Xuyên Thành Một Kẻ Ngốc - Thất Nguyệt Ngạn

Chương 57

Tại điện Phương Phi của Dung Phi.

"Mẫu phi, người có biết nhi thần bị tập kích ở chùa Đại Tướng Quốc không?" Văn An công chúa quan sát Dung Phi, vừa gặp mặt đã nhắc ngay đến chuyện ở chùa.

Dung Phi thoáng do dự một chút, rồi thản nhiên đáp: "Ta có nhận được chút phong phanh, biết con không sao."

Con gái gặp thích khách ở chùa Đại Tướng Quốc, người đầu tiên trong cung nhận được tin không phải là hoàng đế, mà là bà. Bởi vì dù thị vệ không cứu viện kịp thời, thì người đó cũng sẽ ra tay.

Văn An công chúa rũ mắt, lấy bức mật thư kia ra.

"Mẫu phi, sở dĩ nhi thần trúng kế, là vì bức thư này."

Lần này, Dung Phi im lặng rất lâu.

Sự im lặng ấy bắt nguồn từ chấn động kinh hoàng. Bức mật thư này đúng là do chính tay bà viết. Nếu không nhớ lầm thì đó là chuyện từ tháng trước, bà đến chùa Đại Tướng Quốc lễ Phật và đặc biệt đi gặp người kia, bởi vì có người đã phát hiện ra tung tích vị đại đệ tử mất tích của Quốc sư tại kinh thành.

Theo lý mà nói, bức thư này đáng lẽ phải nằm trong tay người đó, sau khi xem xong sẽ bị đốt bỏ. Thế nhưng, tại sao nó lại xuất hiện trong tay con gái mình, hơn nữa còn đến từ đám thích khách mưu hại con gái bà?

Tâm thần Dung Phi run rẩy dữ dội trong khoảnh khắc. Chẳng lẽ người đó không tuân theo ước định "xem xong đốt ngay", mà lại để cho lũ tặc nhân ẩn nấp trong bóng tối đoạt mất?

Thấy bà cứ mãi im lặng, Văn An công chúa tiến lại gần, hạ thấp giọng: "Mẫu phi, rốt cuộc người có chuyện gì giấu nhi thần? Bức thư này và đám thích khách đó đều do Nhị hoàng huynh sắp đặt."

Bất kể Dung Phi đang mưu tính điều gì, trực giác mách bảo Văn An công chúa phải đem mọi thông tin nói ra hết. Giữa hai mẹ con họ có thể có bí mật, nhưng khi đối mặt với kẻ thù, nhất định phải thống nhất trận tuyến.

Dung Phi nghe vậy, xoay người ném bức mật thư vào lò sưởi. Là Nhị hoàng tử sao? Nhị hoàng tử rốt cuộc là tình cờ có được, hay là đã biết điều gì rồi?

Không được, bà phải lập tức ra khỏi cung gặp người đó một chuyến. Không, lúc này không thể ra khỏi cung, nói không chừng người của Nhị hoàng tử đang âm thầm giám sát ở ngoài kia.

Vậy phải làm sao đây?

"Văn An, con có tin mẫu phi không?"

Văn An công chúa không hề do dự, gật đầu ngay lập tức. Nàng tin mẫu phi sẽ không hại mình.

Dung Phi nhanh chóng trấn tĩnh lại, chậm rãi nở một nụ cười: "Con đi gặp một người giúp ta, hãy đem tất cả những gì con biết về chuyện này nói cho hắn biết."

Văn An công chúa lặng đi một thoáng, khẽ hỏi: "Người đó là tăng nhân ở chùa Đại Tướng Quốc sao? Hắn và mẫu phi có quan hệ gì?"

Dung Phi ngẩn ra. Người đó và bà có quan hệ gì ư?

Họ là thanh mai trúc mã, nương tựa lẫn nhau, cùng nhau vượt biển xa xôi để đến Bách Việt, ở nơi đất khách quê người thủ vọng tương trợ*, là người mà đối phương tin tưởng nhất, lại còn lưỡng tình tương duyệt. Thế nhưng thế sự vô thường, nửa điểm chẳng do người.

(Thủ vọng tương trợ: Canh gác và giúp đỡ lẫn nhau)

"Hắn là biểu ca của ta, là người trên thế gian này đối xử tốt với con nhất, sau ta."

Dù sao thì, người đó vẫn luôn nghĩ Văn An là con gái của hắn... Ánh mắt Dung Phi tối sầm lại, tận sâu trong lòng là nỗi hổ thẹn và bất lực. Người đó chưa từng gặp Huệ An Đế, cũng không biết Văn An trông rất giống Huệ An Đế.

Mà bà thì thuận nước đẩy thuyền, vẫn luôn không cho người đó biết sự thật. Đứa con của họ vốn đã chết từ lâu trên vùng biển sóng gió kia rồi, cha ruột của Văn An chính là Huệ An Đế. Bởi vì bà cũng sợ, sợ tình nghĩa không thắng nổi nhân tính, sợ người đó vì thế mà thay lòng đổi dạ.

Bà rốt cuộc vẫn là kẻ ích kỷ mà...

Văn An công chúa cúi đầu: "Mẫu phi, người có thể kể cho nhi thần nghe về những chuyện trước kia không?"

Từ khi bắt đầu có ký ức, Văn An công chúa chưa từng nghe Dung Phi nhắc đến những chuyện trước khi tới Bách Việt. Nàng chỉ biết Dung Phi đến từ Tây Đảo Quốc.

Tây Đảo Quốc nằm ở phía Tây Bách Việt, đúng như tên gọi, đó là một đảo quốc trên biển. Theo sử sách ghi chép, thời kỳ đầu lập quốc của Bách Việt, Tây Đảo từng có ý định bang giao, còn gửi một vị công chúa sang hòa thân. Không ngờ vị công chúa ấy vừa vào Bách Việt thì Tây Đảo Quốc xảy ra chính biến. Suốt mấy trăm năm sau đó, đất nước này luôn trong tình trạng động loạn, lại liên tục xâm nhiễu vùng ven biển phía Tây Bách Việt, trở thành địch quốc.

Cho đến những năm gần đây, hoàng thất Tây Đảo đương thời đã thống nhất được chính quyền, vì thế chuyện cũ lại được nhắc lại, một lần nữa thỉnh cầu bang giao với Bách Việt.

Hoàng thất Tây Đảo không có công chúa, bèn tuyển chọn trong nước một nhóm thiếu nữ dung mạo xuất chúng, lại cống nạp một lượng lớn vàng ròng, cùng gửi tới Bách Việt.

Dung Phi chính là người nổi bật nhất trong nhóm thiếu nữ ấy, một điệu múa khuynh thành, lọt vào mắt xanh của Huệ An Đế.

Những gì Văn An công chúa biết cũng chỉ là những chuyện mà thiên hạ đều hay tường ấy.

Dung Phi mỉm cười, nắm lấy tay Văn An công chúa: "Chuyện cũ đã qua, không nhắc lại cũng được. Con giờ hãy mau đến chùa Đại Tướng Quốc, đem chuyện này báo cho Trụ trì trong chùa, những việc còn lại cứ để mẫu phi xử lý."

Con gái của bà chỉ cần giữ lấy vẻ thanh cao thoát tục, không vướng bụi trần, làm vị Công chúa tôn quý nhất của Bách Việt là đủ rồi.

"Mẫu phi nghỉ ngơi sớm đi ạ, nhi thần đi chùa Đại Tướng Quốc gặp cậu ngay đây." Văn An công chúa hiểu rằng mẫu phi sẽ không tiết lộ sự thật, đồng thời nàng cũng biết mẫu phi có thừa tự tin để giải quyết êm đẹp chuyện này.

Biểu ca của mẫu phi, tính theo bối phận, nàng nên gọi một tiếng "biểu cậu". Nàng đoán được mẫu phi thời trẻ chắc chắn đã trải qua những ngày tháng chẳng mấy như ý, mẫu phi không muốn nói, nàng cũng chẳng hỏi thêm.

Dung Phi an lòng vỗ nhẹ lên tay nàng.

Tương lai định sẵn sẽ là một con đường nhuốm máu, bà không muốn tay con gái mình phải vấy bẩn. Những việc không thể đưa ra ánh sáng ấy, cứ để bà làm, để người kia làm, vậy là đủ rồi.

Văn An công chúa sau khi rời cung liền trở về phủ Công chúa, cẩn thận cải trang một phen rồi mới bí mật vòng đường khác đến chùa Đại Tướng Quốc. Có những chuyện mẫu phi tuy không nói rõ, nhưng nàng vốn thông tuệ từ nhỏ, cũng có thể lờ mờ đoán được vài phần chân tướng: vị Trụ trì chùa Đại Tướng Quốc kia và mẫu phi e là không chỉ đơn giản là quan hệ anh em họ.

Suốt dọc đường, tâm trí Văn An công chúa chẳng mấy bình lặng, cho đến khi nàng gặp được vị "biểu cậu" chưa từng diện kiến này.

Trụ trì chùa Đại Tướng Quốc, pháp hiệu Thần Trần.

Thần Trần Trụ trì nghe tin có hậu duệ của cố nhân đến thăm, lòng không khỏi dao động. Cố nhân của ông ở nơi này chỉ có duy nhất một người. Mà vị cố nhân ấy vốn ở sâu trong cung cấm, không dễ gì đến thăm viếng. Hậu duệ của cố nhân, lẽ nào là...

Vừa thấy Văn An công chúa, mắt ông sáng rực lên, quả nhiên là Văn An - con gái của bọn họ. Trên người con bé có vài phần hình bóng của biểu muội.

Hôm trước, khi đứa nhỏ này còn ở trong chùa chép kinh lễ Phật, ông rốt cuộc không chịu nổi sự giày vò khi con gái ở ngay sát bên mà không thể tương phùng, đã sai người đi mời con bé đến một chuyến, tiếc là bị khước từ. Sau đó ông lại bí mật đi quan sát, tận mắt thấy con gái bị ám sát. Ông đã sốt sắng định ra tay cứu viện, nhưng rồi lại thấy Chử Dung Nhi liều chết bảo vệ, cùng với hộ vệ phủ Công chúa đã kịp thời lao tới. Vì cẩn trọng, ông đã kịp thời thu tay, chỉ ẩn mình trong bóng tối lặng lẽ nhìn con gái thoát khỏi hiểm cảnh, rồi lập tức truyền tin cho Dung Phi.

Thần Trần Trụ trì sai các tăng nhân lui xuống, một mình đón Văn An công chúa vào một gian thiền phòng.

"Con... mẫu thân con vẫn khỏe chứ?" Ông nhìn chằm chằm Văn An công chúa với vẻ hơi kích động, như nhìn bao nhiêu cũng không đủ. Đã hai mươi năm rồi, con gái đã trưởng thành thế này rồi. Để bảo vệ Dung Phi, để không gây rắc rối cho đứa trẻ này, ông đã cắn răng nhẫn nhịn suốt hai mươi năm không một lần tìm gặp.

Văn An công chúa thấy ông đã cao tuổi, trong lòng bỗng dưng thấy bình tâm hơn nhiều.

"Mẫu thân con mọi sự đều tốt, Văn An bái kiến cậu."

"Ngoan, con ngoan lắm, các con đều tốt là ta yên lòng rồi." Thần Trần Trụ trì không ngừng quan sát nàng, ánh mắt tràn đầy vẻ từ ái và mừng rỡ. Biểu muội đã nuôi dạy con của bọn họ thật xuất sắc, sự hy sinh bấy nhiêu năm của ông quả thực xứng đáng.

Văn An công chúa lần đầu tiên bị người khác nhìn bằng ánh mắt như vậy, nàng hơi không quen, bèn giữ nét mặt nghiêm nghị: "Mẫu thân sai con đến báo với cậu một việc."

"Con ngoan, con nói đi, cứ thong thả mà nói." Nỗi nhớ nhung tích tụ suốt hai mươi năm khiến Thần Trần đại sư muốn được ở bên con gái lâu thêm một chút.

Văn An công chúa bắt đầu kể lại ngọn ngành, từ bức thư đó cho đến việc Nhị hoàng tử mượn danh Đại hoàng tử để nuôi dưỡng thích khách... Kể xong, nàng dứt khoát rời đi, không hề có ý định hàn huyên với vị "biểu cậu" này. Thật sự là ánh mắt của ông ấy lạ quá, khiến nàng thấy mất tự nhiên.

Thần Trần Trụ trì dõi mắt tiễn nàng đi, hồi lâu không nỡ thu hồi tầm mắt. Cho đến khi bóng dáng Văn An công chúa hoàn toàn biến mất, ông mới xoay người lại, sắc mặt lập tức trầm xuống. Chuyện này đều tại ông, tại ông nhất thời nảy sinh tư tâm, không nỡ đốt hết thư từ của Dung Phi nên mới khiến Nhị hoàng tử có cơ hội lợi dụng.

Ông vội vã về phòng, cạy một viên gạch đá bên cạnh giường, rút ra một hộp gỗ, bên trong quả nhiên đã thiếu mất vài bức thư. Thần Trần hít sâu một hơi, ném cả hộp gỗ vào lò lửa, xé bỏ lớp dịch dung, thay vào một bộ hắc y.

Đêm đó, phủ Nhị hoàng tử xảy ra hỏa hoạn. Phòng ngủ, thư phòng và cả sảnh nghị sự của Nhị hoàng tử đều bốc cháy dữ dội, mãi đến rạng sáng mới dập tắt được.

Sáng sớm hôm sau, tin tức lan truyền khắp nơi. Binh Mã Tư và Đại Lý Tự cùng phối hợp điều tra nhưng không tìm thấy bất kỳ manh mối nào. Kinh thành bắt đầu thiết quân luật, mà Dung Phi và Văn An công chúa khi nghe tin này đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Cùng lúc đó, Khâu Lương và Tống Kiến Sương vừa dùng xong bữa sáng, nghe chuyện này xong liền nhìn nhau, vội vã đi tới thư phòng.

"Quẻ đầu tiên hôm nay hãy hỏi về người đã phóng hỏa phủ Nhị hoàng tử." Tống Kiến Sương cầm đồng tiền gieo quẻ, sau đó thản nhiên nắm lấy tay Khâu Lương.

Một lát sau, Khâu Lương đã có câu trả lời.

"Là vị Trụ trì ở chùa Đại Tướng Quốc, Văn An công chúa đã đi gặp ông ta." Nói xong, nàng nảy sinh trí tò mò, "Quẻ thứ hai hay là hỏi xem Văn An công chúa và ông ta có quan hệ gì đi?"

Khâu Lương không kìm được mà "não bổ" ra một vở kịch lớn: Thần Trần Trụ trì là nhân tình cũ của Dung Phi, vậy thì thân phận của Văn An công chúa quả thực quá đỗi vi diệu.

May thay, sự việc không đến mức ly kỳ như nàng tưởng. Trong hình ảnh, Thần Trần Trụ trì đang quỳ lạy về một hướng, mà Văn An công chúa và Hoàng đế đang cùng đứng ở đó, hai người dung mạo tương đồng, rõ ràng là cha con. Xem ra Văn An công chúa tám phần là con ruột của Hoàng đế, không có quan hệ "cẩu huyết" nào với Thần Trần Trụ trì cả.

"Hai quẻ còn lại có tính tiếp không?"

Tống Kiến Sương suy nghĩ một chút: "Tạm thời không tính nữa, đi Lầu Thượng Lầu thôi."

Đã đến lúc bọn họ nên đi gặp vị đại đệ tử của Quốc sư rồi.

Hai người theo kế hoạch đã bàn hôm qua, trong hai ngày trước đại thọ Thái hậu sẽ không tới cửa tiệm mà ưu tiên xử lý những việc hệ trọng trước mắt.

Tiết trời giữa đông lạnh giá, Lầu Thượng Lầu vốn giàu nứt đố đổ vách, từ đại sảnh đến tầng hai đều đốt lò sưởi, vừa bước vào hơi nóng đã ập đến, hệt như một thế giới hoàn toàn khác với cái lạnh căm căm bên ngoài.

"Kiến Sương, Khâu cô nương, trước tiên hãy uống tách trà nóng đã."

Lầu Thượng Lầu đặc biệt dâng loại trà trái cây chuyên dùng cho khách quý, nước trà đỏ như súp, bên trên dập dềnh những lát sơn tra hiện rõ từng đường gân lá.

Vị thanh tao của sơn tra lan tỏa ngay đầu lưỡi, chua nhẹ xen lẫn vị ngọt thanh, vừa dưỡng nhan nhuận họng, lại vừa tiêu thực hóa trệ, khiến Khâu Lương không kìm được mà uống thêm vài ngụm.

"Tề bá bá, chúng cháu tới đây là muốn nhờ bác gieo giúp một quẻ." Tống Kiến Sương đi thẳng vào vấn đề.

Mục đích chính của họ khi tìm đến Tề Vãn Lan là để thử xem năng lực nhìn thấy tương lai của Khâu Lương chỉ có tác dụng khi tiếp xúc với nàng, hay là với bất kỳ ai biết khởi quẻ cũng đều được.

Tề Vãn Lan nghe lời nàng nói, liền thuận theo: "Được."

Ông không hỏi họ muốn tính chuyện gì, cũng không hỏi tại sao lại tìm ông để tính, hệt như đã thấu hiểu mọi chuyện và sẵn lòng phối hợp.

Khâu Lương và Tống Kiến Sương nhìn nhau, Tống Kiến Sương khẽ gật đầu.

Khâu Lương thầm hỏi trong lòng về tung tích của Quốc sư, liền lắc đồng tiền sáu lần, quẻ tượng hiện ra.

Tề Vãn Lan chỉ liếc mắt một cái liền nói: "Đây là quẻ Chấn, Chấn thuộc sấm, tiếng sấm vang rền, thị phi hỗn loạn, cũng may là kinh hãi nhưng không nguy hiểm, cầu danh hay hành sự đều thuận lợi, tìm người nên hướng về tiếng chuông vàng mà đi."

Bình Luận (0)
Comment