Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện

Chương 153

Nhan Hoài Hi nghe xong đề nghị của vị tiên tổ nhà mình thì lập tức nói: "Ta sẽ đi thương lượng với hắn."

Chỉ cần có thể khiến phu nhân của mình vui hơn một chút, Nhan Hoài Hi cảm thấy rất đáng để thử.

"Khoan đã." Nhan Thanh Túc bỗng lộ ra vẻ mặt hơi cổ quái, nàng trầm ngâm giây lát rồi "phì" một tiếng bật cười, nói: "Hắn đồng ý rồi, điều kiện là ngươi đừng đi tìm hắn."

Con đường tiên đạo mà Nhan Hoài Hi tu luyện vốn là để phá vỡ sự trói buộc của thiên đạo, vì thế cho dù có dùng kiếm chỉ thẳng vào quy tắc rồi xé nát nó nàng cũng không tiếc. Sau khi đạo của nàng đại thành, đối với "vị ở trên kia" tự mang hiệu quả khắc chế kiêm uy h**p, thiên đạo của thế giới này gan nhỏ lắm, hoàn toàn không muốn gặp Nhan Hoài Hi chút nào.

"Dễ nói chuyện vậy sao? Thế thì phiền người thay ta cảm ơn hắn, coi như ta nợ hắn một ân tình." Nhan Hoài Hi và Nhan Thanh Túc bàn bạc xong cách sửa đổi, liền ngồi trở lại bên cạnh Dư Doanh Hạ, dịu dàng an ủi người vừa rồi còn có chút uể oải. Dù sau khi chỉnh sửa nhận thức có thể khiến con mèo kia xuất hiện bên cạnh họ với tần suất cao hơn, nhưng Nhan Hoài Hi vẫn hy vọng Dư Doanh Hạ có thể vui vẻ hơn.

Thấy thê tử cuối cùng cũng nở nụ cười, trong lòng Nhan Hoài Hi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Dư Doanh Hạ vốn không phải nhân vật công chúng gì, vòng giao tiếp ở kiếp trước cũng rất đơn giản, nên những thứ cần chỉnh sửa không nhiều, đối với thiên đạo mà nói chẳng phải việc khó gì.

Hắn sửa việc Dư Doanh Hạ phát bệnh rồi qua đời sau khi tăng ca thành phát bệnh xong được đưa đi cấp cứu, miễn cưỡng cứu sống, nhưng sau đó ra nước ngoài chữa bệnh rồi không bao giờ quay về nữa.

Bạn thân nhìn thấy nàng an toàn trở về thì khóc đến bù lu bù loa. Theo lời người bạn ấy, cũng không hiểu vì sao, chỉ cần thấy Dư Doanh Hạ sống sờ sờ đứng trước mặt mình là vừa đau lòng vừa kích động, cảm xúc dâng lên đột ngột, vô cùng kỳ lạ.

"Hu hu hu... mình thật sự tưởng là sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa hu hu... mình không có ý nguyền rủa cậu đâu, nhưng không hiểu sao lúc đó lại sợ khủng khiếp, khi biết cậu gặp chuyện, chân mình mềm nhũn luôn, phải có người dìu mới đi qua được..." Bạn thân vừa khóc vừa lau nước mũi nước mắt, Dư Doanh Hạ cầm hộp khăn giấy ngồi bên cạnh, không ngừng đưa khăn ra an ủi.

"Giờ mình không sao rồi, bệnh cũng đã được chữa khỏi hoàn toàn, sau này tim sẽ không tái phát nữa."

"Thật hả? Vậy thì tốt quá hu hu..."

"Meo~" Mè Vừng ngồi xổm bên cạnh tao nhã l**m móng vuốt của mình một cái. Dáng vẻ chủ nhân gào khóc thảm thiết dường như khiến nó có chút chê bai, so sánh ra thì sự kiên nhẫn nó dành cho Dư Doanh Hạ đã tăng lên mức độ chưa từng có.

Meo meo vươn người duỗi lưng một cái, rồi chủ động nhảy vào lòng Dư Doanh Hạ cuộn tròn ngủ. Chỉ cần gãi gãi cằm nó, nó sẽ còn phát ra tiếng gừ gừ dễ chịu.

Có vài nhận thức tuy đã bị thay đổi, nhưng bất luận là con người hay thú cưng, trong lòng vẫn còn sót lại cảm xúc bi thương khắc sâu.

Hơn nữa gan của Mè Vừng rất lớn, cho dù bị Nhan Hoài Hi nhìn chằm chằm, nó vẫn có thể đổi một tư thế khác, tiếp tục cuộn mình ngủ trong lòng Dư Doanh Hạ, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt phía sau.

Nhan Hoài Hi rất muốn xách con mèo này lên, nghiêm túc nói chuyện về "miêu sinh", nói về lý tưởng, nhưng trước mặt bạn của Doanh Hạ, nàng đành phải cố gắng giả vờ giữ dáng vẻ ưu nhã và đáng tin cậy.

*Miêu sinh giống như nhân sinh vậy.

Nếu Nhan Hoài Hi không đi cùng, chắc chắn bạn của Dư Doanh Hạ sẽ giữ nàng ở lại thêm mấy ngày để tụ họp cho thỏa thích. Nhưng dù sao người ta cũng đã có bạn gái rồi, nên cô bạn thân rất tự giác bày tỏ sẽ không làm phiền hai người.

Chỉ là lúc chia tay, mắt cô ấy ngân ngấn nước, tha thiết nhờ Nhan Hoài Hi nhất định phải chăm sóc Dư Doanh Hạ thật tốt. Hạ Hạ người bạn này sức khỏe đã không tốt, tuyệt đối không được mệt mỏi, càng không thể để xảy ra chuyện tăng ca rồi suýt mất mạng như hồi trước nữa.

Dáng vẻ trầm ổn mà Nhan Hoài Hi cố gắng ngụy trang tỏ ra cực kỳ hiệu quả. Nàng khẽ gật đầu, cam đoan mình sẽ chăm sóc Dư Doanh Hạ chu đáo, người bạn nước mắt lưng tròng còn vẫy vẫy móng vuốt của Mè Vừng để tiễn hai người rời đi.

"Nhớ thường xuyên tới chơi nhé, Mè Vừng sẽ nhớ cậu đó!"

Thái độ của Mè Vừng đối với Dư Doanh Hạ khiến nàng thấy khá bất ngờ. Nàng mỉm cười đáp lại, nói rằng hễ có thời gian sẽ đến tìm Mè Vừng chơi.

Nhưng "con mèo" đứng bên cạnh thì lại không vui chút nào. Chỉ là một con mèo bình thường không biết nói mà cũng dám tranh người với nàng sao?

"Nàng mà hứng thú với mèo thì ta có thể biến thành mèo cho nàng chơi." Đi tới chỗ bạn của Dư Doanh Hạ không còn nghe rõ được nữa, Nhan Hoài Hi lẩm bẩm nói.

"Được thôi, nhớ trở về là phải biến liền, tối nay ta muốn ngủ với mèo." Dư Doanh Hạ ghé sát tai nàng, mang theo ý cười nói.

Mèo con hay miêu nữ đều được hết~

Sau khi gặp lại người bạn cũ, tâm trạng của Dư Doanh Hạ rõ ràng đã khá hơn nhiều, bước chân cũng mang theo cảm giác nhẹ nhõm vui vẻ.

Nhan Hoài Hi hôn nhẹ lên má nàng một cái, trong đầu đã nghĩ xong tối nay sẽ chơi trò gì rồi.

Hôm nay vừa đúng là cuối tuần, khu chung cư nơi bạn của Dư Doanh Hạ sinh sống có không ít trẻ con đang chơi bên ngoài, tiếng cười đùa từ xa không ngừng vọng lại.

Đột nhiên một bóng dáng nho nhỏ chạy về phía này, dường như vì lơ đãng nên cứ thế đâm thẳng vào Nhan Hoài Hi.

Tất nhiên, một tiên nhân như Nhan Hoài Hi thì không thể bị một đứa trẻ đâm ngã được. Nàng hơi né sang một bước, tiện tay bế đứa bé lên, rồi lại vững vàng đặt xuống đất.

"Cẩn thận, đừng chạy nhanh quá kẻo ngã." Cô bé lao tới có phần hấp tấp ấy trông chỉ khoảng bốn năm tuổi, Dư Doanh Hạ dịu giọng dặn một câu.

"Em xin lỗi chị." Đứa trẻ khá lễ phép, sau khi va vào người khác liền thành khẩn xin lỗi.

Cô bé ngẩng đầu lên, gương mặt vừa đáng yêu vừa quen thuộc ấy khiến Nhan Hoài Hi và Dư Doanh Hạ đồng thời sững người tại chỗ.

Trên đời thật sự có chuyện trùng hợp đến vậy sao?

Là trùng hợp, hay là duyên phận.

Người trước khi bước lên con đường luân hồi từng nói rằng kiếp sau vẫn sẽ tìm được chị, dường như thật sự đã làm nên một kỳ tích.

Nhan Hoài Hi ngồi xổm xuống, trước ánh mắt đầy khó hiểu của đứa trẻ, nàng đưa tay khẽ đặt lên má cô bé.

"Em tên là gì?"

"Em tên là..." Sắc mặt cô bé bỗng nhiên biến đổi, lập tức đưa tay bịt miệng, vô cùng cảnh giác nhìn Nhan Hoài Hi: "Em không biết mình tên là gì hết, chị đừng đi mách mẹ em nha, mẹ em đánh mông đau lắm đó!"

Phản ứng nhanh nhạy ấy quả thực rất giống với đứa trẻ lanh lợi hồi xưa. Nghe những lời ngây thơ trẻ con ấy, Dư Doanh Hạ không nhịn được mà bật cười, nhưng khi cười nàng lại đưa tay lau nhẹ khóe mắt.

"Yên tâm đi, chị sẽ không mách mẹ em đâu." Nhan Hoài Hi lên tiếng cam đoan.

"V-vậy... vậy chị có thể gọi em là Vụ Vụ. Chị ơi... chị sắp khóc hả? Em đụng chị đau rồi sao?" Cô bé nhớ rất rõ mình hình như chưa đụng trúng chị gái này mà, chị ấy đã kịp tránh sang một bên, còn bế mình lên nữa cơ. Thế nhưng tại sao mắt chị ấy lại đỏ hoe như sắp khóc vậy!?

Bộ não nhỏ xíu của cô bé không xử lý nổi vấn đề phức tạp như thế, nhưng cô bé biết, nếu lỡ tay làm một chị gái xa lạ khóc thì chắc chắn là lỗi của mình, mà lỗi thì đồng nghĩa với việc mông sẽ nở hoa!

Cô bé đã bắt đầu cảm thấy mông đau âm ỉ, chỉ có thể nhỏ giọng tiếp tục xin lỗi, tiện thể biện minh cho bản thân: "Em xin lỗi, em thật sự biết sai rồi, lần sau sẽ không chạy lung tung nữa, cũng sẽ không vừa chạy vừa ngẩn người."

"Tại vì em thấy hai chị đều xinh quá, rồi chị mặc đồ đỏ còn hôn chị kia một cái, nên em bị đơ ra... Em có thể đưa tiền tiêu vặt cho chị đi mua thuốc, nhưng chị đừng nói với mẹ em được không?"

Nhan Hoài Hi rốt cuộc lại cảm nhận được cái cảm giác bị một câu nói của muội muội làm nghẹn họng, vậy lỗi lầm rốt cuộc là do nàng sao?

Cảm xúc buồn bã trong lòng nàng bị đứa trẻ này cắt ngang hoàn toàn. Nhan Hoài Hi cười khẽ một tiếng rồi xoa xoa đầu cô bé.

"Chị không lấy tiền tiêu vặt của em đâu, em cũng không đụng đau chị. Đừng sợ, chị sớm đã qua cái tuổi đi mách phụ huynh rồi."

Vụ Vụ lập tức mở to đôi mắt long lanh chớp chớp: "Chị ơi, chị đúng là người tốt siêu cấp!"

Cô bé loay hoay móc túi, lôi ra hai cây kẹo m*t nhét vào tay nàng: "Đa tạ ân không cáo trạng của chị, giúp em tránh được họa da thịt! Cái này tặng chị, đây là vị em thích nhất đó!"

Cô bé này có vẻ xem phim cổ trang hơi nhiều, vừa mở miệng đã mang theo cảm giác văn vẻ ngây ngô đến buồn cười.

Nhan Hoài Hi cũng không khách sáo, trực tiếp nhận lấy kẹo m*t của cô bé, rồi đưa lại cho cô bé vài món đồ ăn vặt mua trong khu vui chơi.

Cô bé gần như không có sức chống cự, nhưng có lẽ ở nhà đã được dạy không nhận đồ ăn của người lạ nên cô bé cố gắng dời ánh mắt đi chỗ khác: "Em, em không thích ăn vặt đâu, chị không cần khách sáo với em!"

"À... bạn em gọi em rồi, em qua đó trước nha, tạm biệt chị!" Từ phía xa vang lên tiếng mấy đứa trẻ gọi cô bé. Vụ Vụ lập tức chớp lấy cơ hội, chuẩn bị chuồn đi.

"À đúng rồi, nhà em ở..." Lời của Nhan Hoài Hi còn chưa dứt, đã bị cô bé đầy cảnh giác chặn lại ngay.

"Em không biết nhà em ở đâu hết!" Độ đề phòng của cô bé cực kỳ cao. Nhỡ đâu tất cả những lời nói tốt đẹp trước đó của chị này chỉ là để làm tê liệt sự cảnh giác của mình thì sao? Đợi đến khi mình lơ là rồi lỡ miệng nói ra địa chỉ nhà, chẳng phải chị ấy có thể túm mình đi tìm mẹ để mách tội sao?

Trong tình huống đó thì chạy cũng chạy không thoát. Nhưng chỉ cần không nói cho chị ấy biết mình ở tòa nào, căn nào, rồi cùng đám bạn chạy lòng vòng trong khu chung cư vài vòng, đảm bảo chị gái kia sẽ không tìm được mình! Cô bé cảm thấy mình quá thông minh rồi, thành công giải quyết được một vấn đề nan giải!

Nhan Hoài Hi đứng thẳng dậy, khẽ bật cười. Nàng nhìn theo bóng dáng đứa trẻ chạy về phía đám bạn rồi kể lại chuyện vừa rồi. Cả bọn trẻ đồng loạt nhìn về phía nàng, đến khi phát hiện mình đối diện ánh mắt của nàng liền lập tức kéo Vụ Vụ chạy mất.

Đứa trẻ ngây thơ nào biết được mình đang đối diện với hai vị tiên nhân cơ chứ. Người ta đã khóa chặt vị trí của cô bé rồi, cho dù có chạy sang thế giới khác, vị "đại tỷ tỷ" gian xảo kia vẫn có thể biết được nhà cô bé ở đâu.

"Đứa nhỏ này, vừa nãy còn hứa là sẽ không chạy lung tung nữa cơ mà." Trong đôi mắt Nhan Hoài Hi ánh lên vẻ bất đắc dĩ xen lẫn hoài niệm.

"Này không được rồi, phải nói chuyện đàng hoàng với mẹ con bé một chút."

Dư Doanh Hạ bước tới ôm lấy nàng, cũng là dùng cách của mình để xoa dịu cảm xúc của nàng, niềm vui đến quá đột ngột.

"Vừa nãy nàng còn đồng ý với người ta là không đi mách đâu đấy, coi chừng sau này muội muội thấy nàng là trốn liền."

"Là con bé phá vỡ lời hứa trước mà." Giữa hàng mày đuôi mắt Nhan Hoài Hi vẫn còn vương ý cười, một lát sau mới nói: "Chỉ đùa thôi, ta sẽ không thật sự mách tội con bé đâu."

Dư Doanh Hạ đã sớm đoán được tâm tư của nàng rồi, người này làm sao nỡ để muội muội thật sự bị đánh.

"Vậy sau này có thể thường xuyên đến thăm Mè Vừng rồi nhỉ?" Dư Doanh Hạ cười, trêu chọc: "Biết đâu còn có thể dùng Mè Vừng để thu hút sự chú ý của muội muội đó~"

Cô bé kia cảnh giác khá cao, nhưng nếu vẫn giống như kiếp trước rất thích mèo, thì có lẽ Mè Vừng thông minh sẽ giúp được họ một tay.

Sắc mặt Nhan Hoài Hi lập tức có chút biến hóa vi diệu, e rằng sau này nàng sẽ không ít lần bị con mèo kia khiêu khích rồi.

Bình Luận (0)
Comment