Trần Triều Ninh hắt hơi một cái trong xe, thời gian vừa vặn chỉ 5 giờ chiều, Quyền Anh hạ cánh chuyến bay lúc 4 giờ rưỡi chiều, đợi Trần Triều Ninh nửa tiếng đồng hồ, từ bên ngoài ngồi vào ghế phụ mang theo một luồng gió, vừa ẩm vừa lạnh, bà mặc một chiếc áo khoác dạ dáng dài bó sát, thắt lưng cùng màu thắt ngang eo, kính râm cũng không tháo, hương thơm trên tóc bay trong xe, khiến Trần Triều Ninh lại hắt hơi.
"Con cảm cúm à?"
"Mẹ xịt nước hoa nồng quá." Trần Triều Ninh mở cửa sổ xe cho thoáng khí, xe đi theo chiếc taxi phía trước ra khỏi sân bay, nhiệt độ bên ngoài không cao, gió cũng lớn, rất nhanh đã đóng lại.
Quyền Anh lấy tuýp kem dưỡng da tay từ trong túi ra, bóp ra mu bàn tay, tay bà ít nếp nhăn, bảo dưỡng tốt, vừa bôi vừa nói: "Ai xịt nước hoa? Chắc là dầu gội của mẹ thơm đấy, đúng rồi, trong túi mẹ còn 2 tuýp, mới chưa bóc tem, đến lúc đó mang cho bạn gái con."
Thời tiết tháng 12 một khi qua 4 giờ chiều thì tối nhanh hơn mọi khi rất nhiều, đường từ sân bay ra tắc nghẽn, Trần Triều Ninh nắm vô lăng, xe từng chút một nhích về phía trước, khó hiểu nhìn về phía Quyền Anh, mày nhíu chặt. "Ai?"
"Còn có thể là ai?" Quyền Anh không vui nói: "Mẹ rất để tâm đến bạn gái con đấy nhé, còn chưa gặp mặt đâu, mẹ đã mang quà cho con bé đây, không chỉ có 2 tuýp kem dưỡng da tay, trong vali còn có cái khác, 2 hôm trước mẹ bận quá, quên nhắc con, vốn định nhân dịp hôm nay sinh nhật Ni Ni, để con liên lạc với người ta một chút, con nếu không muốn sớm như vậy, chúng ta không gặp mặt chính thức, chỉ mời người ta qua ăn bữa cơm, nhưng bây giờ xem ra không kịp."
Trần Triều Ninh vẫn muốn hỏi: "Chỗ nào khiến mẹ cho rằng con có bạn gái?"
Quyền Anh "chậc" một tiếng, cười nhạo nói: "Đừng giả vờ."
Anh giả vờ cái gì?
Chẳng qua trong đầu đột nhiên nghĩ, Quyền Anh nếu biết Hạng Tâm Hà là nam sẽ sụp đổ không? Nhưng anh với Hạng Tâm Hà còn chưa yêu đương, người này không những từ chối cân nhắc ở bên anh, đến bây giờ còn chưa nhận tiền lì xì chuyển khoản của anh, tiền đã sớm quá hạn trả lại.
Anh sắp hơn nửa tháng không nhìn thấy người Hạng Tâm Hà, ngay cả cái bóng cũng không thấy đâu.
Bướng bỉnh như con lừa.
"Chuyện này bà ngoại con đã nói với mẹ, mẹ ấy à, cũng nói với ba con rồi, hôm nay nói với con thêm lần nữa, gia cảnh thân thế đối phương thế nào, tuy rằng không đặc biệt quan trọng, nhưng cũng không thể bỏ qua, nhân phẩm xếp hàng đầu, còn nữa, sau tết âm lịch năm nay, ba con sẽ sắp xếp con vào tập đoàn."
"Tại sao? Vậy công ty con làm thế nào?"
"Tùy tiện tìm một giám đốc chuyên nghiệp tiếp quản, cũng đâu có sập được."
"Không được." Trần Triều Ninh từ chối rất dứt khoát, nơi anh bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy không có lý do gì tùy tiện giao cho người khác.
Quyền Anh khuyên nhủ: "Lúc đầu để con đi làm cái này chẳng phải là rèn luyện sao, bây giờ làm tốt như vậy, ba con cũng vui, cũng không thể mãi không trở về chứ?"
"Ông ấy khi nào về?"
"Về rồi mà."
Trần Triều Ninh khó hiểu nói: "Vậy sao không đi cùng mẹ."
"Bận chứ sao, đợi kết thúc ông ấy sẽ đến thẳng tiệc sinh nhật Ni Ni."
"Mẹ."
"Dừng." Quyền Anh tháo kính râm xuống nhìn về phía anh nói: "Mẹ đối với con đủ khoan dung rồi, cơ bản đều không quản mấy, con muốn làm gì mẹ cũng ủng hộ, nhưng con cũng phải cân nhắc cho gia đình một chút chứ, giờ sắp cuối năm, cổ phần nhà họ Quyền có biến động, mẹ bận lắm, Quyền Đàm gần đây không biết phát điên cái gì, đột nhiên muốn đổi người đại diện vào lúc này, mẹ cảm thấy, có lẽ thực sự là 2 năm trước ép nó quá chặt, lần này trở về, mẹ phải nói chuyện tử tế với bác cả con, Quyền Đàm nói thế nào cũng đã 30, nó có cuộc đời và kế hoạch của nó, nó cũng thực sự có năng lực quản lý tốt công ty, vấn đề xu hướng tính dục này ấy mà, mẹ mặc kệ."
"Hờ, mẹ muốn nói với bác cả, để bác ấy chấp nhận Quyền Đàm là đồng tính luyến ái nam?"
"Vậy thì sao? Cũng không thể thực sự đuổi Quyền Đàm ra khỏi nhà họ Quyền chứ? Không cần thiết."
Trần Triều Ninh không nói chuyện nữa, nhìn thẳng phía trước, giống như đang xuất thần, Quyền Anh gọi anh một tiếng, hồ nghi nói: "Con làm gì? Con còn trẻ, cho nên mẹ cảm thấy con có bạn gái là chuyện tốt, yêu đương nghiêm túc vài năm, đến tuổi là có thể kết hôn, mẹ cổ hủ, trình tự này không thể đảo lộn, đừng chưa kết hôn đã có thai là được."
". . . . . . "
Hạng Tâm Hà cũng không sinh được, anh cũng không có bản lĩnh này.
"Đã hôm nay không kịp." Quyền Anh vẫn đang nói: "Vậy thì trước tết tìm cơ hội hẹn gặp mặt một lần đi, dù sao cũng phải hẹn gặp một lần, lễ Giáng sinh thấy thế nào? Vừa khéo sinh nhật con, các con dù sao cũng phải đón cùng nhau chứ?"
"Nói sau đi."
"Lại nói sau." Quyền Anh tức giận nói: "Rốt cuộc có gì mà phải trốn trốn tránh tránh không dám gặp người, con nói thật cho mẹ biết, sẽ không phải thực sự là người đã kết hôn đấy chứ?"
Trần Triều Ninh rẽ ở khúc cua phía trước, tốc độ xe rất chậm, anh liếc nhìn Quyền Anh nói: "Không phải."
"Vậy đã ly hôn?"
"Không có."
"Mang theo một đứa con?"
"Mẹ đủ rồi đấy."
Quyền Anh ép hỏi: "Vậy thì quả thực có một đứa con."
". . . . . . " Trần Triều Ninh bó tay, mi tâm giật giật, nhận thua nói một câu: "Không có."
"Vậy thì tốt." Quyền Anh thở phào nhẹ nhõm, tiến hành một số loại trừ đơn giản, trong lòng an tâm hơn chút, bà ngáp một cái nói: "Chợp mắt một lát, đến nơi gọi mẹ."
Trần Triều Ninh lúc chờ đèn đỏ mở điện thoại xem Wechat, lướt thẳng xuống khung chat với Hạng Tâm Hà, không có động tĩnh, anh lại chuyển cho Hạng Tâm Hà một khoản tiền để kiểm tra xem mình có bị cho vào danh sách đen hay không, xác nhận không có, xe phía sau truyền đến tiếng còi anh mới đạp chân ga đi về phía trước.
Máy ảnh vẫn còn ở chỗ anh, anh không tin Hạng Tâm Hà có thể nhịn mãi không cần.
Không phải muốn anh nhận sai sao? Ngay cả gặp mặt cũng không chịu, anh thấy Hạng Tâm Hà cũng không phải thật lòng thật dạ muốn lời xin lỗi.
. . . . . .
Sinh nhật Nini không ở nhà cũ nhà họ Quyền, là ở biệt thự khu nhà giàu của nhà cô bé, do mẹ cô bé lo liệu, tiệc sinh nhật 8 tuổi của cô bé ngoại trừ mời bạn bè cùng lớp, còn lại đều là quan hệ xã giao trên thương trường của người lớn, Hạng Tâm Hà đến nơi lúc hơn 6 giờ, ở cửa gặp Hạng Cánh Tư bước xuống từ trên xe.
Mặc bộ đồ được cắt may khéo léo, chân đi đôi giày da nhỏ bóng loáng, lúc nhìn thấy cậu mắt đều sáng lên.
"Anh ơi!"
Cậu bé lao về phía Hạng Tâm Hà, một thời gian không gặp, dường như cao lên cũng vạm vỡ hơn, Hạng Tâm Hà suýt chút nữa ngã ra sau, thầm nghĩ lớn nhanh thật, đứng vững xoa đầu cậu bé nói: "Cánh Tư, buổi tối tốt lành."
Hạng Cánh Tư ngẩng mặt lên từ eo cậu, muộn màng nhận ra hành vi của mình có thể hơi quá đáng, ngại ngùng lùi ra, "Anh ơi, em còn tưởng anh sẽ không đến."
"Anh Quyền Đàm mời anh, dù sao cũng không có việc gì, liền qua đây ăn bữa cơm."
Tần Lâm bước xuống từ chiếc xe phía sau, nhưng điều Hạng Tâm Hà không ngờ tới là, hôm nay Hạng Vi Viên cũng ở đây.
Hai người nhìn nhau một cái, Hạng Tâm Hà nửa há miệng, có hơi xấu hổ, càng không biết mở miệng thế nào, chỉ nhẹ nhàng gọi ông một tiếng: "Ba."
Biểu cảm Hạng Vi Viên cứng ngắc, nói: "Vào đi."
Cậu đi theo phía sau, nhìn chằm chằm đôi giày cao gót kêu lạch cạch của Tần Lâm đến ngẩn người.
Diện tích căn biệt thự này quá lớn, sau khi đi vào cửa chính đi về phía trước chưa đến 50 mét có một đài phun nước nhỏ, nước dưới ánh đèn vẫn là màu xanh biếc, khi gió thổi qua gợn lên từng vòng sóng, Ni Ni mặc váy nhỏ chạy từ trong nhà ra, tóc buộc 2 bên cuộn lại với nhau, nhìn thấy Hạng Cánh Tư liền muốn ôm, còn không quên lễ phép chào hỏi từng người một.
"Anh Tâm Hà, đã lâu không gặp, chú Quyền nói với em, anh muốn đưa em đi quay trứng, khi nào thế ạ, em mong chờ lắm!"
Hạng Tâm Hà đưa quà trong tay cho cô bé, cười nói: "Lúc nào cũng được mà, anh đều rảnh."
"Vậy có thể đợi em nghỉ đông không?"
"Đương nhiên."
Cô bé nắm tay Cánh Tư, thì thầm to nhỏ: "Anh mau lại đây, em có cái này cho anh xem."
"Được."
Tần Lâm liếc nhìn Hạng Vi Viên bên cạnh, sau đó nhìn Hạng Tâm Hà nói: "Dì đi theo xem sao, trẻ con không thể không trông chừng, nếu không sẽ gây họa."
Trước đài phun nước bên bồn hoa đặt một chiếc đàn piano, lúc này có người đang diễn tấu, Hạng Tâm Hà nhẹ nhàng nắm chặt tay, cậu biết Hạng Vi Viên có lời muốn nói, liền im lặng chờ đợi.
"Lần trước về nhà, tại sao không đợi chút, cứ vội vàng đi như vậy?"
Hạng Tâm Hà cách ông không xa không gần, ở giữa xấp xỉ khoảng cách vị trí Cánh Tư vừa đứng, tiếng nhạc phía sau kèm theo tiếng nước chảy róc rách, cậu cúi đầu ừ nói: "Có chút việc, phải đi làm."
"Con vẫn làm ở đó?"
"Con tạm thời chưa định nghỉ việc."
Tiếng thở của Hạng Vi Viên hơi trầm, có thể cảm nhận được dường như đang kìm nén, ông nói: "Con không cần máy ảnh, mua cho con lại trả về, ba tưởng con đã nghĩ thông suốt."
"Nghĩ thông suốt?" Hạng Tâm Hà nhìn ông, ánh mắt thẳng thắn và chân thành: "Đại khái là vậy, con nói với Tần di rồi, con không cần máy ảnh mới, còn về công việc, lúc đầu cũng là ba giới thiệu cho con không phải sao?"
Làm việc phải có đầu có đuôi, cũng không thể nói đi là đi.
"Cho nên ba bảo con đừng làm ở đó nữa, ba nếu biết con. . . . . . "
Hạng Tâm Hà kiên nhẫn nghe ông nói, nhưng Hạng Vi Viên nghiến răng mãi không chịu nói tiếp.
Cũng chỉ là nói cậu không đủ nghe lời thích đàn ông các loại, điện thoại có cuộc gọi thoại Quyền Đàm gọi tới, Hạng Tâm Hà ngay trước mặt Hạng Vi Viên nghe máy.
"Anh Quyền Đàm."
Hạng Vi Viên không thể tin nổi nhìn cậu, Quyền Đàm đi vào từ cánh cửa bọn họ vừa đi qua, hôm nay hiển nhiên đã ăn diện tỉ mỉ, kiểu tóc, âu phục, còn có giày da, tạo hình mỗi một chỗ đều tỉ mỉ.
"Tâm Hà, chú Hạng."
Hạng Vi Viên lạnh lùng nhìn anh một cái, tầm mắt lại chuyển về trên người Hạng Tâm Hà, ánh mắt ông tràn ngập một sự xa lạ mà Hạng Tâm Hà không hiểu nổi. "Con rốt cuộc đang nghĩ cái gì?"
"Con không nghĩ gì cả."
Là cậu không hiểu ba đang nghĩ gì mới đúng.
Quyền Đàm đứng ở vị trí phía trước Hạng Tâm Hà một chút, khách sáo nói với Hạng Vi Viên: "Chú Hạng, ba cháu vừa nãy còn hỏi cháu chú đến chưa, ông ấy ở sảnh trước, cần cháu đưa chú qua đó không ạ?"
Hạng Vi Viên hiển nhiên không cần, trừng mắt lạnh lùng đi mất, Hạng Tâm Hà ở phía sau thở dài, lầm bầm: "Không hiểu nổi. . . . . . "
"Sao vậy?" Quyền Đàm xoay người, quan tâm nói: "Không vui à? Lại cãi nhau với chú ấy?"
Hạng Tâm Hà lắc đầu: "Không có, anh Quyền Đàm, anh hôm nay đến hơi muộn đấy nhé, em còn tưởng anh đến từ sớm cơ."
"Là thế này." Quyền Đàm mang theo vẻ áy náy cười cười: "Trên đường hơi tắc, em đói không, tìm chút gì cho em lót dạ nhé."
"Không đói ạ, anh bận không? Nếu bận thì không cần để ý đến em đâu."
Cậu rất khách sáo, Quyền Đàm bất lực cười khổ: "Cũng đâu phải sinh nhật anh, anh bận cái gì."
Hạng Tâm Hà ngại ngùng nói: "Cũng đúng ha, anh Quyền Đàm."
"Sao?"
"Anh hôm nay tâm trạng không tốt sao?" Hạng Tâm Hà hỏi.
Biểu cảm Quyền Đàm không có dao động gì, ôn hòa nói: "Không có chuyện đó, là anh khiến em có cảm giác như vậy à?"
Hạng Tâm Hà chớp chớp mắt, Quyền Đàm thở dài thật sâu: "Tâm Hà, nói thật, anh gần đây vì chuyện công ty mà bận tối tăm mặt mũi."
"Là vì đổi người đại diện? Em nghe chị Yuki nói rồi."
"Phải." Quyền Đàm không giấu giếm, anh trước nay sẽ không mang cảm xúc công việc vào đời sống riêng tư, nhưng lần này thực sự không nhịn được, "Xin lỗi, anh......"
"Không sao đâu mà." Hạng Tâm Hà an ủi nói: "Ai cũng có lúc tâm trạng không tốt."
Đêm gió lớn, Hạng Tâm Hà hôm nay mặc thêm một chiếc áo len bên trong, lúc Quyền Đàm đưa cậu vào nhà vừa khéo gặp một chiếc xe màu đen từ bên ngoài lái vào, không nhìn rõ biển số và kiểu dáng, sau đó chạy thẳng vào cửa sau biệt thự, gần như hòa làm một thể với bóng đêm, cậu không để ý, hai tay đút trong túi áo khoác sưởi ấm, phát hiện mấy túi bánh quy nam việt quất thuận tay nhét vào trước khi ra ngoài.
"Anh Quyền Đàm, anh ăn bánh quy không?"
Quyền Đàm dừng lại ở phía trước, quay đầu lại: "Bánh quy?"
"Vâng." Hạng Tâm Hà đưa cho anh một túi, "Tâm trạng không tốt ăn chút đồ ngọt, tuy rằng cũng hơi chua chua, nhưng tóm lại ngon lắm."
Vừa nói vừa gật đầu, giống như mèo khen mèo dài đuôi vậy, Quyền Đàm rất nể tình nhận lấy, cầm trong tay, giọng điệu dịu dàng: "Cảm ơn em."
Hai người một trước một sau, bóng dáng Quyền Đàm bao phủ lấy cậu, bậc thang trước cửa biệt thự có mấy bậc, Hạng Tâm Hà ngẩng đầu lên, ánh đèn dưới mái hiên quá sáng, đầu tiên là nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy rất có khí chất đang gọi điện thoại, bên cạnh có một bóng người quen thuộc đang đứng, cậu nheo mắt nhìn, đồng tử khẽ co rút.
Cậu cúi đầu, trong lòng hơi tức giận, ánh mắt lướt qua đầu ngón tay buông thõng bên chân người nọ, cậu nghe thấy Quyền Đàm gọi một tiếng cô, chậm chạp đi theo phía sau.
"Tâm Hà."
"Vâng?"
Cậu kiên trì đi lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười với người phụ nữ, nhất thời không biết nên theo Quyền Đàm gọi cô hay là dì.
Người phụ nữ cúp điện thoại, đánh giá cậu: "Là cháu? Chúng ta từng gặp rồi."
"Cháu chào dì ạ."
Cậu chính là không chịu nhìn Trần Triều Ninh bên cạnh, cảm giác trên người như bị kim châm, cố tình người nọ bất thình lình nói một câu: "Sao không chào hỏi tôi?"
Chóp tai Hạng Tâm Hà cứng đờ, nhìn cũng không nhìn nói: "À, chào anh."
Cậu đương nhiên biết sẽ gặp Trần Triều Ninh ở đây, đã đồng ý tặng quà cho Ni Ni, cũng không thể từ chối, hơn nữa có gì phải sợ, cậu cho Trần Triều Ninh một cơ hội xin lỗi.
Nhưng hiển nhiên Trần Triều Ninh hiện tại không trân trọng cơ hội, vậy thì thôi, Hạng Tâm Hà không để ý đi về phía trước, lúc đi qua bên cạnh Trần Triều Ninh cố ý đi nhanh hơn một chút, vỏ bánh quy trong túi bị cậu sờ đến ấm nóng, Quyền Đàm thấy cậu một bộ dạng hồn xiêu phách lạc, "Các em sao vậy?"
Hạng Tâm Hà cắn môi nói: "Không có gì ạ."
Quyền Đàm hiện tại sẽ không hỏi nhiều, chỉ cười cười nói: "Đưa em lên lầu, trên đó có một khu vườn trên không, ngồi nghỉ ngơi một lát, phong cảnh cũng rất không tồi."
"Vâng ạ."
Thang máy phòng khách biệt thự vây quanh một vòng trẻ con, Quyền Đàm đưa cậu đi cầu thang bộ, khóe mắt liếc thấy có người đi theo, dư quang lướt qua, cậu theo bản năng quay đầu lại, trong giây tiếp theo va vào một đầm nước sâu thẳm.
Cậu coi như không nhìn thấy, nhưng Quyền Đàm đã dừng lại.
"Anh Quyền Đàm?"
Dưới ánh đèn chùm ở khúc ngoặt cầu thang có một người đi tới, cái bóng kéo dài trên từng bậc thang, vóc dáng rất cao, mặc một cây đen, còn có mũ và khẩu trang, chắn ở giữa, bọn họ không qua được.
"Đây lại là ai vậy?" Người nọ nói chuyện mang theo gai nhọn, ánh mắt từ bánh quy trong tay Quyền Đàm từng chút một di chuyển lên trên, cuối cùng nhìn chằm chằm vào Hạng Tâm Hà sau lưng Quyền Đàm, "Ở đâu ra?"
Không biết là đang hỏi bánh quy hay là người.
Lời này nghe vào tai Hạng Tâm Hà giống như thổ phỉ, cậu nghĩ mình cũng không đắc tội ai, không biết có nên tiếp tục lên lầu hay không, Quyền Đàm vẫn không hề lay động, cậu xám xịt muốn quay đầu, phát hiện Trần Triều Ninh đã sớm đi theo tới, 2 tay đút trong túi quần âu nửa th*n d***, sắc mặt giống như mang theo hơi lạnh của màn đêm, tầm mắt không biết rơi vào đâu.
Rõ ràng trời đã đủ lạnh, lại còn mở cổ áo sơ mi, ánh sáng đèn chùm pha lê vừa vặn có thể để cậu nhìn thấy nốt ruồi đen trên xương quai xanh Trần Triều Ninh.
Gặp ma.
Hạng Tâm Hà nuốt nước miếng, Quyền Đàm quay lưng về phía cậu thân hình không hề nhúc nhích.
"Xuống đây."
Giọng Trần Triều Ninh bay vào tai cậu, tay Hạng Tâm Hà siết chặt, trực tiếp bóp nát vụn bánh quy.
Hạng Tâm Hà đang do dự, là tiếp tục đi lên hay là xuống lầu.
Chết thật, cậu chỉ muốn tìm một chỗ ăn bánh quy thôi mà.
_______________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Hi hi