Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 16

Ngày đầu tiên đi làm không có thu hoạch gì, lúc ăn cơm tối Hạng Vi Viên hỏi cậu có thích nghi không, Hạng Tâm Hà đang cắn đũa mặt đầy rối rắm là nên thả Trần Triều Ninh ra khỏi danh sách chặn bây giờ, hay là ngày mai, mặc dù về bản chất hình như không có gì khác biệt, nhưng cậu vẫn muốn giãy giụa thêm một lúc nữa.

"Anh ơi." Hạng Cánh Tư ở bên cạnh chọc chọc cậu, "Ba nói chuyện với anh kìa."

Hạng Tâm Hà a một tiếng, ngẩng đầu lên, hai đôi mắt của ba và Tần Lâm đều im lặng nhìn chằm chằm vào cậu, sau khi đặt đũa xuống liền nuốt nước bọt nói: "Rất tốt ạ, anh Quyền Đàm rất chăm sóc con, nội dung công việc cũng không phức tạp."

Là rất đơn giản, phần lớn đều là giúp Yuki xử lý một số việc vặt, in tài liệu sắp xếp hồ sơ bố trí phòng họp các loại, hoàn toàn không cần động não.

Tần Lâm múc cho Hạng Cánh Tư một bát canh thuận miệng nói một câu: "Vậy thì tốt, dù sao cũng là giết thời gian, còn hơn là ở nhà, nếu con cảm thấy từ đây đến công ty Quyền Đàm không tiện thì cũng có thể về Vân Kính Nhất Hiệu ở."

Hạng Tâm Hà chớp chớp mắt, còn chưa mở miệng, Hạng Vi Viên liền hỏi cậu: "Tranh thủ thời gian thi lấy bằng lái xe đi, đến lúc đó lái xe cũng tiện, ba đưa thêm cho con một cái thẻ, chi tiêu cứ trừ vào đó."

Tần Lâm rất nhẹ quay đầu liếc nhìn Hạng Vi Viên, không lên tiếng, chỉ giục Hạng Cánh Tư ăn nhanh.

Hạng Tâm Hà nhíu mày khó xử nói: "Ba, nhưng mà con..."

Cậu không có ý định thi bằng lái, cũng thi không đậu, ba không biết sao? Cậu rất sợ lái xe, tại sao hôm nay tự nhiên lại nhắc đến chuyện này? Rõ ràng đi taxi cũng như nhau, cậu không thấy phiền phức.

"Chuyện này có gì mà phải xoắn xuýt." Tần Lâm đứng dậy đặt bát canh trước mặt cậu, khuyên: "Muốn học thì học, không học thì thôi, ba con cũng không ép con, con tự mình quyết định là được."

"Dạ." Cậu lặng lẽ uống bát canh gà Tần Lâm múc cho, ủ rũ nói: "Con biết rồi ạ."

Một bát canh vào bụng, dạ dày trở nên rất căng, Hạng Tâm Hà vẫn cố gắng ăn nốt chỗ cơm còn lại, theo Hạng Cánh Tư cùng về phòng.

"Anh ơi, hôm nay anh dạy em làm bài tập được không?"

Hạng Tâm Hà suy nghĩ một chút, "Được chứ."

Trên bàn ăn chỉ còn lại Tần Lâm và Hạng Vi Viên.

"Tại sao em lại nhắc đến chuyện để Tâm Hà về Vân Kính Nhất Hiệu?" Hạng Vi Viên giọng điệu nghiêm túc, sự bất mãn vô cùng rõ ràng.

Tần Lâm thở dài: "Anh giận cái gì, em không phải là sợ nó đi làm không tiện sao?"

"Cho nên anh mới bảo nó đi học lái xe."

"Có gì khác nhau?" Tần Lâm kết hôn với ông đã nhiều năm, cũng không phải người có tính tình tốt, cơm cũng không ăn nữa, đũa cứ thế ném lên bàn, hai tay khoanh trước ngực nói: "Nhà ở Vân Kính Nhất Hiệu là anh lúc đầu đánh nó, mua để tạ lỗi với nó, cũng là nó tự mình muốn dọn ra ngoài, nó bây giờ ngoài việc đầu óc quên mất chút chuyện, không có vấn đề gì cả."

"Chuyện nó không nhớ thì em cứ coi như chưa từng xảy ra đi." Hạng Vi Viên rất cố chấp, "Để nó ở đây."

"Vậy ai mà biết sau này có xảy ra chuyện gì không?"

"Đừng đụng vào những thứ đó của nó."

Tần Lâm hoàn toàn tức giận, quay người trên ghế, những lọn tóc xoăn xõa trước ngực đều đang run rẩy, "Năm đó vốn dĩ là Cánh Tư không cẩn thận làm rơi cái máy ảnh đó của nó, em biết anh muốn hàn gắn quan hệ với nó, bây giờ nó hoàn toàn quên chuyện này, đúng ý anh quá còn gì."

"Cái gì gọi là đúng ý anh?" Hạng Vi Viên đứng dậy, mặt đầy giận dữ nói: "Nó là con trai anh, anh muốn nó biến thành như vậy sao? Tần Lâm, anh cảnh cáo em một lần nữa, trừ phi nó tự nguyện ra ngoài ở, đừng để anh nghe thấy em nói những lời này nữa, nếu không em dọn ra ngoài đi."

"Anh có ý gì!"

Hạng Vi Viên quay người bỏ đi, không thèm để ý đến câu chất vấn của Tần Lâm,

Hạng Tâm Hà lòng đầy tâm sự nằm bò trên bàn Hạng Cánh Tư ngẩn người, Hạng Cánh Tư nghe thấy động tĩnh dưới lầu, hỏi cậu: "Ba mẹ cãi nhau ạ?"

"Hả?" Hạng Tâm Hà vẻ mặt ngơ ngác, quay đầu nhìn về phía cửa, vỗ vỗ đầu Hạng Cánh Tư an ủi nói: "Chắc không đâu, anh đi xem xem, em làm bài tập cho tốt đi."

"Vâng anh."

Nhà ăn chỉ có A Lan đang dọn dẹp, đồ ăn thừa còn không ít, Hạng Tâm Hà đi tới, hỏi dì: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

A Lan vẻ mặt khó xử, nhưng cũng không nói thật, chỉ nói: "Ông chủ đôi khi sẽ vì bài vở của tiểu thiếu gia mà nảy sinh bất đồng với cô Tần, không có chuyện gì lớn đâu."

"Thôi được."

A Lan hỏi cậu có muốn ăn hoa quả không, lát nữa rửa xong sẽ mang lên cho cậu và Hạng Cánh Tư, cậu gật đầu nói: "Cảm ơn dì."

"Không có gì."

Nhưng cậu không lên lầu ngay, mà ngồi bên bàn ăn đợi A Lan rửa hoa quả xong tự mình mang lên.

Cậu vẫn lề mề thả Trần Triều Ninh ra khỏi danh sách đen.

"Haizz."

Ai bảo cậu bị người ta nắm thóp chứ.

Ôn Nguyên đoán chừng bận cả ngày, bây giờ mới nhắn tin cho cậu.

Ôn Nguyên: [Tâm Hà, hôm nay công việc có thuận lợi không? Chúng ta ngày mai chắc là có thể gặp nhau đấy.]

Gặp nhau?

xxh: [Tại sao?]

Ôn Nguyên: [Dự án của anh Ninh đã đi vào giai đoạn cuối, trước đó đã bàn bạc với tổng giám đốc Quyền, cần bên anh ấy tiếp nhận một chút.]

xxh: [Dự án gì vậy? Các cậu cũng làm thời trang à?]

Ôn Nguyên: [NO! Trí tuệ nhân tạo cơ!]

Hạng Tâm Hà hoàn toàn mù tịt.

xxh: [Trí tuệ nhân tạo là gì?]

Ôn Nguyên: [Cậu tự tra đi, tôi không giải thích nhiều nữa, cậu chắc cũng quên Astra rồi nhỉ, thật tiếc là không thể gửi ảnh cho cậu, là robot bầu bạn mẫu mới nhất do công ty nghiên cứu phát triển đấy.]

A Lan bưng đĩa quả từ bếp ra, "Dương mai mùa hè năm nay cảm giác nhiều nước thật."

Hạng Tâm Hà tắt điện thoại, cười với dì: "Ừm, cháu cũng thấy thế, ngọt lắm."

Cậu trước khi đưa vào phòng Hạng Cánh Tư đã lén ăn mấy quả, trong đó có một quả chua đến đau răng, trước khi tắm đánh răng Ôn Nguyên gửi cho cậu thêm một tin nhắn.

Ôn Nguyên: [Tâm Hà, ngủ ngon nha~]

Cậu đứng bên bồn rửa mặt trả lời, tin nhắn của Quyền Đàm nhảy ra.

Anh Quyền Đàm: "Tâm Hà, hôm nay chưa kịp hỏi em, công việc thích nghi thế nào? Anh sáng mai về công ty, nhưng có thể không đón em được."

Hạng Tâm Hà nhổ bọt trong miệng ra, vừa súc miệng vừa trả lời.

xxh: [Không sao, em tự bắt xe đi là được, anh Quyền Đàm, chúc ngủ ngon, ngày mai gặp~]

Quyền Đàm không trả lời ngay, cậu liếc thấy czn vừa được cậu thả ra khỏi danh sách đen ở bên dưới.

Vẫn là avatar cực quang, cậu hơi tò mò, cái này là do anh tự chụp sao? Nếu phải, thì kỹ thuật chụp ảnh cũng không tệ thật.

Điện thoại rung một cái, cậu suýt chút nữa không cầm chắc, cậu nhìn kỹ, đến từ czn, chuẩn bị tâm lý một chút ấn vào, phát hiện là một tấm ảnh, chú gấu trắng nhỏ rất đáng yêu, còn đội một chiếc mũ lông rất giống hạt dẻ.

Có ý gì?

Hạng Tâm Hà vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu lý do Trần Triều Ninh gửi cái này cho cậu, chẳng lẽ lại gửi nhầm?

Nhưng cậu vẫn rất tốt bụng trả lời một câu:

xxh: [Hôm nay tôi giúp anh vứt thuốc lá, cũng đã thả anh ra khỏi danh sách đen, chuyện chụp lén thì đừng nhắc lại nữa.]

Cậu đặt điện thoại xuống, hai tay duỗi ra cởi áo trên người, cơ thể trắng trẻo gầy gò lộ ra dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo trong phòng tắm, đang chuẩn bị c** q**n thì lại có người nhắn tin cho cậu.

Vẫn đến từ czn.

czn: [Thừa nhận chụp lén?]

Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi, Hạng Tâm Hà dùng ngón tay ấn mạnh từng chữ một.

xxh: [Nói nhầm!]

czn: [Nếu cậu còn dám chặn tôi, tôi sẽ ném cậu từ tòa nhà 30 tầng của Quyền Đàm xuống.]

xxh: [Anh như thế là phạm pháp!]

czn: [Ha]

Ha cái gì?

Hạng Tâm Hà quần cũng không cởi nữa, vò đầu bứt tai nghĩ xem nên trả lời thế nào mới có thể gỡ lại một bàn, cuối cùng trả lời anh.

xxh: [Con gấu này của anh ở đâu ra vậy?]

czn: [Muốn?]

xxh: [Không cần, xấu quắc.]

Cậu cố ý nói như vậy, thực ra không xấu chút nào, rất đáng yêu, hơi giống avatar WeChat của cậu, cậu thậm chí muốn hỏi Trần Triều Ninh con búp bê tên gì, nhưng czn không trả lời tin nhắn của cậu nữa.

____________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Lắng nghe tiếng vỡ vụn

Bình Luận (0)
Comment