Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 37

Sáng sớm mùng 2, Hạng Tâm Hà đầu tiên gửi cho Ôn Nguyên một tin nhắn Wechat, hỏi cậu say rượu có khó chịu không, đợi cậu hôm nay kết thúc sẽ tới thăm cậu tiếp, sau đó tạm biệt A Lan bắt xe đến địa chỉ tối qua Trần Triều Ninh đưa cho cậu.

"Bác tài, bác dừng ở phía trước một chút, đừng đi nhé, đợi cháu chút, cháu đi mua ít hoa quả."

"Được."

Cậu mua một chùm nho còn có một hộp kiwi được đóng gói tinh xảo, xách theo 2 thứ này đi tìm Trần Triều Ninh.

Nơi ở của Trần Triều Ninh còn lớn hơn Vân Kính Nhất Hiệu, bảo vệ không cho cậu tùy tiện vào, cậu đội nắng đứng ở bên ngoài 5 phút bảo vệ mới gọi cậu vào.

"Cảm ơn."

Trần Triều Ninh đang đánh răng trong nhà vệ sinh, bọt trong miệng còn chưa nhổ sạch đã nghe thấy chuông cửa reo, anh ngậm bàn chải đi mở cửa, tay đặt lên tay nắm cửa bỗng dừng lại, vài giây sau ấn mở màn hình giám sát trên tường cạnh cửa.

Hạng Tâm Hà đứng thẳng tắp, vẫn đeo cái túi chéo treo đầy búp bê lông xù kia, không dám nhìn đông nhìn tây, chỉ có tròng mắt chuyển động, lúc căng thẳng thì l**m môi.

Tầm mắt nhìn xuống dưới, Trần Triều Ninh nhìn thấy đồng hồ trẻ em đeo trên tay trái cậu, cùng với 2 túi hoa quả xách trong tay.

Thứ gì đây?

Anh trực tiếp mở cửa ra.

Hạng Tâm Hà mắt khẽ mở to, con ngươi đều sáng, chóp mũi lấm tấm mồ hôi, trông có vẻ hơi nóng.

"Sao anh vẫn đang đánh răng vậy?" Cậu có hơi xấu hổ, Trần Triều Ninh mặc bộ đồ ngủ màu xám, lộ xương quai xanh, cậu lại liếc thấy nốt ruồi đen bên trên, dời mắt đi cố ý không nhìn, lẩm bẩm: "Anh mới ngủ dậy à?"

Trần Triều Ninh nghiêng người, ra hiệu cậu đi vào, trong miệng ngậm bàn chải nói: "Hạng Tâm Hà, làm gì có ai sáng sớm tinh mơ đã chạy tới nhà người ta chứ?"

"Không sớm nữa mà." Hạng Tâm Hà giẫm lên tấm thảm ở huyền quan, "Đã hơn 9 giờ."

Trần Triều Ninh vuốt tóc, bảo cậu đợi lát, bản thân vào nhà vệ sinh súc miệng, lúc đi ra thuận tiện rửa mặt, Hạng Tâm Hà nhìn thấy hơi nước dính trên mặt anh, không dưng nhớ tới Trần Triều Ninh mặc áo choàng tắm trong khách sạn trong máy ảnh của cậu.

Thoáng cái cơ thể đều bắt đầu trở nên cứng ngắc.

"Cái đó anh......"

"Cậu là gỗ à? Đứng đực ra đó làm gì?"

"À, không cần thay giày sao?"

"Không cần."

Hạng Tâm Hà cúi đầu nói một câu: "Được."

Trần Triều Ninh lại hỏi cậu: "Cậu xách hoa quả tới là có ý gì?"

Hạng Tâm Hà chậm chạp đi về phía anh, trong miệng lẩm bẩm: "Đến nhà làm khách không phải nên mang chút quà nhỏ sao?"

"...... Cậu cũng tốt bụng gớm."

Cậu gãi gãi đầu, trở nên ngại ngùng: "Cũng bình thường mà, đây là lịch sự, anh thích là được."

Nói xong thuận tay đặt hoa quả lên bàn dài trong phòng khách nhà Trần Triều Ninh, trên tay trở nên trống rỗng, cậu mất tự nhiên nắm chặt ống quần mình, "Anh có phải chưa ăn sáng không? Tôi rửa hoa quả cho anh nhé."

"Tôi không ăn."

"À, vậy hộp mù của tôi đâu?"

Trần Triều Ninh cúi người nhặt thứ gì đó dưới đất lên, sô pha của anh rất dài, đối diện với tivi, phía trước trải một tấm thảm rất lớn, Hạng Tâm Hà hơi đi về phía trước, trong tai ong ong, còn tưởng mình bị ù tai, dùng tay vỗ vỗ mấy cái vào tai, kết quả giây tiếp theo từ bên cạnh sô pha có một con chó điện tử chạy ra.

"Đây là cái gì?" Giọng điệu khó giấu sự kinh ngạc, còn rất hưng phấn, trực tiếp ngồi xổm xuống.

Thiểm Thiểm va vào chân sô pha bắt đầu sủa tiếng chó, Hạng Tâm Hà thấy nó gian nan di chuyển cơ thể muốn quay đầu, cái đuôi cứng ngắc phía sau mông vẫy qua vẫy lại, trực tiếp đưa tay bế nó sang một bên, nó mới vẫy đuôi chạy về phía trước.

"Nhà anh còn có cái này à? Cũng là người máy sao?" Cậu ngồi xổm trên mặt đất, ngẩng đầu hỏi Trần Triều Ninh.

"Nó chỗ nào giống người?" Trần Triều Ninh mặt không chút thay đổi nói: "Rõ ràng là chó."

Hạng Tâm Hà vẻ mặt nghiêm túc, trả lời anh: "Nhà anh còn có chó máy à? Nó có tên không?"

Trần Triều Ninh cầm điều khiển từ xa trong tay, nghiêng mặt về phía cậu, ánh mắt rất trầm, tối tăm trông không có tinh thần gì, Hạng Tâm Hà không hiểu ý gì, còn tưởng mình nói sai, nhỏ giọng nói: "Sao vậy?"

Trần Triều Ninh quay lưng đi.

"Thiểm Thiểm."

Thiểm Thiểm lại chạy về, Hạng Tâm Hà đứng thẳng dậy, phát hiện Trần Triều Ninh không biết từ lúc nào đã biến mất trong phòng khách, cậu liền tự mình chơi với Thiểm Thiểm.

"Anh ta sao vậy?" Hạng Tâm Hà sờ sờ cái đuôi nhỏ của Thiểm Thiểm, hỏi: "Sao đột nhiên lại không vui? Ta cũng không nói gì mà, chẳng lẽ là vì ta hỏi tên mi khiến anh ta cảm thấy bị mạo phạm?"

"Gâu gâu gâu!"

Thiểm Thiểm bắt đầu chạy vòng quanh chân cậu, cũng không biết loại chó máy này dùng để làm gì, Hạng Tâm Hà chỉ cảm thấy rất đáng yêu.

"Ta ôm mi cái nhé."

Thật ra từ lúc nói đã đưa tay ra, chó điện tử và chó thật khác biệt ở chỗ sẽ không giãy giụa, cùng lắm chỉ có cái đuôi không ngừng đung đưa và tứ chi trượt êm ru, còn có cảm giác rung động nhè nhẹ trong lòng, cảm giác tim đều tê dại.

"Ai cho phép cậu ôm nó?"

Trần Triều Ninh không biết chui ra từ đâu, câu nói bất thình lình làm cậu giật mình, cậu vội vàng đặt chó xuống.

"Xin lỗi, chỉ là thấy nó đáng yêu muốn sờ chút thôi."

Trần Triều Ninh ném hộp mù trong tay cho cậu, Hạng Tâm Hà dùng 2 tay đón lấy, giọng điệu mang theo oán trách: "Cẩn thận chút chứ, đập hỏng bây giờ."

"Cậu còn sợ đập hỏng?"

Hạng Tâm Hà sửa lại với anh: "Không phải tôi, hộp mù đập hỏng thì làm thế nào?" Cậu còn chưa mở đâu, nếu không thì đến công cốc.

"Cậu đi đi." Trần Triều Ninh ngồi trên thảm trước sô pha, co chân bật tivi, Hạng Tâm Hà trơ mắt nhìn anh chơi game đua xe.

Cũng khá k*ch th*ch đấy.

Cậu chậm rãi đi tới, Thiểm Thiểm đi theo sau mông, lại bắt đầu sủa loạn, Trần Triều Ninh đoán chừng nghe thấy phiền, bảo cậu bế con chó qua đây, cậu "à" một tiếng, đưa Thiểm Thiểm cho anh, Trần Triều Ninh trực tiếp ấn công tắc.

Thiểm Thiểm biến thành một con chó chết.

"Anh làm gì vậy......" Hạng Tâm Hà thay nó tủi thân.

"Rất ồn."

Tư thế ngồi của Trần Triều Ninh lười biếng, Hạng Tâm Hà có thể nhìn thấy bóng râm nhỏ hình thành ở xương lông mày và sống mũi anh, cậu mím môi nghĩ nghĩ, ôm hộp mù xoay người, huyền quan truyền đến tiếng mở cửa, tay cầm điều khiển từ xa của Trần Triều Ninh cứng đờ mấy giây.

Dựa lưng vào sô pha xoay người, nhìn thấy hoa quả được Hạng Tâm Hà đặt trên bàn, cùng với cánh cửa lớn chưa kịp đóng lại đang khép hờ.

Game thua, anh ném điều khiển sang một bên, bực bội lấy điện thoại ra, mở Gia Viên Của Bảo Bối.

Tâm Hà Tiểu Bảo đi bộ ra khỏi khu chung cư của anh, dừng lại ở phòng bảo vệ chưa đến 2 phút, tiếp tục đi về phía trước 100 mét, lúc qua đường đặc biệt đi vạch kẻ đường, nhiệt độ hôm nay không thấp, khuôn mặt hoạt hình bắt đầu đổ mồ hôi.

Có khoảnh khắc cảm thấy mình giống như một kẻ b**n th** rình coi, tắt điện thoại ném cùng chỗ với điều khiển từ xa, Hạng Tâm Hà đi làm gì liên quan gì đến anh, hộp mù cậu muốn cũng đã lấy được, trong lòng ước gì cách xa cậu một chút.

Thật ra cũng được, dù sao cũng không nhớ Thiểm Thiểm, không phải chỉ có một mình anh.

Anh vớt Thiểm Thiểm qua, mở lại nguồn điện.

Thiểm Thiểm lại bắt đầu bò khắp nơi.

Trần Triều Ninh đá mông nó, "Đừng chạy đến chỗ tao."

Thiểm Thiểm không nghe, có thể lại xuất hiện bug, cứ bò lên chân anh, anh dứt khoát bế lên, "Chó chết, mày cũng làm phiền tao."

Cùng một đức hạnh với Hạng Tâm Hà.

Anh chuẩn bị vào bếp tìm chút đồ ăn, Thiểm Thiểm được anh đặt xuống đất, đang định gọi điện thoại cho Quyền Anh nói mình sẽ đổi vé máy bay sang chiều nay qua đó, kết quả nhìn thấy trên ghế cạnh bàn ăn chiếc hộp mù bị Hạng Tâm Hà bỏ quên.

Thứ này cũng có thể quên?

Thiểm Thiểm đi theo anh chạy đến góc bàn, cứ sủa mãi, đồng thời huyền quan có tiếng động, Trần Triều Ninh vừa quay đầu, nhìn thấy Hạng Tâm Hà đang đẩy cửa bước vào.

Người nọ đầy đầu mồ hôi, thở hổn hển gò má ửng hồng, tóc dính dớp dán vào tóc mai, vẻ mặt vô tội nháy mắt ra hiệu với anh:

"Tôi mua bánh bao, anh ăn không?"

Cậu nói: "Anh đừng không vui nữa, người ta không ăn sáng là dễ tâm trạng không tốt lắm."

Mồ hôi trên chóp mũi rất nhỏ, cậu chắc là nóng lắm, nhăn mũi dùng tay quệt quệt, giống như Thiểm Thiểm không ngừng xuất hiện bug.

____________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Có bé voi con đáng yêu như vậy bước vào thế giới của Trần Triều Ninh, anh không thích mới là lạ

Bình Luận (0)
Comment