Biểu Muội Khó Chiều - Kim Mộc Lý

Chương 53

“A Đại cô cô, đây là trà mẹ bảo con mang đến cho cô ạ.”

Một bé gái tầm sáu bảy tuổi, tóc búi hai chỏm, đôi mắt to tròn chớp chớp đáng yêu. Trong tay bé xách một hộp đồ ăn lớn, giọng nói thân thiết, mềm mại ngọt ngào, đưa bằng hai tay cho người phụ nữ mặc áo vải thô trước mặt.

Người phụ nữ dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, đúng lúc đang khát, liền vui vẻ nhận lấy hộp đồ ăn từ tay bé gái, rồi mỉm cười xoa đầu cô bé: “Cảm ơn Tiểu Chi nha.”

Tiểu Chi tò mò nhìn những người dân đang làm việc ngoài ruộng, ngây thơ hỏi: “A Đại cô cô, sao lại đào hết cây cỏ trước đây đi để trồng mấy thứ này vậy ạ?”

Bé rõ ràng nhớ nơi này trước kia là một vùng núi hoang rộng lớn, mọc đầy hoa dại. Thỉnh thoảng mẹ sẽ dẫn bé đến đây hái rau dại và thuốc nam. Ở đây có bãi cỏ xanh mướt, còn có những con vật nhỏ đáng yêu. Bé rất thích nơi này. Nhưng bây giờ tất cả cây cỏ đều bị dọn sạch. Nhiều cô chú đang chăm chỉ xới đất, hình như chuẩn bị trồng thứ gì đó.

Tô Đại kiên nhẫn giải thích: “Nơi biên cương này quá hẻo lánh, nguồn nước khan hiếm, lương thảo lại thiếu thốn. Đất đai và khí hậu không thích hợp trồng lúa nước truyền thống, chỉ có thể khai hoang rồi thử gieo trồng lúa mì và các loại ngũ cốc chịu hạn khác.”

Những năm gần đây chiến sự liên miên, dân chúng biên cương khổ không kể xiết, hiếm ai có thể yên ổn trồng được một vụ lúa mà chờ thu hoạch. Huống hồ điều kiện thổ nhưỡng không phù hợp dẫn đến sản lượng lúa quá thấp. May mà trong Sơn Hà Lục có ghi chép phân tích chi tiết của phụ thân nàng về khí hậu và thổ nhưỡng nơi này, nên Tô Đại mới quyết định kêu gọi dân chúng chuyển sang trồng lúa mì và các loại hoa màu khác.

Nếu thu hoạch tốt, từ nay về sau nơi này sẽ không cần mỗi lần đều phải xin triều đình cấp lương nữa.

Tô Đại nhìn những người dân đang tất bật trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác đầy đủ và ấm áp.

Đó là cảm giác có được khi thực sự tạo ra giá trị, một cảm giác mà sáu năm sống trong phủ Nguỵ Quốc Công nàng chưa từng có được.

“Tiểu Chi ơi”

Có một phụ nhân từ xa dịu dàng gọi bằng giọng nói thân mật: “Bảo A Đại cô cô về nhà ăn cơm.”

Tiểu Chi với giọng trẻ con mềm mại nhưng vẫn đáp thật to: “Dạ!”

Bé quay đầu lại, liền thấy Tô Đại đang nhìn mình đầy cưng chiều, đôi mắt cong cong: “Ta nghe rồi mà.”

Gần đến trưa, mặt trời chiếu gắt, tiếng gọi nhau í ới vang lên từ khắp nơi. Tô Đại quay sang nói với những người dân đang làm việc trên ruộng: “Các vị cũng mau về nhà ăn cơm đi, nắng gắt lắm, cẩn thận kẻo bị say nắng đấy.”

Có người phụ họa trêu chọc: “Chẳng phải đã có A Đại cô nương – vị thần y của chúng ta đây rồi sao?”

Lại có người khác nói: “Không thể lúc nào cũng làm phiền A Đại cô nương được.”

Người ban nãy cười hề hề: “Ta chỉ đùa thôi, chọc A Đại cô nương một chút thôi mà.”

Ba tháng trước, A Đại cô nương đột nhiên xuất hiện ở thị trấn nhỏ bé và hẻo lánh này. Lúc đầu mọi người còn thắc mắc, một cô nương xinh đẹp đến vậy, lại là người từ Hoa Kinh đến, sao tự nhiên lại chạy đến nơi nghèo khó này. Sau đó họ mới biết nàng là muội muội ruột của Tống Mục. Qua lại vài lần thì mọi người mới thân quen với nàng hơn.

May mắn hơn nữa là A Đại cô nương còn biết y thuật. Nàng thường xuyên khám bệnh miễn phí, không lấy một đồng công xá nào. Nay nàng lại dẫn dắt mọi người khai hoang mở đất. Nhìn cảnh từng mảng núi hoang được khai phá trong hai tháng qua, nơi này nào còn dáng vẻ từng bị ngoại địch xâm lấn tàn phá cơ chứ?

A Đại cô nương quả thật giống như tiên nữ hạ phàm đến cứu rỗi bọn họ.

Có người cười nói: “A Đại cô nương, cô mau về đi, nắng gắt lắm, thân con gái chịu không nổi đâu.”

Tô Đại gật đầu. Thấy Tiểu Chi ngoan ngoãn đứng đợi, không quấy không làm ồn, lòng nàng mềm xuống, không muốn để cô bé chờ lâu.

Thị trấn nhỏ bé này chỉ cách đường biên giới hơn mười dặm. Nếu ngoại địch xâm phạm thì nơi đây chắc chắn sẽ là nơi đầu tiên chịu họa. Nhưng Tống Mục thường xuyên ở trong quân doanh, còn tẩu tẩu vì muốn ở gần phu quân hơn nên không nghe lời khuyên can của huynh trưởng nàng, nhất quyết muốn định cư tại thị trấn này.

Ngày tháng tuy còn vất vả, nhưng lại đầy ắp niềm vui và ý nghĩa.

Những ngôi nhà trong thị trấn đều được dựng bằng tường đất đơn sơ. Tẩu tẩu Tống Tuyết lại thích hoa cỏ, nên để chúng leo phủ khắp mái và vách, khiến ngôi nhà trông vô cùng đẹp mắt và đầy sức sống.

Tống Tuyết thấy một lớn một nhỏ nắm tay nhau trở về, trong ánh mắt toàn là sự dịu dàng. Khi đến gần, nàng ấy cười nói: “Hôm nay huynh trưởng của muội cũng về rồi, mau vào đi thôi!”

Minh Hỷ đã bày sẵn một bàn thức ăn tươm tất. Thấy Tô Đại trở về, nàng ấy vui mừng reo lên: “Cô nương, mau đến nếm thử tay nghề của em đi! Hôm nay em không để  Tống Tuyết phải nhắc nhở đâu nhé!”

Tô Đại nhìn dáng vẻ chờ được khen ngợi của Minh Hỷ, không nhịn được mà bật cười.

Trong phòng, Tống Mục đã sắp sẵn bát đũa và rượu, kiên nhẫn chờ họ trở về. Vừa thấy Tô Đại, huynh ấy liền hỏi giọng nói đầy quan tâm: “Muội muội, hôm nay ngoài ruộng có thuận lợi không?”

Người trước mặt này mắt sáng mày kiếm, dáng vẻ hiên ngang, trên mặt có những dấu vết bị gió sương bào mòn. Dù trông chỉ như người ngoài hai mươi tuổi, nhưng lại mang vẻ từng trải và phong trần của người đã trải qua nhiều gian khó. Chỉ có điều, trên khuôn mặt giống với nàng này, giờ phút này lại là vẻ ấm áp khiến cả gió sương cũng phải tan chảy.

Tô Đại vốn nghĩ rằng sau nhiều năm không gặp, nàng sẽ xa lạ với huynh trưởng mình. Trận hỏa hoạn ở biệt viện ngoại ô kinh thành hôm đó đã khiến nàng hôn mê suốt mười ngày, và nàng chỉ gặp huynh ấy một lần duy nhất vào ngày nàng tỉnh lại.

Tính ra, hôm nay mới là lần thứ hai họ gặp nhau. Dù là người thân ruột thịt nhưng đã xa cách nhiều năm, nàng tưởng mình sẽ thân thiết với đại tẩu hơn. Không ngờ, khi gặp lại huynh trưởng vào hôm nay, trong lòng nàng lại nảy sinh một cảm giác thân thuộc đặc biệt. Có lẽ đó là mối liên kết máu mủ không thể cắt đứt, một tâm trạng mà suốt sáu năm qua, ngay cả khi đối diện với dì thì nàng cũng chưa từng cảm nhận được.

Trong lòng nàng cảm thấy ấm áp. Tô Đại mỉm cười: “Mọi chuyện đều tốt, mọi người rất hợp tác với muội.”

Tống Mục yên tâm gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi muội muội: “Mọi người sống ở vùng biên cương, thường xuyên bị kẻ địch bên ngoài xâm lược. Trước đây, dù trồng trọt gì cũng không thu hoạch được bao nhiêu, cứ như thể những kẻ đó đã nhắm chuẩn vậy, thỉnh thoảng lại đến quấy nhiễu một hồi.”

“Sau này, quân doanh của bọn ta cử người đến canh giữ hàng ngày thì tình hình mới đỡ hơn chút, nhưng sản lượng lúa vẫn giảm dần qua các năm. Giờ đây, có phương pháp mới này, cũng là mang đến hy vọng cho họ, chắc chắn họ sẽ hết lòng hợp tác.”

Dù sao thì chẳng ai muốn tiếp tục sống những ngày mà ngay cả cơm cũng không đủ ăn.

Tô Đại gật đầu: “May mà phụ thân đã ghi chép cẩn thận trong Sơn Hà Lục, muội mới có thể dựa vào đó mà tránh được đường vòng, không phải mò mẫm thử sai, lãng phí thời gian và sức lực của người dân.”

Tống Tuyết trách yêu: “Thôi được rồi, được rồi, chàng khó khăn lắm mới về được một chuyến, muội muội cũng vừa từ ngoài ruộng trở về, đừng bắt muội nói mấy chuyện đó nữa. Mau ngồi xuống ăn cơm.”

Tống Tuyết gọi mọi người vào bàn. Ai nấy đều ngồi xuống, không khí gia đình ấm cúng và an lành bao trùm căn nhà nhỏ.

Ở vùng biên cương, mâm cơm chỉ toàn là những món ăn đạm bạc, không phong phú như ở Hoa Kinh, chủ yếu là các món gia đình trộn với ngũ cốc thô. Tuy vậy, Tô Đại luôn cảm thấy cơm ở đây lại thơm ngon hơn hẳn so với Hoa Kinh.

Tống Mục vui mừng, không nhịn được uống thêm mấy chén rượu nồng. Tiểu Chi vừa ăn cơm vừa ngây thơ hỏi Tô Đại: “A Đại cô cô, ở Hoa Kinh cũng có loại rượu giống như cha con uống không ạ?”

Hai má Tiểu Chi phồng lên từng chút một, như thể trong miệng là món ngon nhất trần đời. Nhìn cảnh ấy, Tô Đại không nhịn được đưa tay véo nhẹ má cô bé, nàng giải đáp: “Hoa Kinh không có loại rượu này đâu. Cha con uống là rượu độc ủ đặc biệt của vùng biên cương đấy.”

Nói đến đây, Tô Đại khựng lại một chút. Độc ủ?

Tiểu Chi lại hỏi tiếp, đôi mắt sáng lấp lánh: “Vậy ở Hoa Kinh có sôi động không ạ? Cha con nói ở đó có rất nhiều món ngon, còn có người biểu diễn ảo thuật nữa. A Đại cô cô, cô kể thêm cho con nghe về Hoa Kinh đi ạ.”

Tiểu Chi nũng nịu lắc tay Tô Đại. Tống Tuyết thấy vậy liền khẽ gõ vào đầu cô bé: “Ăn cơm cho ngoan, đừng quấy A Đại cô cô ăn cơm nữa.”

Tiểu Chi mím môi, tỏ vẻ tủi thân như sắp khóc. Tống Tuyết trừng mắt một cái, cô bé lập tức thu lại mọi động tác, vội vàng xúc cơm bỏ vào miệng.

Bữa cơm trôi qua trong không khí ấm áp vui vẻ. Ăn xong, Tống Mục chuẩn bị trở về doanh trại. Trước khi đi, huynh ấy kéo Tô Đại ra một mình rồi dặn dò cẩn thận: “Dạo này địch ngoại bang liên tục manh động, muội phải cẩn thận hơn. Nếu có bất kỳ động tĩnh nào thì phải lập tức chạy đến doanh trại.”

Tống Mục nhìn Tô Đại thật sâu. Lời vừa dứt, huynh ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng. Từ lúc tìm được nàng đến nay, huynh ấy vẫn chưa có dịp nhìn kỹ muội muội của mình. Cô bé năm nào giờ đã trở thành một thiếu nữ. Hôm đó khi huynh ấy bế nàng ra khỏi biển lửa, còn chưa kịp ở bên nàng lâu hơn thì đã bị triệu hồi khẩn cấp trở lại quân doanh để đối phó với tình hình biên giới căng thẳng…

Nhưng may mắn là hai huynh muội họ cuối cùng cũng đoàn tụ.

“Huynh trưởng…” Tô Đại không nhịn được hỏi: “Sau khi muội rời đi, kinh thành… thế nào rồi? Còn dì nữa, liệu có vì muội mà đau lòng không?”

Tống Mục trấn an nàng: “Không sao cả. Chờ có cơ hội thích hợp thì ta sẽ lấy lại thân phận trước kia cho muội, rồi chúng ta đường đường chính chính trở về Hoa Kinh.”

Vì ngày này mà huynh ấy đã mưu tính suốt bao nhiêu năm. Khi ấy nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm được cách nào tốt hơn, chỉ có thể liều mạng bỏ trốn rồi tái nhập quân doanh lập công. Chỉ cần công lao đủ lớn, dùng công chuộc tội, khơi lại vụ án năm xưa, thì huynh ấy có thể rửa sạch nỗi oan cho phụ thân!

Trong mắt Tống Mục ánh lên sự kiên định, trấn an Tô Đại.

Kinh thành, biệt viện ngoại ô.

Ngụy Ngọc Niên đứng trước ngôi mộ chỉ có quần áo, những ngón tay thon dài như trúc mực khẽ vuốt lên bia đá. Hắn vẫn còn mặc bộ hỷ phục bị cháy xém và bám đầy tro bụi từ đêm qua.

Phía sau hắn là Thẩm Trác Nhiên.

“Hôm đại hôn ngươi bỏ lại tất cả mà rời đi, bỏ lỡ cơ hội tốt nhất. Giờ ngươi định đối phó với ông ta thế nào?”

Thẩm Trác Nhiên vốn là thuộc hạ của Lý Trường Chính, nhưng sau này cùng Nguỵ Ngọc Niên bàn mưu tính kế, liền quyết định trung thành với Lý Thanh Nguyên. Lý Thanh Nguyên hoàn toàn tin tưởng nàng ấy, còn việc Nguỵ Ngọc Niên cưới nàng ấy cũng chỉ là một cách để thể hiện lòng trung thành với Lý Thanh Nguyên, nhằm lấy thân xâm nhập vào nội bộ, từ đó thu thập chứng cứ về tội trạng của ông ta.

Bình thường Lý Thanh Nguyên hầu như không bao giờ bước chân ra khỏi cửa, ngoại trừ những ngày lên triều thì hiếm khi xuất môn. Ngay cả các đệ tử dưới trướng muốn gặp, cũng chỉ được diện kiến trong khoảng thời gian ngắn ngủi khoảng chừng một nén nhang, sau đó ông ta lại tự khóa mình trong thư phòng.

Cuộc gặp gỡ hôm đó ở tửu lâu là do hắn cố ý dẫn Lý Thanh Nguyên rời khỏi phủ. Chính lúc đó, người của hắn mới có cơ hội lẻn vào thư phòng. Không ngờ bên trong treo đầy tranh vẽ một nữ tử. Theo lời các hạ nhân trong phủ thì Lý Thanh Nguyên chưa từng cho ai được bước vào thư phòng, ngay cả việc quét dọn cũng đều tự tay ông ta đảm nhiệm.

Và nữ tử trong những bức tranh ấy, chính là phi tần quá cố năm xưa trong hậu cung, Như Quý Phi.

Cũng chính là mẫu thân của Anh Vương.

Hắn đã tỏ lòng quy phục, vậy nên trong lễ thành hôn giữa hắn và Thẩm Trác Nhiên, Lý Thanh Nguyên đương nhiên sẽ đến dự. Kế hoạch “bắt rùa trong hũ” đã bắt đầu hình thành sơ bộ vào lúc này.

Chỉ là còn chưa kịp thực hiện thì hắn đã nghe người báo biệt viện bốc cháy. Khoảnh khắc ấy hắn bỗng nhận ra, so với báo thù, so với bày mưu tính kế, thì một người sống sờ sờ đứng trước mắt mới là quan trọng nhất.

Tim hắn đập thình thịch, luôn có cảm giác lần này sẽ mất đi Tô Đại. Mọi chuyện đều vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn, mà suốt nửa đời trước hắn chưa từng trải qua cảm giác như vậy. Hắn sợ mình sẽ bỏ lỡ điều gì đó, chẳng còn để tâm đến bất cứ thứ gì, lập tức cưỡi ngựa phi như bay đến biệt viện.

Tuy nhiên, vẫn là đến muộn rồi.

Thẩm Trác Nhiên lại nói: “Giờ đây Lý Thanh Nguyên đã biết ngươi giấu Tô Đại trong phủ, lại vì một trận hỏa hoạn mà nàng ấy chết đi, Sơn Hà Lục đang nằm trong tay A Đại, Lý Thanh Nguyên sẽ không còn tin tưởng ngươi nữa đâu.”

Lão già đó cẩn thận lắm.

Ngụy Ngọc Niên nhìn bia mộ với vẻ mặt dịu dàng, nhưng những lời nói thốt ra lại lạnh lùng đến cực điểm: “Ngươi nghĩ ông ta thực sự tin A Đại đã chết sao?”

Đến cả hắn còn không tin, hắn đã tận mắt chứng kiến trận hỏa hoạn đó mà vẫn không tin.

Hắn quay người nhìn về phía Thẩm Trác Nhiên, ánh mắt ngay lập tức trở nên sắc bén lạnh lẽo, từng bước từng bước đi tới gần nàng ấy tạo ra cảm giác áp bức vô cùng, giọng nói như Tu La đến từ địa ngục: “Nói cho ta biết, nàng ấy đang ở đâu?”

Thẩm Trác Nhiên sợ đến mức tim như hụt đi một nhịp, Tiêu Viễn nói với nàng ấy rằng Ngụy Ngọc Niên không phải là người dễ đối phó, quả nhiên hôm nay gặp mặt đúng là như vậy. Cảm giác áp bức mạnh mẽ ập tới, nàng không nhịn được lùi lại hai bước.

“Ngươi đang nói gì vậy, ta cũng không ngờ A Đại sẽ làm như vậy, ta…”

Ngụy Ngọc Niên lạnh lùng ngắt lời: “Đừng giả vờ nữa.”

Hắn siết chặt lấy cổ của Thẩm Trác Nhiên, trong mắt là vẻ mặt khát máu giống như Tu La bò ra từ địa ngục: “Nói cho ta biết, nàng ấy đang ở đâu?”

Thẩm Trác Nhiên bị siết cổ, đau đớn đến mức không thể thốt ra lời nào, Ngụy Ngọc Niên hơi nới lỏng tay một chút rồi nói tiếp: “Ngươi nghĩ nếu ta biết, thì Lý Thanh Nguyên sẽ không biết sao? Nếu ông ta tra ra được thì việc đầu tiên ông ta làm là truy sát A Đại của ta!”

Hắn siết chặt tay lại, lạnh lùng nặn ra mấy chữ: “Tô Mục, sẽ không bảo vệ được nàng ấy đâu.”

Ba tháng nay, hắn đã giả vờ đủ rồi, nếu còn tiếp tục giả vờ thì Lý Thanh Nguyên sẽ bắt đầu nghi ngờ.

Cảm giác choáng váng mất trọng lượng ập đến, Thẩm Trác Nhiên theo bản năng vùng vẫy nhưng nhận ra mình thậm chí không thể nhấc tay lên được, nàng ấy đau đớn khó khăn nặn ra vài chữ: “Ngươi… hạ độc, đồ… điên.”

Ngụy Ngọc Niên đột nhiên cười rộ lên: “Ta chính là tên điên đấy, vậy nên nàng ấy đang ở đâu?”

Tay hắn siết ngày càng chặt, mắt Thẩm Trác Nhiên trợn trắng: “Vùng… biên cương.”

Bình Luận (0)
Comment