Nửa đêm, trong căn phòng duy nhất còn sáng đèn của Tống phủ, tiếng gió bên ngoài gào thét không ngừng càng làm tôn lên vẻ tĩnh mịch trong phòng.
Khâu Lương lúc này vẫn còn hơi thẫn thờ, nàng chỉ là sợ lạnh, muốn tìm cái đồ "mộc đơ" Tiểu Cam Tử tới nhóm lò than thôi mà, sao tự dưng lại chạy sang phòng Tống Kiến Sương rồi?
Nàng là khách, vào phòng tự nhiên mọi hành động đều nhìn theo Tống Kiến Sương.
Tống Kiến Sương rửa mặt nàng cũng rửa mặt, Tống Kiến Sương chải tóc nàng cũng chải tóc, Tống Kiến Sương cởi áo... ừm, nàng không cử động.
Tống Kiến Sương điềm nhiên trút bỏ lớp váy bông bên ngoài, tháo lớp áo trung y, rồi đi sau bức bình phong thay một bộ đồ ngủ thoải mái, sau đó mới ngồi xuống giường.
Nhìn người đang đứng đực ra như khúc gỗ bên cạnh giường, nàng khẽ mím môi.
"Sau bức bình phong có đồ ngủ sạch sẽ, ta chưa mặc lần nào đâu, cô thay xong thì thổi tắt nến rồi sớm nghỉ ngơi đi."
Tống Kiến Sương nói xong liền nằm xuống phía giường bên trong, quay lưng ra ngoài ngủ.
Thực ra, sau khi nói ra câu kia, nàng đã có chút hối hận.
Tống Kiến Sương nhắm mắt, hồi tưởng lại lúc nãy.
Nàng nghe thấy Khâu Lương định tìm nha hoàn nhỏ, phản ứng đầu tiên là trời đã quá muộn, họ phải dậy rất sớm để đến phủ Công chúa chờ sẵn, nếu còn lăn tăn thêm nữa, không biết khi nào Khâu Lương mới được chợp mắt.
Như bị ma xui quỷ khiến, nàng đã thốt ra câu nói đó: "Tối nay cô sang phòng ta nghỉ đi."
Có lẽ chính những lời về cái gọi là "tinh tinh thần khế ước" của Khâu Lương trong thư phòng đã làm nàng rung động, nên mới nhất thời mềm lòng như thế.
Trong phút dao động ấy, nàng khó tránh khỏi việc quên mất rằng quan hệ giữa hai người đã chẳng còn như xưa, lúc này không thích hợp để chung chăn chung gối.
Bởi vì cái đêm ở chùa Đại Tương Quốc ấy...
Sự đụng chạm mềm mại, cảm giác ngắn ngủi chiếm trọn cả hơi thở lẫn lý trí đó, chung quy không phải là chuyện nói quên là có thể quên ngay được...
Ngay lúc Tống Kiến Sương đang suy nghĩ miên man, ánh nến vụt tắt.
Khâu Lương mượn bóng đêm đi tới bên giường, nhẹ nhàng nằm xuống, và rồi một tình cảnh gượng gạo xảy ra.
Bởi vì trên giường chỉ có duy nhất một chiếc chăn!
Quan trọng là Tống Kiến Sương cũng chẳng thèm chừa lại cho nàng chút nào. Hóa ra người phụ nữ này chỉ cung cấp cho nàng một nửa chiếc giường, còn chăn thì hoàn toàn không có phần của nàng, chẳng lẽ định để nàng chết cống sao?
Thế này thì thà về sương phòng sát vách mà ngủ còn hơn, tuy không có lò sưởi nhưng ít ra còn có chăn mà đắp.
Một lát sau, Tống Kiến Sương vẫn không có động tĩnh gì, dường như đã quên khuấy mất chuyện này. Khâu Lương hít sâu một hơi, đưa tay ra.
Nàng lặng lẽ tóm lấy mép chăn, khẽ dùng sức kéo một cái.
Cơ thể Tống Kiến Sương khẽ cứng đờ, theo bản năng xoay người lại nhấn chặt lấy tấm chăn bông, nhưng oái oăm thay lại nhấn đúng vào cổ tay của Khâu Lương.
"Cô định làm-gì?"
Trong bóng tối, nàng nhìn chằm chằm Khâu Lương, hỏi từng chữ một với giọng điệu lộ rõ vẻ lạnh lùng.
Cứ như thể nếu Khâu Lương không đưa ra được một lời giải thích hợp lý, nàng ta sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị đạp thẳng xuống giường.
Thấy đối phương cảnh giác như phòng kẻ trộm, Khâu Lương trực tiếp bật cười: "Tống đại tiểu thư, có cần ta nhắc cho cô nhớ không, chính cô là người chủ động mời ta sang phòng cô đấy nhé. Cô làm chủ nhà, mời khách vào cửa mà đến cái chăn cũng keo kiệt không cho, giữa mùa đông lạnh giá thế này định để ta chết cóng thật đấy à?"
Đang lúc tâm trạng không thoải mái, lời nói ra cũng chẳng mấy khách khí.
Có để yên cho người ta ngủ hay không, không ngủ được thì nói thẳng một tiếng, nàng có thể về phòng mình, dù sao cũng còn có cái chăn mà đắp.
Nghe Khâu Lương nói vậy, Tống Kiến Sương ngẩn người ra một lát, sau đó mới đứng dậy xuống giường, lấy từ trong tủ ra thêm một chiếc chăn nữa.
Khâu Lương khoanh tay, ngoan ngoãn nằm xuống. Có chăn ấm trên người, nàng lập tức xoay người đi chỗ khác, nằm lưng đối lưng với Tống Kiến Sương, khoảng trống ở giữa đủ để nhét thêm một người nữa cũng vừa.
Trong không gian tĩnh lặng, một giọng nói vang lên không rõ cung bậc cảm xúc: "Xin lỗi, là ta suy nghĩ không chu toàn." Ngừng một chút, giọng Tống Kiến Sương thấp hẳn xuống: "Khâu Lương, ta không hề cố ý, cô đừng nghĩ ngợi nhiều."
Vừa rồi vào khoảnh khắc tay người này kéo chăn, trong đầu nàng bất chợt lóe lên hình ảnh đêm ở chùa Đại Tương Quốc, nhớ lại hơi thở nóng bỏng lúc hai người thân mật không kẽ hở, nên theo bản năng mới có phản ứng thái quá như vậy.
Tống Kiến Sương khẽ hít một hơi. Cảm xúc lúc đó hoảng loạn và luống cuống vô cùng, nàng chỉ biết dựa vào bản năng mà cố gồng mình phòng bị, lên tiếng chất vấn.
Nàng hoảng loạn vì sợ Khâu Lương sẽ làm gì mình, và luống cuống vì không biết bản thân nên từ chối thế nào.
Giữa họ đã có cái đêm ở chùa Đại Tương Quốc kia, rốt cuộc mọi chuyện đã khác rồi.
Sự bình tĩnh và tự chủ của nàng mỗi khi đối mặt riêng với Khâu Lương luôn rất dễ bị mất tác dụng.
Tiếng nói phía sau dần trở nên trầm lắng, nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ lướt qua bên tai, khiến Khâu Lương cảm thấy không tự nhiên một cách vô cớ.
"Không sao, đổi lại là ta thì ta cũng sợ, mau ngủ đi."
Ngón tay Tống Kiến Sương hơi siết lại, nắm chặt lấy chăn bông. Nàng không phải sợ, mà là quá nhạy cảm...
Khóe môi mím nhẹ, nàng thầm thở dài một tiếng, không giải thích thêm gì nữa.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, Tiểu Cam Tử đã tận tụy bắt đầu công cuộc gõ cửa luân phiên.
Tiểu thư và Khâu cô nương hôm nay phải đến phủ Công chúa, còn phải theo Văn An công chúa vào cung, tuyệt đối không được để lỡ giờ lành.
Nghĩ đến đây, nha hoàn nhỏ gõ cửa phòng tiểu thư một cái, rồi chẳng chút kiêng dè mà chạy sang đập cửa phòng Khâu Lương, lực tay mỗi lúc một mạnh.
"Khâu cô nương dậy đi thôi, Khâu cô nương đừng ngủ nữa, Khâu cô nương ơi, tiểu thư nhà tôi dậy rồi này..."
"Đừng có gào nữa, cứ như gọi hồn ấy. Dùng sức thêm tí nữa là cái cửa này nát bấy dưới tay em luôn đấy." Khâu Lương ba chân bốn cẳng mặc xong quần áo rồi đẩy cửa ra, nhìn nha hoàn nhỏ với đôi mắt lờ đờ, rõ ràng là ngủ không ngon giấc.
Tiểu Cam Tử chớp chớp mắt, nhìn cái cửa dưới tay mình rồi lại nhìn Khâu Lương, thốt lên: "Sao cô lại đi ra từ phòng tiểu thư nhà tôi?"
Chẳng lẽ cô ngủ mớ đến mức nhớ nhầm phòng rồi sao?
Khâu Lương uể oải đáp: "Em quản ta đi ra từ phòng nào làm gì." Nàng đã phải chịu khổ đủ đường rồi. Trời mới biết cái người tên Tống Kiến Sương kia lúc ngủ lại có thói quen rúc vào lòng người khác.
Làm nàng sợ đến mức cả đêm chỉ lo đẩy người ra, chỉ sợ sáng ra lại bị Tống Kiến Sương "vừa ăn cướp vừa la làng", đổ lỗi ngược lại cho nàng.
Cũng may, nỗ lực suốt một đêm rất có thành quả. Lúc tỉnh dậy, đường ai nấy đi, chăn ai nấy đắp, không bị lăn lộn vào nhau, bằng không nàng biết đi đâu mà đòi lại công lý đây.
Khâu Lương ngáp một cái, chẳng hề khách sáo mà dùng luôn chậu nước ấm Tiểu Cam Tử bưng tới để rửa mặt.
Trong lòng thầm hạ quyết tâm, sau này tuyệt đối không ngủ cùng Tống Kiến Sương nữa. Ngủ không ngon thì chớ, lại còn dễ bị "mất đi sự trong sạch"... à phi, là hủy hoại thanh danh anh minh một đời.
Ngay sau đó, Tống Kiến Sương cũng bước ra, mắt nhắm mắt mở, dáng vẻ lười nhác. Giống hệt Khâu Lương, nhìn một cái là biết đêm qua ngủ chẳng ra sao.
Tiểu Cam Tử nghi hoặc đánh mắt quan sát cả hai người. Tiểu thư và Khâu cô nương tối qua lại đi làm trộm à?
Sao cứ dăm bữa nửa tháng là lại mang cái bộ dạng thức thâu đêm thế này.
Tống Kiến Sương nhận ra ánh mắt dò xét của nha hoàn nhỏ, tim đột nhiên hẫng đi một nhịp, vô thức nhớ lại chuyện đêm qua.
Lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng luôn cảm thấy bên cạnh có một cái "lò sưởi", ấm hầm hập thu hút nàng nhích lại gần.
Nàng không tự chủ được mà tiến sát lại, và rồi bị người ta nhẫn tâm chặn lại, dùng sức đẩy ngược trở về.
Tống Kiến Sương vốn ngủ không sâu, sau khi nhận ra tình hình thì liền giả vờ như chưa tỉnh, lặng lẽ nằm cách xa Khâu Lương ra một chút.
Dù vậy, một đêm nàng vẫn bị đẩy tỉnh mấy lần.
Nghĩ đến đây, nàng mím môi, vành tai âm thầm nóng ran, ánh mắt khẽ lướt qua bóng lưng Khâu Lương đang cúi đầu rửa mặt.
Không ngờ cái đồ ngốc này cũng coi như quân tử, lần nào cũng đẩy nàng ra, chắc là ngủ cũng không ngon giấc gì cho cam.
Mà kẻ quấy rầy giấc mộng của người khác, chính là nàng...
Khâu Lương lúc này đã rửa mặt xong, ngẩng đầu lên nhìn thẳng về phía Tống Kiến Sương.
Hai người vừa chạm mắt nhau, Tống Kiến Sương đã lập tức dời tầm mắt đi như thể không có chuyện gì xảy ra.
Khâu Lương: "..."
Nàng hạ quyết tâm từ nay về sau kiên quyết không ngủ chung với người phụ nữ này nữa, vừa hành hạ người khác lại vừa ngượng ngùng, đúng là nhức cả đầu.
Sau khi thu dọn xong xuôi, hai người đang định ăn lót dạ chút gì đó thì thấy Tống phu nhân dẫn theo hai nha hoàn đi tới hậu viện.
"Sương nhi, Lương nhi, hai con theo Văn An công chúa vào cung chúc thọ Thái hậu không phải chuyện nhỏ, ăn mặc cũng phải lưu tâm. Không được quá nổi bật, nhưng cũng không thể quá đơn điệu, càng không được phạm vào điều kiêng kị."
Nói đoạn, bà bảo hai nha hoàn mang y phục tới, ra hiệu cho Tống Kiến Sương và Khâu Lương thay ra.
Thực tế thì cách ăn mặc vốn có của hai người cũng không có vấn đề gì, đều là váy áo màu nguyệt bạch, chỉ là hơi đạm bạc một chút. Tống phu nhân cảm thấy nên ăn mặc sao cho được lòng người trên, nên y phục bà mang tới lấy sắc vàng nhạt (vàng ngỗng) làm chủ đạo.
Bà biết chí hướng của con gái cao xa, bản thân bà không giúp được gì nhiều, chỉ có thể lo toan cho nàng những chuyện vặt vãnh này.
"Vẫn là mắt nhìn của nương tốt nhất, con thay ngay đây." Tống Kiến Sương mỉm cười đồng ý, cùng Khâu Lương mỗi người về phòng thay đồ.
"Sương nhi, chuyến này đi nhất định phải cẩn ngôn thận hạnh, không cầu xuất chúng, chỉ cầu không phạm lỗi."
Trước lúc khởi hành, Tống phu nhân lại nắm tay Tống Kiến Sương dặn dò một hồi, đáy mắt là nỗi lo âu không thể che giấu. Nếu lão già nhà bà không bị giam giữ, chuyến này bà cũng sẽ vào cung. Giờ đây bà chỉ có thể lo lắng đưa tiễn con gái, e rằng cả ngày hôm nay bà sẽ phải sống trong thấp thỏm nhớ nhung.
Tống Kiến Sương khẽ ôm nương một cái, mỉm cười xoay người lên xe ngựa.
Trong xe ngựa.
Nàng nén cảm xúc, không vén rèm nhìn lại, sợ nương nhìn ra điểm bất thường. Chuyến này, cầu mong không có sai sót...
Thấy nàng mặt mày nghiêm nghị, Khâu Lương mỉm cười tìm cách làm dịu bầu không khí: "Cô đừng lo, quẻ chúng ta để dành cho Hoàng đế chắc chắn sẽ có tác dụng. Hơn nữa, tương lai chúng ta còn phải bái đường thành thân tử tế cơ mà, yên tâm đi, lần này chắc chắn không xảy ra chuyện gì đâu."
Tống Kiến Sương vô cảm liếc Khâu Lương một cái, thản nhiên nói: "Sao cô biết tương lai không thay đổi? Dù sao ta cũng chẳng có ý định gả cho cô."
Khâu Lương nghẹn họng: "Nói cứ như thể ta có lòng muốn cưới cô không bằng, thay đổi được thì càng tốt."
Dứt lời, hai người lặng lẽ nhìn nhau.
Ta mới không thèm gả cho cô!
Ta mới không thèm cưới cô!
Lời không nói ra nhưng đều hiện rõ trong ánh mắt, hai người thi nhau tỏ vẻ chê bai đối phương, không khí nhờ vậy mà trở nên nhẹ nhõm hơn.
Xe ngựa vừa đến phủ Công chúa, chỉ dừng lại một lát rồi lại xuất phát ngay.
Còn chưa đến cổng cung, xe ngựa đã xếp thành hàng dài, phải chấp nhận kiểm tra từng chiếc một mới được vào trong. Có quan viên tinh mắt nhận ra xe ngựa của phủ Công chúa, có ý định nhường đường, nhưng phu xe của phủ Công chúa lại không hề nhúc nhích, rõ ràng là không muốn nhận ơn huệ của bọn họ.
Đám quan viên thầm nghĩ: Văn An công chúa này đúng là "dầu muối không vào", căn bản không thèm đoái hoài đến sự ủng hộ của triều thần, chỉ trông cậy vào một mình Hoàng đế. Khốn nỗi Hoàng đế lại là chỗ dựa lớn nhất, bọn họ căn bản không so bì được, chỉ biết giương mắt nhìn.
Đại hoàng tử bị cấm túc, Nhị hoàng tử thì chưa tới, nhất thời ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía này.
Chỉ thấy Văn An công chúa vén rèm xe, nhỏ giọng dặn dò thị nữ vài câu. Thị nữ đi tới chiếc xe ngựa phía sau, không lâu sau, từ trên xe bước xuống một nữ tử dung mạo thoát tục.
Có người nhận ra ngay lập tức, thấp giọng trao đổi: "Đó chẳng phải là đại tiểu thư nhà Tống Giám chính sao? Đệ nhất mỹ nhân kinh thành Tống Kiến Sương."
Theo lý mà nói, Tống Giám chính đang bị ngồi tù, khi chưa có phán quyết cuối cùng thì Tống gia vẫn chưa thoát tội, Tống Kiến Sương không có tư cách vào cung. Không ngờ nữ tử này lại lọt vào mắt xanh của Văn An công chúa, lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà vẫn có thể đi theo, rõ ràng là rất được Công chúa coi trọng.
Hành động này của Văn An công chúa không biết là đang chống lưng cho Tống Giám chính hay đơn thuần là tạo thế cho Tống Kiến Sương, tóm lại là không thể coi thường.
Người "không thể coi thường" - Tống Kiến Sương - dưới ánh nhìn của đám đông, ung dung bước lên xe ngựa của Văn An công chúa.