Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc

Chương 8

Tiếng đũa rơi rất nhỏ, ngoại trừ Hình An Á ngồi bên cạnh Tất Hạ thì không ai để ý.

Hình An Á nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, Tất Hạ cảm thấy tim mình thắt lại, giọng nói có chút khó khăn: "Không cầm chắc."

"Tớ đi lấy cho cậu đôi mới."

"Được, cảm hơn cậu."

Hình An Á tạm thời rời khỏi chỗ ngồi, Tất Hạ cúi xuống nhặt đũa. Dưới gầm bàn, nơi không ai nhìn thấy, ánh mắt cô mới dám dừng lại trên người Trần Tây Phồn.

Hôm nay cậu đi một đôi giày thể thao trắng xanh, dưới bàn ăn đôi chân dài thoải mái duỗi ra, giống như một cậu ấm nhàn nhã tản mạn, phóng khoáng lại tự phụ.

Nhặt đũa lên, Hình An Á cũng đã quay lại, Tất Hạ dùng đũa mới tiếp tục ăn cơm. Vẻ mặt cô vẫn bình thường, chỉ là cảm thấy cơm thịt kho trong đĩa đã mất đi hương vị, thất thần nhai một cọng rau.

Cậu đã có bạn gái sao?

Là ai?

...

Rất nhanh, một loạt câu hỏi trong đầu cô đã có câu trả lời.

Trần Tây Phồn vừa nói xong mình có bạn gái, Hứa Ấu Phỉ và Hạ Kiêu đồng thời bật cười.

Hứa Ấu Phỉ cười ngả nghiêng, rất khoa trương: "Anh, bạn gái của anh không phải là đống mô hình máy bay ở nhà chứ?"

"Sao, không được à?" Trần Tay Phồn nhướng mày, không phủ nhận.

Hạ Kiêu lắc đầu, vẻ mặt đầy thất vọng: "Tôi thấy cậu bị nhiễm độc rồi, cả ngày coi máy bay như vợ. Thật tội nghiệp cho những cô gái theo đuổi cậu, họ còn không biết, trong lòng Trần đại thiếu gia, mỹ nữ căn bản không đẹp bằng máy bay."

Trần Tây Phồn biểu cảm bình thản đồng tình: "Vốn dĩ là không có."

"Chà, thật là lãng phí khuôn mặt này."

Trần Tây Phồn không khách khí đáp lại: "Ăn cơm đi, nói thêm một câu nữa áo bóng ký tên cũng đừng mong."

Mấy ngày trước một đội bóng ngôi sao nước ngoài tổ chức buổi gặp gỡ ở thành phố Bắc Kinh, áo bóng ký tên có tiền cũng không mua được, Hạ Kiêu cầu xin mấy ngày, Trần Tây Phồn mới gật đầu giúp đỡ.

Lúc này Hạ Kiêu không dám chọc giận cậu, vội vàng làm động tác kéo khóa miệng.

Hứa Ấu Phỉ cười không ngừng: "Hạ Kiêu, cậu thật nhát gan..."

Tất Hạ lúc này mới hiểu ra, nguyên lai bạn gái của Trần Tây Phồn, chỉ là mô hình máy bay.

Trái tim nặng trĩu như đổ nước, lại dần dần nhẹ nhõm.

Tất Hạ uống một ngụm sữa chua miễn phí của căng tin, vị đào, có một chút ngọt ngào.

Ăn cơm xong, hai nam sinh đi đánh bóng, Hứa Ấu Phỉ đi cùng Tất Hạ, Hình An Á về lớp. Trên đường, Tất Hạ không nhịn được hỏi: "Phỉ Phỉ, Trần Tây Phồn... có nhiều mô hình máy bay lắm sao?"

"Ừ, nhiều lắm, mỗi năm sinh nhật anh ấy đều nhận được quà là mô hình máy bay, ước tính có thể chất đầy một phòng rồi. Sao, cậu cũng thích mô hình máy bay à?"

Tất Hạ đành nói dối: "Không phải, ở quê tớ có một người bạn cũng rất thích máy bay, sắp sinh nhật rồi, tớ đang nghĩ có nên tặng cậu ấy một mô hình máy bay không."

Hứa Ấu Phỉ đưa ra chủ ý: "Vậy đi, lát nữa tớ gửi cho cậu nhóm hàng không cực khách, cậu nhớ thêm vào. Trong nhóm đó toàn là người yêu thích hàng không, các loại mô hình máy bay đều có thể tìm được. Anh tớ cũng ở trong đó, nghe nói rất đáng tin."

"Ừ, cảm ơn cậu."

Hình An Á cũng không nhịn được tò mò: "Vừa nãy Trần Tây Phồn nói cậu ấy có bạn gái, làm tớ sợ chết, còn tưởng biết được bí mật kinh thiên của nam thần."

"Ha ha..." Hứa Ấu Phỉ không khách khí chê anh mình: "Các cậu không biết chứ, anh tớ là một người đam mê hàng không, trong mắt anh ấy, mỹ nhân số một thế giới cũng không đẹp bằng máy bay."

"Hồi nhỏ đến nhà anh ấy, tay tớ vô ý bị mô hình máy bay cắt đứt, phản ứng đầu tiên của anh ấy là xem mô hình có hỏng không, căn bản không quan tâm tớ! Tức chết đi được!"

Hình An Á: "Nhìn vậy thì nam thần của chúng ta có chút thẳng nam."

"Đâu chỉ có thế, anh ấy còn nhiều chuyện đen tối lắm." Hứa Ấu Phỉ càng nói càng tức: "Các cậu biết không, anh trai tớ có biệt anh là Trần công chúa."

Tất Hạ dừng bước nhớ lại, trước đó ở đầu hẻm Bạch Tháp, đúng là nghe thấy có người gọi cậu là Trần công chúa.

"Tại sao không gọi là hoàng tử, mà gọi là công chúa?"

Hứa Ấu Phỉ: "Vì da anh tớ rất nhạy cảm, khoảng năm sáu tuổi, cả nhà đi nước ngoài chơi ở khách sạn, dịch vụ khách sạn năm sao không có gì để chê, nhưng chỉ ở một đêm, da anh trai tớ đã bị dị ứng, nhất định nói trên giường có thứ gì đó làm anh ấy khó chịu, thế là chúng tớ đều gọi cậu ấy là công chúa Hạt Đậu."

Hình An Á nói: "Cũng có lý, tớ là con gái, trước mặt nam thần thường xuyên cảm thấy tự ti. Da cậu ấy quá đẹp, tớ chưa từng thấy ai trắng hơn cậu ấy."

"Ồ, không đúng, Hạ Hạ cũng rất trắng, thật ghen tị với những người da trắng bẩm sinh như các cậu..."

Tất Hạ khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.

Nguyên lai là cậu thích mô hình máy bay, không trách ảnh đại diện của QQ cũng để là máy bay. Hóa ra, biệt danh Trần công chúa là như vậy.

Trong lòng có một niềm vui thầm kín, bởi vì sự hiểu biết của cô về Trần Tây Phồn dường như lại nhiều thêm một chút.

...

Tiết cuối cùng của thứ Sáu là thể dục, mọi người lần lượt ra sân tập trung. Tất Hạ đợi ba người đi đến tầng một, vừa vặn gặp thầy giáo toán Tằng Nguy.

Tằng Nguy gọi ba người các cô lại, hỏi: "Các em biết Trần Tây Phồn lớp các em ở đâu không?"

Hứa Ấu Phỉ vừa ngủ dậy, vừa ngáp vừa nói: "Em không biết, không thấy."

Hình An Á: "Em cũng không để ý."

Tất Hạ biết, Trần Tây Phồn vẫn đang ngủ trong lớp. Vừa nãy ra ngoài, cô cố ý ngoảnh lại nói chuyện với cô gái bàn sau, nhân cơ hội nhìn chỗ ngồi của Trần Tây Phồn.

Trần Tây Phồn đang gục trên bàn, tóc đen bồng bềnh, trên người đắp chiếc áo đồng phục. Nửa khuôn mặt cậu chôn vào cánh tay, da trắng lạnh.

Khi đi ngang qua cửa sau, Tất Hạ nghe thấy Hạ Kiêu gọi cậu: "Thể dục còn đi không?"

Trần Tây Phồn nói: "Đi muộn, nói giúp tớ với lão Ngôi."

Sau đó mọi người đều xuống lầu, cậu yên tâm ngủ say hơn.

Tất Hạ mở miệng, cuối cùng vẫn theo số đông, nói với Tằng Nguy: "Thầy, em cũng không biết."

Cô là người nhút nhát, cũng là người không khỏi che giấu. Nếu nói Trần Tây Phồn đang ở trong lớp, Hứa Ấu Phỉ, Hình An Á hỏi tại sao biết, tâm tư nhỏ bé của Tất Hạ sẽ lộ ra.

Cô không dám, cũng không thể, tất cả những chuyện liên quan đến Trần Tây Phồn, đều là bí mật không thể phơi bày.

Tằng Nguy: "Thầy sắp đi đến toà nhà tổng hợp họp, vậy các em giúp thầy xem em ấy có ở trong lớp không, nếu có thì bảo em ấy lập tức đến tòa tổng hợp 501 tìm thầy, đơn đăng ký thi toán của em ấy có vấn đề.

Tằng Nguy nói xong liền đi họp, Hình An Á và Hứa Ấu Phỉ vội đi vệ sinh, Tất Hạ chỉ có thể một mình về lớp thông báo cho Trần Tây Phồn.

Từ bắt đầu khai giảng đến giờ, Tất Hạ và Trần Tây Phồn không hề thân quen. Mặc dù chỉ là truyền đạt một câu nói đơn giản, nhưng Tất Hạ vẫn căng thẳng th* d*c.

Cô từng bước lên lầu, không ngừng soạn bản thảo trong lòng, trái tim cũng vì sắp tiếp xúc mà đập thình thịch.

Trần Tây Phồn đã không ngủ nữa, đang nói chuyện với một nam sinh lớp khác. Nam sinh đó Tất Hạ quen, là Tống Thanh Trác lớp bảy, thường xuyên đến tìm Trần Tây Phồn và Hạ Kiêu.

Tháng ba, gió xuân xuyên qua hành lang nhẹ nhàng, làn da của Tất Hạ từng chút một trở nên nóng bỏng.

Cô chậm rãi di chuyển đến, đứng sau lưng cậu, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Trần Tây Phồn, thầy giáo toán tìm cậu."

Có lẽ giọng cô hơi nhỏ, lúc đầu Trần Tây Phồn không nghe thấy, Tống Thanh Trác ngoảnh lại nhìn Tất Hạ một cái, vỗ vai Trần Tây Phồn: "Này, có bạn nữ tìm cậu."

Trần Tây Phồn lúc này mới quay đầu lại.

Thiếu niên mày mắt tươi tắn, có một sự ôn hòa khiến người say mê, giống như gió xuân phảng phất.

Nhìn rõ người đến, Trần Tây Phồn từ chỗ ngồi đứng dậy, biểu cảm vẫn bình thản, hỏi: "Có chuyện gì?"

"Thầy giáo toán tìm cậu."

"Hả?" Lần này dường như để nghe rõ cô nói, Trần Tây Phồn hơi cúi người lại gần, Tất Hạ ngửi thấy mùi hương bạc hà tươi mát trên người cậu, khoảnh khắc đó, trái tim cô gần như ngừng đập.

Tất Hạ cảm thấy tai rất nóng, cúi đầu không dám nhìn cậu, nâng cao âm lượng nói: "Thầy giáo toán bảo cậu bây giờ đến tòa nhà tổng hợp 501 tìm thầy, hình như là vì chuyện thi đấu."

"Được, cảm ơn." Trần Tây Phồn nói.

Truyền đạt xong, Tất Hạ nhanh chóng ra khỏi lớp xuống lầu, một hơi đi xa mới dừng lại.

Lúc này đã vào tiết, hành lang tầng hai không có người, cô bình tĩnh lại tâm trạng, vẫn cảm thấy như đang mơ.

Vừa vặn dây giày tuột, Tất Hạ quay lưng lại cầu thang ngồi xuống buộc dây giày.

Trùng hợp là, Trần Tây Phồn và Tống Thanh Trác cũng lúc này xuống lầu. Tiếng bước chân gần lại, Tất Hạ nghe thấy giọng nói của họ, trái tim lại thắt lại.

Cô lén di chuyển đến góc, đảm bảo sẽ không gặp mặt.

Tống Thanh Trác: "Nữ sinh vừa nãy hình như trước đây chưa từng gặp, cô ấy tên gì?"

"Học sinh chuyển trường, Thích Hạ."

Tự tai nghe thấy tên mình từ miệng cậu ấy nói ra, Tất Hạ không nhịn được mỉm cười.

Tiếp theo, cô lại nghe thấy Tống Thanh Trác nói: "Thất Hạ trong thất thượng bát hạ? Chà, cái tên này khá thú vị."

(*) "Thất thương bát hạ" (七上八下) là một thành ngữ , có nghĩa là "Bồn chồn, lo lắng, không yên tâm". Tống Thanh Trác bị nhầm tên Tất Hạ (漆夏)thành Thất Hạ (七夏).

"Không phải." Trần Tây Phồn kéo dài giọng nói: "Hình như là Thích trong "Thích Kế Quang", Hạ trong mùa hạ."

(*) Trần Tây Phồn nhầm Tất (漆) thành Thích (戚) trong Thích Kế Quang (戚繼光) - Tên của một nhân vật lịch sử.

Nụ cười trên khóe miệng Tất Hạ còn chưa kịp thu lại, đột nhiên đóng băng trên mặt.

Nên miêu tả cảm giác đó như thế nào, Tất Hạ chỉ cảm thấy một nỗi chua xót từ khóe mắt lan đến đáy lòng, khó chịu đến mức muốn rơi nước mắt. Nhưng với tâm trí lúc đó, cô không biết nguyên nhân.

Phải đến nhiều năm sau, Tất Hạ một mình đi trên sân trường đại học, nhìn lên bầu trời đầy sao mới đột nhiên hiểu ra, tình yêu thầm kín có bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu nỗi buồn, chỉ là một vở kịch tự biên tự diễn.

Sắp xếp vô số lần, nhưng trong mắt đối phương, cô chỉ là một cô bạn tên cũng không nhớ rõ.

Tối hôm đó về hẻm Bạch Tháp, Tất Hạ đăng một dòng trạng thái QQ:

Ngày 17 tháng 3 năm 2013

Rất muốn nói với cậu ấy, tôi tên là Tất Hạ, Tất trong màu đen, hạ trong mùa hạ."

Ngày hôm sau là cuối tuần, tỉnh dậy, Tất Hạ phát hiện QQ của mình gặp sự cố. Nguyên nhân là do tối qua quên đặt trạng thái đó thành chỉ mình xem, lúc này bình luận đã có mấy dòng.

Hứa Ấu Phỉ" [Ai? Nói cho tớ biết là ai? "Cậu ấy" có phải là ý tớ nghĩ không? Hạ Hạ, cậu tốt nhất khai thật đi,]

Hình An Á: [Cậu không ổn.]

Đường Kiều: [Tiểu Hạ Hạ, cậu làm sao vậy?]

...

Bạn bè cấp hai cấp ba, hoạt động hay không hoạt động, hầu như đều bị dòng trạng thái này làm chú ý. Còn có rất nhiều người nhắn tin riêng với Tất Hạ, hỏi cô có chuyện gì.

Sáu giờ sáng, chút buồn ngủ còn lại của Tất Hạ cũng bị dọa hết. Cô cầm điện thoại ngồi trên giường, vừa hối hận vừa sợ hãi.

Tất Hạ lúc này thấy cô cùng may mắn, lúc trước không dám thêm QQ của Trần Tây Phồn, không thì giấu đầu lòi đuôi, giải thích có lẽ càng thêm phiền phức.

Suy nghĩ một tiếng đồng hồ, cuối cùng nghĩ ra một lý do nghe có vẻ hợp lý, Tất Hạ lại đăng một dòng trạng thái, giải thích rằng đi hiệu sách mua sách đăng ký hội viên, chủ tiệm viết tên cô thành Thất Hạ trong "Thất thương bát hạ".

Có lữ vì Tất Hạ thường ngày cho người khác cảm giác quá ngoan, nhìn như là kiểu người không biết nói dối, nên mọi người đều không nghi ngờ thật giả, một chuỗi bình luận haha, chuyện này thuận lợi qua đi.

Để an toàn, Tất Hạ quyết định đăng ký một QQ phụ, dùng để ghi lại một số cảm xúc không muốn người khác biết.

Vừa vặn cô có hai số điện thoại, một của Lam Thành một của Bắc Kinh, Tất Hạ dùng số điện thoại mới của Bắc Kinh đăng ký.

Quy trình đăng ký đơn giản, không lâu đã xong. Avatar giới thiệu Tất Hạ đều không đổi, còn biệt danh...

Suy nghĩ một lát, cô đổi biệt danh gốc thành bốn chữ - "Bạn học số 7"

 

Bình Luận (0)
Comment