Tám giờ tối, sau khi dùng cơm tại một nhà hàng tư nhân kín đáo, Lục Chi Hề đưa Tưởng Huỳnh về trường học.
Vừa lên xe, Tưởng Huỳnh đã ngồi sát vào phía cửa, như thể sợ người bên cạnh sẽ lại bất ngờ “tập kích” mình lần nữa.
Sự cố xảy ra ở sân tennis chiều nay cho đến giờ vẫn còn khiến cô chưa hết bàng hoàng.
Lúc đó cả hai đều mặc trang phục thể thao tiêu chuẩn: anh mặc áo phông trắng quần short, còn cô mặc váy ngắn bó sát cùng màu. Anh ôm cô vào lòng hôn ngấu nghiến. Ban đầu nụ hôn còn đầy l* m*ng và vội vã do cảm xúc chi phối, nhưng ngay sau đó liền biến thành sự quyến rũ đầy toan tính.
Lớp vải mỏng manh, da thịt kề cận, nụ hôn của anh quá mức táo bạo khiến Tưởng Huỳnh không thể trốn thoát.
Càng xấu hổ hơn là ký ức và phản ứng của cơ thể hoàn toàn không nghe theo lý trí. Bọn họ đều là những người trẻ tuổi tràn trề sinh lực, bầu không khí ái muội rất nhanh đã bị một loại mất kiểm soát khác thay thế.
Tưởng Huỳnh day day ấn đường, ép bản thân ngừng suy nghĩ.
Bên cạnh, Lục Chi Hề cũng không tìm cách bắt chuyện như mọi khi. Anh chống khuỷu tay lên bệ tỳ tay bọc da, chống cằm nhìn ra cửa sổ.
Xe đi vào đường cao tốc, lướt qua những tấm biển quảng cáo rực rỡ của các trung tâm thương mại. Ánh đèn đủ màu chiếu lên cửa kính, nhuộm lên ghế sau xe chút sắc màu vui tươi.
Nhưng lòng anh lại chẳng hề vui vẻ.
Chiều nay, rõ ràng sự việc đã tiến triển đến mức đó, vậy mà Tưởng Huỳnh vẫn dùng sức đẩy anh ra, nhảy khỏi vòng tay anh như một con thỏ, rồi quay đầu chạy thẳng vào phòng thay đồ mà không ngoảnh lại.
Tại sao chứ?
Là vì khúc mắc trong lòng cô vẫn chưa gỡ bỏ được, đã hóa thành bức tường đồng vách sắt phòng ngự anh sao?
Những suy nghĩ hỗn loạn chen chúc trong đầu Lục Chi Hề.
Sau khi chia tay, anh nhìn cô có bạn trai mới, nhìn cô quen biết nhiều người mới, cũng đã dùng đủ mọi cách, từ mềm mỏng đến thủ đoạn để khơi gợi lại tình cảm của cô.
Nhưng sau khi dùng hết mọi chiêu trò, vẫn phải nghe cô hỏi câu đó, bị cô từ chối như vậy.
Lục Chi Hề quay đầu nhìn người bên cạnh, thấy hai tay cô khoanh trước ngực, cố sống cố chết giữ khoảng cách với anh trên ghế xe, trong lòng càng thêm phiền muộn.
Rõ ràng ở gần nhau như vậy, anh lại có cảm giác mất kiểm soát nhưng không thể nắm bắt được cô.
Đúng lúc này, bầu không khí yên tĩnh bỗng bị phá vỡ bởi tiếng điện thoại rung liên hồi.
Khi lên xe, Tưởng Huỳnh thuận tay để điện thoại ở bệ tỳ tay giữa hai ghế, màn hình ngửa lên. Thế nên khi màn hình sáng, tin nhắn từ nhóm chat “Miếu Nam Bồ Tát (18)” nhảy ra liên tục, Lục Chi Hề là người nhìn thấy trước.
Anh chằm chằm nhìn vào bốn chữ kia, sắc mặt gần như đông cứng ngay lập tức.
Tưởng Huỳnh nghe tiếng rung cũng quay đầu lại, cầm điện thoại lên xem thì thấy Chu An Ninh lại bắt đầu màn “dâng hương online” trong cái “Miếu Nam Bồ Tát” kia.
Mỗi tuần luôn có vài buổi tối Chu An Ninh rảnh rỗi sinh nông nổi, vào nhóm này kêu gọi các “Nam Bồ Tát” gửi vài tấm ảnh cơ bắp nóng hổi. Mấy chàng trai sành điệu thường xuyên lui tới phòng gym, kho ảnh trong điện thoại lúc nào cũng phong phú, chỉ cần Chu An Ninh hô một tiếng, bọn họ lập tức gửi ảnh “phúc lợi” tới tấp.
Mấy cậu chàng trong nhóm tuổi đời còn trẻ, lại nhờ ngoại hình ưu tú, chắc từ tuổi dậy thì đã không thiếu nữ sinh vây quanh, nên mấy lời đường mật hay thủ đoạn thả thính ngầm đều rất thành thạo.
Tiếc là Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh đã gặp qua không ít kiểu con trai như vậy. Chưa nói đâu xa, hai người bạn trai cũ của cô đều cao tay hơn mấy cậu người mẫu trẻ này nhiều, nên chút kỹ xảo ấy chẳng thể qua mắt được cô. Hai người nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, cũng chẳng hề rung động, thuần túy chỉ là thưởng thức vẻ đẹp hình thể mà thôi.
Trai đẹp ngắm nhiều cũng như ăn nhiều thịt, sẽ thấy ngán. Tưởng Huỳnh đã sớm thấy nhàm chán nên ít khi lên tiếng trong nhóm.
Tuy nhiên mấy cậu chàng đều nhớ Tưởng Huỳnh là cổ đông công ty, thấy cô lặn mất tăm một dạo liền có người dùng tính năng “vỗ một cái” để hỏi thăm mấy câu đùa kiểu “Huỳnh tổng không thích nữa sao?”.
Lục Chi Hề vừa khéo nhìn thấy dòng chữ đó.
Tưởng Huỳnh vốn không thấy nhóm chat này có vấn đề gì, nhưng dưới ánh nhìn trầm mặc đến quỷ dị của anh, cô bỗng khựng lại một giây.
“Sao… sao thế?”
Sự lắp bắp nhẹ này làm Lục Chi Hề càng thêm khó chịu, anh hỏi bằng giọng nặng nề: “Sao em lại căng thẳng?”
Tưởng Huỳnh lập tức thanh minh: “Em không có căng thẳng.”
Lúc này tốc độ nói của cô lại trở nên quá nhanh, khiến sắc mặt Lục Chi Hề càng thêm căng thẳng.
Trong đầu anh thoáng chốc lướt qua vô vàn suy đoán.
Thời gian qua, ngày nào anh cũng chọn lúc sắp đi ngủ để gọi cho Tưởng Huỳnh, xác nhận cô đang ở ký túc xá.
Vệ sĩ bảo vệ cô ở các cổng trường chưa từng rút đi, nếu người ngoài trường đến tìm, Tưởng Huỳnh chắc chắn phải ra cổng đón, giống như lần Quý Tuân và anh em nhà họ Vệ đến, anh không thể không biết được.
Chẳng lẽ là nam sinh trong trường Hoa Đại?
Không khả thi lắm.
Hoa Đại là trường danh tiếng, không phải không có sinh viên làm “Nam Bồ Tát”, nhưng số lượng chắc chắn rất ít, cũng không thể nào tìm nữ sinh cùng trường làm khách hàng. Nếu Tưởng Huỳnh có thể gom đủ mười mấy người ngay lập tức, anh cũng phải khen cô quá tài tình.
Tưởng Huỳnh thấy Lục Chi Hề ngồi im lìm, rõ ràng vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng cảm xúc trong ánh mắt lại biến đổi khó lường, cô đã đoán được anh đang nghĩ gì.
Cô dở khóc dở cười giải thích: “Anh đừng nghĩ nhiều, mấy người này đều là người mẫu chụp ảnh cho công ty Mông Thiệu. Lần trước em và An Bình đi chơi ở căn cứ chụp ảnh anh cũng biết mà? Lúc đó mới lập cái nhóm chat này.”
Lục Chi Hề cũng chẳng thấy dễ chịu hơn bao nhiêu: “Em chẳng phải bảo không có WeChat của bọn họ sao?”
“Đúng là không kết bạn WeChat, chỉ có chung nhóm chat thôi, em cũng ít khi nói chuyện trong đó.”
Cô ngừng một chút rồi nhắc nhở anh: “Nói đi cũng phải nói lại, hiện tại em đang độc thân, em có quyền tự do.”
Lại nữa rồi, cô lại nhấn mạnh chuyện này.
Lục Chi Hề biết rõ mấy ngày nay mọi hành động dây dưa vượt quá giới hạn đều do anh chủ động, nếu có được chút lợi ích nào thì cũng là do Tưởng Huỳnh nói lý lẽ và mềm lòng.
Nhưng điều đó không ngăn được sự xúc động mãnh liệt không thể kiềm chế trong anh lúc này.
Thấy anh im lặng mãi, Tưởng Huỳnh tưởng chuyện này thế là xong, không ngờ Lục Chi Hề bỗng nắm lấy bàn tay đang cầm điện thoại của cô, giọng bình tĩnh nói: “Huỳnh Huỳnh, có phải em nghĩ rằng anh đang dần chấp nhận việc bên cạnh em sẽ có những người đàn ông khác không?”
Cô sững sờ, theo bản năng nhìn về phía anh.
Bỏ qua nụ hôn đầy bất ngờ chiều nay thì sự tương tác giữa họ vẫn khá vui vẻ, bầu không khí hòa hợp khi chơi bóng đã làm dịu đi mối quan hệ của cả hai không ít.
Nhưng lúc này, Tưởng Huỳnh hoảng hốt cảm thấy anh dường như đã trở lại dáng vẻ trước kia.
Ánh đèn trần trong xe chiếu từ trên xuống, phác họa lên đường nét sắc lạnh nơi xương lông mày và sống mũi cao thẳng của anh.
Lục Chi Hề giờ phút này đã trút bỏ vẻ ôn nhu hòa nhã ban ngày, ánh sáng trên mặt tranh tối tranh sáng, ẩn chứa sự xâm lược đầy áp lực.
Trong lúc cô còn đang ngẩn người, anh chậm rãi nói tiếp: “Với anh mà nói, mỗi lần biết được những chuyện này, cảm giác cũng giống hệt như lúc biết em ở bên Du Tư Ngôn vậy.”
Trái tim bị bóp nghẹt, bị va đập, bị tra tấn.
“Anh chỉ là biết em không thích, nên mới cố gắng nhẫn nhịn. Nhưng em hẳn phải rõ, chỉ cần anh muốn, anh tùy thời có thể khiến những kẻ này hết đường sống?”
Tưởng Huỳnh nhìn thẳng vào mắt anh vài giây, sau đó bỗng nhiên đanh mặt lại, không chút lưu tình rút tay ra, quay mặt đi chỗ khác: “Anh lại định dùng bài cũ để uy h**p em đấy à?”
Giọng điệu vừa thất vọng vừa lạnh lùng ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu Lục Chi Hề.
Đầu ngón tay anh hơi co lại, mím môi hồi lâu không nói nên lời, trong lòng đấu tranh mãi mới dịu giọng xuống: “Nhưng em đã che giấu một phần sự thật trong chuyện này, anh thật sự rất khó chịu.”
“Lúc đó anh chỉ hỏi có kết bạn WeChat không thôi mà.”
“Nhưng giờ làm sao anh chắc chắn được em không nói dối?”
Ngụy biện. Cãi cùn.
Tưởng Huỳnh nghĩ thầm như vậy, nhưng lại thấy sắc mặt Lục Chi Hề đã trở nên tái nhợt. Nhớ lại lần ở phòng bệnh trước đó, cô đoán chắc trong lòng anh đang thực sự khó chịu đến cực điểm, cứ đà này e là lại phát bệnh.
Cô thở dài, nói: “Thật sự không có, tự anh xem đi.”
Nói xong, cô đưa điện thoại cho Lục Chi Hề.
Lục Chi Hề không chút khách sáo nhận lấy, nhập ngày sinh nhật của mình vào ô mật mã khóa màn hình.
Báo lỗi.
Anh trầm giọng hỏi: “Mật mã là bao nhiêu?”
“Ngày sinh nhật em.”
“…… Đổi từ bao giờ thế?”
“Sau khi chia tay thì đổi.”
Nghe cô nói vậy, tâm trạng Lục Chi Hề hơi tốt lên một chút. Xem ra Tưởng Huỳnh chưa từng lấy ngày sinh nhật của Du Tư Ngôn làm mật mã.
Nhưng khi nhìn thấy hàng tá bức ảnh được gửi trong nhóm chat “Miếu Nam Bồ Tát”, tâm trạng vừa mới khá lên đôi chút của anh lập tức rơi thẳng xuống vực thẳm.
Lục Chi Hề vừa lướt nhanh xem qua, vừa nén sự khó chịu nói: “Nếu em muốn xem thì anh có thể cho em xem của anh. Mấy cái này toàn là uống bột protein trong phòng gym luyện ra, có gì đẹp đâu?”
Anh không nói dối.
Quần vợt là môn thể thao đòi hỏi sức mạnh tuyệt đối, sự kiểm soát chuẩn xác và khả năng bùng nổ hoàn hảo. Các vận động viên cao cấp đều có vóc dáng rất đẹp, không chỉ cao lớn mà cơ bắp còn có những đường nét cực kỳ tinh tế, mang lại vẻ gợi cảm đầy khỏe khoắn. Họ không giống những người tập thể hình, những khối cơ bắp quá khổ thường tạo cảm giác thô kệch, còn cơ bắp mỏng lại trông thiếu sức sống.
Cũng chính vì lý do này, các thương hiệu xa xỉ trong giới thời trang rất thích mời vận động viên quần vợt làm người đại diện. Lục Chi Hề khi còn thi đấu cũng đã nhận được không ít lời mời từ các nhãn hàng lớn.
Lý do anh không nhận lời là vì gia đình anh vốn đã nắm giữ cổ phần của những ông lớn xa xỉ này, chẳng cần thiết phải đứng ra làm công cho họ.
Nhưng nếu cô thích……
Anh đang mải suy nghĩ thì nghe Tưởng Huỳnh thành thật nói: “Em cảm thấy ở phương diện này anh đúng là đẹp hơn bọn họ.”
Sắc mặt Lục Chi Hề nhanh chóng dịu lại, nhưng sự bất mãn trong lòng đối với những kẻ kia vẫn chưa tan biến.
Nhân lúc Tưởng Huỳnh không chú ý, anh lặng lẽ giúp cô thoát khỏi nhóm chat, tiện tay xóa luôn liên lạc của Quý Tuân, sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra mà trả điện thoại lại cho cô.
Nhưng anh không ngờ Tưởng Huỳnh đã đề phòng, vừa nhận lại điện thoại mở ra xem liền phát hiện ngay hành động mờ ám của anh.
“Anh…”
Cô đang định nổi giận thì chưa kịp nói hết câu, tay đã bị Lục Chi Hề nắm lấy, lòng bàn tay bị ép dán lên mặt anh.
“Em muốn giận thì cứ đánh anh đi, lần sau anh vẫn sẽ làm như vậy.” Lục Chi Hề bình tĩnh nói.
Tưởng Huỳnh thở dài thật dài, rụt tay về.
“Em phải làm sao với anh bây giờ?”
Lục Chi Hề cũng đáp: “Đúng vậy, Huỳnh Huỳnh, anh lại phải làm sao với em bây giờ?”
Cả hai đều cảm thấy đối phương thật cứng đầu cứng cổ, chẳng qua một người thì bất lực, người kia thì mất mát.
Lục Chi Hề vốn tưởng rằng chỉ cần anh từ từ nhượng bộ theo ý muốn của Tưởng Huỳnh, cô nhất định sẽ dần mềm lòng, rồi một ngày nào đó sẽ đối xử với anh như trước kia.
Nhưng chiều nay, khi cô hỏi câu hỏi về sự tha thứ, và vào lúc cơ thể cả hai rõ ràng đều đã có phản ứng mà cô vẫn kiên quyết đẩy anh ra, anh cuối cùng cũng bắt đầu cảm thấy không chắc chắn.
Phải tha thứ như thế nào?
Câu trả lời vĩnh viễn không nằm trong tay kẻ phạm lỗi, mọi lời thỉnh cầu đều trở nên tái nhợt.
Từ lúc rời sân tennis cho đến khi ăn tối, Lục Chi Hề luôn cố gắng duy trì vẻ bình thản, cố lờ đi nỗi hoảng loạn như quả bom hẹn giờ trong lòng, nhưng quả bom ấy vẫn bị tin nhắn điện thoại của cô kích nổ.
Anh thật muốn cho Tưởng Huỳnh biết, thực ra anh còn rất nhiều thủ đoạn tàn nhẫn hơn, có thể dễ dàng ép cô trở về bên mình. Nhưng ý nghĩ này vừa nhen nhóm đã bị thái độ lạnh lùng đột ngột của cô dập tắt.
Giao thông Bắc Kinh vào tối cuối tuần luôn kẹt cứng kinh khủng. Xe nhích từng chút một ở vành đai 3 phía Bắc hồi lâu mới thoát ra được đường thông thoáng ở vành đai 4 để đi về phía Bắc.
Khi xe dừng ở cổng nam trường học, Tưởng Huỳnh chuẩn bị xuống xe thì bị Lục Chi Hề giữ lại.
Tưởng Huỳnh quay đầu: “Sao vậy?”
“Huỳnh Huỳnh, cho anh thêm chút thời gian, cho anh thêm chút cơ hội nữa đi. Anh còn điều gì chưa trao cho em, đến lúc đó em sẽ thực sự hiểu rõ, anh thật lòng muốn ở bên em, và khi ấy em cũng sẽ có câu trả lời.”
Tưởng Huỳnh hơi sững sờ, rồi cô nhìn thấy trong ánh mắt dịu dàng của anh một sự cố chấp đến mức không còn thuốc chữa.
–
“Mau kể cho tớ nghe buổi hẹn hò hôm nay thế nào rồi!”
Vừa về đến ký túc xá, Chu An Ninh đang đắp mặt nạ, mải mê ngắm ảnh cơ bụng liền phấn khích buông điện thoại xuống, mắt sáng rực nhìn Tưởng Huỳnh.
“Không phải hẹn hò.”
Tưởng Huỳnh sửa lại lời cô bạn, sau đó lại thở ngắn than dài: “Nhưng mà súng bị cướp cò.”
Chu An Ninh hỏi ngay: “Vậy cậu có sướng không?”
Có lẽ ai cũng sẽ quan tâm chuyện đó có phù hợp hay không, nhưng cô bạn thân Chu An Ninh này chỉ quan tâm xem cô có sướng hay không mà thôi.
Tưởng Huỳnh bật cười, vừa lấy quần áo đi tắm vừa cầu xin: “Đừng hỏi nữa, tớ không dám nhớ lại đâu.”
Lục Chi Hề có ý đồ xấu rành rành ra mặt, Chu An Ninh cũng chẳng ngạc nhiên gì về chuyện này.
Tuy cô nàng không thích Lục Chi Hề, nhưng là bạn bè, cô nàng sẽ không khuyên chia tay hay giảng hòa, những chuyện này cần Tưởng Huỳnh tự mình đưa ra lựa chọn.
So với việc đó, Chu An Ninh quan tâm hơn đến việc Tưởng Huỳnh có vui không, và nếu có phát sinh quan hệ thì có dùng biện pháp an toàn hay không.
Nếu không phải Tưởng Huỳnh khẳng định chắc nịch sẽ không xảy ra chuyện vượt rào, Chu An Ninh đã định nhét cho cô vài cái bao cao su để phòng thân rồi.
Lục Chi Hề là một phần tử nguy hiểm luôn lởn vởn quanh Tưởng Huỳnh, sức khỏe anh trông lại rất tốt, nếu không chuẩn bị biện pháp an toàn đầy đủ, lỡ hứng lên rồi ôm tâm lý may mắn thì…
Haizz, Chu An Ninh cảm thấy mấy ngày nay mình đúng là lo đến thối ruột.
Cô nàng lắc lắc đầu: “Lục Chi Hề đúng là tồn tại trong thế giới của cậu như… câu hát đó hát thế nào nhỉ, à đúng rồi, ‘giết người rồi phóng hỏa’.”
Chu An Ninh bắt đầu ngân nga, hát lệch tông cả nửa ngày khiến Tưởng Huỳnh cười không ngớt.
“Cười là tốt rồi, thả lỏng chút đi.”
Chu An Ninh nói: “Câu này là chính cậu nói với tớ đấy, hôm hai đứa mình từ chỗ thầy Mông về, ngồi ăn lẩu cay ở căng tin, nhớ không?”
Tưởng Huỳnh nhớ chứ, nhưng chuyện học hành sự nghiệp sao có thể giống chuyện tình cảm được?
Nhưng Chu An Ninh lại bảo: “Đạo lý trên đời này đều giống nhau cả thôi. Cứ từ từ, giờ chưa nghĩ thông thì một ngày nào đó sẽ thông, quan trọng là phải vui vẻ, tự tại.”
Sau khi ký túc xá tắt đèn, Tưởng Huỳnh leo lên giường nằm.
Tay phải vẫn còn chút ê ẩm sau buổi tập tennis hôm nay, nhưng không đến nỗi không nhấc tay lên nổi, đây là nhờ công Lục Chi Hề mát xa cho cô.
Cô nhớ lại những lời Lục Chi Hề nói với mình lúc chia tay ở cổng trường hôm nay.
Tưởng Huỳnh cũng không rõ rốt cuộc anh đang chuẩn bị thứ gì, cô chỉ nói với anh rằng, mấy ngày nay khi anh tôn trọng ý muốn của cô, cô cảm thấy rất vui.
Khoảnh khắc đó, luồng khí lạnh lẽo trầm mặc bao quanh Lục Chi Hề bỗng chốc tan biến hết.
Anh nhìn cô rồi nở một nụ cười.
Một nụ cười sạch sẽ, đơn thuần, thuộc về chàng trai mười chín tuổi.
Trong bóng tối đen đặc, Tưởng Huỳnh gối đầu lên giường, ngắm nhìn những vì sao đêm ngoài cửa sổ, trong đầu dần hình thành một ý nghĩ.
Có lẽ quyết định như vậy sẽ là tốt nhất cho cả hai.