Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên

Chương 116

Trình Quý Thanh vừa kết thúc xong một cảnh quay quan trọng, quay đầu lại thì thấy trợ lý với vẻ mặt bất an đưa điện thoại cho cô. Ngay sau chữ "Bạo" màu đỏ chói mắt là một dòng hot search đập thẳng vào mắt người nhìn:

【Trình Quý Thanh – Lâm Khê ánh mắt ngọt ngào nhìn nhau】

Nhấn vào xem, vậy mà là hẳn sáu tấm ảnh.

Một tấm là cảnh cô và nữ phụ Lâm Khê đứng đối diện nhau, ánh mắt giao nhau.

Còn một tấm là hình động, đại khái hôm đó gió lớn, chiếc sơ mi trắng bị gió thổi khiến đường nét cơ thể hiện rõ. Lâm Khê liền thuận tay giúp cô chỉnh lại cổ áo. Đến khi cô kịp phản ứng thì đã nhanh chóng cảm ơn và khéo léo chối từ.

Công nhận nha, mỗi tấm hình đều chụp trúng khoảnh khắc "rất có bầu không khí câu chuyện". Cảm giác mập mờ bị ống kính phóng đại lên, nếu không phải chính cô là người trong cuộc, có lẽ cô cũng phải tin là thật sự có chuyện rồi.

Ánh mắt Trình Quý Thanh dần lạnh xuống.

Trợ lý thấp giọng nói: "Cô Trình, studio đang xử lý rồi, cô đừng giận."

Trình Quý Thanh lắc đầu: "No no no, tôi không giận."

Chỉ là mấy tài khoản marketing thôi, bùng lên một lúc rồi cũng tắt, giả rốt cuộc vẫn là giả, việc gì phải tức? Hơn nữa, mấy thứ này có khi còn chưa đợi cô thu dọn đồ ra về đã bị gỡ xuống rồi.

Điều cô thật sự lo là... Nếu "bà cố tổ" ở nhà mà nhìn thấy mấy tấm này thì...

Cửa phòng nghỉ khép lại, tạm thời cách biệt với thế giới bên ngoài. Trình Quý Thanh lặng lẽ cởi áo khoác treo lên giá. Bên trong là chiếc sơ mi trắng phẳng phiu không một nếp nhăn, cũng là trang phục trong phim.

Khuy áo cài kín đến tận cổ, ôm lấy chiếc cổ thon dài, toàn thân toát lên vẻ nghiêm cẩn, cấm dục, đúng chuẩn hình tượng nhân vật "tổng tài" cô đang đóng.

Trên bàn trang điểm vang lên tiếng điện thoại rung. Nhìn tên người gọi, Trình Quý Thanh hơi mím môi. Vừa bắt máy, cô đã dịu giọng: "Hi vợ, em vừa quay xong, chuẩn bị tan làm đây."

Nói xong, đầu dây bên kia chỉ vang lên một tiếng hừ lạnh.

Giọng Omega trong trẻo nhưng lạnh lẽo, hòa vào bầu không khí yên ắng đến mức như chết lặng, mang theo sức ép không cho người ta từ chối: "Đến công ty chị."

Trình Quý Thanh mỉm cười: "Ừm, em đến ngay."

Chữ "ngay" còn chưa dứt, bên tai đã chỉ còn tiếng tút tút bị cúp máy.

"......" Trình Quý Thanh thở dài: "Tiểu Trình à Tiểu Trình, mày có làm gì đâu, đừng có hoảng."

Bước vào văn phòng tầng cao nhất của Tập đoàn Bạch thị, tầm nhìn lập tức mở ra. Ngoài cửa kính sát đất, ánh đèn nối tiếp nhau vẽ nên đường viền rực rỡ của cả thành phố.

Trong văn phòng chỉ bật vài ngọn đèn ở góc, bóng tối trầm nặng bao phủ lấy không gian...

Bạch Tân đứng ngay ở rìa bóng tối. Cô quay mặt về phía cửa sổ, lưng hướng về phía cửa, dáng người mảnh mai gần như hòa vào khoảng tối mờ kia.

Cô mặc một chiếc chân váy đen cắt may gọn gàng, bên trên là áo lụa màu kem cổ chữ V sâu quyến rũ. Vài lọn tóc buông lơi bên cổ, mang theo vẻ hờ hững mà lại đẹp đến mức đầy tính công kích.

Cảm giác áp bách và kiểm soát thuộc về riêng cô lan tỏa ra, hòa vào bóng tối trong căn phòng, biến thành một áp lực khiến người ta không thể trốn thoát.

"Vợ." Trình Quý Thanh nhẹ nhàng đóng cửa văn phòng lại, chuẩn bị bước lên dỗ dành.

Bạch Tân cuối cùng cũng cử động. Cô chậm rãi quay người lại, gót giày cao gõ lên sàn phát ra tiếng "cộc... cộc...", từng nhịp như dẫm thẳng lên nhịp tim của Trình Quý Thanh.

"Trình—Quý—Thanh..." Cô nhả từng tiếng, chậm rãi, lạnh lẽo nói: "Lên hot search... cảm giác có phải rất tuyệt không?"

Rồi xong, lôi cả họ lẫn tên ra gọi, chuyến này to chuyện rồi.

"Không tuyệt, có tuyệt gì đâu. Đó là lúc đang quay thì bị chụp trộm thôi. Phim này vốn là phim tình cảm mà, chị cũng biết rồi đó." Trình Quý Thanh đi tới nắm lấy tay Bạch Tân, chủ động đặt lên eo mình, rồi sát lại gần, giọng dỗ dành đầy thân mật: "Đừng giận mà, tối em nấu món ngon cho chị, được không?"

"À ha? Chỉ là diễn thôi sao?" Bạch Tân gỡ tay cô ra, khóe môi cong lên lạnh lẽo: "Vậy chắc cô Trình diễn vui lắm nhỉ?"

"... Đâu có vui. Không vui chút nào." Trình Quý Thanh nhỏ giọng.

Bạch Tân lạnh mặt, khoanh tay trước ngực: "Tháng này là lần thứ mấy rồi? Nếu cô Trình muốn đổi vợ thì nói sớm một tiếng, miễn cho tôi làm chậm trễ ước mơ của cô."

"Đừng đừng đừng, không đổi, tuyệt đối không đổi." Trình Quý Thanh cuống quýt.

"Không đổi?" Bạch Tân nhướng mày.

"Không phải! Em không muốn! Em thề, thật sự không muốn!"

Cô định tiến lại ôm lấy Bạch Tân.

Bạch Tân lùi lại nửa bước, cằm khẽ hướng về phía chiếc bàn làm việc lớn bên cạnh: "Mặc vào."

"Hả?" Trình Quý Thanh quay đầu nhìn sang.

Trên mặt bàn gỗ màu nâu, một bộ quần áo nằm yên lặng... một chiếc sơ mi trắng mới tinh và một chiếc quần tây đen.

Trình Quý Thanh lộ ra vẻ mặt khó hiểu. Hơi thở ấm nóng mơ hồ lướt qua bên tai cô, Bạch Tân lạnh giọng nói: "Để tôi xem xem... dáng vẻ cô Trình mặc sơ mi trắng rốt cuộc hấp dẫn đến mức nào?"

Nếu là ở nhà thì Trình Quý Thanh còn có thể nguyện ý nghe theo lời Bạch Tân sai bảo. Nhưng đây là văn phòng, bên ngoài vẫn còn mấy thư ký chưa tan làm.

Cô khẽ ho một tiếng, định mở miệng thương lượng, vừa ngẩng đầu đã đối diện ngay ánh mắt "dám thử từ chối xem" của Bạch Tân.

Thôi thôi. Gái ngoan không đôi co với vợ.

Thế là Trình Quý Thanh cầm quần áo định đi vào trong thay thì bị ánh mắt của Bạch Tân chặn lại: "Thay ở đây."

Yêu cầu hợp lý thì cô luôn không từ chối Bạch Tân. Nhưng những yêu cầu không hợp lý thế này thì...

Trình Quý Thanh khẽ hít một hơi: "Được rồi." Dù chuyện này không phải cô cố ý gây ra, nhưng ai bảo cô tình nguyện dỗ vợ cơ chứ?

Cô nhìn thẳng Bạch Tân, giơ tay lên, từng chút một cởi áo ngoài.... Còn chưa kịp mặc vào, cô đã rất nhạy cảm nhận ra nhịp thở của Bạch Tân thay đổi. Khóe môi cô cong cong: "Cô giáo Bạch, nhìn thấy rõ không?"

Bạch Tân hừ lạnh: "Lo cởi đi."

"Được thôi."

Cởi xong, Trình Quý Thanh đưa tay cầm chiếc quần tây đen mặc vào. Vòng eo mảnh mai thon gọn của cô dưới ánh đèn mờ tối lại mang thứ ánh sáng mềm mượt như lụa.

Bạch Tân đưa tay ra sau, định cầm ly nước trên bàn, nhưng sự chú ý rõ ràng không đặt ở đó...

"Cộp!"

Chiếc cốc ngã xuống bàn, nước tràn ra rồi chảy xuống đất.

Trình Quý Thanh chỉ mới cài đến nửa hàng cúc, giật mình trong chốc lát, rồi bước nhanh đến dựng chiếc cốc dậy.

Ngẩng đầu lên liền đối diện vẻ mặt chẳng vui mấy của Bạch Tân. Trái tim cô mềm hẳn xuống, bèn nâng mặt Bạch Tân lên, khẽ kề lại hôn một cái: "Rồi mà, đừng giận nữa, được không? Yêu chị mà."

Ngón tay cô còn dính nước trên cốc, chạm lên má Bạch Tân mang theo chút lạnh, để lại ánh nước lấp lánh trên làn da.

Bạch Tân tránh đi, Trình Quý Thanh thì kiên nhẫn áp sát lại gần. Một bên lùi một bên tiến, cứ giằng co như thế cho đến khi lưng Bạch Tân gần như dính hẳn vào mép bàn.

Tay Trình Quý Thanh vòng qua eo chị, thuận thế bế người ngồi lên mặt bàn. Cúc áo cô còn chưa cài xong, thân hình phơi bày gần như trọn vẹn trước mắt Bạch Tân.

Trình Quý Thanh khẽ vén mấy lọn tóc lòa xòa bên cổ: "Cắn một cái xả giận nhé?"

Bạch Tân giơ tay, bộ móng mới làm dừng lại ngay bên tuyến thể, cố ý cũng như vô tình bấm vào một cái.

"Từ giờ về sau không được..."

Trình Quý Thanh nhịn ngứa: "Được."

"Em biết chị định nói gì à?"

"Biết, nhưng lần này thật sự là ngoài ý muốn." Trình Quý Thanh chủ động tháo nút cài của nội y, để Bạch Tân ôm cho thoải mái hơn.

Đầu lưỡi cô nhẹ nhàng lướt qua lúm đồng tiền trên má Bạch Tân.

Dưới sự dỗ dành đó, sắc mặt Bạch Tân dịu xuống đôi chút. Mí mắt hơi nâng lên, ánh mắt rơi xuống cổ cô, giọng mang theo chút làm nũng nhưng vẫn mang khí thế: "Hạ người xuống chút đi, chị cắn không tới."

"Được được, xuống đây xuống đây."

Lời tác giả: Chúc mừng năm mới! Tiểu Phúc mang phúc lợi tới đây!!!!

Faye: Bất ngờ chưa~ Truyện hai năm rồi mà tác giả vẫn cập nhật chương mới!

Happy New Year mọi người, năm mới vạn điều tốt lành nha!

Bình Luận (0)
Comment