Biểu Muội Khó Chiều - Kim Mộc Lý

Chương 58

Mấy ngày liền, những người được phái đến Hoa Kinh vẫn bặt vô âm tín, không gửi tin tức trở về. Ngược lại, trước khi rời đi, đại huynh đã sắp xếp chuyện làm rượu nếp mà nàng nói một cách rõ ràng đâu ra đấy, hai ngày nay đã bắt đầu có hiệu quả.

Người của đại huynh quả thật đáng tin. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, dọc đường từ biên cương đến Hoa Kinh đã lập được ba mươi ba trạm dịch. Vừa hay, có thể dùng những trạm này để truyền tin khẩn cấp.

Sau khi an ủi tẩu tử và Tiểu Chi, mỗi ngày Tô Đại đều quanh quẩn trong quân doanh để dò hỏi tin tức. Nguỵ Lan Hy vô cùng lo lắng cho đệ đệ mình, những ngày này mỗi ngày đều có ba bức thư bồ câu đưa đến, chưa từng gián đoạn. Cho đến khi ba bức thành hai, rồi chỉ còn một, và cuối cùng từ Hoa Kinh không còn tin tức nào truyền về nữa.

Trấn Quốc Tướng Quân không thể tự ý hồi kinh, kéo theo Nguỵ Lan Hy cũng không thể trở về.

Càng yên ắng thì lòng Tô Đại càng chìm xuống. Nghe nói gần đây địch ngoại bang liên tục có động tĩnh ở biên giới, nàng siết chặt mảnh lụa trong tay, nhìn những dân chúng đang lao động mà trong lòng mơ hồ hạ quyết tâm lớn…

Trong quân doanh Đại Khải, tiếng trống đột ngột vang lên–

Tô Đại mặc một thân áo xanh, dồn hết sức lực mà gõ vào đôi trống đồng. Tiếng trống từng hồi, nặng nề và uy nghiêm vang lên trong không khí.

Ở biên cương, đánh trống có hai loại:

Một loại là trống thúc quân, dùng để khích lệ tướng sĩ xông pha giết địch.

Loại còn lại là trống song cổ, dùng để triệu tập mọi người, dâng oan tình lên thẳng thiên đình. Đây là quy chế do khai quốc hoàng đế tự mình lập ra và nghiêm lệnh thi hành, nếu dân biên cương có oan khuất thì có thể gõ song cổ và trực tiếp thượng tấu đến Hoa Kinh.

Và thứ Tô Đại đang gõ…chính là loại thứ hai.

Tiếng trống không ngừng vang lên, thu hút dân chúng kéo đến xem. Trong số đó cũng có Nguỵ Lan Hy và Trấn Quốc Tướng Quân Giang Âm Hầu.

Nguỵ Lan Hy vốn biết Tô Đại sẽ gõ trống này, chính nàng ấy là người cố ý đưa Tô Đại đến đây. Chỉ là nàng ấy chưa nói rõ lý do với muội muội. Hai ngày nay Hoa Kinh vẫn không truyền ra tin tức gì, ngược lại Tô Đại nói mình có lý do chính đáng để vào kinh, nàng ấy liền lựa chọn tin tưởng.

Hành động này không khỏi khiến người ta toát mồ hôi thay cho nàng, nếu lý do này không đủ vững chắc thì chuyến đi hồi kinh này e rằng lành ít dữ nhiều, thậm chí còn tạo thêm cơ hội cho Lý Thanh Nguyên ra tay.

Người tụ lại càng lúc càng đông. Tô Đại đánh trống đến tê dại cả tay, đợi khi mọi người đã tập trung đầy đủ thì nàng mới dừng lại. Nàng quay người, nhìn về phía đoàn người mặc giáp trụ đen kịt. Đứng đầu là Trấn Quốc Tướng Quân Giang Âm Hầu uy nghiêm và Nguỵ Lan Hy sắc sảo.

Giang Âm Hầu cất giọng nói: “Đây là trống dâng oan lên thiên đình. Ngươi có oan tình gì?”

Tô Đại buông dùi trống, không chút do dự quỳ xuống trên đài cao, hướng về mọi người mà hành lễ. Gió thổi tung vạt áo nàng, nàng quỳ giữa gió với khí chất hiên ngang, không hề hèn mọn cũng không hề kiêu ngạo: “Ta tên là Tô Đại, là con gái của Tô Hạ Chi, Tri huyện Cô Tô sáu năm trước. Năm ấy phụ thân ta bị vu oan chứa chấp tội phạm thông địch phản quốc, mang nỗi oan khuất mà chết. Nay đại huynh ta là Tống Mục lại bị áp giải đến Hoa Kinh với tội danh khi quân. Ta đã tìm được chứng cứ của vụ án năm đó, khẩn cầu tướng quân đưa ta vào kinh để dâng oan tình.”

Các tướng sĩ nhìn nhau, phần lớn những người lớn tuổi đều từng nghe danh Tô Hạ Chi, chỉ thầm tiếc nuối năm đó lại xảy ra chuyện như vậy…

Tô Đại lấy Sơn Hà Lục ra, giơ cao rồi nói tiếp: “Trước khi phụ thân qua đời, tiên đế từng âm thầm giao cho ông một nhiệm vụ. Sau đó, phụ thân ta mất năm năm để đo đạc núi sông, biên soạn nên quyển Sơn Hà Lục này. Về sau lại bị một đạo sĩ lang bạt chỉ ra rằng trong sách có bốn nơi chôn giấu kho báu vô giá, vì thế phụ thân mới bị kẻ tiểu nhân ghen ghét mà hãm hại.”

“Hôm nay ta dâng oan, là muốn thay phụ thân đòi lại công đạo, nói rõ với thiên hạ rằng trên đời này vốn dĩ không hề có bản đồ kho báu nào cả, chỉ có một tờ chứng cứ tội trạng. Kẻ chủ mưu, chính là đương kim Hữu tướng Lý Thanh Nguyên!”

“Kẻ thông địch phản quốc là ông ta, kẻ hãm hại trung lương cũng là ông ta, kẻ tự ý kết bè kết cánh càng là ông ta! Chỉ tiếc ông ta là nguyên lão hai triều, môn sinh đầy thiên hạ, thế lực trải khắp bốn phương, đến tiên đế cũng khó lòng động đến.”

“Vì vậy, tiên đế mới cố ý tung tin về kho báu trong Sơn Hà Lục, cùng phụ thân ta bí mật thu thập chứng cứ tội trạng của Lý Thanh Nguyên. Đáng tiếc tiên đế đột ngột băng hà, phụ thân ta cũng mang oan mà chết.”

Tô Đại giơ cao thánh chỉ trong tay, lời nói bị gió thổi tán đi, nhưng lại khiến đám đông xôn xao.

“Đây là thánh chỉ tiên đế để lại, được chôn ngay tại nơi mà đạo sĩ lang bạt nói là chỗ giấu kho báu. Hai ngày trước, ta đã tự tay đào lên.”

Tô Đại mở thánh chỉ ra, từng chữ từng câu rõ ràng vang vọng:

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Trẫm cảm thấy thân thể mỏi mệt, e rằng ngày tháng chẳng còn bao lâu. Chiếu này lưu lại hậu thế. Hữu tướng Lý Thanh Nguyên là nguyên lão hai triều nhưng lại cấu kết với địch ngoại bang, hãm hại trung lương, tội chứng đầy đủ. Nay xử tử, gia tộc lưu đày.”

Lời vừa dứt, phía dưới lập tức ồn ào hỗn loạn, lời bàn tán vang lên khắp nơi. Ngay cả Trấn Quốc Tướng Quân cũng thoáng kinh ngạc.

Tô Đại khép thánh chỉ lại rồi nhìn về phía đám đông, trong lòng bỗng trở nên bình tĩnh đến lạ thường.

Những thứ này vốn được phụ thân chôn ngay tại biên cương, cách đây chỉ chừng ba mươi dặm. Có lẽ vì ông nghĩ nơi này núi cao hoàng đế xa, Lý Thanh Nguyên sẽ không tìm đến được. Khi nàng tìm thấy năm xưa, nàng không hiểu vì sao tiên đế đã biết chân tướng mà không trực tiếp xử tử Lý Thanh Nguyên. Giờ nàng dường như đã thấu hiểu rồi.

Lòng người hướng về đâu thì quyền thuật đế vương cũng phải thuận theo. Không phải cứ có tâm của đế vương là có thể quyết định tất cả. Suy cho cùng, tiên đế đang chờ đợi một cơ hội, chỉ tiếc cơ hội chưa đến thì người đã đột ngột băng hà.

Tô Đại chậm rãi nói: “Trước đây, khi tướng sĩ biên cương xin triều đình cấp lương thảo thì triều đình viện đủ loại lý do thoái thác, thậm chí còn nói bị cướp dọc đường. Nhưng mấy ngày trước, đại huynh ta lập ba mươi ba trạm dịch dọc đường để buôn bán rượu nếp, đường đi thông suốt, không gặp một tên cướp nào. Nguyên do trong đó, mọi người tự ngẫm là hiểu.”

“Tướng sĩ biên cương đổ máu nơi chiến trường, còn bọn họ ở Hoa Kinh thì khoác vàng đeo ngọc, hưởng trọn vinh hoa phú quý.”

Lời tuyên bố vừa dứt, không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại.

“Vài ngày trước, trong lúc quân địch xâm phạm, ta đã thu được chứng cứ Lý Thanh Nguyên tư thông với địch ngay trên thi thể chúng, đó chính là tội danh phản quốc tày trời!”

“Hôm nay, Tô Đại ta khẩn cầu chư vị, xin hãy phò tá và đưa ta vào Hoa Kinh diện thánh thượng. Xin mọi người vì tiên đế mà thực thi di chiếu, bắt Lý Thanh Nguyên phải quy án!”

Phía dưới im phăng phắc không một tiếng động, dường như tất cả đều đang chìm trong sự choáng váng trước lời tố cáo động trời mà Tô Đại vừa thốt ra.

Trấn Quốc Tướng Quân là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng. Ông lập tức ra hiệu cho người mang thánh chỉ đến kiểm nghiệm. Sau khi xác nhận không chút sai lệch, ông quay người lại, ánh mắt kiên định rồi dõng dạc hạ lệnh: “Quốc Doanh Vệ, Sát Vũ Vệ lập tức theo ta vào kinh thanh trừ gian thần bên cạnh Hoàng thượng! Những người còn lại giữ nguyên vị trí, nghe Viên phó tướng chỉ huy, sẵn sàng nghênh chiến địch ngoại bang!”

“Rõ!” Tiếng đáp đồng thanh mạnh mẽ, vang dội khắp trời đất tựa như sấm rền.

*

Trong Chính điện nguy nga của kinh thành Hoa Kinh, Ngụy Ngọc Niên đứng thẳng tắp trước long nhan, mí mắt cụp xuống, che đi những suy tư sâu kín: “Tống Mục tuy vướng vào hiềm nghi khi quân, song nhờ nhiều lần lập công đánh lui địch ngoại bang, thiết nghĩ nên lấy công chuộc tội mà luận xử.”

Lý Thanh Nguyên lập tức tiếp lời, ngữ khí cương quyết: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Ai dám bảo đảm rằng, việc giữ hắn lại nơi biên cương sẽ không trở thành mầm họa về sau?”

Đương kim Thiên tử liếc nhìn Ngụy Ngọc Niên. Vị quan này vẫn đứng yên không hề động đậy, bèn quay sang hỏi Lý Thanh Nguyên: “Lý Tướng dùng lời quá nặng. Không có bằng chứng xác thực, sao có thể định hắn là họa hoạn?”

Lý Thanh Nguyên ném ánh mắt sắc lạnh về phía Ngụy Ngọc Niên. Bốn mắt chạm nhau, sóng ngầm cuộn trào trong điện. Ông ta cố tình trả lời lạc hướng: “Ngụy Thượng thư là người đứng đầu Hình bộ, hẳn rõ với tội danh tư thông ngoại bang thì luật pháp nên xử lý thế nào?”

Ngụy Ngọc Niên đáp không chút do dự: “Theo luật pháp Đại Khởi, đương nhiên là tử hình.”

Khóe môi của Lý Thanh Nguyên khẽ cong lên đầy đắc ý, như đã đạt được điều mình muốn. Hắn xoay người, hướng về Thánh thượng hành lễ: “Nhờ có Anh Vương phát hiện ra Tống Mục có hiềm nghi tư thông với địch ngoại bang. Kẻ này chắc chắn đã âm thầm mưu đồ từ khi phụ thân hắn còn tại thế. Chỉ tiếc là năm xưa chưa thể bắt gọn một lượt, để hắn sống sót đến tận ngày nay.”

Hoàng đế nhíu mày, cất giọng nặng nề hỏi: “Có chứng cứ không?”

“Thần chính là chứng cứ.”

Từ bên trong tấm rèm châu quý giá, một bàn tay chậm rãi vén nó sang một bên. Anh Vương bước vào với một nụ cười rạng rỡ, nhưng giọng nói lại mang theo vẻ giả lả khó dò: “Hoàng huynh, đã lâu không gặp. Đệ thật sự rất nhớ huynh.”

Trong mắt Thiên tử thoáng hiện lên một tia khác lạ, nhưng Người vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh mà không hề tỏ ra sợ hãi: “Anh Vương, khanh có rõ tội danh tự ý hồi kinh mà không có thánh chỉ là gì không?”

Anh Vương giả vờ kinh ngạc, đáp lời đầy mỉa mai: “Hoàng huynh không biết sao? Thần đã về từ lâu rồi. À… chắc huynh là người cuối cùng biết chuyện này đấy.”

Lời vừa thốt ra, bên ngoài đại điện chợt vang lên những tiếng động hỗn loạn, thì ra đã có người bao vây kín mít cả chính điện rồi.

Chứng kiến cục diện thay đổi chóng mặt, Ngụy Ngọc Niên không chần chừ, lập tức ẩn mình, thân ảnh nhanh chóng biến mất sau tấm bình phong trạm trổ tinh xảo.

……

Bên trong lẫn bên ngoài Hoàng cung, đâu đâu cũng bị bao vây tầng tầng lớp lớp, đến mức không lọt nổi một tiếng gió. Khắp các con phố lớn và ngõ nhỏ trong thành đều hiếm thấy bóng người, không khí trở nên lạnh lẽo một cách khác thường.

Tô Đại khó khăn lắm mới tóm được một người bán rau đang hốt hoảng, nàng vội hỏi: “Hôm nay trong thành tại sao lại vắng vẻ đến thế này?”

Người bán rau sợ hãi nhìn quanh, rồi hạ giọng thì thầm: “Cô nương, mau về nhà đi! Thế tử phủ Quốc Công cùng Trung lang tướng Tống Mục đã uy h**p Thánh thượng, định tạo phản. May mắn thay có Anh Vương và Hữu tướng đại nhân, hiện đang đối đầu trong cung đấy!”

“Đao kiếm vô tình, cô nương cẩn thận kẻo bị vạ lây. Ai mà biết trong thành còn bao nhiêu nội ứng giúp bọn họ cơ chứ.”

Người bán rau lắc đầu ngao ngán rồi vội vã rời đi. Dù sao đi nữa, người chịu khổ nhất vẫn luôn là những dân đen thấp cổ bé họng như bọn họ.

Tô Đại nhìn sang Giang Âm Hầu đang cải trang. Ông chỉ trầm tĩnh ra hiệu, dặn dò vài câu rồi nói với nàng: “Hoàng cung đã bị phong tỏa nghiêm ngặt. Ta cần một cơ hội để đột nhập. Tình hình bên trong khó lòng đoán định, điều quan trọng nhất lúc này là phải bảo vệ Thánh thượng.”

Tô Đại gật đầu dứt khoát: “Vậy để ta vào trước thám thính tình hình.”

Giang Âm Hầu gật đầu đồng thuận.

Tô Đại lấy Sơn Hà Lục ra, ngón tay lướt nhẹ qua bìa sách cổ, rồi dứt khoát tiến thẳng đến bên ngoài Hoàng cung.

Quả nhiên, vòng vây bên ngoài đã được thiết lập dày đặc. Tô Đại không vòng vo mà nói thẳng mục đích: “Hãy bẩm báo với Lý Thanh Nguyên, nói rằng ta có tin tức về bản đồ kho báu.”

Hai thị vệ gác cổng nhìn nhau do dự. Bọn họ hiểu rõ chủ thượng của mình vẫn luôn khao khát tìm kiếm tấm bản đồ này, nên một người lập tức vội vã chạy vào bẩm báo.

Chẳng bao lâu sau, Tô Đại đã được dẫn vào trong Hoàng cung.

Qua vài lần rẽ ngoặt, thị vệ đưa nàng đến trước một cung điện. Lý Thanh Nguyên đứng bên ngoài, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ kiêu ngạo và tự mãn.

Thấy Tô Đại đến, ông ta quay lại nhìn nàng với ánh mắt đầy vẻ thăm dò: “Bản đồ kho báu ở đâu?”

Tô Đại cố ý liếc nhìn cung điện ngay phía sau ông ta, hóa ra đó là Điện Thông Minh, nơi ở của Thái phi Vạn thị, mẫu thân của Anh Vương.

Ngay cả nơi này cũng đã bị vây kín, nàng thầm nghĩ, không biết những nơi khác trong cung đã xảy ra chuyện gì.

Tô Đại đè nén sự căng thẳng trong lòng, rồi mới đáp lại: “Ông hãy đưa ta đi gặp đại huynh và Ngụy Ngọc Niên, ta sẽ nói cho ông biết.”

Lý Thanh Nguyên nghe Tô Đại đưa điều kiện, ông ta bật cười sảng khoái nhưng đầy vẻ khinh miệt: “Ngươi mà cũng dám mặc cả với ta sao? Kho báu đối với ta chẳng qua chỉ là thêm hoa trên gấm, có hay không cũng không ảnh hưởng gì đến đại nghiệp này. Ngươi thì tính là cái gì chứ?”

Giọng điệu của ông ta tràn ngập sự miệt thị, nhưng ánh mắt lại khẽ chuyển động, ông ta chợt nghĩ đến Ngụy Ngọc Niên hiện đang ẩn mình không rõ tung tích, liền muốn dùng Tô Đại để buộc hắn xuất hiện.

Nhưng Tô Đại lại tiếp tục nói: “Chẳng lẽ ông không muốn biết vì sao những năm qua Vạn Thái phi không chịu gặp ông? Ta có thể giúp ông.”

Tô Đại cụp mắt xuống, cố ý hạ thấp tư thế tỏ vẻ nhún nhường: “Chỉ cầu ông tha cho đại huynh ta và Ngụy Ngọc Niên một mạng.”

Dáng vẻ nàng hoàn toàn không mang chút uy h**p nào, đến mức ngay cả Lý Thanh Nguyên cũng cảm thấy như vậy. Ánh mắt của ông ta thoáng dao động, rõ ràng câu nói của nàng đã khiến ông ta nghe lọt tai.

Ông ta vẫn đứng ngoài Điện Thông Minh, mãi không dám bước vào. Tô Đại liền hiểu rõ bên trong đang có vấn đề. Nàng biết, năm xưa Thái phi Vạn thị từng có một đoạn tình cảm với Lý Thanh Nguyên, chuyện này cực kỳ ít người biết.

Thế nhưng, trong bức thư phụ thân để lại đã ghi chép rõ ràng điều này. Có lẽ năm đó Tiên đế và phụ thân nàng còn có kế hoạch sâu xa hơn, chỉ tiếc giờ đây không còn ai rõ nữa.

Lúc này, Lý Thanh Nguyên mới thật sự nhìn thẳng vào Tô Đại, ánh mắt đầy rẫy sự hoài nghi và tò mò, ông ta hỏi: “Ngươi có cách gì?”

Kể từ khi Tiên đế băng hà thì Vạn Thái phi liền ẩn cư sâu trong hậu cung, ngay cả cánh cửa cung cũng chưa từng bước qua, và những năm qua bà càng tuyệt đối không chịu gặp Lý Thanh Nguyên dù chỉ một lần.

Tô Đại vừa định tiến lên mở cửa thì Lý Thanh Nguyên đã rút kiếm và chĩa thẳng vào nàng: “Nếu ngươi dám giở trò thì đừng trách ta không khách khí.”

Tô Đại vốn chẳng có mưu kế gì, nàng chỉ muốn câu kéo thêm chút thời gian, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Lời đe dọa của Lý Thanh Nguyên vừa dứt, cửa tẩm điện bỗng chầm chậm mở ra từ bên trong, và người mất tích bấy lâu – Ngụy Ngọc Niên – lại xuất hiện ngay tại đây. Hắn đang khống chế Vạn Thái phi, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Thấy Tô Đại bị kiếm kề vào người, sắc mặt hắn càng thêm khó chịu.

“Hạ kiếm xuống.”

Dao găm trong tay Ngụy Ngọc Niên càng áp sát cổ Vạn Thái phi, rạch ra vài vệt máu mảnh.

Trong mắt Lý Thanh Nguyên thoáng hiện vẻ hoảng loạn, bàn tay ông ta vô thức buông lỏng chuôi kiếm, nhưng trên mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, chỉ trơ mắt nhìn Tô Đại nhanh chóng nép về phía sau Ngụy Ngọc Niên.

“Ngụy Hằng, người của ta đã bao vây toàn bộ Hoàng cung. Nếu ngươi còn lo cho người nhà mình thì đừng manh động.”

Ngụy Ngọc Niên nghe lời đe dọa về người thân, như thể nghe được một chuyện vô cùng buồn cười, khóe mắt hắn nhuốm một màu đỏ nhạt đầy mỉa mai. Tô Đại lo lắng liếc nhìn, nhưng thấy hắn vẫn vô cùng bình tĩnh: “Thật kỳ lạ. Một kẻ ngay cả sống chết của người thân cũng không hề màng tới, vậy mà lại có người để hắn bận lòng sao?”

Vạn Thái phi đã sớm rơi lệ. Bà và Lý Thanh Nguyên quen nhau từ thuở thiếu niên. Lý Thanh Nguyên bước vào quan trường sớm nhưng gia thế không hiển hách; còn bà lại bị chỉ định làm Trắc phi của Thái tử. Hai người vì duyên phận trắc trở mà không thể đến được với nhau. Bao nhiêu năm qua bà luôn tự trách, cứ nghĩ mình đã buông bỏ quá khứ, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lý Thanh Nguyên thì những ký ức cũ lại ùa về mãnh liệt.

Những năm này, bà càng không dám đối mặt với ông ta. Bà không phải không biết những việc ông ta làm đều là vì bà và A Nhi (Anh Vương), nhưng cái thân thể mệt mỏi này của bà… đã quá kiệt quệ rồi.

Ngụy Ngọc Niên tiếp lời, giọng nói mang theo sự lạnh lùng châm biếm: “Trước đây ta còn thắc mắc, đường đường là Lý tướng danh tiếng lẫy lừng, công danh lợi lộc đủ đầy, vì sao lại cam tâm mưu phản để làm việc cho Anh Vương vô danh. Mãi đến mấy ngày trước ta mới biết, thì ra Anh Vương chính là con trai của ông và Vạn Thái phi!”

Tô Đại kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.

Lý Thanh Nguyên cũng trợn to mắt kinh hãi: “Ngươi…”

Những người biết chuyện này ông ta đã giết sạch, sao Ngụy Ngọc Niên lại có thể biết được? Ông ta lập tức quay sang nhìn Vạn Thái phi, chỉ thấy bà nước mắt giàn giụa: “Dừng tay đi. Chúng ta không thắng nổi đâu. Ít nhất… hãy để A Nhi của ta còn một con đường sống.”

Đôi mắt của Lý Thanh Nguyên đỏ ngầu, ông ta giận dữ quát lên: “Thằng bé làm sao có thể không còn đường sống! Ta đã giăng thiên la địa võng khắp nơi, lời đồn cũng đã lan truyền. Chỉ cần A Nhi đồng ý, hôm nay thằng bé có thể đường đường chính chính xưng đế!”

Ánh mắt của ông ta gần như đã hóa điên, thể hiện sự khát khao tột độ.

Ngụy Ngọc Niên lại điềm tĩnh nói: “Không bằng ngươi quay đầu lại mà xem, người phía sau là ai.”

Lý Thanh Nguyên đỏ mắt quay phắt lại, thì kinh hãi nhận ra, chẳng biết từ lúc nào mà Anh Vương đã bị Giang Âm Hầu trói chặt và áp giải đứng ngay trước mặt, trông vô cùng chật vật và thê thảm.

Lý Thanh Nguyên thất kinh, thốt lên: “Sao có thể như vậy?”

Người của ông ta chẳng phải đã bao vây kín mít cả Hoàng cung rồi sao? Còn Giang Âm Hầu, chẳng phải ông ta cũng đã gửi tin để bọn Hồ nhân tấn công biên cương trong hai ngày này ư? Sao người này còn có thể quay về?

Đúng lúc ấy, cánh cửa cung lớn chợt mở toang. Hàng trăm quan viên mặc triều phục đồng loạt bước vào. Lý Thanh Nguyên nheo mắt nhìn, phần lớn trong số họ đều là môn sinh và tay chân của ông ta. Khóe môi ông ta lại cong lên đầy ngạo nghễ: “Ngươi biết thì đã sao? Ta vẫn chưa thua!”

Trong mắt Ngụy Ngọc Niên hiện lên một tia cười chế giễu lạnh lùng: “Ngươi nhìn kỹ lại đi.”

Sau hàng trăm quan viên đang xếp hàng chỉnh tề, một người chậm rãi bước ra, chính là Tả tướng đương triều. Trăm quan lập tức dạt sang hai bên nhường đường cho ông, thế trận phân chia rõ ràng chỉ trong khoảnh khắc.

Nụ cười trên mặt Lý Thanh Nguyên lại lập tức cứng đờ.

Vị Tả tướng tóc đã bạc trắng, đôi tay run run mở ra Thánh chỉ Tiên đế để lại. Các quan đồng loạt quỳ xuống nghe chiếu chỉ.

Còn Lý Thanh Nguyên, thần trí của ông ta như trôi dạt, hoàn toàn không thể hiểu vì sao đám môn sinh theo mình bao năm lại có thể đồng loạt phản bội ngay lúc này.

Ngụy Ngọc Niên cất lời: “Ông thật sự nghĩ ta không có bất cứ sự chuẩn bị nào, để mặc ông muốn làm gì thì làm sao?”

Lý Thanh Nguyên buông lỏng thanh kiếm trong tay, trông như già đi mấy chục tuổi chỉ trong thoáng chốc. Anh Vương bị đánh đến thương tích đầy mình, lúc này vẫn không chịu khuất phục. Hắn nhìn Vạn Thái phi rồi cố chấp nói: “Mẫu phi, bọn họ nói con không phải con ruột của phụ hoàng. Người mau nói đó là giả đi!”

Vạn Thái phi không đáp. Anh Vương nhìn mẫu phi, rồi lại nhìn Lý Thanh Nguyên. Cả hai người đều giữ sự im lặng đáng sợ. Hắn còn gì để không hiểu nữa. Chỉ là hắn cắn chặt răng, cố chấp không chịu thừa nhận sự thật rồi vùng vẫy nói: “Mẫu phi, người nói đi!”

Đúng lúc này, Thánh thượng dẫn theo một đội thị vệ chậm rãi bước vào điện.

Tô Đại bước tới, dâng lên mảnh lụa trắng tìm được trên người A Đạt, trên đó ghi rõ thư tín thông địch của Lý Thanh Nguyên. Thánh thượng xem xong liền nổi cơn thịnh nộ: “Lý Thanh Nguyên thông địch phản quốc, lại cấu kết với Anh Vương mưu đồ ép cung tạo phản! May nhờ Ngụy ái khanh và Giang Âm Hầu hợp lực dẫn binh chế phục. Truyền lệnh áp giải Lý Thanh Nguyên và Anh Vương vào Thiên Lao, chờ xử trí!”

Lý Thanh Nguyên nhìn mảnh lụa tố cáo ấy với vẻ xa lạ, nhíu mày không hiểu. Một lúc lâu sau, ông ta mới chợt nhận ra điều gì đó, đột nhiên quay sang nhìn Ngụy Ngọc Niên, chỉ thấy hắn đang cong môi cười đầy hàm ý.

Hoàng đế quay lại nhìn Tô Đại, giọng nói hòa hoãn hơn: “Đại huynh của ngươi đã được thả. Chuyện năm đó, Trẫm đã nghe Trấn Quốc Tướng Quân nói rõ, nhất định sẽ trả lại cho các ngươi một sự thật công bằng.”

Lý Thanh Nguyên bật cười chua chát, rồi không nhịn được mà cười lớn hơn, tiếng cười vang vọng như một kẻ điên cuồng. Cuối cùng ông lại thất bại dưới tay chính những người mà ông ta tưởng đã sắp đặt xong xuôi, nhưng ông ta lại không hối hận!

Ánh mắt của ông ta ngây dại, nhìn Vạn Thái phi một cái thật sâu, trong đó là niềm vui mừng không thể che giấu.

“Ngôi Hoàng đế này… chỉ có A Nhi của ta mới xứng làm!!”

Bất ngờ, một ám khí sắc lạnh từ trong tay áo Lý Thanh Nguyên bắn thẳng về phía vị trí của Thánh thượng. Ngụy Ngọc Niên đứng gần nhất, không kịp nghĩ nhiều liền rút kiếm chắn lại, nhưng vẫn sơ ý bị thương ở cánh tay trái. Máu tươi lập tức thấm đỏ vạt áo, may mắn thay vết thương không quá sâu.

Tô Đại vẫn còn đang sợ hãi, theo phản xạ liền nắm chặt tay áo Ngụy Ngọc Niên để kiểm tra vết thương. Ánh mắt hắn dịu xuống, khẽ lắc đầu với nàng, giọng nói vẫn ôn hòa: “A Đại, ta không sao.”

Thị vệ lập tức vây quanh để bảo vệ Hoàng đế. Thánh thượng giận dữ quát: “Lập tức áp giải Lý Thanh Nguyên vào đại lao!”

Một màn náo loạn tưởng chừng sắp bùng lên dữ dội, nhưng lại vội vàng kết thúc ngay tại đây.

*

Ba tháng sau, Hoa Kinh đón nhận trận tuyết đầu tiên của mùa đông. Trong màn tuyết lành phủ trắng xóa, tin vui cũng theo gió mà đến, nỗi oan của nhà họ Tô cuối cùng đã được rửa sạch. Tống Mục được miễn tội khi quân và được phá cách thăng làm Phó tướng.

Tô Đại vừa nghe xong thánh chỉ long trọng, bước ra khỏi Hoàng cung thì thấy bên ngoài đã có dì, A Thanh, cùng với Ngụy Cẩm Vân đang đứng chờ. Người đi đầu là Ngụy lão phu nhân với dáng vẻ uy nghiêm.

Ánh mắt của Tô Đại lướt qua một lượt, rồi dừng lại trên người dì mình. Dì dường như đã già mấy tuổi trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Tô Đại mỉm cười, lần lượt hành lễ với từng người một cách trang trọng. Lão phu nhân cất lời: “Con bé Đại Nhi à, giờ con đã được bình an rồi, mau theo chúng ta về phủ đi.”

Diêu thị bước lên, định nắm lấy tay nàng.

Nhưng Tô Đại lùi lại một bước nhẹ nhàng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết: “Những năm qua đa tạ Lão phu nhân và dì đã hết lòng chăm sóc. Nay con đã tìm lại được huynh trưởng, cũng đã đến lúc con nên đi đến nơi con muốn đến rồi ạ.”

Diêu thị khựng lại, ánh mắt đầy lưu luyến, nhưng trong lòng cũng thầm hiểu rằng đây là điều tất yếu phải xảy ra.

Đúng lúc ấy Tống Mục vừa ra khỏi Hoàng cung, cưỡi lên lưng ngựa oai vệ. Thấy Tô Đại, huynh ấy cất tiếng gọi lớn: “A Đại, theo huynh về nhà nào.”

Ngẩng đầu lên, giữa trời đầy gió tuyết lại bất ngờ có ánh nắng rực rỡ chiếu rọi. Tống Mục vươn cánh tay về phía nàng từ trên lưng ngựa, một cử chỉ ấm áp và tin cậy. Tô Đại nheo nheo mắt lại, nhẹ nhàng đáp lại một tiếng: “Dạ.”

Lời vừa dứt, nàng liền thấy Ngụy Ngọc Niên đứng lặng bên cổng cung, tay cầm một chiếc ô. Trong khoảnh khắc ấy, nàng như nhìn thấy lại cảnh đầu năm hắn từng đứng trước phủ Quốc Công chờ đợi nàng. Ánh mắt hắn dịu dàng sâu thẳm. Chỉ trong một thoáng nhìn, mọi ân oán và phiền muộn dường như đều tan biến. Tô Đại nhẹ nhàng hành lễ với hắn, giọng nói trang trọng nhưng đầy thân tình: “Biểu huynh, hẹn gặp lại.”

Ngụy Ngọc Niên cũng gật đầu đáp lại: “Hẹn gặp lại.”

Hắn nhìn bóng dáng Tô Đại dần đi xa, cụp mắt xuống, khẽ thốt ra một lời hứa chỉ đủ cho mình hắn nghe thấy:

A Đại… đợi ta.

*

Nửa tháng sau, tại nơi biên ải xa xôi hẻo lánh.

Tô Đại kinh ngạc nhìn Ngụy Ngọc Niên đang đứng trước cửa, hắn mặc một thân vải thô giản dị, đã lặn lội tìm đến tận đây. Nàng không giấu được sự sửng sốt: “Biểu huynh?”

Ngụy Ngọc Niên mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, và lời nói của hắn khiến Tô Đại hoàn toàn sững sờ: “Ta đến… gả cho nàng đây.”

Sáu chữ giản dị nhưng đầy quyết tâm ấy như một lời thề. Nếu nàng không chịu lấy ta, vậy chỉ còn cách ta… đến gả cho nàng mà thôi.

_HOÀN CHÍNH VĂN_

Bình Luận (0)
Comment