Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 58

Đến cuối tháng 11, Hạng Tâm Hà chọn một buổi chiều cuối tuần, mang theo chiếc máy ảnh mới Tần Lâm gửi đến về nhà, ở nhà chỉ có một mình A Lan, lúc nhìn thấy cậu thì rất ngạc nhiên.

"Về rồi à?"

A Lan vội vàng nhận lấy đồ trong tay cậu, quan tâm nói: "Đói chưa? Dì làm chút gì cho cháu ăn nhé?"

Hạng Tâm Hà lắc đầu: "Cháu ăn rồi mới đến, A Lan, ba đâu? Mọi người đều không ở nhà sao?"

"Ông chủ đưa cô Tần và Cánh Tư ra ngoài rồi, nói là đến nhà một người bạn làm khách, hôm nay không về ăn cơm, trước khi về cháu không liên lạc với ông chủ à?"

"À, không có."

Khó khăn lắm mới về một lần, nhưng không gặp được, A Lan trông còn sốt ruột hơn cậu, đề nghị: "Hay là gọi điện thoại cho ông chủ nhé?"

Hạng Tâm Hà từ chối. "Không cần, mọi người có việc bận thì đừng làm phiền nữa."

A Lan vốn muốn nói người một nhà có gì mà phiền hay không phiền, nhưng Hạng Tâm Hà hiển nhiên không có ý định tiếp tục ở lại đây, bà cũng hết cách.

"A Lan, đợi mọi người về, dì đưa máy ảnh cho Cánh Tư giúp cháu nhé."

Chiếc máy ảnh đó bà nhận ra, là Hạng Vi Viên lúc trước mang về, bị Tần Lâm lấy đi, lúc này lại đưa về, cả nhà này từ sau khi đi nghỉ dưỡng về cứ kỳ lạ thế nào ấy, bà là người làm cũng không tiện nói nhiều.

"Vậy......"

Hạng Tâm Hà cười cười với A Lan: "Cháu đi trước đây."

"Đợi một chút." A Lan gọi cậu lại, từ trong bếp lấy ra mấy miếng bánh ngọt đã hấp xong, đựng trong túi giữ tươi, "Dì vừa làm đấy, cháu mang về ăn."

Hạng Tâm Hà không từ chối, nhận lấy: "Vâng, cảm ơn dì."

Nói là bánh ngọt, nhưng Hạng Tâm Hà cũng không cảm thấy ngọt lắm, ăn sạch sành sanh trên xe taxi, điện thoại hai hôm nay yên tĩnh vô cùng, ngoại trừ nói chuyện với Ôn Nguyên, đã không còn cố ý ấn vào Wechat nữa, còn về chiếc đồng hồ trẻ em kia, cậu cũng không đeo lại lần nào nữa.

Là tiếc nuối, cậu rất thích chiếc đồng hồ đó, nhưng trong lòng không chịu cúi đầu, nếu đeo lên, tuyệt đối sẽ bị Trần Triều Ninh biết, cũng không hiểu lấy đâu ra lòng tự trọng kỳ lạ vi diệu, giống như con lừa kéo mãi không về, nhưng Hạng Tâm Hà cho rằng, cậu nếu là lừa, thì Trần Triều Ninh chính là con lừa bướng bỉnh.

Dù sao bọn họ sẽ không yêu đương, đợi kết thúc công việc ở công ty anh Quyền Đàm, cậu nghĩ hay là cứ tiếp tục đi học cho xong.

Ngày hôm sau đến công ty đi làm, Quyền Đàm vẫn không xuất hiện, cậu giúp Yuki làm chút việc nhỏ trong khả năng, không biết đã xảy ra chuyện gì, cứ cảm thấy mọi người đều rất bận rộn, Yuki nói với cậu công ty muốn đổi người đại diện, vì đủ loại chuyện giải ước quan hệ công chúng mà bận tối tăm mặt mũi, nói một cái tên cậu thấy hơi quen tai nhưng rất nhanh đã quên, chẳng qua lúc sắp xếp tài liệu nhìn thấy một tấm ảnh, phát hiện là ngôi sao lúc trước chụp ảnh cùng Astra.

Không rõ ngôi sao tên Du Ôn Thư này là muốn giải ước hay là muốn làm người đại diện mới, Hạng Tâm Hà không có hứng thú lắm, cậu sắp xếp những tư liệu và tài liệu này theo yêu cầu của Yuki, trong đầu thì đang nghĩ có phải thực sự nên từ chức hay không.

Cũng không phải vì Hạng Vi Viên, chỉ là không kìm được hơi lo lắng, lúc đó ở đảo cồn cát ba tức giận như vậy, có chủ động nói chuyện bảo cậu từ chức với Quyền Đàm hay không, thay vì như vậy, chi bằng tự mình chủ động một chút, cũng không cần làm anh Quyền Đàm khó xử.

Aiz.

Đã thở dài vô số lần trong lòng, không có manh mối, càng không có cách giải quyết, cứ kéo dài mãi như vậy.

Thứ 6 cuối cùng của tháng 11, Hạng Tâm Hà mới gặp Quyền Đàm, khoảng 8 giờ, cậu đúng giờ ra khỏi cửa muốn đến công ty, người đàn ông phong trần mệt mỏi đứng ở cửa, mặc một chiếc áo gió dáng dài màu nâu sẫm, tóc không chải chuốt lắm, cũng dài hơn trước kia một chút, nhưng khí chất vẫn trầm ổn nội liễm như cũ.

"Anh Quyền Đàm?"

Có thể nhìn thấy Quyền Đàm ở nhà thực sự bất ngờ, Hạng Tâm Hà ngây ngốc nói: "Sao anh lại tới đây?"

Quyền Đàm cười cười với cậu, nhẹ giọng nói: "Lần trước em nói em bây giờ ở chỗ này, anh không mời mà tới, đón em đi làm, có làm phiền em không?"

"Không có không có, em vừa khéo muốn đi." Hạng Tâm Hà rất nể tình nói: "Tiết kiệm được một khoản tiền xe."

Xe Quyền Đàm đỗ ở chỗ đỗ xe tạm thời, Hạng Tâm Hà như thường lệ ngồi vào ghế phụ thắt dây an toàn cho mình, lúc Quyền Đàm khởi động xe tràn đầy áy náy nói với cậu: "Chuyện trước đó cho em leo cây, anh rất xin lỗi, nếu có thể, hôm nay anh mời em ăn cơm."

Hạng Tâm Hà liên tục lắc đầu nói: "Không sao đâu, em lần trước chính là lo lắng cho anh, đột nhiên không liên lạc được, sau đó anh gửi tin nhắn cho em, em mới yên tâm."

Sắc mặt Quyền Đàm ngưng trọng, nói với cậu thêm một câu xin lỗi.

"Anh Quyền Đàm."

"Hửm?"

"Gần đây anh bận lắm ạ? Đều không hay gặp anh."

Quyền Đàm cứng ngắc thấy rõ bằng mắt thường, tay nắm vô lăng trong nháy mắt siết chặt, nhưng rất nhanh sắc mặt như thường nói: "Có một chút, đúng rồi, máy ảnh của em thế nào? Sửa được không?"

"Em không biết." Giọng điệu nghe có vẻ rất thấp thỏm, Hạng Tâm Hà nhìn chằm chằm phía trước chậm chạp nói: "Nhưng mà sửa được hay không, em không để ý lắm nữa."

"Đưa cho anh đi."

Hạng Tâm Hà chớp chớp mắt, nghiêng mặt hỏi: "Anh có quen người biết sửa sao ạ? Nhưng mà vẫn là không cần làm phiền đâu."

"Tại sao?" Quyền Đàm không hiểu: "Không phải mẹ em tặng sao? Em rõ ràng rất quý trọng, đừng lo lắng, anh có cách."

"Không phải."

Hạng Tâm Hà không biết nên giải thích với anh thế nào, một mặt là máy ảnh không ở trong tay cậu, cậu không muốn hạ mình chủ động hỏi Trần Triều Ninh lấy lại máy ảnh, mặt khác là máy ảnh sửa được hay không đối với cậu của hiện tại quả thực không quan trọng, đã không còn là chấp niệm của cậu nữa.

Bất luận cậu của hiện tại là 19 tuổi hay là 23 tuổi, cái cậu nên để ý đều không phải máy ảnh tốt hay xấu, thời gian chưa bao giờ vì sự tiến lên của ai đó mà đình trệ, càng sẽ không quay ngược trở lại, Hạng Tâm Hà cũng không nên chỉ giữ khư khư chiếc máy ảnh mẹ để lại mà tưởng nhớ, nỗi nhớ chưa bao giờ đơn thuần chỉ có một cách thức.

"Tâm Hà."

Quyền Đàm lái xe tốc độ rất chậm, dòng xe cộ vùn vụt lướt qua ngoài cửa sổ xe khiến Hạng Tâm Hà nảy sinh ảo giác thụt lùi.

"Dạ, sao ạ?"

"Lần trước em nói có lời muốn nói với anh, là gì vậy."

Hạng Tâm Hà mím môi, tầm mắt rơi vào sườn mặt góc cạnh kiên nghị của Quyền Đàm, nửa há miệng muốn nói chuyện, lại bị Quyền Đàm ngắt lời.

"Có phải muốn từ chối anh không?"

Giọng điệu anh rất nhẹ, không nghe kỹ càng giống như nói đùa, nhưng thính lực Hạng Tâm Hà đủ nhạy bén, cậu gật đầu, thận trọng nói: "Anh Quyền Đàm, em đã suy nghĩ kỹ, chúng ta có thể không phù hợp lắm, lần trước hẹn anh ăn cơm quả thực là muốn nói với anh những lời này, bởi vì anh tỏ tình với em, em cũng phải cho anh một câu trả lời."

"Là không phù hợp, hay là không thích?" Nhân lúc đèn đỏ, Quyền Đàm nhìn về phía cậu, dưới đôi mắt thâm thúy là đồng tử sâu không thấy đáy.

Ở một số phương diện, cậu sẽ cảm thấy một loại áp lực vô hình đối với Quyền Đàm, không nói rõ được, ví dụ như bây giờ, Hạng Tâm Hà cảm thấy anh giống như đang kìm nén cảm xúc nào đó, nhưng cuối cùng vẫn bị sự giáo dục của anh đánh bại.

"Ý anh là......" Anh bất lực thở dài: "Gần đây em có ở bên cạnh Triều Ninh không?"

Không hiểu tại sao đột nhiên nhắc đến Trần Triều Ninh, Hạng Tâm Hà thành thật nói: "Không có ạ."

"Em vẫn thích em ấy?"

Hạng Tâm Hà sửng sốt, vẫn trả lời: "Không có."

"Ở đảo cồn cát, cái cửa hàng tiện lợi kia, các em có phải......"

Người thông minh không nên truy hỏi một đáp án đã biết từ lâu, nhưng Quyền Đàm cho rằng bản thân cũng chỉ là một người bình thường.

Hạng Tâm Hà ôm túi chéo lẩm bẩm nói: "Anh cũng nhìn thấy ạ?"

Trong xe rơi vào một khoảng lặng rất dài, Quyền Đàm lái xe vào bãi đậu xe của tòa nhà công ty, lúc tắt máy nhìn về phía Hạng Tâm Hà đang xuất thần ở ghế phụ.

"Tâm Hà, em trước giờ đều không giỏi nói dối."

Theo Quyền Đàm thấy, rất nhiều lúc anh đều đưa ra lựa chọn sai lầm, 4 năm trước, đưa Trần Triều Ninh tham gia tiệc sinh nhật Hạng Cánh Tư, để Hạng Tâm Hà quen biết Trần Triều Ninh, sau đó, lúc Hạng Tâm Hà hỏi anh máy ảnh có thể sửa được không theo bản năng hỏi Trần Triều Ninh có kênh nào không, dẫn đến việc Hạng Tâm Hà bắt đầu quấn lấy Trần Triều Ninh không buông, anh vẫn luôn cho rằng điểm Hạng Tâm Hà thích Trần Triều Ninh rất thuần túy, bởi vì rất quý trọng chiếc máy ảnh của mẹ cho nên đối với Trần Triều Ninh người giúp đỡ cậu rất cố chấp.

Bây giờ nghĩ lại, có một số lựa chọn không phải là lựa chọn, mà là đáp án.

Hạng Tâm Hà có lẽ ngay từ đầu đã không phải vì máy ảnh mới thích Trần Triều Ninh.

Nhưng điều anh muốn biết hơn là, cậu sau khi mất trí nhớ rốt cuộc làm thế nào lại dính dáng đến Trần Triều Ninh?

Tiếng rung điện thoại trong xe đặc biệt đột ngột, Hạng Tâm Hà nhắc nhở anh có điện thoại, anh mở ra xem mới phát hiện là mấy tin nhắn Wechat đến từ cùng một người, tên ghi chú là Kẻ Điên.

Kẻ Điên: [Anh đang ở đâu?]

Kẻ Điên: [Tại sao không nghe điện thoại?]

Kẻ Điên: [Anh tốt nhất đừng để tôi biết anh lại lén lút hẹn gặp người khác.]

Cả đời này lần đầu tiên nảy sinh xúc động muốn cho người ta vào danh sách đen.

Hạng Tâm Hà đang cân nhắc có nên nói chuyện từ chức với Quyền Đàm bây giờ hay không, nhưng Quyền Đàm trông có vẻ đầy tâm sự, quyết định vẫn là đợi lát nữa mới nói.

"Tâm Hà, sinh nhật Ni Ni, có nghĩ xong tặng quà gì cho con bé chưa?"

Quyền Đàm trước nay sẽ không để bầu không khí gượng gạo, cũng biết cách xoa dịu quan hệ, anh mở cửa cho Hạng Tâm Hà, giọng điệu ôn hòa nói: "Lần trước con bé còn nói với anh bao giờ có thể gặp lại em, rất thích chơi cùng em."

"Đúng ha, em quên mất chuyện này." Hạng Tâm Hà xuống xe, xin lỗi nói: "Anh Quyền Đàm, anh bảo Ni Ni yên tâm, lần này tuyệt đối chọn cho em ấy một món quà hoàn hảo, em cũng sẽ chơi cùng em ấy, lần sau đưa em ấy đi quay trứng nhé? Thấy thế nào ạ?"

"Là trứng quay em thích?"

Hạng Tâm Hà bị vạch trần cũng không cảm thấy xấu hổ, sờ sờ tai nói: "Trẻ con cũng thích mà."

"Được, đi thôi."

Lúc tan làm muốn hẹn Ôn Nguyên ăn cơm, nhưng Ôn Nguyên gửi cho cậu một tấm ảnh nhà hàng, nói hôm nay cậu ta ở tiệc mừng công, một sảnh lớn mấy bàn, bày đầy rượu và thức ăn, còn có đám người đông nghịt, Hạng Tâm Hà trong đám người tụ tập nhìn thấy Trần Triều Ninh mặc âu phục.

Không ăn mặc chải chuốt lắm, ngay cả cà vạt cũng không có, nhưng rất bắt mắt, Hạng Tâm Hà vội vàng tắt điện thoại, lúc đi thang máy bị ép vào góc, không cam lòng mở Wechat, lướt xuống khung chat với Trần Triều Ninh.

Có tin nhắn mới gửi tới, nhưng vì bị chặn nên chưa xem, Hạng Tâm Hà hai tay bưng điện thoại, thang máy đông người đột nhiên từ đáy lòng dâng lên loại d*c v*ng nhìn trộm, nhưng nghĩ lại, đây là điện thoại của mình, tin nhắn của mình, cái gì nhìn trộm hay không nhìn trộm, cậu nhìn một cách quang minh chính đại.

czn: [Hình ảnh]

czn: [Hình ảnh]

czn: [Hình ảnh]

czn: [Máy ảnh còn muốn không? Hai con này thì sao? Cũng muốn?]

Là búp bê trứng quay mới.

Hạng Tâm Hà ấn vào từng cái xem, sau khi thang máy đến tầng một quên mất đi ra, đi theo người ta đến tầng hầm một.

Anh có ý gì? Là muốn tặng hết mấy cái này cho mình? Hay là cười nhạo mình không gacha được? Quan trọng nhất là vẫn không xin lỗi.

Hạng Tâm Hà nhíu chặt mày lại ấn tầng một.

Trong khung chat đánh 5 chữ "Trả máy ảnh cho tôi", nhưng sau khi gửi đi lập tức thu hồi, ôm ngực đợi xe bên đường.

"Xong rồi, sẽ không bị nhìn thấy chứ?"

Hối hận, không nên gửi, nhẫn nhịn bao nhiêu ngày chẳng phải uổng phí sao?

Quả nhiên, Trần Triều Ninh lập tức trả lời cậu một cái.

czn: [?]

czn: [Ở đâu?]

Ghét nhất cái dấu hỏi này, Hạng Tâm Hà tức giận tắt điện thoại, đi thẳng về nhà.

......

Một bữa tiệc mừng công còn chưa bắt đầu, Trần Triều Ninh đã chẳng còn tâm trí gì, Ôn Nguyên kéo anh nói muốn kính rượu, Trần Triều Ninh bảo cậu tự uống.

"Đợi đã."

Ôn Nguyên cầm chai rượu quay đầu hỏi: "Sao vậy?"

"Cậu gần đây có gặp Hạng Tâm Hà không?"

"Có gặp." Ôn Nguyên lúc nói lời này vẻ mặt phòng bị, "Anh Ninh, anh muốn làm gì?"

Trần Triều Ninh không lên tiếng nhìn cậu, trong lòng Ôn Nguyên không nắm chắc, nhưng lần này làm thế nào cũng không thể bán đứng bạn tốt, "Lần này tiền thưởng cũng vô dụng, em chỉ gặp cậu ấy một lần, cái khác không có nữa."

Nói xong liền chạy, Trần Triều Ninh từ trong sảnh đi ra, châm một điếu thuốc ở phòng hút thuốc cách nhà vệ sinh không xa, đồng thời gọi điện thoại cho Hạng Tâm Hà, không nghe.

Lại gọi 2 cuộc, vẫn không nghe.

Bực bội đến đỉnh điểm, Trần Triều Ninh rít mạnh một hơi thuốc, vòng khói bao phủ khuôn mặt mờ ảo của anh, anh mắng một tiếng: "Tốt nhất đừng để tôi bắt được cậu."

Anh đang nghĩ lát nữa có nên trực tiếp đến Vân Kính Nhất Hiệu hay không, nhưng sợ Hạng Tâm Hà lại cãi nhau với anh, mồm mép sau khi mất trí nhớ cũng có tiến bộ đấy.

Không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, phiền chết đi được, còn không bằng cho anh vào danh sách đen.

Bây giờ vậy mà còn biết thu hồi.

Cố ý chứ gì?

Trong khoảng thời gian một điếu thuốc, anh đã đi thang máy xuống lầu lấy xe, lúc Ôn Nguyên gọi điện thoại cho anh anh cách Vân Kính Nhất Hiệu chỉ chưa đến 3 cây số.

"Các cậu ăn đi."

Chưa đến bảy giờ, xe vẫn dừng bên đường, bảo vệ không cho anh vào.

"Lý do?"

"Chủ nhà nói biển số xe này của anh không cho vào."

Gân xanh trên trán Trần Triều Ninh sắp nổ tung, "Hạng Tâm Hà nói?"

Bảo vệ nói đúng, "Là một vị tiên sinh họ Hạng nói, chính là vị hôm đó cãi nhau với anh ở đây ấy."

"......" Trần Triều Ninh căng mặt: "Ông gọi điện thoại cho cậu ta, nói tôi đợi cậu ta ở đây."

"Được, đợi một chút."

Chưa đến 3 phút, bảo vệ mở cửa sổ thò đầu ra nói với anh: "Xin lỗi, cậu ấy nói không rảnh."

"Cậu ta về khi nào?"

"Quyền riêng tư của chủ nhà tôi không trả lời được."

Trần Triều Ninh đá một cái vào lốp xe, dựa vào xe lại hút một điếu thuốc, lấy điện thoại ra tiếp tục gửi Wechat cho Hạng Tâm Hà.

czn: [Máy ảnh không cần nữa đúng không? Cậu trốn tránh cái gì?]

Hạng Tâm Hà trốn sau rèm cửa phòng khách nhà mình, mượn ánh đèn đường từng hàng trong khu chung cư nhìn thấy Trần Triều Ninh đang hút thuốc bên cạnh xe.

Nhiệt độ cuối tháng 11 rất lạnh, đặc biệt là buổi tối, Trần Triều Ninh mặc bộ âu phục trong ảnh ban ngày, mở cổ áo, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay lúc sáng lúc tối, khoảng cách xa như vậy dường như có thể ngửi thấy rõ mùi thuốc lá trên người anh.

Chữ Hạng Tâm Hà đánh trong điện thoại xóa xong lại sửa.

xxh: [Tôi đã nói anh phải xin lỗi tôi tôi mới tha thứ cho anh.]

czn: [Cậu không ra tôi xin lỗi kiểu gì.]

Có vài giây Hạng Tâm Hà muốn cúi đầu chạy xuống lầu, nhưng cậu đâu dễ bị lừa như vậy.

xxh: [Tôi mới không tin, hơn nữa tôi không trốn tránh.]

Là Trần Triều Ninh trốn tránh nhận sai, cũng là anh trốn tránh xin lỗi.

czn: [Nghe điện thoại.]

czn: [Hôm nay cậu thu hồi cái gì?]

xxh: [Tôi gửi nhầm.]

czn: [Cậu không gửi cho tôi thì gửi cho ai?]

Hạng Tâm Hà muốn trả lời anh "Danh sách bạn bè của tôi cũng đâu chỉ có một mình anh", nhưng nghĩ lại vẫn là thôi đi, cậu không thích cứ nói dối mãi, cho nên tin này vẫn không trả lời.

Vẫn không vui.

xxh: [Hôm nay anh không phải tiệc mừng công sao? Tại sao lại tới đây?]

czn: [Có người sắp đi tán tỉnh người khác, cậu nói xem tại sao tôi lại tới đây?]

xxh: [Ai? Tôi? Tôi muốn tán tỉnh ai?]

czn: [Bao lì xì]

Hạng Tâm Hà mãi không ấn.

xxh: [Anh làm gì?]

czn: [Bao lì xì]

czn: [Chuyển khoản 500 tệ]

czn: [Chuyển khoản 1000 tệ]

czn: [Chuyển khoản 5000 tệ]

czn: [Chuyển khoản 10000 tệ]

czn: [Chuyển khoản 20000 tệ]

Hạng Tâm Hà tưởng anh nổi điên, kết quả Trần Triều Ninh lại gửi tin nhắn tới.

czn: [Mỗi người đều có.]

Mỗi người? Ai?

Hạng Tâm Hà còn đang ngẩn người, tin nhắn của Ôn Nguyên nhảy ra.

Ôn Nguyên: [Bao lì xì]

Ôn Nguyên: [Tâm Hà, mau nhận, anh Ninh hào phóng phát rất nhiều bao lì xì, mỗi người đều có nha, người nhà cũng có đó.]

Người nhà? Hạng Tâm Hà nhất thời không phản ứng kịp.

Cậu với Ôn Nguyên quan hệ tốt là thật, nhưng cho dù là người nhà, không tham gia, cũng có thể nhận sao?

____________________________________

【Tác giả có lời muốn nói】

Nghĩ đến tiếp theo phải viết gì, liền muốn cười

Bình Luận (0)
Comment