Hoàng hậu sinh được đích tử, trước triều sau cung đều là một cảnh vui mừng hớn hở.
Hoàng đế đặt tên cho vị đích tử này là Hằng Dương, lấy ý nghĩa ‘vĩnh nhật’, ngày dài bất tận. Thái hậu vô cùng hài lòng, mấy ngày liền tinh thần thư thái, đến những chứng bệnh trước đó cũng thuyên giảm không ít. Thế nhưng ở Sướng Xuân Viên, Dụ Thái Quý phi lại đã bệnh nặng đến mức không còn nhận ra người nữa.
Đích tử ra đời, tất nhiên phải có đại xá thiên hạ. Nhân cơ hội này, Cung Thân Vương cùng Trương Hiếu Nho và mấy vị lão thần khác, nước mắt nước mũi tèm lem dâng thêm mấy bản tấu chương. Tuy rằng vẫn bị lưu trung rồi bác bỏ như trước, nhưng đến ngày Tam A Ca làm lễ tẩy tam, Thái hậu lại đích thân đến Dưỡng Tâm Điện, khuyên Hoàng đế nghĩ đến tình cốt nhục, chuẩn cho Hạ Lâm trở về kinh, để mẹ con được đoàn tụ.
Hoàng đế không trái ý Thái hậu, cuối cùng cũng nới lời đồng ý.
Tháng ba đã gần hết. Hôm ấy nắng đẹp, trời cũng dần ấm áp dịu dàng. Uyển Quý nhân đến thăm Đại A Ca, đang đứng ở gian chính, cầm tấm đoạn liệu lên ướm thử.
“Đã mấy ngày liền nương nương không ra ngoài rồi.”
Vương Sơ Nguyệt vừa lật tìm chỉ nhung, vừa hất cằm về phía khung thêu trước tấm địa tráo: “Làm gì có thời gian chứ, đang thêu thứ kia đấy.”
Uyển Quý nhân đứng dậy, bước sang bên án thêu: “Ôi chao, nói đến tay nghề kim chỉ thì vẫn là con gái nhà Hán chúng ta khéo hơn. Bức Giang Sơn đồ này mà thêu xong, thật là ghê gớm lắm. Nương nương thêu cũng gần một năm rồi nhỉ?”
Vương Sơ Nguyệt cười nhìn nàng ta một cái: “Ừ. Cũng không còn bao nhiêu nữa. Muốn nhân mấy ngày này trong người không được khỏe, lười ra ngoài, thêu một hơi cho xong cho rồi.”
Uyển Quý nhân nói: “Nương nương vẫn còn chưa khỏe sao? Tay nghề thần y của Chu thái y mà cũng điều dưỡng không nổi, cứ kéo dài thế này, biết đến bao giờ mới dứt. Thiếp thấy nương nương vẫn nên cắn răng mà uống mấy thang thuốc cho mạnh, trừ tận gốc rễ, rồi mới có thể giống như chúng thiếp, có một đứa con của riêng mình thì tốt biết bao.”
Vương Sơ Nguyệt kéo đầu chỉ ra. Kim Kiều vội bước đến giúp cô se lại, dùng cổ tay làm trục cho cô cuốn chỉ.
“Nếu Uyển chủ tử ở đây, cũng khuyên giúp chủ tử nhà nô tài vài câu đi. Nô tài chúng ta ai cũng mong chủ tử được khỏe mạnh, nhưng chủ tử uống thuốc của Chu thái y…”
Nói đến đây, nàng ta liếc nhìn Vương Sơ Nguyệt một cái đầy oán trách: “Giống như uống đến phát ngán rồi vậy. Mỗi ngày ba bát, ít ra cũng phải đổ đi mất một bát.”
Uyển Quý nhân cười: “Nói vậy thì lại là lỗi của Chu thái y rồi. Nương nương của các ngươi là người da thịt như tuyết, tâm can như hoa, sao có thể mỗi ngày uống liền ba bát thuốc, như thế thì còn ăn được gì nữa?”
Vương Sơ Nguyệt cũng bật cười.
“Cô lại hiểu rõ hơn bọn họ đấy.”
Uyển Quý nhân nói: “Thiếp nào hiểu rõ gì đâu, chỉ là theo hầu Hoàng thượng sớm hơn nương nương một chút, nên biết thói quen dùng thuốc của người trong hoàng gia. Nói ra thì e là Chu thái y bị Hoàng đế thúc ép quá gắt, nên mới vội vàng muốn điều dưỡng thân thể cho nương nương. Nương nương à, theo thiếp thấy thì chuyện này cũng không nên nóng vội. Trước kia như Ninh Thường tại, vì muốn có thai mà uống không ít thuốc an thai, sau này quả thật có mang, ai ngờ một lần lại mất, thân thể từ đó hư phù lên. Đã mấy năm rồi, vẫn không khá hơn được.”
Kim Kiều nói: “Uyển chủ tử, vừa rồi người nói hay lắm, sao giờ lại nói ngược lại rồi. Người nói thế này, còn để chủ tử chúng nô tài yên tâm uống thuốc nữa không?”
Uyển Quý nhân xoa trán, vội vàng quỳ xuống hành lễ: “Nhìn xem thiếp kìa, tự mình lại nói mâu thuẫn trước mặt nương nương. Nhưng nương nương đã có Đại A Ca, thiếp nhìn thấy hai người thân thiết như vậy, dù là con ruột cũng chưa chắc được thế. Vậy thì cũng chẳng có gì trở ngại nữa.”
Vương Sơ Nguyệt biết nàng ta từ trước đến nay luôn không muốn làm mất lòng ai, lúc nào cũng thuận theo lời người khác mà nói, không khỏi bật cười, rồi cũng thuận theo lời nàng ta: “Đúng vậy, ta bây giờ rất yên tâm. Huống hồ thân thể ta ngoài việc khó thụ thai ra thì cũng chẳng phải bệnh nặng gì, không sao đâu.”
Uyển Quý nhân nghe cô nói như vậy, lúc ấy mới yên lòng, lại quay về ngồi bên cạnh Vương Sơ Nguyệt.
“Cũng phải. Con người ăn ngũ cốc, ai mà chẳng có chỗ này chỗ kia không khỏe. Dạo gần đây thời khí không tốt, tuy là xuân ấm hoa nở, nhưng Nhị A Ca cũng ba hôm đau một trận, hai hôm bệnh một lần. Mà đó còn là chuyện nhỏ. Quan trọng là thiếp nghe nói lão Quý phi ở Sướng Xuân Viên, e là sắp không qua khỏi rồi.”
Tay Vương Sơ Nguyệt khựng lại. Bất ngờ kéo mạnh sợi chỉ, khiến cả người Kim Kiều cũng bị kéo chúi về phía trước.
“Chủ tử, có siết vào tay người không?”
“Không, không sao… Uyển Quý nhân, tin nói không qua khỏi là từ đâu truyền đến vậy?”
Uyển Quý nhân thấy sắc mặt Vương Sơ Nguyệt không tốt, do dự nói: “Người không khỏe, vốn không nên nói với người. Thiếp nghe từ vị thái y chuyên kê thuốc cho Nhị A Ca. Hình như Thái hậu nương nương… Thái hậu nương nương đã không cho Thái y viện tiếp tục kê thuốc cho lão Thái phi nữa. Có lẽ là không muốn Thập Nhất gia… vội vã chạy về để gặp mặt lần cuối.”
Kim Kiều nghi hoặc nói: “Nói vậy thì thật lạ. Mấy hôm trước chính là Thái hậu nương nương khuyên Vạn tuế gia nghĩ đến tình huynh đệ, mới khiến chuyện của Thập Nhất gia từ quốc sự biến thành gia sự, khiến Vạn tuế gia nới lời. Nghe ý Uyển chủ tử nói…”
Uyển Quý nhân nói: “Chuyện này đều là ân oán từ tiền triều, sao nói cho rõ được. Tóm lại, Thái hậu nương nương nhất định phải giữ danh hiền đức. Còn việc giữa Thái hậu nương nương và Thái phi rốt cuộc có bao nhiêu ân oán dây dưa sâu xa… thì không phải người đời chúng ta có thể tùy tiện bàn luận.”
Việc này vừa nói ra, câu chuyện lại đi sâu thêm một tầng, vốn cũng không phải chủ ý của Uyển Quý nhân.
May sao đúng lúc ấy Lương An vén rèm trúc bước vào.
“Chủ tử, Đại A Ca tan học rồi ạ.”
Uyển Quý nhân vốn đang lo Vương Sơ Nguyệt sẽ hỏi kỹ thêm chuyện của Thái phi, liền nhân cớ không tiện quấy rầy mà cáo lui ra ngoài.
Kim Kiều sai người vào dọn trà điểm, vừa nói: “Chủ tử, người đã quyết tâm đóng cửa ở Dực Khôn Cung, vậy thì càng không thể hỏi han chuyện ở Sướng Xuân Viên nữa đâu ạ.”
Vương Sơ Nguyệt nhìn sợi chỉ nhung trong tay, lặng im không nói.
Kim Kiều vẫn chưa yên lòng, lại nói tiếp: “Chủ tử, Thập Nhất gia từ lâu đã đại thế đã mất, ngay cả huynh trưởng của y là Cung Thân Vương cũng theo đó mà mất mặt. Bây giờ cho dù còn có kẻ lấy bệnh tình của lão Thái phi ra làm chuyện, thì cũng chỉ là mấy vị đại nhân già trong học quán suốt ngày giảng đạo hiếu đễ. Vạn tuế gia coi họ là kẻ không biết nhìn sắc mặt, xử trí đi cũng là xong. Nhưng nương nương thì khác. Trong cung này, từ trên Thái hậu, xuống đến Thục tần bọn họ, ai nấy đều mong người chỉ cần sai một bước trong chuyện Thập Nhất gia và Thái phi. Người nhất định, nhất định không được lúc này dính dáng vào đâu ạ…”
Nói đến đây, nàng không khỏi giậm chân: “Ôi, cái vị Uyển Quý nhân kia cũng thế, chẳng biết có ý gì, đúng hôm nay lại ghé sang nói với người những lời ấy. Cửa Dực Khôn cung chúng ta chẳng lẽ đến tự khóa lấy mình cũng không được nữa sao?”
Nàng nóng ruột, lời nói cũng gấp gáp theo.
Vương Sơ Nguyệt chỉ lặng lẽ nghe, đến cuối mới nói: “Cô với Lương An, đã khuyên ta rất nhiều lần rồi.”
Kim Kiều nói: “Là nô tài ngu dốt, chỉ biết nói mãi một điều, khiến chủ tử phiền lòng phải không ạ?”
“Không phải. Chỉ là trong lòng ta khó chịu, nhưng ngoài mặt không thể lộ ra, miệng cũng không thể nói.”
Nói rồi, cô buông sợi chỉ nhung trong tay xuống.
“Cho nên trong lòng mới bứt rứt như vậy thôi.”
Kim Kiều cúi đầu: “Là nô tài không tốt. Chủ tử là người hiểu chuyện, nô tài sau này không nói nữa. Chủ tử, cũng không còn sớm, truyền thiện đi thôi ạ.”
–
Chớp mắt đã đến đầu tháng tư. Sướng Xuân Viên dâng tấu báo tin: Dụ Thái Quý phi đã qua đời.
Khi ấy, Hạ Lâm còn cách kinh thành chừng hơn ba mươi dặm. Nhưng rốt cuộc, giống như Vương Sơ Nguyệt, y vẫn không kịp trở về để gặp mẹ lần cuối. Ngày hôm đó, vừa qua canh tư, đèn trong Tây Noãn các của Dực Khôn cung đã sáng.
Trương Đắc Thông cùng Hà Khánh đứng hầu ngoài gian chính. Người của Thượng Y Giám ôm long quái và đai ngọc cúi đầu chờ trước bình phong địa bình. Kim Kiều dẫn cung nhân hầu việc rửa mặt đi qua địa tráo, vừa bước tới sau bình phong thì thấy Vương Sơ Nguyệt đang rót trà.
“Vạn Tuế gia, chủ tử, có truyền người của Thượng Y giám vào không ạ?”
Vương Sơ Nguyệt nâng chén trà, ngẩng đầu nhìn Hoàng đế một cái. Hoàng đế uống một ngụm trà, rồi nói ra ngoài bình phong: “Còn sớm, để họ chờ đó.”
Kim Kiều kính cẩn đáp lời, chỉ sai người đặt chậu nước và xà phòng xuống, rồi dẫn mọi người lui ra gian ngoài.
Hoàng đế vẫn mặc trung y, một chiếc khuy áo ở cổ còn chưa cài. Ngài một tay cầm chén trà, tay kia cài khuy, chân mày khẽ nhíu lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Vương Sơ Nguyệt không quấy rầy ngài. Cô tiện tay vấn mái tóc dài của mình lên, khoác áo ngoài rồi bước ra phía trước bình phong, thắp thêm ngọn đèn cạnh chậu nước, thử thử độ ấm của nước trong chậu. Ngẩng đầu nhìn lên, thấy ngài vẫn chưa có ý định sang rửa mặt.
Cô liền đi đến bên khung thêu ngồi xuống, thêu thêm vài mũi để chờ ngài.
Chỗ Hoàng đế ngồi vừa khéo có thể nhìn thấy bàn tay cầm kim của cô.
Trắng trẻo, mềm mại, lúc này đang thong thả, không vội không gấp, dưới ánh đèn nhẹ nhàng kéo chỉ qua lại. Lại nhìn sang người cô, cũng là dáng vẻ an nhiên điềm tĩnh.
Cô bình thản như thế, còn Hoàng đế thì lại cài lệch mất chiếc khuy áo. Hôm nay là ngày Hạ Lâm vào cung yết kiến tạ ân. Sau đó sẽ là quãng thời gian dài thủ linh.
Đêm qua Hoàng đế đã suy nghĩ suốt cả một đêm, có nên dứt khoát ban một đạo minh chỉ, nhốt Vương Sơ Nguyệt trong Dực Khôn Cung, cho đến khi Dụ Thái Quý phi phát tang hay không.
Ý định ấy đã dấy lên rồi, nhưng thực lòng ngài lại không nỡ đối xử với cô như vậy. Dù sao thì con người cô, quả thật đã đủ nhẫn nhịn, đủ hiểu chuyện.
“Vương Sơ Nguyệt.”
“Á?”
Vương Sơ Nguyệt bị ngài gọi bất ngờ, giật mình một cái, cây kim suýt nữa đâm vào đầu ngón tay.
“‘Á’ cái gì. Trẫm đang ngồi đây, nàng cầm kim làm gì thế?”
Vương Sơ Nguyệt vội đứng dậy, có chút bất đắc dĩ vòng ra sau bình phong.
“Không phải… thấy ngài đang nghĩ chuyện, ta không tiện quấy rầy. Hay là ta đi truyền người của Thượng Y giám vào, cũng đến lúc rồi, để họ hầu ngài thay y phục.”
Hoàng đế đứng dậy.
“Gấp cái gì. Hôm nay trẫm hoàn toàn có thể không gặp Lão Thập nhất.”
Vương Sơ Nguyệt khựng lại một chút, nhưng vẫn không tránh ánh mắt của ngài.
“Ngài nói câu ấy, ta chỉ có thể quỳ xuống mà nghe.”
Hoàng đế liếc nhìn khoảng đất trống trước mặt cô.
“Nàng thấy cần thì cứ quỳ.”
Nói xong, ngài lại ngồi xuống, chiếc chén trà vốn cầm trong tay bị ngài đặt mạnh xuống bàn.
“Trẫm không biết nàng đang sợ cái gì. Chuyện Lão Thập nhất hồi kinh đã định lâu như vậy rồi. Dù nàng nghe được lời gì khó nghe, trẫm đã từng nặng lời với nàng chưa? Nàng nhất định phải như thế sao?”
Vương Sơ Nguyệt lắc đầu, khom người xuống đưa tay tháo chiếc khuy áo bị cài sai của ngài.
Ngón tay khéo léo khều một cái, chiếc khuy liền mở ra, vạt áo bị nhăn do cài lệch cũng lập tức được vuốt phẳng.
“Chủ tử, ta không có gì để nói. Ta biết ngài có tính toán của ngài. Còn ta thì ánh mắt nông cạn, cũng không dám hỏi.”
Nói xong, cô buông tay xuống, ngước mắt nhìn Hoàng đế.
“Chủ tử, ngài có hạ lệnh cấm túc hay không cũng được, ta tự nhốt mình lại. Ngài không cho ra ngoài, ta sẽ không ra.”
Dù là vì Hoàng đế, vì chính cô, hay vì Hạ Lâm, thì Vương Sơ Nguyệt quả thật đã nhẫn nhịn lùi đến tận rìa rồi. Thế nhưng cô càng như vậy, trong lòng Hoàng đế càng không dễ chịu. Im lặng một lúc, cuối cùng ngài đưa tay về phía cô.
“Lại đây.”
Cô đáp lời, đứng vào khoảng trống g*** h** ch*n ngài, mắt hơi cúi xuống, không nói một lời. Hoàng đế vén mấy sợi tóc rơi trước mắt cô, giọng cũng dịu đi đôi chút.
“Trẫm đã nói với nàng rồi, thanh danh của nàng là trẫm ban cho. Trẫm không tước đi thì không ai có thể làm tổn hại được.”
“Ta biết. Nhưng còn thanh danh của ngài thì sao?”
“Thanh danh của trẫm, một nữ nhân như nàng còn chưa phá được.”
“Vậy ta có một việc muốn cầu.”
“Nói đi.”
“Ngài còn chưa hỏi ta muốn cầu chuyện gì.”
“Trẫm tùy tiện đoán thử. Đoán đúng hay không trẫm không biết. Nhưng đã trẫm chuẩn rồi, nàng cứ đi. Hạ Lâm ngày mai sẽ quỳ thủ linh, hôm nay lại là đầy tháng Tam A Ca. Thái phi bệnh mất, Hoàng hậu và Hoàng ngạch nương đều không chủ trương mở yến. Nói chung hôm nay cũng không có việc gì… hôm nay nàng có thể đến trước linh cữu Dụ Thái Quý phi.”
“Thật sao?”
“Quân vô hí ngôn. Vương Sơ Nguyệt, trước đây trẫm vì Dụ Thái Quý phi mà từng đánh nàng, nghĩ lại thì khi đó thật không cần thiết. Nàng và trẫm đều là vãn bối của Thái phi, nay nàng muốn dâng một nén hương, hoặc ở lại thủ linh một ngày, trẫm thấy đều là điều nên làm.”
Nói xong, ngài cao giọng gọi Trương Đắc Thông, rồi lại nói thêm với cô một câu: “Trẫm nói đến đây thôi.”
Vương Sơ Nguyệt im lặng nhìn ngài một hồi lâu. Hoàng đế bị cô nhìn đến có chút không tự nhiên, đưa tay sờ lên mặt mình.
“Trên mặt trẫm… có gì sao?”
Vương Sơ Nguyệt lắc đầu, cụp mắt cười.
Hoàng đế thúc: “Nàng cười cái gì?”
“Cười ngài muốn xin lỗi chuyện trước kia, mà còn cứ phải nói thêm một câu… ‘trẫm nói đến đây thôi’…”
“Câm miệng!”
Đúng lúc ấy, Kim Kiều ở ngoài nói: “Chủ tử, nô tài có chuyện bẩm.”
Vương Sơ Nguyệt còn chưa kịp lên tiếng, Hoàng đế đã đáp: “Đứng ngoài mà bẩm.”
“Dạ. Vạn Tuế gia, chủ tử, hôm nay là đầy tháng Tam A Ca, Thái hậu nương nương nói tuy đang trong đại tang không bày yến tiệc, nhưng vẫn muốn các cung cùng dính phúc nhiễm hỷ, nên sai người đưa trứng đỏ tới.”
Sau khi sinh con tặng trứng đỏ, đó vốn cũng là phong tục lâu đời của người Hán.
Vương Sơ Nguyệt liếc nhìn Hoàng đế, thấy ngài không nói gì, mới hướng ra ngoài nói: “Đem vào đi, lát nữa ta sẽ đến Thọ Khang Cung tạ ân.”
Kim Kiều đáp lời, bưng khay trứng bước vào. Ai ngờ còn chưa đến bên án đã bị Hoàng đế gọi lại.
“Đem lại đây cho trẫm.”
“Dạ…”
Kim Kiều vội bưng khay dâng lên trước mặt Hoàng đế. Hoàng đế cầm lấy quả trứng đỏ, đập mạnh vào mép bàn trà một cái.
Vương Sơ Nguyệt vội nói: “Ngài làm gì vậy?”
Hoàng đế căn bản không để ý đến cô, tự mình bóc vỏ trứng, rồi há miệng cắn mất hơn nửa quả.
“Nàng còn đứng đó làm gì? Rót trà.”
“Đây là của Thái hậu…”
“Trẫm không nhìn nổi nàng ăn quả trứng đỏ này, càng không chịu nổi một người đang bị cấm túc ở Dực Khôn Cung, lại dám tự tiện đến Thọ Khang Cung tạ ân.”
Nói xong, ngài đứng dậy, gọi Trương Đắc Thông vào. Một tay nghiền vỏ trứng, tay kia ném nửa quả trứng còn lại vào miệng.
Vừa định nói tiếp, lại thấy nghẹn nơi cổ. Trương Đắc Thông thấy Vương Sơ Nguyệt đứng ngây người nhìn Hoàng đế, không biết phải làm gì, liền cuống cuồng vội vàng đi rót nước cho ngài.
Hoàng đế nhận lấy chén nước uống liền hai ngụm lớn, khó khăn lắm mới nuốt trôi nửa quả trứng còn mắc nơi cổ. Ngài cầm lấy chiếc khăn tay của Vương Sơ Nguyệt, lau mạnh hai cái lên tay, rồi nhấc chân đi thẳng ra gian chính, vừa đi vừa sai người truyền Thượng Y Giám vào hầu thay y phục.
Vương Sơ Nguyệt nhìn chiếc khăn tay mà Hoàng đế vừa dùng lau. Trên đó còn dính lại một mảng lớn màu đỏ từ vỏ trứng. Đến lúc ấy cô mới hoàn hồn, nhưng lại không nhịn được mà bật cười.
Con người Hoàng đế ấy, thật đúng là một người đàn ông ngốc nghếch. Ngài cứ tưởng cô đau lòng đến mức nào vì chuyện con cái, đến cả kiểu k*ch th*ch nhỏ nhặt, không đáng kể thế này cũng phải thay cô chặn lại.
Vương Sơ Nguyệt vẫn còn tự mình vui vẻ ở đó thì người trong gian chính đã bắt đầu gọi cô với giọng không kiên nhẫn.
“Ngọc bội của trẫm, đem ra cho trẫm.”
“Ngài để ở đâu vậy?”
“Tối qua chính nàng tháo xuống cho trẫm, giờ lại hỏi trẫm để ở đâu?”
“Ta… ta tìm thử xem.”