Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc

Chương 74

Chuyến bay AH026 đã trở về an toàn, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cứu trợ quốc tế. Truyền thông nhận được tin trước, nên trước khi máy bay hạ cánh, họ đã đợi sẵn ở
sân bay thủ đô.

Hôm qua, phi hành đoàn và đội cứu hộ đã rời đi sau khi hoàn tất các cuộc phỏng vấn. Sáng nay, trên mạng tràn ngập tin tức liên quan.

Có lẽ chuyến đi này quá mệt mỏi, nên khi Tất Hạ tỉnh dậy, Trần Tây Phồn vẫn còn ngủ.

Cô lại gần, chạm nhẹ vào hàng mi của anh, nhưng đối phương không có chút phản ứng nào. Không muốn quấy rầy anh, Tất Hạ nhẹ nhàng rời giường, đi vào phòng tắm rửa mặt.

Điện thoại liên tục nhận được tin nhắn, Khi mở ra, cô thấy có cả lời hỏi thăm từ người thân và thông báo tin tức.

Cô mở nhóm chat ba người, phát hiện tối qua Hứa Ấu Phỉ và Hình An Á đã trò chuyện hơn 500 tin nhắn.

Hứa Ấu Phỉ: [Hạ Hạ, anh tớ về rồi hả? Khi nào hai người rảnh? Mẹ tớ mời hai người đến nhà ăn cơm.]

Hình An Á: [Có vẻ như cậu ấy lên tin tức của kênh truyền thông chính thống rồi đấy. Trong phần bình luận, có cả đống người đang xin cách liên lạc của cơ trưởng Trần.]

Hứa Ấu Phỉ: [Cái gì?]

Hứa Ấu Phỉ: [@Tất Hạ, mau lên! Đã đến lúc tuyên bố chủ quyển rồi!]

Hình An Á: [@Tất Hạ.]

Hứa Ấu Phỉ: [Sao thế? Hạ Hạ bận à? Sao không trả lời?]

Hình An Á đoán ngay: [Ngày đầu tiên kết thúc yêu xa, chắc đang bận vận động hai người rồi, cậu hiểu mà!]

Hứa Ấu Phỉ: [Quấy rầy rồi!]

Cam Dao: [Cơ trưởng Trần nhà cậu đang lên hot search đấy, mau vào xem đi!]

Tất Hạ mở Weibo, trang chủ ngay lập tức hiển thị một video do truyền thông chính thống đăng tải. Ảnh bìa chính là Trần Tây Phồn trong bộ đồng phục cơ trưởng.

Truyền thông đúng là nắm rỗ cách tạo hot trend. Bức ảnh cực phẩm này đã thu hút vô số lượt nhấp xem, chỉ trong chưa đầy nửa ngày đã có đến một trăm triệu lượt phát.

Video là tuyển tập phỏng vấn hơn mười người, phần bình luận đầu tiên toàn là những lời động viên như: "Vất vả rồi," "Tự hào về các bạn!" nhưng càng về sau, nội dung bắt đầu đi chệch hướng.

"Anh đẹp trai trên ảnh bìa, tôi gọi anh một tiếng chồng yêu, anh có dám trả lời không?"

"Trong ba phút, tôi cần có số liên lạc của cơ trưởng Trần!"

"Nghe nói anh ấy là cơ trưởng trẻ nhất của Thế Minh Airlines, mới 26 tuổi, lại còn tốt nghiệp Cambridge, tôi thật sự quỳ lạy luôn!"

"Cứu tôi với! Nụ cười của anh ấy thật là sát thương quá đi! Mỹ nam thế này, đúng là đại tiệc cho hội mê trai mà!"

"Tinh lại đi, người ta có bạn gái rồi."

Tất Hạ nhìn lướt qua bình luận, không để tâm lắm. Cô bấm phát video, tua đến phần phỏng vấn Trần Tây Phồn.

Khi được phỏng vấn, anh rất nghiêm túc, thái độ đúng mực. Phóng viên đặt câu hỏi chủ yếu xoay quanh chuyên môn, anh trả lời mạch lạc, thông tin rõ ràng. Có lẽ vì thế, phần của anh trong video dài hơn người khác một phút.

Cuối video còn có một đoạn hậu trường: Trần Tây Phồn đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, phóng viên hỏi anh có việc gì gấp không.

Anh đeo túi lên vai, kéo vali, giọng điệu nhàn nhạt: "Ừ, tôi đang vội gặp bạn gái."

...

Sau khi trở về nước, Trần Tây Phồn được nghi phép bảy ngày.

Chiều tỉnh dậy, anh phát hiện Tất Hạ đã đi làm, còn Bánh Kem không biết từ lúc nào đã lẻn vào phòng, ngồi trên tủ đầu giường nhìn anh.

Anh túm con mèo lại, hiếm khi thấy nó ngoan ngoãn, không cào anh mà còn kêu meo meo hai tiếng, l**m lòng bàn tay anh như muốn lấy lòng.

Đi ra ngoài mới biết, hóa ra máy cho ăn tự động đã hết thức ăn.

Chắc sáng nay Tất Hạ đi vội, không để ý.

"Thì ra là có mục đích."

Trần Tây Phồn bật cười, đổ đầy thức ăn vào máy, đúng lúc đó nhận được một cuộc điện thoại.

Người gọi là trợ lý của Trần Khuê Tùng, hỏi anh có rảnh không, tốt nhất nên đến bệnh viện ngay vì tình trạng của Trần Khuê Tùng không được tốt lắm.

Trần Tây Phồn cau mày.

Trước khi ra nước ngoài thực hiện nhiệm vụ, bà nội anh từng nhắc qua, nói Trần Khuê Tùng có vấn để sức khỏe, có thể phải dùng thuốc suốt đời.

Nhà họ Trần không thiếu tiền, có thể thuê bác sĩ giỏi nhất, dùng thuốc tốt nhất, có đội ngũ chăm sóc chuyên nghiệp nhất. Nhưng vấn đề lo ngại nhất vẫn là kháng thuốc. Nếu không có thuốc mới, chỉ có thể chờ chết.

Việc nghiên cứu thuốc mới có thành công hay không, bao giờ thành công, tất cả đều là những điều không chắc chắn.

Trợ lý ở đầu dây bên kia tha thiết nói: "Tổng giám đốc Trần sắp sang Mỹ điều trị, gần đây cũng đang đầu tư vào một số công ty nghiên cứu dược phẩm. Ông ấy có vài giấy tờ cần anh ký. Cậu Trần, anh đến một chuyến đi."

Thời tiết hôm nay rất đẹp, cuối tháng tám, mùa hè đã gần kết thúc.

Trần Tây Phồn im lặng một lúc, cau mày hỏi: "Giấy tờ gì?"

"Không thế nói rõ qua điện thoại, anh đến rồi sẽ biết."

Anh lạnh nhạt nói: "Tôi không có hứng thú."

Dù nói vậy, nhưng khi bà nội gọi điện, anh vẫn quyết định cùng bà đến bệnh viện.

Khi đến nơi, trợ lý báo rằng Trần Khuê Tùng đang làm xét nghiệm đột biến gen, khoảng nửa tiếng nữa mới quay lại.

Trần Tây Phồn lặng lẽ đứng ngoài ban công hút thuốc, ánh mắt bình thản.

Người đàn ông từng là cha của anh, từng là bạn bè, là thầy dạy của anh trên đường trưởng thành. Nhưng sau khi gia đình tan vỡ, mẹ anh, Lâm Sương Ngọc qua đời, tất cả lòng tin ấy biến thành hận thù sâu sắc.

Nhưng bây giờ, theo thời gian trôi qua, dường như nỗi hận cũng nhạt dần. Giờ đây, Trần Khuê Tùng đối với anh chẳng khác gì một người xa lạ. Và bây giờ, Trần Tây Phồn nhận ra rằng, theo thời gian trôi đi, dường như hận thù cũng phai nhạt dần, cuối cùng chẳng khác gì người xa lạ.

Anh hút xong một điếu thuốc, thì bà nội Trần lăn xe lăn đến, gọi anh: "A Phồn."

Trần Tây Phồn quay đầu lại, vẻ mặt bình thản: "Bà ra đây làm gì?"

Bà nội Trần thở dài.

Bệnh viện tư nhân có cảnh sắc rất đẹp, nhìn ra ngoài là những hàng cây xanh mát, mặt hồ gợn sóng lấp lánh. Bà nội ngồi trong bóng râm, dường như ánh nằng thế nào
cũng không thể chiếu đến người bà.

"A Phồn, chắc chắn cháu đã từng hận ông ấy, cũng hận cả bà, đúng không?"

Trần Tây Phồn dừng lại một chút, không trả lời.

"Ông nội cháu mất sớm, từ khi ông ấy đi, bà với tư cách là trưởng bối cũng mất đi phần nào uy nghiêm. Cha cháu không còn kiêng dè gì nữa, thế nên mới làm ra bao nhiêu chuyện đáng hận."

Bà nội Trần từ nhỏ đã được cưng chiều như công chúa, ngay cả sau khi kết hôn cũng chưa từng bận lòng chuyện gia đình. Vì thế, chuyện của Trần Khuê Tùng và Trịnh Dung, dù bà có oán trách, có day dứt, nhưng dù gì đó cũng là con trai ruột của bà, nên có nhiều chuyện bà chọn cách nhắm mắt làm ngơ, không dứt khoát xử lý.

Vẻ mặt Trần Tây Phồn càng thêm lạnh nhạt: "Không liên quan đến bà."

"Kè làm ác ắt có trời trừng phạt, đại khái là như vậy." Bà nội Trần thở dài, mái tóc bạc phơ bị gió thi khẽ lay động. "Không lâu trước đây, bà đã nói chuyện với ông ấy. Ông ấy đã lập di chúc, sau khi qua đời, toàn bộ tài sản sẽ do cháu thừa kế, người phụ nữ kia không có phần."

Trần Tây Phồn lắc đầu: "Cháu không cần thứ gì của ông ta."

"Đó vốn dĩ là của cháu!" Bà nội Trần nghiêm nghị: "Bà biết cháu tuổi trẻ tài cao, đã đạt được nhiều thành tựu trong lĩnh vực cháu yêu thích. Nhưng thứ thuộc về cháu thì vẫn nên là của cháu. Lát nữa đi ký vào giấy tờ đi."

"Trịnh Dung đâu? Sao không thấy bà ta?

Bà nội Trần dừng lại một lát, rồi mới nói: "Bà ta đang ở trại tạm giam."

Trịnh Dung và Trần Khuê Tùng vốn không có quan hệ hôn nhân hợp pháp. Sau khi Trần Khuê Tùng lập di chúc, Trịnh Dung thấy mình không được chia một xu nào, đương nhiên không cam tâm.

Bao năm qua, bà ta và gia đình bà ta chưa từng có một công việc đàng hoàng nào, toàn bộ chi phí sinh hoạt mỗi tháng ba triệu tệ đều do nhà họ Trần chu cấp.

Một khi Trần Khuê Tùng qua đời, mất đi chỗ dựa lớn, cả nhà họ Trịnh sẽ phải chịu cảnh đói khát. Trịnh Dung tìm cách thay đổi di chúc nhưng không thành. Sau đó, bà ta cùng gia đình đăng ký một công ty, dụ dỗ người khác đầu tư đế cùng làm giàu. Nhờ vào danh tiếng của Trần Khuê Tùng, ban đầu mọi người đều tin tưởng tuyệt đối, nhưng khi số tiền đầu tư ngày càng lớn, họ mới nhận ra điều bất thường và báo cảnh sát.

Số tin liên quan đến vụ án lần này lên đến chín con số, khả năng cao Trịnh Dung sẽ phải ngồi tù vì tội lừa đảo tài chính bất hợp pháp. Vì chuyện này, Trần Khuê Tùng cũng đang bị điều tra.

Trần Tây Phồn nghe xong, sắc mặt vẫn bình thản như cũ: "Cháu biết rồi"

Biết những chuyện này, rất khó để nói rõ cảm giác trong lòng là gì.

Hả hê sao? Có lẽ không.

Trần Tây Phồn vẫn lạnh lùng như một kẻ ngoài cuộc, dửng dưng như thế mọi chuyện chẳng liên quan đến anh.

Đúng lúc này, trợ ý bước đến báo rằng Trần tồng đã trở về.

Cách nhau một hành lang dài, hai cha con lặng lễ nhìn nhau. Chỉ trong một ánh mắt, Trần Tây Phồn im lặng quay người, xuống lầu rời đi.

Anh đã có sự nghiệp mình yêu thích, có người anh muốn gắn bó cả đời, chẳng còn dư thừa sức lực đế căm hận một kẻ xa lạ.

Ngoài bệnh viện, ánh nắng rực rỡ.

Điện thoại reo lên, Trần Tây Phồn bắt máy, giọng Tất Hạ vang lên trong ống nghe: "Trần Tây Phồn, hôm nay anh đến đón em tan làm không?"

Trần Tây Phồn khẽ cười, đôi mắt dịu dàng hẳn đi: "Đợi anh."

...

Tháng 9 năm 2022, trời thu trong xanh, mát mẻ. Một năm học mới bắt đầu, ngôi trường trung học phụ thuộc tràn đây sức sống.

Năm nay, trường tuyển thêm một số giáo viên mới, đều là những nghiên cứu sinh vừa tốt nghiệp. Trường có cơ chế "giáo viên cũ dẫn dắt giáo viên mới", vốn dĩ Hồ Trung Hải đã về hưu, nhưng ông lại không quen nhàn rỗi, thế nên chủ động nhận nhiệm vụ đào tạo các giáo viên trẻ.

Hai giờ chiều, học sinh lớp 11 và lớp 12 vẫn học bình thường, trong khi học sinh lớp 10 đang huấn luyện quân sự trên sân điền kinh, khẩu hiệu "một hai, một hai" vang vọng
khắp nơi.

Thầy Hồ Trung Hải dẫn các giáo viên mới tham quan trường, khi đi đến sân điền kinh, họ nhìn thấy học sinh lớp 10 đang tập diễu hành. Các giáo viên đứng bên quan sát.

Trời nắng gắt, khó có thể đứng lâu dưới ánh mặt trời. Sau hai vòng diễu hành, huấn luyện viên cho nghỉ mười lăm phút, học sinh được tự do hoạt động.

Giữa trưa năng gay gắt, chỉ có khu đất nhiễm mặn gần đó là không bị mặt trời chiếu thẳng vào. Ngay khi được giải tán, học sinh lập tức ùa đến tìm chỗ râm mát.

Những nam nữ sinh tuổi mười bốn, mười lăm tụ lại một chỗ thì không bao giờ thiếu chuyện để nói:

"Nghe nói khu đất này sắp được cải tạo lại? Có phải sẽ xây thư viện không?"

"Xây một khu vườn thì tốt hơn, ngồi đây hóng gió đọc sách, thật thư thái biết bao."

"Tớ nghe nói trước đây các anh chị lớp trên thích chôn lọ ước nguyện ở đây, không biết giờ còn không?"

"Chắc là mất hết rồi."

Giữa lúc ổn ào, đột nhiên có tiếng hét thất
thanh: "Aaa..."

Nghe thấy thế, mọi người đồng loạt quay lại nhìn. Hóa ra có một cậu bạn vì quá chán đã lấy cành cây đào đất, mọi người xúm lại thì thấy dưới đất có một cái hố khá sâu, quan
trọng nhất là bên trong có một chiếc lọ ước nguyện hình trụ nằm yên lặng.

Cả nhóm lập tức phấn khích: "Lấy lên xem nào!"

Rất nhanh, chiếc lọ được nhặt lên.

Đó là một chiếc lọ thủy tinh, do bị chôn quá lâu nên bên ngoài dính đầy đất. Một học sinh dùng khăn lau sạch rồi đưa lên ánh mặt trời quan sát, kinh ngạc kêu lên: "Hình như bên trong có một bức thư!"

Cả nhóm càng hào hứng:

"Trời ơi! Một chiếc lọ ước nguyện!"

"Thư viết gì thế?"

Do giấy thư bị gấp lại nên không thể thấy toàn bộ nội dung, một học sinh châm rãi đọc lên: "Gửi bạn học Trần Tây Phồn, lớp 12/5..."

"Lấy ra đọc đi!"

"Nhưng đọc thư của người khác có vẻ không hay lắm?"

Cả đám học sinh lập tức chia thành hai phe, một phe cho rằng đọc cũng chẳng sao, phe còn lại lại cảm thấy xâm phạm thư riêng là không đúng, tranh cãi mãi không dứt thì
thẩy Hồ Trung Hải đi tới.

Thầy chắp tay sau lưng, trông ngày càng ra dáng một giáo viên kỳ cựu: "Ồn ào gì thế? Không nghe thấy huấn luyện viên tập hợp à?"

"Thầy ơi, chúng em tìm được một chiếc lọ ước nguyện!"

"Bên trong có một bức thư, hình như gửi
cho một đàn anh tên là Trần Tây Phồn."

"Trần Tây Phồn? Nghe quen quá, hình như có bài viết về anh ấy trên diễn đàn trường."

Thầy Hồ Trung Hải bị đám học sinh làm cho nhức cả đầu, nhưng khi nghe thấy cái tên Trần Tây Phồn thì sững lại, chợt nghĩ đến điều gì đó rồi đưa tay ra: "Đưa thầy xem."

Tuần này, Tất Hạ và Trần Tây Phồn đều bận rộn không ngừng.

Tháng này có quá nhiều sự kiện trong giới công nghệ, Tất Hạ bận rộn phỏng vấn và viết bài, còn Trần Tây Phồn thì bay các tuyến quốc tế dài ngày. Cả hai người sáng đi tối về, dù sống chung nhưng rất khó chạm mặt nhau.

Khó khăn lắm mới có ngày cả hai cùng nghỉ, tối qua lại náo loạn quá mức, từ ghế sofa phòng khách, đến phòng tắm, cuối cùng lại quay về giường, quấn quýt không rời.

Sáu giờ sáng, ánh bình minh rạng rỡ, trời dần hửng sáng.

Tất Hạ vẫn đang ngủ, Trần Tây Phồn hôn nhẹ lên trán cô, nhẹ nhàng xuống giường, thay đồ thể thao rồi ra ngoài chạy bộ.

Một giờ sau, anh mang bữa sáng về nhà, nhìn thấy trên kệ trước cửa có một gói hàng.

Người nhận: Trần Tây Phồn.

Người gửi: Hồ Trung Hải.

Thầy Hồ gửi bưu kiện cho anh?

Trần Tây Phồn nhướn mày, vào nhà, ngồi xuống ghế sô-pha trong phòng khách rồi mở gói hàng.

Rất nhanh, lớp vỏ ngoài bị xé ra. Có lẽ sợ vỡ nên bên trong lót nhiều lớp m*t chống sốc. Anh lấy hết ra, phát hiện đó là một chiếc lọ ước nguyện trong suốt.

Nhìn kỹ, dường như bên trong có một tờ giấy thư.

Hơi thở anh bồng khựng lại, vặn nắp chai, lấy bức thư ra.

Trải qua bao năm tháng, tờ giấy đã ngả vàng, còn hơi ấm, chữ viết trên đó cũng có phần mờ nhòe.

Nhưng Trần Tây Phồn vừa nhìn đã nhận ra ngay, đó là nét chữ của Tất Hạ.

Nhịp tim anh bỗng dừng lại một nhịp.

Tờ giấy nhẹ như không, nhưng lại mang đến một trong lượng vô hình khiến lòng anh chấn động.

Những tâm tư không ai hay biết của năm tháng ấy, giờ đây hiện rõ trên mặt giấy.

Bức thư được viết từ bảy năm trước, trải qua bao ngày đêm, xuân hạ thu đông, cuối cùng cũng đến được tay người nhận.

Nó nặng đến thế, mang theo dấu vết của thời gian, khiến Trần Tây Phồn xúc động không nói nên lời.

Bàn tay anh khẽ run, dừng lại một lúc, rồi mới chậm rãi mở tờ giấy, đặt phẳng, đọc từng chữ một:

Gửi bạn học Trần Tây Phồn, lớp 12/5,

Chào bạn, mình là Tất Hạ, đã học cùng lớp với cậu hơn một năm.

Khi cậu nhìn thấy bức thư này, có lẽ cậu sẽ ngạc nhiên, sẽ thắc mắc. Dù tâm trạng của cậu thế nào, xin hãy kiên nhẫn đọc hết, vì mình có vài điều rất quan trọng muốn nói với cậu.

Không biết cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Cậu nghĩ là ở hẻm Bạch Tháp, đúng không?

Thực ra không phải.

Lẩn đầu tiên chúng ta gặp nhau là vào mùa hè năm 2011, trong trại hè ở Lam Thành.

Mình cũng tham gia trại hè đó, dù chẳng có chút nổi bật nào. Hôm đó, giáo viên dẫn đoàn phát cho mỗi người một tấm thẻ số và yêu cầu ghép cặp tham quan thủy cung.

Minh là số 7, cậu là số 16, chúng ta trở thành đồng đội, cùng tham quan thủy cung. chụp ảnh sứa và cá voi trắng. Cậu từng đưa cho mình một chai nước khoáng.

Có thể cậu không tin, nhưng mình chính là cô bé mũm mĩm không ai để ý ngày hôm đó.

Đến đây, thông minh như cậu, chắc đã đoán được mục đích của bức thư này rồi nhỉ?

Đúng vậy, đây là một bức thư tỏ tình.

Xin hãy tha thứ cho mình vì đã dùng cách này để nói ra, vì mình biết, nếu đối diện với cậu, có lẽ mình sẽ không đủ dũng khí để tiếp tục.

Mình thích câu từ khi nào ư?

Thật lòng mà nói, mình cũng không rõ.

Có thể là từ ngày trại hè đó, khi cậu gọi mình là "Bạn học số 7". Cũng có thể là ngày đầu tiên ở hẻm Bạch Tháp, khi cậu giúp mình chắn quả cầu tuyết.

Thời điểm cụ thể không thế nhớ lại được. Nhưng ngày đầu tiên nhập học, khi biết cậu cũng học lớp 5, mình cảm thấy như cả bầu trời sao đổ xuống người mình, may mắn đến mức không thể tin được.

Chữ "Trần" trong "Trần Nhĩ Đông", chữ "Tây" trong "Tây Giang Nguyệt", chữ "Phồn" trong "Ngôi sao sáng lấp lánh".

Từ năm 15 tuổi, mình đã luôn ghi nhớ cái tên của cậu. Và cũng giống như những cô gái khác, mình đã ngu ngốc mà không tự lượng sức, thích cậu.

Mình thích dáng vẻ của cậu khi mặc đồng phục. Bộ đồng phục rộng thùng thình và tối màu của trường trung học, mặc trên người cậu lại rất đẹp. Cậu vừa xuất hiện, mọi thứ Xung quanh đều trở nên lu mờ.

Mình thích dáng vẻ chăm chú học bài của cậu. Ánh nắng chiếu lên mái tóc cậu, gió khẽ lật tờ bài kiểm tra của cậu cũng dịu dàng hơn, nhưng cậu chẳng hề hay biết.

Minh cũng thích dáng vẻ cậu khi chơi bóng rổ. Cậu thường chơi ở sân thể dục số 2, mặc một chiếc áo bóng rổ màu xanh, bên trong là áo thun trắng. Mỗi buổi chiều, mình
đều cố tình đi đường vòng ngang qua đó. Có lần cậu ném trúng củ ba điểm quyết định, mình đã vỗ tay cổ vũ cho cậu, đáng tiếc cậu không thấy.

Mà cũng may là cậu không thấy, hôm đó mình vừa dọn vệ sinh, người đầy mồ hôi, trông rất chật vật.

Còn cậu chạy trên sân, áo bị gió thối phồng lên, bóng lưng thắng tắp, mảnh khảnh, được bao quanh bởi tiếng vô tay và những tiếng reo hò.

Đôi khi, mình cảm thấy cậu rất gần. Cậu luôn có nhiều người vây quanh, giờ ra chơi họ tìm cậu nói chuyện, hỏi bài, mình thật sự rất hâm mộ.

Nhưng đôi khi, mình lại cảm thấy cậu rất xa.

Nụ cười trong mắt cậu dường như luôn nhàn nhạt, bóng lưng thẳng và tĩnh lặng như thể cách biệt nghìn trùng. Có lần, mình cầm một bài toán định hỏi cậu, nhưng khi đi ngang qua chỗ ngồi của cậu, mình lại bỏ cuộc.

Dường như dù có cố gắng thế nào, mình cũng không thể chạm tới điểm cuối cùng của cậu. Vậy nên lúc nào cũng dè dặt, ngay cả ánh mắt nhìn cậu cũng phải giấu đi.

Mình biết bản thân chưa có đủ năng lực để sánh vai cùng cậu, cũng không có đủ sức hút để lọt vào tẩm mắt cậu. Nhưng mình đã lặng lẽ theo đuối bóng lưng cậu rất lâu rất
lâu rồi.

Lâu đến mức, mình gần như quên mất đã bắt đầu như thế nào, cũng không biết nên tiếp tục ra sao.

Chính vì vậy, mình quyết định nói cho cậu biết tình cảm này.

Đối với mình, cậu giống như đoạn kết của một câu chuyện.

Mình sửa đi sửa lại, cân nhắc từng chữ, nhưng vẫn không thể nào viết ra hồi kết.

Vậy nên, mình để cậu quyết định cái kết của câu chuyện này. Dù là ước mơ thành hiện thực hay là tiếc nuối khắc cốt ghi tâm, tất cả đều tùy thuộc vào cậu.

Cuối cùng, mình còn một điều muốn thú nhận với cậu.

Thực ra, mình chính là người bạn trên QQ của bạn - "Bạn Học Số 7".

Xin lỗi vì bây giờ mới nói ra, mong rằng chuyện này không làm cậu khó chịu. (Nếu có, cậu cứ xóa kết bạn cũng không sao.)

Người viết: Tất Hạ

Ngày 1 tháng 3 năm 2015

Bức thư đến đây có vài dòng để trống, phía sau lại có thêm một đoạn, rõ ràng được viết vào thời điểm khác.

Thích một người, con đường ấy thật dài, cánh cửa ấy lại hẹp. Mình đã đi trên con đường này thật lâu, mới nhận ra cánh cửa của cậu chưa từng mở ra với mình.

Bạn học Trần Tây Phồn, cuối cùng mình quyết định từ giữa chừng việc thích cậu.

Chúc cậu tiền đồ như gấm, cả đời thuận buồm xuôi gió.

Bức thư này, cậu sẽ không bao giờ nhận được, cũng không cần phải nhận được.

Bởi vì cái kết của câu chuyện, mình đã biết rồi.

Chiếc máy bay giấy của tuổi 17 sẽ không bay ngược trở lại. Mình cũng nên quên cậu thôi.

Mình đã bị mắc kẹt trong câu chuyện này quá lâu quá lâu rồi, đã đến lúc phải bước về phía trước.

Dù vậy, mình vẫn cản thấy may mắn, giữa biển người bảy tỷ người này, mình đã từng gặp được cậu.

Đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng mình khóc vì cậu. Dù sao thì chúng ai biết, dù sao thì sau hôm nay, mình cũng không còn thích cậu nữa.

Lần cuối cùng, xin cho phép mình nói lời tạm biệt.

Cậu từng nói rằng cậu thích trời quang năng đẹp.

Có lẽ ánh nằng sẽ không mãi rực rỡ, vậy thì mình mong cậu xuân không gió lạnh, đông không tuyết buốt.

Mỗi ngày mưa gió, đều có thuyền đưa cậu cập bến.

Người viết: Tất Hạ

Ngày 30 tháng 7 năm 2015

Bình Luận (0)
Comment