Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 36

Trước khi ăn cơm tối, Hạng Tâm Hà nhận được cuộc gọi thoại của Quyền Đàm, cậu cuộn mình trên sô pha ăn điểm tâm A Lan làm, trên tivi đang chiếu chương trình tạp kỹ không rõ tên, thỉnh thoảng thấy chỗ buồn cười thì bật cười một tiếng.

"Anh Quyền Đàm ạ?"

"Là anh, đang bận không?"

"Không bận ạ, em đang xem tivi."

Quyền Đàm mang theo chút áy náy nói: "Vừa nãy anh mới nhìn thấy ảnh em gửi cho anh, Gấu Hạt Dẻ đáng yêu lắm."

"Đúng vậy ạ." Nhắc tới cái này, tâm trạng Hạng Tâm Hà không tệ: "Em để hết búp bê cùng một series lại với nhau rồi, chúng nó là người một nhà~"

Nghe ra cậu rất vui, Quyền Đàm cũng cười: "Ăn cơm chưa?"

Trong ống nghe bên chỗ Quyền Đàm dường như không có tạp âm gì, yên tĩnh cực kỳ, không biết anh đang ở đâu, mãi cho đến khi nghe thấy có một cô bé gọi anh một tiếng chú.

"Em chưa ăn, anh Quyền Đàm, anh đang chơi với Ni Ni ạ?"

Quyền Đàm cười nói: "Ừ, anh lại đang ở buổi họp mặt gia đình."

"Thật tốt quá." Hạng Tâm Hà nhét miếng bánh quy vào miệng, tiếng nhai giòn tan, nhớ tới cái gì, hồi tưởng nói: "Mẹ em trước đây cũng thường xuyên đưa em đi chơi vào kỳ nghỉ, em thích họp mặt gia đình lắm."

Giọng Quyền Đàm trầm trầm, nói với cậu: "Vậy lần sau, anh đưa em đi cùng."

"Em không phải có ý này." Hạng Tâm Hà vội vàng từ chối, giọng điệu cũng có hơi hoảng loạn, "Họp mặt gia đình của anh em đi làm gì chứ?"

"Không có gì, Tâm Hà." Quyền Đàm nói chuyện giọng điệu rất nhẹ, nhưng từng chữ thì nghe đặc biệt rõ ràng, "Anh mang quà cho em, em có thể nói cho anh biết em còn thích gì nữa không."

Cậu luôn cảm thấy Quyền Đàm đối xử với cậu quá tốt, thực sự rất ngại ngùng nhận lấy những thứ này như lẽ đương nhiên.

"Anh Quyền Đàm, em không cần mấy thứ này đâu, anh quên rồi sao, em còn nợ anh một bữa cơm chưa mời mà."

"Mùng 6 anh về, đến lúc đó gặp mặt nhé?"

Hạng Tâm Hà suy nghĩ trả lời: "Được ạ, đúng rồi anh Quyền Đàm, anh đang đi chơi ở đâu vậy?"

"Đảo Cồn Cát."

Hạng Tâm Hà cầm điện thoại yên lặng gật đầu, đây là một nơi tốt, tiếc là mình chưa từng đi, nếu có cơ hội, đi chơi một chút cũng không tệ.

A Lan làm xong cơm trước 6 giờ rưỡi, Hạng Vi Viên từ thư phòng trên lầu đi xuống đeo một cặp kính mắt, Hạng Tâm Hà gọi ông một tiếng ba, ông liền hỏi: "Hôm nay đi đâu?"

Tần Lâm đi theo sau lưng ông xuống lầu, trong tay dắt Hạng Cánh Tư, mấy người ngồi vây quanh bàn ăn, Hạng Tâm Hà cầm đũa nói: "Con đi Vân Kính Nhất Hiệu một chuyến ạ."

"Đến đó làm gì?"

Hạng Tâm Hà cắn đũa nói: "Đi để ít đồ, không có gì quan trọng hết."

Vốn tưởng rằng chỉ là chuyện nhỏ, Tần Lâm lại nói đúng lúc: "Tâm Hà."

"Vâng? Sao ạ?"

"Lần sau con đưa Cánh Tư ra ngoài tốt nhất nên gọi điện thoại cho dì trước." Bà nói: "Hôm nay dì về nhà vốn định đưa nó đi gặp giáo viên, con đưa nó đi như vậy, kế hoạch loạn hết cả lên."

Hạng Tâm Hà ngẩn ra vài giây, Hạng Cánh Tư giải thích: "Mẹ, mẹ không nói với con là muốn đi gặp giáo viên, là con bảo anh đưa con đi chơi mà."

Tần Lâm nhận lấy bát canh A Lan múc cho, bà nói chuyện xưa nay thẳng thắn, Hạng Tâm Hà cũng hiểu.

"Dì không có ý khác, luôn có một số quyết định đột xuất, chỉ là nói tốt nhất nên gọi điện cho dì một tiếng, ngộ nhỡ có việc thì sao."

"Vâng Tần di, con biết rồi ạ." Hạng Tâm Hà rất ngoan ngoãn đồng ý, không nói gì nữa.

Tần Lâm cười cười với cậu, thuận tiện gắp cho cậu một đũa thức ăn, cậu cắm đầu nói cảm ơn, Tần Lâm nói về chuyện kỳ nghỉ này muốn đưa Hạng Cánh Tư đi du lịch, Hạng Vi Viên quả nhiên nói để cậu đi cùng.

"Là ngày mấy?"

"Mùng 4, đi đảo cồn cát." Tần Lâm nói: "Đợi khóa học của Cánh Tư kết thúc, ở cỡ 3 ngày."

Hạng Tâm Hà thầm nghĩ trong lòng, chẳng phải là nơi anh Quyền Đàm đi sao, nhưng anh Quyền Đàm mùng 6 phải về, vậy nếu cậu đi biết đâu còn có thể gặp được.

"Vâng."

Đêm tắm rửa xong miệng đắng lưỡi khô mở tủ lạnh lấy đồ uống, thuận tiện gửi cho Ôn Nguyên một tin nhắn thoại.

"Cậu gần đây có phải về quê rồi không? Sao không nhắn Wechat cho tôi?"

Ngoại trừ thỉnh thoảng dùng đồng hồ trẻ em nói chuyện, Ôn Nguyên gần như giống như biến mất vậy.

Cậu đứng trước cửa tủ lạnh đang mở, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, lộ chân tay, tóc chỉ sấy khô một nửa, ngửa đầu uống một ít nước, Ôn Nguyên vẫn không trả lời cậu.

"Sao thế này?"

Trước đây rõ ràng đều trả lời ngay lập tức mà.

Sau khi thoát khỏi giao diện trò chuyện Wechat với Ôn Nguyên, đột nhiên nhớ tới Trần Triều Ninh, cửa tủ lạnh bị cậu nhẹ nhàng đóng lại, hơi lạnh bốc lên khiến cậu không kìm được rùng mình một cái.

Đã nói sẽ liên lạc với anh đi lấy hộp mù, cho nên có phải nên thả anh ra khỏi danh sách đen không?

Cậu vẫn do dự một lát, quyết định đợi lúc đi liên lạc với anh sau vậy.

Lúc về phòng là 8 giờ rưỡi, Ôn Nguyên vẫn chưa trả lời tin nhắn, Hạng Tâm Hà cảm thấy kỳ lạ, lo lắng cậu xảy ra chuyện, gửi thêm một tin nhắn thoại, kết quả Ôn Nguyên trực tiếp gọi điện thoại tới, cậu còn chưa kịp nói chuyện, đã nghe thấy Ôn Nguyên gào khóc một trận.

"Tâm Hà! Tôi thất tình rồi!"

Chuyện thất tình này, trong ấn tượng của Hạng Tâm Hà không phải lần đầu tiên của Ôn Nguyên, Ôn Nguyên lúc mới lên đại học có một mối tình đầu, sau đó nhà gái đề nghị chia tay, Ôn Nguyên suy sụp rất lâu, khó khăn lắm mới hồi phục liền thề thốt sau này không bao giờ yêu đương nữa, ai ngờ bây giờ không những yêu, còn là yêu qua mạng.

"Tôi đã cảm thấy yêu qua mạng không đáng tin mà." Hạng Tâm Hà an ủi: "Không sao, cậu đang ở đâu? Có muốn tôi tìm cậu không?"

Bạn bè có chuyện, cậu đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, điện thoại còn chưa cúp đã thay quần áo ra cửa bắt xe, nhiệt độ ban đêm hơi thấp, may mà thay quần dài, chỉ là quên mang áo khoác, bị gió thổi hơi lạnh.

"Đừng khóc nữa Ôn Nguyên, nhà cậu ở đâu, nói cho tôi biết."

Ôn Nguyên sống ở một khu chung cư cũ, ban đêm nhìn từ bên ngoài không có gì nổi bật, bên trong trang trí cũng tàm tạm, khoảnh khắc mở cửa là vỏ chai bia đầy đất, Hạng Tâm Hà thậm chí không có chỗ đặt chân, cảnh tượng này khoa trương đến mức cậu chỉ từng thấy trên tivi, trong đó còn có mấy chai nước uống thể thao đang  nằm.

"Ôn Nguyên, cậu đây là......"

Ôn Nguyên mở cửa xong liền nằm vật ra sô pha, bộ dạng đau khổ muốn chết, vừa nhắm mắt nước mắt liền rơi, "Tâm Hà, tôi sau này không bao giờ yêu đương nữa."

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Hạng Tâm Hà gian nan ngồi xuống bên cạnh cậu, vỗ vỗ chân cậu, hỏi: "Cậu thời gian trước không phải còn nói sắp gặp mặt người ta rất hưng phấn sao? Gặp mặt chưa?"

"Gặp rồi." Ôn Nguyên hít sâu một hơi nói: "Cô ấy nói tôi không phải người đàn ông lý tưởng của cô ấy."

Đầu óc Hạng Tâm Hà chết máy, "Người đàn ông thế nào, cậu thế này chẳng phải rất tốt sao?"

Ôn Nguyên mở mắt ra, bò dậy từ trên sô pha, tay phải theo thói quen đi móc thuốc lá, Hạng Tâm Hà trơ mắt nhìn cậu đưa thuốc lên miệng sau đó bật bật lửa, cậu vội vàng ngăn cản, "Ôn Nguyên! Cậu làm gì vậy! Đừng hút thuốc!"

Cứ cảm thấy Ôn Nguyên vẫn là học sinh lúc đi học, làm ra động tác xã hội như vậy cậu thực sự không chấp nhận nổi.

"Hả?" Ôn Nguyên ngơ ngác, "Tôi muốn hút mà."

Hạng Tâm Hà rút điếu thuốc trong miệng cậu ra, Ôn Nguyên không tranh giành với cậu, chỉ thở dài nói: "Tâm Hà, tôi bây giờ không phải 19 tuổi, tôi 23 rồi, là một người đàn ông trưởng thành đã đi làm rất lâu."

"Được." Hạng Tâm Hà ném bật lửa và thuốc lá sang một bên, không cho Ôn Nguyên cơ hội chạm vào.

"Thất tình thôi mà, Ôn Nguyên, cậu kiên cường lên chút đi."

Ôn Nguyên đau khổ lắc đầu, "Tâm Hà, sao cậu không hiểu chứ? Cậu trước đây lúc theo đuổi anh Ninh bị anh ấy từ chối chẳng phải cũng lén lút khóc sao?"

"......" Vậy mà còn có chuyện này, Hạng Tâm Hà nhắm mắt hít sâu, "Cậu trước khi gặp mặt cô gái kia không gửi ảnh cho cô ấy xem sao?"

"Có gửi mà." Ôn Nguyên gãi gãi đầu, ho 2 tiếng, xem ra có hơi chột dạ: "Tôi photoshop ảnh một chút."

"Ồ!" Hạng Tâm Hà duỗi một ngón tay chỉ vào cậu ta: "Cậu lừa đảo."

"Mới không có." Ôn Nguyên bắt đầu ngụy biện: "Tôi chỉ chỉnh mình trông đàn ông hơn một chút thì có gì sai chứ."

Ôn Nguyên có khuôn mặt trẻ con (baby face), đúng là khá thiệt thòi, nhưng Hạng Tâm Hà cảm thấy Ôn Nguyên rất đáng yêu, không cần thiết vì hùa theo ai mà phải thay đổi, cậu ôm lấy Ôn Nguyên, không ngừng an ủi: "Được rồi Ôn Nguyên, đừng buồn nữa, vui vẻ lên chút, cậu muốn ăn gì tôi mời cậu?"

"Aiz, nói sau đi." Đầu Ôn Nguyên xoay một cái, nước mắt liền cọ lên vai Hạng Tâm Hà, cậu hít hít mũi, nói: "Không có việc gì, không cần lo lắng cho tôi, cậu muộn thế này còn qua đây, về sớm chút đi, hoặc là cậu ngủ ở chỗ tôi cũng được."

"Đừng khách sáo với tôi, tôi ở nhà cũng không có việc gì làm." Hạng Tâm Hà cũng thở dài, "Aiz, thật ra tôi cũng không vui."

"Cậu sao vậy?"

Hạng Tâm Hà tựa đầu vào đầu Ôn Nguyên, tiếp tục thở dài: "Tôi cứ cảm thấy Tần di không thích tôi lắm, tuy rằng dì ấy trước đây cũng không thích tôi lắm, nhưng mà nói thế nào nhỉ, từ lúc tôi xuất viện đến nay, dì ấy hình như chính là không thích tôi."

Nói giống như đọc líu lưỡi, nhưng Ôn Nguyên nghe hiểu.

"Chính là mẹ kế của cậu đúng không? Cậu với bọn họ quan hệ hình như vốn dĩ không tốt mà."

Hạng Tâm Hà chớp chớp mắt, hỏi cậu ta: "Thế à? Trước đây đã không tốt?"

"Ừ, tôi dù sao cũng không hay nghe cậu nhắc đến họ, bao gồm cả ba cậu, hơn nữa cậu đều ở một mình, cậu nói cậu thích anh Ninh nhất."

"Có thể không cần nhắc đến anh ta."

"Được."

2 người ôm nhau im lặng một lát.

Hạng Tâm Hà: "Tôi thích anh ta bao nhiêu vậy?"

Ôn Nguyên: "Rất rất rất thích."

Hạng Tâm Hà: "Lố quá."

Ôn Nguyên: "Một chút cũng không, cậu hàng năm đều phải viết thư tình tỏ tình tặng quà sinh nhật cho anh ấy, ngày nào cũng phải dính lấy anh ấy, ngay cả cuối tuần cũng phải nghĩ trăm phương ngàn kế gặp mặt anh ấy, nhìn thấy anh ấy đi gần ai một chút là ghen."

Hạng Tâm Hà nhíu mày khổ não: "Tôi vậy mà là loại người này."

Ôn Nguyên bộ dạng người từng trải, an ủi cậu: "Bình thường mà, anh Ninh là ông chủ tốt, chắc cũng sẽ là người yêu không tồi, thích anh ấy có sao đâu?"

"Ông chủ tốt?" Hạng Tâm Hà quay mặt sang, không tin lắm: "Anh ta không phải hay mắng người sao?"

"Cái đó có là gì, anh ấy trả tiền nhiều mà." Ôn Nguyên không quan trọng nói: "Có thể trả đủ tiền đã đánh bại 90% nhà tư bản rồi, hơn nữa anh ấy chưa bao giờ để cấp dưới gánh trách nhiệm, rất đáng tin cậy đấy, mắng tôi 2 câu cũng đâu mất miếng thịt nào, hơn nữa năm nay anh ấy tăng lương cho tôi, tôi mới đổi được căn nhà này, tôi thực sự rất biết ơn anh ấy."

"Thế à......" Hạng Tâm Hà lại dựa trở về, "Vậy là tôi trách nhầm anh ta."

"Không sao, dù sao cậu bây giờ không thích anh ấy nữa, cũng coi như thoát khỏi bể khổ." Ôn Nguyên lại bắt đầu thương xuân thu buồn: "Thích một người không thích mình thực sự rất đau khổ."

Ôn Nguyên đoán chừng uống nhiều rượu thật, nói năng lộn xộn, nghĩ đến đâu nói đến đó, cuối cùng nhắm mắt ngủ thiếp đi, Hạng Tâm Hà đặt cậu nằm xuống sô pha, lấy chăn từ phòng ngủ đắp cho cậu, thuận tiện giúp cậu dọn dẹp đống bừa bãi trên đất sau đó mới rời đi.

Cậu dùng điện thoại gọi một chiếc taxi, đèn đường trên đầu mạch điện có vấn đề cứ nhấp nháy mãi, cậu giẫm lên cái bóng cảm thấy rất lạnh, lúc đợi xe liên tiếp hắt xì mấy cái, lấy điện thoại ra nghĩ đi nghĩ lại vẫn thả Trần Triều Ninh ra khỏi danh sách đen.

xxh: [Buổi tối vui vẻ (mỉm cười)]

Trần Triều Ninh lúc nhận được Wechat đang cùng Quyền Anh tham gia một bữa tiệc tối.

"Chậc, không được xem điện thoại." Quyền Anh hôm nay ăn mặc so với con mãng xà lần trước còn khoa trương hơn, vẫn là một chiếc váy liền thân bó sát màu đen, vạt váy quét đất, chất liệu tơ lụa, lộ ra đường cong vai cổ và cánh tay hoàn hảo, tóc uốn xoăn sóng lớn xõa trước ngực, Trần Triều Ninh tự mình ấn mở Wechat nhìn lướt qua, khi nhìn thấy tên Hạng Tâm Hà thì nhướng mày, sau đó gửi cho người ta một dấu hỏi.

Quyền Anh bất mãn thái độ này của anh, nhắc nhở anh: "Lát nữa là xong, ngày mai dậy sớm chút, đừng để bà ngoại đợi quá lâu biết chưa?"

"Ừ."

"Đợi mẹ một chút." Bà bị người ta gọi đi, Trần Triều Ninh cầm điện thoại tìm một vị trí dựa tường đứng, đèn chùm pha lê sáng choang trong đại sảnh làm người ta hoa mắt, anh mở Wechat ra.

xxh: [Anh không phải nói có thể trực tiếp tìm anh lấy hộp mù sao? Ngày mai có rảnh không?]

xxh: [Heo con xoay vòng.gif]

Trần Triều Ninh cau mày.

czn: [Ngày mai?]

xxh: [Ừ, là ngày mai có việc sao? Vậy hôm khác cũng được, hoặc là anh nói cho tôi biết khi nào anh có thời gian.]

Quyền Anh lúc này xách váy đi về phía anh, anh lặng lẽ đứng yên không nhúc nhích, trả lời Hạng Tâm Hà.

czn: [Được.]

xxh: [Tốt quá! (cười to)]

xxh: [Vậy anh gửi địa chỉ cho tôi, tôi đi tìm anh!]

Quyền Anh vẻ mặt hồ nghi hỏi: "Con đang nói chuyện với ai?"

"Không có gì, chuyện công việc."

"Ồ, vậy con......"

"Mẹ."

Quyền Anh hồ nghi nhìn anh, không nói chuyện.

Trần Triều Ninh mặt không đổi sắc nói: "Con ngày mai không đi nữa."

Sắc mặt Quyền Anh ngưng trọng, xem ra tức giận không nhẹ, "Ý gì? Cái gì gọi là không đi, chuyện đã định xong con nói không đi là không đi."

"Chỉ là hoãn lại một ngày thôi."

"Cho mẹ một lý do."

Trần Triều Ninh không chút gợn sóng nói: "Astra có chút vấn đề."

"Vậy để người khác giải quyết."

"Con phải tự mình đi."

Quyền Anh khẽ nheo mắt, ghé sát vào gần anh, gọi cả họ lẫn tên anh: "Trần Triều Ninh, con sẽ không phải định hủy bỏ buổi họp mặt gia đình, lén lút đi gặp bạn gái đấy chứ?"

"Con đào đâu ra bạn gái?" Trần Triều Ninh hỏi ngược lại.

"Trong lòng con tự rõ." Quyền Anh bất mãn nói: "Có người mình thích thì dẫn về, giấu giấu giếm giếm làm gì?"

Trần Triều Ninh nói không thông với bà, tư duy Quyền Anh phát tán, không biết nghĩ đi đâu, "Con đừng có thích phải loại người lung tung rối loạn gì đấy, đối phương là người đã kết hôn?"

"Mẹ, mẹ bị bệnh gì vậy?"

"Vậy mẹ không hiểu con rốt cuộc đang che giấu cái gì."

Trần Triều Ninh kiên nhẫn, nói: "Không có chuyện này, con đi trước đây, con sẽ gọi điện thoại nói với bà ngoại, đến muộn một ngày."

Quyền Anh cảnh cáo anh: "Con liệu hồn."

__________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Có thể có cái gì quan trọng hơn vịu ơ chứ? Đáp án là không có

Bình Luận (0)
Comment