Giữa trưa ngày hôm sau, Tưởng Huỳnh gọi điện cho bố, nói rõ ràng những điều kiện của mình. Quả nhiên Tưởng Chí Văn phản ứng kịch liệt, liên tục thở dài, trách móc cô không hiểu được tâm trạng của người làm cha, lại còn nói đợi đến khi cô bốn năm mươi tuổi mới có thể thấu hiểu ông.
Có những người sống rất lâu nhưng vẫn sống không rõ ràng, bản thân cũng chẳng tìm ra lý do, chỉ thích lấy tuổi tác ra để áp đặt người khác, nói rằng cuộc đời chính là như thế.
Nửa đời người của Tưởng Chí Văn đều xoay quanh một chuyện thất bại trong hôn nhân. Việc ly hôn với Vương Hâm đối với ông không chỉ là sự thất bại trong tình cảm mà còn là sự phủ nhận đối với chính con người ông. Vì vậy khi Vương Hâm quay lại tìm, Tưởng Chí Văn có được một loại thỏa mãn về mặt tâm lý.
Tưởng Huỳnh nhìn thấu chuyện này, lời hay ý đẹp cũng đã nói hết với Tưởng Chí Văn.
Cuối cùng cô khuyên bố thêm một lần nữa:
“Bố, chuyện này không liên quan gì đến tuổi tác cả. Bố biết rõ mười mươi, mẹ năm đó bỏ đi hay bây giờ quay về, tất cả đều là vì bản thân bà ấy, căn bản không hề coi trọng bố. Bố tự nghĩ xem, nếu hai người thật sự quay lại với nhau, cuộc sống có thể tốt hơn bây giờ không? Hai người nuôi sống bản thân còn chật vật nữa là.”
Tưởng Chí Văn nghe cô nói vậy, đầu dây bên kia rơi vào sự im lặng thật lâu, cuối cùng cũng miễn cưỡng chấp nhận điều kiện của cô, đồng ý sẽ nói chuyện rõ ràng với Vương Hâm.
Đây cũng là yêu cầu của Tưởng Huỳnh. Những chuyện này để bố cô nói với Vương Hâm sẽ hiệu quả hơn là cô tự mình nói, đồng thời cũng để Vương Hâm thấy rõ Tưởng Chí Văn thực ra cũng chẳng còn bao nhiêu tình cảm thật lòng.
Chuyện đã quyết định xong, Tưởng Chí Văn vẫn không tránh khỏi cảm thấy buồn bã, nghẹn ngào nói: “Huỳnh Huỳnh, giờ bố chỉ còn mỗi mình con thôi.”
Trước kia Tưởng Chí Văn luôn treo câu này bên miệng. Mỗi lần nghe thấy, Tưởng Huỳnh đều cảm thấy rất xót xa, sẽ an ủi ông đừng buồn, nói rằng cô rất yêu bố. Nhưng hiện tại, trải qua nhiều chuyện, Tưởng Huỳnh đã ý thức được câu nói này chính là một cái bẫy nguy hiểm.
Đây là Tưởng Chí Văn đang tự trói buộc mình, cũng là ý đồ bắt cóc cuộc đời cô.
“Bố, chúng ta là người thân, nhưng bố có cuộc sống của bố, con cũng có cuộc sống của con. Bố hãy nhìn về phía trước, sống tốt nửa đời sau của mình đi.”
Lần đầu tiên cô tỏ rõ thái độ của mình, giọng nói vô cùng kiên định.
Điện thoại cúp máy, Tưởng Huỳnh ngồi trên ghế trong ký túc xá, ngẩn người một lúc rồi thở phào nhẹ nhõm.
Cô có một cảm giác rất kỳ diệu, điều này khiến cô nhớ tới cái rãnh nước bỏ hoang ở một góc khu tập thể hồi còn nhỏ.
Hồi học tiểu học, cứ đến cuối tuần là Mông Thiệu lại lôi kéo cô đi lượn lờ trong khu tập thể. Anh chàng cứ như con khỉ nhảy nhót lung tung không chịu ngồi yên, có lần còn đòi thi nhảy xa tại chỗ qua cái rãnh nước đó xem ai dám nhảy qua.
Cái rãnh rộng chừng nửa mét, không sâu nhưng nước đen sì, bẩn thỉu. Tưởng Huỳnh vóc dáng thấp bé, không dám nhảy. Trong một thời gian rất dài sau đó, cô đều cảm thấy cái rãnh đó thật khó vượt qua, rộng lớn như một cái vực sâu vậy.
Mãi cho đến khi thi đại học xong, cô nhận được giấy báo trúng tuyển của Hoa Đại, còn Mông Thiệu cũng sắp sang Anh học thiết kế, hai người họ lần cuối cùng đi dạo trò chuyện trong khu tập thể cũ kỹ đó, lại đi đến bên cạnh cái rãnh nước. Lần này cả hai đều đã trưởng thành, cao lớn hơn, chỉ cần bước nhẹ một bước là đã nhẹ nhàng vượt qua cái chướng ngại vật mà hồi nhỏ tưởng chừng không thể vượt qua.
Tưởng Huỳnh bây giờ cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Tưởng Chí Văn cũng giống như cái rãnh nước này.
Cô đã bước qua được rồi.
Nhưng mối quan hệ giữa cô và Lục Chi Hề, Tưởng Huỳnh lại không biết nên hình dung như thế nào, ít nhất thì nó không giống cái rãnh nước bẩn thỉu kia.
Sau khi chia tay Du Tư Ngôn, Lục Chi Hề từng bước ép sát, buộc cô phải chú ý đến anh. Mà khi Tưởng Huỳnh một lần nữa hướng ánh mắt về phía anh, lý trí và cảm xúc luôn rơi vào một cuộc đấu tranh dai dẳng và gian nan.
Khi Lục Chi Hề ôm cô, nắm tay cô, hôn môi cô, vô vàn ký ức cuốn theo những cảm xúc phức tạp, khó hiểu cùng chen chúc trong lồng ngực cô.
Vui sướng nhưng lại bi thương.
Luyến tiếc nhưng lại không thể nắm giữ.
Muốn đến gần nhưng lại muốn rời xa.
Dù là cô hay Lục Chi Hề, cả hai đều rơi vào trạng thái căng thẳng, ai nấy đều cảm thấy không thoải mái.
Tưởng Huỳnh nghĩ, Chu An Ninh nói đúng, mọi mối quan hệ cốt là để được tự tại. Nếu đã thấy không thoải mái thì chi bằng cứ nhìn về phía trước vậy.
Mấy ngày nay cô đã biết cách giao tiếp với Lục Chi Hề về những chuyện như thế này, chỉ cần tìm được thời điểm thích hợp và dùng phương thức thích hợp.
Cô tin rằng anh sẽ chấp nhận.
Điện thoại lại báo có tin nhắn mới, Tưởng Huỳnh hoàn hồn, mở máy ra xem, tin nhắn đến từ rất nhiều người.
Có Mông Thiệu hỏi chuyện bố mẹ cô đã giải quyết xong chưa, có Du Tư Ngôn hỏi cô đã khỏi hẳn cúm chưa, có Chu An Ninh vừa từ chỗ giảng viên hướng dẫn về xong đang giục cô mau ra căng tin ăn cơm, còn có giáo sư Lâm nhắc nhở cô nhớ xem lại bản thảo luận văn tốt nghiệp sau khi đã chốt rồi gửi bài cho tạp chí.
Những tin nhắn náo nhiệt kéo cô ra khỏi tâm trạng có phần nặng nề. Sau khi trả lời từng người một, cô lướt xuống dưới danh sách trò chuyện thì thấy tin nhắn của giáo sư Trình.
Sáng nay cô đã gửi cho giáo sư Trình ảnh chụp mình đi đánh tennis vào cuối tuần, giáo sư Trình xem xong liền nhanh chóng gửi tới một bao lì xì động viên.
Tưởng Huỳnh vừa ấn mở, được 66.6 tệ! Cô lập tức gửi lại một cái icon “Cảm ơn sếp”.
Giáo sư Trình gửi tới một loạt biểu tượng ngón tay cái: “Lần sau đi tập tiếp tục báo cáo sẽ có thưởng tiếp, cố gắng rèn luyện thân thể, phấn đấu vì sự nghiệp học thuật 60 năm!”
Con gái ở độ tuổi nào cũng không thể cưỡng lại được những món đồ màu hồng, giáo sư Trình còn hỏi Tưởng Huỳnh quả bóng tennis màu hồng kia mua ở đâu, lần sau bà đi đánh bóng cũng muốn dùng màu hồng.
Hai người trò chuyện một lúc, giáo sư Trình nhắc đến việc nửa tháng sau có một diễn đàn học thuật tổ chức ở Hồng Kông, bà sẽ có bài báo cáo tại diễn đàn, dự định đưa ba sinh viên cùng đi tham dự giao lưu, hỏi Tưởng Huỳnh có muốn đi không.
Nói rồi, giáo sư Trình gửi tới một bản giới thiệu điện tử về diễn đàn.
Tưởng Huỳnh mở ra xem, lập tức phấn khích.
Diễn đàn học thuật này được tổ chức ở Hồng Kông cũng là do cân nhắc đến việc các học giả tham gia đến từ nhiều quốc gia khác nhau, chọn một thành phố đi lại thuận tiện để dung hòa. Và trong danh sách tham dự, cô nhìn thấy tên giáo sư Laura Brown của khoa Tâm lý học Đại học Harvard. Lĩnh vực nghiên cứu của vị giáo sư này tập trung vào hướng nhận thức và lâm sàng, đúng là hướng mà cô có thể chọn người hướng dẫn cho chương trình thạc sĩ – tiến sĩ của mình.
Nói ra cũng khéo, lúc trước Tưởng Huỳnh xin vào nhóm dự án của giáo sư Trình chính là vì cô muốn xin theo học giáo sư Brown, nên dự định tích lũy thêm kinh nghiệm nghiên cứu lâm sàng.
Sự kỳ diệu của cuộc đời nằm ở chỗ cơ hội luôn xuất hiện vào những lúc không thể đoán trước, nhưng tiền đề là phải không ngừng tiến về phía trước.
Tưởng Huỳnh cũng không nhận ra khi trả lời giáo sư Trình, mặt cô đã cười toe toét như hoa nở. Có lẽ vì quá kích động, tin nhắn cô gửi cho giáo sư Trình cũng không còn nề nếp như trước nữa.
Trùng Trùng: “Đi đi đi ạ!”
Giáo sư Trình: “Tốt quá.”
Rõ ràng giáo sư Trình là một người thầy bắt kịp thời đại, bà sử dụng rất thành thạo nhiều tính năng của WeChat.
Thế là ngay lúc Tưởng Huỳnh tưởng cuộc đối thoại đã kết thúc, cô thấy khung chat hiện lên một dòng chữ…
“Jasmine Ching” đã vỗ vỗ Trùng Trùng và bị râu độc chết.
Giáo sư Trình: “Cô biết ngay vỗ vào ảnh đại diện của học trò kiểu gì cũng có bất ngờ mà [Cười nhe răng]”
–
“Anh cũng muốn đi Hồng Kông cùng em.”
Buổi tối, như thường lệ Lục Chi Hề gọi điện cho Tưởng Huỳnh. Vừa nghe tin cô sắp đi Hồng Kông, anh lập tức đòi đi theo, còn đề nghị mua vé máy bay hạng nhất cho cả giáo sư và bạn học của cô.
“Không cần đâu, chỉ đi có năm ngày thôi mà. Hơn nữa hiện tại anh đi lại không tiện, không cần thiết phải đi cùng em.” Tưởng Huỳnh từ chối.
Cô nghe ra sự mệt mỏi rõ rệt trong giọng nói của Lục Chi Hề, đại khái có thể đoán được nguyên nhân.
Mấy ngày nay truyền thông vẫn liên tục đưa tin về chuyện nhà anh. Dù không phải người trong ngành, cô cũng cảm nhận được tấn bi hài kịch này dường như đã bước vào giai đoạn gay cấn.
Lão Williams phải rời núi để trấn an và duy trì giá cổ phiếu, nhưng ông cụ tuổi đã cao, sức khỏe không tốt. Antony thì bị điều tra bủa vây, Lục Chi Hề bặt vô âm tín. Đám con riêng của Antony cũng bị khui ra hàng loạt bê bối vào tháng 1 năm nay, danh tiếng hoàn toàn bị hủy hoại trong mắt công chúng. Những chuyện này khiến các cổ đông lớn và nhà đầu tư nhỏ lẻ luôn nghi ngờ về vấn đề người thừa kế.
Trận động đất bắt nguồn từ nội chiến gia tộc này quả thực khiến người ta kinh tâm động phách.
Tưởng Huỳnh đoán việc Lục Chi Hề trước sau không lộ diện, có lẽ là do anh vẫn đang ngầm đàm phán các điều kiện với gia đình.
Cô vốn định tối nay hẹn gặp anh để nói rõ chuyện giữa hai người, nhưng thấy trạng thái anh không tốt, lại nghĩ đến mấy ngày tới mình cũng phải giúp giáo sư Trình chuẩn bị tài liệu tham dự hội nghị ở Hồng Kông, sẽ rất bận rộn, nên lại có chút chần chừ.
Suy đi tính lại, Tưởng Huỳnh quyết định đợi mọi việc xong xuôi rồi sẽ bình tâm nói chuyện sau, vì thế lời đến bên miệng lại nuốt xuống, ngược lại hỏi: “Trông anh có vẻ rất mệt, gặp chuyện gì khó giải quyết sao?”
Được cô chủ động quan tâm, Lục Chi Hề rất vui, anh ôn tồn nói: “Không có gì đâu. Đàm phán lúc nào cũng tốn công sức mà, em đừng lo lắng.”
“Vậy anh cứ tập trung giải quyết chuyện nhà đi, đi Hồng Kông với em vừa tốn thời gian vừa tốn sức. Đợi anh xong việc, chúng ta sẽ gặp lại.”
Đối với người nước ngoài, việc xuất nhập cảnh ở Hồng Kông đơn giản hơn nhiều so với đại lục. Nếu Lục Chi Hề qua đó, tuy không đến mức gặp nguy hiểm gì, nhưng khả năng cao sẽ bị một số kẻ tìm tới cửa, ảnh hưởng đến việc đàm phán của anh.
Lục Chi Hề lại nói: “Anh không yên tâm về em.”
“Bây giờ là xã hội pháp trị, em ở Hồng Kông sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu. Hơn nữa chỗ ở và lịch trình đều đã sắp xếp xong xuôi, dù anh có đi theo thì chúng ta cũng chẳng có thời gian gặp nhau.”
“Không phải vấn đề an toàn…”
Anh ngừng một chút, trong lòng hiểu rõ Tưởng Huỳnh không thích bị anh bám riết quá chặt, cuối cùng đành lùi một bước: “Nếu em không muốn anh đi, ít nhất hãy để anh sắp xếp vệ sĩ và xe đưa đón mọi người, như vậy đi lại cũng tiện hơn. Nếu thầy cô hay bạn bè em có hỏi, cứ nói là bạn bè giúp đỡ.”
Thấy anh nhượng bộ, Tưởng Huỳnh cũng không dây dưa thêm nữa mà đồng ý.
Diễn đàn học thuật này ở Hồng Kông kéo dài ba ngày, nhưng ban tổ chức rất hào phóng sắp xếp chỗ ở cho các học giả tham dự trong năm ngày.
Lần này đi cùng giáo sư Trình, ngoài Tưởng Huỳnh còn có hai sinh viên của Đại học Sư phạm Bắc Kinh, một nghiên cứu sinh tiến sĩ tên Tô Nhậm Nguyên và một nghiên cứu sinh thạc sĩ tên Lưu Cẩn.
Ngày đầu tiên đến Hồng Kông chưa có lịch hội nghị, ban tổ chức không tiếc kinh phí, sắp xếp cho người tham dự ở tại một khách sạn 5 sao thuộc khu Tsim Sha Tsui (Tiêm Sa Chủy). Khách sạn này có lịch sử lâu đời, phong cách điển nhã tinh tế. Tuy họ chỉ ở phòng tiêu chuẩn nhưng cũng đủ rộng rãi, tầm nhìn cực tốt, nhìn qua ô cửa sổ vuông vức sáng sủa là có thể thấy những căn biệt thự lưng chừng núi ẩn hiện giữa rừng cây xanh biếc.
Giáo sư Trình muốn đi gặp riêng vài người bạn trong giới giáo dục nên để ba người tự do hoạt động, còn gửi cho họ một xấp hướng dẫn du lịch. Tưởng Huỳnh cùng hai đàn anh đàn chị mới quen của trường Sư phạm liền rủ nhau đi dạo một vòng quanh Hồng Kông.
Cô ở Bắc Kinh đã lâu, cảm nhận đầu tiên về Hồng Kông là sự chật chội, nhưng trong cái chật chội ấy lại tràn đầy sức sống náo nhiệt. Những tòa nhà cao tầng san sát, xe buýt hai tầng dán đầy quảng cáo, những tấm biển hiệu song ngữ Trung – Anh xen lẫn và dòng người đông đúc tụ tập một chỗ, rất khác biệt với một Bắc Kinh dày nặng trầm tĩnh và đất đai rộng lớn.
Họ đi bộ đến gần bảo tàng nhà tù Victoria, uống cà phê, ăn bữa cơm đơn giản, rồi lại tản bộ dưới ánh đèn neon rực rỡ trở về khách sạn.
“Hồng Kông tuy nhỏ, nhưng với người từ nơi khác đến thì rất dễ lạc đường… Có điều hôm nay nắng đẹp, đi dạo trên phố có cảm giác như đang đi trong phim điện ảnh vậy, em còn đi thử xe điện leng keng nữa.”
Buổi tối khi Lục Chi Hề gọi điện hỏi ngày đầu tiên ở Hồng Kông có vui không, Tưởng Huỳnh kể sơ qua cho anh nghe về chuyến đi chơi hôm nay.
Tài xế và vệ sĩ Lục Chi Hề sắp xếp quả thực rất chu đáo. Chỉ cần Tưởng Huỳnh cần đưa đón, họ sẽ xuất hiện, còn nếu muốn tự đi chơi, họ lập tức lui về phía sau.
Vệ sĩ cao to, mặc vest đi giày da, nói một giọng phổ thông Hồng Kông lơ lớ, trông cũng y như bước ra từ trong phim.
Lục Chi Hề cười nói: “Mấy vệ sĩ đó là người nhà của anh họ anh, lần trước em gặp anh ấy dưới chung cư rồi đấy. Nhà họ từ Bắc Mỹ về Hồng Kông phát triển vào những năm 70-80, những tình tiết em thấy trong phim cảnh sát Hồng Kông kinh điển, nhà họ đều đã trải qua cả.”
Anh còn bảo đợi xong việc sẽ đưa Tưởng Huỳnh đi ăn cơm cùng vợ chồng người anh họ này.
Nghe Lục Chi Hề vui vẻ nhắc đến chuyện tương lai, cô im lặng một lát rồi chuyển chủ đề: “Vậy hồi nhỏ anh cũng gặp nhiều chuyện nguy hiểm lắm sao?”
“Ở Mỹ người dân được sở hữu súng, gặp phải xả súng là chuyện rất bình thường. Nhưng vệ sĩ không chỉ bảo vệ bọn anh khỏi những sự cố nguy hiểm đó. Ví dụ có lần công ty nhà anh tái cơ cấu bộ phận và cắt giảm nhân sự, một số người dân rất phẫn nộ, dù việc họ bị sa thải chẳng liên quan gì đến ông nội anh. Lúc đó có người nhân lúc ông nội anh ra ngoài đã tạt chất nôn vào người ông, ông nội anh tức đến mức sa thải toàn bộ đám vệ sĩ đó, ngày hôm ấy lúc ăn cơm không ai dám lại gần ông cả.”
Tưởng Huỳnh không ngờ sự nguy hiểm của giới nhà giàu lại có thể “giản dị tự nhiên” đến mức khiến người ta khiếp sợ như vậy, cô liền hỏi đi hỏi lại ba lần xem có thật không.
“Là thật đấy, nếu em hứng thú với mấy chuyện này, sau này anh sẽ từ từ kể cho em nghe.”
Lục Chi Hề trước kia cảm thấy những chuyện xảy ra quanh mình chỉ là mấy vở hài kịch nhàm chán, chẳng có gì đáng nói, nên lúc còn yêu Tưởng Huỳnh, anh chưa bao giờ nhắc đến.
Ngay từ đầu, anh sẵn lòng yêu cô chính là vì phát hiện cô sở hữu sự thuần khiết giống như một chú cún con. Trên thế giới này, cún con đáng yêu hơn đa số con người, anh không muốn phá hỏng sự thuần khiết ấy.
Đối với một cô gái lớn lên trong môi trường mà người tốt chiếm đa số, người xấu dễ nhận biết, việc tiếp xúc quá gần với những sự việc phức tạp mà cô chưa từng thấy cũng giống như việc cho một chú cún con kiều quý ăn xương dập nát, đó là một sự tổn thương.
Lục Chi Hề không muốn thay đổi cô, làm vấy bẩn cô. Anh cho rằng để cô ở lại trong thế giới của riêng mình có lẽ là lựa chọn tốt nhất. Nhưng khi quay về Mỹ, trở lại thế giới khiến anh chán ghét kia, anh lại khó lòng ngăn được nỗi nhớ nhung về sự thuần khiết ấy.
Anh suy đi tính lại, cảm thấy mình giải quyết xong mớ hỗn độn này rồi đón cô về bên cạnh cũng rất tốt, như vậy cũng có thể bảo vệ cô không bị ảnh hưởng, chỉ là tốn chút công sức mà thôi.
Chỉ không ngờ trước khi anh làm xong tất cả, Tưởng Huỳnh đã có người mới.
Lục Chi Hề từ Mỹ trở về thực sự vội vàng, nhưng anh không hối hận. Chẳng có gì quan trọng hơn việc khiến Tưởng Huỳnh hồi tâm chuyển ý.
Trong quá trình cố gắng chia rẽ cô và Du Tư Ngôn, anh lại phát hiện nhận thức trước đây của mình về cô có chút sai lệch.
Tưởng Huỳnh ngoài sự thuần khiết khiến người ta mê đắm, còn có phán đoán và suy nghĩ riêng, cô sẽ không dễ dàng bị người khác làm thay đổi nhận định của mình.
Lục Chi Hề không biết đây có phải chuyện tốt hay không, bởi điều này khiến Tưởng Huỳnh sau khi chia tay rất khó bị anh dụ dỗ.
Nhưng đôi khi anh buộc phải thừa nhận điều đó càng khiến cô trở nên đáng yêu hơn.
Dù thế nào đi nữa, Lục Chi Hề có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Anh tin rằng chỉ cần Tưởng Huỳnh chịu để anh ở lại bên cạnh, bọn họ rồi sẽ có ngày gạt bỏ được khúc mắc để ở bên nhau.
“Huỳnh Huỳnh, anh rất vui, đã lâu rồi chúng ta không nói chuyện phiếm như thế này.”
Giọng Lục Chi Hề trong điện thoại vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng lại tràn đầy niềm vui không thể che giấu.
Kết thúc cuộc gọi, giọng nói dịu dàng của Tưởng Huỳnh biến mất bên tai, Lục Chi Hề cảm thấy có chút trống trải.
Rừng cây xanh tốt trên núi Thái Bình bao quanh căn biệt thự, bên ngoài cửa kính sát đất rộng lớn sạch sẽ là Hồng Kông chìm trong màn đêm. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua ánh đèn thành phố rực rỡ sắc màu, ánh mắt dừng lại ở hướng Tsim Sha Tsui.
Nghĩ đến việc Tưởng Huỳnh đang ở đó, cách anh cũng không tính là xa xôi, trong lòng anh lại dấy lên một chút ấm áp.