Bệnh Mỹ Thủ Phụ &Amp; Pháo Hôi Tra Thê

Chương 105

: Ta không thích ngườikhác...... Ta chỉ thích ngươi

Ánh mặt trời dần dần sáng tỏ, tàn nến trong phòng đã cháy cạn, chỉ còn vương lại một sợi lãnh hương thanh nhạt.

Tạ Thanh Kỳ tựa nghiêng trên sập, ngón tay cái vô thức v**t v* đốt ngón tay, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng đỏ rực kia.

Lê Hoài Âm đã mặc chỉnh tề, quan bào nghiêm túc, đai ngọc thắt ngang eo. Dưới quan mũ, mày mắt nàng thanh lãnh như sương tuyết, lại khôi phục dáng vẻ đoan trang nghiêm nghị, không thể khinh nhờn.

Bóng dáng trước mắt dần trùng khớp với những hình ảnh đêm qua, cổ họng Tạ Thanh Kỳ không tự giác mà thắt lại, nàng đi chân trần xuống giường, từ phía sau ôm lấy vòng eo của Lê Hoài Âm.

Lòng bàn tay chậm rãi lướt qua đai ngọc, Tạ Thanh Kỳ dán sát tai Lê Hoài Âm nói nhỏ: "Ta nhớ rõ, hôm qua dường như không có thứ này." Nàng có ý chỉ mà dùng đầu ngón tay khẽ điểm hai cái lên đai ngọc.

"Bất quá, dáng vẻ này so với tối hôm qua lại càng khiến người ta muốn làm nó r·ối l·oạn......" Hơi thở ấm áp lướt qua vành tai oánh bạch như ngọc, Tạ Thanh Kỳ cảm nhận được người trong lòng tức khắc cứng đờ, sau đó tận mắt thấy vành tai đẹp đẽ của Lê Hoài Âm từ trắng chuyển sang ửng hồng.

Lê Hoài Âm hơi nghiêng đầu, cố giữ trấn định mà gỡ tay nàng ra: "Đừng làm lỡ giờ lâm triều......"

Khi nàng xoay người lại, nhìn thấy ánh mắt sáng quắc đầy ý cười của Tạ Thanh Kỳ, cũng không nhịn được mà hơi cong mặt mày. Trong phút chốc, băng tiêu tuyết tan, vẻ thanh lãnh đều hóa thành gió xuân dịu dàng.

Tạ Thanh Kỳ nhìn Lê Hoài Âm, đầu ngón tay hơi nóng lên, rung động trong lồng ngực lại bắt đầu lan tràn.

"Hôm nay nếu ta về trễ, còn phải phiền toái ngươi tạm thời chiếu cố phụ thân." Lê Hoài Âm nhẹ giọng dặn dò.

Tạ Thanh Kỳ thu hồi tâm trí, giả vờ không vui mà xụ mặt: "Ngươi nói với ta từ phiền toái sao?"

"Ân......" Lê Hoài Âm đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ, khẽ cười: "Không phải phiền toái, là làm ơn."

Tạ Thanh Kỳ lúc này mới hài lòng nói: "Nếu Thủ Phụ đại nhân đã lên tiếng, ta tự nhiên tuân mệnh."

Hôm qua nàng đã xem bệnh cho Lê tướng quân, ban đầu còn chút khẩn trương, nhưng chỉ một lát sau đã thuận tay, dù là kê đơn hay châm cứu đều thành thục như xưa.

Tạ Thanh Kỳ có lòng tin, chỉ cần nửa tháng nữa, Lê tướng quân có thể cơ bản khôi phục như thường.

Nhân lúc mấy ngày nay đang cáo bệnh tại gia, nàng cần phải suy tính kỹ xem làm sao để từ bỏ chức vị tướng quân này. Chỉ là...... Bệ hạ hôm qua mới trước mặt bàn dân thiên hạ khôi phục thân phận Kiêu Kỵ tướng quân cho nàng, nếu cứ lặp đi lặp lại xin thu hồi mệnh lệnh, e là không hợp tình hợp lý cho lắm.

Nhất thời chưa nghĩ ra cách gì hay, Tạ Thanh Kỳ đơn giản gác lại, dù sao hiện tại nàng còn một việc quan trọng hơn cần chuẩn bị.

Trong Dưỡng Tâm Điện, hương khói lượn lờ, mùi trầm hương hòa quyện với mùi mực, tĩnh lặng lan tỏa trong không gian.

"Ngồi đi." Tiêu Minh Chúc nhẹ nhàng v**t v* mép một tờ tấu chương, ánh mắt dừng lại trên người Lê Hoài Âm: "Tìm trẫm có chuyện gì?"

Lê Hoài Âm cầm tờ đơn xin từ chức đã khô mực, khom người nói: "Bệ hạ, thần...... Xin từ chức Thủ phụ."

Đầu ngón tay Tiêu Minh Chúc khựng lại, giọng nói không rõ vui giận: "Lý do?"

"Triều cục đã ổn định, tân chính thi hành cũng không còn trở ngại, thần muốn về nhà tĩnh dưỡng thân thể."

Ánh mắt Tiêu Minh Chúc sắc như dao, từng tấc một xem xét gương mặt có chút tái nhợt của người trước mặt.

"Ngươi cần tu dưỡng bao lâu cứ việc nói, trẫm sẽ giữ vị trí này cho ngươi."

Lê Hoài Âm rũ mắt, trầm mặc một lát mới nói: "Bệ hạ, lúc trước thần nhập sĩ làm quan là để giải oan cho Lê gia. Nay tâm nguyện đã thành, thần muốn......"

"Lê Hoài Âm." Tiêu Minh Chúc cắt ngang lời nàng: "Ngươi ngẩng đầu lên, nhìn trẫm mà nói —— rốt cuộc vì sao ngươi muốn đi?"

Nghe Tiêu Minh Chúc đổi cách xưng hô "ngươi - ta", Lê Hoài Âm biết nàng lúc này không dùng thân phận quân thần để đối đãi, mà là tư cách bằng hữu.

Chỉ là...... Chỉ cần nàng còn ở triều đình một ngày, hai người chung quy không thể rũ bỏ tầng quan hệ quân thần này.

Lê Hoài Âm nhìn Tiêu Minh Chúc, thấy trong mắt nàng có lửa giận, có sự khó hiểu, và cả...... nỗi đau đớn hiếm khi lộ ra trước mặt người khác.

Nhưng nghĩ đến Tạ Thanh Kỳ, nàng vẫn kiên định nói: "Thần...... Không còn tâm trí với chốn quan trường."

Lê Hoài Âm không phải không biết vị trí Thủ phụ có ý nghĩa gì, đó là mục tiêu cao nhất cả đời của các văn thần từ xưa đến nay. Ở một phương diện nào đó, nàng cũng may mắn như Tiêu Minh Chúc.

Thế nhưng, nàng không muốn, cũng không thể đánh mất Tạ Thanh Kỳ. Đồng thời, nàng cũng không hy vọng tương lai Tiêu Minh Chúc vì nàng mà khó xử, thậm chí...... hai người phải đi đến bước đường nghi kỵ lẫn nhau.

"Không còn tâm trí với quan trường sao?" Tiêu Minh Chúc đứng dậy đi đến trước mặt Lê Hoài Âm, liếc nhìn phong thư từ chức: "Không biết ngươi còn nhớ lời mình đã nói trong thư nhiều năm trước không?"

—— "Kẻ nhập sĩ làm quan, tự nhiên phải tận trung tận trí, phò tá minh quân, mưu cầu phúc lợi cho bá tánh thiên hạ."

"Lúc đó chúng ta niên thiếu khí phách, cùng lấy giang sơn xã tắc và lê dân làm lý tưởng cả đời, nên trẫm và ngươi mới trở thành tri kỷ."

Giọng Tiêu Minh Chúc không nhanh không chậm, nhưng đến cuối cùng lại mang theo tiếng thở dài: "Hoài Âm, ngươi là người trẫm tín nhiệm nhất trong triều, thật sự muốn rời đi sao?"

Cổ họng Lê Hoài Âm nghẹn lại, giọng khàn khàn: "Chỉ sợ phải làm bệ hạ thất vọng rồi."

Tiêu Minh Chúc nhìn nàng trân trân hồi lâu, vẫn không nhận phong thư ấy: "Trẫm không tin một kẻ đầy bụng tài hoa lại cam tâm ẩn dật chốn phố phường, trẫm cho ngươi thêm ba ngày để suy nghĩ. Ba ngày sau, nếu ngươi vẫn quyết ý như vậy, trẫm sẽ không giữ chân ngươi."

Lê Hoài Âm trở về phủ, tâm trạng muộn phiền vốn có lập tức tan biến quá nửa khi nhìn thấy Tạ Thanh Kỳ.

"Nàng đang xem gì vậy?" Nàng tiến đến bên cạnh Tạ Thanh Kỳ, nhẹ giọng hỏi.

"Một vài đơn thuốc cổ." Tạ Thanh Kỳ nắm lấy tay nàng, khẽ lắc hai cái: "Hôm nay thượng triều thuận lợi chứ?"

Lê Hoài Âm bật cười: "Chỉ là triều hội thôi, có gì mà không thuận lợi?"

"Thật sao?" Tạ Thanh Kỳ kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình, nghiêm túc quan sát: "Nhưng ta cảm thấy hình như nàng không được vui."

Lê Hoài Âm kinh ngạc trước sự nhạy cảm của nàng, bèn tựa đầu lên vai Tạ Thanh Kỳ để che giấu: "Có lẽ là vì hơi mệt."

Tạ Thanh Kỳ lập tức nhớ đến chuyện hai người quấn quýt đêm qua đến tận nửa đêm, có chút thẹn thùng nói: "Ta bóp vai cho nàng nhé, lát nữa còn phải tiếp tục châm cứu."

"Được."

Sau khi Lê Hoài Âm đi rồi, Tiêu Minh Chúc cho tất cả hạ nhân lui ra, một mình ở lại Dưỡng Tâm Điện thật lâu.

Đến sau giờ Ngọ, có cung nhân vào bẩm báo: "Bệ hạ, Thái hậu nương nương mời ngài qua gặp."

Tiêu Minh Chúc đến Từ Ninh Cung, hành lễ: "Nhi thần thỉnh an mẫu hậu."

"Đứng lên đi." Thái hậu chậm rãi lần chuỗi hạt trầm hương, vẫy tay bảo Tiêu Minh Chúc ngồi xuống cạnh mình: "Ta biết hoàng đế bận rộn quốc sự, hôm nay gọi con tới là có chuyện muốn thương lượng."

"Mẫu hậu cứ nói."

"Con đăng cơ đã nhiều ngày, nhưng hậu cung vẫn để trống, điều này không đúng lễ nghi."

Tiêu Minh Chúc ngẩn ra, sau đó cười nhạt: "Mẫu hậu, triều vụ bề bộn, nhi thần chưa có tâm trí lo việc đó."

"Con nay là vua một nước, con nối dõi là gốc rễ của xã tắc, chẳng lẽ định đợi đến khi đám tông thất nhòm ngó ngai vàng mới biết hối hận sao?"

Đáy mắt Tiêu Minh Chúc thoáng qua tia âm u, nàng sao không hiểu ý mẫu hậu, chỉ là......

"Mẫu hậu đã có người được chọn chưa?"

"Ai gia đã sai người lập sẵn danh sách." Bà khẽ điểm tay: "Đều là tài tử của các thế gia, phẩm mạo vẹn toàn. Đặc biệt là Trương công tử, tài học tinh thông, tính tình ôn hòa, theo ý ta là thích hợp nhất."

Tiêu Minh Chúc lướt mắt qua danh sách, nụ cười trên môi dần nhạt đi: "Nhi thần sẽ cân nhắc."

Thái hậu nhìn nàng thật sâu, đầy ý tứ: "Chúc nhi, con là hoàng đế, phải nhớ kỹ trên đời này có những việc...... không thể thuận theo ý mình."

Bóng đêm thăm thẳm, nến cung đình lay động, long bào của Tiêu Minh Chúc hơi xộc xệch, quanh thân tỏa ra mùi rượu nồng nặc.

Đám hạ nhân khuyên can không được, đành mời thái y túc trực ngoài điện, chuẩn bị sẵn canh giải rượu.

Tiêu Minh Chúc tâm phiền ý loạn, sai người mở hết cửa sổ vẫn thấy ngột ngạt, bèn đi ra đình hóng gió giữa hồ để uống tiếp.

Khi đi ngang qua Phượng Nghi Cung, Tiêu Minh Chúc ngước nhìn vào trong, vừa vặn thấy được bóng dáng quen thuộc ấy.

Nàng nhất thời nảy ý định, bước vào trong.

"Bệ hạ, ngài...... sao lại tới đây?" Sở Vân Khanh nhìn Tiêu Minh Chúc bước chân lảo đảo, vội vàng đứng dậy đón tiếp.

Tiêu Minh Chúc không trả lời, ngồi xuống ghế tự giễu: "Thủ phụ đại nhân của trẫm...... sắp đi rồi."

Sở Vân Khanh ngẩn người, Thủ phụ đại nhân...... Lê Hoài Âm muốn đi sao?

Tiêu Minh Chúc tự nói một mình: "Ngay cả chức Thủ phụ cũng không giữ nổi nàng...... Tưởng trẫm không biết sao? Nàng rõ ràng là vì Tạ Thanh Kỳ mà từ quan, thà cả đời ở chốn hậu viện...... cũng muốn ở bên Tạ Thanh Kỳ."

Ánh mắt Tiêu Minh Chúc mông lung vì men rượu, nàng gối đầu lên cánh tay nằm bò ra bàn.

"Bệ hạ say rồi." Sở Vân Khanh khẽ thở dài, sai người mang khăn ấm tới. Do dự một lát, nàng vẫn đưa tay lau đi mồ hôi mỏng trên trán Tiêu Minh Chúc.

Trong lòng nàng không khỏi cảm khái, vị Thủ phụ đại nhân kia thế mà lại khiến vị thiên tử tôn quý này thất thố đến nhường này.

Tiêu Minh Chúc nhíu mày, nhìn Sở Vân Khanh, giọng khàn đặc: "Vì ngôi vị này, trẫm cầm tù phụ thân, bức tử huynh trưởng, giờ ngay cả nàng cũng muốn rời bỏ trẫm, kẻ cô độc chính là như vậy sao?"

Sở Vân Khanh kinh hãi, vội lệnh cho hạ nhân ra ngoài hết, thấp giọng nói: "Bệ hạ, ngài say rồi, nên về cung nghỉ ngơi."

"Ngươi cũng muốn đuổi trẫm đi sao?" Giọng Tiêu Minh Chúc rất thấp, dường như đã cạn kiệt sức lực.

Sở Vân Khanh lặng im, nghĩ đến ơn cứu mạng của Tiêu Minh Chúc, nàng cuối cùng cũng mủi lòng: "Vậy...... hôm nay bệ hạ hãy nghỉ lại Phượng Nghi Cung đi." May mà Phượng Nghi Cung còn có hai gian điện phụ.

Nàng đỡ Tiêu Minh Chúc nằm xuống, vừa định rời đi thì đột nhiên bị đối phương nắm chặt lấy cổ tay.

Sở Vân Khanh hoảng hốt lùi lại một bước, muốn thoát ra: "Bệ hạ, ngài......"

Ngay sau đó, Tiêu Minh Chúc kéo mạnh một cái, khiến Sở Vân Khanh ngã nhào lên người mình, nàng không kìm được mà kêu lên một tiếng.

"Đừng đi......"

Hơi thở nóng rực phả bên tai Sở Vân Khanh hòa cùng mùi rượu, cơ thể nàng cứng đờ, đầu ngón tay vô thức siết chặt.

Tiếng tim đập dường như đang náo loạn, từng nhịp rõ rệt.

"...... Bệ hạ?" Sở Vân Khanh thử gọi khẽ một tiếng, cánh tay Tiêu Minh Chúc đang vòng qua eo nàng, lực đạo không quá mạnh cũng không quá nhẹ, nhưng khiến nàng không thể cử động.

"Ân......" Một tiếng lẩm bẩm vô thức mang theo hơi nóng của rượu phả vào vành tai Sở Vân Khanh.

Một luồng rùng mình lạ lẫm lan tỏa khắp sống lưng, khiến cổ họng Sở Vân Khanh thắt lại, đầu ngón tay tê dại.

Tiêu Minh Chúc lại lầm bầm: "Mẫu hậu muốn ta nạp thêm người vào hậu cung, nhưng ta không muốn...... Ta không thích người khác...... Ta chỉ thích ngươi."

Sở Vân Khanh sững sờ, cái đầu đang nóng bừng dần bình tĩnh lại. Hóa ra ——

Hôm nay nàng ấy thất thố như vậy không chỉ vì vị Thủ phụ kia từ quan, mà là vì...... Tiêu Minh Chúc thích nàng ấy?

Sở Vân Khanh cau mày nhìn người phía dưới ——

Vậy ra, Tiêu Minh Chúc là đang nhận nhầm nàng thành vị Thủ phụ đại nhân kia sao?

Bình Luận (0)
Comment