Chi bằng cứ cho nàng một đòn kết liễu đi, đừng hành hạ nàng thế này nữa.
Khâu Lương khóc thầm trong lòng, tiền nhỏ của nàng ơi, "chát" một cái là sắp bay sạch rồi.
Tống Kiến Sương lơ đãng nói: "Còn có củi gạo dầu muối, hạ nhân cũng cần chăn nệm bát đũa và các vật dụng sinh hoạt khác, rồi phải chuẩn bị sẵn trà, rượu để tiếp khách, còn thay đổi mùa thì phải may quần áo mới, còn có..."
"Dừng lại." Khâu Lương nghe không nổi nữa, "còn có" nữa sao! Còn bao nhiêu thứ nữa đây, đúng là muốn lấy mạng nàng mà.
Tống Kiến Sương cong môi: "Tính toán lặt vặt cả lại thì mỗi tháng bình quân cũng không nhiều, tầm một trăm lượng bạc."
Dù Khâu Lương chỉ có một mình, muốn lập nghiệp định gia ở kinh thành cũng chẳng đơn giản, cái đồ ngốc "coi tiền như mạng" này chắc là đang xót đứt ruột rồi.
Khâu Lương đúng là xót đứt ruột thật, tổng cộng nàng chỉ có hơn ba ngàn lượng gia tài, một tháng tiêu mất một trăm lượng, một năm là hơn một ngàn lượng, đó là còn tính theo ngân sách tối thiểu, chưa nói đến sau này có chuyện gì đột xuất. Chi bằng đem nàng đi bán luôn cho rồi.
Nàng "động não" một hồi, khó khăn nặn ra một nụ cười: "Cái đó... Tống đại tiểu thư, cô thấy tôi tiếp tục ở lại Tống phủ thì thế nào?"
Nàng hối hận rồi, hối hận lắm, biết thế đã chẳng dọn ra ngoài. Ở Tống phủ tốt biết bao, về phủ là được nằm, ngủ dậy là có cơm ăn, ngay đến quần áo cũng là Tống Kiến Sương chuẩn bị sẵn cho. Đúng là "có phúc mà không biết hưởng" mà.
Tống Kiến Sương cười tươi rói nhìn nàng: "Cô thấy thế nào?" Lúc này lại không lo bị nàng liên lụy, hay là liên lụy nàng nữa à?
Khâu Lương cũng muốn cười, nhưng nàng cười không nổi, chỉ đành nghiến răng.
"Cam Tử, cầm lấy ngân phiếu này, cứ làm theo lời tiểu thư nhà cô, đi giúp Tiểu Bưởi lo liệu cho tốt vào."
Tiểu Cam Tử nghe vậy, bước nhanh tới định nhận lấy ngân phiếu. Kết quả là Khâu Lương cứ nắm chặt không nỡ buông tay: "Đây là năm trăm lượng đấy, nhất định phải tiết kiệm mà tiêu nghe chưa." Nàng không có tờ ngân phiếu một trăm lượng, chỉ có sáu tờ mệnh giá năm trăm lượng, cái đồ dùi đục này đừng có mà phá sạch của nàng.
"Khâu cô nương yên tâm, nô tỳ chắc chắn làm đâu ra đấy, bao cô hài lòng." Tiểu Cam Tử giật phắt lấy, nhìn cái vẻ bủn xỉn này xem, chẳng có chút khí chất đại gia nào cả.
Nhìn theo tiểu nha hoàn đầu không ngoảnh lại mà rời đi, Khâu Lương đau lòng sờ sờ túi tiền: "Tống Kiến Sương, khi nào thì tôi được chia lợi nhuận từ tiệm đây?"
Tống Kiến Sương cười khẩy một tiếng. Đôi mắt nàng vốn dĩ rất rực rỡ, nhưng vì khí chất hơi lạnh lùng nên luôn tạo cảm giác đạm mạc, lúc này nụ cười này lại khiến nàng trông sống động hơn hẳn, dù là cười vì tức thì cũng thêm phần rạng rỡ.
"Vốn liếng của tôi mới chỉ thu hồi được một ít thôi, cô nhìn xem cái tiệm này có khách nào ghé thăm không." Nàng đúng là đánh giá thấp cái đồ ngốc này rồi, vừa mới tiêu bạc ra đã nghĩ đến chuyện gỡ gạc lại ngay. Lại còn muốn gỡ từ chỗ nàng nữa chứ.
Nghe Tống Kiến Sương nói vậy, Khâu Lương thở dài thườn thượt: "Vậy cái tiệm này còn mở tiếp không?"
Tầm mắt Tống Kiến Sương phóng ra xa, nhìn ra ngoài cửa: "Tất nhiên là mở." Mục đích của nàng từ đầu đã không phải vì kiếm tiền, mục đích chưa đạt được, đương nhiên phải tiếp tục mở.
"Được thôi, tôi thấy hôm nay chắc cũng chẳng có khách, hay là chúng ta tự mình gieo một quẻ trước đi." Khâu Lương ép mình không nghĩ đến bạc nữa, mà nhớ tới một vấn đề đã thắc mắc từ lâu: Tại sao tiểu chất nữ của Tống Kiến Sương lại gọi cô ấy là mẹ?
Tống Kiến Sương vừa mới gật đầu thì thần sắc chợt khựng lại, ngữ điệu có chút kỳ lạ: "Khách tới rồi."
Khâu Lương nghe vậy nhìn ra ngoài, thấy người tới là Chử Ninh Liên thì khóe môi giật giật. Vị đại tiểu thư tướng phủ này cũng thật biết chọn lúc quá, lần này không phải lại đến để tìm đòn đấy chứ? Nói đi cũng phải nói lại, lần trước Chử Ninh Liên hùng hổ tuyên bố sẽ đến tìm họ tính sổ, sao mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì?
Thực ra ban đầu Chử Ninh Liên định đi cáo trạng với cha, trên đường về phủ còn khóc một trận, phát tiết hết cảm xúc mới bình tĩnh lại được. Nàng tự biết lời lẽ mình không đúng, nhưng trong lòng vẫn ôm một bụng tức, về đến phủ liền xông thẳng vào thư phòng.
Ai ngờ, vừa vào cửa đã nghe cha nói một câu: "Ninh Liên, con đến thật đúng lúc, xem thử sính lễ của nhà họ Lý này có chỗ nào không hài lòng không."
Mọi nộ khí của Chử Ninh Liên tức khắc đóng băng. Nàng chợt nhớ ra, mình đến tiệm Thần Cơ Diệu Toán là muốn xem ý tứ của Tống Kiến Sương thế nào, có phải muốn giúp nàng thoái hôn hay không. Không ngờ lời qua tiếng lại rồi cãi nhau, còn ăn một bạt tai. Nàng không khỏi cảm thấy hối hận, lúc mở miệng đã nén lại ý định cáo trạng.
"Cha, con không muốn gả cho Lý nhị gia."
Chử thừa tướng kiên nhẫn khuyên nhủ: "Lý nhị gia có điểm nào không tốt? Hắn hiện là tộc trưởng của Lý thị, thời trẻ cũng từng là tài tử danh tiếng lẫy lừng phương xa."
"Cha cũng nói đó là khi hắn còn trẻ rồi. Bây giờ hắn lớn hơn con tận hai mươi tuổi, lại còn là một gã góa vợ, tóm lại con không muốn gả." Chử Ninh Liên bĩu môi, mặt đầy vẻ không cam lòng.
"Láo xược, đại sự hôn nhân sao có thể dung túng cho con làm theo ý mình!"
Chử Ninh Liên mím môi, chực khóc: "Cha, con xin cha đấy." Nàng đỏ hoe mắt, lệ tuy chưa rơi nhưng giọng nói đã không kìm được tiếng nấc nghẹn.
Chử thừa tướng nhíu mày, mất sạch kiên nhẫn để dỗ dành: "Con sinh ra đã cẩm y ngọc thực, từ nhỏ đến lớn đều hưởng thụ vinh hiển, giờ cũng đến lúc báo đáp gia tộc rồi. Chuyện này không cần bàn thêm, sính lễ này con cũng chẳng cần xem nữa, ta thay con quyết định. Những ngày này đừng ra khỏi cửa, đợi qua năm mới thì thành hôn với Lý nhị gia đi."
Chử Ninh Liên nghe xong, nước mắt lã chã rơi xuống: "Cha, cha thực sự cảm thấy con gả cho Lý nhị gia là một chỗ dựa tốt sao?"
Chử thừa tướng nắm chặt tờ sính lễ trong tay, nhìn ra ngoài cửa: "Người đâu, đưa tiểu thư về phòng."
Chử Ninh Liên trân trân nhìn Chử thừa tướng một hồi, rồi khóc chạy khỏi thư phòng.
Chử thừa tướng thở dài thườn thượt. Nàng đâu có biết, ông làm sao không hy vọng con gái mình gả cho thiếu niên tài tuấn, nhưng đây cũng là hạ sách thôi. Khi đó Đại hoàng tử có ý muốn ông biểu đạt lòng trung thành, nhà họ Lý lại chỉ bằng lòng hỏi cưới môn thân này cho Lý nhị gia. Nếu ông từ chối, làm sao Đại hoàng tử có thể yên tâm?
Nay hôn ước đã định, Đại hoàng tử lại bị giáng tội, ông cũng chẳng còn đường lui. Chỉ trách bản thân "chọn phe" quá sớm, chi hệ nhà họ Chử này chỉ có thể đâm lao phải theo lao. Trên quan trường, loại "cỏ đầu tường" xoay chuyển trái phải đều không có kết cục tốt, phản bội chủ tử là đại kỵ. Hơn nữa, nếu thoái hôn vào thời điểm nhạy cảm này, Đại hoàng tử bên kia sẽ bị đắc tội hoàn toàn, phủ Thừa tướng cũng bị người đời cười chê là kẻ bỏ đá xuống giếng. Trước lợi ích gia tộc và thể diện của tướng phủ, chỉ đành hy sinh hạnh phúc của con gái thôi.
Chử thừa tướng úp tờ sính lễ xuống, ánh mắt thâm trầm. Có Thái hậu chống lưng, Đại hoàng tử vẫn còn cơ hội. Con gái đã hưởng thụ phú quý bao nhiêu năm nay, vì tướng phủ mà hy sinh một chút cũng là lẽ đương nhiên.
Tại hậu viện, Chử Ninh Liên về phòng lại khóc lớn một trận, gần như cả đêm không chợp mắt. Nàng không cam lòng, vì vậy sáng sớm đã lại đến phố Chu Tước, ôm theo tia hy vọng cuối cùng.
"Tống Kiến Sương, lời cô nói ở trong cung trước đây rằng sẽ để dành cho tôi một quẻ, còn tính không?"
Nàng dụi đôi mắt sưng húp vì khóc, giọng nói khản đặc, không còn vẻ sắc sảo của ngày hôm qua, hệt như một con búp bê vải không linh hồn, gương mặt xám xịt như tro tàn.
Cô bảo đổi ý là đổi ý, bảo tính là tính chắc? Khâu Lương định mắng cho một câu, nhưng thấy bộ dạng đáng thương này của nàng ta, lời đến cửa miệng lại nhịn xuống. Đúng như Tống Kiến Sương nói, Chử Ninh Liên chẳng qua bị cái gọi là quy củ danh gia vọng tộc nuôi thành ra thế này, nói cho cùng cũng chỉ là một cô bé mười sáu tuổi. Ở hiện đại vẫn còn là vị thành niên, tam quan chưa hoàn thiện, thôi bỏ đi.
"Chử tiểu thư mời ngồi." Tống Kiến Sương sắc mặt không đổi mời nàng ngồi xuống, mặc định lời hứa kia vẫn còn hiệu lực.
Chử Ninh Liên lấy sáu trăm lượng ngân phiếu đặt lên bàn, ánh mắt trống rỗng: "Tôi muốn tính xem làm sao mới có thể thoái hôn." Nàng đã gặp Lý nhị gia, nàng chỉ coi ông ta như bậc chú bác, hoàn toàn không thể chấp nhận việc gả cho ông ta làm vợ.
Tống Kiến Sương lấy ba đồng tiền xu đưa qua, ôn tồn nói: "Gieo quẻ đi."
Chử Ninh Liên nhận lấy đồng tiền, nắm chặt trong tay, hồi lâu không cử động.
"Chử tiểu thư?" Tống Kiến Sương gọi một tiếng.
Chử Ninh Liên hoàn hồn, cười khổ: "Tống Kiến Sương, cô nói xem cuộc hôn nhân này có nên thoái không? Tôi sinh ra đã cẩm y ngọc thực, tự nhận cao hơn nữ tử bình thường một bậc. Cha tôi nói cũng có lý, tôi đã hưởng thụ những thuận lợi từ danh môn thế gia mang lại, thì nên giống như những thế gia nữ khác, mọi chuyện đều phải nghĩ cho lợi ích gia tộc, lúc cần hy sinh thì phải hy sinh."
Nhưng con người dù sao cũng ích kỷ, nàng một chút cũng không muốn gả cho một gã góa vợ lớn hơn mình hai mươi tuổi.
"Lời này của cô đúng là 'ngôn chi tạc tạc', chấn động cả màng nhĩ đấy." Khâu Lương nghe nàng ta nói vậy, thực sự không chịu nổi, nhất thời ngứa miệng xen vào.
Ánh mắt Chử Ninh Liên lập tức tối sầm lại, nàng quả nhiên là quá ích kỷ rồi sao.
Khâu Lương cười khẩy: "Lời này của Chử tiểu thư, nghĩ kỹ lại thật khiến người ta phát cười."
"Hử? Phát cười?" Chử Ninh Liên ngẩn ra, nhìn về phía Khâu Lương. Tống Kiến Sương cũng đầy vẻ suy tư nhìn sang.
Khâu Lương không khách khí nói tiếp: "Ai nói cô xuất thân thế gia thì phải hy sinh cho lợi ích gia tộc? Cứ theo lời cô nói thì cô khác gì một món đồ có thể tùy ý giao dịch? Cha cô cũng thật nực cười, nuôi nấng con gái khôn lớn rồi coi như món đồ ném ra ngoài để đổi lấy lợi ích gì đó cho gia tộc, ông ta đã bao giờ coi cô là một con người chưa? Chử Ninh Liên, gạt bỏ mọi thứ sang một bên, trước hết cô là một CON NGƯỜI, một con người sống bằng xương bằng thịt. Cô không phải vật chết, cô có suy nghĩ riêng, có cuộc sống mình mong muốn. Sinh ra ở nhà họ Chử không phải do cô chọn, nhưng nhà họ Chử phớt lờ ý nguyện của cô, không coi cô là người, đó là lỗi của họ."
Chử Ninh Liên trân trân nhìn nàng, lẩm bẩm: "Là lỗi của họ sao?"
"Dĩ nhiên là lỗi của họ. Cô về mà hỏi cha cô xem, làm con gái ông ta thì nợ ông ta chắc? Thì đáng đời phải hy sinh hạnh phúc cả đời mình chắc? Sinh ra trong thế gia, đến tuổi bàn chuyện gả cưới là không được sống như một con người nữa sao? Trên đời này chẳng có cha mẹ nào lại coi thường hạnh phúc của con cái mình cả. Nếu có, thì đó là vì họ sống không ra con người, căn bản chẳng hề yêu thương con gái mình." Khâu Lương hừ lạnh một tiếng, không nể nang gì mà nói.
Chử Ninh Liên đờ người, sắc mặt xanh mét.
Đúng lúc này, Tống Kiến Sương nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng ta: "Lời của Khâu Lương, Chử tiểu thư về hãy cứ suy nghĩ cho kỹ. Giờ gieo quẻ trước đi, xem xem chuyện hôn sự của cô có còn đường xoay chuyển hay không."
Chử Ninh Liên ngẩn ngơ gieo đồng tiền, tầm mắt chuyển sang gương mặt Tống Kiến Sương, hệt như lần đầu tiên được thấy nàng, phảng phất như không hề quen biết.
Trong ấn tượng của nàng, Tống Kiến Sương luôn lãnh đạm, không chút cảm xúc, dường như đối với chuyện gì cũng hờ hững, đối với ai cũng chẳng thèm nhiệt tình. Bởi vì Tống Kiến Sương chưa từng nịnh nọt lấy lòng ai, chưa từng khúm núm chiều lòng ai. Thứ mà Tống Kiến Sương khinh miệt chính là những trò so bì vô nghĩa và mưu hèn kế bẩn chốn hậu rạch của bọn họ.
Chử Ninh Liên gieo quẻ xong, mắt vẫn nhìn chằm chằm Tống Kiến Sương, đột nhiên lại muốn khóc. Thiếu nữ trước mắt chân mày vẫn thanh lãnh, thần sắc vẫn nhàn nhạt, nhưng lại đem đến cho nàng cảm giác an lòng.
Hóa ra nàng chưa bao giờ nghiêm túc quan sát người khác. Sự nhiệt tình của Tống Kiến Sương vốn không lộ ra ngoài, lòng tốt của Tống Kiến Sương vốn không để lại dấu vết. Người như vậy sao có thể lạnh lùng cho được, rõ ràng là một người có tâm tính dịu dàng vô cùng.
Tống Kiến Sương nhìn thoáng qua quẻ tượng, không hề lật sách, chỉ bình tĩnh nhìn sang Khâu Lương.
Bàn tay hai người dưới mặt bàn nắm chặt lấy nhau.