Thị trấn nhỏ nơi biên cương.
“Mau chạy đi–”
Một tiếng hét sợ hãi vang lên như tiếng sấm nổ. Có người hét lớn: “Bọn Hồ nhân lại đến rồi! Lần này đến rất đông, còn mang theo đao dài nữa!”
Lời này vừa thốt ra, dân chúng trong trấn lập tức chạy trốn tán loạn. Nơi họ ở, mỗi năm không biết phải chịu bao nhiêu lần đột kích, nhưng vì tổ tiên đã bắt đầu bén rễ tại đây nên họ không có nhân lực lẫn tài lực để dọn đến nơi khác.
“Không được rồi, tôi chạy không nổi nữa, ông mau giấu đứa bé vào hầm trú ẩn đi.”
“….”
Trong nhà vốn chẳng có gì để thu dọn. Minh Hỷ nắm chặt tay Tô Đại, lần đầu gặp phải cảnh tượng bị tấn công như thế này, nên nhất thời hoảng loạn luống cuống cả lên.
Huynh trưởng vừa rời đi không bao lâu mà đám người kia đã kéo đến, rõ ràng là có chuẩn bị từ trước và đã theo dõi họ. Nơi này cách thị trấn tiếp theo phải đến trăm dặm, có muốn chạy cũng chạy không thoát.
Tống Tuyết không kịp giải thích nhiều, vội vàng thúc giục: “Tướng quân Trấn Quốc đã cho người canh giữ ở đây. Nếu có ngoại địch xâm phạm thì viện binh sẽ lập tức tới. Chúng ta sẽ sớm quay lại thôi.”
Chuyện như thế trong hai năm qua đã xảy ra mấy lần. Địa hình nơi này không thích hợp để quân doanh đóng quân, chỉ có thể phái một số binh sĩ trấn giữ, để khi có biến còn kịp báo tin. May mà hôm nay là ban ngày nên không đến mức bị đánh úp trở tay không kịp.
Dân trong trấn chen chúc chạy trốn, người sau xô người trước, khiến không ít trẻ nhỏ bị ngã dúi dụi giữa dòng người.
Tô Đại lần lượt đỡ từng đứa trẻ dậy, rồi cũng bị đẩy xô, loạng choạng hòa vào dòng người đang hoảng loạn bỏ chạy.
Bình thường thị trấn trông có vẻ ít người, vậy mà lúc này lại đông nghịt. Tô Đại khó khăn lắm mới chen được ra khỏi dòng người, nhưng vừa quay đầu đã phát hiện mình đã bị lạc mất Minh Hỷ và Tống Tuyết.
Trong lòng nàng hoảng loạn, một dự cảm chẳng lành dâng lên.
Tiếng vó ngựa của bọn Hồ nhân càng lúc càng gần, dường như có ai đó đang vung roi trong không trung và quất mạnh xuống mặt đất.
Một sợi dây trong đầu Tô Đại căng đến cực điểm, đến mức da đầu cũng tê dại. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết xen lẫn tiếng trẻ con khóc thét.
Tiếng la hét hỗn loạn vang lên khắp nơi.
Ở một góc khuất vang lên một tiếng khóc nhỏ, rất gần, như ở ngay trước mắt.
Tiếng khóc trẻ con vẫn tiếp tục, vừa bất lực vừa sợ hãi.
Ánh mắt Tô Đại đột nhiên khóa chặt vào một điểm, nàng liều mạng đẩy người ra và lao về hướng đó. Dòng người chen chúc xô đẩy, nhưng nàng vẫn kiên định không lùi bước.
Gần hơn… gần hơn nữa…
Nàng gạt tấm ván gỗ chắn ngang, để lộ một khoảng không gian hình tam giác. Từ khe hẹp ấy, một bóng dáng bé nhỏ rón rén xuất hiện. Cổ họng Tô Đại se lại, nàng khẽ khàng gọi: “A Chi” rồi vội vàng vòng tay ôm chặt đứa bé vào lòng.
A Chi vẫn không ngừng thút thít. Vừa nhìn thấy Tô Đại, cô bé liền òa khóc nức nở, tiếng khóc tê tái như một chú dê non mới chào đời.
“A… A Đại cô cô…”
Giọng cô bé đứt quãng, câu chữ nghẹn ứ lại: “Con… con và mẹ… bị lạc mất nhau rồi…”
Tô Đại nhẹ nhàng vỗ về và ôm cô bé sát hơn. Nàng cảm nhận được thân hình nhỏ nhắn này gầy guộc đến đáng thương. Nàng dịu giọng an ủi: “A Chi ngoan, đi theo cô. Cô sẽ đưa con đi tìm mẹ nhé.”
A Chi như tìm thấy bến đỗ bình yên, cô bé vội vàng lau nước mắt, khuôn mặt bé xinh thoáng hiện lên nét kiên định. Bé nắm chặt tay A Đại cô cô, cố gắng hết sức để không gây thêm rắc rối.
Mẹ từng nói những năm qua A Đại cô cô sống không hề dễ dàng, nên cô bé không muốn để cô phải bận lòng vì mình.
Tô Đại siết nhẹ bàn tay A Chi rồi hòa vào dòng người hối hả. Nhưng cứ tiếp tục thế này thật sự không ổn, mang theo một đứa trẻ, nàng rất dễ bị xô đẩy, mà chen chúc giữa đám đông lại càng dễ bị kẻ địch tóm gọn hơn.
Nghĩ vậy, Tô Đại kéo A Chi rẽ ngay vào một con hẻm nhỏ. Doanh trại của huynh trưởng nàng ở hướng đông bắc, chỉ cần đi theo hướng đó là có thể hội ngộ với họ.
Nàng dẫn theo A Chi nên tuyệt đối không được hành động vội vã và liều lĩnh.
Tô Đại bước đi vô cùng thận trọng. Bên ngoài, dòng dân chúng tháo chạy tán loạn, thậm chí đã xuất hiện những tên Hồ nhân đầu tiên, chúng cưỡi trên những con ngựa cao lớn, vừa vung roi quất mạnh vào dân chúng vừa cười vang đầy thú tính.
Nàng vừa né tránh hiểm nguy vừa kéo A Chi đi về phía đông bắc. Bất chợt, con hẻm phía trước bị chặn lại, ai đó đã sửa sang lại căn nhà và xây thêm một bức tường chặn đứng lối đi.
Tô Đại lập tức kéo A Chi quay đầu. Chưa đi được bao xa thì nàng đã đối diện với một toán Hồ nhân khác —
“Nhị ca, trong hẻm còn con mồi à?” Một tên Hồ nhân cất tiếng, ngay lập tức thu hút ánh mắt của những kẻ còn lại.
Kẻ được gọi là nhị ca liếc mắt nhìn, trong đôi mắt lóe lên nụ cười tham lam: “Cô gái này da thịt trắng ngần thế kia, chắc chắn không phải dân thường. Nhà nó nhất định giàu có. Mau bắt lấy!”
Tên Hồ nhân nhận lệnh lập tức tiến lại gần hai người, ánh mắt tràn đầy ý đồ xấu xa. Những kẻ còn lại ung dung đứng xem như chờ một trò tiêu khiển, trong mắt chúng, một nữ nhân yếu ớt và một đứa trẻ thì có gì đáng để cả đám phải động thủ.
Con hẻm phía sau đã là ngõ cụt, tiến thoái đều lưỡng nan. Thật xui xẻo biết bao, giữa bao nhiêu người đang chạy trốn, chúng lại chỉ nhìn thấy duy nhất nàng trong con hẻm này.
Tô Đại kéo chặt tay A Chi, từng bước từng bước lùi lại phía sau.
Tên Hồ nhân từ từ tiến lại, nhìn hai người trước mặt chẳng khác gì chiến lợi phẩm đã nằm gọn trong tay. Những kẻ còn lại cũng không để tâm, tiếp tục đi tìm mục tiêu kế tiếp.
Tô Đại che chắn A Chi ở sau lưng. A Chi níu chặt vạt váy nàng, rõ ràng sợ hãi đến run rẩy, nhưng kiên quyết không để bật ra một tiếng khóc nào.
Tên Hồ nhân dùng tiếng Hán thô kệch nói: “Ngươi ngoan ngoãn đưa bạc ra đây thì ta sẽ tha mạng.”
Tô Đại lắc đầu dứt khoát: “Ta không có.”
Hắn càng lúc càng áp sát, rõ ràng không tin lời nàng: “Không có? Vậy thì làm nô lệ cho ta.”
Trong ánh mắt hắn hiện lên nụ cười ngạo mạn. Chiếc roi da trong tay vụt lên, chỉ chực quấn lấy cổ họng Tô Đại–
Tô Đại chộp lấy vật tùy thân bên cạnh và ném thẳng về phía hắn. Tên Hồ nhân né được dễ dàng, nhưng lại cảm thấy sự phản kháng nhỏ bé này rất thú vị, nên càng muốn đùa giỡn nàng. Dù sao thì ở trong mắt hắn, nàng có chạy cũng chẳng thoát khỏi lòng bàn tay.
Chỉ một khắc sau, hắn quất mạnh roi da xuống sát người Tô Đại. Thấy nàng vừa kịp né tránh, hắn lập tức lao tới chộp lấy cánh tay còn lại của nàng.
Không ngờ, cánh tay ấy của Tô Đại lại bị A Chi giữ chặt. Bé sợ hãi người đàn ông râu ria rậm rạp trước mặt, không muốn để cô cô bị hắn khống chế.
Tên Hồ nhân thấy một đứa trẻ nhỏ xíu lại dám chống lại mình, sát ý lạnh lùng lập tức bùng lên. Hắn vừa nảy ra ý nghĩ thì chiếc roi đã vung lên không trung. A Chi cảm nhận được hiểm nguy cận kề, theo bản năng kêu lên thất thanh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Đại rút phắt cây trâm cài tóc duy nhất trên đầu, rồi đâm mạnh vào cổ tên Hồ nhân.
Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả người Tô Đại. Nàng không hề chớp mắt, lập tức xoay người ôm chặt A Chi vào lòng, che kín đầu cô bé, tuyệt đối không để cô bé nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu kinh hoàng ấy.
Tên Hồ nhân trợn trừng đôi mắt, dường như không thể tin được cô gái yếu đuối ban nãy lại có thể chỉ trong chớp mắt đã trở nên quyết liệt đến vậy. Nhưng đã quá muộn, hắn gục xuống, thân hình cứng đờ nằm trên nền đất.
Tô Đại cứ ngỡ mình đã đủ cứng rắn, có thể giết người mà mặt không hề biến sắc. Chỉ có A Chi đang vùi sâu trong ngực nàng mới cảm nhận được cơ thể nàng đang run rẩy nhè nhẹ. Bàn tay nhỏ bé của A Chi áp chặt lên tay nàng, truyền đến một luồng hơi ấm…
Tiếng người từ xa vọng lại: “A Đạt sao còn chưa theo kịp? Mau đi xem có chuyện gì!”
Tô Đại được hơi ấm từ bàn tay của A Chi kéo về thực tại khắc nghiệt. Nàng quay lại, rút cây roi da từ thi thể của người tên A Đạt kia, nhanh chóng lục tìm những thứ có thể dùng được trên người hắn, rồi kéo A Chi rón rén trốn vào sâu phía sau ngõ cụt.
Kẻ vừa tới nơi nhìn thấy thi thể A Đạt thì đau đớn gào lên thảm thiết: “A Đạt!!!!”
“Nhị ca! Không xong rồi, A Đạt chết rồi!”
Một giọng nói giận dữ lập tức vang lên đanh thép: “Tìm! Dù phải lật tung cả nơi này cũng phải lôi cổ con đàn bà đó ra! Băm xác nó để trả thù cho A Đạt!”
Tiếng bước chân dồn dập mỗi lúc một gần…
Phía sau hoàn toàn không còn đường lui. Bên cạnh chất đống vài món đồ vật linh tinh, có một cỗ quan tài gỗ đã mục nát. Tô Đại kéo lấy A Chi, cúi rạp người và chui vào bên trong.
Bên trong tối đen như mực, A Chi cũng nín thở không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Tô Đại nắm chặt cây roi da vừa cướp được, sẵn sàng đề phòng mọi bất trắc.
Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần, rồi đột ngột dừng lại và quanh quẩn ngay trước mặt họ.
Tĩnh mịch. Bốn phía yên lặng đến mức đáng sợ, dường như có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Đột nhiên có tiếng người hối hả vang lên: “Nhị ca, bên kia có viện binh đến rồi. Đại ca bảo chúng ta mau rút lui.”
Lần này chẳng những không đạt được gì, lại còn mất đi một đồng bọn, kẻ được gọi là nhị ca tức giận đến mức tột cùng, hắn đá mạnh một cú vào cỗ quan tài. Nhưng hắn cũng hiểu nhiệm vụ đã hoàn thành nên không thể chần chừ thêm nữa.
“Đi.”
Cú đá khiến cỗ quan tài mục nát rung lên bần bật. Tô Đại nín thở, ôm ghì lấy A Chi trong lòng. Một lúc lâu sau, khi hoàn toàn không còn động tĩnh nào nữa thì nàng mới dám thả lỏng cơ thể, và vui mừng thầm thì với A Chi: “Cha con… bọn họ đến rồi.”
A Chi cũng nghe thấy, đôi mắt bé nhỏ bỗng long lanh rạng rỡ, cô bé khẽ gật đầu xác nhận với Tô Đại.
Tô Đại vừa kéo A Chi chuẩn bị thoát ra, thì nắp quan tài đột nhiên bị người từ bên ngoài mở tung!
Nàng ngước mắt nhìn lên, và trong khoảnh khắc định mệnh ấy, cả người nàng như hóa đá.
Đứng ngay trước mặt nàng, lại chính là người lẽ ra phải ở tận Hoa Kinh xa xôi, Nguỵ Ngọc Niên.
Quả đúng như lời đồn đại, hai bên tóc mai của hắn đã điểm xuyết vài sợi bạc.
Ánh mắt của Nguỵ Ngọc Niên vô cùng dịu dàng, như thể hắn đã sớm đoán trước nàng sẽ ở nơi này. Nhìn thấy toàn thân nàng vấy máu và hoảng loạn thất thố, trong mắt hắn thoáng hiện lên vẻ tự trách. Đợi đến khi dùng khăn tay lau sạch vết máu dính trên tay mình, hắn mới chậm rãi đưa tay về phía nàng: “A Đại, đừng sợ. Đám người vừa rồi… ta đã xử lý xong.”
Tô Đại ngẩn người hồi lâu, rồi đột nhiên buột miệng hỏi: “Ngươi là ai?”
Nguỵ Ngọc Niên khựng lại hai nhịp thở, dường như hoàn toàn không lường trước nàng lại thốt ra câu nói đó. Hắn kinh ngạc hỏi: “Nàng không nhớ ta sao?”
Nhưng hắn phản ứng rất nhanh: “Ta là biểu ca của nàng. Ta thích nàng, và nàng cũng từng thích ta.”
Tô Đại dắt A Chi bước hẳn ra khỏi cỗ quan tài, thậm chí còn không thèm liếc hắn một cái, như thể hắn chỉ là một người hoàn toàn xa lạ: “Ta không quen ngươi.”
Nguỵ Ngọc Niên khựng lại, ánh mắt lóe lên tia sáng khó hiểu, rồi mỉm cười dịu dàng, nhưng trong nụ cười ấy lại phảng phất chút cô quạnh: “Vậy có lẽ ta nhận nhầm người rồi. Cô nương rất giống một cố nhân của ta.”
Tô Đại không muốn bận tâm đến hắn, chỉ mong hắn đừng bám theo. Bên ngoài, binh lính của Đại Khải đã đến, tiếng gọi gấp gáp của đại tẩu Tống Tuyết vang lên rõ ràng. Tô Đại không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức bước nhanh về phía đó.
Nhưng giọng nói của Nguỵ Ngọc Niên chậm rãi vang lên ở phía sau đầy ám ảnh: “Nhưng nàng ấy đã chết rồi.”
Tô Đại theo bản năng bước chậm lại.
Giọng nói của Nguỵ Ngọc Niên mang theo sự dè dặt, nhưng lại như chất chứa nỗi bi thương tột cùng: “Cô nương không muốn hỏi… vì sao sao?”
Một giọng điệu đau khổ như vậy, đây là lần đầu tiên nàng được nghe. A Chi cảm nhận được bầu không khí khác thường, trực giác mách bảo không nên nán lại đây lâu. Tiếng gọi gấp gáp của Tống Tuyết càng lúc càng gần, cô bé buông tay Tô Đại ra rồi nói: “Cô cô, con đi tìm mẹ báo bình an trước.”
A Chi vừa rời đi thì không khí lập tức trở nên đông cứng. Tô Đại hiểu rằng tiếp tục giả vờ cũng không phải là cách hay. Dù sao nơi này là biên cương, cho dù hắn có quyền thế đến đâu thì cũng không thể bất chấp ý muốn của nàng mà cưỡng ép mang nàng đi.
Tô Đại xoay người lại, một bóng dáng cao lớn lập tức bao phủ lấy nàng. Ngay sau đó, nàng cảm giác có thứ gì đó được cài nhẹ nhàng vào tóc mình. Theo bản năng, nàng đưa tay lên sờ thì thấy đó là một cây trâm sắc bén đến lạnh người.
Nguỵ Ngọc Niên men theo cánh tay nàng, nhẹ nhàng bẻ mở bàn tay phải đang siết chặt. Máu loang đỏ lòng bàn tay nàng, và trong đó… vẫn là cây trâm vừa dùng để giết người.
Tô Đại vô thức rụt tay lại, nhưng lại bị Nguỵ Ngọc Niên giữ lấy bằng một hành động vô cùng dịu dàng. Ngón tay nàng buông lỏng, cây trâm rơi xuống đất vang lên một tiếng lanh lảnh đầy ám ảnh.
Nàng suýt nữa quên mất cây trâm vẫn còn nằm trong tay mình. Khi nãy… khi nãy nàng đã tự tay giết một mạng người…
Ý thức dần quay trở lại, bàn tay Tô Đại khẽ run lên, nhưng gương mặt nàng không hề biểu lộ điều gì, chỉ hơi tái đi một chút.
Nguỵ Ngọc Niên nhận ra sự khác thường của nàng, nhưng chỉ dịu dàng nói: “Cô nương làm rất tốt.”
Hắn dùng khăn tay cẩn thận lau sạch từng vết máu trên tay nàng, vừa lau vừa kể: “Cố nhân của ta… bị kẻ gian trong phủ hãm hại, nhốt vào phòng rồi phóng hỏa thiêu chết.”
“Khi ấy nàng ấy hẳn đã tuyệt vọng đến nhường nào?” Ánh mắt của Nguỵ Ngọc Niên tối sầm lại vì nỗi đau.
“Những ngày qua, ta luôn day dứt tự trách. Ta canh giữ trước mộ nàng ấy, mỗi ngày đều tự tay mài giũa cây trâm huyền thiết này, nghĩ rằng nếu khi đó nàng ấy cũng có một món đồ thuận tay… có lẽ đã không phải lìa xa ta.”
Khi vết máu đã được lau sạch hoàn toàn, Nguỵ Ngọc Niên ngắm nhìn nàng chăm chú, như đang thưởng thức một món đồ gốm quý giá và dễ vỡ.
“Cố nhân đã khuất rồi. Hôm nay ta và cô nương hữu duyên gặp gỡ, cây trâm này… coi như ta tặng cô nương.”
Tô Đại không nhịn được hỏi: “Vậy… kẻ gian trong phủ thì sao?”
Sắc mặt của Nguỵ Ngọc Niên không hề thay đổi, như đang nói về một chuyện chẳng đáng bận tâm: “Giết rồi.”
Tô Đại sững người. Nếu nàng nhớ không lầm thì Trần ma ma chính là người đã nhìn Nguỵ Ngọc Niên lớn lên, dường như còn là nô tỳ do phu nhân quá cố để lại. Vậy mà hắn lại nói giết là giết, nhẹ bẫng như không hề có chuyện gì.
Lá thư nàng viết khi ấy, vốn chỉ muốn khiến bà ta chịu chút khổ sở, hoàn toàn không hề có ý định đoạt mạng người.
Nguỵ Ngọc Niên lại hứng thú nhìn vẻ ngẩn ngơ của nàng, hắn nói: “Sao vậy? Giết người đền mạng chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?”
Tô Đại cứng giọng đáp trả: “Liên quan gì đến ta?”
“Còn cây trâm này, ta đâu phải là cố nhân của ngươi, đưa ta làm gì?”
Nói rồi nàng đưa tay lên muốn tháo cây trâm xuống để trả lại.
Ánh mắt của Nguỵ Ngọc Niên khẽ chuyển, nhìn ra phía sau lưng nàng: “A Đại, huynh trưởng của muội đến rồi.”
Tô Đại theo bản năng quay đầu lại, ngay khoảnh khắc đó cả người nàng cứng lại. Nàng thầm than không ổn rồi.
Quả nhiên, phía sau trống không.
Khi nàng quay người trở lại, chỉ thấy Nguỵ Ngọc Niên đang mỉm cười, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý: “Nàng quả nhiên lừa ta.”
“A Đại–”
Tiếng gọi của Tống Mục từ đầu ngõ truyền đến, chậm mất một bước.
Tô Đại kiên quyết nói với Nguỵ Ngọc Niên: “Ta không biết ngươi đang nói gì, cũng không rõ vì sao ngươi biết tên ta. Xin công tử đừng dây dưa với ta nữa.”
Nàng không đợi đối phương trả lời. Dứt lời liền quay đầu gọi lớn: “Đại huynh, muội ở đây!”
Nguỵ Ngọc Niên nghe nàng phủ nhận nhưng cũng chẳng bận tâm, trong mắt hắn mang theo ý cười dịu dàng, trong lòng lại tràn đầy niềm vui mừng khôn xiết như vừa tìm lại được thứ đã thất lạc từ lâu.