Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 82

Dụ Thái Quý Phi đã làm lễ đại liệm, lúc này linh cữu đang quàn tại Ninh Thọ Cung. Ban đầu, Nội Vụ Phủ đối với việc phải lo liệu tang sự này vô cùng đau đầu.

Thập Nhị đã chấp chưởng Nội Vụ Phủ nhiều năm, tuy mọi việc đều có tiền lệ để noi theo, nhưng lại đúng lúc trùng vào ngày Hoàng hậu sinh con. Thái hậu cùng vị Thái phi này lại có mối oán hận nhiều năm. Rốt cuộc, cũng chẳng ai mong hậu sự của bà được chu toàn.

Nhất thời, ngay cả Thập Nhị cũng không biết nên quyết định thế nào, càng không dám tìm vị Hoàng đế Diêm Vương kia để hỏi ý.

Hắn cùng mấy vị ty quan, đường quan mơ hồ xoay xở mấy ngày, rốt cuộc tang sự vẫn chẳng ra hình dạng gì.

Cung Thân Vương thấy thế không ổn, đành gạt bỏ thể diện hơn hai mươi năm của mình, lại đem cái danh nghĩa tình cốt nhục huynh đệ đội lên đầu, gần như quỳ xuống cầu xin Thập Nhị, mới ép được Thập Nhị lo liệu cho mẫu thân mình một tang lễ coi như còn có thể diện.

Nhưng Hoàng hậu vẫn đang ở cữ, Thái hậu lại một câu cũng không chịu hỏi đến. Dẫu cho Nội Vụ Phủ đã chi tiền đến nơi đến chốn, song trước linh cữu không có nhân vật nào đứng ra chống đỡ, những vương phi, cáo mệnh phu nhân ngoài cung dần dần cũng chẳng còn tinh thần nữa, người thì cáo bệnh, người thì cáo từ sớm.

Đàn bà sống cả đời trong vàng bạc châu báu, bất kể sống tốt hay không, có được phu quân thương yêu hay không, dường như cũng chẳng quan trọng. Đối với hậu duệ của các phi tần mà nói, tôn vinh của mẫu thân cũng chính là thể diện của họ.

Cung Thân Vương chỉ chăm chăm vào nghi chế, chỉ nhìn chằm chằm hương khói không được đoạn, tiếng khóc không được dứt. Nhưng giữ linh chưa đến hai ba canh giờ, ông ta lại vội vàng chạy ra ngoài cung để trông chừng việc “diễn giang”. Dường như chỉ cần lễ nghi đầy đủ, không xảy ra sai sót, thì cả đời của ngạch nương ông ta quả thật đã công đức viên mãn.

Những cung nhân giữ linh thì thật sự khóc đến khản cả giọng. Thế nhưng kim quan của Thái phi bị vây giữa một mảnh gào khóc vô cảm ấy, vẫn hiện lên vẻ cô quạnh lẻ loi. Ngoài điện lúc này đang dựng lều canh linh cho Hạ Lâm.

Những tấm nỉ trắng lớn chất đống trước bậc thềm, gần như chắn hết đường của Vương Sơ Nguyệt. Người của Nội Vụ Phủ cùng Công bộ thấy Vương Sơ Nguyệt đi lại khó khăn, vội chỉ một thái giám quản sự đến xin lỗi:

“Xin Hòa chủ tử thứ tội, bên này chúng nô tài đang gấp rút làm việc. Người đâu, mau thu dọn cho sạch sẽ, để Hòa chủ tử dễ đi.”

Người của Công Bộ lập tức luống cuống tay chân thu dọn gọn gàng, rồi lui sang một bên.

Kim Kiều theo Vương Sơ Nguyệt bước lên bậc đá đã trải lụa trắng. Mùi hương khói ập vào mặt, đến cả Kim Kiều cũng không kịp giữ lễ, khom người ho sặc sụa.

“Đốt… khụ khụ… đốt thứ hương gì vậy… sao nồng đến thế…”

Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu nhìn vào chính điện.

Các vương phi và cáo mệnh phu nhân mỗi ngày đều từ ngoài cung vào triều để giữ linh. Phần lớn những người này tuổi đã cao hoặc sức yếu, chống đỡ không được bao lâu liền phải đi nghỉ ở nơi khác.

Lúc này vừa qua giờ Thìn, trước linh cữu chỉ còn ba người đang quỳ: Thục tần, Ninh Thường Tại, và phúc tấn của Cung Thân Vương.

Thục tần tuy quỳ rất ngay ngắn đoan chính, nhưng vẫn thỉnh thoảng lấy khăn che mũi miệng.

Ninh Thường tại quỳ phía sau nàng ta, đã mang dáng vẻ lơ mơ buồn ngủ.

Chỉ có phúc tấn của Cung Thân Vương, đôi mắt sưng húp như hai quả đào.

Tuy cũng đã kiệt sức, nàng ta vẫn một mình canh giữ bên chậu lửa. Tro giấy trong chậu bay tứ phía, có mảnh rơi lên kim quan. Nàng ta ngẩng lên thấy, lại vội chống người đứng dậy phủi đi.

Kim Kiều khẽ nói: “Vị phúc tấn này của Cung Thân Vương tháng trước mới sảy thai, nay còn gắng gượng đến đây… thật chẳng dễ dàng.”

“Sảy thai?”

“Vâng. Nghe nói là do u uất mà thành.”

U uất của đàn bà, nếu không phải vì đàn ông đổi lòng, thì chính là vì nỗi sợ hãi đối với tương lai.

Kim Kiều đứng ngoài chuyện tình cảm, nhìn còn thấu triệt hơn cả Vương Sơ Nguyệt.

“Thái Quý Phi vừa chết, Vạn Tuế gia đối với phủ Cung Thân Vương, ngay cả chút tình niệm còn sót lại với Tiên đế cũng không cần phải bận tâm nữa.”

Nói đến đây, dường như nàng cũng có chút buồn bã.

Thấy Vương Sơ Nguyệt cũng trầm mặc theo mình, nàng vội cười đổi đề tài: “Chủ tử, vào thôi. Nô tài hầu người dâng hương.”

Hai người cùng nhau bước vào trong điện. Bóng của họ vừa khéo đổ lên lưng Thục tần. Thục tần nghiêng đầu nhìn Vương Sơ Nguyệt một cái, rồi buông chiếc khăn đang che trước mũi xuống.

“Hoà phi nương nương tới rồi.”

Nói xong, nàng ta nghiêng người sang một bên, khẽ khom lưng.

“Đại tang không hành lễ, xin thứ cho thiếp… chỉ có thể như vậy mà thỉnh an nương nương.”

Vừa nói, nàng ta vừa vịn tay cung nhân đứng dậy, nhường lại chỗ mình đang quỳ, lui sang bên cạnh Ninh Thường Tại rồi quỳ xuống lần nữa. Ngẩng đầu nói tiếp với Vương Sơ Nguyệt: “Hoàng hậu nương nương đang ở cữ, không tiện giữ linh; Thái hậu nương nương thân thể không khoẻ, cũng không chịu tới. Thiếp ở đây thật chẳng biết xoay xở thế nào. Nay Hoà phi nương nương tới rồi, chúng thiếp cũng coi như có người làm chủ tâm. Có phải vậy không, phúc tấn?”

Nghe như vô tình, nhưng lời nói lại khéo léo đưa sang phía phúc tấn của Cung Thân Vương.

Phúc tấn Cung Thân Vương ngẩng đầu nhìn Vương Sơ Nguyệt một cái, rồi dịch đầu gối xoay về phía cô. Hai tay chồng lên đặt trước đầu gối, khom người phủ phục, dập đầu trước Vương Sơ Nguyệt một cái, lạnh nhạt đáp một tiếng: “Vâng.”

Vương Sơ Nguyệt vội cúi người đỡ nàng ta.

“Đại tang không hành lễ.”

Phúc tấn Cung Thân Vương ngồi thẳng lại, nhưng ánh mắt vẫn nhìn xuống nền đất trước mặt Vương Sơ Nguyệt.

“Đối với người khác thì không cần như vậy, nhưng đối với nương nương, thiếp không dám. Hoà phi nương nương, phủ Cung Thân Vương chúng thiếp đã không còn mong cầu gì nữa, chỉ cầu hậu sự của Thái phi nương nương được thể diện yên ổn. Nương nương nay đang hưởng hoàng ân, đã không còn là người mà nô tài chúng thiếp dám với cao trông cậy. Chỉ cầu nương nương thương xót, cho chúng thiếp một chút thanh tĩnh trong lòng, cũng để hồn phách Thái phi nương nương được an nghỉ. Nếu nương nương thương tình, thiếp xin dập đầu thêm ba cái nữa.”

Kim Kiều nghe không lọt tai nữa, vừa định mở miệng, cổ tay lại bị Vương Sơ Nguyệt đè chặt.

“Chủ tử…”

Vương Sơ Nguyệt không buông tay, trái lại còn kéo nàng ra phía sau mình.

“Phúc tấn hiểu lầm rồi.”

Phúc tấn Cung Thân Vương khẽ cười nhạt, vẫn không nhìn Vương Sơ Nguyệt, bình tĩnh nói: “Nương nương, có phải hiểu lầm hay không cũng chẳng quan trọng. Nương nương còn có cha mẹ huynh đệ, lại hầu hạ Hoàng thượng vốn là bổn phận. Vương gia và Thập Nhất đệ tuy đối với nương nương có nhiều oán hận, nhưng thiếp thì không dám. Chỉ là thân làm phúc tấn của Cung Thân Vương, thân làm con dâu của Thái phi nương nương, đứng trước linh vị của người, đối diện với nương nương… chúng thiếp cũng không thể nói ra lời nào khác.”

Nói xong, nàng ta đứng dậy, lấy một nén hương châm lửa, rồi đưa đến trước mặt Vương Sơ Nguyệt.

“Xin nương nương dâng hương.”

Vương Sơ Nguyệt trầm mặc một lát, mới đưa tay nhận lấy nén hương nàng ta dâng tới.

Hai ống tay áo tang trắng chồng lên nhau. Bàn tay lộ ra từ trong tay áo cũng giống nhau, một bên mềm mại trắng trẻo, một bên vì mới sảy thai chưa lâu nên vẫn còn hơi sưng.

“Nương nương, dâng xong nén hương này, xin nương nương đừng tới nữa. Hoàng thượng đã chuẩn cho Thập Nhất đệ quỳ giữ linh, thiếp cùng Vương gia đã cảm kích rơi lệ. Con người Thập Nhất đệ… l* m*ng, không hiểu chuyện, nếu gặp nương nương nhất định sẽ có điều mạo phạm… thiên uy như vậy, đệ ấy không chịu nổi lần thứ hai.”

Nói đến đây, nàng ta nghẹn lại, giọng nói sau đó cũng run lên.

“Đệ ấy ở Tam Khê Đình đã mất nửa cái mạng. Nửa cái còn lại này, nếu thiếp cùng Vương gia vẫn không thể bảo vệ được thì thật sự không còn mặt mũi nào đối diện với anh linh Thái phi nương nương trên trời.”

Vương Sơ Nguyệt trầm mặc, còn Thục tần ở bên cạnh lại lắc đầu cười nhạt, chẳng rõ ý gì.

Nén hương đã cháy được một nửa, tro hương trắng xám rơi xuống bên chân Vương Sơ Nguyệt. Cô khẽ dịch sang một hai bước, kéo giãn khoảng cách với phúc tấn Cung Thân Vương chừng hai ba thước.

“Ý của phúc tấn, ta hiểu rồi. Yên tâm, trước kia Thái phi nương nương đối đãi với ta rất tốt, ta chỉ muốn trước linh cữu người mà tận một phần tâm ý. Giữ linh hết hôm nay ta sẽ đi, tuyệt đối không khiến phúc tấn và Cung Thân Vương khó xử, cũng không làm tổn thương lòng Thập Nhất gia.”

“Chỉ mong nương nương… lòng cũng như lời.”

Nói xong, nàng ta lại quỳ xuống bên chậu lửa, không nói thêm lời nào nữa.

Vương Sơ Nguyệt dâng hương xong, cũng quỳ xuống tại chỗ khi nãy Thục tần vừa quỳ.

Tiếng khóc của cung nhân từ đầu đến cuối chưa từng dứt. Lúc này không biết là ai khởi xướng, tiếng khóc càng lúc càng xé họng, nhưng thứ gào khóc khô khốc không có nước mắt ấy, ngoài việc khiến người ta chói tai, lại chẳng khơi dậy được nỗi bi thương chân thật trong lòng.

Càng là loại đau thương giả tạo như vậy, lại càng khiến Vương Sơ Nguyệt khó chịu. Bởi khi còn sống, Thái phi vốn là một người phụ nữ dịu dàng. Vương Sơ Nguyệt đến nay vẫn còn nhớ rõ.

Khi Thập Nhất bị kết tội, cô phụng chỉ nhập cung. Phú Sát thị mắng cô bợ cao đạp thấp, không biết liêm sỉ; ngay cả Thập Nhất cũng từng viết những lời như khắc vào giấy, ép cô phải đi chết.

Khi ấy Thái phi đang lâm bệnh, vậy mà vẫn hỏi thăm cô có bình an hay không, thậm chí còn sai Tăng Thượng Bình truyền lời rằng: “Rốt cuộc vẫn là Hạ Lâm có lỗi với người.”

Vương Sơ Nguyệt sống hai mươi năm, ngoài mẫu thân ra, Thái phi là người phụ nữ duy nhất hiểu cô.

Tuy bà và Vương Sơ Nguyệt không phải người thân cốt nhục, nhưng bà cũng giống như mẫu thân của cô, thực sự nhìn thấy những điều tốt đẹp nơi Vương Sơ Nguyệt. Hạ Lâm coi thường cô, lạnh nhạt với cô, bà đều nhìn thấy hết, thậm chí nhiều lần quở trách Hạ Lâm, vì cô mà tranh lấy chút thể diện.

Đúng như lời bà từng nói, bà thương Vương Sơ Nguyệt còn nhiều hơn thương Phú Sát thị.

Bà thật lòng mong được làm trưởng bối của cô. Cho dù biết Hạ Lâm bị giam, Vương Sơ Nguyệt lại được phong phi, việc khiến người đời chê trách ấy, bà cho đến lúc chết cũng chưa từng nói một lời ép bức hay làm khó Vương Sơ Nguyệt.

Giờ đây, hai người phụ nữ ấy, một người đã thành nắm xương trắng cô độc trong gò đất vàng; một người tuy nằm trong kim quan, nhưng cũng vẫn lặng lẽ ra đi một mình.

Lần cuối cùng của họ, Vương Sơ Nguyệt đều không kịp gặp. Thật ra, nếu có thể, Vương Sơ Nguyệt quả thực rất muốn nghe họ nói với mình vài lời từ biệt. Quả nhiên bây giờ cô đã có được tình yêu của đế vương, nhưng bước đi trong cõi đời này vẫn chẳng dễ dàng. Phải đối diện với bao nhiêu nghi ngờ, mắng nhiếc.

Thế nhưng cô trước nay cũng không phải người lòng dạ lạnh lùng, thủ đoạn tàn độc. Thứ giúp cô chống lại những tàn dư xấu xa của thời đại này, chẳng qua chỉ là sự chân thành và lương tri khiến cô không thẹn với lòng.

Đó là chỗ dựa của cô, cũng là khoảng cách giữa cô và thế tục.

Cô rất muốn có người dịu dàng nói với mình rằng: “Ngươi không có sai. Ngươi đã làm điều mình nên làm. Ngươi không thẹn với gia tộc, không thẹn với phu quân, không thẹn với huynh đệ và con cháu của chàng, cũng không thẹn với chính bản thân mình.”

Những lời như thế, chỉ có phụ nữ mới có thể nói với phụ nữ. Dù là Vương Thụ Văn, hay Vương Định Thanh, hoặc là Hoàng đế, đều không thể mở miệng nói ra những lời ấy.

Vương Sơ Nguyệt vừa nghĩ như vậy, vừa khom người cúi xuống, trán tựa lên mu bàn tay, hướng về kim quan kia cung kính dập đầu một cái.

Giờ Dậu, trên trời lất phất bắt đầu mưa. Vương Sơ Nguyệt cùng Kim Kiều bước ra khỏi Ninh Thọ Cung. Mưa tuy không lớn, nhưng bầu trời phía trên lại ép xuống rất thấp, giống như đang ủ một trận mưa lớn sau đó.

Ngoài điện, lều canh linh đã dựng xong. Người của Công Bộ đang thu dọn rút đi, nhất thời bước chân hỗn loạn, giẫm lên những vũng nước đầy trên mặt đất. Không bao lâu sau, mưa dần nặng hạt. Trước lều canh linh chỉ còn lại một người.

Kim Kiều nheo mắt nhìn người ấy, do dự nói: “Hình như là vị Tăng Thượng Bình trước kia ở Chưởng Nghi Ty… Tăng công công.”

Lời còn chưa dứt, đã thấy y đi về phía Vương Sơ Nguyệt.

Mưa tuy không nhỏ, nhưng y lại không che ô. Bộ cung phục màu lam sẫm đã bị nước mưa thấm ướt gần nửa.

Khi đến gần, y cũng không mạo muội bước vào dưới mái hiên, mà dừng lại cách Vương Sơ Nguyệt chừng bốn năm bước, khom người hành lễ thiên, cung kính nói: “Nô tài thỉnh an Hoà chủ tử.”

“Tăng công công đứng lên đi.”

Tăng Thượng Bình đứng dậy, cũng nép vào dưới mái hiên, tiện tay lau qua nước mưa trên mặt. Gương mặt vốn thanh tú vì nhiều ngày không ngủ mà trở nên vàng vọt, tiều tụy.

Vương Sơ Nguyệt không khỏi nhớ tới lần gặp Tăng Thượng Bình trong tang lễ của Tiên đế.

Khi đó y vẫn là thái giám chưởng sự của Chưởng Nghi Ty, một người chu toàn thể diện biết bao. Sau này Thập Nhất mắc tội, Thái phi đến Sướng Xuân Viên dưỡng bệnh, nghe nói y cũng theo hầu đi. Một lần đi ấy đã hai năm, từ đó chẳng còn gặp lại.

“Tăng công công khi nào trở về hầu hạ?”

“Là theo linh cữu Thái phi nương nương trở về.”

Nói xong, y lui lại một bước, cúi đầu nói: “Nô tài thân phận thấp hèn, vốn không xứng nói chuyện với Hoà chủ tử. Chỉ là trước khi Thái phi nương nương qua đời, người có dặn nô tài mang vài lời tới cho nương nương. Nô tài thụ ân sâu nặng của Thái phi nương nương, không dám phụ lòng.”

“Xin Tăng công công cứ nói.”

Tăng Thượng Bình chắp tay thi lễ: “Nương nương có dặn rằng, người chưa từng trách nương nương. Bất luận Thập Nhất gia và phúc tấn đối với nương nương có oán độc thế nào, người cũng mong nương nương nhìn tình người đã khuất mà đừng làm khó họ.”

Lời trăn trối cuối cùng, vậy mà vẫn là thay Thập Nhất mà rộng lòng cho cô.

Vương Sơ Nguyệt không khỏi đỏ hoe vành mắt. Tuy rằng hôn ước giữa cô và Hạ Lâm, từ đầu đến cuối đều là một mình vị lão Thái phi kia một mực mong cầu, nhưng cũng phải nói rằng, tấm lòng bà muốn kết mối duyên mẹ chồng nàng dâu với Vương Sơ Nguyệt, lúc này khiến toàn thân cô đau nhói.

Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu lên, nén nước mắt đáp lời Tăng Thượng Bình: “Lão nương nương đã không trách ta, thì ta sao có thể oán hận Thập Nhất gia. Đa tạ Tăng công công, để ta còn có thể nghe được lời của lão nương nương.”

Tăng Thượng Bình vén vạt áo quỳ xuống, dập đầu thật mạnh một cái. Tiếng trán chạm xuống nền đá cẩm thạch vang lên trầm đục.

“Có phải công công vẫn còn lời muốn nói với ta?”

Tăng Thượng Bình hít một hơi, vẫn giữ trán áp lên mu bàn tay, giọng nói có chút khàn đục.

“Vâng. Thái phi nương nương là người hiền hoà, nhưng nô tài theo hầu người đã lâu, hiểu rõ trong lòng người vẫn còn chuyện chưa yên sau khi nhắm mắt.”

“Là vì Thập Nhất gia sao?”

“Phải. Tính tình Thập Nhất gia l* m*ng, nương nương cũng biết. Ân oán giữa ngài ấy và Vạn Tuế gia, nô tài không dám bàn bừa, nương nương lúc sinh thời cũng không dám nói nhiều. Nhưng khi người còn sống, Vạn Tuế gia có lẽ còn niệm tình Tiên đế và nương nương, không nỡ giáng tội nặng. Nay nương nương đã đi rồi, hội nghị Nghị chính vương đại thần cũng chỉ còn cái danh, trong tông thất tuy Cung Thân Vương và phúc tấn vẫn còn nghĩ đến tình cốt nhục, nhưng cũng không khuyên được Thập Nhất gia, lại càng không thể bảo toàn cho ngài ấy… Nương nương không cầu gì khác, chỉ mong Thập Nhất còn sống…”

Kim Kiều nghe đến đó thì bất an, liền cắt lời: “Chủ tử, trời đã không còn sớm nữa.”

“Hoà chủ tử, xin người để nô tài nói hết!”

“Công công còn gì để nói nữa? Chủ tử chúng tôi là Hoà phi, đã sớm không còn là trắc phúc tấn của Thập Nhất gia nữa rồi. Chủ tử tới đây dâng hương giữ linh là vì tôn trọng Thái phi nương nương, sao công công lại có thể nói những lời như vậy với chủ tử…”

“Kim Kiều.”

“Chủ tử! Người quên trong cung đang truyền những lời gì sao?”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu, nhưng không đáp lời Kim Kiều, chỉ quay đầu nhìn về phía cỗ quan tài phía sau.

Trước quan tài, tro giấy bị gió cuốn bay đến bên chân cô. Vừa gặp mưa liền không thể bay lên nữa, giống như vận mệnh của một con người, chìm xuống bùn lầy, từ đó không thể đứng dậy lại.

Vương Sơ Nguyệt khẽ cụp mắt. Chung quanh gió nổi, mưa rơi ồn ã, che lấp đi thanh âm nơi cổ họng cô.

“Nương nương… Sơ Nguyệt sẽ thử xem.”

Bình Luận (0)
Comment