Phủ Quốc Công.
Đôi mắt của Diêu thị hằn lên tia giận dữ, bà hung dữ ném phăng chén trà xuống đất như để trút giận. Minh Hỷ đang quỳ gối chịu tội phía dưới, mảnh vỡ b*n r* tung tóe xung quanh nàng ấy.
“Cả đêm không thấy bóng dáng đâu, vì lẽ gì mà giờ này ngươi mới nói?”
Tâm trí của Minh Hỷ rối bời như tơ vò. Ký ức về trận ngất xỉu bất ngờ ngày hôm qua vẫn còn mơ hồ, nhưng khi tỉnh lại thực tại còn đáng sợ hơn, cô nương đã hoàn toàn mất tích. Nàng ấy đã lùng sục khắp các ngóc ngách trong phủ, vừa tìm vừa ôm một tia hy vọng mong manh rằng cô nương chỉ đang lẩn quẩn đâu đó, vì không muốn kinh động đến ai nên nàng ấy đã giữ kín. Thế nhưng, sau một đêm trắng kiếm tìm vô vọng, sự sợ hãi đã đánh bại hy vọng cuối cùng, khiến nàng ấy bất đắc dĩ phải quỳ trước mặt phu nhân để thú nhận.
“Một người sống sờ sờ ngay dưới mí mắt ngươi, sao có thể đột nhiên bốc hơi như vậy? Phủ Quốc Công là chốn tôn nghiêm, đâu phải cái chợ mà mèo hoang chó dại muốn lẻn vào bắt người là bắt!”
Bà nghiến răng, thanh âm lạnh lẽo như băng: “Rốt cuộc ngươi hầu hạ cô nương kiểu gì, mà lại để chủ tử biến mất không một dấu vết?”
Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, Diêu thị đập tay thật mạnh lên ghế rồi đứng phắt dậy, gương mặt sắc lạnh. Thời gian không còn đợi bà nữa, chỉ còn hai canh giờ ngắn ngủi nữa thì Hoắc phủ sẽ đến đón dâu theo đúng giờ lành.
Thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, vị ma ma già bên cạnh vội lên tiếng xoa dịu: “Thưa phu nhân, xin hãy giữ bình tĩnh. Nước xa không cứu được lửa gần, việc cấp bách nhất bây giờ là phải huy động người đi tìm biểu cô nương cái đã.”
“Tìm? Tìm bằng cách nào đây?” Diêu thị chỉ tay về phía Minh Hỷ đang run rẩy dưới sàn: “Ngươi chẳng nghe nó vừa bẩm báo đó sao? Suốt một đêm qua nó đã lục tung từng ngóc ngách phủ Quốc Công này rồi, nhưng người thì vẫn bặt vô âm tín!”
“Liệu có nên… bẩm báo quan phủ không? Biểu cô nương biến mất không dấu vết ngay trong phủ Quốc Công, sự việc này quá đỗi kỳ lạ, tuyệt đối không thể là chuyện vô ý mà thành!”
“Không được bẩm báo gì hết!” Diêu thị quát lên chặn đứng ý nghĩ đó.
Bà hít một hơi sâu, cố nén cơn run rẩy để ép mình phải bình tĩnh lại. Chuyện động trời này hiện tại chỉ có mình bà biết được, tuyệt đối không được để lọt đến tai Quốc Công hay lão phu nhân. Nếu chuyện vỡ lở, sóng gió sẽ nổi lên không chỉ ở phủ Quốc Công mà còn là thảm họa cho địa vị của bà nữa.
Chỉ còn hai canh giờ nữa thôi, bằng mọi giá phải bưng bít chuyện này lại!
Diêu thị hạ giọng, đôi mắt sắc lẹm nhìn vào hư không rồi ra lệnh: “Tiếp tục đi tìm cho ta. Phải lục soát từ trong ra ngoài, cả khu vực lân cận phủ cũng không được bỏ sót. Tìm xem có bất kỳ dấu vết hay manh mối nào để lại không, đi ngay!”
“Còn nữa.” Diêu thị gằn giọng, đôi mắt ghim chặt vào người đang quỳ dưới đất: “Ngươi nói xem, trước lúc ngất đi đã có chuyện lạ gì xảy ra?”
Thân hình Minh Hỷ run bần bật như lá mùa thu, nàng ấy cúi gập đầu bẩm báo: “Bẩm phu nhân, hôm qua cô nương có uống một chén trà giải nhiệt, vừa uống xong thì… thì nô tỳ cũng mất đi tri giác, tỉnh lại đã không thấy người đâu.”
Giữa lúc sự nghi hoặc đang lên đến đỉnh điểm, tiếng gọi dồn dập của nha hoàn bên ngoài đột ngột vang lên: “Phu nhân! Có tin rồi, phu nhân ơi….” Tiếng bước chân chạy hổn hển dừng ngay trước cửa, hơi thở đứt quãng nhưng âm thanh đầy kinh hãi xen lẫn vui mừng: “Trở về rồi… Biểu cô nương đã trở về phủ rồi ạ!”
Nha hoàn hấp tấp chạy xộc qua cánh cửa, giọng lạc hẳn đi vì mừng rỡ: “Phu nhân, biểu cô nương… người đã trở về rồi!”
Phía sau nàng ta, Tô Đại xuất hiện với dáng vẻ phong trần, lớp bụi đường vẫn còn vương trên vạt áo. Đôi chân nàng mỏi nhừ sau một hành trình dài đằng đẵng, may nhờ có quý nhân cho quá giang một đoạn đường nên nàng mới kịp về tới đây. Trông thấy bóng dáng Tô Đại bình an, Minh Hỷ – người đã gắng gượng nuốt nước mắt suốt một đêm qua – rốt cuộc cũng không kìm được mà òa khóc nức nở. Nàng ấy vừa khóc vừa tạ ơn trời đất, bởi nếu biểu cô nương có mệnh hệ gì thì nàng ấy có chết cũng chẳng rửa hết tội.
Diêu thị thấy người bằng xương bằng thịt đứng đó, thì tảng đá trong lòng mới tạm thời hạ xuống. Tuy nhiên, bà vẫn không khỏi nghi hoặc, khẽ nhíu mày chất vấn: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Tô Đại thản nhiên đáp, giọng điệu điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng: “Hôm qua lòng dạ nặng nề, con lỡ ra ngoài tản bộ rồi quên mất thời gian, thành ra trễ nải. Đã để dì phải lo lắng nhiều rồi ạ.”
Diêu thị thừa biết đây là lời nói dối vụng về, song trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng này thì truy cứu cũng chẳng để làm gì. Bà chỉ phất tay: “Về là tốt rồi, về được là tốt rồi. Mau, đưa cô nương đi sửa soạn ngay! Chỉ lát nữa thôi khách khứa sẽ chật sảnh, kiệu hoa của Hoắc phủ cũng sắp tới cửa rước dâu rồi.”
Không gian Phương Nhã Các lập tức xoay chuyển như một cơn lốc. Tiếng người gọi nhau chải tóc và thay hỷ phục vang lên rộn rã. Đến khi mọi thứ đâu vào đấy thì ánh nắng ban mai đã trải vàng khắp phủ, Diêu thị cũng vội vàng rời đi để tiếp đón quan khách ở tiền sảnh.
Tô Đại đứng lặng lẽ trước gương. Thiếu nữ trong gương được trang điểm cầu kỳ, khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ thắm rực rỡ đến chói mắt, khiến nàng chợt nhận ra thực tại đang đổ ập xuống đầu mình. Chuyến đào tẩu khỏi biệt viện ngày hôm qua diễn ra thuận lợi đến ngỡ ngàng, tựa như một giấc mộng phù hoa. Để rồi hôm nay, nàng sẽ chính thức trở thành người của Hoắc phủ. Trước mắt là hôn lễ rạng rỡ, nhưng trong lòng Tô Đại lại chẳng có lấy một tia vui sướng.
Suy cho cùng thì cuộc hôn nhân này cũng chỉ là một ván cờ, nơi đôi bên đều lấy thứ mình cần mà thôi.
Thời gian thấm thoát trôi đi trong sự bận rộn đến nghẹt thở. Minh Hỷ ghé vào tai Tô Đại, thì thầm một câu khiến không gian như đọng lại: “Cô nương, Hoắc phủ đến rước dâu rồi ạ.”
Theo chân Minh Hỷ rời khỏi Phương Nhã Các, Tô Đại bỗng khựng lại. Nàng phóng tầm mắt nhìn quanh sân viện, nơi từng nhành cây ngọn cỏ đều đã gắn bó với mình suốt sáu năm đằng đẵng. Một cái nhìn sau cuối như để gói trọn quá khứ, rồi nàng dứt khoát quay người, để lại sau lưng tất cả những gì thuộc về nơi này.
Dư âm của một đêm không ngủ khiến đầu óc nàng nặng trĩu như đeo chì. Trong cơn mụ mị, Tô Đại cảm nhận được Minh Hỷ đang dìu mình từng bước tiến về tiền sảnh. Sau những lời bẩm báo từ biệt dì và lão phu nhân còn chưa kịp tan trong gió, một bàn tay ấm áp và đầy mạnh mẽ bất ngờ vươn tới, siết chặt lấy tay nàng kéo đi.
Hoắc Duy siết nhẹ tay nàng như một lời trấn an thầm lặng, dìu nàng bước lên kiệu hoa giữa tiếng nhạc mừng reo vang. Nghi lễ chào biệt phủ Quốc Công vừa dứt, đoàn người ngựa bắt đầu khởi hành, bóng kiệu đỏ khuất dần sau cổng lớn, để lại sau lưng những kỷ niệm của sáu năm trời đằng đẵng.
Tiếng kèn sáo reo vang xé tan bầu không khí, rộn rã tiễn chân Tô Đại lên đường. Diêu thị nhìn theo bóng kiệu hoa khuất dần, rồi định thần quay lại sảnh chính để tiếp đón quan khách. Giữa lúc ấy, Quốc Công gia nhìn quanh một lượt, đôi mày khẽ chau lại rồi trầm giọng hỏi: “Thế tử đâu? Chẳng phải nó là đứa thân thiết với Tô Đại nhất sao? Ngày đại hỷ của muội muội nó mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín là thế nào?”
Ngụy lão phu nhân vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, thần thái bà tựa như mặt hồ sâu không thấy đáy, khiến người ta chẳng thể nhìn thấu suy nghĩ. Bà khẽ phất tay, giọng nói mang theo vài phần ngăn cản: “Lòng dạ bọn trẻ bây giờ, người già như ta làm sao thấu được. Đại sự trước mắt mới là quan trọng, đừng để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt đó nữa.”
Quốc Công gia khẽ gật đầu, sự nghi hoặc trong ánh mắt nhanh chóng tan biến trước uy quyền của bà. Ông hạ giọng và cung kính đáp lời: “Mẫu thân dạy phải ạ.”
Những người phu kiệu bước đi đều tăm tắp, thân kiệu chỉ khẽ lay động nhẹ nhàng như đưa nôi, khiến người ngồi bên trong rất dễ chìm vào giấc ngủ. Cả một đêm thức trắng khiến đầu óc Tô Đại trĩu nặng, lúc này nàng đã nửa tỉnh nửa mê, chẳng còn hay biết gì đến xung quanh. Nàng không thấy được rằng, phía bên ngoài bức rèm đỏ là một đoàn rước dâu được Hoắc Duy đích thân sắp đặt vô cùng phô trương, khiến cả kinh thành đều phải ngoái nhìn vì sự hoành tráng và sôi động chưa từng có.
Dọc hai bên đường, dân chúng đổ ra xem đông nghịt như trẩy hội. Những thiếu nữ đang tuổi xuân thì nhìn đoàn rước dâu dài dằng dặc mà đôi mắt không giấu nổi sự ngưỡng mộ và khát khao.
Dẫn đầu đoàn rước dâu là Hoắc Duy trên con tuấn mã dũng mãnh, dáng vẻ của cậu ta rất rạng rỡ, phong thái đầy đắc ý, bàn tay liên tục chắp lại đáp lễ trước những lời chúc tụng vang dội khắp phố phường.
Mãi đến khi thân kiệu khựng lại thì Tô Đại mới bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng. Trong làn khói sương mờ mịt của giấc ngủ dở dang, nàng thấy một bàn tay nhẹ nhàng vén rèm kiệu, kiên định đưa về phía mình. Tô Đại ngẩn ngơ trong vài nhịp thở, để rồi thực tại đột ngột ập về: Nàng chợt nhớ ra, hôm nay chính là ngày đại hỷ của mình.
Hoắc Duy kéo nàng lại sát bên mình, hơi cúi đầu thì thầm vào tai nàng với thanh âm đầy vẻ áy náy: “Lần trước ta hứa sẽ dành cho nàng một bất ngờ, nhưng tiếc là hôm nay không kịp rồi, chắc phải chậm mất hai ngày nữa mới đến nơi.”
Dĩ nhiên, Hoắc Duy không hé miệng về việc món quà ấy thực chất chính là Tô Mục. Kể từ khi biết Tống Mục chính là người huynh trưởng Tô Mục của nàng, cậu ta đã không chút chần chừ mà gửi thư tín báo tin ngay lập tức. Cậu ta thầm nghĩ, nếu Tô Đại biết Tống Mục là ca ca ruột thịt của mình, nàng chắc chắn sẽ vỡ òa trong hạnh phúc. Chỉ đáng tiếc, giữa đường Mục đại ca lại không may chạm trán sơn tặc, khiến cuộc trùng phùng phải lỡ hẹn mất vài ngày.
Tô Đại hoàn toàn chẳng thể ngờ “bất ngờ” ấy lại lớn lao đến thế. Lúc này, mọi giác quan của nàng đều đã biểu tình, tâm trí chỉ khao khát duy nhất một điều là hoàn thành xong các nghi thức rườm rà để được nghỉ ngơi. Nàng khẽ gật đầu, đáp lại một câu nhàn nhạt: “Không sao đâu.”
Trong tiếng nhạc lễ vang rền chấn động không gian, Tô Đại hiện diện đầy vẻ kiêu sa trong bộ hỷ phục đỏ thắm, trang sức châu báu trên mái tóc nàng lấp lánh như ngàn vì sao, đây có lẽ là lần nàng được điểm tô rực rỡ nhất suốt hơn mười năm qua. Nàng cố gồng mình để giữ lấy một chút tỉnh táo cuối cùng.
Bàn tay của Hoắc Duy siết nhẹ lấy nàng, dẫn lối đi qua những dãy hành lang dài dằng dặc. Theo nhịp nhạc mừng náo nức, nàng bước chậm rãi tiến vào tiền sảnh để thực hiện nghi lễ bái đường.
Giữa rừng quan khách đang dõi mắt nhìn theo, Tô Đại thoáng thấy không ít những gương mặt quen thuộc. Là Thẩm Trác Nhiên, là Ngụy Cẩm Vân, và cả những tiểu thư mà nàng từng gặp qua trong các buổi yến tiệc trước đây… Tất cả đều đang hiện diện để chứng kiến thời khắc này của nàng.
Khi hương trầm dần tàn, tiếng nhạc lễ cũng dần lắng xuống. Tiếng lễ quan đột ngột vang lên dõng dạc, phá tan bầu không khí tĩnh lặng: “Thỉnh tân nhân—!”
Hoắc Duy nắm chặt tay Tô Đại, dìu nàng bước qua ngưỡng cửa của nội đường. Phía trên cao đường, Hoắc Vân Hạc và Tiết Tình đã tọa sẵn, gương mặt rạng rỡ nét cười hiền từ nhìn xuống đôi trẻ.
“Nhất bái thiên địa—!”
Thanh âm xướng lễ vừa mới cất lên đã bị dập tắt bởi tiếng kêu kinh hoàng từ phía cổng phủ: “Khởi bẩm lão gia, phu nhân… đại sự không ổn rồi!”
Tiểu tư hớt hải chạy vào, vấp ngã rồi lại bò dậy, hơi thở đứt quãng báo tin: “Lão gia, phu nhân, nguy rồi! Bên ngoài phủ đột nhiên xuất hiện vô số người bao vây!”
Hoắc Vân Hạc và Tiết Tình bàng hoàng đứng bật dậy từ vị trí cao đường. Trong giây phút hỗn loạn, họ nhìn nhau một cái đầy ẩn ý. Hoắc Vân Hạc khôi phục lại uy quyền, gằn giọng ra lệnh: “Bình tĩnh lại, có chuyện gì thì nói rõ cho ta!”
Hơi thở của tên tiểu tư đứt quãng, lồng ngực phập phồng như muốn vỡ tung, cố sức rặn ra từng chữ: “Lão gia… là Hoàng thượng! Hoàng thượng phái người bao vây phủ chúng ta! Người dẫn đầu… chính là Thượng thư Hình bộ – Ngụy Hằng ạ!”
Hoắc Vân Hạc nghe danh thì chân mày nhíu chặt, sắc mặt lập tức trở nên nặng nề. Giữa không gian đang chao đảo, Tô Đại bỗng cảm thấy một luồng điện xẹt ngang tâm trí. Nàng nhớ lại lời tuyên bố đầy ẩn ý của Ngụy Ngọc Niên đêm qua: Ngày mai nàng sẽ phải cảm ơn ta.”
Một cơn lạnh lẽo bò dọc sống lưng nàng. Lẽ nào… tất cả sự hỗn loạn này đều nằm trong bàn cờ mà hắn đã sắp đặt từ trước?
Tiếng xì xào bàn tán xung quanh bắt đầu lan ra, không ít quan khách lộ rõ vẻ kinh hoàng, chỉ sợ tai bay vạ gió ập xuống đầu mình. Giữa lúc Hoắc Vân Hạc và Tiết Tình đang đứng ngồi không yên vì đại họa treo trên đầu, Hoắc Duy lại đột ngột im lặng đến lạ kỳ.
Dường như đã đoán định được hồi kết, cậu ta nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Tô Đại để truyền chút hơi ấm cuối cùng, thanh âm khản đặc vì xúc động: “A Đại, đời này của ta… vốn chỉ muốn bù đắp cho nàng.”
Không gian xung quanh quá đỗi náo loạn, Tô Đại chẳng thể nghe rõ tâm tư cậu ta gửi gắm. Nàng chỉ kịp nhận ra, đây là lần đầu tiên gương mặt hắn trở nên nghiêm nghị và nặng nề đến thế. Nàng ngơ ngác hỏi lại: “Chàng vừa nói gì?”
Tiếng nói vừa dứt, Ngụy Ngọc Niên đã hiên ngang dẫn theo đoàn thị vệ Hình bộ rầm rộ tiến vào. Những lưỡi đao tuốt trần lạnh lẽo dưới ánh nến, đoàn người đằng đằng sát khí vây chặt sảnh lễ thành ba vòng kiên cố. Đám khách khứa vốn phần lớn là nữ quyến, trông thấy cảnh tượng hãi hùng ấy liền kinh khiếp lùi sâu vào góc tường, chỉ sợ kiếm sắc vô tình mà mang họa vào thân.
Nhạc lễ im bặt, không khí hân hoan phút chốc đóng băng. Ngụy Ngọc Niên cầm trường kiếm trên tay, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Tô Đại như một cơn gió buốt, rồi lạnh lùng nhả ra từng lời đanh thép: “Bắt hết toàn bộ người của Hoắc phủ lại cho ta!”
Hoắc Vân Hạc bước lên phía trước, cố giữ lấy chút uy nghiêm cuối cùng của bậc gia chủ: “Ngụy đại nhân, hôm nay là ngày đại hỷ của tệ xá. Chẳng hay phủ chúng tôi đã phạm vào trọng tội gì mà ngài phải động binh đao thế này?”
Khóe môi của Ngụy Ngọc Niên nhếch lên một tia giễu cợt: “Đến trước mặt Thiên tử thì ông tự khắc sẽ rõ.”
Hắn phất tay, thị vệ Hình bộ lập tức lao tới định áp giải.
Thấy binh lính ập đến, Hoắc Vân Hạc trừng mắt, tay áo vung mạnh hất văng những kẻ cản đường: “Bổn quan đường đường là quan ngũ phẩm, sao có thể bị bắt bớ vô cớ chứ?”
Hành động bắt giữ cả một phủ giữa ngày đại hỷ, ngay trước sự chứng kiến của bao người mà không có lý do thỏa đáng, dù là Hoàng thượng đích thân tới thì e rằng cũng khó bề giải thích với thiên hạ!
Ngụy Ngọc Niên không đáp, hắn dùng mũi kiếm lạnh lẽo cào xuống nền gạch, tạo ra những âm thanh sắc lạnh đến chói tai. Từng nhịp kim khí rít trên đá như gõ vào tâm can của Hoắc Vân Hạc, khiến ông chợt thấy bồn chồn một cách lạ lùng. Hắn từ từ bước lên từng bậc thềm của cao đường, nhưng khi đến bên cạnh Tô Đại, hắn đột ngột dừng lại và nghiêng đầu liếc nàng một cái đầy thâm ý.
Sau đó hắn nhướng mày, nhìn thẳng vào mắt Hoắc Vân Hạc: “Hoắc đại nhân, ông thật lòng muốn ta phanh phui tội trạng của ông ngay tại đây, trước mặt quan khách sao?”
Hoắc Vân Hạc hừ lạnh. Ông tự hỏi sáu năm nay mình không làm chuyện gì trái lương tâm, đương nhiên không sợ đối phương bới móc: “Ta chưa từng làm những chuyện hại dân hại nước…”
“Đủ rồi, cha!”
Hoắc Duy dập tắt lời biện bạch của cha, đôi mắt của cậu ta khi nhìn lên chất chứa sự mệt mỏi cùng cực: “Thánh thượng làm vậy tất có lý do của Người. Nếu thật sự không liên quan đến chúng ta thì tự nhiên sẽ được trả lại sự trong sạch.”
Hoắc Vân Hạc nghe vậy thì bỗng sững sờ, dường như vừa chạm tay vào một sự thật kinh hoàng nào đó. Ánh mắt ông dán chặt vào Ngụy Ngọc Niên với vẻ kinh hãi tột độ, làn môi trắng bệch không còn lấy một giọt máu: “Hóa ra… các người sớm đã…”
Tô Đại hoàn toàn mơ hồ. Vừa nãy nàng còn buồn ngủ đến mức mí mắt sụp xuống, giờ đã tỉnh táo hẳn.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao chỉ trong chớp mắt mà Thánh thượng lại muốn bắt cả Hoắc phủ vậy?
Ngụy Ngọc Niên khẽ liếc sang Tiêu Viễn, nhận được cái gật đầu kín đáo đáp lại. Tiêu Viễn lập tức xoay người, hướng về phía đám đông khách khứa đang nhốn nháo: “Thưa các vị, vì sự cố bất ngờ nên mời chư vị hồi phủ trước cho.”
Quan khách có mặt trong sảnh vốn đã đứng ngồi không yên, lòng đầy do dự vì sợ vướng vào vòng lao lý. Vậy mà khi thấy mình ngoài cuộc, họ lại nảy sinh tâm thế muốn xem kịch hay, dùng dằng không chịu cất bước. Trước thái độ đó, Tiêu Viễn không chút nể nang, ra lệnh cho toán thị vệ mặt mày hung tợn áp giải toàn bộ ra cổng phủ. Có như vậy thì sự hỗn loạn mới dứt hẳn, trả lại sự nghiêm trang cho một cuộc bắt giữ.
Ngụy Ngọc Niên thu lại vẻ khách sáo cuối cùng, hắn lạnh lùng lên tiếng: “Người đi cả rồi, ông cũng chẳng cần phí sức diễn kịch thêm nữa.”
Mới hai ngày trước, đôi bên còn chén tạc chén thù vui vẻ trong tiệc thưởng hoa, vậy mà giờ đây đã giương đao đối địch. Hoắc Vân Hạc thấy không thể che đậy, liền lộ ra bản mặt thật đầy vẻ chất vấn: “Chẳng lẽ chúng ta không phải cùng một hội sao? Đều là người dưới chướng Lý tướng, cớ gì phải dồn nhau vào đường cùng thế này?”
Ngụy Ngọc Niên liếc nhìn ông ta bằng ánh mắt khinh miệt: “Ai cùng phe với loại người như ông?”
Nói xong, hắn dứt khoát phất tay ra lệnh: “Bắt toàn bộ lại, giải về Hình bộ thẩm vấn!”
Hoắc Vân Hạc lồng lộn như thú dữ bị dồn vào đường cùng, ông ta quát lớn: “Ngụy Hằng! Ngươi ức h**p người quá đáng!”
Ngụy Ngọc Niên bật cười, âm thanh khô khốc như nghe một chuyện nực cười nhất thiên hạ: “Ai mới là kẻ ức h**p ai?”
Hắn vờ như vô tình liếc sang Tô Đại, rồi chậm rãi ném ra những lời chí mạng: “Vụ án oan sáu năm trước của Tô phủ, Hoắc đại nhân lẽ nào đã quên sạch rồi sao?”
“Ai mới là kẻ đạo đức giả? Rõ ràng là chính mình chứa chấp tội phạm, lại nhẫn tâm vu oan giá họa, đẩy nhà hàng xóm vào cảnh tan cửa nát nhà?”
“Đủ rồi, cha!” Họa Duy gằn lên ngắt lời, đôi mắt tràn ngập vẻ van nài đau đớn. “Xin cha… đừng nói nữa.”
Cậu ta quay đầu lại, bắt gặp gương mặt đang chết lặng vì bàng hoàng của Tô Đại, cõi lòng cậu ta như bị đá tảng đè nặng. Không biết phải mở lời từ đâu, mãi sau cậu ta mới tìm lại được giọng nói lạc hẳn đi của chính mình: “A Đại… xin lỗi nàng.”
Cậu ta vốn biết ngày này sớm muộn cũng tới, chỉ không ngờ nó lại ập đến vào đúng khoảnh khắc nàng thuộc về mình.
Tô Đại sững sờ đến mức không còn cảm giác. Nàng đứng lặng đi giữa sảnh đường, hồi lâu sau mới nhận ra cổ họng mình đã nghẹn cứng. Nàng khó nhọc nuốt một ngụm nước bọt, nhưng cảm giác chỉ thấy khô rát như có lưỡi dao cứa qua: “Những gì hắn nói… là thật sao?”
“Họa Duy, chàng từng hứa rằng… chàng sẽ không bao giờ làm hại ta mà?”
Ánh mắt của Hoắc Vân Hạc lóe lên tia hung tàn tuyệt vọng. Ngay khoảnh khắc lướt ngang, ông ta khẽ đưa ra một ký hiệu ngầm. Bất ngờ, một gã tử sĩ cải trang trong bộ đồ tiểu tư bất ngờ lao ra từ bóng tối, con dao găm sắc lẹm trong tay gã đâm thẳng về phía Ngụy Ngọc Niên với tốc độ kinh hồn—
Ngụy Ngọc Niên hơi nghiêng người lướt đi như một bóng ma, trường kiếm trong tay vung lên, lưỡi thép xoay tròn tạo thành một đóa kiếm hoa rực rỡ mà tang tóc. Chỉ trong chớp mắt, máu tươi phun ra từ cổ gã tử sĩ như một vệt lụa đỏ tuyệt vọng, thân thể của gã đổ ập xuống nền gạch, hơi thở dứt đoạn ngay tức khắc.
Ngụy Ngọc Niên hờ hững ném thanh kiếm vấy máu sang một bên. Hắn rút khăn tay ra, tỉ mỉ lau sạch vết dơ trên kẽ ngón tay rồi thẳng tay vứt xuống đất. Thanh âm của hắn giờ đây lãnh lẽo như băng giá ngàn năm: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Không mau áp giải toàn bộ về Hình bộ chờ thẩm vấn?”
Trong bầu không khí chết chóc ấy, có kẻ nào đó run rẩy cất tiếng hỏi: “Vậy… còn vị tân nương này thì sao?”
Ngụy Ngọc Niên liếc nhìn kẻ vừa lên tiếng, ánh mắt sắc như dao lạnh: “Cao đường chưa lạy, đất trời chưa chứng, tính là tân nương cái gì?”
Đương nhiên là không tính.