Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc

Chương 9

Tiếp theo, Tất Hạ dành nửa tiếng thiết lập không gian nhỏ. Viết giới thiệu, cập nhật hiển thị, cảm giác dụng tâm kinh doanh này khiến người ta rất có thành tựu, cô đắm chìm trong đó không biết chán.

Trong phòng có notebook, vì kiểu dáng quá cũ nên bà Trần đã bỏ đi, Tất Lan Tĩnh lo lắng cô có thể cần đến nó nên đã mượn lại.

Nhân lúc này rảnh rỗi, Tất Hạ mở máy tính tiếp tục viết câu chuyện "Chim bay cùng cá", viết đến mười giờ vừa vặn hai nghìn chữ. Cô đăng hai nghìn chữ này dưới dạng nhật ký lên QQ phụ, rồi nhanh chon dọn dẹp đơn giản, ra ngoài đi đến phía Đông tiểu khu.

Đợi xe buýt ở đầu hẻm Bạch Tháp, cô tình cờ nhìn thấy hai cô gái đứng cạnh mình, một người đang thúc giục người kia, chủ động thêm QQ của một cậu con trai nào đó.

"Á, tớ không dám, nếu cậu ấy không đồng ý thì sao?"

"Kệ đi, thêm trước rồi tính! Trở thành bạn bè có thể theo dõi cuộc sống hàng ngày của nam thần có, cậu thật sự không động lòng sao?"

"Không được không được, bị cậu ấy từ chối thì xấu hổ lắm."

...

Tất Hạ ngẩn người nghĩ, nếu mình xin thêm QQ của Trần Tây Phồn, cậu ấy có đồng ý không?

Trực giác mách bảo với cô rằng, trong lòng thiếu niên có giới hạn riêng và khả năng cao là sẽ không đồng ý. Giống như đêm đó, cậu cho cô mượn ô, chỉ vì phép lịch sự, chứ không vì lý do gì khác.

Nói đến cùng, họ cũng chẳng thân thiết.

Cô gái bên cạnh vẫn lẩm bẩm, Tất Hạ mím môi, ngẫm nghĩ về trải nghiệm của mình; cô cũng rất muốn được xuất hiện trong danh sách bạn bè của Trần Tây Phồn.

...

Cuối tuần đối với Tề Hạ luôn đồng nghĩa với việc làm việc nhà không ngừng nghỉ.

Khi đến phía Đông tiểu khu, cô đẩy cửa ra và thấy phòng khách bừa bộn, đồ chơi và quần áo nằm la liệt trên sàn, còn cả một núi nồi niêu xoong chảo đang chờ rửa trong bếp.

Nếu Tất Hạ không làm những việc này, thì Tất Lan Tĩnh, người sẽ quay lại vào buổi chiều, sẽ phải làm chúng.

Tất Hạ không phàn nàn, dọn dẹp phòng khách và bếp, ngồi trên ghế đẩu nhỏ học thuộc lòng vài từ vựng. Không lâu sau, Tào Thụ Vĩ trở về.

Tào Thụ Vĩ không biết đi đâu đó, hình như cả đêm không ngủ. Ông ngồi trong phòng khách phì phèo khói thuốc, tro bụi vương vãi khắp nơi, rồi bảo Tất Hạ nấu cho mình một bát mì.

Tề Hạ làm theo lời ông. Nấu xong mì, Tào Ngọc muốn ra ngoài chơi. Tào Thụ Vĩ trả lời qua loa, bảo Tất Hạ đưa Tào Vũ xuống lầu, đừng làm phiền ông nghỉ ngơi.

Bên ngoài khu dân cư có một khoảng đất trống có sân bóng rổ và mấy trò chơi trẻ em.

Tào Ngọc chơi cầu trượt một lúc, thấy mấy đứa trẻ khác ăn kẹo m*t, liền bĩu môi: "Chị, em cũng muốn ăn kẹo."

Tất Hạ xoa xoa đầu em, cười nói: "Được, chúng ta đi mua."

Mỗi tuần tiền sinh hoạt của Tất Hạ đều có thể tiết kiệm được ba bốn chục tệ, cô dẫn Tào Ngọc đến siêu thị mua kẹo m*t, rồi tự mua cho mình một chai coca, sau đó hai chị em ngồi trên ghế nhỏ trước cửa tắm nắng.

Bên cạnh siêu thị có một quán net, không lâu sau, một nhóm thanh niên nghiện internet bước ra, Tất Hạ nhìn thấy, Tào Mông cũng ở trong đó.

Tào Mông ngậm điếu thuốc, đang cười nói với một tên tóc vàng, hai người khoác vai nhau.

"Cái thằng vừa nãy đi giày AJ Dior phiên bản giới hạn, chắc phải hơn hai vạn nhỉ?"

"Đừng nghe hắn khoe khoang, thằng đó nhiều lắm cũng chỉ mang hàng nhái, màu của giày chính hãng đậm hơn đôi đó, tôi ở trường nhìn thấy người khác đi rồi."

Tên tóc vàng chép miệng: "Học sinh trường cậu giàu thế sao? Tên gì, nói cho tôi biết, tôi cũng muốn làm quen."

"Trần Tây Phồn, biết Ngân hàng đầu tư Hoàn Vũ phố Tài chính chứ? Con trai ông chủ ngân hàng đó, học lớp mười một trường tôi, nhà cực kỳ giàu, lại còn hào phóng nữa, nghe nói anh ấy tặng bạn mình một chiếc máy ảnh giá trị mấy vạn."

"Chà, cậu không muốn làm thân với người giàu có như vậy sao?"

"Tôi cũng muốn, tiếc là chúng tôi không cùng khối, cũng không cùng lớp."

...

Khoảnh khắc này, Tất Hạ cảm thấy như nuốt phải một ngụm bùn, buồn nôn không thể chịu được.

Cô cúi đầu giả vờ không nhìn thấy, nhưng Tào Mông vẫn phát hiện ra cô và Tào Ngọc. Tào Mông gọi Tất Hạ một tiếng chị, lại ngồi xuống chọc Tào Ngọc chơi.

Trên đường về, Tất Hạ cõng Tào Ngọc đang ngủ trên lừng và tán gẫu với Tào Mông, đề tài không hiểu sao lại chuyển sang Trần Tây Phồn.

Tào Mông nói: "Chị họ, Trần Tây Phồn lớp chị..."

"Chúng tôi không thân."

Tào Mông liếc nhìn cô, muốn nói thêm gì đó, nhưng Tất Hạ không cho cậu ta cơ hội. Cô lặng lẽ đi ngang qua cậu ta rồi đi thẳng lên lầu.

Cùng lúc đó, Tất Hạ nghe thấy tiếng cười khinh bỉ phía sau.

Tất Hạ mím môi, sải bước dài hơn.

Cô đoán được ý đồ của Tào Mông, cậu ta chỉ muốn lợi dụng vị trí của cô ở lớp 5 để tiếp cận Trần Tây Phồn.

Tất Hạ không muốn trở thành bàn đạp cho bất kỳ ai, cũng không muốn Trần Tây Phồn vướng vào chuyện như vậy. Cô càng không muốn tình cảm trong sáng, thuần khiết của mình bị vấy bẩn bởi bất cứ điều gì khác.

...

Đầu tháng tư, khối mười một chuẩn bị bước vào kỳ thi tháng đầu tiên.

Trước kỳ thi, Tất Hạ gần như rơi vào trạng thái lo lắng. Cô liên tục nghĩ về những lỗi sai chưa sửa khi đi bộ, khi đọc bài, khi ăn, thậm chí ngay cả trong mơ cũng nghĩ đến việc điên cuồng viết bài trong phòng thi.

Tất Lan Tĩnh cho rằng cô học hành đến ngốc, sáng ngày thi sờ trán cô nói: "Cũng không sốt."

Chỉ có Tất Hạ tự biết, cô chỉ không muốn điểm số của mình quá thấp.

Trần Tây Phồn đứng đầu khối, ít nhất... ít nhất cô không thể là người đứng cuối cùng.. Nếu cô được thêm vài điểm nữa, ít nhất tên của họ sẽ gần như hơn trên bảng xếp hạng.

Mặc dù điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Kỳ thi tháng kéo dài hai ngày đã trôi qua rất nhanh. Hiệu suất của giáo viên ở trường trung học phụ thuộc rất cao, ngày thứ hai sau khi thi xong, các môn lần lượt được công bố điểm.

Buổi trưa, Tất Hạ và Hình An Á ăn cơm xong về lớp, vừa vào cửa liền bị lớp trưởng Ngụy Vũ Bằng chặn lại.

Ngụy Vũ Bằng hét lớn: "Tất Hạ cậu giỏi quá, Văn được 137 điểm đứng đầu khối, cậu không thấy, lão Hồ trong văn phòng miệng cười đến tận mang tai."

"Giỏi quá." Các bạn học lần lượt đến chúc mừng cô.

Tất Hạ ngẩn người, phản ứng lại lập tức thở phào, Văn thi không tệ, vậy các môn khác chắc cũng sẽ không quá tệ chứ?

Sự thật chứng minh, cảm giác của Tất Hạ là đúng.

Buổi chiều, bảng xếp hạng khối được công bố, tổng điểm của Tất Hạ là 560, xếp hạng lớp thứ hai mươi chín, xếp hạng khối hơn năm trăm. Ngoại trừ Văn, các môn khác của cô trên cơ sở trình độ ban đầu đều có tiến bộ ba bốn điểm.

Bảng xếp hạng dán trên bảng đen phía sau lớp, một nhóm bạn học xem đi xem lại. Tất Hạ nhìn thấy, Trần Tây Phồn tổng điểm 712, đứng đầu khối.

Khoảng cách là 152 điểm.

Tất Hạ tự nhủ, cô còn phải nỗ lực hơn nữa.

Hôm đó tan học, vừa vặn đến lượt Tất Hạ và Hứa Ấu Phỉ trực nhật.

Đổ rác xong, hai người tay trong tay đi vệ sinh. Nhà vệ sinh và sân thể dục cách một hàng cây xanh, Tất Hạ ra trước, đứng bên cạnh hàng cây đợi Hứa Ấu Phỉ.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt quét qua sân bóng số một, nơi Trần Tây Phồn thường xuyên chơi bóng, hầu như mỗi ngày tan học đều có bóng dáng cậu ở đó.

Tuy nhiên, lần này lại không thìn thấy cậu, Tất Hạ hơi thất vọng, phồng má thu lại ánh mắt.

Đột nhiên vai bị người khác vỗ, không biết lúc nào, Hứa Ấu Phỉ đã đi đến bên cạnh cô.

Tất Hạ giật mình: "Cậu dọa mình làm gì?"

"Nhìn gì mà như mất hồn vậy?"

Tất Hạ đối phó qua loa: "Không có gì, vừa nãy có cô gái đi qua rất xinh, tớ nhìn thêm mấy cái."

Hứa Ấu Phỉ không tin: "Ai vậy? Còn xinh hơn cậu sao?"

"Đừng khen tớ, trước đây tớ rất xấu." Tất Hạ nói thật.

Ánh mắt của Hứa Ấu Phỉ dừng lại trên mặt Tất Hạ, không nỡ rời đi. Đã quen biết hơn một tháng, đều hiểu nhau, nhưng Hứa Ấu Phỉ vẫn không nhịn được mà nhìn Tất Hạ nhiều hơn.

Thiếu nữ da trắng, ngũ quan đơn giản nhưng kết hợp lại với nhau thì vô cùng xinh đẹp. Thêm vào đó tính cách của Tất Hạ yên tĩnh, mang khí chất thanh lãnh, nhìn thoáng qua giống như tiên nữa không dính khỏi lửa nhân gian.

Chỉ là Tất Hạ quá trầm lặng, lúc nào cũng kín đáo và khiêm tốn, rất dễ khiến người khác xem nhẹ.

Hứa Ấu Phỉ một tay ôm Tất Hạ: "Xấu là chuyện trước đây, bây giờ xinh không phải là được rồi sao? Nào, tiên nữ."

Trên đường về, Hứa Ấu Phỉ than đói, muốn ăn vặt, Tất Hạ cũng có chút đói, nhưng lúc này siêu thị ở trường đã đóng cửa. Hai người đi đến tầng ba, rẽ qua góc cầu thang, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước mắt.

Nam sinh ôm quả bóng rổ màu cam, có lẽ vừa vận động xong, gò má trắng lạnh và cổ đẫm mồ hôi, tóc mai hơi ướt, trên người áo đồng phục xanh trắng toát lên khí chất thiếu niên, lại có chút gợi cảm.

Tất Hạ nhìn đến xuất thần, tim đập lỡ nhịp.

Trần Tây Phồn đang cúi đầu nói chuyện với thầy giáo dạy toán Tằng Nguy, càng đi càng gần, Tất Hạ nghe thấy Tằng Nguy nói một chuỗi số, hình như là QQ của người phụ trách cuộc thi nào đó, dặn Trần Tây Phồn nhớ thêm.

Thiếu niên lơ đãng đáp: "Em đã biết."

Dặn dò xong Tằng Nguy vội vàng rời đi, Tất Hạ thuần thục di chuyển ánh mắt, giả vờ cúi đầu đi bộ, tận lực giảm bớt sự tồn tại của mình.

"Anh, nói gì vậy? Chà, mấy thầy cô sao luôn tìm anh vậy?"

Trần Tây Phồn nhìn Hứa Ấu Phỉ một cái, không định trả lời, chỉ xoay quả bóng trong tay, tỏ vẻ ý đừng xen vào chuyện của người khác.

Hứa Ấu Phỉ bĩu môi: "Lời nói không hợp nhau, nửa câu cũng ngại nhiều, cáo từ."

"Đợi đã." Trần Tây Phồn gọi cô ấy lại, ném quả bóng cho Hứa Ấu Phỉ: "Mang bóng về lớp."

Hứa Ấu Phỉ leo thang: "Gọi em giúp? Vậy anh phải thể hiện chút thành ý chứ, có đồ ăn không? Em và Hạ Hạ đói quá."

Trần Tây Phồn có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn sờ túi áo đồng phục, lấy ra hai gói đồ ăn đưa cho họ. Là hai cái bánh nhỏ, một vị dâu, một vị mứt táo, Trần Tây Phồn nói: "Hạ Kiêu cho, chắc là không có độc."

Hứa Ấu Phỉ không khách khí, nhận lấy vị mứt táo xé ra cắn một miếng lớn.

Cái còn lại vẫn trong tay Trần Tây Phồn, nam sinh ngẩng đầu nhìn Tất Hạ, ra hiệu cô cầm lấy.

Khoảng cách không quá gần, nhưng đầu Tất Hạ đã đông cứng không chuyển động được. Cô căng thẳng đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi, cố gắng nhịn, giả vờ bình tĩnh nhìn cậu: "Không cần đâu..."

"Hửm?" Trần Tây Phồn hơi nghiêng đầu, như có chút không hiểu: "Không đói sao?"

Có lẽ cậu cho rằng Tất Hạ không thích bánh, lại lấy ra một hộp kẹo bạc hà đưa qua, hỏi: "Cái này thì sao?"

"Tớ..." Nói đến mức này, Tất Hạ không thể từ chối nữa, hai tay nhận lấy bánh dâu, khẽ nói: "Cảm ơn."

"Chuyện nhỏ." Nói xong Trần Tây Phồn nhướng cằm với họ: "Đi thôi."

Hoàng hôn dần buông, nắng chiều le lói, bóng lưng thiếu niên ngập trong ánh sáng dịu dàng, dần dần đi xa.

Tất Hạ vẻ mặt bình thường, cùng Hứa Ấu Phỉ về lớp.

Trên đường đi, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong túi chiếc bánh dâu như có nhiệt độ nóng rực, làm lòng bàn tay cô nóng rát.

Tất Hạ nghĩ, chuyện nhỏ này cô sẽ nhớ thật lâu thật lâu.

Ngày hôm đó, nam sinh cô thích đã tặng cô một chiếc bánh dâu.

Đến nỗi cả đêm, giấc mơ của cô đều ngọt ngào.

Bình Luận (0)
Comment