Chỉ gió mới biết - : Nếu anh không nói gì, em tắt máy đây
Trang chủ
/
Chỉ gió mới biết
/
: Nếu anh không nói gì, em tắt máy đây
/91
Vân Vãn nhìn chằm chằm thật lâu… cuối cùng vẫn không đáp.
Nhiệt độ trong núi vốn thấp, dù đã vào hè, cô vẫn mang theo rất nhiều quần áo dày.
Khi Lãng lái xe chở cả nhóm ra sân bay. Họ bay từ Nam Kinh, chuyến bay sáng sớm, máy bay chưa cất cánh đã được đưa vào phòng chờ sân bay nghỉ ngơi. Mọi người trò chuyện rôm rả, chỉ có Vân Vãn im lặng nhìn ra cửa sổ.
Khi Lãng chú ý tới, bưng cốc nước đưa cho cô:
“Đang nghĩ gì thế?”
Vân Vãn cố nặn ra một nụ cười, lắc đầu. Ánh mắt cô đảo qua đảo lại, không yên.
Khi Lãng hiểu ý, nói khẽ:
“Em sợ anh ta đến?”
Vân Vãn ngẩn người:
“Thầy Khi… sao anh biết?”
Khi Lãng thản nhiên đáp:
“Nếu không phải vì bị ép đến đường cùng, em cũng không vội vội vàng vàng mà bỏ đi. Huống hồ, mỗi lần đều thấy anh ta đứng đợi trước cửa công ty. Tính cách của anh ta, anh xem cũng hiểu phần nào. Rất cố chấp.”
Vân Vãn cúi đầu:
“Anh ấy… rất cố chấp.”
Chính vì cố chấp, nên mỗi lần cảm xúc bùng nổ đều như ngọn sóng quét tới, cô không thể nào kháng cự, bản năng sợ hãi khiến cô luôn do dự, luôn lùi bước. Không dám tiến tới.
Nhưng nếu anh không cố chấp như vậy, có lẽ họ cũng chẳng bao giờ bắt đầu.
Cái gọi là yêu, dù ngọt hay đắng, có lẽ đều sẽ không tồn tại.
Cô hiện giờ cũng không rõ, tính cách điên cuồng và cố chấp ấy… rốt cuộc là tốt hay là xấu?
Khi Lãng mang túi đồ ăn nhanh tạm mua ở sân bay tới, đưa phần cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh.
“Thật ra anh nghĩ, ai cũng có hai mặt, tốt và xấu. Mà nếu em chỉ muốn nhận lấy một mặt tốt, thì gần như không thể.”
Vân Vãn ngước mắt nhìn anh ấy.
Khi Lãng cười nhẹ:
“Ví dụ như anh. Làm việc tới nay, người ta nhận xét anh ôn hòa, khiêm tốn, điềm đạm, phong độ… Nhưng em biết bạn gái cũ anh nói gì không?”
Vân Vãn không nghĩ anh ấy sẽ đột nhiên nhắc chuyện tình cảm, do dự hỏi:
“Cô ấy nói gì ạ?”
“Cô ấy bảo anh quá bình thản. Gần như không có cảm xúc. Luôn lý trí, luôn cân nhắc thiệt hơn, dù có nổi giận cũng không quá mức. Không ghen, không điên, chia tay cũng rất văn minh. Cô ấy mắng anh một trận, anh vẫn bình tĩnh như thường. Cô ấy bảo: nếu anh không điên, sớm muộn gì cô ấy cũng điên.”
“Sau đó bọn anh chia tay. Cô ấy nói đúng. Anh cũng buồn một thời gian, nhưng buồn là vì thói quen sinh hoạt thay đổi, chứ không phải vì chia tay.”
Vân Vãn hơi há miệng, khó diễn tả cảm xúc.
Khi Lãng im lặng một lúc, rồi nói tiếp:
“Em xem, mọi chuyện đều có hai mặt. Em muốn một tình yêu mãnh liệt thì phải chấp nhận lửa bỏng, thậm chí là cháy rụi. Độ ấm càng cao, càng dễ bỏng.”
“Nếu em chọn một người điềm đạm, đi đến cuối đời, thì cũng phải chấp nhận cái sự bình bình nhạt nhạt, thiếu điểm nhấn ấy. Lúc đầu em khen đó là ‘lâu dài bền bỉ’, nhưng không chừng một thời gian sau, nó lại biến thành ‘chẳng có gì đáng nói’.”
“Em thích kiểu nào? Muốn kiểu nào?”
Khi Lãng bình thản xé bánh mì thành từng miếng nhỏ, đưa vào miệng. Dù đang nói về chính mình, về mối quan hệ cũ, anh ấy cũng không hề xấu hổ hay bối rối.
Vân Vãn là người mới, được anh ấy quan tâm giúp đỡ, cô chỉ biết đến mặt ôn hòa đó. Cả tòa soạn nhỏ ai cũng khen anh ấy chu đáo, dịu dàng.
Nhưng khi đứng từ góc độ một người bạn đời, cái gọi là “dịu dàng” ấy… lại có thể là sự thờ ơ đến lạnh nhạt.
Cô nghe mà lòng ngổn ngang.
Khi Lãng dừng tay, nhẹ giọng:
“Em không cần trả lời tôi. Chỉ cần tự hiểu rõ trong lòng là được.”
Một lát sau, anh ấy nói tiếp:
“Thật ra ai cũng là người thường thôi. Một người càng mất kiểm soát, càng không lý trí, càng hỗn loạn… là vì họ để tâm. Nếu anh không có nhiều tình cảm với em, anh mới có thể từng bước bố trí, thận trọng tiếp cận, bởi vì em ảnh hưởng không nổi đến cảm xúc anh. Em làm gì cũng không khiến anh xao động, nên anh mới có thể phong độ đến hoàn hảo.”
“Nhưng người kia thì khác. Anh ta yêu em, nên mới có sơ hở, có khuyết điểm.”
Thông báo lên máy bay vang lên, Khi Lãng vội ăn nốt miếng bánh, ném vỏ vào thùng rác. Vân Vãn đứng dậy, bước theo sau anh ấy, đầu vẫn đang suy nghĩ.
Lý lẽ thì không khó hiểu. Người ngoài cuộc dễ sáng suốt hơn người trong cuộc.
Cô xếp hàng lên máy bay, nhưng vẫn không nhịn được mà quay đầu lại nhìn về phòng chờ.
Sân bay lộc khẩu náo nhiệt, người qua người lại chen chúc… Cô nhìn rất lâu… vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc nào.
Máy bay hạ cánh, có minibus tới đón. Là loại xe kiểu cũ, Vân Vãn nhớ mình từng ngồi loại này hồi mười mấy năm trước.
Họ mang ít hành lý, quần áo nhẹ nhàng. Minibus không có cốp, nên hành lý bị nhét vào lối đi giữa các ghế.
Nơi đến nằm sâu trong vùng rừng núi, thuộc khu vực giao giữa Kiềm và Quế…
Lần này vào núi, đường đi không dễ. Miền Tây Nam đang giữa mùa mưa, khí lạnh ngấm vào từng luồng gió, trong không khí còn phảng phất mùi tanh của bùn đất ẩm.
Cả xe không ai là người bản địa Nam Kinh, phần lớn đều đến từ Chiết Gianh hoặc các vùng đồng bằng Trường Giang. Sinh ra và lớn lên ở đồng bằng, chưa ai từng đi qua đường núi vòng vèo như vậy, chẳng bao lâu đã bắt đầu choáng váng, nôn nao.
Tài xế là một bác người địa phương:
“Địa phương tụi tôi nó vậy đấy. Núi cao, đường xấu, bây giờ đỡ nhiều rồi chứ trước đây còn không có đường, xe cũng không vào nổi.”
Bác ngậm điếu thuốc, giọng địa phương nặng:
“Nhưng giờ thì phát triển rồi, khách du lịch tới đông, cũng dễ thở hơn. Núi bên này đẹp lắm, nhiều đoàn phim tiên hiệp, cổ trang tới đây quay. Mấy năm nay mấy show thực tế cũng đổ về.”
Tiểu Tống, mặt mày tái mét vì say xe, cố nén nôn hỏi:
“Cả chương trình thực tế cũng quay ở đây sao?”
“Chứ sao nữa,” bác tài đáp, “Giống mấy người các cậu thôi. Cũng là cái gì đó tìm kiếm nghề thủ công truyền thống, bảo tồn văn hoá dân gian… đại khái mấy chủ đề kiểu vậy. Có nguyên dàn nghệ sĩ tới quay đấy.”
Thật ra, kiểu chương trình với chủ đề như vậy mấy năm gần đây rất thịnh. Ngành giải trí cũng phải bám theo định hướng xã hội, bảo tồn văn hoá truyền thống vốn là chiêu bài PR rất tốt. Các đoàn làm show tới đây, chưa hẳn vì thực tâm thiện nguyện hay yêu văn hoá dân gian gì, phần lớn vẫn là để tạo lượng thảo luận.
Một số minh tinh đang trong giai đoạn “rửa sạch” hình tượng, thường cũng chọn tham gia show kiểu này. Chỉ cần không phạm lỗi nghiêm trọng, fan hoàn toàn có thể lấp l**m hết, PR vài bài báo là có thể từ một kẻ vô tích sự nâng lên thành “Đại sứ bảo vệ di sản truyền thống”.
Thủ đoạn ấy, ai ngồi trên xe cũng hiểu rõ nhưng không ai muốn nói thêm.
Họ còn phải đi sâu hơn vào thôn, từ trấn đi tiếp vào núi. Tạm trú tại nhà dân trong thôn. Sau khi đến nơi, bác tài xuống xe giới thiệu qua loa địa hình và phân phòng. Nhà ở nông thôn phần lớn là nhà tự xây, nhiều phòng, mỗi người đều có thể ở riêng.
Bác nói:
“Ăn cơm sớm, trong thôn cơm chiều 5 giờ đã ăn rồi. Nhà này chỉ có một bà cụ với đứa cháu gái nhỏ. Có thiếu gì thì tìm con bé.”
Dưới chân bác, là một bé gái nhỏ đang đứng yên lặng. Tầm sáu, bảy tuổi, gầy gò, đôi mắt to tròn xoe, trông rất ngoan.
Tiểu Tống nhìn cô bé, cười hỏi:
“Em là cháu gái hả? Ba mẹ em đâu?”
Cô bé ngoan ngoãn xách ấm nước tới:
“Ba mẹ đi làm ở xa.”
“Khi nào về?”
“Tết ạ.”
Tiểu Tống cứng người, mới đầu hè, tết còn lâu lắm. Cậu ấy bối rối nhìn quanh, bị Khi Lãng liếc một cái cảnh cáo, đành im bặt.
Cô bé mang ấm nước vào phòng cho Vân Vãn. Cô lấy trong túi ít kẹo đường đưa cô bé.
Lục Tuân từng rất thích ăn ngọt. Ngày xưa, Vân Vãn cũng thường mang đường trong túi cho thằng bé. Giờ thói quen vẫn chưa đổi.
Quả nhiên, cô bé thấy đường thì mắt sáng rỡ. Hai bàn tay nhỏ đón lấy, ngượng ngùng nói khẽ:
“Cảm ơn chị.”
Nhưng kẹo còn chưa tan trong miệng, ngoài cửa sổ đã vang lên tiếng ồn ào.
Cô bé nhón chân, thò người ra cửa sổ nhìn:
“Lại là bọn họ.”
Khi Lãng hỏi:
“Bọn họ nào?”
“Bọn quay phim ấy. Tới hai ngày rồi, suốt ngày tổ chức trò chơi, la hét om sòm.”
Cô bé chạy xuống tầng. Vài người trong nhóm cũng tò mò theo xuống.
Và ngay khoảnh khắc đó, Vân Vãn khựng người khi nhìn thấy đoàn quay phim đang tiến đến, cả PD, đạo diễn, tổ camera, đạo cụ, trợ lý, nghệ sĩ… Ước chừng vài chục người, hùng hổ kéo vào.
Cô nghe thấy giọng nói quen thuộc:
“San San, lát nữa em ở chung với Tiểu Ngô nhé, tối nay ngủ cùng phòng. Có gì thì bảo cô ấy làm cho.”
Một giọng nữ, nũng nịu pha chút bực bội vang lên:
“Nhưng giường em chỉ 1m5 thôi, nhỏ lắm.”
“Cho cô ấy ngủ sofa thì sao?”
“Trên sofa em có đồ rồi, tủ ở đây cũ quá, em không muốn treo đồ vô.”
“Vậy ngủ dưới đất đi, tổ tông.” Trợ lý bất đắc dĩ cười “Chị phục em rồi, công chúa quá mức.”
Dụ San cười nghiêng ngả, nhan sắc lay động lòng người:
“Ngủ được là tốt rồi, kêu ca gì chứ?”
Nhưng rồi ánh mắt cô ta đảo qua, khựng lại khi thấy nhóm người đứng cạnh đường, ánh mắt dừng lại trên người Vân Vãn.
Nét mặt Dụ San khẽ thay đổi. Cô ta chậm rãi dừng bước, nghiêng người nhìn một lúc, giọng mang theo ẩn ý khó dò:
“Sao mọi người lại ở đây?”
Tổ quay phim cũng tạm dừng, không hiểu có chuyện gì đang xảy ra, đành chờ xem.
Tạp chí xã không ai dám mở miệng. Ai cũng biết Dụ San không dễ đối phó, nhất là vốn dĩ cô ta đã có mâu thuẫn ngầm với tạp chí bọn họ. Mọi người đều thầm mong tránh được phiền phức.
Cô chỉ im lặng, dù bị gọi cũng không đáp lại, chẳng khác nào vô lễ.
Khi Lãng mỉm cười, giọng khách sáo:
“Dụ tiểu thư, lâu rồi không gặp. Tái ngộ trong chuyến công tác, thật là có duyên.”
Dụ San khẽ cười:
“Có duyên, đúng là có duyên. Lần trước gặp mặt thì tôi bị tai nạn, không biết lần này lại sẽ xảy ra chuyện gì đây?”
Cô ta đưa trán đến gần chỗ vết thương cũ, quả thực vẫn còn một lỗ nhỏ khá sâu, mắt thường cũng dễ dàng nhìn thấy. Nhưng những vết xước do mảnh pha lê trên cằm và má, giờ đã mờ đi nhiều, nhìn qua không còn rõ ràng nữa.
Vân Vãn vẫn không lên tiếng.
Ánh mắt Dụ San lướt qua cô, nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Vân Vãn hơi giật mình, biểu cảm của Dụ San rất khó đoán, ánh nhìn như soi xét lại khiến cô rùng mình. Môi mím chặt, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Dụ San khẽ nhếch môi:
“Phóng viên Vân cũng có mặt sao.”
Vân Vãn gật đầu chào, lễ độ đáp:
“Dụ tiểu thư.”
Đạo diễn ở phía xa gọi vọng lại:
“San San, sao còn đứng đó? Mau lên đi.”
Dụ San dừng lại hai giây, quay đầu nói:
“Không có gì, chỉ là gặp lại phóng viên từng phỏng vấn tôi, trò chuyện đôi chút thôi.”
Cô ta thu ánh mắt lại, xoay người rời đi:
“Đi thôi, tối ăn cơm rồi tâm sự tiếp.”
Đám người bên cạnh vừa cười vừa đi theo cô trời khỏi.
Tiểu Tống thở phào, lau mồ hôi lạnh trên trán:
“Cô ấy thật khiến người ta sợ. Vụ việc với chị Manh Manh tưởng đâu đã xong, vậy mà nhìn cô ta vẫn như chưa chịu buông tha.”
Vân Vãn im lặng, ánh mắt nhìn về hướng họ vừa đi. Vài giây sau, cô cụp mắt xuống, quay về phòng tiếp tục sắp xếp hành lý.
Tối đó, trời đổ mưa lớn trong núi. Vốn dĩ thời tiết đã lạnh, giờ còn hạ thấp chỉ còn khoảng mười độ. Buổi chiều, cả đoàn đến thăm một cụ ông trong làng, người đã hơn 90 tuổi, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, nói chuyện rất lanh lợi.
Mọi người quay được một số tư liệu rồi cùng nhau đi ăn tối.
Bữa tối rất giản dị, là những món ăn dân dã, có cháo nóng. Hương vị rất ngon, nghe nói là do cô gái trẻ trong nhà tự tay nấu.
Vì mới đến ngày đầu, chưa quen nhịp sống, lại di chuyển cả ngày, ai nấy đều mệt nhoài.
Vân Vãn tắm sơ ở tầng dưới, ôm quần áo lên phòng chuẩn bị nghỉ ngơi.
Lúc ấy, điện thoại bất chợt reo hai tiếng.
Giờ này đã muộn, mà đồng nghiệp đều ở cùng cô tại đây, bình thường cũng chẳng ai gọi. Cô khựng lại, chợt nhận ra điều gì đó, đưa tay cầm điện thoại lên xem.
Tên người gọi hiện rõ trên màn hình, nhấp nháy trong bóng tối.
Vân Vãn do dự vài giây, không muốn nghe máy. Cô vẫn chưa nghĩ xong nên nói gì. Lần trước sau khi để cảm xúc tuôn trào, cô đã cố chôn vùi mọi thứ, không dám nghĩ nhiều, vì biết nếu nghĩ đến thì sẽ không thể thoát ra nổi.
Mỗi lần gặp lại anh, cô luôn muốn tránh mặt.
Nhưng sau một hồi giằng co trong lòng, cuối cùng cô vẫn ấn nút nghe.
Có lẽ anh cũng không ngờ cô sẽ bắt máy, nên đầu dây bên kia im lặng, cả hai đều không nói gì.
Trong núi, đêm vắng lặng, chỉ nghe thấy tiếng côn trùng rì rào.
Vân Vãn hít sâu một hơi, siết chặt điện thoại:
“Nếu anh không nói gì, em tắt máy đây.”