Dưới sự kiên trì không ngừng của Nhan Thanh Túc, thông đạo giữa hai giới cuối cùng cũng được tạo dựng nên hình hài ban đầu. Vốn dĩ thiên đạo của thế giới này vẫn giằng co với nàng không chịu mở quyền hạn bên này, cho đến khoảnh khắc Nhan Hoài Hi thành tiên.
Con đường thành tiên của Nhan Hoài Hi chẳng hề dễ đi. Nàng lựa chọn một con đường đặc biệt gian nan, mục đích chính là phá vỡ sự kiềm chế của thiên đạo, không còn để mặc cho người khác thao túng, mặc người xâu xé.
Dẫu gian khổ là thế, nhưng vào khoảnh khắc nàng thành tiên, thiên đạo cũng đồng thời cảm nhận được mối uy h**p.
Cân nhắc thiệt hơn đôi bên, thiên đạo cuối cùng lùi một bước.
Sau khi thông đạo giữa hai bên chính thức hoàn thành, Dư Doanh Hạ khi ấy cũng đã thành tiên, liền cùng Nhan Hoài Hi trở về mảnh đất quen thuộc này.
Lúc đó, thế giới này đang là mùa hè, áo phông, quần short, váy ngắn xuất hiện khắp nơi. Phản ứng đầu tiên của Nhan Hoài Hi khi vừa đặt chân tới thế giới này là đưa tay che mắt thê tử.
Tầm nhìn bỗng tối sầm, Dư Doanh Hạ ngơ ngác chớp mắt một cái, hàng mi dài khẽ quét qua lòng bàn tay nàng.
"Hoài Hi? Sao vậy?" Dư Doanh Hạ lúc này vẫn chưa ý thức được vấn đề nằm ở đâu.
"Sao mà, người ở thế giới này đều ăn mặc như vậy sao?" Nhan Hoài Hi vốn tưởng mình không tính là cổ hủ, nhưng ngay khoảnh khắc đến đây, nàng lập tức nảy sinh ý định muốn đưa thê tử quay về.
"Phụt." Cảm nhận được dao động của thông đạo, Nhan Thanh Túc đã đứng sẵn bên này để đón hậu bối trong nhà, không nhịn được mà bật cười ra tiếng.
Ba người đứng chung một chỗ quá mức bắt mắt, chỉ trong chốc lát đã thu hút không ít ánh nhìn. Để tránh cho hậu bối vừa tới thế giới này gây ra trò cười, Nhan Thanh Túc dựng lên một kết giới che giấu các nàng, đồng thời mượn sức mạnh do thiên đạo của thế giới này ban cho, hơi điều chỉnh một vài nhận thức của đám người xung quanh.
Thiên đạo của thế giới này dễ nói chuyện hơn thiên đạo của thế giới kia rất nhiều. Nhan Thanh Túc đã sống ở đây suốt thời gian dài, hiện tại đã quen thân với thiên đạo, giành được một số quyền hạn rất thuận tiện.
Chỉ là không biết hậu bối nhà mình tu con đường tiên đạo gì, vừa đặt chân sang đây là thiên đạo bên này đã chí chóe inh tai, cũng chính là cái gọi là thiên âm quán nhĩ, ồn đến mức nàng sắp chịu không nổi. Phải trấn an rất lâu mới khiến nó tin rằng đứa nhỏ nhà mình không hề có tính nguy hiểm.
Chỉ tiếc là thời điểm hai đứa nhỏ này sang đây không được khéo, lại đúng vào mùa hè. Nếu tính cách của Hoài Hi cổ hủ thêm chút nữa, e là đã nổ tung tại chỗ rồi.
Sau khi được hai người giải thích, phải một lúc lâu Nhan Hoài Hi mới chấp nhận được chuyện này, cuối cùng mới miễn cưỡng buông tay khỏi mắt Dư Doanh Hạ.
"Những điều thú vị của thế giới này còn nhiều lắm, đi thôi, ta đã sắp xếp chỗ ở cho hai người rồi." Nhan Thanh Túc quay người dẫn đường cho hai người, trong lòng lẩm bẩm: tốc độ trôi của thời gian giữa hai thế giới khác nhau, bên kia hẳn đã trôi qua rất nhiều năm rồi, vậy mà hai người này vẫn dính nhau như keo.
Quả nhiên, để hai người ở tầng lầu dưới thay vì ở chung với mình là lựa chọn đúng đắn.
Nhan Thanh Túc dẫn hai người trở về khu chung cư nơi mình sinh sống. Trên đường đi xe cộ tấp nập, đủ loại cảnh tượng mới lạ bày ra trước mắt Nhan Hoài Hi. Dù trước đó Dư Doanh Hạ từng vẽ cho nàng xem những thứ thuộc về thế giới này, nhưng cảm giác thật sự đứng trong đó vẫn có phần khác biệt.
Căn hộ ở tầng dưới nhà Nhan Thanh Túc chính là nơi nàng chuẩn bị cho hai người. Nàng cầm chìa khóa mở cửa, rồi đưa cho họ hai chiếc thẻ căn cước cùng điện thoại và thẻ ngân hàng.
"Cầm hết đi, thẻ ngân hàng cũng nhận luôn. Coi như lễ gặp mặt ta tặng cho hai người. Đừng khách sáo với ta, thứ ta không thiếu nhất chính là tiền." Nhan Thanh Túc cực kỳ hào sảng, còn nói mình dựa lưng vào thiên đạo, tài nguyên cuồn cuộn, bảo Dư Doanh Hạ không cần khách sáo.
Huống chi Dư Doanh Hạ còn giúp nàng một việc lớn như vậy, không để hai mầm non duy nhất của nhà mình gãy mất một cành ở thế giới kia, Nhan Thanh Túc thật sự còn chẳng biết phải cảm ơn thế nào cho đủ.
Dưới sự kiên trì của Nhan Thanh Túc, Dư Doanh Hạ lúc này mới nhận thẻ ngân hàng. Nhan Hoài Hi thì tự giác hơn hẳn, đồ do tiên tổ nhà mình cho, tội gì không nhận.
"Doanh Hạ, ngươi dạy nàng cách dùng mấy thứ điện tử này đi. À đúng rồi, mấy thứ trong màn hình điện tử không thể nhảy ra đâu, ngươi không được đập nát tivi với điện thoại của ta đấy!" Nhan Thanh Túc như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng nhắc nhở Nhan Hoài Hi.
"Ngươi còn chưa biết tivi là gì đúng không? Chính là..."
"Chính là cái này." Nhan Hoài Hi giơ tay chỉ vào đúng vật, lộ ra vẻ mặt ngươi cho rằng ta ngốc sao, "Doanh Hạ trước đó đã vẽ cho ta xem rồi."
Dư Doanh Hạ cười cười, vì Nhan Hoài Hi tò mò về thế giới này nên trước đó nàng đã giới thiệu khá kỹ lưỡng, chỉ là quên mất không nhắc tới phong cách ăn mặc mùa hè bên này.
"Được rồi được rồi, biết ngươi có lão bà rồi, ta không xen vào nữa." Nhan Thanh Túc đặt hai chùm chìa khóa lên bàn. "Hai người cất đồ kỹ đi, ta ở tầng trên, có chuyện gì thì trực tiếp tìm ta."
Lúc này Dư Doanh Hạ chú ý thấy trên ghế sofa chất đầy những túi khoai tây chiên, tất cả đều còn nguyên chưa mở.
"Những thứ này là của ngài sao?" Nàng có chút ngạc nhiên hỏi.
"Đều là cho ngươi cả. Lúc trước khi chúng ta lần đầu quen biết, ta đã nói sẽ mời ngươi ăn khoai tây chiên, nhưng lúc đó không đưa qua được, giờ vừa hay bù lại." Nhan Thanh Túc hào phóng vỗ vỗ ghế sofa. "Đây là phần lớn hàng dự trữ của ta đấy, đều cho ngươi hết. Dưới đống khoai tây chiên còn không ít thứ hay ho, vừa hay để tiểu bối nhà ta cũng nếm thử đồ ăn vặt của thế giới khác."
Nhìn ra được vị lão tổ tông này là người ham ăn ham chơi, dường như mỗi lần gặp đều thấy nàng đang ăn thứ gì đó. Vì muốn tỏ ý cảm ơn, Dư Doanh Hạ định giữ người lại ăn một bữa.
"Không không không!" Ai ngờ Nhan Thanh Túc lại kiên quyết xua tay từ chối. "Kinh nghiệm đau thương trong quá khứ nói cho ta biết, tuyệt đối không ngồi ăn chung với một cặp tình lữ. Hai người các ngươi tuy đã thành hôn rất lâu rồi, nhưng ta thấy cái độ dính nhau này vẫn chưa qua đâu, thôi thôi tha cho ta....."
Cẩu lương không thể ăn nhiều, ăn nhiều dễ đau dạ dày, nàng không muốn làm một bóng đèn phát sáng.
Nhan Hoài Hi đang nghịch chiếc điện thoại vừa chợt sáng lên màn hình, nghe vậy khóe môi không khỏi cong lên.
Nhan Thanh Túc nhìn thấy động tác nhỏ đó, khóe miệng không nhịn được giật giật.
Thú chơi xấu trong lòng nàng chợt trỗi dậy, nếu lúc này đột nhiên đổi ý đồng ý ở lại ăn cơm với Dư Doanh Hạ, sắc mặt của tiểu bối nhà mình nhất định sẽ đổi đủ màu, đặc sắc vô cùng.
Nhan Thanh Túc vừa mới rục rịch, liền bị Nhan Hoài Hi nhìn thấu ý đồ.
Nhan Thanh Túc suýt chút nữa không nhịn được cười thành tiếng. Thật thú vị, nhưng hai đứa nhỏ vừa mới tới thế giới này, e là còn không ít việc phải thu dọn, thôi thì để lần sau lại đến quấy rầy cũng chưa muộn.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
"Hoài Hi, đừng nhìn chằm chằm tiên tổ nhà nàng nữa." Dư Doanh Hạ vội thúc giục, "Lúc chúng ta sang đây, nàng đã báo bình an cho Nguyệt Đồng chưa?"
"Ngay khi băng qua thông đạo là đã nói rồi." Nhan Hoài Hi cuối cùng cũng thu lại ánh nhìn, chuyển sang mỉm cười nói.
"Không cần lo cho bọn họ. Ta để lại bên đó một luồng ý thức, có thể tùy thời truyền đạt tình hình bên này, cho dù xảy ra biến cố gì ta cũng có thể kịp thời ứng phó." Nhan Hoài Hi đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc bên kia, để Dư Doanh Hạ không phải bận lòng.
"Vậy thì tốt. Bài học mà tiền bối Nhan Thanh Túc từng nếm qua, chúng ta phải nghĩ cách tránh đi." Dư Doanh Hạ an tâm hơn một chút.
"Ta để lại hậu thủ không ít đâu." Nhan Thanh Túc đi rồi, rốt cuộc Nhan Hoài Hi có thể ôm lấy thê tử nhà mình, dính dính lấy nhau đòi khen ngợi.
Dư Doanh Hạ xoa xoa gương mặt nàng, thuận theo ý mà khen một câu.
"À, cái này..." Nhan Hoài Hi tiện tay cầm lên một túi khoai tây chiên, bao bì bóp nhẹ liền phát ra tiếng sột soạt.
"Nàng thích cái này sao?" Nhan Hoài Hi cầm lên một túi vị cà chua.
"Thỉnh thoảng cũng ăn một chút. Nàng xé ra nếm thử xem có thích không?" Dư Doanh Hạ dạy nàng cách xé bao bì.
Nhan Hoài Hi nhón một miếng bỏ vào miệng, hương vị quả thực không tệ, rồi theo thói quen lại nhón thêm một miếng đưa tới bên môi Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ theo tay nàng cắn lấy miếng khoai. Khi Nhan Hoài Hi vừa định lấy thêm một miếng nữa, lại cảm thấy nơi đầu ngón tay truyền tới cảm giác ấm nóng, ẩm ướt của một cái l**m nhẹ.
Dư Doanh Hạ l**m sạch lớp bột còn sót lại trên đầu ngón tay nàng, rồi còn bày ra vẻ mặt vô tội, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhan Hoài Hi cúi xuống hôn nàng, rất lâu sau mới tách ra.
"Nàng đó, đã nói là cùng nàng sang đây du ngoạn, nếu nàng còn trêu chọc ta như vậy, e là đến cửa phòng cũng không ra nổi." Nhan Hoài Hi bất đắc dĩ thở dài bên tai Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ chẳng những không tỏ ra biết lỗi, ngược lại còn vòng tay qua eo nàng, khẽ cười: "Ta dạy nàng cách dùng mấy thứ của thế giới này trước đã, đợi nàng quen rồi, chúng ta ra ngoài chơi."
"Nếu không phải vì muốn bù đắp chút tiếc nuối thời thơ ấu cho nàng, ta thật sự muốn nói là nhớ nói được làm được." Nhan Hoài Hi khẽ hừ một tiếng.
"Biết nàng là tốt nhất." Dư Doanh Hạ lại hôn nàng một cái, người vốn đang lầm bầm lập tức lộ ra nụ cười.
"Trước đó nàng đã dạy ta không ít rồi, bây giờ tự mày mò một chút chắc là có thể dùng được."
Dư Doanh Hạ từng dùng họa vật để Nhan Hoài Hi thử qua các loại sản phẩm công nghệ của thế giới này, vì thế Nhan Hoài Hi vừa cầm lên đã có thể mở điện thoại, những thứ khác lại càng không có gì khó khăn.
Chỉ là lúc thử dùng vòi sen thì xảy ra chút ngoài ý muốn. Vị trí đứng của Nhan Hoài Hi không được tốt lắm, Dư Doanh Hạ chỉ lơ đãng một chút, nàng đã xoay công tắc vòi sen rồi bị nước lạnh dội ướt toàn thân.
Dư Doanh Hạ vội vàng chạy tới, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười nói: "Cái này là dùng để tắm, không thể đứng ở chỗ này, nếu không sẽ bị nước xối trúng."
Nhan Hoài Hi trông giống như một con mèo ướt sũng vừa được vớt lên khỏi nước. Quần áo mỏng dính dán sát vào người, tuy có hơi chật vật nhưng khi Dư Doanh Hạ định dùng pháp thuật giúp nàng hong khô, Nhan Hoài Hi lại cởi áo ngoài đã ướt ra. Lớp áo bên trong cũng chẳng khá hơn là bao, chỉ là dáng vẻ như vậy lại càng dụ người hơn, nhất là khi bị đôi mắt chan chứa tình ý ấy nhìn chăm chăm, dù đã ở bên nhau nhiều năm, Dư Doanh Hạ vẫn không khỏi cảm thấy tim mình đập loạn nhịp.
Đúng là một con mèo dù bất kỳ lúc nào cũng không chịu yên phận, Dư Doanh Hạ sao có thể không nhìn ra nàng cố ý? Chắc là muốn báo "thù" chuyện mình vừa rồi l**m đầu ngón tay trêu chọc nàng.
Dư Doanh Hạ cong môi, rồi kéo một chiếc áo dày quấn chặt người kia lại, màn "ướt át dụ người" lập tức biến mất.
"Được rồi, mau quấn áo vào. Ta vừa xem tủ quần áo rồi, tiền bối Nhan Thanh Túc chắc là không biết kích cỡ của chúng ta nên chưa mua quần áo. Chúng ta ra ngoài mua một ít đồ phù hợp để sinh hoạt hằng ngày ở thế giới này đi."
Nhan Hoài Hi chớp chớp mắt, dường như vẫn có chút không thể tin nổi. Trước kia chiêu này lần nào cũng có hiệu quả, bây giờ lại không dùng được nữa sao? Chẳng lẽ thời gian thành hôn lâu rồi, sức hấp dẫn của mình trong mắt Doanh Hạ đã giảm đi nhiều như vậy?
Một cảm giác nguy cơ không hiểu từ đâu trào lên trong lòng nàng.