Đi làm ngày thứ hai, Hạng Tâm Hà là người ra khỏi nhà cuối cùng, đồng hồ báo thức bị tắt đi mấy lần, cuối cùng cậu cũng lôi cơ thể mệt mỏi dậy, A Lan giúp cậu bọc bánh sandwich cho bữa sáng bằng màng bọc thực phẩm, sau đó chuẩn bị thêm cho cậu một hộp sữa và một quả trứng, còn không quên dặn dò cậu đi đường chú ý an toàn.
Gọi xe khiến cậu mất thêm hơn 5 phút, ngồi trong xe cắn bánh sandwich, cậu thầm thề sau này sẽ không bao giờ thức khuya nữa.
Đến công ty vừa kịp giờ, không có Quyền Đàm, cậu chỉ có thể đi thang máy thường cùng đồng nghiệp, Yuki hôm nay đưa cho cậu một bảng kế hoạch làm việc đã in sẵn, tiện tay dán lên tường chỗ làm việc của cậu.
"Oa, cảm ơn chị Yuki."
"Nên làm mà."
Yuki mặc một chiếc váy ôm, dáng người cực kỳ đẹp, chân cũng dài, vẫn đi một đôi giày cao gót mảnh, nhưng hôm nay lại đeo một cặp kính, gọng đồi mồi màu nâu, Hạng Tâm Hà chân thành khen ngợi: "Đẹp quá chị."
"Em là người đầu tiên khen đẹp đấy, vì tối qua chị quên tháo kính áp tròng ngủ một giấc, dậy mắt đau quá nên chỉ có thể đeo cái này." Cô đỡ gọng kính nói với Hạng Tâm Hà: "Trước 9 rưỡi sáng nay em đổi phòng họp lớn mà chị đã sắp xếp 2 hôm trước thành phòng họp nhỏ, phòng nào trống thì chọn phòng đó, sau đó chuẩn bị trước vài chai nước để vào, đồ ăn thì không cần đâu, lát nữa chị phải nộp bản thảo thiết kế trong tay, hôm nay có một... người đặc biệt đến, tổng giám đốc Quyền đích thân tiếp đãi."
Cô dường như nhất thời không nghĩ ra nên gọi người đặc biệt này là gì, dừng lại một lúc lâu.
"Là ai vậy?"
Yuki suy nghĩ một chút, nói với cậu: "Em họ của tổng giám đốc Quyền."
Hạng Tâm Hà ngây người à một tiếng, đầu óc chuyển động rất chậm.
Lúc này điện thoại trong túi vừa hay rung lên, cậu không lấy ra xem ngay, mà đợi xem Yuki còn sắp xếp công việc gì khác không.
"Không còn việc gì khác, tổng giám đốc Quyền khoảng 9 rưỡi sẽ đến."
"Vâng." Hạng Tâm Hà gật đầu, hỏi cô: "Anh Quyền Đàm... không phải, tổng giám đốc Quyền ngày nào cũng đến đây sao?"
"Đương nhiên là không, anh ấy bận lắm."
"Dạ."
Sau khi Yuki đi, cậu tháo bảng công việc xuống trước, sau đó mới mở điện thoại, bữa sáng mang theo còn một nửa trên bàn, Ôn Nguyên đã bắt đầu dội bom tin nhắn cho cậu.
Ôn Nguyên: [Chuẩn bị chào đón tôi đi Hạng Tâm Hà!]
Bên dưới là một loạt sticker spam màn hình.
Hạng Tâm Hà nhớ lại chuyện tối qua cậu nói hôm nay sẽ gặp nhau, ngón tay sờ sờ màn hình điện thoại không trả lời, trong đầu đột ngột hiện lên hình ảnh Trần Triều Ninh.
Cậu nhíu mày ngồi co ro ở chỗ làm việc, vẻ mặt như có nỗi khổ khó nói.
Em họ của anh Quyền Đàm chẳng phải là Trần Triều Ninh sao?
Vậy là hôm nay họ lại phải gặp nhau?
Hạng Tâm Hà thoát khỏi giao diện WeChat với Ôn Nguyên, tin nhắn tiếp theo là của Trần Triều Ninh, lịch sử trò chuyện vẫn dừng lại ở câu cậu nói tối qua rằng con gấu đó xấu quắc, Trần Triều Ninh mãi vẫn chưa trả lời, chẳng lẽ giận rồi?
Nhưng chuyện này có gì mà phải giận chứ, Trần Triều Ninh nhiều lần nói cậu đầu óc hỏng bảo cậu đi chụp CT cậu cũng đâu có giận.
Cảm giác tội lỗi cứ thế dâng lên, Trần Triều Ninh tuy miệng mồm độc địa, nhưng gấu nhỏ vô tội mà, sao cậu có thể làm tổn thương một chú gấu nhỏ đáng yêu như vậy? Còn là một chú gấu đội mũ hạt dẻ nữa.
Ngồi tại chỗ thở ngắn than dài, càng nghĩ càng thấy mình vô lễ, cuối cùng vẫn bị sự áy náy đánh bại, gửi cho Trần Triều Ninh một tin nhắn.
xxh: [Thôi được, thực ra không có nói nó xấu.]
xxh: [Gấu Hạt Dẻ rất đáng yêu~]
Chưa đến 3 giây.
czn: [?]
Sao lại hung dữ vậy nữa.
Cậu có hơi hối hận, dứt khoát mặc kệ, đi sắp xếp phòng họp cho Quyền Đàm, vì không chắc có mấy người, cậu đặt một chai nước khoáng ở mỗi chỗ ngồi, Quyền Đàm đến muộn hơn nửa tiếng so với thời gian Yuki nói, 10 giờ mới tới, cậu đứng dậy định gọi, 3 chữ "anh Quyền Đàm" suýt chút nữa buột miệng, liền cứng rắn nuốt trở lại, cung kính gọi anh: "Tổng giám đốc Quyền."
"Tâm Hà, phòng họp là phòng nào?"
"Em dẫn anh đi."
Quay đầu lại mới chú ý thấy bên cạnh Quyền Đàm có 2 người đang đứng, trong đó một người rất cao, cậu phải hơi ngẩng đầu lên, mặc quần tây và áo sơ mi trắng, trên cổ đeo thẻ tên, nhìn kỹ lại.
Trần Triều Ninh.
Khoảnh khắc đó tim cậu như ngừng đập, vội vàng cụp mắt xuống, trong tai nghe thấy có người gọi tên mình, ngẩng đầu lên lần nữa, là Ôn Nguyên.
Ôn Nguyên cười hì hì chào hỏi cậu, cũng đeo thẻ tên giống Trần Triều Ninh, hôm nay vẫn mặc rất trang trọng, thậm chí tóc còn vuốt keo.
"Tâm Hà, Yuki không có ở đây, em cầm máy tính xách tay vào cùng bọn anh, ghi chép lại những thông tin quan trọng."
Hạng Tâm Hà từ đầu đến cuối không nhìn Trần Triều Ninh, lí nhí gật đầu: "Vâng." Sau đó bổ sung thêm một câu: "Tổng giám đốc Quyền."
Chiếc máy tính xách tay Yuki để lại cho cậu là lần đầu tiên mở, cậu cứng đầu ngồi trong phòng họp ngay cả mật khẩu cũng không biết, định gửi tin nhắn hỏi Yuki mới chú ý thấy bên cạnh bàn di chuột có dán một tờ giấy, viết một dãy số bằng bút mực đen.
Cậu dùng dãy số này mở máy tính, trong thời gian chờ khởi động ngẩng đầu lên vừa hay chạm mắt với Trần Triều Ninh, người đối diện nhướng mắt liếc cậu một cái không có phản ứng gì nữa, vừa xa cách vừa khó gần.
Ôn Nguyên ho 2 tiếng, nháy mắt ra hiệu với Hạng Tâm Hà, Trần Triều Ninh lạnh lùng mắng cậu một câu: "Cậu có bệnh gì? Mắt chuột rút à?"
Rõ ràng cũng không phải mắng cậu, nhưng Hạng Tâm Hà vẫn có ảo giác không dám thở mạnh.
Ôn Nguyên nhỏ giọng phản bác: "Mới không có đâu." Cậu quy củ bắt đầu tự giới thiệu: "Tổng giám đốc Quyền, tôi là Ôn Nguyên, trước tiên giới thiệu với ngài về Astra."
Cậu mở chiếc máy tính xách tay mang theo bên mình, các tệp tin mật trong thư mục đều được đặt mật khẩu, sau khi mở ra liền hướng màn hình về phía Quyền Đàm.
"Astra, tên tiếng Trung là Tinh Đồ, cao 1m27, được làm hoàn toàn bằng hợp kim titan, là thực thể trí tuệ nhân tạo theo đúng nghĩa, không phụ thuộc vào điều khiển từ xa, hình dáng nhỏ nhắn linh hoạt."
Quyền Đàm xem kỹ từng bức ảnh của Astra, thực ra bao gồm cả bản thảo thiết kế ban đầu.
"Robot bầu bạn? Hơi giống trẻ con."
"Vâng, dùng cho gia đình mà."
Hạng Tâm Hà nghe thấy rất thú vị, cũng hơi tò mò, "Có loại 1m8 không?"
Trần Triều Ninh ở bên cạnh lạnh lùng nói: "Cậu tưởng chọn người mẫu nam à?"
Hạng Tâm Hà lập tức xìu xuống, "Xì."
Ôn Nguyên biết sếp mình tính nết thế nào, vô cùng chuyên nghiệp giải thích với Hạng Tâm Hà: "Có đấy, 1m8, cũng có, nhưng robot có hình dáng như vậy không thích hợp dùng cho gia đình, sẽ rất bất tiện."
Nói vậy chẳng phải là hiểu rồi sao, Hạng Tâm Hà chắc chắn Trần Triều Ninh đang giận, có thể là đang trả thù cho Gấu Hạt Dẻ của anh.
"Được rồi." Trần Triều Ninh nhìn chằm chằm cái đầu đầy lông xù của Hạng Tâm Hà đang lặng lẽ trốn sau màn hình máy tính, nói với Quyền Đàm: "Những cái này không quan trọng, em muốn để Astra mặc quần áo của nhà anh, sau đó chụp tạp chí, ngay vào ngày nó ra mắt."
Ôn Nguyên và Quyền Đàm đồng thời ngẩn ra, quay mặt nhìn anh.
"Cái này khác với những gì đã bàn." Quyền Đàm nói: "Lúc ký hợp đồng đã ghi rõ là bên anh cung cấp người mẫu và trang phục, chụp ảnh cùng Astra."
"Sửa lại đi."
Quyền Đàm: "Chỗ anh không làm quần áo trẻ em, không có quần áo cho robot 1m27 mặc."
Trần Triều Ninh: "Anh tưởng em không xem tạp chí chắc?"
Quyền Đàm: "Làm gì có lý đó, tòa soạn tạp chí là do bên anh liên hệ, người mẫu cũng đã xác định, Triều Ninh, em đột nhiên thay đổi điều kiện, tính là vi phạm hợp đồng."
"Tiền em trả, người một nhà, coi như giúp một tay đi."
Cũng không phải Quyền Đàm không muốn giúp việc này, dù sao suy nghĩ của Trần Triều Ninh nhiều lúc mỗi ngày một kiểu.
"Em đang yên đang lành, để robot mặc quần áo gì?"
Trần Triều Ninh bực bội chậc một tiếng: "Ai bảo robot không cần mặc?"
Quyền Đàm suy nghĩ hỏi: "Robot mặc quần áo mới kỳ lạ chứ."
Trần Triều Ninh: "Astra sẽ có lòng tự trọng."
"Sao có thể?" Quyền Đàm cười cười: "Nó cũng không có..."
"Ai bảo không có?"
"Có à?"
Trần Triều Ninh mắt không chớp nói: "Có thể lắp một cái."
Quyền Đàm: "Robot bầu bạn còn cần dùng đến cái này sao?"
Trần Triều Ninh: "Có thể đừng lạc hậu như vậy được không."
Họ nói chuyện quá nhanh, Hạng Tâm Hà hoàn toàn không kịp ghi chép, hơn nữa giữa chừng cậu còn ngẩn người một lúc, không biết họ đang nói gì, chỉ có thể ghé đầu hỏi: "Lắp cái gì?"
Quyền Đàm im lặng không nói, cười rất nhẹ, Trần Triều Ninh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như mọi khi, ngả người ra sau, cạn lời nói: "Lợn à?"
Vẫn là Ôn Nguyên tốt bụng, thì thầm nói với cậu: "Chính là cái đó mà, chúng ta đều có ấy."
Nhận được tín hiệu sóng điện, Hạng Tâm Hà hiểu ra ngay, à một tiếng dài: "Biết rồi, là tiền."
Quyền Đàm không nhịn được cười, mặt Ôn Nguyên lập tức xị xuống, phẫn nộ oán trách Hạng Tâm Hà: "Tôi ghét cậu."
Có lẽ biết mình đã làm trò cười, Hạng Tâm Hà buồn bực nhắm mắt lại, lúc mở ra lần nữa, Trần Triều Ninh mặt không cảm xúc nhìn cậu, trong đồng tử nhạt màu in những đốm sáng trên trần phòng họp.
"Anh làm gì?"
"Nhìn đồ ngu." Dù là giọng điệu hay biểu cảm đều giống như rất ghét bỏ.
Bị nói là đồ ngu trước mặt Ôn Nguyên và anh Quyền Đàm, Hạng Tâm Hà có hơi giận quá hóa thẹn, nhưng nghẹn nửa ngày mới thốt ra được một câu:
"Anh không được nhìn."
Đã không phải là tiền, vậy thì xóa những cái này đi, Hạng Tâm Hà xấu hổ đến đỏ cả mặt, lúc Quyền Đàm nói chuyện cậu từ từ ngước mắt lên, vừa hay nhìn thấy Trần Triều Ninh lười biếng dựa nửa người trên vào bàn, tay phải chống cằm, ngón trỏ thon dài đặt ở thái dương.
Hai người nhìn nhau một cái, Trần Triều Ninh mở miệng nói khẩu hình như đang đánh đố.
"Não đâu?"
Hạng Tâm Hà lập tức thề, tuần này nhất định sẽ chọn thời gian đi chụp CT não mới nhất, sau đó ném thẳng kết quả kiểm tra vào mặt Trần Triều Ninh.
Não cậu không thể có vấn đề, miệng Trần Triều Ninh mới có vấn đề.
_________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
czn anh cũng rất mê em voi nhỏ đúng không~ sắp bị em ấy làm cho chết mê chết mệt rồi chứ gì