Ba Mươi Năm Làm Phi - Nàng Và Đèn

Chương 58

Cuộc hành săn bắn không bị ảnh hưởng quá nhiều, hứng thú của Hoàng đế thậm chí còn khá cao.

Triều Đại Thanh vốn “xưng danh” lấy thiên hạ trên lưng ngựa. Sau khi nhập quan, việc yêu cầu con cháu tinh thông cưỡi ngựa bắn cung vẫn vô cùng nghiêm khắc. Nếu nói trong thế hệ này của Hoàng đế, kẻ xuất sắc nhất dĩ nhiên là Thập Nhất gia, nhưng ngoài Cung Thân Vương – kẻ quanh năm như bình thuốc thì kể cả Hoàng đế cùng mấy vị hoàng tử khác, ngày thường cũng chẳng hề lơ là công phu trên lưng ngựa.

Hoàng đế nghĩ rằng Vương Sơ Nguyệt ắt không cưỡi nổi ngựa, hơn nữa cô dường như đang mưu tính điều gì cho đại yến ban đêm. Sáng sớm, khi Hoàng đế còn chưa tỉnh giấc, cô đã mặc y phục chỉnh tề, cùng Trương Đắc Thông, Lương An và mấy người đứng bên ngoài thì thầm bàn bạc.

Trong phòng không còn ai trực đêm, tự nhiên cũng chẳng có ai biết Hoàng đế đã tỉnh.

Ngài không lên tiếng, ngài khoác đại một chiếc ngoại bào, chân trần bước tới cửa rồi đột ngột đẩy mạnh cửa ra. Một màn ấy khiến Trương Đắc Thông cùng những người khác hoảng sợ, lập tức quỳ rạp xuống đất thỉnh tội.

Vương Sơ Nguyệt cũng giật mình. Thần sắc chăm chú trên mặt cô còn chưa kịp tan đi, lại hòa lẫn với vẻ kinh hãi, trông có phần buồn cười.

Hoàng đế khoanh tay, tựa vào cửa nhìn cô.

Từ khi quen biết Vương Sơ Nguyệt đến nay, Hoàng đế hiếm khi thấy cô để tâm đến việc gì như vậy.

“Trẫm làm phiền nàng rồi.”

“Không ạ.”

Cô vừa đáp vừa kiễng chân giúp ngài chỉnh lại ngoại bào.

“Ngài đi săn, phải cẩn thận đừng để nhiễm lạnh.”

Nói xong, cô lùi lại một bước, tươi cười sáng sủa nhìn ngài: “Ta ấy à, còn chưa từng thấy ngài mặc hành phục bao giờ. Trước kia thấy nhiều nhất là long quái, cũng chẳng rõ ngài mặc hành phục có đẹp hay không.”

Hoàng đế đáp: “Hôm nay trẫm sẽ mặc một bộ hành bào đại hồng thêu hoa, phối với hành khố da hươu mai hoa.”

Về thẩm mỹ của mình, Hoàng đế trước nay luôn có một niềm tự tin khó hiểu. Vương Sơ Nguyệt nghĩ tới thứ gấm đại hồng thêu hoa ấy, cũng chẳng biết nam nhân mặc hoa đỏ là rực rỡ hay là khoa trương, tóm lại rất khó tưởng tượng khoác lên người Hoàng đế sẽ thành bộ dạng gì. Còn da hươu mai hoa thì quả thực có chút thú vị, cô rất muốn được tận mắt xem thử.

“Lát nữa nàng nói xong với họ thì vào trong thay y phục cho trẫm.”

“Ta còn nhiều lời chưa dặn dò xong, e lỡ mất giờ của ngài. Với lại… ta không biết mặc hành phục, lỡ xảy ra sai sót…”

“Không sao, trẫm chỉ muốn nàng nhìn một chút. Có sai sót trẫm cũng không trách phạt nàng. Còn việc của nàng, không cần miễn cưỡng điều gì, thành hay không thành thì đã có trẫm.”

Dứt lời, ngài xoay người đi vào trong mấy bước, rồi lại quay đầu nói: “À phải rồi, trẫm ban cho nàng một bộ y phục. Tối nay thay vào cho trẫm xem. Đeo cây trâm hoa phù dung kia.”

Nói xong, ngài sải bước vòng ra sau bình phong.

Hà Khánh nói: “Hòa chủ tử, bộ y phục ấy nô tài đã treo sẵn cho người rồi. Lát nữa, xin để Kim Kiều cô cô hầu hạ người thay y phục.”

“Kim Kiều?”

Trương Đắc Thông vội đáp: “Vâng, là một cô nương cùng tông với nô tài. Đừng thấy còn trẻ, vào cung đã mười năm, làm việc ổn thỏa chu đáo. Thiện Nhi cô nương đã đi rồi, sau này để nàng ta hầu hạ bên cạnh người. Nếu có chỗ nào không tốt, người cứ nói với nô tài, nô tài sẽ dạy dỗ nàng ta.”

Vương Sơ Nguyệt đáp một tiếng “được”.

Cô có điều muốn hỏi kỹ, nhưng hiển nhiên lúc này không phải thời điểm thích hợp.

Bên trong, Hoàng đế lại lên tiếng thúc giục.

Người của Thượng Y Giám đứng chờ bên ngoài, đều ngẩng mặt nhìn Vương Sơ Nguyệt, đợi cô lên tiếng.

Vương Sơ Nguyệt bất đắc dĩ, chỉ đành nói với Hà Khánh: “Việc ta dặn ngươi, nhất định phải để người Ngự Thiện Phòng nghe cho rõ, làm cho đến nơi đến chốn.”

Hà Khánh vỗ ngực: “Chủ tử cứ yên tâm, hôm nay nô tài đến cả sai sự của Vạn Tuế gia cũng chẳng màng, chỉ chăm chăm lo việc của người. Bảo đảm không sai sót.”

Trương Đắc Thông nói: “Hòa chủ tử, người vào đi thôi. Đừng để Vạn Tuế gia chờ lâu.”

Bên này, người của Thượng Y Giám theo sau Vương Sơ Nguyệt nối đuôi nhau tiến vào. Không bao lâu sau, Hoàng đế từ bên trong bước ra. Chỉ một mình ngài mà khí thế lại tựa thiên quân vạn mã. Vương Sơ Nguyệt cùng nữ quan của Thượng Y Giám sắc mặt đều phức tạp, lặng lẽ theo phía sau.

Hà Khánh ngẩng đầu nhìn chủ tử một cái, không nhịn được ho khẽ một tiếng.

“Làm sao vậy?”

Hà Khánh run vai, vội vàng lắc đầu.

Vương Sơ Nguyệt bước nhanh hai bước đuổi theo: “Có lẽ là mũ của ngài chưa chỉnh ngay. Ngài lại đây, để ta sửa cho.”

Nói rồi, cô kiễng chân chỉnh lại mũ cho ngài. Cô vẫn mang đôi hài đế hoa bồn, Hoàng đế liền khom lưng xuống để thuận theo cô.

Khoảnh khắc ấy chợt gần kề, Vương Sơ Nguyệt liền ngửi thấy khí tức trên người ngài, thứ hào khí và xung động bản năng của nam nhân, như muốn xông thẳng vào trời đất bao la. Ở kinh thành, cô chưa từng cảm nhận được điều ấy.

Tại Mộc Lan, cuối cùng ngài cũng từ thứ nặng nề tựa hoàng hôn mà bước hẳn ra ánh thu dương rực rỡ trên cỏ cứng.

Vương Sơ Nguyệt thầm thấy may mắn vì Hoàng đế đã đưa cô theo. Từ kinh thành đến Nhiệt Hà, đến Phổ Nhân Tự, rồi tới Mộc Lan trường săn. Cùng với đất đai dọc đường trải rộng ra ấy, con người ngài cũng dần dần mở ra.

Từ “dư còn ánh nhiệt”, đến “thiều quang mạch mạch xuân như hải”.

Vương Sơ Nguyệt thu tay lại, lại vuốt phẳng nếp gấp trên vai ngài.

“Ngài đi săn phải cẩn thận, đừng để bị thương.”

Hoàng đế cười vang sảng khoái: “Được, trẫm đáp ứng nàng.”

Nói xong, ngài sải bước đi về phía địa bình phía sau.

Vương Sơ Nguyệt đứng đó tiễn theo bóng ngài khuất dần. Chiếc hành bào đại hồng thêu hoa theo nhịp bước cuốn lên thành gió, tung bay trên dưới, tiêu sái vô cùng. Cũng chỉ có ngài mới có thể áp chế được hết thảy vẻ khoa trương ngốc nghếch kia, ép nó thành phong thái ung dung.

Lúc này, trong mắt cô dù chỉ toàn cảnh thu tiêu điều khô hanh, nhưng trong tâm lại không ngừng nhớ đến bài ngự chế treo tại gian tây của Dưỡng Tâm Điện.

“Thiều quang mạch mạch xuân như hải.”

Xuân như hải ư.

Hạ Bàng ấy mà, bề ngoài lạnh lùng nghiêm nghị, trong lòng lại có một thứ si tình ấm nóng.

Vì Đại A Ca bị thương, lần này Vương Sơ Nguyệt không được tận mắt chứng kiến cảnh thịnh đại của Mộc Lan săn thu.

Quan đại thần quản lĩnh săn bắn từ canh năm đã dẫn đầu Khoa Nhĩ Thấm Đạt Nhĩ Hãn Thân vương cùng chư vương công đại thần bày bố vòng vây.

Trong trường săn dựng lên mạn thành. Hoàng đế ở trong chờ vây xong, sau đó lại lên thành lâu quan sát. Khi ấy, chỉ huy Hoàng Kỳ phát lệnh, toàn quân tháo mũ, giơ roi, buộc ngựa, đồng thanh hô “Mã Lạt Cáp” (ý là vây đã hoàn tất). Sau đó Hoàng đế thượng liệp, hành vây, phi săn, truy kích, chặn đánh, rồi bãi vây…

Khi bãi vây, đã là lúc cờ xí ánh vàng dưới nắng chiều rực rỡ.

Đại A Ca tựa trong lòng Vương Sơ Nguyệt, cùng cô đứng trên thành lâu hành cung Trương Tam Doanh, xa xa trông về phía tám kỳ và các dũng sĩ Mông Cổ khải hoàn trở lại. Chỉ thấy trên đường, xe la kéo theo dã thú săn được, chất chồng như núi nhỏ. Hoàng đế cưỡi trên lưng ngựa, tuy không nhìn rõ thần sắc, nhưng từ khí độ toàn thân cũng đủ thấy hôm nay ngài sảng khoái đến nhường nào.

Đại A Ca quay đầu nhìn Vương Sơ Nguyệt: “Hòa nương nương, nhi thần cũng muốn theo Hoàng a mã kéo cung.”

Vương Sơ Nguyệt cẩn thận lấy thảm che kín chỗ bị thương của cậu, tránh để nhiễm lạnh.

Cô cúi đầu, khẽ nói: “Đừng buồn. Hòa nương nương nhất định sẽ bắt kẻ làm Đại A Ca bị thương phải gánh lấy nỗi tiếc nuối của con.”

Đại A Ca nhìn cô, nửa hiểu nửa không gật đầu.

“Hòa nương nương.”

“Ừ?”

“Sau này nhi thần lớn lên, cũng sẽ bảo vệ Hòa nương nương như người bảo vệ nhi thần.”

Vương Sơ Nguyệt mỉm cười mềm mại với cậu: “Con à, lớn lên phải thay Hoàng a mã phân ưu, phải bảo vệ ngạch nương và Hoàng ngạch nương của con.”

“Thế còn Hòa nương nương thì sao?”

“Hòa nương nương à, có Hoàng a mã con bảo vệ là đủ rồi. Đi thôi, gió lớn rồi, theo Hòa nương nương xuống dưới.”

“Vâng.”

Trương Tam Doanh hành cung bày đại yến.

Thập Bát gia trong số đông hoàng thất tử tôn nổi bật nhất, một mình săn được hai mươi con dã thú, trong đó có một con hắc hạt tử. Khi hợp vây, y một mũi tên xuyên thẳng vào mắt nó. Y là người con út của Tiên Đế gia, nay cũng chỉ mới mười bảy tuổi. Hoàng đế vì thế hết sức vui mừng, trong yến tiệc lớn tiếng khen ngợi dũng khí của y.

Nhưng người trong yến tiệc phần nhiều vẫn không khỏi thở dài. Lần săn trước, kẻ một mình giết hắc hùng nay đã bị Hoàng đế chặt đứt ngón tay, giam ở Tam Khê Đình, cả đời này không thể kéo cung được nữa. Song dẫu sao cũng là chuyện hoàng gia, cho dù trong lòng có cảm khái thế nào, ngoài mặt vẫn phải thuận theo ý Hoàng đế mà diễn.

May thay, trong yến tiệc, tâm tư các vương công Mông Cổ không đặt vào cuộc tranh chấp giữa mấy vị huynh đệ của Hoàng đế. Nữ nhi trong tộc họ đã trở thành người phụ nữ tôn quý nhất Đại Thanh. Dẫu vị Hoàng đế này giữa Mông – Hán có phần thiên vị người Hán, song cũng chưa đến mức khiến họ nảy sinh lòng bất thần. Môi răng nương tựa, điều họ cần chỉ là một thái độ của Hoàng đế.

Bên này đang tấu “Thập Bảng”, một điệu nhạc Mông Cổ. Hơn mười nữ tử Mông Cổ dâng vũ khúc trước mặt Hoàng đế, nhưng ngài vẫn luôn trò chuyện với Thập Bát, thỉnh thoảng theo tiết tấu mọi người vỗ tay mà vỗ qua loa hai ba cái, khiến Thái Hậu nhìn mà bất đắc dĩ.

Giữa tiệc, Đạt Nhĩ Hãn Vương của Khoa Nhĩ Thấm thay mặt chư bộ Mông Cổ tiến tửu kính Hoàng đế.

Rượu qua ba tuần, trên mặt mọi người đều đã ửng sắc men say.

Khí trời ở Trương Tam Doanh lạnh hơn Đông Miếu hành cung.

Gió đêm thổi tới, Tùng Cách Đài Cát cũng có phần quá chén. Hắn vốn cho rằng mình sẽ bị Hoàng đế chém đầu, nào ngờ ngài chẳng những không giết, còn đưa hắn đến đại yến ở Trương Tam Doanh. Đối với hắn mà nói, đây không nghi ngờ gì là một cơ hội tốt để vì bộ Đan Lâm tranh thủ lòng người.

Thế là, bất chấp cảnh ngộ lúc này cổ mình vẫn đang bị Hoàng đế nắm chặt, hắn đập mạnh chén rượu xuống án.

Khiến cung nhân bên cạnh rót rượu cho hắn hoảng hốt làm đổ cả hồ rượu.

“Rượu cũng không bưng nổi, cút ngay cho gia!”

Ca vũ lập tức dừng lại, ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía hắn. Thập Nhị đứng dậy nói: “Đài Cát là có điều bất mãn với đại yến tối nay sao?”

Tùng Cách Đài Cát đứng lên.

Đồ Thiện đứng bên cạnh Hoàng đế lập tức muốn rút đao, lại bị ngài một tay ấn xuống.

“Hoàng thượng Đại Thanh, chín con Bạch Thánh Lạc Đà mà bộ Đan Lâm chúng thần kính hiến đã bị giết mấy ngày, ngài lại vẫn không chịu xử trí kẻ có tội. Thật phụ lòng thành của bộ Đan Lâm ta.”

Thập Nhị vội quát: “Tùng Cách Đài Cát, đây là đại yến của Hoàng thượng, ngươi không được—”

“Không sao, Thập Nhị đệ. Trẫm nghe hắn nói.”

Vũ giả và nhạc công đều lui xuống, giữa yến tiệc chỉ còn một mình Tùng Cách Đài Cát đứng đó.

Hắn tự nhận lần này bộ Đan Lâm trong lòng chư bộ Mông Cổ đã chiếm thượng phong về lễ lẫn lý, người cố ý khiêu khích chính là Hoàng đế. Vì thế dù đang ở dưới sự khống chế của ngài, lời nói vẫn không kém phần khí thế.

“Thần nghe nói, kẻ giết Lạc đà trắng của chúng thần không phải cung nữ tầm thường, mà là Hòa phi của ngài!”

Lời vừa dứt, cả yến tiệc xôn xao.

Phần lớn chỉ biết lần này Hoàng đế đưa Hoàng hậu và Thuận tần cùng đi săn. Còn Hòa phi… chính là vị Hán phi mới được ngài sắc phong. Hoàng đế lại đem nàng ta theo, hơn nữa… lại chính nàng ta giết Lạc đà trắng.

Tiếng bàn tán nổi lên bốn phía.

Trong số thủ lĩnh các kỳ không thiếu người phẫn nộ đặt mạnh chén xuống án.

Vương Thụ Văn ngồi tại chỗ, trong lòng như bị dầu sôi dày vò. Ông không nhịn được đưa mắt nhìn về phía Hoàng đế. Ngài nắm chén rượu trong tay, không nói một lời.

Ông đang rối bời, chợt nghe bên ngoài trướng truyền vào tiếng Trương Đắc Thông: “Hoàng thượng, Hòa chủ tử đến, thay mặt chư vị vương gia, đại nhân tiến yến.”

Vương Thụ Văn nghe một câu ấy, hồn vía gần như bay khỏi xác.

Hoàng đế lại gật đầu đáp: “Truyền.”

Bình Luận (0)
Comment