Tô Đại ngỡ như mình vừa trải qua một giấc mộng dài dằng dặc.
Trong cơn mộng mị ấy, ký ức vụn vỡ hiện về: là những năm tháng thơ ấu êm đềm tại Cô Tô, khi Hoắc Duy còn mải miết chạy theo huynh trưởng của nàng để học võ; rồi thoáng chốc, hình ảnh cậu thiếu niên đỏ mặt ngượng ngùng trao nàng đóa ngọc liên lại hiện ra; để rồi cuối cùng, tất thảy bị xé toạc bởi thanh kiếm sắc lạnh của Ngụy Ngọc Niên vung lên, nhuốm máu gã tử sĩ ngay giữa sảnh đường của Hoắc phủ…
Những thước phim rời rạc, chập chờn ấy lịm dần vào câm lặng. Khi Tô Đại từ từ mở mắt, nàng bàng hoàng nhận ra mình đang nằm giữa biệt viện ở ngoại thành của kinh đô. Căn phòng với lối bài trí thân thuộc cùng bóng dáng A Vân cận kề khiến nàng ngỡ ngàng, nhưng chỉ trong chớp mắt, thực tại tàn khốc ở Họa phủ đã tràn về, bóp nghẹt tâm trí nàng.
Ngay sau khi Ngụy Ngọc Niên thốt ra câu nói tuyệt tình: Chưa bái thiên địa thì không tính là người của Hoắc phủ, Họa Vân Hạc đã hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh. Ông ta bật ra tiếng cười gằn đầy cay đắng: “Lúc cần ta tận lực thì hứa hẹn đủ điều, giờ vắt chanh bỏ vỏ, liền nhẫn tâm đẩy ta vào chỗ chết. Thật nực cười!”
Ông ta chỉ thẳng tay vào mặt Ngụy Ngọc Niên, giọng đầy oán hận: “Ngươi và Lý Thanh Nguyên đúng là cùng một giuộc. Bề ngoài thì tỏ vẻ giả nhân giả nghĩa, nhưng quay lưng liền trở mặt không nương tay.”
Lời tố cáo ấy thốt ra, chẳng khác nào một sự tự thú đầy bệ rạc trước hàng trăm con mắt. Hoắc Vân Hạc nói như để trút hết nỗi căm hờn, bởi ông ta hiểu rõ bản chất của Lý Thanh Nguyên hơn bất cứ ai. Dù ông ta có nhận tội hay không thì ngày hôm nay cũng chẳng còn đường thoát.
Năm ấy, việc nhúng tay vào vụ án oan của Tô phủ chính là cái giá mà ông ta phải trả cho Lý Thanh Nguyên để đổi lấy một tấm vé bước chân vào chốn quan trường. Chỉ cần Lý Thanh Nguyên buông tay thì ông ta sẽ trắng tay, bởi mọi bằng chứng sắt đá đều đã nằm gọn trong bàn tay thao túng của người kia.
Thế nhưng, tuyệt nhiên trên gương mặt của ông ta không hề có chút hối lỗi nào. Niềm tin thì có giá gì? Tình nghĩa láng giềng thì đáng giá bao nhiêu?
Hoắc Vân Hạc đã nếm trải đủ đắng cay của những ngày bần hàn và cơ cực. Ông ta tin rằng kẻ có tài mà không biết dựa dẫm quyền thế, không biết xu thời vụ lợi, thì cả đời cũng chỉ có thể co ro nơi góc tối tăm, chẳng bao giờ có thể ngẩng cao đầu nơi tiền sảnh uy nghiêm. Đối với ông ta mà nói, sự phản bội này chẳng qua chỉ là một ván cờ tàn mà ông ta đã thua cuộc từ lúc bắt đầu mà thôi.
Hoắc Vân Hạc của năm ấy không hề hối hận. Điều duy nhất khiến ông ta nuối tiếc lúc này là quân bài Tô Đại vốn được ông ta tỉ mỉ xếp đặt để làm vốn liếng mặc cả, nay lại bị kẻ khác tay ngang phá hỏng.
Tô Đại vốn không mấy gần gũi với vợ chồng nhà họ Hoắc, nhưng nàng vẫn hằn sâu ký ức về tình thâm giao giữa hai nhà năm xưa. Khi xưa, hễ nhà nàng có món ngon vật lạ gì thì cha mẹ đều chẳng quên chia cho nhà họ Hoắc một phần. Mẫu thân nàng và Tiết Tình còn thường xuyên cùng nhau thêu thùa, tâm tình thân thiết chẳng khác nào tỷ muội ruột thịt. Nếu cha mẹ nàng biết được kẻ mà họ đặt trọn niềm tin lại chính là kẻ đâm nhát dao chí mạng sau lưng, e rằng dưới suối vàng cũng không thể nào nhắm mắt nổi.
Giờ đây, tận tai nghe Hoắc Vân Hạc thản nhiên thừa nhận, Tô Đại không thể kìm nén được uất hận mà thét lên: “Năm đó cha mẹ ta tin tưởng các người đến thế, tại sao… tại sao các người có thể nhẫn tâm hành động như vậy?”
Hoắc Vân Hạc vẫn mặt dày không chút biến sắc, ông ta lạnh lùng đáp trả: “Đứa con nít như ngươi thì biết cái gì? Ta khổ học mười năm ròng rã, vất vả lắm mới chạm tay vào công danh lại bị kẻ khác cướp mất danh phận. Nếu không đi đường tắt, e rằng cả đời này ta cũng chẳng có nổi một chỗ đứng trong thiên hạ!”
Hoắc Duy vội vàng can ngăn: “Cha, xin người đừng nói thêm gì nữa!”
Hoắc Vân Hạc nghe vậy liền nổi trận lôi đình: “Ta bị bọn chúng dồn vào chân tường, vậy mà đến giờ con vẫn còn bênh vực nó sao? Con muốn bù đắp, muốn bảo vệ nó, nhưng kết quả thì sao? Chính nó đã cấu kết với người ngoài quay lại cắn nhà ta một miếng đau điếng đấy!”
Hoắc Duy nhìn cha mình trân trân, trong đôi mắt chỉ còn lại một nỗi thất vọng đến tận cùng: “Cha… con chỉ không muốn người lún sâu vào cái sai thêm nữa thôi…”
Những chuyện xảy ra sau đó, tâm trí của Tô Đại đã không còn nhớ rõ. Nàng chỉ nhớ mang máng gương mặt tái nhợt của Hoắc Duy như muốn nhắn nhủ điều gì, nhưng thanh âm ấy chưa kịp lọt vào tai thì bóng tối đã bao trùm lấy nàng, kéo nàng vào cơn hôn mê sâu thẳm.
Vừa tỉnh lại giữa không gian tĩnh mịch, nàng thảng thốt cất tiếng hỏi: “A Vân, sao ta lại ở nơi này? Còn Minh Hỷ đâu? Nha hoàn của ta đâu rồi?”
A Vân hơi cúi đầu, giọng nói trầm xuống đầy vẻ dè dặt: “Bẩm cô nương, là gia chủ đã đưa người về đây. Lúc đón người thì nô tỳ chỉ thấy có một mình người thôi, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng ai khác đi cùng.”
Trái tim Tô Đại thắt lại, nàng run rẩy hỏi tiếp một câu mà chính nàng cũng sợ nghe câu trả lời: “Vậy còn… chàng ấy đâu?”
Đáp lại nàng chỉ là cái lắc đầu đầy tuyệt vọng của A Vân.
Tô Đại gượng dậy, đôi mắt bàng hoàng nhận ra hỷ phục rực rỡ đã bị thay bằng lớp áo thường nhật đơn sơ. Nàng toan sải bước ra ngoài, nhưng A Vân đã kịp thời chắn ngang lối đi với vẻ mặt khó xử.
“Cô nương, xin người đừng làm khó nô tỳ. Hơn nữa…” A Vân liếc nhìn về phía cánh cửa đang im lìm đóng chặt, giọng nhỏ dần: “Cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài, người không thể ra được đâu ạ.”
Cõi lòng Tô Đại thắt lại, nàng cố giữ giọng bình thản nhất có thể: “Vậy… tính từ lúc hắn đưa ta về đây thì đã bao lâu rồi?”
“Đã tròn hai ngày rồ ạ.”
“Hai ngày sao?” Tô Đại thảng thốt, hơi thở dồn dập vì kinh hãi: “Tại sao ta có thể ngủ mê mệt suốt hai ngày dài mà không hay biết gì?”
A Vân khẽ đáp: “Đại phu vừa mới rời đi thôi. Người vốn bị trúng mê dược, lại thêm phần uất hận quá độ dẫn đến tổn thương khí huyết, nên cơ thể mới suy kiệt mà chìm sâu vào giấc ngủ như vậy.”
Cơn thịnh nộ bùng lên khiến Tô Đại cảm thấy đất trời chao đảo. Nàng run rẩy ngồi xuống, cầm chén trà nguội lạnh uống cạn để trấn áp sự choáng váng đang bủa vây: “Vậy… Họa phủ bây giờ ra sao rồi?”
“Nghe phong phanh rằng… toàn bộ người trong phủ, không sót một ai, đều đã bị Hình bộ áp giải vào đại lao chờ ngày xét xử rồi ạ.”
Tô Đại vô thức xoay nhẹ chén trà trong lòng bàn tay, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định. Nàng căm hận Hoắc Vân Hạc và Tiết Tình đến thấu xương vì những tội ác năm xưa, nhưng còn Hoắc Duy và đám gia nhân vô tội kia? Họ chẳng qua cũng chỉ là những quân cờ bị cuốn vào vòng xoáy của kẻ tham vọng mà thôi.
Hơn nữa, tình cảm của Hoắc Duy dành cho nàng… dẫu trong hoàn cảnh nào thì nàng cũng cảm nhận được đó không phải là sự giả dối. Sai lầm khởi nguồn từ thế hệ trước, nhưng người phải gánh chịu lại chính là cậu ta.
A Vân đã rời đi, để lại Tô Đại ngồi một mình trong bầu không khí tĩnh lặng đến đặc quánh. Không biết đã trôi qua bao lâu, cho đến khi tiếng lạch cạch của ổ khóa khô khốc vang lên, phá vỡ sự im lìm, thì nàng mới giật mình ngẩng đầu.
Ngụy Ngọc Niên đứng sừng sững nơi bậu cửa, khẽ phất tay cho gã tiểu tư lui ra.
Tô Đại định cử động, nhưng đôi vai đau mỏi vì ngồi bất động quá lâu khiến nàng khựng lại. Nàng ngước đôi mắt đầy mệt mỏi nhìn hắn, giọng nói khản đặc: “Huynh giam ta ở đây để làm gì?”
Ngụy Ngọc Niên không đáp ngay, hắn từ từ tiến lại gần. Bóng dáng cao lớn tỏa ra một áp lực nặng nề đến nghẹt thở, cho đến khi ánh nến kéo cái bóng của hắn phủ trùm lên người nàng như một chiếc lồng vô hình. Hắn nhàn nhạt buông lời, giọng nói không chút gợn sóng: “Tất nhiên là muốn nàng nghỉ ngơi cho thật tốt.”
“Ta về phủ Quốc Công cũng có thể nghỉ ngơi.” Tô Đại đáp trả, ánh mắt không hề né tránh.
Thanh âm của hắn đột nhiên trở nên sắc lạnh như tảng băng: “Nàng về được sao? Phủ Quốc Công chưa bao giờ là nhà của nàng, và ở đó… cũng chẳng có một ai thật sự để tâm đến nàng.”
Nàng định phản bác, tâm trí hiện lên hình ảnh của dì, nhưng Ngụy Ngọc Niên như đọc thấu từng suy nghĩ trong đầu nàng. Hắn cúi xuống, giọng nói trầm thấp và mềm mại như tơ, nhưng lại mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của ma quỷ: “Nếu bà ấy thực lòng quan tâm đến nàng, tại sao giữa lúc Hoắc phủ xảy ra đại họa, nàng lại bị bỏ rơi cô độc ở nơi này? Tại sao bà ấy không đi tìm nàng?”
Hắn tiến sát hơn, hơi thở phả vào bên tai nàng, đầy vẻ dụ dỗ nhưng cũng cực kỳ tàn nhẫn: “Nghe cho rõ đây, giờ nàng chỉ còn ta. Và nàng cũng chỉ có thể ở lại biệt viện này mà thôi, bởi nàng vốn chẳng còn nơi nào để đi cả.”
Tô Đại vẫn không để lòng mình lung lay, nàng gạt đi sự đe dọa rồi gặng hỏi điều mình lo nhất: “Vậy còn Hoắc phủ thì sao? Huynh định định đoạt bọn họ thế nào?”
Ngụy Ngọc Niên chép miệng đầy vẻ tiếc nuối giả tạo: “Vốn dĩ bọn họ còn có thể an nhàn hưởng phúc thêm vài năm. Sai lầm lớn nhất của họ chính là dám đem nàng ra để tính kế.” Hắn cười nhạt, đôi mắt lóe lên sự khinh miệt: “Hoắc Vân Hạc muốn đưa nàng vào phủ làm con bài mặc cả, dùng nàng để uy h**p Lý Thanh Nguyên. Không biết ông ta nghĩ gì mà lại ảo tưởng làm như vậy có thể lung lay được người kia? Thật là ngu xuẩn!”
Thần sắc điên cuồng và lạnh lùng của Ngụy Ngọc Niên lúc này khiến Tô Đại cảm thấy xa lạ tột cùng. Đây không phải là vị Thế tử mà nàng từng biết. Nàng lấy hết can đảm, thốt ra câu hỏi mà bản thân đang sợ hãi nhất: “Vậy… còn Họa Duy? Chàng ấy thì sao?”
Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên sầm xuống, tia nhìn đầy chiếm hữu và xâm lấn ghim chặt lấy Tô Đại: “Trong đầu nàng vẫn còn chỗ cho hắn sao? Nàng yêu hắn đến nhường ấy à?”
Hắn nghiến răng, thanh âm đầy sự mỉa mai cay nghiệt: “Hắn vốn đã biết rõ chân tướng từ lâu, nhưng vẫn chọn giấu giếm nàng chỉ để bảo vệ cho cha hắn mà thôi!”
Tô Đại nghiêng đầu nhưng không nói gì.
Làm sao nàng lại không biết cơ chứ.
Dù ở trong lòng ai thì nàng cũng chưa từng là lựa chọn đầu tiên.
Nàng cười nhạt một tiếng, ánh mắt chợt lóe lên một tia sắc lẹm: “Vậy bây giờ huynh giam lỏng ta ở nơi này… rốt cuộc là đang tính toán điều gì?”
Ngụy Ngọc Niên hiếm khi sững lại, vẻ mặt chợt thoáng qua một sự bối rối không tên.
Tô Đại thừa thắng xông lên: “Sao? Câm nín rồi à? Hay định coi ta như một món đồ chơi, một kẻ ngoại thất không danh không phận?”
Ngụy Ngọc Niên khẽ thở dài, trong giọng nói mang theo chút bất lực: “A Đại, cần gì phải dùng những lời sắc mỏng như dao ấy để đâm ta?”
Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, Tô Đại dứt khoát nói: “Thả ta ra!”
“Không được!” Ngụy Ngọc Niên đáp ngay lập tức, lời nói không cho phép thương lượng. “Nàng chỉ có thể ở lại đây mà thôi.”
Tô Đại vẫn bình tĩnh đến lạ thường, nàng gằn giọng: “Ngụy Ngọc Niên, theo luật pháp Đại Khải, kẻ giam giữ dân lành trái phép sẽ phải chịu hình phạt ba mươi gậy nếu giam giữ đủ năm ngày!”
Ngụy Ngọc Niên bật cười, âm thanh khô khốc chấn động cả căn phòng: “Luật Đại Khải sao?”
Khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười lạnh đến thấu xương, thanh âm bỗng chốc trở nên thâm trầm: “Nàng nên nhớ lấy, ở kinh đô này thì ta chính là luật pháp của Đại Khải!”
Nói dứt lời, hắn thô bạo nắm chặt lấy cổ tay nàng rồi kéo tuột ra ngoài. Tô Đại vùng vẫy trong vô vọng, chỉ có thể loạng choạng theo sau bóng dáng cao lớn của hắn. Ngụy Ngọc Niên gọi xe ngựa, chẳng chút nể nang mà ôm ngang người nàng, đặt mạnh vào lòng mình trong khoang xe chật hẹp.
Bên trong xe, hắn giữ chặt lấy nàng không cho nhúc nhích, hơi thở mang theo áp lực nặng nề khiến nàng gần như ngạt thở. Hắn cúi sát lại gần, nụ cười trên môi tựa như ác quỷ hiện hình giữa đêm tối: “Để ta đưa nàng đi xem… thế nào mới thực sự gọi là luật Đại Khải!”
Ngụy Ngọc Niên lạnh lùng ra lệnh cho Tiêu Viễn đang ngồi bên ngoài xe ngựa: “Đến Chiếu ngục.”
Trong khoang xe, Tô Đại càng vùng vẫy dữ dội thì bàn tay của Ngụy Ngọc Niên càng siết chặt lấy nàng như gọng kìm thép. Hai người giằng co trong sự câm lặng nghẹt thở, cho đến khi nàng cảm thấy lồng ngực mình tức tối vì khó thở thì xe ngựa mới chịu dừng lại.
“Thế tử, đã đến nơi rồi.” Tiếng Tiêu Viễn vọng vào khô khốc.
“Buông ta ra!” Tô Đại đấm đá loạn xạ, dồn hết sức lực đẩy Ngụy Ngọc Niên ra khỏi người mình.
Hắn buông lỏng vòng ôm, nhưng ngay lập tức lại nắm lấy cổ tay nàng rồi thô bạo lôi xuống xe. Tô Đại loạng choạng ngẩng đầu, đập vào mắt nàng là hai chữ “Chiếu Ngục” hiện lên sắc lạnh và cô tịch giữa đêm tối.
Nơi đây là mồ chôn của những kẻ bị Hoàng thượng đích thân hạ chiếu bắt giữ, nơi mà những đòn tra tấn tàn khốc nhất vượt xa mọi sự tưởng tượng ở Hình bộ. Ánh trăng lạnh lẽo hắt lên tấm biển đồng, toát ra luồng tử khí âm u khiến người ta phải rợn tóc gáy. Một cơn lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng nàng; ai cũng hiểu, nhiều kẻ còn chưa kịp chịu hết hình phạt tại đây thì đã phải bỏ mạng trong u tối rồi.
Giữa không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả hơi thở dồn dập, Tô Đại nghe chính giọng mình run rẩy vang lên: “Huynh đưa ta đến đây làm gì?”
Trong thâm tâm nàng đã lờ mờ đoán định được thực tại, nhưng nỗi sợ hãi đột ngột bủa vây khiến nàng không đủ dũng khí để đối mặt với chàng thiếu niên từng ôm đóa ngọc liên thuần khiết năm xưa.
“Chẳng phải tự nàng đã biết rõ rồi sao?” Ngụy Ngọc Niên không trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng, hắn siết chặt lấy tay nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình, không cho phép tâm trí nàng vương vấn đến bất kỳ ai khác.
Đêm đã về khuya, Chiếu ngục lúc này hoàn toàn nằm dưới quyền kiểm soát của Ngụy Ngọc Niên. Hắn dắt nàng bước qua cánh cổng sắt lạnh lẽo. Vừa vào trong, luồng hơi lạnh âm u từ lòng đất như kim châm xuyên thấu xương tủy ập tới. Tô Đại không kìm được mà rùng mình, Ngụy Ngọc Niên thấy vậy bèn hơi nghiêng người che chắn luồng gió độc cho nàng.
Từ sâu trong bóng tối, những tiếng r*n r* thảm thiết xé lòng bắt đầu vọng lại. Hắn dẫn nàng đi sâu hơn vào hầm ngục, mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi mục rữa xộc thẳng vào khứu giác khiến Tô Đại nôn nao. Nàng lảo đảo quỵ xuống và nôn khan trong sự kiệt sức, nước mắt trực trào ra vì cảm giác kinh tởm và đau đớn.
Ngụy Ngọc Niên nhìn xuống, thanh âm tàn nhẫn như từ địa ngục vọng về: “Mới có thế này… mà nàng đã chịu không nổi rồi sao?”
Tô Đại cố nén cơn nôn mửa đang dâng trào. Khi đi ngang qua một gian ngục tối, một tiếng gào thét thảm khốc chợt xé toạc không gian âm u khiến nàng run bắn người, khựng lại vì kinh hãi.
Trước mắt nàng, một người nam nhân bị trói chặt vào cọc gỗ, xích sắt nặng nề ghim vào da thịt. Y phục rách nát không còn ra hình thù, máu tươi thấm đẫm lồng ngực. Cạnh đó, gã cai ngục đang lạnh lùng dùng lưỡi liềm sắc lạnh khoét từng mảng thịt nơi bắp chân hắn, tạo nên một khung cảnh máu thịt lẫn lộn đến rợn người.
Kẻ tử tù đau đớn đến tận cùng, khản giọng van nài trong hơi tàn: “Xin ngươi… cho ta chết nhanh một chút… ta cầu xin ngươi…”
Tô Đại không đủ can đảm để chứng kiến thêm, nàng lảo đảo lùi lại hai bước, vô thức nép nửa thân mình sau lưng Ngụy Ngọc Niên. Hành động trốn chạy ấy vô tình khiến hắn cảm thấy hài lòng, khóe môi cong lên một nét cười đắc ý mà chính hắn cũng chẳng nhận ra.
Mùi máu tanh nồng nặc khiến không khí đặc quánh lại. Gã cai ngục nhìn thấy Ngụy Ngọc Niên thì vội vã buông tay hành lễ. Hắn chỉ gật nhẹ đầu, rồi tiếp tục dẫn Tô Đại tiến sâu vào lòng ngục u tối. Vừa đi, hắn vừa thản nhiên buông lời như đang kể một chuyện phiếm: “Nàng có biết kẻ vừa rồi là ai không?”
“Không biết.” Tô Đại đáp lại bằng giọng nói run rẩy.
“Là một hạ nhân của Hoắc phủ.”
Tô Đại đột ngột dừng bước, nhìn hắn chằm chằm. Ngụy Ngọc Niên cũng quay đầu lại, giọng điệu hờ hững như đang nhắc đến một kiếp cỏ rác không đáng bận tâm: “Muốn diệt gọn Hoắc phủ thì dễ thôi. Chỉ cần gán bừa cho bọn họ tội buôn bán quân lương, tham ô bớt xén, là đủ để tru di cả tộc rồi.”
Tô Đại uất nghẹn chất vấn: “Vậy hành động này của huynh, so với việc bọn họ vu oan cho cha ta năm xưa thì có gì khác biệt?”
Ngụy Ngọc Niên bật cười một tiếng, âm thanh vọng lại giữa vách ngục lạnh lẽo: “A Đại, nàng vẫn còn ngây thơ quá. Nàng thực sự nghĩ rằng những chuyện bẩn thỉu đó Hoắc Vân Hạc chưa từng nhúng tay vào sao?”
“Nhưng dù ông ta có tội, thì những hạ nhân kia liên quan gì? Họ hoàn toàn vô tội!”
Ngụy Ngọc Niên vươn tay, dịu dàng vuốt nhẹ sợi tóc rối bên tai nàng, giọng nói thấp xuống như tiếng tình nhân đang thầm thì bên gối: “A Đại… nàng đang muốn cầu xin cho bọn họ sao?”
Tô Đại nhìn thẳng vào mắt hắn rồi cứng rắn nói: “Tham ô hay quân lương, đó là tội của chủ nhân. Còn họ? Họ chỉ là những kẻ khốn khổ bán mình lấy tờ khế ước, làm việc cực nhọc để sinh tồn. Họ chẳng qua cũng chỉ là những nạn nhân đáng thương mà thôi!”
“Đáng lý bọn họ không cần phải chịu nỗi thống khổ này, nhưng ai bảo bọn họ lại là vây cánh cho Hoắc Vân Hạc?”
Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên đầy vẻ tham lam và xâm lấn, ghim chặt lấy nàng: “A Đại, ta đã cảnh cáo nàng rồi, nàng tuyệt đối không được gả cho cậu ta.”
Tô Đại sững sờ nhìn hắn thật lâu, trong khoảnh khắc ấy, nàng cay đắng nhận ra suốt sáu năm qua, mình chưa từng chạm tới bản chất thực sự của người đàn ông này. Nàng mấp máy đôi môi nhợt nhạt, lạnh lùng buông một câu: “Ngụy Ngọc Niên, huynh thực sự là một kẻ điên loạn.”
“Giờ nàng mới nhìn thấu thì tiếc rằng đã quá muộn rồi.”
Hắn thô bạo siết chặt nàng vào lồng ngực mình, bóp nghẹt mọi sự phản kháng. Hắn kề sát bên tai nàng, thì thầm bằng chất giọng dịu dàng đến rùng mình: “Cho nên A Đại, hãy ngoan ngoãn mà ở lại biệt viện, tuyệt đối đừng rời xa ta.”
Tô Đại nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập: “Ta có thể vĩnh viễn không rời đi. Nhưng đổi lại, huynh phải trả tự do cho Hoắc Duy và những mạng người vô tội khác.”
Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên bỗng chốc đông cứng lại như mặt hồ mùa đông. Hắn cười nhạt, thanh âm lãnh đạm thấu xương: “A Đại, nàng nên nhớ rằng, chỉ kẻ mạnh mới có quyền định đoạt luật pháp. Nếu ta không gật đầu, nàng vẫn sẽ bị giam lỏng ở biệt viện như một con chim khổng tước, và bọn họ… vẫn cứ phải bỏ mạng ở nơi này mà thôi.”