Khâu Lương mắt rưng rưng, liên tục gật đầu: "Cô đến thật quá đúng lúc luôn. Đợi tôi một chút, vẫn còn nữa."
Dứt lời, nàng nhét cuốn sổ vào lòng rồi nhảy xuống xe ngựa. Thế là, các quan viên lớn nhỏ của Khâm Thiên Giám nhìn thấy vị Khâu đại nhân mới nhậm chức của bọn họ cứ chạy ra chạy vào từng chuyến một. Có kẻ tò mò nhìn ra ngoài, thấy Khâu Lương liên tục lên xuống cùng một chiếc xe ngựa, liền bí mật sai người đi dò hỏi, sau khi có đáp án lại nảy sinh suy đoán mới.
Xem ra, vị Khâu đại nhân này không chỉ có Văn An công chúa chống lưng, mà còn có quan hệ không hề đơn giản với Tống Giám chính đang ở trong ngục nha.
Lòng Khâu Lương khổ lắm, nàng cũng không muốn gây chú ý như vậy, nhưng nàng không thể dẫn người vào Khâm Thiên Giám, chỉ đành tự mình chạy đi chạy lại thôi. Dù sao trong giờ làm việc đi ra ngoài cũng không vi phạm quy định, kệ đi.
*Người dịch: cười vcl =]]]]
Cuối cùng cũng chờ được đến lúc tan sở, Khâu Lương như được mãn hạn tù, vui sướng vô cùng leo lên xe ngựa theo Tống Kiến Sương đến phố Chu Tước, tiếp theo là đến giờ kiếm tiền rồi.
Lúc này tại Khâm Thiên Giám, mọi người nhìn những cuốn sổ đã được phê duyệt mà nhìn nhau ngơ ngác.
"Xem ra, vị Giám phó đại nhân này của chúng ta là một người rất siêng năng." Đông Quan chính lên tiếng đầy ẩn ý, thần sắc không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
"Phải đó, phải đó..." Mọi người vội vàng gật đầu tán đồng.
Xuân Quan chính nheo mắt: "Là người làm việc thực thụ là được. Các vị, Giám phó đại nhân tài giỏi như thế, chúng ta cũng không thể kéo chân sau của người ta được." Nhân cơ hội gõ nhịp một phen, mọi người đồng loạt tỉnh táo, đúng là cái lý này rồi.
Bọn họ sợ "tân quan nhậm chức ba đống lửa" (quan mới thường hăng hái), nên mới dồn dập dâng lên bao nhiêu việc cần phê duyệt, nghĩ bụng theo hiệu suất trước đây thì ít nhất cũng phải bảy tám ngày mới xong, lúc đó sự nhiệt tình của vị quan mới này cũng tiêu tan gần hết rồi.
Không ngờ mới chỉ một ngày mà người ta đã giải quyết xong xuôi, lại còn kiểm tra không sót một kẽ hở, chỗ nào đúng thì phê, chỗ nào sai đều chỉ ra rõ ràng.
Vị tân Giám phó này có còn là người không vậy?
Chẳng lẽ trong chiếc xe ngựa kia nhét mười mấy cao thủ tinh thông bói toán?
Điều đó tuyệt đối không thể nào...
Dĩ nhiên là không thể, bởi từ đầu đến cuối trong xe ngựa chỉ có mình Tống Kiến Sương. Nàng từ nhỏ đã được đích thân cha mình - vị Giám chính tứ phẩm của Khâm Thiên Giám chỉ dạy, bản thân lại vô cùng thông tuệ, xử lý chính vụ của Khâm Thiên Giám gần như là dễ như trở bàn tay, rất nhiều thứ không cần suy nghĩ, chỉ cần liếc mắt một cái là biết đúng sai.
Trong xe ngựa.
"Mới ngày đầu tiên mà bọn họ đã tìm cho cô nhiều việc thế này, thật là 'có tâm' quá." Tống Kiến Sương nói đầy ẩn ý.
Khâu Lương lập tức phản ứng lại: "Ý của cô là... bọn họ cố tình?"
Đám cẩu tặc này! Suýt chút nữa làm nàng bận đến váng đầu hoa mắt luôn rồi.
Tống Kiến Sương gật đầu: "Chắc là muốn cho cô một bài học phủ đầu (hạ mã uy), tiếp theo đây ước chừng sẽ ngoan ngoãn thôi." Dù sao Khâm Thiên Giám cũng chỉ có ngần ấy việc, kiếm chuyện sinh sự thì đúng là không biết điều, nàng tin đám "cáo già" kia chưa đến mức ngu xuẩn như vậy.
"Quá đáng thật, tôi còn tưởng vốn dĩ nó bận như thế chứ." Khâu Lương tức đến nghiến răng, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, không phải ngày nào cũng bận thế này là tốt rồi. Nếu không, chẳng lẽ nàng phải ngày nào cũng cầu xin Tống Kiến Sương ngồi trong xe ngựa canh chừng bên ngoài Khâm Thiên Giám sao? Dẫu nàng có muốn, Tống Kiến Sương cũng phải đồng ý mới được; vả lại nàng cũng không nỡ, người phụ nữ này vẫn đang trong kỳ kinh nguyệt cơ mà.
Khâu Lương hơi thở dồn dập, thầm phản bác lại tiếng lòng của mình: Nàng tuyệt đối không phải xót xa đâu, là do nàng lương thiện thôi...
Tống Kiến Sương trầm ngâm nói: "Có một chuyện cô cần chú ý, vị Giám phó trước đây vốn là tâm phúc của cha tôi, làm việc rất cẩn thận, nhưng hiềm nỗi lại để xảy ra sơ suất vào đúng ngày quan trọng như đại điển tế trời..."
Nàng đem nội tình mình biết được kể lại chi tiết. Khâm Thiên Giám nhìn có vẻ cách xa triều chính, thuộc về bộ phận bên lề, nhưng trong một số thời điểm lại cực kỳ quan trọng. Mùa hè năm nay không có mưa, triều thần đề nghị tổ chức đại điển tế trời. Ngày lành tháng tốt trước hết qua tay bốn vị Linh Đài Lang đoạt tính, sau đó do bốn vị Quan Chính diễn toán, cuối cùng mới giao cho Giám phó xem xét và Giám chính chốt hạ.
Cha nàng nói, khi ngày đó được trình lên, ông cũng đã xem qua toàn bộ quá trình, xác nhận không có vấn đề mới đóng đại ấn. Không ngờ ngày được tuyển chọn kỹ càng đó lại xảy ra sét đánh giữa trời quang, còn đánh thẳng vào tế đài, suýt chút nữa khiến Huệ An Đế trở thành vị hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Bách Việt bị sét đánh chết.
Sau khi sự việc xảy ra, cha nàng bị tống giam, bốn vị Linh Đài Lang và bốn vị Quan Chính lại đồng thanh nhất trí, khẳng định chắc nịch rằng trong số những ngày cát tường trình lên không hề có ngày đó, còn có các loại ghi chép để làm bằng chứng. Vấn đề cuối cùng đổ hết lên đầu Giám phó. Hiện tại, Giám phó đã bị xử tử, cha nàng cũng vì tội thất trách mà đã ngồi tù nửa năm rẫy, đến tận bây giờ vẫn chưa có phán quyết cuối cùng.
Kể xong, Tống Kiến Sương nhìn Khâu Lương: "Tôi nghi ngờ sự việc không đơn giản như vẻ bề ngoài, cô ở Khâm Thiên Giám cần cẩn trọng lời nói hành động, phải hết sức lưu tâm."
"Tôi hiểu rồi." Khâu Lương thở dài, xem ra chức quan này thật sự không dễ làm, không chỉ không được phép sai sót mà còn phải phòng người ta tính kế, thậm chí phải để ý mọi thứ liên quan đến vụ tế trời năm đó.
Tống Kiến Sương mím môi, nhẹ lời an ủi: "Chuyện này cô cứ ghi nhớ trong lòng, cũng không cần quá lo lắng, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn là được."
Trong lúc nói chuyện, xe ngựa đã dừng lại.
Khâu Lương bước xuống vươn vai một cái, cười nói: "Yên tâm, tôi sẽ không lo bò trắng răng đâu, cứ đi rồi tính tiếp."
Nghe Khâu Lương nói vậy, tâm thần Tống Kiến Sương giãn ra, cũng thấy yên lòng. Nàng hy vọng Khâu Lương hành sự cẩn thận, nhưng cũng không muốn vì thế mà tạo cho Khâu Lương quá nhiều áp lực. Phải nói rằng, cái đồ ngốc này đôi khi rất thông suốt, không đâm đầu vào ngõ cụt, lại còn biết nghe lời khuyên.
Tống Kiến Sương hơi thất thần, không hiểu sao lại nhớ đến buổi tối ngày lễ cập kê năm ấy, nương thân từng nắm tay nàng cảm thán: "Chớp mắt một cái, Sương nhi của ta đã lớn rồi, chẳng mấy năm nữa là phải bàn chuyện hôn sự. Hy vọng con có thể tìm được một người biết nghe lời khuyên, đừng bao giờ tìm kẻ hay đâm đầu vào ngõ cụt như cha con, sống với ông ấy mệt mỏi lắm, nếu không phải nương không chấp nhặt thì đã sớm bị ông ấy làm cho tức chết rồi..."
Trong ấn tượng của nàng, cha có tính tình chấp nhất, việc gì đã định thì tám con ngựa cũng không kéo lại được, nói là hay đâm đầu vào ngõ cụt thì chẳng bằng nói là độc đoán chuyên quyền, không nghe lời ai.
Dòng suy nghĩ quay về, nàng nhìn Khâu Lương - người đã bước vào tiệm trước một bước...
Khâu Lương tình cờ quay đầu lại, nở nụ cười rạng rỡ: "Sao thế, mau vào đi thôi, bên ngoài lạnh lắm."
Tống Kiến Sương vô thức cong môi, ánh mắt chứa chan ý cười: "Không có gì, vào ngay đây."
Nàng mày ngài mắt phượng, váy áo đỏ rực rõ ràng màu sắc diễm lệ, nhưng vì khí chất cao quý thoát tục kia mà trông nàng thanh nhã vô song, ôn nhuận như ngọc. Khâu Lương nhìn đến ngẩn ngơ, nhất thời không dời mắt đi được.
"Sao vậy?" Tống Kiến Sương đi đến bên cạnh nàng, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc, sao cứ đứng ngây ra không đi thế?
"À, không có gì." Khâu Lương sực tỉnh, lặng lẽ che giấu vẻ kinh diễm nơi đáy mắt, tim đập thình thịch. Hình như nàng lại bị người phụ nữ này "dùng sắc dụ dỗ" rồi...
Vì đã là giữa đông, thời tiết ngày càng lạnh giá, đợi khi hai người họ vào trong, Tiểu Cam Tử liền kéo tấm rèm vải dày che bớt gió ngoài cửa, sau đó đốt lò sưởi, đun nước pha trà.
"Hôm nay chắc là có khách chứ nhỉ?" Khâu Lương nắm lấy chén trà rỗng, cố giữ vẻ mặt thản nhiên để phớt lờ nhịp đập rộn ràng của con tim lúc này.
Tống Kiến Sương mỉm cười gật đầu: "Dĩ nhiên là sẽ có."
Buổi sáng nàng đã dặn Tiểu Cam Tử dán thông cáo rồi, từ nay về sau tiệm chỉ mở cửa vào lúc chập tối, và chỉ mở trong một canh giờ rưỡi. Tức là bắt đầu từ lúc Khâu Lương tan làm trở về cho đến khi trời tối hẳn. Ba quẻ là đủ rồi. Nếu không có ai đến cũng chẳng sao.
Quả nhiên, họ vừa dứt lời đã có người bước vào cửa.
Xem ra chuyện Khâu Lương đến Khâm Thiên Giám nhậm chức đã truyền đi, những vị đạt quan quý nhân vốn đã nghe ngóng được chút phong thanh không nhịn được mà sai người đến thăm dò thực hư. Trước kia chỉ nghe đồn Khâu Lương và Tống Kiến Sương xem quẻ rất chuẩn, nhưng đó chỉ là lời đồn, một số người vẫn giữ thái độ quan sát. Giờ đây người ta đã được bổ nhiệm vào Khâm Thiên Giám, nghĩa là bản lĩnh đã được Hoàng đế thừa nhận.
Còn quan sát gì nữa, ai đến trước xem trước, chậm chân là hết lượt.
Vị khách đầu tiên là một người đàn ông lạ mặt, tầm bốn mươi tuổi, trông dáng vẻ có phần tinh ranh. Ông ta rất hiểu quy củ, vừa đến đã trả đủ tiền bạc.
"Vài ngày trước mấy người bạn của tại hạ bị lạc mất, muốn biết lúc này bọn họ đang ở đâu?"
Tống Kiến Sương nhạt giọng: "Khách quan gieo quẻ đi, gieo liên tiếp sáu lần."
Người đàn ông gật đầu, liếc nhìn Khâu Lương bên cạnh với thần sắc có chút quái lạ, rồi bắt đầu gieo quẻ.
Xem xong quẻ tượng, Tống Kiến Sương khép sách lại, một tay đè lên mặt sách, một tay luồn dưới bàn nắm lấy tay Khâu Lương, bình thản nói: "Quẻ thứ chín, Phong Thiên Tiểu Súc."
Người đàn ông âm thầm quan sát sắc mặt của hai người, hỏi: "Quẻ này có ý gì?"
Tống Kiến Sương mặt không đổi sắc: "Đây là quẻ Hạ Bình, quẻ từ thì để..."
"Cứ để cô ấy giải đi." Khâu Lương cắt ngang lời nàng, nhìn sâu vào mắt nàng một thoáng, sau đó rủ mắt im lặng.
Quẻ này, nàng đã nhìn thấy, nhưng nàng không thể nói.
Tống Kiến Sương hơi ngẩn ra, sau đó thong dong tiếp lời: "Ý trong quẻ là tượng mây đen giăng kín, người đi chưa thấy về. Sức lực của khách quan có hạn, e là khó tìm lại được bạn của mình, nên tích lũy thực lực, tĩnh tâm đợi thời cơ."
Người đàn ông nghe xong cũng không thất vọng, hỏi dồn: "Có cách nào hóa giải không?"
Thần sắc Tống Kiến Sương khựng lại, nghĩ đến biểu hiện bất thường của Khâu Lương, nàng nhàn nhạt nói: "Cách hóa giải phải gieo một quẻ khác, nhưng quy củ của tiệm này là một người một ngày chỉ được một quẻ, khách quan có thể ngày mai quay lại."
Người đàn ông nheo mắt, chắp tay nói lời cáo từ.
Đợi ông ta vừa rời đi, Tống Kiến Sương liền nhìn về phía Khâu Lương.
Khâu Lương hiểu được sự nghi hoặc của nàng, giải thích: "Tôi thấy người nhà họ Khâu rồi, ở biệt uyển của phủ Công chúa ngoài thành. Người này là địch không phải bạn, hẳn là do bên phía nhà họ Chử - nhà mẹ đẻ đại tẩu cô phái tới. Bọn họ vẫn chưa từ bỏ việc tìm kiếm người nhà họ Khâu, gan cũng thật lớn, dám hỏi đến tận đầu chúng ta cơ đấy."
Coi nàng là đồ ngốc chắc, chỉ có đồ ngốc mới nói thật với kẻ địch vào lúc này.
"Hỏi hành tung của người nhà họ Khâu..." Tống Kiến Sương trầm ngâm một lát rồi mỉm cười, "Chuyến này đến hỏi quẻ là một, để thăm dò thực hư xem phản ứng của tôi và cô là hai, thứ ba, e là đã bố trí nhân thủ bí mật theo sát rồi."
Ba mũi giáp công, không hổ là nhà họ Chử - một trong bốn danh môn, gan không hề nhỏ.
"Còn phái người theo dõi chúng ta? Vậy phải làm sao bây giờ?" Khâu Lương giật mình, lộ vẻ lo lắng.
Tống Kiến Sương thản nhiên: "Không sao, gần đây chúng ta không đi tìm người nhà họ Khâu là được, dù bọn họ phái thêm bao nhiêu người đến cũng vô ích."
Còn về an nguy của họ... Tống Kiến Sương chợt nhớ đến lời lẩm bẩm của tiểu nha hoàn, dạo gần đây không phải lá khô dưới gốc cây nhiều hơn, thì chính là bụi đất sau nhà rơi nhiều hơn, trong lòng nàng đã có vài phần suy đoán.
Khâu Lương nghĩ cũng phải, liền nhìn sang Tiểu Cam Tử: "Vậy thì mời vị khách thứ hai vào đi."
"Khoan đã, đóng cửa thôi. Tuy chưa xem đủ ba quẻ, nhưng thời gian cũng sáp sỉ rồi." Tống Kiến Sương ngăn động tác vén rèm của tiểu nha hoàn.
Tâm trạng Khâu Lương thoáng chút phức tạp, nàng còn đang trông chờ xem quẻ kiếm tiền mà. Nhịn rồi lại nhịn, nàng vẫn không nhịn được hỏi: "Xem thêm một quẻ nữa chắc vẫn kịp thời gian chứ?"
Tống Kiến Sương liếc nàng một cái, đáp: "Ba quẻ còn lại này, hôm nay có việc khác cần dùng."
Trước tiên phải xác định xem suy đoán của nàng có đúng không, tức là Văn An Công chúa có phái người canh giữ bên cạnh để đảm bảo an toàn cho họ hay không. Nếu nàng đoán đúng thì mọi chuyện vẫn ổn, nếu đoán sai thì họ sẽ gặp nguy hiểm.