào mắt là ảnh chụp màn hình làm thumbnail video: một Alpha trẻ đội mũ lưỡi trai, mặc đồ đen từ đầu đến chân, trên mặt còn cố tình đeo khẩu trang đen che kín, chỉ để lộ đôi mắt.
Nếu trong ảnh chỉ có một mình Ứng Tri Duật, có lẽ Lệ Tỉ sẽ ngắm thêm vài giây, thầm khen dáng người làm giá treo quần áo chuẩn chỉnh của Alpha cùng đôi mắt lộ ra kia.
Khí chất vốn đã sáng ngời, qua bức ảnh lại càng được nâng lên đúng độ.
Nhưng đáng tiếc, đây không phải ảnh một người.
Cùng bước ra từ một quán bar với Alpha trẻ còn có một Alpha cao lớn khác, dáng người như siêu mẫu.
Mặc dù mặt người kia đã bị làm mờ, nhưng cái khí chất vẫn toát ra được rằng: đây chắc chắn cũng là một anh chàng đẹp trai.
Chỉ cần nhìn thumbnail thôi, chẳng cần đọc cả tiêu đề, Lệ Tỉ đã biết hướng dư luận của cái hot search này rồi.
Bây giờ cái nhãn "chàng rể ăn bám" trên người Ứng Tri Duật chắc là cái nhãn mờ nhạt nhất.
Nhà khoa học 25 tuổi mới nổi, top 10 thế giới về di truyền học gen ABO, chỉ riêng những danh xưng ấy thôi cũng đã kéo theo lượng chú ý và độ nóng khổng lồ.
Lệ Tỉ mặt không đổi sắc xem hết video hot search. Trương Kinh Duệ nhìn không ra tâm trạng ông chủ, cũng chẳng dám hé môi.
Bình thường một Alpha đi cùng một Alpha khác vào quán bar, loại video chụp lén thế này căn bản chẳng có gì đáng đưa tin.
Nhưng cái dở là, một trong hai người kia lại chính là "chàng rể A" được ông chủ cưng nhất, còn người còn lại lại là một Alpha cũng đẹp trai không kém!
Dù không có tin chính thức, nhưng chuyện năm ngoái tiểu Lệ tổng với Alpha trẻ nhà mình xảy ra mâu thuẫn, nội bộ LI không ít người biết.
Trương Kinh Duệ cũng từng nghe phong thanh.
Nghe đồn là Alpha nhà Lệ tổng bên ngoài lén lút với cái gì mà "hoa giao tế số một vòng thượng lưu thủ đô", còn bị tiểu Lệ tổng bắt quả tang tại trận.
Lúc đầu Trương Kinh Duệ cũng không tin.
Tin đồn kiểu này nghe quá hoang đường.
Nhưng suốt hai tháng đó, Trương Kinh Duệ lại thực sự thấy tiểu Lệ tổng và Alpha nhỏ mà anh cưng chiều hình như đang chiến tranh lạnh!
Không chỉ chiến tranh lạnh, ra ngoài còn phải gồng mình giả vờ ân ái. Cái kiểu "ngoài mặt hòa thuận trong lòng xa cách" kia chẳng phải càng chứng minh lời đồn "AA mập mờ" sao!
Rồi sau đó Lệ tổng và Alpha nhà mình làm lành.
Chẳng bao lâu sau lại có tin đồn mới: chàng hoa giao tế Alpha kia đã không còn lăn lộn trong vòng thượng lưu thủ đô nữa, cả người như bốc hơi, đột nhiên bặt vô âm tín, chẳng ai biết đối phương đã đi đâu.
Tin đồn càng truyền càng bị thêu dệt đủ kiểu.
Thế rồi sau cùng ai cũng bảo nhau: sự thật là Tam Thái Tử nhà họ Lệ nổi trận lôi đình vì mỹ nam, thẳng tay đuổi vị Alpha kia ra khỏi thủ đô!
Trương Kinh Duệ nghe mà sợ đến lạnh cả gáy.
Vừa mới tiễn đi một Alpha "hoa giao tế thượng lưu", giờ lại mọc thêm một "Alpha lêu lổng quán bar"!
Thang máy đến tầng văn phòng Lệ Tỉ.
Lệ Tỉ xem xong hot search nhưng chẳng nói gì, trả điện thoại cho Trương Kinh Duệ, bước ra khỏi thang máy. Vừa đi ngang hành lang, còn chưa kịp vào văn phòng, Trương Kinh Duệ đi sau đột nhiên thở phào một hơi rõ dài.
Trước cửa văn phòng phó chủ tịch LI của Lệ Tỉ, có một người đang đứng.
"Ứng thiếu gia!"
Cách cả một quãng, Trương Kinh Duệ chào to đến mức giọng y vang vọng khắp cả hành lang.
Lệ Tỉ ngẩng mắt.
Vị Alpha trẻ đẹp một tay bế con, một tay xách hộp cơm, nghiêm chỉnh thực hiện tư thế "phạt đứng" ngay trước cửa văn phòng anh.
Khung cảnh ấy vừa đẹp mắt, vừa càng lộ rõ dáng vẻ có tật giật mình của đương sự.
Trùng hợp làm sao, hôm nay Ứng Tri Duật cũng mặc đồ đen tuyền.
Giống hệt bộ đồ trong hot search.
Lệ Tỉ khựng lại tại chỗ, khẽ mím môi, hỏi: "Sao lại qua đây?"
Ứng Tri Duật đứng trước cửa lập tức thở phào nhẹ nhõm. Còn chịu nói chuyện, tức là chưa tin vào mấy tin lá cải đó!
Hai người cùng vào văn phòng. Ứng Tri Duật đóng cửa lại, không nhịn được mà tuôn một tràng: "Mấy tay săn tin này bị sao thế? Giờ không thèm coi trọng tiền nữa hả? Chẳng có tí quy tắc nghề nghiệp gì hết!"
Lẽ ra phải "tống tiền" hắn, hai bên một kẻ đưa tiền, một kẻ đưa video cơ mà!
Sao không biết liên lạc với đương sự, thương lượng giá trước rồi hẵng tung lên chứ!
Lệ Tỉ: "..."
Bây giờ trọng điểm là cái này sao?
Anh thừa nhận mình có tính chiếm hữu mạnh, nhưng Lệ Tỉ tự nhận anh không phải kiểu người ghen tuông lung tung.
Không thích Alpha bị người khác chiếm mất sự chú ý là một chuyện, nhưng anh chưa bao giờ thực sự ngăn cản Alpha qua lại với bất kỳ người bạn nào.
Nhưng lần này...
Ứng Tri Duật lại đội mũ, bịt khẩu trang kín mít, hoàn toàn không báo trước với anh là sẽ đi quán bar với một Alpha khác. Bảo anh phải nghĩ thế nào đây?
Hơn nữa, Alpha say xỉn đến mức không biết mình trông ra sao à?
Có nhất thiết phải dùng đôi mắt nhìn chó còn thâm tình kia để nhìn người khác cười không!
Dù trong lòng có khó chịu đến mấy, nhưng vừa ra khỏi phòng họp đã thấy một nhỏ một lớn đang đợi mình trước cửa văn phòng.
Lệ Tỉ làm sao giận nổi nữa.
Cô bé Tiểu Tình Thư chưa đầy hai tuổi đang nằm gọn trong vòng tay Alpha cao 1m9, đầu đội chiếc mũ trùm hình công chúa bạch tuyết đỏ rực, đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại trên khuôn mặt bé tí.
Thấy Lệ Tỉ đến gần, bé lập tức ê a, giơ hai tay ngắn ngủn về phía bố Omega.
"Muốn bế không?" Ứng Tri Duật hỏi.
Hắn và Tình Thư đều đang đợi phản ứng của Lệ Tỉ, cả hai cùng nhìn anh chằm chằm.
Khoảnh khắc ấy, cái cảm giác huyết thống không thể cắt đứt giữa cha con bỗng trở nên rõ rệt lạ thường.
Tình Thư rất giống bố Alpha của mình, càng lớn càng thấy rõ hai cha con giống nhau thế nào.
Đến giây phút này, tâm trạng u ám vì đoạn video hot search trong lòng Lệ Tỉ cuối cùng cũng dịu đi.
Có biết bao người đang ngóng xem bộ mặt "ân ái hào môn" của họ sụp đổ, biết bao người đang chờ một Alpha trẻ tuổi vừa leo l*n đ*nh cao lại sa ngã.
Lệ Tỉ hiểu, và tin tưởng Alpha của mình.
Nhưng hiểu, không có nghĩa là khi thấy tin tức thì không để bụng.
Lệ Tỉ nhận Tình Thư từ tay Ứng Tri Duật, ôm bé vào lòng, vỗ nhẹ, chủ động hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì thế?"
Ứng Tri Duật thở dài thườn thượt, kêu oan: "Thật sự không phải tại em, là chị em thích trai đẹp mà!"
Tay Lệ Tỉ đang dỗ con khựng lại.
Ứng Tri Nghiên?
Ứng Tri Duật lập tức bô lô ba la kể lại chuyện vì lo chị gái dính phải "đàn ông lừa tình", nên mới hẹn gặp "người yêu tiềm năng của chị".
Thì ra gần đây Ứng Tri Nghiên có bạn trai.
Bạn trai cô là Alpha, có tài, có sắc, lại còn bác sĩ ngoại khoa bệnh viện hạng ba, hoàn hảo đến mức khiến Ứng Tri Duật nghi ngờ chị mình gặp phải kẻ lừa đảo!
Ứng Tri Duật bèn chống cằm, nghiêm túc phân tích: "Biết đâu gã này chỉ muốn thừa kế tiệm bánh bao của bố mẹ em thôi thì sao!"
"Bánh bao của bố mẹ, bọn mình ai cũng có phần. Tự dưng giờ nhảy ra tên thư sinh ất ở nào đó muốn nuốt trọn gia sản thì phải làm sao?!"
Alpha càng phân tích càng ly kỳ.
Lệ Tỉ lười đáp, cũng biết rõ Ứng Tri Duật chẳng phải lo mất tiệm bánh bao gì. Hắn chỉ sợ đối phương thực chất nhắm vào mối quan hệ chị em nhà hắn, nhắm vào gia thế nhà họ Lệ – vị thần tài sống đứng sau lưng nhà họ Ứng.
Thế nên Lệ Tỉ chỉ hỏi: "Vậy kết quả tình báo thế nào?"
Chuyện này khác với khi Lệ Nguyệt tìm đối tượng. Dù có là "đàn ông lừa tình" thì cũng phải cân nhắc năng lực bản thân có dám động vào Lệ Nguyệt không, lại còn phải thoát được cuộc điều tra tầng tầng lớp lớp của Văn phòng Gia tộc nhà họ Lệ.
Ứng Tri Duật giờ danh tiếng lẫy lừng, nhưng nhà họ Ứng lại sạch sẽ đơn thuần, nên người xuất hiện bên cạnh Ứng Tri Nghiên vào thời điểm này cần phải cẩn thận gấp bội.
Ứng Tri Duật kể lại cho Lệ Tỉ toàn bộ buổi gặp riêng của họ.
"Anh ta vừa mở miệng, đã bảo anh ta là thần tượng của em." Ứng Tri Duật tố cáo.
Lệ Tỉ khựng lại: "Anh ta... là thần tượng của em?"
Ứng Tri Duật gật lia lịa: "Đúng vậy, anh ta nói thế mà. Lúc em nhìn anh ta chằm chằm, nghĩ bụng "ủa mi là ai", anh ta mới vội sửa miệng, bảo em mới là thần tượng của anh ta."
À, Lệ Tỉ hiểu rồi. Lần đầu gặp gỡ căng thẳng nên đối phương nói nhầm.
Ngay sau đó anh lại thấy buồn cười, nhận ra Alpha này đang cố ý chọc mình vui.
Ứng Tri Duật vẫn luôn để ý sắc mặt Omega nhà mình, thấy Tam Thái Tử nhà họ Lệ đã chịu cười rồi, hắn lập tức cúi đầu, giả vờ tủi thân lẩm bẩm: "Anh ta trêu chọc em như vậy mà anh còn cười hả."
Cơn khó chịu trong lòng Lệ Tỉ cuối cùng cũng bị càn quét sạch. Anh bèn xoa đầu Alpha, dỗ: "Không cười nữa, rồi sao?"
Tình Thư nằm trong lòng bố Omega đã đủ, thấy bố Alpha cúi đầu, tưởng bố Alpha đang nhìn mình, liền giơ hai tay nhỏ nhắn về phía bố Alpha.
Ứng Tri Duật đưa một ngón tay cho bé nắm, tiếp tục kể: "Em hỏi vị bác sĩ đó thích chị em ở chỗ nào."
"Anh ta bảo thích mùi nước hoa trên người chị em."
"Anh ta nói ở bệnh viện ngửi mùi thuốc khử trùng đến buồn nôn, còn mùi nước hoa của Ứng Tri Nghiên thì rất dễ chịu."
Ứng Tri Duật cuối cùng đánh giá đối phương: "Thật thà!"
Dù sao cũng gián tiếp khen ngợi năng lực công việc của chị mình rồi còn gì?
Ai bảo chị ấy là người điều chế hương chứ!
Lệ Tỉ không bình phẩm gì, chỉ hỏi: "Thế thôi à?"
Ứng Tri Duật gật đầu, dứt khoát bảo: "Thế thôi."
Nói xong, Alpha lại thở dài thườn thượt: "Bọn em ngồi ở quán bar chắc được nửa tiếng, sau ồn quá nên hẹn lần sau nói tiếp, ai ngờ vừa ra khỏi quán đã bị chụp, che kín thế mà vẫn vô dụng!"
Cũng chẳng cần Lệ Tỉ hỏi thêm vì sao hẹn ở quán bar, vì sao không nói trước với anh. Ứng Tri Duật tự khai luôn: "Hẹn quán bar vì quán đó gần bệnh viện của anh ta, xem rượu đoán nhân cách ấy mà. Nhưng bác sĩ thì uống rượu cũng phải chọn ngày, phải chọn hôm sau không có ca trực mới được."
Còn vì sao không nói trước với Lệ Tỉ?
"Em không muốn nhờ nhà họ Lệ điều tra anh ta, như vậy thiếu tôn trọng người ta lắm."
Ứng Tri Duật giải thích: "Ban đầu chỉ định gặp mặt một lần, dùng mắt thường đánh giá trước, cũng không biết kết quả ra sao nên em mới chưa nói với anh."
Vốn dĩ không muốn biến thành cuộc gặp quá trang trọng nên mới chọn quán bar, cứ nghĩ ngồi nói chuyện vài câu làm quen thôi, ai ngờ lại bị đám paparazzi chụp được rồi đăng lên hot search.
Từ khoảnh khắc biết đối phương là bạn trai của Ứng Tri Nghiên, Lệ Tỉ đã chẳng còn để bụng chuyện gì khác. Nhưng khi nghe câu "thiếu tôn trọng người ta" từ miệng Alpha, Lệ Tỉ bỗng khựng lại.
Anh không khỏi nhớ đến chuyện ngày trước anh từng điều tra Alpha...
Cảm nhận được ngón tay đang vuốt đuôi tóc mình cứng đờ, Ứng Tri Duật lập tức nhận ra câu vừa rồi của mình có chỗ hiểu lầm.
"Gia tộc nhà anh điều tra lý lịch là chuyện bình thường, nhà em thì khác. Người ta sẽ nghĩ nhà em bám víu hào môn rồi làm càn."
Với quy mô tài sản nhà họ Lệ, muốn thêm một người vào gia tộc – dù chỉ là chàng rể – thì điều tra lai lịch cho rõ ràng cũng là lẽ đương nhiên.
Nút thắt cần tháo, hai kiếp người cũng đủ để Ứng Tri Duật gỡ bỏ. Huống chi sau khi kết hôn, vì tôn trọng Ứng Tri Duật, Lệ Tỉ ngay cả việc để vệ sĩ theo dõi, báo cáo hành tung của hắn cũng đã dừng lại.
Nếu không, anh làm sao phải đợi đến hot search mới biết hắn đã đi đâu?
Ứng Tri Duật chủ động vòng vai Lệ Tỉ. Bé Tình Thư bị kẹp giữa hai người bố Alpha và Omega, thế là ba người cùng ôm lấy nhau trong một khắc ngắn ngủi.
Cơ thể Lệ Tỉ đang căng cứng dần thả lỏng.
Anh vỗ về cô con gái nhỏ trong lòng, Ứng Tri Duật thì vỗ về Lệ Tỉ đang ôm con.
Hắn vuốt lưng Lệ Tỉ, nói khẽ: "Đừng lo em chạy mất. Em chỉ thuộc về mỗi anh Tỉ Tỉ thôi."
Bị Alpha nhỏ hơn mình bảy tuổi "vuốt lông", Lệ Tỉ hiếm khi thấy ngượng.
Anh hơi quay mặt đi, cúi mắt nói: "Giờ em giống anh trai của chị em hơn rồi đấy."
Dù trước hay sau hôn nhân, Ứng Tri Duật vẫn giữ tần suất về nhà ít nhất một lần mỗi tuần.
Lệ Tỉ nếu không bận công tác, thường cũng sẽ cùng đi với hắn.
Nên anh có thể thấy rất rõ: ở nhà Ứng Tri Duật tuy là em trai, nhưng vừa quản chuyện ăn uống, vừa lo chuyện chỗ ở cho chị. Giờ đến việc chị mình tìm bạn trai cũng quản luôn.
Mà phải biết, so với Lệ Tỉ và Lệ Nguyệt sinh cách nhau chỉ vài phút, thì tính theo tuổi tác, Ứng Tri Nghiên trên thực tế lớn hơn Ứng Tri Duật đến mười tuổi.
Ứng Tri Duật đáp lại với giọng đương nhiên: "Dù chị ấy lớn em hai mươi tuổi đi nữa, chị ấy tìm người yêu em cũng phải kiểm tra cho kĩ!"
Huống chi nếu tính theo tuổi tâm lý, Ứng Tri Duật sống qua hai kiếp người, giờ đã lớn hơn Ứng Tri Nghiên rồi.
Lệ Tỉ thích sự "đáng yêu" trẻ con thỉnh thoảng lại lộ ra của Alpha, cũng yêu luôn sự chín chắn điềm đạm của hắn.
Anh hỏi Ứng Tri Duật, cuối cùng ấn tượng của hắn với vị bác sĩ Alpha kia thế nào?
Ứng Tri Duật đáp: "Không tệ, thảo nào chị em thích anh ta."
Rồi hắn hỏi ngược lại: "Anh thấy sao?"
Vừa nãy Ứng Tri Duật đã kể hết quá trình gặp mặt cho Lệ Tỉ nghe.
Lệ Tỉ gật đầu phụ họa, thuận miệng bảo: "Trông cũng khá đẹp trai, mắt nhìn người của chị ấy không tệ."
Lúc này Ứng Tri Duật đã sớm buông Lệ Tỉ ra, đang lôi hộp thức ăn từ trong túi cơm, nghe vậy liền như radar dò được vật thể nguy hiểm, mắt lập tức híp lại: "Ai khá đẹp trai?"
Lệ Tỉ: "..."
Trong ba giới tính ABO, khoang sinh sản là cơ quan bẩm sinh mà tất cả giới tính đều có.
Chỉ khi đến 12–16 tuổi, một bộ phận dân số sẽ phân hóa ra tuyến thể. Khi ấy, khoang sinh sản trong cơ thể Alpha sẽ thoái hóa, còn khoang sinh sản của Omega thì nhanh chóng phát triển hoàn thiện.
Beta không phân hóa tuyến thể, dù Beta nam có điều kiện mang thai khắt khe hơn Beta nữ, nhưng khoang sinh sản trong cơ thể Beta nam hay nữ đều sẽ chậm rãi phát triển theo tuổi, đến khi trưởng thành thì hoàn thiện.
Nói một cách nghiêm túc, xã hội ABO chỉ có ba giới tính, và trong ba giới tính, trừ Beta, hai giới tính còn lại vì pheromone bài xích lẫn nhau nên thường không kết hôn đồng giới.
Vậy nên nếu nói về ghen tuông thật sự... thì dù thế nào đi nữa, Ứng Tri Duật với bác sĩ Alpha đẹp trai kia là cùng giới.
Còn Lệ Tỉ với đối phương mới là dị tính có độ tương thích!
Đối diện với ánh mắt nguy hiểm của Alpha trẻ hai giây, Lệ Tỉ không nhịn được bật cười, lắc đầu.
Ứng Tri Duật vẫn cố giả vờ đanh mặt.
Lệ Tỉ lại đưa tay xoa đầu hắn: "Thôi đừng giả vờ nữa, đương nhiên là em đẹp trai nhất rồi, chẳng ai sánh bằng Ứng thiếu gia nhà ta."
Lệ Tỉ không tin Ứng Tri Duật sẽ ghen thật.
Một Alpha có thể làm bạn với Mạnh Lãm Thừa, sao có thể ghen tuông linh tinh thế này?
Ngày trước Lệ Tỉ từng nói, anh không hứng thú với tình ái không có nghĩa là không cảm nhận được cảm xúc và suy nghĩ thật của người tiếp cận mình.
Khi nhận ra tình cảm đặc biệt của Mạnh Lãm Thừa, Lệ Tỉ sau đó ngay cả đường đua núi cũng không đến nữa, chính là muốn cắt đứt hy vọng của đối phương.
Không chỉ vì gia cảnh nhà họ Mạnh không phù hợp tiêu chuẩn chọn bạn đời của anh, mà Mạnh Lãm Thừa cũng không phải kiểu Alpha anh sẽ chọn.
Và đúng như Lệ Tỉ dự đoán, Ứng Tri Duật quả thật không đến mức ghen với lời khen ngợi thuận miệng này.
Kiếp trước mối quan hệ giữa hai người như thế, hắn còn chẳng lo Omega nhà mình sẽ đội sừng mình.
Kiếp này Lệ Tỉ đối đãi hắn thế này, con cái cũng đã sinh sớm, ở nhà hay bên ngoài đều cưng chiều hắn hết mực.
Lệ Tỉ đã làm đến mức ấy, nếu Ứng Tri Duật mà còn ghen tuông vớ vẩn thì không phải ngây thơ nữa, mà là xúc phạm thẳng đến tấm lòng thiên vị mà Lệ Tỉ dành cho hắn!
Nhưng không bất an trong lòng, không có nghĩa là không thể làm nũng đôi chút cho vui nhà vui cửa.
Ứng Tri Duật lời lẽ rất vô lý mà giọng điệu vẫn đầy khí thế: "Dù sao anh cũng không được khen Alpha khác đẹp trai."
"Lần đầu gặp mặt, chẳng phải tiểu Lệ tổng cũng chỉ liếc một cái đã thèm thuồng thân thể em sao!" Alpha trẻ đẹp nghiêm túc buộc tội.
Tiểu Lệ tổng có trăm miệng cũng không cãi được, đành im thin thít: "..."
Cũng không biết ai phán anh nhất kiến chung tình, thèm thân thể hắn từ cái nhìn đầu tiên.
Dù nhan sắc đúng là nằm trong phạm vi khảo sát chọn bạn đời của Lệ Tỉ, và Alpha ở khoản này quả thật xuất sắc vượt trội, nhưng bảo "nhìn một cái đã mê", anh chưa đến mức nông cạn như vậy.
Nhưng mỗi lần Ứng Tri Duật nói thế, Lệ Tỉ lại không có cách nào mở miệng phản bác được.
Vì khi thật sự bước vào mối quan hệ này, rất nhiều lúc chỉ cần nhìn khuôn mặt của Alpha một cái thôi, cũng đủ khiến anh rung động vui vẻ.
Vậy nên... hình như cũng không hẳn là sai?
Ứng Tri Duật là kiểu "được voi đòi tiên", Tam Thái Tử nhà họ Lệ cũng cam tâm nuông chiều hắn. Hai người ăn trưa xong, hộp cơm còn chưa dọn đã thuận thế chui vào phòng nghỉ.
Khoảng thời gian gap year của Ứng Tri Duật, hai người đã khai phá không ít bản đồ và cảnh mới.
Nhưng văn phòng trụ sở LI thì Ứng Tri Duật và Lệ Tỉ chưa từng "khai chiến" ở đây.
Trước kia có một lần Alpha rơi vào kỳ mẫn cảm, nhưng lúc đó Ứng Tri Duật còn giữ được lý trí, biết còn việc chính nên từ chối.
Còn bây giờ?
Alpha mang theo con và hộp cơm đặc biệt chạy đến giải thích "tin đồn hot search", vừa đẹp trai, vừa đáng yêu, lại còn nấu ăn ngon.
Cả người đứng đó thôi đã trúng ngay tim đen của Tam Thái Tử nhà họ Lệ chúng ta.
Lệ Tỉ ở khoản đó vốn luôn cởi mở, cũng thích phối hợp với những trò chơi mới.
Chỉ là...
Ngay khi cà vạt Lệ Tỉ đã bị kéo lỏng, cúc áo sơ mi cũng bung ra, còn Ứng Tri Duật trên dưới chỉ còn độc nhất chiếc quần dài, thì từ chiếc giường nhỏ trong phòng nghỉ bỗng vang lên một tiếng trong trẻo: "Ba."
Tình Thư chưa đầy mười tháng đã biết gọi ba rồi.
Hai người bị tiếng "ba" kéo về thực tại. Bé con vừa tỉnh ngủ vẫn đang bò tới bò lui trên chiếc giường nhỏ đặt riêng trong phòng nghỉ mà Lệ Tỉ làm cho con, giờ đang đòi ba.
Ứng Tri Duật cứng đờ một giây, chủ động đứng dậy: "Để em dỗ."
Hắn xỏ giày, bế Tình Thư vào lòng.
Tình Thư nằm sấp trên ngực bố Alpha, miệng vẫn bi bô lặp đi lặp lại: "Ba bế, ba..."
"Ba bế, ba..."
Chắc là biết bố Omega cũng ở đây, bé cũng muốn Lệ Tỉ đến bế mình.
Nhưng lúc này Lệ Tỉ rõ ràng không tiện đứng dậy, Ứng Tri Duật bèn bế con sang giường lớn trong phòng nghỉ.
Hai người dỗ con một lúc, Tình Thư bò trên giường của hai bố một lát, cuối cùng cạn pin, lại được dỗ ngủ.
Sau khi con gái ngủ say, Ứng Tri Duật nhẩm tính thời gian chiến đấu của mình và Lệ Tỉ, cảm thấy để Tình Thư ở phòng nghỉ như vậy không ổn.
"Em gọi bảo mẫu lên, để chị ấy bế Tình Thư đi trước nhé?" Hắn nhỏ giọng thương lượng.
Ứng Tri Duật làm "bố bỉm toàn thời gian" một năm nhưng vẫn chỉ là dân nửa mùa, không thể rời bảo mẫu hoàn toàn được.
Nên hôm nay hắn đến tìm Lệ Tỉ, bảo mẫu chuyên trách của Tình Thư đương nhiên cũng đi theo.
Lệ Tỉ gật đầu.
Thấy Alpha bế con chuẩn bị ra ngoài, Lệ Tỉ khẽ nhíu mày, gọi lại.
Ứng Tri Duật quay đầu.
Lệ Tỉ trầm giọng dặn: "Mặc áo vào cho đàng hoàng."
Alpha nửa người trên tr*n tr**, cứ thế bế con ra ngoài thì còn ra thể thống gì.
Ứng Tri Duật "ồ" một tiếng. Hắn tùy tiện khoác áo vest lên, Lệ Tỉ lại đưa tay cài hết cúc áo cho hắn.
Đợi Alpha mặc xong quần áo, thu dọn đồ đạc của Tình Thư, bảo mẫu cũng vừa lên tới.
Ứng Tri Duật bế con ra ngoài, hai phút sau quay lại, đóng chặt cửa phòng nghỉ.
Lệ Tỉ ngồi trên giường nhìn Ứng Tri Duật ở cửa.
Alpha ở cửa lúc này bề ngoài trông rất đứng đắn, áo quần chỉnh tề, nhưng thực tế bên trong chiếc vest thanh lịch ôm sát người kia lại... chẳng mặc gì cả.
Lệ Tỉ nhìn hắn, khàn giọng bảo: "Lại đây."
Ứng Tri Duật ngoan ngoãn bước tới.
Chiếc áo vest lại bị tháo ra, cởi xuống, vứt sang một bên.
Ứng Tri Duật hỏi: "Anh sẵn sàng chưa?"
Lệ Tỉ cười khẩy: "Có bản lĩnh thì cứ đến đi."
Thế là lần này, đúng là... ba bế... ba thật rồi.
. . .