Tống Kiến Sương đi đến bên ngoài tĩnh thất của Văn An công chúa rồi đứng khựng lại. Nhìn ánh đèn chập chờn trong phòng, nàng bỗng quên mất mình đến đây để làm gì.
Đến để làm gì nhỉ? À, là đi tìm Tiểu Cam.
Nhưng mà Tiểu Cam nếu không có lệnh của nàng thì sao lại ở chỗ Công chúa được?
Tống Kiến Sương mím môi, hơi nóng bốc lên tận mang tai. Tiểu Cam hình như vẫn luôn đứng ngay ngoài cửa phòng nàng. Nàng đã nhìn thấy, nhưng đầu óc chẳng kịp suy nghĩ gì mà cứ thế bước qua luôn...
Rốt cuộc trong lòng vẫn không tránh khỏi hoảng loạn mà.
Tống Kiến Sương lớn ngần này rồi, chưa từng có người trong lòng, càng chưa từng thân mật với ai như thế. Tính cách dù có trầm ổn đến đâu thì cũng không thể nào bình tĩnh lại nhanh như vậy được.
Nàng khẽ thở dài, định bụng xoay người đi về thì thấy Văn An công chúa bước ra.
Tống Kiến Sương kịp thời cúi đầu hành lễ: "Thần nữ bái kiến điện hạ."
Văn An công chúa đóng cửa tĩnh thất lại, ngạc nhiên hỏi: "Tống sư phụ đang đợi bản cung sao? Vừa hay ta cũng định đi nghỉ ngơi, chúng ta vừa đi vừa nói."
Văn An công chúa vừa trải qua biến cố buổi chiều, trong lòng không chỉ lo cho Chử Dung Nhi, mà còn kinh hãi vì bức mật thư của mẫu phi cũng như đám thích khách bị bí mật đưa về phủ. Tầm này nàng làm sao còn tâm trí đâu mà chép kinh Phật nữa.
Tống Kiến Sương gật đầu: "Có một việc muốn nhắc nhở điện hạ."
Nàng đi theo Văn An công chúa về phòng, lúc đi ngang qua cửa phòng mình, nàng nhìn thấy vẻ mặt đầy uất ức của nha hoàn nhỏ.
Tiểu Cam chớp chớp mắt, dường như muốn nói: Tiểu thư, nô tỳ đứng lù lù ở đây này, người có thấy không hả?
Tống Kiến Sương lặng lẽ dừng bước, dặn dò một câu: "Cam Nhi, đi chuẩn bị nước nóng đi, ta về ngay đây."
"Tuân lệnh!" Tiểu Cam vui vẻ đáp lời rồi chạy biến đi như làn khói. Trong mắt tiểu thư vẫn còn có nàng mà!
Văn An công chúa nhìn mà thấy lạ, cái nha hoàn này bị sai đi làm việc mà sao lại vui đến thế kia, trông cứ như là vui mừng từ tận đáy lòng vậy?
Là thiên tính ham mê bận rộn, hay do Tống Kiến Sương có thuật trị dưới quyền đây? Nếu là vế sau, nàng không khỏi muốn thỉnh giáo một phen.
Vừa vào cửa, Văn An công chúa liền hỏi: "Tống sư phụ muốn nhắc nhở ta chuyện gì?"
"Thần nữ vừa mới gieo một quẻ về lai lịch của đám thích khách kia, quẻ tượng hiển thị chủ nhân của chúng là Nhị hoàng tử." Tống Kiến Sương nói.
Văn An công chúa chắc hẳn là cần tin tức này, nàng thầm phán đoán trong lòng.
"Làm phiền Tống sư phụ đã để tâm đến việc này, bản cung xin đa tạ..." Văn An công chúa lại nói thêm vài câu khách khí để biểu thị sự coi trọng và tín nhiệm của mình đối với Tống Kiến Sương.
Ngày hôm sau, thánh chỉ truyền đến, mệnh cho Văn An công chúa lập tức vào cung, chuyến đi lễ Phật đến đây là kết thúc.
Huệ An Đế vô cùng phẫn nộ, phản ứng đầu tiên của ông là do hai đứa con trai đã bị quyền thế làm mờ mắt gây ra, rốt cuộc vẫn là cảnh huynh đệ tương tàn.
Ông day day trán, chỉ là không biết là lão Đại hay lão Nhị. Những ngày qua, ông chẳng qua chỉ ban thưởng cho con gái nhiều hơn một chút, hai kẻ làm anh này đã hạ thủ tàn độc như vậy, đúng là quân khốn kiếp.
"Tiểu Thư tử, Văn An sao vẫn chưa tới?"
"Ôi trời bệ hạ của nô tài ơi, nô biết Ngài trong lòng đang nôn nóng, nhưng chùa Đại Tướng Quốc nằm ở cực Nam kinh thành, dù có phi ngựa nhanh cũng phải mất nửa canh giờ, Công chúa là lá ngọc cành vàng, sao có thể nhanh như thế được." Thư công công nhỏ giọng đáp lời.
Văn An công chúa nhận được cấp báo, đương nhiên không còn thong dong như lúc đến. Cỗ xe ngựa kia chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bụi cuốn mịt mù, bỏ xa đoàn nghi trượng đang chậm rãi phía sau.
Phía sau, có một chiếc xe ngựa khi chạy đến ngã rẽ cũng tách khỏi đoàn đội của phủ Công chúa.
Trong xe, Tống Kiến Sương nhắm mắt dưỡng thần, suốt quãng đường không hề mở mắt lấy một lần.
Ngược lại với nàng, Khâu Lương chốc chốc lại liếc nhìn Tống Kiến Sương một cái. Xe ngựa vừa rẽ ngoặt, nàng lại lén nhìn sang, Tống Kiến Sương vẫn nhắm nghiền mắt như cũ, dường như không có ý định để ý tới nàng...
Khâu Lương thở dài trong lòng, cái người phụ nữ này rõ ràng đã nói là cứ đối xử với nhau như bình thường, sao chính nàng ta lại không làm được trước chứ? Nếu theo lẽ thường, bọn họ không thể nào cả quãng đường không nói với nhau câu nào như vậy được.
Ngay lúc nàng đang cảm thấy cạn lời, thì trên vai bị ai đó vỗ một cái.
Tiểu Cam cau mày, hung dữ nói: "Khâu cô nương, ngươi làm gì mà hướng về phía tiểu thư nhà ta vừa trợn trắng mắt vừa bĩu môi thế hả?"
Khâu Lương: "..."
Nàng hít sâu một hơi, cười gượng: "Đêm qua ta ngủ không ngon, không khống chế được cơ mặt nên khóe miệng co giật, đuôi mắt giật phong, không được sao?"
"Hừ, ta thấy là ngươi có ý kiến với tiểu thư nhà ta thì có." Tiểu Cam vẻ mặt không tin. Không khống chế được mà giật phong, sao không giật về phía nàng ta đi, lại cứ nhằm lúc tiểu thư ở đấy mà giật, rõ ràng là phân biệt đối xử, bất mãn với tiểu thư nhà nàng ta.
Ngươi không nói chuyện, không ai bảo ngươi câm đâu.
Khâu Lương suýt chút nữa thì biểu diễn màn co giật khóe miệng ngay tại chỗ. Nhận thấy người bên cạnh đã lặng lẽ mở mắt, hơi thở nàng khựng lại, không buồn chấp nhặt với Tiểu Cam nữa.
Đột nhiên thấy căng thẳng quá thì phải làm sao bây giờ? Không được, phải giống như trước kia, cứ đối đãi như trước đó là được, nàng có thể làm được mà. Chỉ cần nàng làm được, thì sự ngượng ngùng này sẽ chỉ là chuyện của một mình Tống Kiến Sương thôi.
Tiểu Cam đang hừng hực khí thế chiến đấu, thấy Khâu Lương đột nhiên tắt đài không cãi lại mình nữa, không khỏi cũng nhìn sang bên cạnh.
"Tiểu thư, người tỉnh rồi ạ, người ngủ ngon không?"
Tống Kiến Sương cầm lấy bình nước bên cạnh, nhấp một ngụm, tầm mắt rơi trên gương mặt Tiểu Cam: "Cũng ổn."
Dứt lời, nàng đặt bình nước xuống, thản nhiên nhìn về phía Khâu Lương.
Khâu Lương không hiểu sao lại ngồi thẳng lưng lên một chút, vô thức nuốt nước miếng một cái. Mẹ ơi, sao vẫn thấy căng thẳng thế này? Không được, phải gồng lên.
Nàng gồng được, mà Tống Kiến Sương cũng gồng được: "Sau khi về phủ, Khâu cô nương đi cùng ta đến thư phòng một chuyến nhé."
"Được thôi, được thôi." Khâu Lương nở nụ cười, đáp lời đầy ngoan ngoãn.
Tống Kiến Sương mím môi, vô cảm dời tầm mắt đi, một lúc sau lại nhắm mắt lại. Nụ cười của Khâu Lương đọng lại trên môi. Bọn họ thế này mà gọi là "đối xử với nhau như bình thường" sao?
Tầm mắt Tiểu Cam đảo qua đảo lại giữa hai người, thầm nghĩ tiểu thư và Khâu cô nương quả nhiên là cãi nhau rồi. Nhìn bộ dạng này thì chắc chắn là tiểu thư nhà mình đúng, chẳng thấy Khâu cô nương cười lấy lòng thế kia sao, rõ ràng là bên có lỗi rồi.
Tiểu thư nhà nàng xưa nay hiếm khi nổi giận, nhưng một khi đã giận thì không phải chuyện ngày một ngày hai mà xong được, Khâu cô nương thật đáng thương...
"Bên có lỗi" Khâu Lương hoàn toàn không lĩnh hội được ánh mắt đồng cảm của nha hoàn nhỏ, lúc này trong đầu nàng toàn là chuyện lát nữa về đến Tống phủ thì phải làm sao. Tống Kiến Sương đặc biệt gọi nàng đến thư phòng là vì chuyện gì nhỉ?
Không đúng, giờ không phải lúc quan tâm là chuyện gì, mà nên quan tâm lát nữa đối mặt thế nào cho khỏi ngượng. Đã bảo là giống như trước kia cơ mà? Cái người phụ nữ này có thể nói được làm được không hả, thật là, so với nàng thì kém xa.
Khâu Lương còn đang mải mê lầm bầm trong lòng thì xe ngựa dừng lại.
Đã đến Tống phủ. Tống Kiến Sương chẳng cần ai gọi liền mở mắt, đi thẳng xuống xe ngựa, bước lên phía trước. Khâu Lương lẳng lặng đi theo sau nàng, bám đuôi đến tận ngoài cửa thư phòng.
Tống Kiến Sương đẩy cửa đi vào, Tiểu Cam tự giác đứng né sang một bên cửa, nháy mắt với Khâu Lương, hạ thấp giọng nói: "Khâu cô nương, đừng nói là ta không quan tâm ngươi nhé, tiểu thư nhà ta sợ nhất là người khác làm nũng đấy."
Ví dụ như nàng ta, mỗi lần phạm lỗi, chỉ cần lắc lắc cánh tay tiểu thư rồi làm nũng một chút là tiểu thư sẽ không trách phạt nàng ta nữa.
Khâu Lương: ???
Cái quái gì thế này?
Tiểu Cam còn tốt bụng dùng khẩu hình miệng ra hiệu: Làm nũng với tiểu thư nhà ta đi.
Bước chân Khâu Lương khựng lại, không thể tin nổi nói: "Ngươi bảo ta làm gì cơ?" Cái nha đầu này không phải là đầu óc bị giật phong đấy chứ.
Tiểu Cam lườm Khâu Lương một cái, cẩn thận quan sát bên trong thư phòng. Tống Kiến Sương đang yên tĩnh ngồi trước bàn, cầm bút viết gì đó, không hề chú ý đến phía bên này.
Nàng ta kéo Khâu Lương ra ngoài cửa hai bước, thần thần bí bí nói: "Chuyện này sao ngươi có thể hỏi huỵch tẹt ra thế hả? Ý hội, ý hội có hiểu không? Tiểu thư nhà ta mà giận thì khó dỗ lắm, nhưng chỉ cần làm nũng với người một chút là bao nhiêu giận hờn cũng tan biến hết, ngươi tự mình lĩnh hội đi."
Khâu Lương: ???
Tống Kiến Sương giận á? Giận ai?
Sao nàng không biết nhỉ? Mà khoan đã, dựa vào cái gì mà nàng phải dỗ dành Tống Kiến Sương chứ? Còn phải làm nũng nữa! Lại còn lĩnh hội! Lĩnh hội cái con khỉ khô ấy!
Khâu Lương định hỏi cho kỹ thì đã bị đẩy vào trong phòng, Tiểu Cam còn cười híp mắt dặn dò: "Đừng quên nhé, Khâu cô nương cố lên."
Khâu Lương ngơ ngác vào phòng, nhìn về phía Tống Kiến Sương.
Tống Kiến Sương cũng đang ngước mắt nhìn sang.
"Cái đó, Tiểu Cam bảo ta đối với ngươi, à không phải, ngươi tìm ta có chuyện gì?" Khâu Lương vừa căng thẳng, suýt chút nữa thốt ra câu: Tiểu Cam bảo ta làm nũng với ngươi-
Tống Kiến Sương đặt bút xuống, thản nhiên nói: "Ngồi đi, chúng ta hôm nay vẫn chưa gieo quẻ."
Khâu Lương ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện nàng, thầm nghĩ đâu chỉ có hôm nay chưa tính, hôm qua cũng thiếu mất hai quẻ đấy thôi.
Thế nhưng, Tống Kiến Sương không còn thấy ngượng ngùng nhanh vậy sao? Phải biết rằng sau khi gieo quẻ, bọn họ sẽ phải nắm tay đấy...
Chẳng hiểu sao, khi Tống Kiến Sương cứ mãi ngượng ngùng thì Khâu Lương sốt ruột, mà khi Tống Kiến Sương hết ngượng rồi, Khâu Lương lại thấy hơi không thích nghi nổi. Cảm xúc con người thật đúng là phức tạp.
Nói xong câu đó, Tống Kiến Sương cúi đầu sắp xếp giấy bút, hồi lâu không nghe thấy tiếng của Khâu Lương, nàng mới ngẩng đầu hỏi: "Ngươi không muốn tính sao?"
"Đâu có, ngươi muốn hỏi gì?" Khâu Lương lắc đầu, cái vai "công cụ người" này làm lâu rồi, nàng lại thấy khá quen thuộc.
Tính cái gì đây?
Tống Kiến Sương hơi ngẩn ra, nàng chỉ mải nghĩ cách hóa giải sự ngượng ngùng, làm sao để khôi phục lại như bình thường, mà quên mất phải nghĩ vấn đề này.
Tính cái gì bây giờ?
Khâu Lương thấy nàng im lặng hồi lâu, khẽ hỏi: "Hay là tính xem khi nào Chử tiểu thư khỏi hẳn?"
Cứ tùy tiện hỏi một câu vậy, hiện tại đầu óc hai người đều khá rối loạn, tiếp tục dời chuyển sự chú ý là tốt nhất.
Tống Kiến Sương gật đầu: "Được."
Nói xong liền bắt đầu lắc đồng tiền.
Sau khi gieo xong, nàng theo bản năng đưa tay ra, sau đó khựng lại một chút, điểm này nàng cũng không ngờ tới. Tống Kiến Sương khẽ mím môi, bàn tay âm thầm siết nhẹ, dường như có chút do dự không biết có nên rụt lại hay không.
Khâu Lương không cho Tống Kiến Sương cơ hội rụt tay, trực tiếp áp lên cổ tay nàng.
Lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng phủ lên cổ tay, trong ngày đông giá rét truyền đến hơi nóng liên miên bất tận, làm xao động tâm trí vừa mới bình lặng của Tống Kiến Sương.
"Trong tháng Chạp này, Chử tiểu thư sẽ bình phục thôi." Khâu Lương lộ vẻ tươi cười, Chử Dung Nhi chỉ bị thương ngoài da, không chạm đến gân cốt, vết thương lành rất nhanh.
Tống Kiến Sương gật đầu, đầu óc dần bình tĩnh lại: "Tiếp theo hãy tính xem tại sao Văn An công chúa lại bí mật áp giải thích khách về phủ Công chúa đi."
Không chỉ có vậy, Văn An công chúa còn lệnh cho hộ vệ trưởng Giáp Nhất bẩm báo với bệ hạ rằng thích khách đã bị tiêu diệt toàn bộ, rõ ràng là có ý che đậy điều gì đó, chuyện này rất bất thường.
Họ đã biết thích khách là người của Nhị hoàng tử, kẻ bị phạt là Đại hoàng tử, Văn An công chúa có gì cần phải che giấu chứ?
Đồng tiền rơi xuống, lần này, Tống Kiến Sương chủ động nắm lấy tay Khâu Lương, giống như mọi khi.
Khâu Lương chỉ thoáng mất tập trung trong chốc lát, ánh mắt liền khôi phục sự thanh tỉnh, lộ vẻ khó hiểu nói: "Sao ta chỉ nhìn thấy mỗi Dung Phi nương nương nhỉ?"
Quẻ này hỏi về việc tại sao Văn An công chúa bí mật thu giam thích khách, mà trong hình ảnh chỉ có một mình Dung Phi, không có thông tin nào khác.
"Chẳng lẽ những tên thích khách đó có liên quan gì đến Dung Phi nương nương?" Tống Kiến Sương cau mày, họ trước đó đã tính ra người là của Nhị hoàng tử, kẻ đổ vỏ là Đại hoàng tử, Dung Phi sống lâu trong thâm cung, sao lại có dính líu đến thích khách mưu hại Văn An công chúa được?