Tội khi quân vốn không phải chuyện nhỏ, nặng nhất có thể dẫn đến tru di tam tộc.
Ngụy Ngọc Niên làm vậy chẳng có lợi lộc gì cho hắn, thậm chí chỉ khiến Lý Thanh Nguyên ngư ông đắc lợi. Nhất định phải có nguyên do khác ẩn giấu phía sau.
Tô Đại cố ép mình bình tĩnh lại, nàng chậm rãi thở ra một hơi rồi trấn an Tống Tuyết: “Tẩu tẩu đừng hoảng loạn. Muội sẽ đến doanh trại hỏi cho rõ mọi chuyện. Có lẽ chỉ là tin đồn thất thiệt cũng chưa biết chừng.”
Liên quan đến tính mạng phu quân, Tống Tuyết làm sao có thể không lo? Sáng nay nàng ấy đã không thấy bóng dáng phu quân đâu, chàng chỉ để lại một phong thư dặn nàng đừng quá lo lắng. Vậy mà chưa được bao lâu thì bên ngoài đã truyền ra tin dữ này. Lúc này, nàng chỉ cảm thấy lòng như lửa đốt, hoảng loạn đến mức không biết phải làm gì, chỉ lắp bắp nói: “Ta đi cùng muội.”
Tô Đại dứt khoát nói: “Doanh trại không giống trong trấn. Tẩu tẩu hãy ở nhà trông nom A Chi và chờ tin của muội. Muội nhất định sẽ đưa đại huynh trở về nguyên vẹn.”
Đó là người thân duy nhất còn lại của nàng trên đời. Dù thế nào đi nữa thì đại huynh tuyệt đối không thể chết.
Nơi này cách doanh trại hai mươi dặm, nếu đi bộ nhanh nhất cũng phải hai canh giờ. Tô Đại mượn được một con lừa, lập tức cưỡi lừa đi khi trời tờ mờ sáng.
May mà trước đó đại huynh đã nói cho nàng biết vị trí đại khái của doanh trại, Tô Đại dựa vào trí nhớ mà cưỡi lừa đi dọc theo đường lớn.
Lúc này trời mới tờ mờ sáng. Quân doanh áp giải phạm nhân vào kinh chắc chắn không thể khởi hành giữa đêm. Hơn nữa, còn phải báo cáo với Trấn Quốc Tướng Quân và làm đủ mọi thủ tục. Mà thủ tục thì rườm rà phức tạp, nếu nàng tranh thủ hết sức thì có lẽ vẫn còn kịp giờ.
Nàng nhất định phải hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của Tô Đại càng thêm kiên định.
Một canh giờ rưỡi sau, Tô Đại vượt qua một ngọn đồi, kéo theo con lừa thở hổn hển dừng lại ngay trước cổng doanh trại.
Nàng biết ngay mà, con lừa này hoàn toàn không đáng tin. Đi được nửa đường thì nó nhất quyết không chịu đi nữa, cứ đòi ăn, nàng kéo thế nào cũng không nhúc nhích. Theo lý mà nói, nàng phải đến nơi từ nửa canh giờ trước, vậy mà lại bị nó làm chậm trễ đến tận bây giờ.
Doanh trại quân đội vô cùng rộng lớn, lúc này có mấy đội lính đang thay phiên tuần tra, trước cổng còn có thị vệ canh gác nghiêm ngặt.
Tô Đại không kịp nghĩ nhiều, vội chạy đến thì bị thị vệ chặn lại ngay lập tức: “Đây là khu vực quân doanh, người không phận sự không được phép vào.”
Tô Đại hấp tấp nói: “Làm ơn thông báo giúp, ta đến tìm đại huynh của ta tên Tống Mục.”
Hai thị vệ nhìn nhau, một người hỏi: “Cô là muội muội mà Tống Trung lang đưa về ba tháng trước?”
Tô Đại gật đầu xác nhận: “Là ta.”
Người còn lại lắc đầu tiếc nuối: “Sáng nay Ngụy Thượng thư mang theo thánh chỉ đến bắt Tống Trung lang đi rồi. Chúng ta cũng không rõ vì chuyện gì.”
Tô Đại vội vàng hỏi: “Ngụy Thượng thư cũng đi rồi sao?”
Thị vệ nhìn về phía xa, đúng lúc thấy bóng một cỗ xe ngựa vừa khuất sau góc đường: “Kìa! Xe ngựa chưa đi xa đâu, chỉ là thuộc hạ của hắn đã áp giải Tống Trung lang đi trước.”
Tô Đại nhìn theo hướng đó nhưng xe đã biến mất. Nàng lập tức chạy đuổi theo, nhưng làm sao con người có thể đuổi kịp xe ngựa đang lăn bánh? Trong lòng nàng như có lửa đốt, vừa chạy vừa vấp ngã mấy lần, trầy xước cả da thịt. Xe ngựa thì càng lúc càng xa khỏi tầm mắt.
Tiếng vó ngựa ở phía sau dần vang lên to hơn. Thì ra là tiểu thị vệ lúc nãy ở cổng doanh trại cưỡi ngựa đuổi theo, hắn nói với nàng: “Cô cứ chạy thế này sẽ kiệt sức mất. Lên ngựa đi, ta chở cô đuổi theo.”
Tô Đại không kịp suy nghĩ gì nhiều, lập tức gật đầu cảm ơn rồi leo lên.
Ngựa trong quân doanh vốn là chiến mã nên chạy nhanh hơn hẳn ngựa thường. Chẳng bao lâu, họ đã đuổi kịp cỗ xe ngựa của Ngụy Ngọc Niên.
Tiêu Viễn kéo cương dừng lại rồi ra hiệu cho Ngụy Ngọc Niên nhìn.
Ngụy Ngọc Niên vén rèm xe lên, dường như không ngờ Tô Đại lại xuất hiện ở đây. Hàng mày của hắn khẽ nhướng lên, mang theo vẻ kinh ngạc hiếm thấy: “A Đại?”
Tô Đại xuống ngựa, đầu ngón tay bấu chặt vào thành xe, ánh mắt khóa chặt lấy Ngụy Ngọc Niên, nàng sợ hãi đến mức không dám nghe câu trả lời mà mình lo lắng nhất: “Các người định đưa đại huynh của ta đi đâu?”
“Họ nói đại huynh phạm tội khi quân, có thật không?”
Ngụy Ngọc Niên im lặng một thoáng, rồi không hề giấu diếm nàng: “Theo luật Đại Khải, người bị lưu đày mà mất tích ba năm thì không truy cứu nữa, mặc định đã chết. Nhưng huynh ấy lại đổi tên đổi họ, còn nhập ngũ.”
Giọng hắn nhạt như nước lã: “Đây là là tội khi quân.”
Tô Đại hoàn toàn không thể tin nổi: “Vậy ngươi đến biên cương… chỉ để bắt đại huynh của ta sao?”
Trong lòng nàng vẫn còn chút hy vọng mong manh, nhưng chính nàng cũng không biết mình đang cố bám víu vào điều gì: “Ngươi hoàn toàn có thể đến là bắt người ngay, cần gì dây dưa lâu như vậy… phải chăng… ngươi còn có kế hoạch khác?”
Đại huynh hẳn đã biết mục đích của Ngụy Ngọc Niên từ sớm, chắc chắn không thể không chuẩn bị, biết đâu còn để lại đường lui cho mình.
“Lần này người tố cáo huynh ấy là Lý Thanh Nguyên. Ta chỉ có thể hứa sẽ cố hết sức mà thôi.”
Nói xong, Ngụy Ngọc Niên khựng lại một chút, không rõ là cảm xúc gì, chỉ nghe hắn khẽ nói: “A Đại, Hoa Kinh sắp đổi vận rồi.”
Ngay cả Ngụy Ngọc Niên cũng nói ra câu đầy bất định như vậy, Tô Đại theo bản năng đáp: “Ta muốn đi cùng ngươi.”
Ngụy Ngọc Niên trầm giọng đáp lại: “Bây giờ Hoa Kinh quá nguy hiểm, tạm thời muội không thể đi.”
Tô Đại sững người, lại nghe hắn thở dài khẽ rồi bất đắc dĩ nói: “Ta sẽ bảo vệ huynh ấy. Còn mảnh lụa trên người muội… nhớ phải giữ thật kỹ.”
Mảnh lụa?
Chính là mảnh lụa nàng lấy được từ trên người A Đạt hôm đó.
Sao hắn lại biết?
Chưa đợi Tô Đại hỏi ra những nghi hoặc trong lòng, Ngụy Ngọc Niên đã không nói thêm lời nào nữa, chỉ nhìn nàng một cái thật sâu rồi dứt khoát rời đi.
Lần này, cỗ xe ngựa thật sự càng lúc càng cách xa nàng. Trong lòng nàng chất đầy những câu hỏi, nhưng không sao xâu chuỗi được, chỉ có thể bất lực nhìn xe ngựa dần biến mất ở cuối con đường.
Nhưng Ngụy Ngọc Niên nói đúng, lúc này nàng chưa thể lên Hoa Kinh. Tẩu tử và A Chi vẫn còn ở đây, nàng cần phải sắp xếp ổn thỏa cho họ trước, rồi chờ xem thánh thượng sẽ phán quyết thế nào. Vội vàng vào kinh chỉ khiến đại huynh thêm rắc rối mà thôi.
Tô Đại quay người lại, nói với thị vệ đã đưa nàng đến: “Có thể đưa ta đi gặp Trấn Quốc Tướng Quân không?”
“Chuyện này…” thị vệ có chút khó xử.
Tô Đại nhấn mạnh tiếp: “Nếu không có ý của ngài ấy, e rằng ngươi cũng không dám tự tiện đưa ta đến gặp Ngụy Ngọc Niên, đúng không?”
*
Doanh trại đóng quân- trướng của Trấn Quốc Tướng Quân.
Thị vệ đưa Tô Đại đến trước đại trướng rồi dặn dò: “Đến rồi, cô vào đi.”
Tô Đại gật đầu rồi vén rèm bước vào, chỉ thấy bên lò sưởi có một phụ nhân đang ngồi. Nàng ấy mặc trang phục gọn gàng, khí chất anh dũng, phong thái sắc sảo và kiên nghị. Gió biên cương mạnh, nàng khoác áo dày, dường như đang chợp mắt nghỉ ngơi.
Tô Đại nhìn một lúc thì cảm thấy quen thuộc, nàng do dự gọi: “Biểu tỷ?”
Nguỵ Lan Hy mở bừng mắt, trong thoáng chốc còn chút mơ hồ. Thấy Tô Đại, đôi mày của nàng ấy lập tức nhuốm ý cười dịu dàng. Nàng ấy đứng dậy kéo Tô Đại ngồi xuống: “Đại Nhi muội muội, muội đến rồi.”
Tô Đại lại hơi mất tự nhiên, nàng rụt tay về.
Bàn tay hụt vào khoảng không, nhưng Nguỵ Lan Hy chẳng hề để ý, chỉ hỏi tiếp: “Muội đến đây đã lâu như vậy, ta còn chưa hỏi, dạo này muội sống thế nào?”
“Có chỗ nào không quen không?”
Tô Đại đáp: “Mọi thứ đều ổn ạ.”
Vệ Lan Hi nói với hàm ý sâu xa: “Nghe đại huynh của muội nói, dạo này muội đã giúp dân chúng nơi đây không ít việc…”
Tô Đại nhận ra điều bất thường trong lời nàng ấy thì ngước mắt nhìn nguỵ Lan Hi, chỉ thấy đối phương không hề né tránh mà thẳng thắn đối diện ánh mắt của nàng, hoàn toàn không sợ để lộ tâm tư phía sau.
“Những cách làm đó đều được ghi chép trong Sơn Hà Lục mà lệnh phụ muội từng biên soạn.”
Tô Đại lúc này mới hiểu ra, người muốn gặp nàng hôm nay vốn dĩ không phải Trấn Quốc Tướng Quân mà chính là vị biểu tỷ này.
Nàng hỏi ngược lại: “Lời nói và hành động của biểu tỷ… cũng là ý của Trấn Quốc Tướng Quân sao?”
Nguỵ Lan Hi nhìn ra ngoài trướng, rồi khẽ thở dài một tiếng: “Quân vụ bề bộn, đương nhiên không phải ý của chàng ấy. Tiên đế có ân với chàng, chàng không muốn làm kẻ phản chủ. Những chuyện này… chỉ có thể để ta lo liệu mà thôi.”
Lông mày Tô Đại khẽ giật, không ngờ nàng ấy lại thẳng thắn bộc lộ tâm tư đến như vậy.
Nàng hỏi: “Vậy vừa rồi cho người đưa ta đến gặp Ngụy Ngọc Niên… cũng là biểu tỷ âm thầm sắp đặt sao?”
Trong mắt Nguỵ Lan Hy thoáng hiện lên vẻ áy náy: “Đại Nhi muội muội, muội là cô gái tốt. Ta không muốn lừa muội.”
“Sơn Hà Lục là chuyện hệ trọng, biết bao người muốn có bản đồ kho báu trong đó. Thứ ấy ở trong tay muội thì chỉ càng thêm nguy hiểm mà thôi.”
Cũng là vì Sơn Hà Lục mà đến. Trong lòng Tô Đại bỗng dâng lên một nỗi bực bội khó hiểu, sự cảnh giác lại trỗi dậy.
Nguỵ Lan Hy nói tiếp: “Những năm qua, ta luôn điều tra chân tướng năm ấy. Gần đây cuối cùng cũng tìm ra manh mối, năm đó Sơn Hà Lục vốn chưa từng bị tiêu hủy. Ta liền gửi thư cho A Hằng, A Hằng chủ động nhận việc này. Nhưng đã lâu như vậy mà không có tiến triển gì. Ta nhìn ra được… đệ ấy không muốn làm muội khó xử.”
Tô Đại bình thản nói: “Vậy biểu tỷ có biết, ta đã đưa Sơn Hà Lục cho hắn rồi không?”
Nguỵ Lan Hi hơi sững lại, rồi như chợt nhận ra điều gì đó rất kinh khủng: “Muội nói… cái gì?”
Nàng ấy trầm ngâm một thoáng, trong lòng chấn động mạnh. Sắc mặt bỗng tái đi.
Sáng nay, khi Ngụy Ngọc Niên đưa Tống Mục rời đi, hắn từng nói chuyến này vào Hoa Kinh, thiên hạ tất sẽ đổi chủ. Hắn chỉ dặn họ tạm thời đừng manh động, chờ thời cơ mới ra tay.
Đêm qua lại có tin mật báo rằng gần đây Lý Thanh Nguyên đang cấu kết với ngoại địch, có dấu hiệu muốn ép vua tạo phản. Nhưng biên cương không thể thiếu tướng quân, hơn nữa nơi này cách kinh thành quá xa, không có thánh chỉ mà tự ý hồi kinh chẳng khác nào trao cho Lý Thanh Nguyên cái cớ để khởi binh. Họ đang ở thế bị động, chỉ có thể tạm thời án binh bất động.
Vốn dĩ, Nguỵ Lan Hy nghĩ rằng nếu có sự trợ lực của Sơn Hà Lục, tìm được nơi cất giấu kho báu, thì có thể lấy danh nghĩa đó mà đường đường chính chính vào kinh. Vì vậy, nàng ấy mới cố ý giữ Tô Đại lại.
Nhưng A Hằng vì sao không nói cho nàng ấy biết nơi cất giấu? Giờ hắn chỉ có một mình ở Hoa Kinh, chẳng phải đang ở trong vòng nguy hiểm sao?
Nguỵ Lan Hy đột ngột đứng bật dậy, trong lòng mơ hồ rối loạn. Một lúc lâu sau, nàng ấy vẫn ôm chút hy vọng mong manh: “Đại Nhi muội muội, nơi cất kho báu… muội hẳn là biết chứ?”
Tô Đại nhắm mắt lại, bỗng thấy mọi chuyện trước mắt thật nực cười. Nàng nhẹ giọng nói: “Trên đời này… làm gì có kho báu nào?”
“Ngay cả bản đồ kho báu cũng là giả mạo. Trong Sơn Hà Lục vốn dĩ không hề có bản đồ kho báu nào mà vị đạo sĩ lang bạt kia từng nói.”
Nhưng thiên hạ lại không tin. Họ thà tin một lời dối trá có lợi cho mình, tôn nó lên đến vị trí cao nhất, liều mạng truy đuổi, muốn chiếm lấy cho bằng được.
Nếu thật sự có kho báu ấy, thì năm đó sau khi Tô phủ suy bại, nàng đã không cần phải nương nhờ phủ Quốc Công suốt sáu năm ròng.
Khi tin đồn lan ra, nàng không phải chưa từng nghe. Thậm chí sau khi Tô phủ sụp đổ, nàng và A Tô cô cô đã lần theo những manh mối trong sách, tìm đến bốn nơi được cho là chôn giấu kho báu. Ba nơi đầu đều là vùng đất phong thủy tuyệt hảo, mưa thuận gió hòa, dân cư đông đúc, tựa như chốn đào nguyên ngoài đời thực.
Cho đến nơi cuối cùng, họ tìm đến một hang núi hẻo lánh. Trong hang trống rỗng, chỉ có một cỗ quan tài đặt giữa trung tâm. Bên trong quan tài là những quyển sách rải rác và một chiếc rương bằng gỗ. Trong rương cất giữ vài bằng chứng tội trạng, một đạo thánh chỉ, và một bức thư mà phụ thân để lại cho nàng.
Trên đời này vốn chẳng có kho báu nào có thể thay đổi vận mệnh con người. Ngay cả A Tô cô cô năm đó hủy Sơn Hà Lục, cũng chỉ để cầu cho nàng một đường sống mà thôi.
Niềm tin mà Nguỵ Lan Hy đã kiên trì suốt bao năm bỗng sụp đổ ầm ầm. Nàng ngồi phịch xuống ghế, ngây người ra.
Nàng ấy là đích nữ phủ Quốc Công, lại gả cho Trấn Quốc Tướng Quân, bề ngoài vinh quang tột bậc. Nhưng từ khi biết Lý Thanh Nguyên từng âm thầm truy tìm Sơn Hà Lục, nàng ấy liền lấy đó làm mục tiêu, thề phải nắm giữ nó trong tay. Nàng ấy muốn nhìn Lý Thanh Nguyên quỳ trước mặt mình, dập đầu nhận sai với mẫu thân mình.
Vậy mà bao nhiêu năm qua, cuối cùng hóa ra tất cả đều là giả dối.
Nàng ấy nhớ lại cảnh tượng thuở nhỏ, khi mẫu thân quỳ trước Lý Thanh Nguyên cầu xin tha thứ, nhưng ông ta hoàn toàn không động lòng. Mẫu thân chỉ là đứa con bị bỏ rơi, bị gả vào phủ Quốc Công để ông ta đạt được thứ ông ta muốn, rồi bị vứt bỏ. Ngay cả cái chết của ngoại tổ mẫu cũng do ông ta gây ra. Từ đó trở đi mẫu thân luôn u sầu không vui, chẳng bao lâu thì qua đời.
Tô Đại đứng dậy rồi nói tiếp: “Các người cần một lý do chính đáng để vào kinh. Trùng hợp thay, ta có một lý do như vậy. Chỉ là phải đợi ta sắp xếp ổn thỏa cho tẩu tử và A Chi trước.”
Nguỵ Lan Hy hoàn hồn lại, chỉ thấy Tô Đại hành lễ trang trọng: “Biểu tỷ, ta xin cáo lui trước.”